Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 24: Đêm ở riêng cùng Ma Tôn đại nhân
Tuy trong lòng Tiêu Tịch Hòa không hề muốn như vậy, nhưng Tạ Trích Tinh và Triệu Vô Trần đều đã quyết, cô cũng chỉ đành tuân theo mệnh lệnh, chỉ có thể tranh được chút tự do cho mình vào ban ngày.
“Dù sao ban ngày lệ quỷ cũng chẳng dám ra ngoài, dù ta có bị nó nhập thật, nó cũng chẳng làm được gì.” Tiêu Tịch Hòa nói dõng dạc.
Liễu An An ở bên cạnh hùa vào: “Đúng đó, đúng đó, hơn nữa bọn ta còn phải chăm sóc Thiếu tông chủ nữa mà.”
Ban đầu Triệu Vô Trần vì đặt an toàn lên hàng đầu, vốn không dự định đồng ý với đề nghị của Tiêu Tịch Hòa, nhưng vừa nghe Liễu An An nhắc tới Triệu Thiếu Khanh, ông ta do dự giây lát mới thỏa hiệp: “Vậy chỉ đành làm phiền A Tứ tiểu hữu chạy đi chạy lại nhiều hơn.”
“Triệu Tông chủ khách sáo quá.” Tiêu Tịch Hòa gật đầu.
Liễu An An đã nhìn thấu bản chất giả nhân giả nghĩa của Triệu Vô Trần, nghe xong chỉ nhếch môi cười khinh rồi kéo Tiêu Tịch Hòa rời đi.
Dẫu đã tranh được tự do ban ngày, nhưng đến chạng vạng cô vẫn phải đi tìm Tạ Trích Tinh.
“Sau khi ta đi rồi, tỷ nhớ đừng tùy tiện mở cửa cho người khác, bất kể là ai gõ cửa cũng không được mở cửa, kể cả ta.”
Tiêu Tịch Hòa dặn dò: “Dù lần này Triệu Vô Trần đã mượn được pháp khí của Phật môn, chỉ cần con quỷ kia xuất hiện sẽ bị phát hiện ngay, nhưng để đề phòng chắc ăn, tỷ vẫn phải duy trì cảnh giác mọi lúc như trước đó.”
Pháp khí chỉ có thể đề phòng linh thể ở trạng thái quỷ hồn, chứ không ngăn được quỷ khi đã nhập vào thân xác con người. Vì vậy, khi quỷ đã mượn xác, chính pháp khí cũng sẽ bị qua mặt. May mà, Triệu Vô Trần cũng đã nghĩ đến điều này nên đã bố trí kết giới khắp tông môn, nếu có ai đi lại bừa bãi vào buổi tối sẽ lập tức bị phát giác ngay, xem như cũng có hai tầng bảo vệ.
Thoạt nhìn có vẻ không tí sơ hở nào, Tiêu Tịch Hòa vẫn chẳng yên tâm nổi, thế nên mới căn dặn Liễu An An thêm lần nữa.
Liễu An An nghiêm túc gật đầu: “Ta biết rồi.”
“Lá bùa này trả lại cho tỷ, ta đi cùng Tạ Trích Tinh, con quỷ kia chẳng dám tìm đến ta đâu.” Tiêu Tịch Hòa nói đoạn, đưa tay vào túi lấy lá bùa vàng ra.
Liễu An An vội ngăn lại: “Muội cứ giữ đi, ta không sao đâu.”
“Tỷ chắc chứ?” Tiêu Tịch Hòa vẫn không yên lòng.
Liễu An An gật đầu: “Khi trời vừa tối, ta sẽ khóa chặt tất cả các cửa, sau đó ngồi thiền để rơi vào trạng thái ngủ sâu, như thế bất kể bên ngoài có ai gọi ta, ta cũng sẽ không bị lừa.”
“Nhưng cũng đừng ngủ say quá, nhỡ có chuyện gì sẽ phản ứng không kịp.” Tiêu Tịch Hòa dặn dò.
Liễu An An gật đầu: “Được.”
Tiêu Tịch Hòa thở dài, đôi mắt vẫn quyến luyến nhìn nàng ấy: “Nhị sư tỷ, tỷ còn điều gì dặn dò ta nữa không?”
Liễu An An nghiêm túc suy ngẫm giây lát, ánh mắt chân thành nhìn về phía cô: “Nhất định phải sống sót.”
