Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 22: Xem cô diễn
Giả sử trên đời này chỉ còn lại một con quỷ áo trắng không chân và một Tạ Trích Tinh mặt đen, nếu bắt Tiêu Tịch Hòa phải chọn một trong hai, một khắc trước cô sẽ chọn Tạ Trích Tinh, còn một khắc sau nhất định chọn con quỷ kia.
Vừa chạm phải ánh mắt của Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa lập tức đứng thẳng người dậy: “Xin lỗi Ma Tôn, đệ tử thất lễ, đệ tử xin cáo lui trước.”
Dứt lời, cô xoay người bỏ đi.
“Tiêu Tịch Hòa.”
Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo từ sau lưng truyền đến, Tiêu Tịch Hòa vờ như không nghe thấy, tiếp tục bước nhanh về phía trước.
“Tiêu Tịch Hòa.”
Tạ Trích Tinh gọi một lần nữa, Tiêu Tịch Hòa vẫn giả câm giả điếc, nhưng vừa bước thêm một bước, cô đã đứng trước mặt hắn.
… Tiểu thuyết tu tiên đúng là chẳng theo đạo lý nào cả, loạn xạ đến mức khiến người ta phát rồ! Cô bắt đầu thấy ghét thế giới này rồi đó! Tiêu Tịch Hòa phẫn nộ trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ ngơ ngác: “Ma Tôn?”
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào cô rất lâu, rồi bỗng cong môi mỉm cười, chỉ là nụ cười ấy không chạm tới đáy mắt: “Chạy nhanh như thế là do sợ pháo nổ sao?”
“… Ta không hiểu ngài nói gì, pháo nào cơ?” Tiêu Tịch Hòa làm bộ ngây ngô.
“Cô đến Ngự Kiếm Tông làm gì? Tìm người đàn ông khác à?”
Trong mắt Tạ Trích Tinh lan tràn sát ý: “Tiêu Tịch Hòa, cô đủ lông đủ cánh rồi nhỉ…”
“… Ma Tôn đại nhân, ngài bình tĩnh đã. Ta tên A Tứ, không phải Tiêu Tịch Hòa gì đó đâu.” Tiêu Tịch Hòa run rẩy đến mức sắp rụng răng, vẫn gắng gượng diễn: “Ngài thật sự… thật sự nhận nhầm người rồi.”
Tạ Trích Tinh híp mắt nhìn cô thật lâu mới nhàn nhã lên tiếng: “Vậy sao? Chi bằng kiểm tra thử đã.”
Tim Tiêu Tịch Hòa nảy lên một cái: “Ngài… định kiểm tra thế nào?”
“Cô không biết à?” Hắn hỏi ngược lại.
Tiêu Tịch Hòa không còn cười nổi nữa: “Ngài… ngài không thể cưỡng ép xông vào thức hải của ta! Sư phụ ta từng có ơn với cha ngài, ngài không thể…”
Cô còn chưa nói dứt câu, Tạ Trích Tinh đã giơ tay lên, cô hoảng hốt co rụt lại, nhăn mặt, nhắm chặt mắt.
… Hửm? Không đau? Tiêu Tịch Hòa len lén hé mắt ra, thấy Tạ Trích Tinh vẫn giữ cái mặt lạnh tanh đó đứng trước mặt mình.
“Khụ… Ma Tôn đại nhân, nếu không còn việc gì khác, ta đi trước đây.”
Tiêu Tịch Hòa nói xong, lập tức quay đầu rời đi.
“Cổ độc trong người cô, chắc không cầm cự được 2 tháng đâu nhỉ.”
Giọng nói lạnh lẽo của Tạ Trích Tinh từ phía sau truyền đến, ép cô phải quay đầu lại: “Ngài đang nói với ta?”
“Độc sót lại không nhiều, chưa đủ khiến cô chết ngay được.” Tạ Trích Tinh nhìn cô đầy vẻ giễu cợt: “Nhưng một khi cổ độc phát tán, cô sẽ chịu đựng 10 ngày đau đớn khôn nguôi, sẽ tận mắt nhìn tay chân mình bị ăn mòn, ruột gan mục rữa, cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương khô.”
Da gà Tiêu Tịch Hòa nổi khắp người, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh: “Ta… ta không hiểu ngài đang nói gì.”
“Cô có thể đi tìm Triệu Thiếu Khanh giải độc.” Không hiểu sao khi Tạ Trích Tinh nhắc đến cái tên ấy, đáy mắt thoáng hiện vẻ châm biếm đầy sát ý: “Nếu cô dám.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Ngài đã nói thế rồi, ta còn dám cái nỗi gì nữa!
“Tiêu Tịch Hòa, ta chờ cô đến cầu xin ta.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng bỏ lại một câu, trong nháy mắt bóng dáng cao lớn ấy đã biến mất không thấy nữa. Trên con đường trống trải chỉ còn lại một mình Tiêu Tịch Hòa, cô chớp mắt, bỗng nhận ra…
Đại ca à, ngài đừng đi mà! Ngài đi rồi ta biết làm sao đây aaaa!
“Tiểu sư muội…”
“Aaa!!”
Tiêu Tịch Hòa hoảng loạn quay đầu lại, dọa người phía sau cũng hét lên theo.
Hai người trừng mắt nhìn nhau đầy hoảng hốt, sau ba giây Tiêu Tịch Hòa mới thở phào nhẹ nhõm, òa lên rồi nhào vào người đối phương: “Nhị sư tỷ!”
“Làm sao thế? Làm sao thế?” Liễu An An ngỡ ngàng ôm lấy cô.
“Ta gặp quỷ! Ta gặp quỷ thật rồi!”
Liễu An An sửng sốt, vội vàng dẫn cô về phòng, trên đường đi gặp vài đệ tử Ngự Kiếm Tông khác bèn nhờ họ mang phần thuốc còn lại đến chỗ Triệu Thiếu Khanh.
Đợi đến khi mấy đệ tử ấy rời đi, Liễu An An đóng chặt hết cửa sổ, xong xuôi mới quay lại hỏi Tiêu Tịch Hòa đã xảy ra chuyện gì.
Tiêu Tịch Hòa sụt sịt chạy lên giường quấn chăn kín người, rồi nhìn Liễu An An: “Cùng vào không?”
“Khỏi, muội cứ nói đi.” Liễu An An phì cười.
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lát mới kể lại toàn bộ sự việc vừa rồi.
Nghe đến đoạn cô bị quỷ hồn không chân đuổi theo, nụ cười trên mặt Liễu An An cũng dần tắt, đến cuối cùng nàng ấy cũng lặng lẽ bò lên giường trùm chăn kín mít.
