Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 23: Đêm nay ở lại với ta


Đã bị bắt quả tang rồi, phủ nhận thêm nữa cũng vô nghĩa. Tiêu Tịch Hòa mỉm cười ngượng nghịu coi như ngầm thừa nhận.


Triệu Thiếu Khanh tỏ vẻ đồng cảm: “Tuy ta không biết giữa hai người có ân oán gì, nhưng nhìn hắn tốn công tốn sức tìm cô như vậy, chỉ sợ một khi thân phận cô bị bại lộ, hắn nhất định sẽ không buông tha, chi bằng nhân lúc này rời đi sớm thì hơn.”


“… Ta cũng muốn đi lắm chứ, tiếc rằng bây giờ Ngự Kiếm Tông đã kín như bưng, không còn đường thoát nữa rồi.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.


“Àaa… chuyện này ta không biết.” Triệu Thiếu Khanh ngơ ngác: “Vậy tiếp theo đây cô định làm thế nào?”


“Đi bước nào tính bước ấy thôi, đa tạ ơn cứu mạng của Thiếu tông chủ hôm nay.” Tiêu Tịch Hòa mỉm cười gật đầu.


Triệu Thiếu Khanh bật cười hiền hòa: “Chuyện nhỏ thôi mà.”


Trong lúc hai người nói chuyện, Liễu An An vội vàng chạy vào, vừa chạm phải ánh mắt Triệu Thiếu Khanh đã bình tĩnh trở lại: “Tiểu sư muội, chúng ta nên về phòng thôi.”


Tiêu Tịch Hòa gật đầu, nói lời từ biệt với Triệu Thiếu Khanh rồi cùng Liễu An An rời đi.


Hai tỷ muội im lặng suốt dọc đường đi, mãi đến khi đi đến chỗ không người, Tiêu Tịch Hòa mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Nhị sư tỷ, vừa nãy…”


“Ta nhìn thấy Tạ Trích Tinh đến nên đã hạ Mê hồn tán lên người đệ tử gác cửa. Muội yên tâm, thứ thuốc này không ảnh hưởng đến thần thức, chỉ là ám thị khiến người khác cảm thấy mọi chuyện đã thực sự xảy ra, dù có dùng linh lực dò cũng không dò ra được sơ hở.” Liễu An An vội vã nói.


Tiêu Tịch Hòa thở phào: “Cảm ơn Nhị sư tỷ.”


“Vừa nãy nguy hiểm quá, chỉ cần ta chậm một bước thôi, có lẽ muội đã gặp nguy hiểm rồi.” Liễu An An vẫn còn sợ hãi: “Tiếp theo đây phải hành động cẩn thận hơn mới được, tuyệt đối đừng để hắn nắm thóp mình thêm nữa.”


“Ta biết rồi.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu trả lời, sau đó cùng Liễu An An đi thẳng về phía trước.


Khi sắp về đến phòng, Tiêu Tịch Hòa vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp một đôi mắt lạnh lùng hờ hững, suýt chút đã đứng tim chết tươi.


Liễu An An cảm thấy cô khác thường bèn dừng chân lại, đến khi nhìn theo hướng mắt của cô cũng giật mình một phen. Mặt mày Tạ Trích Tinh lạnh tanh, hắn đứng dựa vào cửa phòng họ, chăm chú nhìn nồi thuốc trên bếp.


Không ngờ lại gặp lại nhanh đến vậy, Tiêu Tịch Hòa siết chặt lòng bàn tay ép mình bình tĩnh lại, sau đó mới chầm chậm bước tới: “Ma Tôn đại nhân có điều gì cần chỉ dạy?”


“Bản tôn tìm khắp Ngự Kiếm Tông cũng không tìm được nữ đệ tử mà Triệu Thiếu Khanh nói tới.” Tạ Trích Tinh hững hờ quan sát nồi thuốc, chẳng thèm liếc mắt đến cô.


Tiêu Tịch Hòa chột dạ, lập tức tỏ vẻ nghiêm mặt: “Dù ngài có tìm được hay không cũng chẳng liên quan tới ta, mong Ma Tôn đại nhân tự trọng, đừng vì việc riêng của ngài mà quấy rầy ta.”


Liễu An An thấy thái độ cô cứng rắn như vậy, nhất thời cũng sợ xanh mặt, dùng ánh mắt hỏi cô không muốn sống nữa hay sao?


Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa vẫn bình tĩnh, nhưng trong lòng liên tục than van, sao cô không muốn sống chứ, cô rất muốn sống là đằng khác! Nhưng chỉ nhún nhường thôi sẽ càng tỏ ra khả nghi, lúc này cô buộc phải cứng rắn mới được.


Sự mạnh mẽ của cô dường như đã phát huy tác dụng, từ nãy tới giờ Tạ Trích Tinh chưa hề liếc mắt nhìn cô lấy một lần, bây giờ cuối cùng cũng ngước mắt lên nhìn cô, nhưng ánh mắt chỉ toàn sắc lạnh.


Sống lưng Tiêu Tịch Hòa run rẩy, lòng bàn tay siết chặt lại đã mướt mồ hôi, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình thản.


Hai người nhìn nhau hồi lâu, Tạ Trích Tinh bỗng nghĩ đến gì đó, nhếch môi đầy ẩn ý: “Nếu lời cô nói là thật thì cũng khá thú vị.”


Tiêu Tịch Hòa cảm thấy lời hắn nói có ẩn ý nhưng lại không hiểu ra sao: “Ngài có ý gì?”


“Nếu cô không phải nàng ta, chứng tỏ người phụ nữ đó vẫn luôn ẩn mình trong bóng tối nhìn xem bản tôn tra hỏi một người vô can.”


Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào cô, ý cười trên khóe mắt dần dần tan đi: “Còn nếu cô là nàng ta, tức là cô vẫn ngoan cố không chịu hối cải, cho đến bây giờ vẫn liên tục lừa bản tôn, dù là trường hợp nào…”


Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, làm như không hiểu ý hắn.


Tạ Trích Tinh cụp mắt xuống tùy ý mở nắp nồi thuốc trên bếp lò, phần thuốc còn sót lại bên trong bốc lên mùi đăng đắng, trong mắt hắn lóe lên vẻ chán ghét, lập tức vung tay hất nồi thuốc bay ra xa 10 mét vỡ tan nát.