Tiêu Tịch Hòa: “… Được.”
Hai người lưu luyến chia tay nhau, Tiêu Tịch Hòa cứ bước ba bước lại ngoái đầu nhìn sư tỷ mình một lần, rề rề một hồi lâu mới rời khỏi gian phòng của hai người đi về hướng phòng Tạ Trích Tinh ở.
Nếu nói gian phòng của cô và Liễu An An là phòng chuyên dùng để tiếp đãi khách quý của Ngự Kiếm Tông, thì nơi Tạ Trích Tinh ở lại giống như phòng dành cho tổ tông vậy. Khi Tiêu Tịch Hòa bước đến, cửa phòng đang mở rộng, bên trong hiện ra cảnh xa hoa tinh xảo, rộng rãi đến choáng ngợp.
… Cùng là khách như nhau, vậy mà cô với Nhị sư tỷ còn phải nai lưng làm việc. Tiêu Tịch Hòa cảm thấy bất công ba giây, lê bước chầm chầm đi vào trong: “Ma Tôn đại nhân, ngài có ở đây không?”
Không ai trả lời.
Tiêu Tịch Hòa cắn môi, rón rén thử đi sâu vào trong thêm mấy bước, nhưng còn chưa đi đến bàn đã có một luồng linh lực sắc bén ập đến trước mặt. Cô giật mình, vội nghiêng người tránh đi, vừa ngẩng đầu đã thấy Tạ Trích Tinh đang ngồi trên chiếc sạp đối diện.
“Phản ứng nhanh nhẹn hơn trước rất nhiều.” Tạ Trích Tinh thong thả lên tiếng bình phẩm.
Tiêu Tịch Hòa vẫn mạnh miệng cãi cùn: “… Ma Tôn, ngài lại nhận nhầm ta thành người khác nữa rồi sao?”
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô: “Đóng cửa.”
Tiêu Tịch Hòa lập tức quay người lại đóng chặt cửa phòng, cũng nhân tiện kiểm tra cả cửa sổ đã đóng kín hay chưa. Gian phòng này quá lớn, chỉ riêng cửa sổ đã có đến hơn chục cánh, cô phải chạy tới lui mấy vòng, tiếc là cô chẳng tin vào trí nhớ của mình cho lắm, mỗi lần kiểm tra xong đều phải quay lại xem lần nữa.
Tạ Trích Tinh lặng lẽ nhìn cô đi tới đi lui trong phòng, đáy mắt đã vơi đi phần sát khí khi mới gặp, thay vào đó là chút hứng thú cùng dò xét.
Khi Tiêu Tịch Hòa kiểm tra xong cánh cửa cuối cùng, vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt đăm chiêu của hắn.
Cô bỗng thấy chột dạ, chỉ biết vờ như chẳng có chuyện gì, đi đến bên bàn ngồi xuống.
“Ta cho cô ngồi rồi sao?” Tạ Trích Tinh cất lời.
Tiêu Tịch Hòa lẳng lặng đứng lên.
“Lại đây.” Hắn nhìn cô, giọng điệu lạnh tanh chẳng mấy cảm xúc.
Tiêu Tịch Hòa vẫn đứng yên tại chỗ: “Có chuyện gì sao?”
Tạ Trích Tinh không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào cô.
Một lúc sau, Tiêu Tịch Hòa mới đành miễn cưỡng bước lại vài bước.
“Vì sao lại bỏ đi?” Hắn hỏi.
Tiêu Tịch Hòa dè dặt: “Ý ngài là gì?”
“Chẳng phải đã nói sẽ làm cơm tất niên sao? Sao lại đột ngột bỏ đi?” Tạ Trích Tinh nhìn thẳng vào mắt cô: “Là chán ghét Bối Âm Cốc, hay là chán ghét bản tôn?”
Trong hơn 1 năm kể từ khi chia ly, hắn chỉ mải mê tìm người, chưa từng suy nghĩ đến chuyện này. Mãi đến gần đây khi giam giữ cô trong Ngự Kiếm Tông, hắn mới thỉnh thoảng nghĩ đến.
Đối diện với câu hỏi của hắn, Tiêu Tịch Hòa chỉ lặng lẽ nuốt nước bọt: “Ta không…”
“Đừng phủ nhận, cô cứ xem mình là nàng ta đi.” Tạ Trích Tinh muốn nghe câu trả lời, không ngại cho cô một đường lui.