Hai người nhìn nhau rất lâu, Tiêu Tịch Hòa mới nhọc nhằn cất lời: “Nhị sư tỷ cũng sợ hả?”
Cô vốn tưởng chỉ người đến từ thế giới khác như mình mới yếu tim thôi.
“… Ma quỷ đó, ai mà không sợ cho được.” Liễu An An sợ run cả người: “Ta lớn chừng này cũng chưa từng thấy bao giờ.”
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “Tỷ nói xem sao trong Ngự Kiếm Tông lại có quỷ được?”
“Ai mà biết được, có khi nó từ U Minh giới chạy ra đấy.” Liễu An An rúc người trong chăn: “Ngày mai báo lại với Triệu Tông chủ, chắc ông ta có thể giải quyết.”
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ gật đầu.
Căn phòng chìm trong một phút im lặng ngắn ngủi, bỗng nghe thấy cô ngập ngừng lên tiếng: “Tối nay… ta ngủ chung giường với tỷ nhé?”
“… Ừ.”
Tiêu Tịch Hòa được cho phép, nhanh tay nhanh chân chui qua giường sư tỷ, Liễu An An nhường chỗ cho cô nhưng cô vẫn chưa yên tâm, còn một hai đòi đắp chung một tấm chăn mới chịu.
“Sao muội giống trẻ con quá vậy.” Liễu An An bật cười, nhưng vẫn vòng tay ôm lấy cô.
Tiêu Tịch Hòa thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng thấy yên tâm hơn một chút.
Mặc dù người tu hành vốn chẳng cần ngủ, nhưng hai người đã quen nếp ăn ngủ đúng giờ khi còn ở Dược Thần Cốc. Lúc này vừa nằm xuống giường, dù rằng sau lưng vẫn lạnh toát nhưng chẳng mấy chốc đã thiếp đi. Nhưng giấc ngủ chẳng yên ổn lắm, hễ bàn chân vô tình thò ra khỏi chăn là giật mình tỉnh dậy.
Chật vật qua một đêm, đến khi tiếng gà gáy vang lên từ đằng xa, cả hai mới cùng ngồi bật dậy, nhìn nhau với đôi mắt thâm quầng.
“Thà không ngủ còn hơn.” Liễu An An thở dài.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng tình, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời vừa hửng sáng, bên ngoài sân viện vẫn còn lờ mờ nhưng ít ra cũng đã xua đi nỗi sợ hãi của đêm đen mang đến.
Hai người đã tỉnh táo rồi, thế là dứt khoát dậy sớm nấu thuốc luôn.
Cơ thể của Triệu Thiếu Khanh yếu ớt, không chịu nổi quá nhiều loại thuốc bổ, hai người chỉ đành cắt giảm một nửa phương thuốc ban đầu rồi mới bắt đầu sắc. Để tiết kiệm thời gian, Tiêu Tịch Hòa lấy dao cắt vụn từng miếng dược liệu lớn bỏ vào siêu thuốc, Liễu An An ngồi xổm trước bếp chăm chú canh lửa.
Hai người phối hợp nhịp nhàng, vừa làm vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc mặt trời đã lên cao, ánh sáng chiếu rọi khắp sân viện, vạn vật xung quanh cũng trở nên tươi tắn sáng rõ.
“Nướng mấy củ khoai ăn đi.” Liễu An An đề nghị.
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, vừa lấy khoai lang ra khỏi túi Càn Khôn, trước mắt bỗng tối sầm lại.
“Tiểu sư muội!”
Tiếng hô hoán lo lắng của Liễu An An vang lên bên tai, Tiêu Tịch Hòa mấp máy môi, mãi một lúc lâu sau mới gắng gượng mở mắt ra được, đến lúc này cô mới nhận ra chẳng biết từ khi nào mình đã ngã ngồi dưới đất, còn mấy củ khoai nằm vắt vẻo ngay bên chân.
“Tiểu sư muội, muội sao rồi?!” Liễu An An vừa hỏi vừa vội vàng đặt tay l*n đ*nh đầu cô, truyền linh lực vào.
Một luồng khí lạnh xông thẳng vào thức hải, Tiêu Tịch Hòa chỉ thấy cả người mình run lên, một lát sau đã hoàn toàn tỉnh táo lại.
“… Có lẽ là cổ độc phát tác.” Cô cau mày trả lời.
Liễu An An vận linh lực chạy quanh người cô, sau khi dò xét xong, sắc mặt nàng ấy bỗng nghiêm lại: “Độc đã ăn vào tận tủy, không thuốc nào cứu được.”
Tiêu Tịch Hòa khẽ cười: “Âm Dương Hợp Hoan Cổ vốn là loại độc vô phương cứu chữa, chỉ khi hợp tu với người mang thể chất tương khắc mới có một đường sống.”
Nếu không, cô đã cầu xin sư phụ giúp đỡ từ lâu rồi.
“Rốt cuộc là tên ác nhân thất đức nào đã hạ loại cổ này lên người muội!” Liễu An An phẫn nộ.
Tiêu Tịch Hòa chợt nhớ đến thiết lập nhân vật của nam phụ trong nguyên tác, nhếch môi đáp: “Chỉ là một tên điên mà thôi.”
“Nếu sau này để ta gặp hắn, ta nhất định sẽ báo thù cho muội!” Liễu An An càng nghĩ càng tức.
Tiêu Tịch Hòa dịu dàng xoa đầu nàng ấy: “Cảm ơn Nhị sư tỷ.”
Liễu An An lại nhìn cô, trong ánh mắt đầy thương xót: “Bình thường muội có hay thấy khó chịu không?”
“Không có, cổ độc chưa phát tác thì chẳng có cảm giác gì cả, mà dù bây giờ có phát tác cũng chỉ khiến ta ngất đi chốc lát, tạm thời không để lại di chứng gì.”
Nói đến cổ độc, Tiêu Tịch Hòa lại bất giác thở dài: “Chỉ còn hai lần tu luyện nữa là có thể loại bỏ hết độc tố còn sót lại, ta cứ tưởng như vậy có thể cầm cự được 10 năm, ai ngờ mới hơn 1 năm đã tái phát rồi”
“Không sao, không sao.” Liễu An An vội an ủi: “Chúng ta mau chóng chữa khỏi cho Thiếu tông chủ, điều dưỡng thân thể hắn ở trạng thái tốt nhất, như vậy muội sẽ có cơ hội giải độc.”
Tiêu Tịch Hòa mím môi cười gượng, trong đầu bỗng chốc hiện lên lời đe dọa của Tạ Trích Tinh hôm qua.
Cô thở dài một hơi: “Xem thuốc đi, chắc cũng sắp được rồi.”