“Đó là siêu thuốc dùng đất sạch ở Thiên Sơn chế tạo ra…” Liễu An An xót của hét lớn, ngay sau đó nhận thấy bầu không khí bất thường bèn lập tức im miệng, muốn đi nhặt mảnh vỡ nồi thuốc về nhưng lại không yên tâm để Tiêu Tịch Hòa ở lại một mình đối mặt Tạ Trích Tinh, chỉ có thể cắn môi đứng yên tại chỗ.


Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào Tiêu Tịch Hòa đầy giễu cợt: “Dù là trường hợp nào đi nữa, nàng ta cũng đáng chết nghìn vạn lần.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


“Nhiều nhất 2 tháng nữa thôi, nàng ta sẽ để lộ ra sơ hở, cô nói xem ta nên đày đọa nàng ta như thế nào đây.” Tạ Trích Tinh từng bước áp sát: “Nhốt nàng ta vào lồng, nhìn nàng ta bị cổ độc phát tác ăn mòn từng chút một cho đến chết, hay là ném thẳng xuống Vạn Ma Uyên để lệ quỷ nhai nuốt nàng ta sạch sẽ, cho đến một mẩu vụn cũng không chừa lại.”


Thấy hắn càng lúc càng tiến gần, Tiêu Tịch Hòa không chịu nổi vô thức lùi lại một bước: “… Ma Tôn đại nhân, tuy ta không phải người ngài muốn tìm, nhưng ta cảm thấy nếu ngài dọa nàng ta như vậy, nàng ta sẽ càng không muốn ra mặt đâu. Hay là ngài thử dịu dàng một chút xem, buông bỏ hận thù, buông bỏ cố chấp, biết đâu nàng ta sẽ vui lòng đến tìm ngài thì sao?”


“Bản tôn còn cần nàng ta vui lòng sao?” Tạ Trích Tinh lạnh lùng cười khinh: “Nàng ta có tìm bản tôn hay không thì giờ cũng đã bị mắc kẹt trong Ngự Kiếm Tông rồi. Số mệnh đã định sẵn chỉ có một con đường chết, chỉ khác nhau chỗ chết thảm hay thảm hơn mà thôi, chi bằng nhân lúc nàng ta còn sống dọa dẫm mấy câu còn dễ chịu hơn.”


Nói đoạn, hắn nhếch môi, đâm thêm một nhát cuối cùng: “Để nàng ta chờ chết cũng là một cách đày đọa.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Đúng là tên đàn ông độc ác, bụng đầy dao găm.


“Tiêu Tịch Hòa, cô có thể diễn tiếp, bản tôn cũng muốn xem xem cô có thể diễn đến lúc nào.” Tạ Trích Tinh híp mắt, ánh mắt đầy hiểm độc.


Tiêu Tịch Hòa sợ run cả người, cố gắng giữ nguyên lời nói vừa rồi: “Ta không phải Tiêu Tịch Hòa, ngài nói với ta cũng vô dụng.”


“Cô cứ chối tiếp đi.” Tạ Trích Tinh hờ hững đáp lời: “Mỗi lần cô nói dối, bản tôn sẽ ghim một lần.”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Sao mà hay ghi thù thế không biết!


Tạ Trích Tinh cong môi nhìn vẻ mặt trách móc của cô, chỉ là ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, hắn vừa định nói tiếp bỗng bụng quặn đau từng cơn.


Tiêu Tịch Hòa nhìn thấy chân mày hắn nhíu chặt lại, cơ thể run lên… giống như muốn nôn ra ngoài.


Chung sống cùng hắn suốt hơn 2 năm, cô chưa từng thấy hắn bị bệnh bao giờ. Giờ đột ngột thấy hắn phản ứng kỳ lạ như vậy, Tiêu Tịch Hòa hơi giật mình: “Ma Tôn, ngài làm sao vậy?”


Tạ Trích Tinh cố nén cảm giác buồn nôn lại, ánh mắt âm u nhìn về phía cô: “Liên quan gì đến cô?”


“… Nếu ngài thấy khó chịu, ta có thể bắt mạch cho ngài.” Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ lên tiếng.


Tạ Trích Tinh cười khẩy: “Định nhân lúc ta bệnh giết ta sao?”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Quả thật chưa từng thấy ai bụng dạ tiểu nhân đến thế.


Trong lòng Tạ Trích Tinh cũng bực bội vô cùng. Trước đó hắn đã bế quan suốt 1 ngày, vậy mà vẫn không tra ra nguyên nhân vì sao cơ thể mình có phản ứng khác thường, nhưng cũng không còn buồn nôn nhiều nữa. Hắn cứ tưởng chỉ là chuyện nhỏ thoáng qua, nào ngờ giờ lại đột nhiên tái phát.



“Ma Tôn?” Tiêu Tịch Hòa thấy mặt mày hắn tỏ ra nghiêm trọng, cứ đứng yên đó không nói gì, đành phải gọi hắn một tiếng.


Tạ Trích t*nh h**n hồn, ánh mắt tối tăm lướt qua cô rồi xoay người bỏ đi.


Tiêu Tịch Hòa sờ mũi, vừa định quay sang nói chuyện với Liễu An An thì đã nghe nàng ấy k** r*n thảm thiết nhào về phía những mảnh vỡ của nồi thuốc.


“Siêu thuốc tội nghiệp của ta! Cái siêu này ta đã nung bằng đất lạnh của Thiên Sơn suốt 81 ngày trời!” Liễu An An run rẩy nhặt từng mảnh vỡ lên thử ghép lại, nhưng cố mấy lần vẫn không được.


Tiêu Tịch Hòa áy náy: “Xin lỗi Nhị sư tỷ, đợi khi nào chúng ta trở về, ta sẽ tặng tỷ một cái tốt hơn.”


Liễu An An rưng rưng nước mắt sờ vào mảnh sứ: “Cái siêu thuốc này đã theo ta từ năm ta 8 tuổi đấy.”


“…Ta tặng tỷ cái siêu thuốc bằng đất Đông Dương của ta nhé.”


Liễu An An ngây người: “Thật sao?”


Tiêu Tịch Hòa vội gật đầu: “Thật.”