Nhưng Tiêu Tịch Hòa vẫn không dám đặt chân trên con đường lui ấy: “Nhưng ta không phải nàng ta, ngay cả câu hỏi của ngài ta còn chẳng hiểu là gì, e rằng không thể trả lời Ma Tôn được.”
Tạ Trích Tinh lặng nhìn cô thật lâu, đáy mắt dần phủ kín sương lạnh.
Hồi lâu sau, hắn mới chầm chậm lên tiếng: “Cô ra ngoài đi.”
“Được…” Tiêu Tịch Hòa xoay người đi ngay, đi đến giữa chừng sực nhớ ra gì đó, quay đầu lại ngơ ngác hỏi: “Ra ngoài… đi đâu?”
“Làm mồi cho quỷ ăn.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đáp lời.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Đúng là thất đức!
Cô ho nhẹ một tiếng, đi vòng lại gần hắn: “Tuy ta không phải người mà ngài đang tìm, nhưng thấy ngài nghi ngờ ta lâu như vậy mà vẫn chưa ra tay giết ta, xem ra một là vì ta là người của Dược Thần Cốc, hai là vì trong lòng ngài ít nhiều vẫn còn tình cảm với người đó.”
Tạ Trích Tinh ngước mắt nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa len lén lau mồ hôi trong lòng bàn tay, nặn ra vẻ mặt như một tỷ tỷ thấu hiểu lòng người: “Nếu đã còn tình cảm, hay là buông tay đi thôi.”
Tạ Trích Tinh im lặng.
Tiêu Tịch Hòa nhen nhóm chút hy vọng: “Ngài thấy sao?”
Tạ Trích Tinh lẳng lặng nhìn cô, hồi lâu sau mới thong thả lên tiếng: “Cô đoán xem nếu bây giờ bản tôn ném cô ra ngoài, trong bao lâu cô sẽ chết?”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Với loại đàn ông lòng dạ độc ác như ngài, ai mà dám làm bạn chứ!
Bởi vì câu đe dọa của Tạ Trích Tinh có sức sát thương quá mạnh, Tiêu Tịch Hòa biết điều ngậm miệng lại, nhưng được một lát đã tò mò hỏi chuyện hắn: “Ngài cứ luôn lấy lệ quỷ ra hù dọa ta, có phải vì ngài biết ta chưa từng bị quỷ nhập hay không?”
Tạ Trích Tinh không để ý đến cô.
“Ngay cả tháp Linh Lung còn không thể xác định được, sao ngài lại dám chắc như thế?” Trong lòng Tiêu Tịch Hòa mơ hồ dấy lên một suy đoán, bèn hỏi thẳng: “Chẳng lẽ ngài biết rõ ai mới là người bị quỷ nhập, hoặc là ngài và lệ quỷ vốn đã quen biết nhau?”
Tạ Trích Tinh chỉ đảo mắt liếc sang cô nhưng vẫn không trả lời.
Tiêu Tịch Hòa mấp máy môi, cuối cùng vẫn quyết định không quấy rầy hắn nữa.
Trong gian phòng yên lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi, chỉ có ngọn linh hỏa chiếu sáng trên tường thỉnh thoảng phát ra vài tiếng nổ lách tách.
Không biết từ lúc nào Tạ Trích Tinh đã nhắm mắt, tựa người vào sạp giả vờ ngủ. Tiêu Tịch Hòa trộm nhìn sang, thấy hắn không chú ý đến mình bèn rón rén ngồi xuống bên bàn.
Bóng đêm dần tối sâu thăm thẳm, bên ngoài cửa sổ lặng thinh như tờ, nhưng lòng dạ Tiêu Tịch Hòa chẳng thể nào yên. Dù là lệ quỷ cũng sẽ biết tránh họa, chắc chắn sẽ chẳng dám dây vào trêu chọc Tạ Trích Tinh. Bản thân cô tạm thời được an toàn, nhưng lại lo lắng Nhị sư tỷ ở một mình dễ bị con quỷ kia lừa gạt.
… Có những biện pháp Triệu Vô Trần làm ra, chắc là sẽ không sao đâu. Tiêu Tịch Hòa mím môi, cúi đầu gối tay lên bàn, trong lòng nặng trĩu tâm sự.