Liễu An An vội chạy lại trông nồi thuốc, hai người kiên nhẫn chờ thêm một lát, đến khi nước thuốc chuyển sang màu đen sẫm mới múc ra bát.
Cả hai bưng thuốc đi dọc theo con đường duy nhất trong viện, khi đến đoạn hôm qua gặp ma không chân, Tiêu Tịch Hòa do dự: “Nơi này…”
“Suỵt!” Liễu An An lập tức ngăn lại kéo cô băng qua con đường đó, chỉ đến khi ra tới nơi nắng sáng chan hòa mới dám thở: “Chỗ đó toàn âm khí, ai biết nó có còn ở đó không? Nhỡ đâu nghe thấy chúng ta nhắc đến lại bám theo thì sao?”
“… Nhị sư tỷ nói đúng.” Tiêu Tịch Hòa vẫn còn sợ.
Liễu An An thở phào: “Lát nữa chúng ta đi hỏi đệ tử Ngự Kiếm Tông xem có con đường khác không, ta chẳng muốn đi qua đó nữa đâu.”
Tiêu Tịch Hòa đồng ý ngay.
Hai người lại đi tiếp về phía trước, khi đi ngang qua một sân viện thoang thoảng tiên khí, Tiêu Tịch Hòa thoáng ngạc nhiên: “Sao hôm nay không thấy đệ tử luyện công buổi sớm nhỉ?”
“Có lẽ hôm nay là ngày nghỉ?” Liễu An An cũng hơi nghi hoặc.
Tiêu Tịch Hòa thấy cũng hợp lý, thế là đi tiếp.
Chẳng mấy chốc, họ đã đến cửa phòng của Triệu Thiếu Khanh, hai người còn chưa kịp nhấc tay lên gõ, cửa đã mở ra từ bên trong.
“Ta biết ngay là hai người.” A Vũ xụ mặt nhìn họ.
Liễu An An bưng bát thuốc định bước vào phòng, A Vũ lập tức chắn ngang cửa chặn lại: “Đưa cho ta là được, hai ngươi về đi.”
“Cô đang sai khiến đầy tớ đó hả?” Liễu An An cau mày: “Bọn ta phải vào bắt mạch cho Thiếu tông chủ.”
“Không cần hai ngươi nữa đâu!” A Vũ kiêu căng từ chối: “Huynh ấy đã khỏe hơn nhiều rồi.”
Liễu An An chẳng buồn đôi co với nàng ta, thẳng thừng hô lớn vào trong phòng: “Thiếu tông chủ, ta đến bắt mạch cho ngài!”
“Ngươi làm gì vậy hả!” A Vũ tức tối gắt lên.
Liễu An An cười khẩy chẳng mấy bận tâm, chẳng mấy chốc trong phòng vang lên giọng nói ôn hòa của Triệu Thiếu Khanh: “Mời vào.”
Liễu An An đắc ý nhún vai nhìn về phía A Vũ, sau đó kéo Tiêu Tịch Hòa vào trong phòng. A Vũ tức đến đen mặt nhưng vẫn phải đi theo, vừa đi vào còn chưa đứng vững gót chân đã nghe Liễu An An lên tiếng: “Thiếu tông chủ, phiền ngài cho người không liên quan lui ra ngoài, tránh quấy nhiễu quá trình chẩn trị của ta.”
“Ngươi có ý gì hả?” A Vũ trừng mắt.
Triệu Thiếu Khanh bất lực nhìn nàng ta: “A Vũ.”
“Ngươi!” A Vũ tức tối, hất tay áo bỏ đi.
Đợi nàng ta đi xa, Triệu Thiếu Khanh mới nhìn về phía Liễu An An: “A Vũ sống trong núi quá lâu, nhiều lúc không được hiểu chuyện cho lắm, mong Liễu đạo hữu không chấp nhặt với muội ấy.”
Liễu An An mỉm cười, trả lời rất dứt khoát: “Thiếu tông chủ nghĩ nhiều rồi, nàng ta có hiểu chuyện hay không hoàn toàn không liên quan đến ta, nhưng không tin tưởng y thuật, không tuân theo lời dặn của y tu nói còn cản trở việc chữa trị mọi lúc, ta cũng rất khó để lịch sự với nàng ta.”
Nói đoạn, nàng ấy tập trung tinh thần kiểm tra tình trạng sức khỏe của Triệu Thiếu Khanh.
Triệu Thiếu Khanh biết điều không nói thêm gì nữa, chỉ ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tiêu Tịch Hòa nở nụ cười ôn hòa, khóe mắt hắn đỏ nhạt, đuôi mắt cong xuống toát lên vẻ dịu dàng vô hại.
… Thật là đẹp! Tiêu Tịch Hòa ngắm nhìn suốt ba giây mới đưa ra lời bình phẩm từ tận đáy lòng, sau đó cũng mỉm cười với hắn.
“Ủa?” Liễu An An bỗng lên tiếng.
Triệu Thiếu Khanh quay sang nhìn nàng ấy: “Sao vậy?”
“Mạch tượng đã khá hơn một chút, trong cơ thể cũng không còn tụ máu đông nữa.” Liễu An An giãn mày, vui mừng thông báo.
“Tối qua sau khi uống thuốc xong, quả thật ta thấy dễ chịu hơn nhiều.” Triệu Thiếu Khanh gật đầu.
Liễu An An nở nụ cười đầu tiên từ khi bước vào phòng: “Xem ra thuốc có tác dụng, Thiếu tông chủ nhớ uống đúng giờ, thêm 2 – 3 ngày nữa là có thể ngưng được rồi.”
“Ta biết rồi, cảm ơn hai vị đạo hữu.” Triệu Thiếu Khanh ôn tồn lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa thuận tay đưa bát thuốc qua: “Thiếu tông chủ, mời dùng.”
Triệu Thiếu Khanh đón lấy, nghĩ tới điều gì đó bỗng ngẩng đầu nhìn Tiêu Tịch Hòa, muốn nói gì đó nhưng lại do dự.
Thấy điệu bộ ngập ngừng của hắn, Tiêu Tịch Hòa cong môi cười: “Thiếu tông chủ muốn ăn mơ à?”
“Được không?” Giọng hắn có hơi ngượng ngập, sắc đỏ nhạt loang ra khắp đôi gò má vốn trắng bệch.
“Dĩ nhiên là được.” Tiêu Tịch Hòa nói xong, lập tức lấy một quả mơ từ trong túi Càn Khôn ra đưa cho hắn.
“Xong rồi.” Triệu Thiếu Khanh trả lời.
A Vũ cau có ngồi xuống bên giường: “Nếu đã xong rồi vậy muội có thể ở lại đây không?”