Liễu An An lập tức ném luôn mảnh vỡ trong tay: “Hứa rồi đấy nhé, nếu đến lúc đó muội không chịu lấy ra, ta sẽ bảo Đại sư tỷ húc muội đấy!”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Cái dáng vẻ vứt đồ dứt khoát đó của tỷ, nhìn thế nào cũng chẳng giống đang đau lòng.


Sau khi dỗ dành Nhị sư tỷ xong, Tiêu Tịch Hòa bước nhẹ tênh trở về phòng. Liễu An An nhìn dáng vẻ cô vô ưu vô lo, lập tức cau mày nhắc nhở: “Bây giờ muội đã bị dồn đến đường cùng vậy rồi, sao trông chẳng lo lắng chút nào thế?”


“Việc đã đến nước này, có gì đáng lo nữa đâu?” Tiêu Tịch Hòa nhún vai.


“Muội sắp chết rồi đấy!” Liễu An An đau đầu nhắc nhở.


Tiêu Tịch Hòa khựng lại: “Chưa đến bước cuối cùng, ai biết là sống hay chết.”


“… Cũng đúng.” Liễu An An mím môi, bỗng hạ quyết tâm: “Ta sẽ không để muội chết, cùng lắm ta cho Thiếu tông chủ uống Mê Tình Tán để hắn giải độc giúp muội.”


Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Với cơ thể đó của hắn mà chịu nổi Mê Tình Tán sao?”


“Chịu không nổi cũng mặc kệ, dù sao hắn cũng sắp chết rồi, chi bằng trước khi chết làm thêm một việc thiện.” Liễu An An gân cổ đáp lời, vừa như đang hờn dỗi chính mình vừa giống như đã cân nhắc rất cặn kẽ: “Muội đừng lo, cứ để ta làm người xấu trong chuyện này thôi, muội lo giải độc là được rồi.”


Ý cười trên môi Tiêu Tịch Hòa dần hóa thành vẻ xúc động, cô không kìm được dang hai tay ra: “Nhị sư tỷ…”


“Rõ ràng còn lớn hơn ta mấy tuổi, sao cứ thích ôm ấp hệt như trẻ con thế.”


Liễu An An ngoài miệng làu bàu oán trách, nhưng vẫn ôm cô vào lòng, lúc lên tiếng lần nữa giọng đã nghẹn ngào: “Tiểu sư muội, ta rất quý muội, muội tuyệt đối không được chết.”


“Ta sẽ không chết, ta sẽ sống thật tốt, sẽ cùng tỷ hành y cứu người.” Tiêu Tịch Hòa dịu giọng an ủi.


Hai người ôm nhau một lát, sau đó ai về giường nấy.


Đêm khuya tĩnh mịch, gió ngoài cửa sổ bỗng nổi lên thổi vù vù qua rừng núi. Tiêu Tịch Hòa nghe thấy tiếng gió rền rĩ bên ngoài, bỗng đưa tay kéo chăn chặt hơn, lặng lẽ mở to mắt nhìn lên mái nhà.


Người tu hành có các giác quan nhạy bén, dù trong đêm tối cô vẫn nhìn rõ từng đường vân gạch ngói trên mái, từng đường nét nối liền với nhau tinh xảo đến từng chi tiết.


Một lúc sau, Liễu An An khẽ gọi: “Tiểu sư muội.”


“… Hử?”


“Muội có muốn ngủ với ta không?” Liễu An An ngỏ lời mời.


Vừa nói dứt lời, Tiêu Tịch Hòa đã chui vào chăn nàng ấy. Liễu An An phì cười, ôm lấy cánh tay cô, cuối cùng thở ra nhẹ nhõm: “Ngủ đi.”


Tiêu Tịch Hòa cũng thấy lòng yên bình hơn nhiều, nằm yên trong chăn còn không quên nói thêm: “Đi chuyến này về, trong vòng 10 năm tới ta sẽ không ra khỏi cốc nữa.”


Thế giới bên ngoài đặc sắc và thú vị thật, nhưng thật quá đáng sợ.


“Không đi nữa đâu, sau này chúng ta chỉ xem bệnh trong cốc thôi, ai mời cũng không ra ngoài chữa trị nữa.” Liễu An An lầu bầu.


Tiêu Tịch Hòa cong môi mỉm cười, một lát sau mới yên tâm nhắm mắt.


Hai người nằm chung một giường, cảm giác an toàn cao hơn, tinh thần cũng không còn căng thẳng như trước, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ say.


Cả hai đều không có dáng ngủ ngay ngắn cho lắm, đến khi ngủ say cũng chẳng còn nằm sát nhau nữa. Liễu An An vô thức cuộn chăn trở mình ngủ tiếp, Tiêu Tịch Hòa cũng trườn ra mép giường, một tay thõng xuống đất, khoảng trống giữa hai người đủ cho thêm một người nằm nữa.


Đêm càng khuya, nhiệt độ xung quanh càng lạnh, dù Tiêu Tịch Hòa đã có tu vi Trúc Cơ chẳng còn sợ lạnh nữa, nhưng ngủ mà không đắp chăn vẫn thấy khó yên.


Cô đưa tay sờ tìm chăn theo bản năng, sau khi quờ quạng mấy lần không thấy chăn đâu đã bắt đầu mơ màng muốn tỉnh dậy. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê bỗng nghe tiếng gõ cửa, Tiêu Tịch Hòa nhíu mày, bởi vì buồn ngủ quá nên không đáp.


Nhưng tiếng gõ cửa lại càng lúc càng to hơn, tiếp theo đó là giọng nói lo lắng của Liễu An An vang lên từ bên ngoài: “A Tứ, mau mở cửa giúp ta với.”


Tiêu Tịch Hòa nghe thấy giọng nàng ấy bèn cố gượng tỉnh, ngáp dài ngồi dậy: “Tỷ ra ngoài làm gì thế?”


“Vừa rồi nghe ngoài kia có tiếng động lạ, ta bèn ra ngoài xem sao, nào ngờ cửa phòng bị gió hất đóng lại.” Liễu An An làm như rất bất lực: “Ta vốn không muốn đánh thức muội, nhưng ta cũng chẳng thể đứng bên ngoài suốt đêm được.”