Những đệ tử đã hi sinh trong thời gian này phần lớn đều là tu sĩ dưới Trúc Cơ trung kỳ. Còn cô tu luyện bấy lâu vẫn chỉ dừng ở Trúc Cơ sơ kỳ, nghĩ thôi cũng biết nếu cô gặp phải quỷ thật chẳng khác nào phải dâng đầu chịu chết. Lúc này dù lo cho Liễu An An, cô vẫn không dám tùy tiện bước ra ngoài nửa bước.
Linh hỏa khẽ lay động, chiếu rọi căn phòng sáng như ban ngày. Tiêu Tịch Hòa tựa đầu trên bàn, mí mắt dần nặng trĩu. Dạo gần đây ban ngày cô bận rộn chẳng ngơi nghỉ, ban đêm lại không dám ngủ, dù rằng người tu hành vốn chẳng cần ngủ quá nhiều, nhưng thân thể người phàm của Tiêu Tịch Hòa đã mỏi mệt cùng cực. Giờ phút này tâm trí chẳng yên nhưng vẫn không thắng nổi sự yên tĩnh quá mức của đêm dài, chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngay khoảnh khắc cô ngủ thiếp đi, Tạ Trích Tinh vốn đang giả vờ ngủ bỗng mở mắt ra, hắn thản nhiên bước đến bên cạnh cô. Tiêu Tịch Hòa trong giấc mộng hoàn toàn không hề hay biết, còn vô thức chép miệng rồi tiếp tục say ngủ.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tầm thường đến mức chẳng thề tầm thường hơn kia, trong mắt hắn chẳng có lấy một chút cảm xúc.
Hồi lâu sau, hắn nhấc bàn tay lạnh lùng đặt lên giữa trán cô. Chỉ cần nhân lúc cô ngủ say cưỡng ép xâm nhập vào thức hải là có thể xác định được thân phận thật sự của cô trong tình trạng tổn thương ít nhất, chỉ cần xác định được thân phận đó…
Ánh mắt Tạ Trích Tinh tối sầm lại, linh lực bắt đầu tụ tập trên đầu ngón tay. Tiêu Tịch Hòa trong giấc mơ lờ mờ cảm thấy bất an, nhưng có làm thế nào cũng không thể mở mắt ra nổi. Khi cô đang ra sức vùng vẫy trong cơn mơ, vẻ mặt Tạ Trích Tinh bỗng biến sắc, hắn đột ngột quay lưng đi.
Tiêu Tịch Hòa nghe thấy tiếng động bừng tỉnh, vừa mở mắt ra đã thấy bóng hình hắn gần ngay sát bên, cô giật thót: “Ma Tôn đại nhân?”
Tạ Trích Tinh cố gắng đè nén cơn buồn nôn dữ dội, sắc mặt u ám đến mức như sắp nhỏ ra mực.
Cảm giác buồn nôn mà hắn đã tự tra đi tra lại vẫn chẳng tìm ra nguyên nhân lại một lần nữa trỗi dậy, lần này càng cuộn trào dữ dội hơn khiến ngực hắn nghẹn tức, tâm trạng cũng theo đó mà phiền muộn hơn.
Thấy hắn khom người cùng đôi bờ vai run rẩy, Tiêu Tịch Hòa lập tức hiểu ra triệu chứng bệnh, vội vòng đến trước mặt hắn nhắc nhở: “Ma Tôn, nếu ngài muốn nôn thì cứ nôn ra, đừng cố nhịn, càng nhịn sẽ chỉ càng khiến ngài khó chịu hơn thôi.”
Tạ Trích Tinh liếc mắt âm trầm nhìn cô.
Cái nhìn ấy khiến Tiêu Tịch Hòa hoảng hốt, nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại, tiếp tục làm tròn bổn phận của một y tu: “Ngài đừng ngại, chỉ cần chưa phi thăng thành tiên, dù tu sĩ có tu vi cao thế nào cũng vẫn là người bình thường. Đã là con người ắt sẽ có lúc sinh bệnh, người bệnh xuất hiện những triệu chứng bệnh cũng là chuyện rất bình thường, ngài đừng để trong lòng.”
“… Cút.” Trong bụng Tạ Trích Tinh lúc này vẫn cuồn cuộn lên như sóng dữ, chỉ nghe cô nói thôi cũng đã thấy bực mình, hắn có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của mình không thể khống chế được, hắn cực kỳ chán ghét cảm giác mất kiểm soát này.