Trong mắt Triệu Thiếu Khanh thoáng qua vẻ bất lực, chỉ đành gật đầu.
A Vũ lập tức hào hứng trở lại, việc đầu tiên là quay sang khiêu khích hai người bên cạnh: “Các ngươi còn chưa đi à?”
Liễu An An trợn mắt, kéo Tiêu Tịch Hòa ra ngoài.
“Con nhỏ A Vũ đó thật đáng ghét, quả nhiên cái bọn Yêu tộc chẳng ra sao cả.” Trên đường quay về, Liễu An An vẫn còn hậm hực.
Tiêu Tịch Hòa phì cười: “Nàng ta không thể đại diện cho cả Yêu tộc được.”
“Muội không hiểu đâu, Yêu tộc đa phần đều như thế cả, yêu nào yêu nấy bị bệnh cũng chẳng chịu nghe lời thầy thuốc, cứ tự ý nhai linh tinh mấy loại thảo dược. Mỗi lần cha ta gặp bệnh nhân Yêu tộc là tức muốn hộc máu.”
Liễu An An lắc đầu, lúc đi ngang qua khu sân luyện công của đệ tử Ngự Kiếm Tông bỗng nhớ ra chuyện khác: “Phải rồi, chúng ta đi tìm người hỏi xem có con đường nào khác không, đừng đi lại lối mòn hôm qua nữa.”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu, sau đó hai người đi khắp nơi tìm người hỏi thăm.
Thế nhưng kỳ lạ thay, suốt dọc đường lại chẳng gặp lấy một bóng người.
“… Kỳ quái, sao lại không thấy người nào hết vậy?” Liễu An An nhíu mày.
Tiêu Tịch Hòa mím môi: “Hình như lúc nãy trên đường tới đây chúng ta cũng không gặp người nào.”
“Họ đi đâu cả rồi?” Liễu An An và Tiêu Tịch Hòa đưa mắt nhìn nhau, bèn quyết định tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Hai người đi thêm một quãng đường dài, trong lúc đang bất an bỗng nghe phía trước vọng đến tiếng khóc nức nở. Hai người nhìn nhau, lập tức rẽ về hướng đại sảnh Ngự Kiếm Tông, đi được một đoạn đã thấy một đám người đang tụ tập ở đó, gần như toàn bộ đệ tử Ngự Kiếm Tông đều có mặt.
Thấy ai nấy đều có vẻ mặt nặng nề, Tiêu Tịch Hòa tò mò tiến lên vỗ vai một đệ tử quen mặt: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Đệ tử nọ quay đầu lại, trong mắt thoáng qua vẻ bi thương nhìn cô: “Đêm qua Tạ Trích Tinh đã g**t ch*t 3 sư đệ của bọn ta.”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, vô thức phản bác lại: “Sao có thể?”
Nói xong mới nhận ra mình đáp hơi nhanh, cô bèn ngừng lại một chút rồi dè dặt bổ sung: “Đang yên đang lành hắn giết người làm gì? Có khi nào là hiểu lầm không?”
“Không thể là hiểu lầm được, dù không phải hắn giết thì cũng là do đám Ma tướng hắn dẫn theo ra tay.” Đệ tử kia khẳng định chắc nịch.
Lập tức có người bên cạnh hùa theo: “Đúng đấy! Chắc chắn là do họ giết, Ngự Kiếm Tông bọn ta sống yên ổn bao nhiêu năm nay, vì sao họ vừa đến đã có đệ tử bị giết hại?”
“Tên ma đầu Tạ Trích Tinh kia, trả mạng sư huynh ta lại đây!” Một nữ đệ tử nghẹn ngào gào lên định xông thẳng vào đại điện, nhưng đã bị các đồng môn khác giữ lại.
“Muội bình tĩnh đi, Tông chủ nhất định sẽ đòi lại công bằng cho chúng ta.”
“Đúng vậy, hãy tin tưởng sư tôn, sư tôn nhất định sẽ báo thù cho các sư đệ!”
Cả đám người tụ tập ngoài sân trước chính điện, ai nấy vừa oán hận vừa thương tâm, chẳng mảy may để ý cái nắng gay gắt đang rọi xuống.
Nhìn đám người phẫn nộ bàn tán, lời nào cũng chất chứa oán hận với Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa bỗng thấy khó chịu. Cô từng chung sống cùng Ma Tôn mấy năm, dù Ma Tôn điên lên đáng sợ thật nhưng hắn chẳng phải người tùy tiện giết chóc, chí ít cũng sẽ không xuống tay với đệ tử bình thường. Nếu hắn thật sự muốn ra tay, đám đệ tử ngoại môn của phái Côn Lôn năm ấy sao có thể sống được đến giờ?
Không phải vì hắn có lòng tốt, mà vì hắn khinh thường. Trong mắt hắn, những kẻ yếu ớt đó chẳng khác nào lũ sâu kiến, ai lại chấp nhặt với loài kiến bao giờ?
Nếu thật sự là do Tạ Trích Tinh giết người, vậy ắt là mấy người kia đã chọc giận hắn trước.
Nhưng những lời như thế tuyệt đối không thể nói ra ngoài, nhất là khi mọi người đều đang phẫn nộ đến thế này. Tiêu Tịch Hòa do dự chốc lát, rồi ngẩng đầu nhìn về phía chính điện.
“Muội định làm gì?” Liễu An An tinh ý nhận ra ý đồ của cô.
Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Ta muốn đến xem thử.”
“Không được, tốt nhất bây giờ muội nên tránh tiếp xúc với hắn thì hơn…”
Liễu An An còn chưa nói hết câu, Tiêu Tịch Hòa đã bước nhanh về phía chính điện, thấy khuyên cũng vô ích, nàng ấy chỉ đành cắn răng đuổi theo.
Trong chính điện của Ngự Kiếm Tông, ngay giữa sảnh đặt 3 thi thể được phủ kín bằng vải trắng. Sắc mặt Triệu Vô Trần xanh mét, ánh mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm vào Tạ Trích Tinh vẫn đang ung dung ngồi uống trà.
Có vẻ như trà không hợp khẩu vị cho lắm, hắn chỉ nhấp một ngụm đã đặt chén xuống, qua một lúc mới nhàn nhã ngẩng đầu lên: “Triệu Tông chủ mời bản tôn đến đây, chẳng lẽ chỉ vì chuyện này?”
“… 3 đệ tử của ta chết không rõ nguyên do, chẳng lẽ Ma Tôn đại nhân không nên cho ta một lời giải thích sao?” Triệu Vô Trần trầm giọng đáp trả.
Tạ Trích Tinh cong môi cười nhạt: “Liên quan gì đến ta?”