Tiêu Tịch Hòa vừa buồn cười vừa bất lực, hai mắt buồn ngủ còn nhắm tịt mò mẫm trèo xuống giường, vừa đi ra cửa vừa lẩm bẩm: “Tỷ cũng gan thật, mới nghe tiếng động mà đã ra ngoài rồi, sao không gọi ta dậy cùng…”


“Tiểu sư muội, muội đang nói chuyện với ai vậy?” Liễu An An hoảng loạn hỏi.


“Ta đang nói với…” Tiêu Tịch Hòa nói nửa chừng, cả người bỗng cứng đờ như cỗ máy, hồi lâu sau mới chầm chậm quay đầu lại.


Chỉ thấy Liễu An An ôm chăn ngồi trên giường, trong mắt còn lộ vẻ căng thẳng.


“A Tứ, mở cửa đi mà!” Bên ngoài cánh cửa sau lưng cô còn vang lên giọng nói quen thuộc của Liễu An An.


Tiêu Tịch Hòa nhìn người trên giường, yên lặng vài giây rồi bỗng hét to: “Aaaaa!!!”


“Aaaa!!!” Liễu An An trên giường cũng hét theo.


Hai người chạy tán loạn khắp trong phòng như ruồi mất đầu, vừa chạy vừa ném mấy viên dạ minh châu để chiếu sáng ra ngoài, đến khi gào khản cả cổ, căn phòng cũng đã sáng rực như ban ngày.


Cả hai cuối cùng cũng bình tĩnh lại, mỗi người chiếm một góc phòng dùng ánh mắt cảnh giác nhìn đối phương.


Một lúc lâu sau, Liễu An An mới hỏi: “Muội hét cái gì thế?”


Tiêu Tịch Hòa nhìn nàng ấy chằm chằm hồi lâu rồi hỏi ngược lại: “Ta là ai?”



“… Tiểu sư muội chứ ai.” Liễu An An nhíu mày, không hiểu vì sao cô lại đột nhiên hỏi như vậy.


Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ kéo một cái gối từ trên giường ôm vào lòng: “Sư tỷ của chúng ta là động vật gì?”


“Là heo. Tiểu sư muội, sao muội lại…” Liễu An An nói được nửa câu bỗng sực tỉnh: “Muội cho rằng ta không phải Liễu An An?”


Tiêu Tịch Hòa không đáp.


Liễu An An bất đắc dĩ phải khẳng định lại: “Ta là Liễu An An, Nhị sư tỷ của muội. Lần đầu chúng ta gặp nhau, muội còn đỡ đẻ giúp Đại sư tỷ cơ mà. Muội muốn hỏi gì ta cũng có thể trả lời được… Rốt cuộc muội bị sao vậy?”


Nghe nàng ấy nhắc đến những chuyện cũ chỉ có hai người mới biết, Tiêu Tịch Hòa mới thở phào: “Vừa nãy tỷ không nghe thấy gì sao?”


“Nghe cái gì?” Liễu An An ngơ ngác


“… Tỷ không nghe thấy, vậy tỷ hét cái gì?” Lúc này Tiêu Tịch Hòa sợ đến toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cảm thấy dở khóc dở cười.


Liễu An An cũng rất bất lực: “Không phải muội hét trước sao? Nửa đêm nửa hôm tự nhiên ngồi nói chuyện một mình, đã vậy vừa quay sang nhìn ta đã hét toáng lên, ta không hét theo mới lạ đấy!”


Tiêu Tịch Hòa nghĩ lại thấy cũng có lý, cô nuốt nước bọt rồi giải thích: “Không phải ta nói một mình… ta đang nói chuyện với người khác đó chứ.”


“Nói với ai?” Trái tim Liễu An An bắt đầu đập nhanh.


Tiêu Tịch Hòa: “Tỷ.”


Liễu An An: “… Ai cơ?”


“Tỷ.” Tiêu Tịch Hòa thở ra một hơi, kể lại chi tiết chuyện xảy ra vừa rồi.


Liễu An An vốn đã đoán có thể ngoài kia có thứ dơ bẩn, nhưng khi nghe Tiêu Tịch Hòa nói đối phương đã dùng chính giọng của nàng ấy để nói chuyện, nàng ấy vẫn nổi da gà.


Bên ngoài đã chẳng còn động tĩnh gì nữa, chỉ còn tiếng gió vi vu.


Hai người ngơ ngác nhìn nhau thật lâu, Liễu An An sực nhớ ra gì đó, lập tức lục lọi trong túi Càn Khôn của mình.


“Tỷ tìm gì thế?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.


Liễu An An đáp gọn ghẽ: “Bùa trấn quỷ.”


“… Tỷ còn có cả thứ đó à?” Tiêu Tịch Hòa cũng ghé lại xem.


Liễu An An lục mãi mới lấy ra được một lá bùa màu vàng nhăn nhúm: “10 năm trước có một đạo sĩ Mao Sơn cho ta, không biết có tác dụng gì không, muội mang theo bên người đi.”


“Chỉ có một lá, tỷ giữ lại thì hơn.” Tiêu Tịch Hòa vội từ chối.


Liễu An An nhét thẳng vào lòng cô: “Con quỷ đó chắc hẳn đã nhắm vào muội rồi, nếu không nó sẽ không cố ý đến tận đây đâu, muội mang theo có ích hơn ta.”


Tiêu Tịch Hòa rưng rưng nước mắt: “Cảm ơn Nhị sư tỷ.”


“Đừng sợ, người có quy tắc của người, ma quỷ cũng có luật của ma quỷ. Khi cửa nẻo đều đóng kín thế này, ma quỷ không vào được nên chỉ có thể bắt chước giọng của con người để dụ muội mở cửa. Chỉ cần muội không mắc lừa, nó sẽ không thể vào được.” Liễu An An vỗ nhẹ lưng cô an ủi.


Tiêu Tịch Hòa mếu máo: “Tỷ nói ta mới sợ đó.”


 Cô biết trong thế giới này có 5 loại sinh linh: tiên, người, ma, yêu, quỷ, cũng biết với tu vi của mình vốn không cần sợ một con quỷ, nhưng vẫn cứ sợ chẳng hiểu vì sao.