Tiêu Tịch Hòa cũng nhìn ra được hắn đang kiềm chế, sau khoảng do dự ngắn ngủi cô rót một chén trà, lấy trong túi Càn Khôn ra một quả chua, vắt nước cốt vào trong trà: “Ma Tôn, ngài uống ngụm nước trước đi, vị chua có thể giúp giảm bớt cảm giác buồn nôn.”
Tạ Trích Tinh đang rất bực bội, nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt của cô, hắn xụ mặt nhận lấy chén trà.
Tiêu Tịch Hòa vội nói: “Ta không biết triệu chứng của ngài nặng nhẹ thế nào nên vắt cả quả, nếu ngài thấy chua quá thì thêm nước…”
Cô chưa nói dứt câu, Tạ Trích Tinh đã uống cạn chén trà.
Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt: “… Không chua sao?”
Cô đã vắt tận một quả chua, độ chua có thể so với năm trái chanh!
“Vô vị.” Ánh mắt Tạ Trích Tinh vẫn hờ hững, như cho rằng cô cố tình giấu giếm.
Tiêu Tịch Hòa giật nhẹ khóe môi: “Vậy… sao?”
Hắn cố ý thăm dò cô hay thực sự cảm thấy như vậy? Nhớ trước kia ở Bối Âm Cốc, hắn đâu có ăn chua giỏi đến mức này.
Tiêu Tịch Hòa lưỡng lự giây lát, sau đó lấy thêm ba quả chua ra pha tiếp cho hắn một chén nước ấm.
Mùi chua nồng đến mức cô chưa nếm thử ngụm nào đã tứa nước miếng, thật khó tưởng tượng được Tạ Trích Tinh uống xong sẽ ra sao.
Ngay sau đó, cô đã nhận được đáp án…
Tạ Trích Tinh uống một hơi cạn sạch, sắc mặt đã khá hơn đôi chút: “Xem ra 2 năm qua cô cũng học được chút bản lĩnh.”
Trước câu hỏi thăm dò vu vơ của hắn, Tiêu Tịch Hòa điềm tĩnh đáp lại như thường.
Tạ Trích Tinh liếc cô, rồi lạnh lùng dời ánh mắt đi.
Sau cơn khó chịu vừa rồi, hắn chẳng còn tâm trạng để nói chuyện với cô nữa, thế là quyết định xoay người trở lại sạp nghỉ ngơi. Tiêu Tịch Hòa có thể cảm nhận rõ ràng được, trên người hắn toát ra một cảm giác mệt mỏi từ trong ra ngoài, cô bất giác nhíu mày lại…
Với tu vi của hắn hiện giờ, sao có thể mệt mỏi chứ?
Nhưng nghĩ cũng biết, giờ có hỏi ra mặt hắn cũng sẽ chẳng trả lời mình, Tiêu Tịch Hòa không muốn tự chuốc lấy bực, biết điều im lặng ngồi xuống bên bàn.
Khi Tạ Trích Tinh mở mắt ra lần nữa đã thấy cô đang nghịch túi Càn Khôn, hắn nhìn chằm chằm vào chiếc túi xa lạ ấy, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi bức bối khó tả, thế là lạnh lùng nhấc ngón tay, bình hoa trên bàn bỗng nhiên vỡ nát.
Choang!
“Á!” Tiêu Tịch Hòa kêu lên thất thanh, kinh hãi lùi lại mấy bước, nhìn chằm chằm chiếc bình hoa nứt vỡ hồi lâu mới giật mình quay đầu lại: “Ma Tôn, bình hoa vỡ rồi!”
“Ừ, ta làm đấy.” Tạ Trích Tinh thản nhiên đáp lời.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Bị điên hả trời!
Thấy cô trừng mắt nhìn mình như gặp quỷ, khóe môi Tạ Trích Tinh cong lên, nhưng chỉ thoáng qua rồi lại mím môi cưỡng ép xóa đi nụ cười ấy.
Một đêm trôi qua yên ắng, chẳng ai nói thêm lời nào.
Khi ánh sáng trắng của bình minh dần lan khắp chân trời, Tiêu Tịch Hòa cuối cùng cũng có cảm giác được giải thoát, nước mắt lưng tròng chạy thẳng ra ngoài.