“Ngài!” Triệu Vô Trần cố nén lửa giận, hít sâu một hơi rồi nghiến răng nói tiếp: “Ngự Kiếm Tông ta trăm năm qua chưa từng xảy ra án mạng, vậy mà từ khi Ma Tôn đại nhân đặt chân tới đã có người chết. Ngài dám nói chuyện này không liên quan đến ngài?”
Đối mặt với chất vấn của Triệu Vô Trần, Tạ Trích Tinh chẳng buồn nói thêm nửa lời, thẳng thừng đứng dậy toan rời đi.
Triệu Vô Trần giận dữ tột cùng, rút kiếm ra chặn trước mặt hắn: “Không nói rõ ràng thì đừng hòng rời đi!”
Vì con trai, ông ta có thể hợp mưu với hổ, nhưng không thể khoanh tay đứng nhìn đối phương sát hại đệ tử trong môn phái của mình, thế nên dù giờ phút này có phải trở mặt, Triệu Vô Trần cũng quyết làm cho ra lẽ.
Nhìn thấy lưỡi kiếm lạnh lẽo trong tay ông ta, Tạ Trích Tinh mất kiên nhẫn, cau mày lại: “Tránh ra.”
“Thứ cho ta không thể nghe theo.” Triệu Vô Trần nắm chặt kiếm.
Tạ Trích Tinh nhìn ông ta rất lâu, một chút ấm áp còn sót lại trong mắt cũng đã rút đi như thủy triều, hắn vừa định ra tay đột nhiên cảm giác được điều gì đó, ánh mắt sắc bén lập tức nhìn về phía cửa.
“Triệu Tông chủ, Ma Tôn đại nhân.” Tiêu Tịch Hòa cất tiếng chào hỏi.
Triệu Vô Trần khựng lại, vội thu kiếm về quay đầu sang: “Thiếu Khanh có chuyện gì sao?”
“Thiếu tông chủ vẫn khỏe, những triệu chứng xấu hôm qua đã thuyên giảm quá nửa.” Giọng Tiêu Tịch Hòa nhẹ nhàng làm bầu không khí căng thẳng trong sảnh cũng dịu xuống đôi phần.
Tạ Trích Tinh vốn định rời đi, nhưng vừa trông thấy Tiêu Tịch Hòa đến đã thong thả ngồi xuống trở lại, ánh mắt sâu xa dõi theo bóng hình cô.
Triệu Vô Trần giãn mày, dịu giọng hỏi: “Tiểu hữu đến đây có việc gì?”
“Nghe nói đệ tử của quý tông đêm qua gặp chuyện chẳng lành, ta cùng sư tỷ muốn đến xem sao, xem có thể giúp được gì cho Triệu Tông chủ hay không.” Tiêu Tịch Hòa cố gắng phớt lờ ánh nhìn của người nào đó khiến người ta ngứa da đầu kia.
Liễu An An cũng bước lên tiếp lời: “Nếu Triệu Tông chủ không ngại, có thể cho phép bọn ta kiểm tra thi thể được không?”
Triệu Vô Trần mím môi, ngầm gật đầu đồng ý.
Hai người đưa mắt nhìn nhau, lập tức bước đến trước ba thi thể.
Dù cả hai đều sợ ma, nhưng thân là đệ tử Dược Thần Cốc từng thấy kha khá thi thể, vì vậy khi vén tấm vải trắng lên, nhìn thấy gương mặt người chết méo mó hung tợn, họ vẫn giữ được bình tĩnh.
Trong lúc Tiêu Tịch Hòa kiểm tra thi thể, Tạ Trích Tinh vẫn luôn dõi nhìn theo cô, nhưng từ đầu đến cuối lại không thấy chút sợ hãi quen thuộc nào trên khuôn mặt ấy cả, hắn bất giác cau mày lại.
Cô nương hắn biết rất nhát gan, sau khi nhìn thấy hắn giết người sẽ mất ngủ mấy đêm liền, sau này bất kể làm gì cũng sẽ cố ý tránh xa nơi từng có người chết, tuyệt đối không thể thản nhiên chạm vào thi thể như thế này.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô thật lâu, bỗng ngoắc ngón tay, thi thể đang được Tiêu Tịch Hòa kiểm tra đột nhiên vung quyền đấm ra.
“Áaa!” Tiêu Tịch Hòa hoảng hồn hét lên.
Tạ Trích Tinh nhếch môi hài lòng.
“Gì vậy, gì vậy?!” Liễu An An cũng giật mình theo.
“… Xác chết đã cứng rồi, sao còn động đậy được thế?” Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt.
Liễu An An cũng chẳng hiểu ra sao, Triệu Vô Trần vốn im lặng đứng bên cạnh bỗng nghiến răng gằn từng tiếng: “Ma Tôn làm vậy là có ý gì?”
Tạ Trích Tinh không cảm xúc, quay đầu sang hướng khác.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Đúng là ấu trĩ.
Tạ Trích Tinh không còn phá đám nữa, việc kiểm tra lại được tiếp tục tiến hành, chẳng mấy chốc đã có kết quả.
“Thi thể không có nội thương ngoại thương, thức hải cũng không bị phá, không giống do ma khí gây ra.” Tiêu Tịch Hòa đứng dậy nói.
Liễu An An gật đầu: “Cũng không có tàn dư ma khí sót lại trong cơ thể, nếu là người của Ma giới ra tay thì dù có là Ma Tôn đại nhân cũng không thể sạch sẽ đến vậy.”
Tạ Trích Tinh thảnh thơi ngồi tựa lưng vào ghế, nhàn hạ cứ như người trong lời hai người họ nhắc đến hoàn toàn không phải hắn, cũng chẳng buồn phân trần lấy một câu.
Triệu Vô Trần chau mày, đảo mắt nhìn sang Tạ Trích Tinh rồi mới hỏi: “Nếu không phải người của Ma giới gây ra, còn ai có thể làm ra chuyện này?”
Tạ Trích Tinh nhướn mày.
Tiêu Tịch Hòa không bỏ qua biểu cảm ấy của hắn, cô ngập ngừng lên tiếng: “Chắc… có liên quan đến quỷ hồn tối qua.”
“Quỷ hồn?” Triệu Vô Trần kinh ngạc.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, kể lại toàn bộ chuyện gặp quỷ tối qua. Sắc mặt Triệu Vô Trần nghiêm lại, tiến lên kiểm tra lại ba thi thể, hồi lâu sau mới ngẩng đầu ngây người nói: “Đúng là đã bị hút mất dương khí mà chết…”
Một tiếng cười khẽ vang lên trong đại sảnh yên tĩnh, ai nấy đều nghe rõ mồn một.