Liễu An An dở khóc dở cười dứt khoát kéo cô lên giường nằm xuống, trong phòng vẫn còn sáng đèn do linh lực duy trì khiến cả gian sáng trưng như ban ngày. Hai người cứ mở mắt nằm đó, chẳng ai ngủ nổi.


Cứ nằm thế cho đến hừng đông, khi tiếng gà gáy đầu tiên vang lên từ đằng xa, cơ thể căng cứng của cả hai mới dần thả lỏng.


“… Cuộc sống thế này chẳng khác gì tra tấn con người.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.


Liễu An An giục cô: “Mau dậy đi, ta đi sắc thuốc, muội đi tìm Triệu Tông chủ, tranh thủ báo lại chuyện tối qua cho ông ta biết đi.”


“… Được.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu, toan bước ra ngoài.


Liễu An An lại kéo cô trở lại: “Mà thôi, cũng chẳng gấp lắm, chờ mặt trời lên cao rồi hẵng đi.”


“Cũng được.”


Thế là Tiêu Tịch Hòa ở lại cùng Liễu An An sắc thuốc, đến khi sân viện sáng rõ mới một mình đi tìm Triệu Vô Trần.


Ngày thường Triệu Vô Trần ở trong điện Thuật Dương phía sau sảnh chính, muốn đến đó phải đi ngang qua gian sảnh, cũng chính là nơi hôm qua đặt thi thể của mấy đệ tử Ngự Kiếm Tông.


Tiêu Tịch Hòa đã đi qua một lần, lần này quen đường quen nẻo lại càng đi nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã đến trước sảnh. Nhưng còn chưa kịp nhờ đệ tử vào thông báo, cô đã cảm nhận được bầu không khí khác lạ xung quanh.


… Sao hôm nay mấy đệ tử ngoài sảnh trông còn đau buồn hơn cả hôm qua vậy ta?


Tiêu Tịch Hòa do dự một lát mới hỏi: “Đêm qua… lại xảy ra chuyện gì nữa sao?”


Cô đã ở nơi này được mấy ngày, mấy đệ tử Ngự Kiếm Tông đa phần đều biết mặt cô, nghe hỏi cũng đau khổ đáp lời: “Đêm qua lại có 4 sư huynh đệ mất mạng.”


Dù đã mơ hồ đoán được tình hình, nhưng khi nghe chính miệng họ nói, trái tim Tiêu Tịch Hòa vẫn hẫng một nhịp. Cô ngẩng đầu nhìn vào trong sảnh, quả nhiên đã có thêm 4 thi thể đặt nằm đó.


Cô hít sâu một hơi, nghiêm giọng mở lời: “Nhờ ngươi thông báo với Triệu Tông chủ, ta có chuyện muốn bẩm báo.”


“Được.”


Một khắc sau, Tiêu Tịch Hòa có mặt trong điện Thuật Dương, kể lại chi tiết mọi chuyện xảy ra đêm hôm qua.


Chỉ vỏn vẹn hai ngày, Triệu Vô Trần đã mất đi 7 đệ tử, tâm trạng ông ta lúc này cực kỳ nặng nề, nghe cô kể xong hai hàng chân mày càng cau chặt lại.


“Con quỷ đó còn có thể bắt chước tiếng người, thật sự quá xảo quyệt, nếu không nhanh chóng tóm được nó, sợ rằng nó sẽ còn hại người thêm nữa.” Tiêu Tịch Hòa lên tiếng phân tích.


Triệu Vô Trần mím chặt môi, hồi lâu sau mới nói: “Hôm qua đã cho lục soát khắp nơi mà vẫn không tìm thấy, có thể nó đã bám vào người nào đó rồi.”


Vừa nghe đến khả năng này, da đầu cô lập tức tê rần.


Triệu Vô Trần chẳng mấy chốc đã đưa ra quyết định: “Ta phải đến Nam Hải một chuyến, mượn tháp Linh Lung của Từ Ni Nam Hải về dùng.”


“Tháp Linh Lung?” Tiêu Tịch Hòa tò mò hỏi lại.


Triệu Vô Trần gật đầu: “Đó là một loại pháp khí có thể nhận ra người bị lệ quỷ nhập xác, chỉ cần mượn được pháp khí này, con quỷ ấy sẽ không thể lẩn trốn được nữa.”


Tiêu Tịch Hòa hiểu ra: “Thì ra là vậy.” 



Càng sống lâu trong thế giới này cô càng cảm thấy những gì viết trong tiểu thuyết quả thật chỉ là phần nổi có hạn, còn thế giới bên ngoài trang giấy vừa đặc sắc ly kỳ vừa… đáng sợ thật sự.


Từ Ngự Kiếm Tông đến Nam Hải có một khoảng cách nhất định, dù Triệu Vô Trần lập tức khởi hành ngay bây giờ cũng phải mất 3 đến 5 ngày mới đến nơi. Trước khi lên đường, ông ta còn truyền lệnh xuống toàn tông: kể từ hôm nay trước khi trời tối, tất cả cửa nẻo phải khóa chặt, bất kể bên ngoài xảy ra chuyện gì cũng không ai được bước ra khỏi phòng nửa bước, càng không cho phép hai người ở riêng cùng nhau để đề phòng một trong hai là kẻ đã bị lệ quỷ chiếm xác.


2 ngày mất liền tù tì 7 người, mọi người trong tông trở nên căng thẳng tột độ, thế nên khi trời còn chưa tối hẳn, bên ngoài đã vắng hoe không thấy một bóng người nào.


Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An cũng trở về phòng, cẩn thận khóa chặt cửa sổ cửa chính, sau đó dùng linh lực thắp sáng căn phòng mới yên tâm ngồi trên giường chuẩn bị đón một đêm dài.


Đêm dần tối sâu thăm thẳm, cả hai không ai buồn ngủ, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng chặt.


Không biết qua bao lâu, cửa phòng lại vang lên tiếng gõ, hai người lập tức nín thở.


Lần đầu đối mặt với cảnh quỷ gõ cửa, Liễu An An căng thẳng đến mức da đầu tê dại, nhưng không dám thốt ra một âm thanh nào. Tiếng gõ cửa càng lúc càng gấp, từng tiếng thùng thùng thùng nặng nề như muốn đập vỡ cả cửa. Trái tim hai người như treo lơ lửng trên cổ họng, đúng lúc căng thẳng cực độ, bên ngoài đột nhiên vang đến giọng nói mất kiên nhẫn của Tạ Trích Tinh: “Ra đây, bản tôn có chuyện muốn hỏi cô.”