Nhưng vừa bước qua cửa, cô đã nghe tin suốt đêm qua không có chuyện gì xảy ra, thế nên hiềm nghi trên người cô vẫn chưa được rửa sạch, đêm nay lại phải tiếp tục qua đêm cùng với Tạ Trích Tinh.
“Xem ra mấy biện pháp đó của Triệu Vô Trần cũng có tác dụng, con quỷ kia không dám bén mảng tới tìm người khác nữa, nếu cứ tiếp tục như vậy cũng không thể nào rửa sạch hiềm nghi cho muội được.”
Liễu An An thở dài: “Mà muội yên tâm đi, loại lệ quỷ dính líu đến mạng người nếu muốn duy trì sức mạnh buộc phải hấp thụ dương khí liên tục. Dù tối qua nó chưa ra mặt, nhưng vài hôm nữa nhất định sẽ mạo hiểm xuất hiện thôi. Muội ráng nhẫn nhịn thêm mấy ngày đi, chờ nó lộ sơ hở thì muội sẽ được giải thoát ngay.”
Tiêu Tịch Hòa nghệt mặt ra: “… Tức là ta vẫn phải đi theo Tạ Trích Tinh?”
Liễu An An gật đầu, khuôn mặt chan chứa vẻ đồng cảm.
Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, cúi đầu bắt đầu lục lọi trong túi Càn Khôn.
“Tìm gì đó?” Liễu An An tò mò hỏi.
“Thạch tín.” Tiêu Tịch Hòa chẳng buồn ngẩng đầu dậy: “Chết cho xong.”
Liễu An An hoảng hốt giữ lấy cô, khuyên can mãi mới khiến cô bỏ ý định ấy.
Vì thế đêm hôm đó, sau khi được tự do hơn ba canh giờ, Tiêu Tịch Hòa lại phải quay về phòng Tạ Trích Tinh, tiếp tục chịu đựng những cơn tra tấn tinh thần thất thường của hắn.
Vài ngày kế tiếp đó, trong Ngự Kiếm Tông yên tĩnh lạ thường, ánh mắt mọi người nhìn Tiêu Tịch Hòa cũng ngày một khác lạ. Bởi lẽ người duy nhất bị tình nghi chính là cô, tuy rằng cũng có thể đã nhờ pháp khí Phật môn che chở, nhưng sự thật là kể từ khi cô được Tạ Trích Tinh canh giữ mỗi đêm, trong tông môn không hề xảy ra thêm án mạng nào nữa.
Dẫu ai cũng hiểu lệ quỷ là lệ quỷ, Tiêu Tịch Hòa là Tiêu Tịch Hòa, nếu lệ quỷ nhập xác con người sẽ rơi vào trạng thái ngủ say vào ban ngày, điều đó càng chứng minh cô vô tội. Nhưng mấy ngày liên tiếp các đệ tử Ngự Kiếm Tông đã mất đi đồng môn hết người này đến người khác, ai nấy đều khó lòng kiềm chế được cảm xúc.
Vì cảm nhận rõ rệt thái độ thù địch của mọi người xung quanh, Tiêu Tịch Hòa chẳng còn muốn ra khỏi cửa vào ban ngày nữa. Ngoài việc đến xem bệnh cho Triệu Thiếu Khanh, thời gian còn lại cô ở lì trong phòng mình.
Những ánh nhìn lạnh lẽo và thái độ bài xích của đệ tử Ngự Kiếm Tông không làm cô tổn thương bao nhiêu, điều thực sự khiến cô mệt mỏi là người đàn ông cô phải cùng ở một chỗ mỗi đêm ấy.
Dạo gần đây Tạ Trích Tinh không được khỏe cho lắm, tính tình cũng khó chịu hơn rất nhiều, đêm nào Tiêu Tịch Hòa cũng nơm nớp lo sợ, chỉ sợ lỡ miệng sẽ chọc giận hắn. Nhưng cho dù đã cẩn trọng như đi trên băng mỏng, cô vẫn thường xuyên bị hắn tìm cớ gây khó dễ, còn phải ứng phó với những lần hắn cố ý thăm dò, cảm giác uất ức chẳng khác gì con dâu nhà phong kiến trong xã hội cũ.
Sau một đêm nữa chịu trận, Tiêu Tịch Hòa mệt mỏi cả thân xác lẫn tinh thần, đến nỗi khi đến khám cho Triệu Thiếu Khanh, cô còn lơ đãng chẳng mấy tập trung.