Triệu Vô Trần trầm ngâm giây lát, xoay người đi đến trước mặt Tạ Trích Tinh: “Ma Tôn đại nhân, là do tại hạ l* m*ng.”
Tạ Trích Tinh chẳng thèm ngước mắt lên, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên tay ghế. Triệu Vô Trần lúng túng nhưng cũng không tiện nói nhiều hơn. Suy cho cùng dạo gần đây cũng vì Tạ Trích Tinh đến Ngự Kiếm Tông nên mới khiến trong tông lộn xộn mất trật tự như vậy, cộng thêm bệnh tình của con trai chưa có dấu hiệu chuyển biến tốt hơn, ông ta ít nhiều cũng giận lây sang Tạ Trích Tinh, vì vậy chưa điều tra kỹ càng đã vội vã quy tội cho đối phương.
Thấy Tạ Trích Tinh không trả lời, Tiêu Tịch Hòa chủ động lên tiếng hóa giải bầu không khí: “Triệu Tông chủ, ngài định xử lý quỷ hồn đó thế nào?”
Triệu Vô Trần mỉm cười như cảm kích cô đã hóa giải bầu không khí gượng gạo giúp mình: “Một ác linh có thể hút dương khí giết người, chắc chắn sẽ khó đối phó. Ta định trước khi trời tối, nhân lúc nó yếu nhất, sẽ triệu tập toàn tông môn tìm kiếm, nhanh chóng tóm được nó càng sớm càng tốt.”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Có thể đánh nhanh thắng nhanh thì tốt nhất, tránh để phát sinh thêm mấy chuyện vụn vặt.”
“Đa tạ hai vị tiểu hữu đã giúp đỡ.” Triệu Vô Trần cảm khái.
“Triệu Tông chủ khách sáo rồi.” Tiêu Tịch Hòa nói xong còn nháy mắt ra hiệu với Liễu An An, hai người ngầm hiểu ý rời khỏi đại sảnh.
“Tiêu Tịch Hòa.”
Giọng nói lạnh nhạt của Tạ Trích Tinh vang lên phía sau lưng, Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ phải dừng bước: “Ma Tôn.”
“Thừa nhận rồi à?” Rõ ràng hắn chỉ buột miệng gọi thử, không ngờ cô quay đầu lại thật.
Liễu An An lập tức thấy căng thẳng.
Tiêu Tịch Hòa nói: “… Không thừa nhận, nhưng ngài đã gọi ta bằng cái tên này rất nhiều lần rồi, nếu ta giả vờ không nghe thấy chẳng phải càng giống như có tật giật mình hơn sao?”
Lời đáp gãy gọn, hợp tình hợp lý, không chút sơ hở quả nhiên xứng đáng là tiểu sư muội nhà mình. Liễu An An âm thầm giơ ngón cái, thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Tạ Trích Tinh hừ một tiếng, ngước mắt nhìn thẳng vào mắt cô. Tiêu Tịch Hòa khựng lại, cố giữ cho ánh mắt mình bình tĩnh và nghiêm túc nhất để đối diện với hắn.
Hai người nhìn nhau hồi lâu, Tạ Trích Tinh nhàn nhã cất lời: “Nể tình hôm nay cô giúp ta, trong vòng 6 canh giờ tới nếu cô chủ động tới tìm ta thú thật mọi chuyện, ta có thể…”
Lời nói dừng lại giữa chừng, như thể đang cân nhắc xem mình có thể “ban ơn” đến đâu.
Có thể gì đây? Tha thứ cho cô, buông tha cho cô hay để cô từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt khỏi giang hồ? Tiêu Tịch Hòa tự động bổ sung nửa câu còn lại trong lòng, trái tim cũng vô thức đập nhanh hơn mấy nhịp.
“Có thể để cô được chết toàn thây.” Trong sự mong ngóng của cô, Tạ Trích Tinh cuối cùng cũng miễn cưỡng đưa ra một câu trả lời, giọng điệu hắn thản nhiên như thể đó là một phần thưởng rất khó có được.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Vậy thì đội ơn ngài quá!
Cô gượng cười giả lả: “Đáng tiếc ta là A Tứ, chứ chẳng phải Tiêu Tịch Hòa gì đó, đã khiến ngài thất vọng rồi.”
Nụ cười trên môi Tạ Trích Tinh tắt ngấm, một luồng khí lạnh dâng lên cuồn cuộn trong mắt hắn. Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nuốt nước bọt, giả vờ không nhận ra sự lạnh lẽo kia, gồng mình quay người rời đi, Liễu An An cũng cúi đầu lặng lẽ theo phía sau.
Hai tỷ muội suốt dọc đường đi không nói một lời, mãi đến khi trở lại phòng, Liễu An An mới ngã vật ra giường, tay chân đã mềm nhũn không còn sức: “Ôi mẹ ơi, xem hai người diễn đối thủ k*ch th*ch đến nỗi tim ta suýt ngừng đập rồi đây.”
“… Ta cũng chẳng khá hơn là bao.” Tiêu Tịch Hòa vẫn còn hồn vía chưa yên.
Liễu An An quay sang nhìn cô: “Ta thấy cảm xúc của hắn dường như đã bình tĩnh hơn nhiều, có lẽ thêm vài ngày nữa oán hận về muội trong lòng hắn cũng tan đi thôi, muội đừng quá lo.”
Tiêu Tịch Hòa lại chẳng lạc quan được như thế: “Hắn bình tĩnh là bởi vì hắn tin chắc ta chính là người hắn đang tìm. Ở ngay dưới mắt hắn, ta hoàn toàn chẳng thể trốn đi đâu được… Hắn giống như con mèo vồ được chuột, ta chính là con chuột xấu số đó, ăn thịt là kết cục sau cùng, nhưng trước khi ăn hắn phải đùa bỡn cho thỏa chí mới thôi.”
“Nghe đáng sợ thật.” Liễu An An rùng mình.
Tiêu Tịch Hòa thở dài: “May mà ta là người của Dược Thần Cốc, ít nhiều gì hắn cũng sẽ nể mặt sư phụ không động đến ta… tất nhiên tiền đề là ta không để lộ thân phận.”
“Muội dám chắc hắn sẽ nể mặt cha ta thật ư?” Liễu An An nghi hoặc, cảm thấy với loại người tàn bạo như hắn sẽ chẳng ai có thể khiến hắn nhường bước.
Tiêu Tịch Hòa cũng nằm xuống giường: “Chắc có mà ha, nếu không hắn đã ra tay giết ta ngay từ giây đầu tiên nghi ngờ ta rồi.”