Liễu An An sững sờ, vô thức quay sang nhìn Tiêu Tịch Hòa.


Tiêu Tịch Hòa chau mày, chỉ vỗ nhẹ lên cánh tay nàng ấy tỏ ý cứ bình tĩnh.


“Còn không chịu ra, bản tôn sẽ phá cửa thật đấy.” Giọng điệu Tạ Trích Tinh vô cùng bực bội: “Một, hai,…”


Liễu An An nuốt nước bọt, thầm truyền âm cho Tiêu Tịch Hòa: “Lúc này mà hắn đột ngột chạy đến đây, biết đâu đã thật sự xảy ra chuyện gì đó, hay là mở cửa cho hắn?”


Tiêu Tịch Hòa lắc đầu, cũng truyền âm đáp lại nàng ấy: “Người bên ngoài không phải Tạ Trích Tinh.”


Liễu An An ngẩn ra: “Sao muội dám chắc như vậy? Lỡ đúng là hắn thì sao?”


“Chắc chắn không phải.” Tiêu Tịch Hòa cong môi, giọng điệu vô cùng quả quyết: “Nếu là Tạ Trích Tinh thật, vừa đếm đến một là hắn đã đạp cửa xông vào rồi.”


Liễu An An: “…” 


Không biết nên vui vì Tiêu Tịch Hòa hiểu rõ Tạ Trích Tinh hay nên thương cảm vì tiểu sư muội nhà mình đắc tội với một kẻ có tính nết tệ hại như thế.


“Tạ Trích Tinh” bên ngoài vẫn đập cửa kịch liệt nhưng từ đầu đến cuối vẫn không dám xông vào. Hai người trong phòng từ căng thẳng tột độ ban đầu, dần dần bình tâm lại, thậm chí còn nằm hẳn xuống giường, mỗi người lấy một cuốn thoại bản ra đọc giết thời gian. Khéo thế nào Tiêu Tịch Hòa lại chọn đúng quyển chí dị, phối hợp với cảnh quỷ gõ cửa ngoài kia, cảm giác… vừa sợ vừa k*ch th*ch.


Tiếng gõ cửa thùng thùng kéo dài rất lâu, mãi đến sau nửa đêm mới dứt hẳn, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An ngước mắt nhìn nhau rồi cùng thở ra một hơi nhẹ nhõm.


“Xem ra nó đã nhắm vào muội thật rồi.” Liễu An An nghiêm mặt nói.


Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Hình như là vậy.”


Sáng sớm hôm sau, cả hai lại nghe tin đêm qua có một đệ tử bị giết hại.


Tiêu Tịch Hòa sững sờ như không dám tin: “Trước khi đi chẳng phải Triệu Tông chủ đã căn dặn kỹ lưỡng rồi sao? Sao vẫn xảy ra chuyện thế này?”


“Lệ quỷ gian trá vô cùng, chỉ sơ sẩy một chút là trúng kế của nó ngay, đêm qua chẳng phải ta cũng suýt bị lừa đó sao.” Liễu An An bất lực nói.


Tiêu Tịch Hòa nghe xong chỉ biết thở dài.


Triệu Vô Trần vắng mặt, Triệu Thiếu Khanh chỉ đành tạm thời chủ trì đại cục, đích thân lo liệu bố trí đệ tử đã khuất trong linh đường, rồi lại dặn đi dặn lại mọi người đêm đến tuyệt đối không được ra ngoài. Làm xong hết thảy, hắn đã mệt đến mức loạng choạng yếu ớt như cành liễu trong gió, Tiêu Tịch Hòa còn sợ hắn sẽ ngất ngay tại chỗ.


Liễu An An cũng lo lắng hệt như vậy, nàng ấy đang định đến đỡ phụ một tay, bỗng có một bóng người vụt tới đỡ lấy Triệu Thiếu Khanh trước, gương mặt lạnh tanh nhìn nàng ấy: “Ngươi định làm gì?”


Liễu An An nhếch môi: “Cô đúng là âm hồn bất tán.”


“Câu này ta nói mới đúng đó.” A Vũ cười khẩy.


Liễu An An lườm nguýt trợn mắt, dứt khoát kéo Tiêu Tịch Hòa rời đi.


Tưởng rằng sau khi có bài học đau thương và lời căn dặn nghiêm khắc của Triệu Thiếu Khanh, đệ tử trong môn sẽ biết rút kinh nghiệm, nào ngờ sáng hôm sau vẫn có người chết mới.


Hàng loạt cái chết liên tiếp cùng lệ quỷ vô hình kia cứ như đám mây đen phủ lên đầu mọi người. May mà Triệu Vô Trần chỉ đi có 3 ngày đã trở lại, còn mang theo tháp Linh Lung của Từ Ni Nam Hải về.


Triệu Vô Trần vừa về đến đã triệu tập toàn bộ đệ tử trong đại viện, bắt đầu tiến hành kiểm tra từng người một. Phương pháp kiểm tra rất đơn giản, người được kiểm tra đặt tay l*n đ*nh tháp Linh Lung cao chừng nửa thước, nếu viên châu trên tháp tỏa ánh sáng vàng nhạt, chứng tỏ thân thể và linh hồn hợp nhất; còn nếu tỏa ra ánh sáng màu lam đậm, tức là thân thể và linh hồn bất nhất, khả năng cao đã bị lệ quỷ chiếm xác.


Các đệ tử lần lượt tiến lên kiểm tra, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An cũng đến, đứng nép ở cửa ló đầu vào nhìn trộm. Cả hai đang chăm chú quan sát thì bỗng một bóng đen phủ xuống đầu, Tiêu Tịch Hòa giật mình quay lại, đối diện ngay với ánh mắt giễu cợt của người nào đó.


Tiêu Tịch Hòa: “…” 


Mỗi lần chạm mắt với hắn, cô lại có ảo giác như mình chẳng mặc gì trên người.


Liễu An An cũng phát hiện Tạ Trích Tinh đứng đó, giật mình thốt lên một tiếng rồi vội chắn trước mặt Tiêu Tịch Hòa: “Ma Tôn, ngài cũng đến sao?”


Chứng kiến Liễu An An ngăn cách mình và Tiêu Tịch Hòa, Tạ Trích Tinh thản nhiên cất lời: “Cô và Liễu Giang thật sự rất giống nhau.”


Thiếu nữ yêu cái đẹp, ghét nhất là người khác nói mình giống cha, Liễu An An lập tức phản bác lại: “Ngài cũng rất giống lão Ma Tôn đấy.”


“Cha ta đâu có xấu.” Tạ Trích Tinh nhàn nhã cất bước đi về phía trước.


Liễu An An: “…”


“Nhị sư tỷ bình tĩnh, tỷ xinh đẹp vô cùng, chẳng giống sư phụ chút nào đâu.” Tiêu Tịch Hòa vội an ủi.


Liễu An An im lặng một lúc mới chầm chầm thở ra một hơi: “Tiểu sư muội à, sau này nếu muội tìm đàn ông, đừng bao giờ chọn loại như thế này.”


“… Ồ.”


Cuộc kiểm tra trong sân vẫn đang tiến hành, Tạ Trích Tinh ung dung bước lên trước, ngang nhiên chen hàng đặt tay l*n đ*nh tháp Linh Lung, viên châu lập tức tỏa ra ánh vàng nhạt. Hắn vừa đến, mấy Ma tướng cũng theo sau, ngông nghênh chen lên lần lượt đặt tay kiểm tra. Không ngoài dự đoán, tất cả đều phát ra cùng một sắc vàng nhạt.


“Đa tạ Ma Tôn đã phối hợp.” Triệu Vô Trần ôm quyền.


Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn ông ta, dường như hiềm khích trước đó chưa từng tồn tại: “Không có gì.”


Đám Ma tướng lập tức tản đi mất, hàng người đang chờ kiểm tra khôi phục trật tự như cũ, chỉ có Tạ Trích Tinh ở lại, hờ hững tựa vào cột, tư thế ấy chẳng khác nào lúc ở Bối Âm Cốc.


Nhìn dáng vẻ ấy của hắn, nỗi sợ trong lòng Tiêu Tịch Hòa bất giác tan biến đi quá nửa.


Đệ tử Ngự Kiếm Tông đông vô kể, nhưng may là cách kiểm tra đơn giản, chưa đầy một canh giờ đã xong cả. Thế nhưng, tất cả mọi người đều đã được tra xét mà vẫn không phát hiện ai bị lệ quỷ nhập vào người.


Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An ban đầu chỉ vì tò mò mới nán lại xem, nào ngờ khi vừa kiểm tra xong, mọi ánh mắt lại đồng loạt đổ dồn về phía hai người các nàng.


Tiêu Tịch Hòa khựng lại, vừa đoán ra được họ định làm gì, Triệu Vô Trần đã hành động trước một bước, ông ta đặt tay lên tháp Linh Lung, chờ đến khi đỉnh tháp tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, mới nhẹ nhàng bước đến: “Hai vị tiểu hữu, chi bằng cũng tới kiểm tra thử xem?”


“Đó là đương nhiên.” Liễu An An nói xong bèn chủ động tiến lên đặt tay lên tháp.



Ánh sáng vàng nhạt hiện lên.


Như vậy chỉ còn lại một mình Tiêu Tịch Hòa.


Bị bao nhiêu ánh mắt cùng lúc dõi theo, Tiêu Tịch Hòa có hơi căng thẳng, cô mím môi chầm chậm bước lên, do dự đặt tay lên tháp…


Một vầng sáng đỏ rực bỗng chốc bừng lên.


“Sao lại là màu đỏ?” Liễu An An ngơ ngác.


Tạ Trích Tinh nhướn mày, ánh nhìn sâu xa dừng lại trên người Tiêu Tịch Hòa, Triệu Vô Trần cũng nhíu mày lại: “Màu đỏ có nghĩa là… không thể dò xét được.”


Ông ta vừa nói dứt lời, toàn bộ đệ tử đều lập tức cảnh giác.


“Không thể nào! Sư muội ta không hề bị nhập.” Liễu An An nhận ra ánh mắt nghi ngờ quanh mình, vội vàng lên tiếng giải thích.


Tiêu Tịch Hòa cũng cảm thấy khó hiểu, nhưng chỉ một thoáng sau đã đoán được nguyên do… Cô vốn là linh hồn từ thế giới khác, xét một cách nghiêm khắc thì đúng là không khớp với thân thể hiện tại, chính vì thế mà tháp Linh Lung không thể dò xét được thành phần linh lực của cô, nên mới không hiện màu lam sẫm như trạng thái của người bị lệ quỷ chiếm xác.


Sau khi suy nghĩ thông suốt, Tiêu Tịch Hòa lập tức trấn tĩnh lại: “Triệu Tông chủ, ta không hề bị lệ quỷ nhập xác.”


“Ta có thể làm chứng cho sư muội ta.” Liễu An An vội tiếp lời.


Sắc mặt Triệu Vô Trần dịu lại: “Hai vị tiểu hữu chớ căng thẳng, tất nhiên ta sẽ không nghi ngờ hai vị. Chỉ là… giờ đây toàn bộ người trong tông đều đã được tra xét, chỉ có mỗi thân phận của A Tứ tiểu hữu còn nghi vấn. Để đảm bảo an toàn, e rằng phải nhờ A Tứ tiểu hữu chịu khổ vài hôm.”


“Triệu Tông chủ cũng đã nói là thân phận còn nghi vấn, chứ chưa xác định chắc chắn điều gì, sao lại bắt sư muội ta phải chịu khổ?” Liễu An An cau mày.


Triệu Vô Trần đáp: “Nhưng trong tất cả mọi người, chỉ có một mình A Tứ tiểu hữu là khác thường.”


Liễu An An còn định phân trần, Tạ Trích Tinh ở bên cạnh đã thong thả chen vào: “Cũng chưa chắc là tất cả mọi người đều đã được dò xét.”


Liễu An An lập tức bừng tỉnh: “Phải rồi, vẫn còn hai người chưa kiểm tra!”


Lúc này Triệu Vô Trần mới nhíu mày: “Thân thể Thiếu Khanh yếu ớt, nếu con ta bị lệ quỷ nhập vào e rằng đã chết từ lâu rồi, hiện giờ nếu nó vẫn còn yên ổn, chứng tỏ nó không có vấn đề.”