Liễu An An nghe vậy thấy cũng có lý, thôi không còn xoắn xuýt nữa.
Hai người nghỉ ngơi chưa được bao lâu đã lại tiếp tục sắc thuốc. Cùng lúc đó, toàn bộ đệ tử của Ngự Kiếm Tông đều đã bắt đầu hành động, họ tản đi khắp núi tìm kiếm quỷ hồn kia không chừa chỗ nào, kể cả khu viện nơi hai người họ ở.
Nhìn nồi thuốc trên bếp dần cạn, nhóm đệ tử cũng đã đến hỏi han mấy lần, mặt trời đã chầm chậm lặn xuống sau núi rồi mà vẫn chưa thấy bóng dáng con quỷ kia đâu, Tiêu Tịch Hòa chỉ cảm thấy sống lưng dần lạnh buốt.
Khi các đệ tử đến lần thứ tư, cô không nhịn được gọi họ lại hỏi chuyện: “Sao vẫn chưa tìm ra nữa?”
“Đệ tử cũng không biết. Sư tôn nói, nếu hung thủ giết người đúng là do lệ quỷ gây ra, vậy thì âm khí chắc chắn sẽ rất nồng đậm, sẽ rất dễ tìm thấy được nó, còn nếu không tìm được thì…
Tiêu Tịch Hòa vội hỏi: “Không tìm được thì sao?”
“Thì nghĩa là nó đã nhập xác rồi.”
Toàn thân Tiêu Tịch Hòa nổi da gà: “Nhập xác… nghĩa là cái ta đang nghĩ đó hả?”
“Đúng vậy, nó sẽ chiếm lấy cơ thể người khác rồi ẩn mình trong đám đông.” Đệ tử nọ dùng cách giải thích để xác nhận suy đoán của cô.
Tiêu Tịch Hòa xoa xoa cánh tay, cảm ơn rồi sau đó nhanh chóng thắp thêm hai ngọn đèn, như thể trong sân viện sáng hơn một chút sẽ xua tan được âm khí. Lúc Liễu An An từ trong phòng bước ra đã thấy cô dáo dác quan sát xung quanh một cách cảnh giác, nhướn mày hỏi: “Muội sao vậy?”
Tiêu Tịch Hòa quay phắt lại, nhìn chằm chằm Liễu An An hồi lâu, bỗng hỏi một câu bất ngờ: “Mấy lúc sư phụ nũng nịu sẽ thường gọi sư nương là gì?”
“Tỷ tỷ?”
Tiêu Tịch Hòa thở phào: “Xem ra nó không có nhập vào người tỷ.”
Tiêu Tịch Hòa kể lại những lời ban nãy đệ tử kia nói cho Liễu An An nghe, nàng ấy nghe xong rợn cả người: “Ghê quá đi, ta muốn về nhà.”
“Giờ có muốn cũng không đi được.” Tiêu Tịch Hòa tiếp tục xoa cánh tay, cảm giác lành lạnh vẫn bám dính trên người. Không chỉ không thể rời khỏi đây, ngay cả bùa truyền âm cũng chẳng dùng được. Tạ Trích Tinh đã phong tỏa nơi này kín như thùng sắt, chỉ có vào chứ không có ra, ngay cả tin tức cũng bị chặn đứng.
“Sớm biết thế này, ta đã chẳng tới đây rồi.” Liễu An An buộc miệng than thở một câu, liếc mắt sang nồi thuốc trên bếp lò vẫn chưa sắc xong, bèn nhìn sang Tiêu Tịch Hòa: “Khoai lang đâu?”
Tiêu Tịch Hòa hiểu ý, lập tức lấy khoai lang ra, bọc thêm một lớp bùn đã trộn với mật ong rồi cho vào lò để nướng.
Đến khi thuốc sắc xong, khoai lang cũng vừa chín tới.
“Mỗi người một củ.” Liễu An An nói rồi cất phần của mình vào túi Càn Khôn.
Tiêu Tịch Hòa mỉm cười, cũng cất phần của mình vào túi Càn Khôn bên hông, sau đó nhân lúc trời chưa tối hẳn đã cùng sư tỷ mang thuốc đến cho Triệu Thiếu Khanh.
Khi hai người đến phòng nghỉ của Triệu Thiếu Khanh, con nhỏ A Vũ đáng ghét kia không có mặt ở đó, đúng là yên tĩnh dễ chịu hơn hẳn.
Triệu Thiếu Khanh nhận lấy bát thuốc, ngắm nhìn rất lâu mà chẳng chịu uống, Tiêu Tịch Hòa dừng lại, thăm dò: “Sợ đắng hả?”
“Thuốc do hai vị đạo hữu cất công sắc nấu, sao ta lại sợ được.” Triệu Thiếu Khanh mỉm cười đáp.
Vậy tức là sợ thật rồi, Tiêu Tịch Hòa cười khẽ: “Thuốc đắng dã tật, hết cách rồi.”
Triệu Thiếu Khanh mỉm cười gật đầu, đôi mắt hắn đen láy, sáng lấp lánh như có nước bên trong, khi nhìn người ta chan chứa dịu dàng nhưng không hề có vẻ dụ hoặc, mà là một kiểu ôn hòa khiến người ta mềm lòng.
Đúng là một công tử hiền hòa tuấn nhã, giữa mày giữa mắt đều toát ra phong độ và sự điềm tĩnh vốn đã ăn sâu trong cốt tủy, hắn không hề yếu đuối nhưng vẫn khiến người nhìn phải sinh lòng thương cảm.
Tiêu Tịch Hòa ngẫm nghĩ giây lát mới nói: “Ngài ngoan ngoãn uống thuốc đi, ta có thứ muốn cho ngài.”
“Là quả mơ lần trước sao?” Triệu Thiếu Khanh tò mò hỏi.
Tiêu Tịch Hòa khẽ lắc đầu.
Triệu Thiếu Khanh mỉm cười truy hỏi: “Vậy là gì?”
“Uống thuốc trước đã.” Dù bây giờ có Tạ Trích Tinh ở đây, cô cũng đã tạm thời gạt bỏ ý định làm chuyện đó với Triệu Thiếu Khanh, nhưng ai mà chẳng thích một mỹ nam bệnh tật chứ, cứ coi như dỗ trẻ con cũng được.
Triệu Thiếu Khanh nghe vậy lại cúi đầu nhìn bát thuốc trong tay.
Liễu An An đảo mắt nhìn hai người họ, tặc lưỡi nói: “Tiểu sư muội trông chừng Thiếu tông chủ uống thuốc nhé, ta ra ngoài một lát.”
“… Không cần đâu.” Tiêu Tịch Hòa nhăn mặt, cô thật sự chẳng có ý gì nữa mà.