“Còn Yêu tộc kia thì sao?” Liễu An An tiếp tục truy hỏi.


Thấy nàng ấy nhất quyết tranh luận không chịu nhún nhường, Triệu Vô Trần đành sai người đi gọi A Vũ tới.


Trong lúc chờ đợi A Vũ, ánh mắt mọi người đều dồn cả về phía Tiêu Tịch Hòa.


Sau cơn căng thẳng ban đầu, cô đã hoàn toàn bình tâm lại, cô cũng đâu phải lệ quỷ, có gì phải sợ!


Chẳng mấy chốc A Vũ đã xuất hiện dưới mái hiên, đi cùng nàng ta còn có Triệu Thiếu Khanh.


Nhìn thấy Triệu Thiếu Khanh đến, Triệu Vô Trần vội bước lên đỡ: “Ẩu tả vừa thôi, con đến đây làm gì?”


“Nghe nói đang kiểm tra tháp Linh Lung nên con đến xem.” Triệu Thiếu Khanh dịu giọng giải thích, còn không quên mỉm cười nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa giữa đám đông.


Tiêu Tịch Hòa sững sờ, vừa định mỉm cười đáp lại bỗng cảm giác sau lưng có một luồng khí lạnh lẽo đang nhìn chằm chằm vào mình, cô vội cúi đầu yên lặng đứng ngay ngắn.


Mãi hồi lâu sau cô mới chợt nhận ra… Tạ Trích Tinh vẫn chưa xác nhận thân phận cô kia mà, việc gì phải hoảng chứ?


Tuy Triệu Vô Trần không hài lòng việc Triệu Thiếu Khanh tùy tiện chạy ra hứng gió giữa lúc này, nhưng ông ta cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ đành giơ tay triệu hồi tháp Linh Lung tới trước mặt, bảo hắn nhanh chóng kiểm tra xong rồi về nghỉ ngơi.


“Ta lên trước!” A Vũ tỏ vẻ rất tích cực, đưa tay đặt lên tháp.


Ánh sáng vàng nhạt lóe lên, thân thể và linh hồn là một thể.


A Vũ hài lòng cong môi cười, quay đầu nhìn Triệu Thiếu Khanh. Triệu Thiếu Khanh che miệng ho vài tiếng, sau đó cũng đặt những ngón tay thon dài lên tháp.


Một giây, hai giây, ba giây… cho đến khi Tiêu Tịch Hòa đếm đến năm, ánh sáng vàng nhạt mới hiện ra trên đỉnh tháp.


Triệu Vô Trần quay đầu lại nhìn Tiêu Tịch Hòa: “Tiểu hữu, đến lúc này toàn bộ người trong Ngự Kiếm Tông đều đã được kiểm tra hết rồi, tiểu hữu có bằng lòng chịu khổ vài ngày không?”


“Ngài định làm thế nào?” Tiêu Tịch Hòa kiên nhẫn hỏi lại.


Triệu Vô Trần trầm ngâm chốc lát: “Nếu tiểu hữu không ngại, trước mắt cứ đến Hình Phạt Đường trong tông ta ở lại mấy ngày, thế nào?”


“Khác gì ngồi tù đâu!” Liễu An An sốt ruột.


Triệu Vô Trần tỏ ra khó xử: “Nhưng chỉ có Hình Phạt Đường mới có kết giới giữ được lệ quỷ trong cơ thể.” 


Lệ quỷ đêm đến có thể tự do hành động, đến lúc đó nếu lỡ nhập hồn bừa bãi thì sẽ rắc rối to, chỉ khi giam giữ người bị chiếm xác, việc tra xét trước đó mới không uổng phí.


Liễu An An tức tối: “Đã nói sư muội ta không bị nhập, sao ngài cứ…”


“Đến Hình Phạt Đường cũng không ổn lắm, truyền ra ngoài chỉ sẽ khiến người khác chê cười Ngự Kiếm Tông tiếp đãi khách không chu toàn.” Tạ Trích Tinh nhàn nhã lên tiếng: “Chi bằng đến phòng bản tôn đi, bản tôn sẽ đích thân trông chừng cho, cũng đỡ phiền đến Triệu Tông chủ.”


“… Ta muốn đến Hình Phạt Đường.” Tiêu Tịch Hòa khốn khổ lên tiếng.


Tạ Trích Tinh phụt cười, thản nhiên nhìn về phía cô: “Cô vừa nói gì?”


… Ta muốn đến Hình Phạt Đường! Tiêu Tịch Hòa thầm gào thét trong lòng, nhưng ngoài miệng lại mím chặt môi chẳng dám hé răng nửa lời. Bởi vì theo hiểu biết của cô về Tạ Trích Tinh, chỉ cần cô dám nói trái ý hắn, hắn sẽ lập tức đi đập nát Hình Phạt Đường, sau đó tỉnh bơ quay lại nói với cô Hình Phạt Đường chẳng còn nữa.


Tạ Trích Tinh không nghe được câu trả lời của cô, khóe môi cong lên lộ ra nụ cười chẳng mấy thiện lành: “Xem ra cô đồng ý rồi.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” 


Dù chửi tục không hay lắm, nhưng lúc này cô thật sự chỉ muốn nói… đồng ý ông nội ngài!


Liễu An An nhìn qua nhìn lại giữa hai người, vội chen lời vào: “Nếu thật sự phải đi, ta sẽ cùng đi với muội.”


“Bản tôn từ chối.” Tạ Trích Tinh nói dứt khoát.


Liễu An An nghẹn họng, Tiêu Tịch Hòa chỉ có thể vỗ về lên tay nàng ấy an ủi.


“Nếu tiểu hữu đã đồng ý, vậy làm phiền Ma Tôn trông nom giúp cho.”


Gần đây Triệu Vô Trần vì chuyện bắt lệ quỷ đã hao tâm tổn sức mệt mỏi vô cùng, chỉ mong chuyện này mau chóng kết thúc.


Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa: “Vậy quyết định thế nhé.”


Tiêu Tịch Hòa: “…” Hai người tự nói tự nghe, đúng là một đôi thần kinh.


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 23: Đêm nay ở lại với ta
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...