Liễu An An cười bí hiểm, phất tay rời đi như người từng trải.
Tiêu Tịch Hòa bất lực, chỉ đành để mặc nàng ấy.
Triệu Thiếu Khanh vẫn nhìn chằm chằm vào bát thuốc, do dự một hồi mới dốc một hơi uống cạn. Đến ngụm cuối cùng, chân mày hắn cau chặt lại, khóe mắt cũng hơi ửng đỏ.
Tiêu Tịch Hòa bật cười, lập tức lấy củ khoai lang nướng từ trong túi Càn Khôn ra đưa cho hắn.
“Thơm thật.” Triệu Thiếu Khanh nhận lấy, vụng về bóc vỏ ngoài ra, cắn nhẹ một miếng khoai vàng ươm đang chảy mật vàng óng.
Vị ngọt mềm thơm lừng lan khắp đầu lưỡi, Triệu Thiếu Khanh ngẩn người, trong mắt toát lên vẻ mãn nguyện: “Ta chưa từng… ăn món gì ngon như thế này.”
“Ngài thích là được rồi.” Tiêu Tịch Hòa cong môi mỉm cười dịu dàng.
Triệu Thiếu Khanh nhìn củ khoai trong tay rất lâu, sau đó ngẩng đầu đối diện cô: “Đồ của A Tứ… dường như lúc nào cũng ngon như vậy.”
“Ngài dưỡng bệnh cho khỏe lại đi, có cơ hội ta sẽ làm món khác cho ngài nếm thử.” Tiêu Tịch Hòa đáp, giọng mang theo ý cười.
Đôi mắt Triệu Thiếu Khanh ánh lên ý cười dịu nhẹ, hồi lâu hắn mới nhỏ giọng hỏi: “Còn cơ hội đó sao?”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, bỗng nhiên chẳng cười nổi nữa.
Những đêm nằm bất động trong phòng ICU, cô từng vô số lần khát khao có một ngày mình được tỉnh lại, nhưng người đàn ông trước mặt này còn đáng thương hơn cô. Ít nhất cô từng có một cơ thể khỏe mạnh, từng có cuộc đời tự do, còn hắn ngay từ khi sinh ra đã mang sẵn số mệnh chỉ có thể sống lay lắt, từng bước một tiến gần đến cái chết.
Cô hiểu sự khát vọng sống trong hắn, cũng hiểu nỗi bất lực của hắn, nhưng cô không cách nào giúp được.
Căn phòng im ắng hồi lâu, Tiêu Tịch Hòa mới gượng nở nụ cười: “Nhất định sẽ có cơ hội.”
“Ừm.” Triệu Thiếu Khanh mỉm cười gật đầu.
Tạ Trích Tinh vừa bước vào đã ngửi thấy mùi khoai lang ngọt lịm còn vương trong không khí. Hắn nhìn thấy hai người đang đối diện nhau cười nói, sắc mặt lập tức sa sầm, hơi thở quanh người lạnh hẳn xuống.
Tiêu Tịch Hòa quay đầu lại theo bản năng, vừa hay bắt gặp ánh nhìn tràn đầy sát ý của hắn, trái tim cô bỗng thắt lại.
Thế nhưng Tạ Trích Tinh không nhìn cô, mà nhìn thẳng vào củ khoai lang nướng trong tay Triệu Thiếu Khanh. Ngay sau đó, củ khoai lang nổ tung, bắn tung tóe lên người Triệu Thiếu Khanh và Tiêu Tịch Hòa.
“Ma Tôn…”
Tiêu Tịch Hòa hốt hoảng kêu lên, còn chưa kịp nói hết câu đã bị hắn túm lấy cổ áo, nghiến răng gằn giọng chất vấn: “Cô nướng cho hắn ăn?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Đó chỉ là một củ khoai lang thôi mà!
“Cô dám nướng cho hắn ăn à…”
Khắp người Tạ Trích Tinh nổi gió lạnh cuồn cuộn, chén đĩa và đồ vật trong phòng bắt đầu rung lên dữ dội.
Tiêu Tịch Hòa hoảng hốt chỉ biết vội vã phủ nhận: “Không phải ta nướng!”
Hắn cười khẩy, sát khí càng thêm nồng nặc…
“Không phải ta nướng thật mà! Lúc ta đến, Thiếu tông chủ đã cầm sẵn củ khoai trong tay rồi!” Tiêu Tịch Hòa hoảng loạn giải thích, còn quay sang cầu cứu Triệu Thiếu Khanh.
Triệu Thiếu Khanh ho nhẹ một tiếng, trong tay vẫn còn nắm miếng khoai bị nổ nát: “Thật sự không phải A Tứ đưa đâu, vừa rồi có một nữ đệ tử lạ mặt đến cho ta đồ ăn rồi đi mất.”
Tạ Trích Tinh híp mắt, ánh sáng uy h**p trong đáy mắt lóe lên như lưỡi dao, đồ vật trong phòng rung chuyển càng lúc càng mạnh. Ngay lúc ấy có đệ tử hoảng hốt xông vào, vừa thấy Tạ Trích Tinh đã khựng lại: “Ma Tôn?”
Tạ Trích Tinh vốn không định để ý đến mấy tên này, nhưng ánh mắt vừa đảo qua vật trong tay hắn ta đã lập tức cau mày lại: “Thứ đó ở đâu ra?”
“Dạ?” Đệ tử ngơ ngác, cúi đầu nhìn theo hướng mắt của Ma Tôn mới nhận ra hắn đang nói đến củ khoai lang nướng trong tay mình, hắn ta run rẩy đáp: “Là… là một đồng môn đưa cho đệ tử.”
“Ai?” Tạ Trích Tinh hỏi tiếp.
Trong mắt hắn ta thoáng vẻ mơ hồ, rất nhanh đã tỉnh táo lại: “Đệ tử không biết người đó tên là gì, chỉ nhớ nàng ấy rất đẹp, có thể nói là một mỹ nhân tuyệt sắc nhưng… hình như đệ tử chưa từng thấy nàng ấy trong tông môn…”
Hắn ta còn chưa nói xong, Tạ Trích Tinh đã buông Tiêu Tịch Hòa ra, xoay người đi ra ngoài.
Tiêu Tịch Hòa ngã ngồi xuống đất, thở hắt ra một hơi.
“A Tứ.”
“… Hử?” Tiêu Tịch Hòa ngơ ngác ngẩng đầu.
Triệu Thiếu Khanh nhìn cô, ánh mắt mang theo thương cảm: “Cô chính là người mà Ma Tôn đang tìm sao?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 22: Xem cô diễn
10.0/10 từ 50 lượt.