“A Tứ, A Tứ…”
Tiêu Tịch Hòa giật mình: “Hả? Gọi ta hả?”
“Cô có muốn nghỉ ngơi một lát không? Trông cô có vẻ mệt mỏi.” Triệu Thiếu Khanh mở lời khéo léo khuyên nhủ.
Liễu An An cũng nhìn sang: “Đúng đấy, hay là muội về nghỉ một lúc đi.”
“Ta không sao.” Tiêu Tịch Hòa gắng gượng lấy lại tinh thần: “Nhị sư tỷ bắt mạch cho Thiếu tông chủ đi.”
Liễu An An gật đầu, ngồi xuống mép giường: “Thiếu tông chủ, phiền ngài duỗi tay ra.”
Triệu Thiếu Khanh ho nhẹ, đưa tay trái từ phía trong ra ngoài. Liễu An An phì cười: “Đưa tay phải là được.”
Triệu Thiếu Khanh sững sờ, cười ngượng ngùng rồi cố gắng rút tay phải ra khỏi chăn. Liễu An An thấy hắn tốn sức như vậy, bèn bảo hắn đừng động đậy, nàng ấy tự điều chỉnh tư thế ngồi bắt mạch ngay luôn bên tay trái cho hắn.
Căn phòng thoáng chốc yên tĩnh lại, Triệu Thiếu Khanh rủ mắt xuống nhưng vẫn lo lắng nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa. Cô cảm nhận được ánh mắt của hắn, bèn mỉm cười thân thiện đáp lại.
Triệu Thiếu Khanh cũng cong môi cười: “Nếu cô thực sự không muốn ở cùng Ma Tôn, hay là tối nay ở lại chỗ ta cũng được.”
Hắn ít nhiều cũng đoán ra đôi chút nguyên nhân khiến tinh thần cô sa sút thế này.
Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Không sao, đã chịu được đến giờ, thêm mấy ngày nữa cũng chẳng sao.”
“Đừng gượng ép bản thân như vậy.” Triệu Thiếu Khanh mỉm cười dịu dàng: “Nếu cô thấy ta không đủ sức bảo vệ, cũng có thể gọi thêm A Vũ đến, muội ấy rất giỏi.”
“… Thế thì càng không cần đâu.” Tiêu Tịch Hòa cười gượng, thấy hắn vẫn lo lắng nhìn mình, cô bèn giải thích: “Dù sao con quỷ đó cũng chẳng trụ được lâu nữa, chỉ cần nó lộ mặt, ta sẽ được rửa sạch hiềm nghi ngay, trước khi chuyện đó xảy đến, ta đi theo Tạ Trích Tinh mới là an toàn nhất.”
Triệu Thiếu Khanh gật gù: “Ma Tôn có tu vi rất mạnh, cô chịu đi cùng ngài ấy thì càng tốt.”
Hai người trò chuyện thêm đôi câu, A Vũ đột nhiên xuất hiện đi đến đứng cạnh Triệu Thiếu Khanh nhìn bọn họ với vẻ cảnh giác. Trước giờ Tiêu Tịch Hòa lười đôi co với nàng ta, hôm nay Liễu An An cũng chẳng muốn nói gì, cả hai xong việc đã quay người rời đi ngay.
Trước khi ra cửa, Tiêu Tịch Hòa còn nghe thấy giọng nói bất lực của Triệu Thiếu Khanh ở bên trong: “A Vũ, muội cứ không hiểu chuyện như thế, sau này ta đi rồi muội phải làm sao đây?”
Nghe đến đó, trái tim Tiêu Tịch Hòa chợt thắt lại. Hai người đi ra khỏi biệt viện, cô đang định mở lời nói chuyện với Liễu An An, chợt bắt gặp vẻ mặt nghiêm trọng khác thường của nàng ấy.
Trước nay mỗi lần thấy bệnh nhân sắp chết, nàng ấy đều có biểu cảm như vậy.
Tiêu Tịch Hòa mơ hồ đoán được điều gì đó: “Tình trạng của Thiếu tông chủ trở nặng rồi sao?”
Liễu An An thở dài, ngẩng đầu nhìn cô: “Nếu muội muốn giải cổ độc, mấy ngày tới phải tranh thủ thôi.”
Tiêu Tịch Hòa mím môi, bỗng dưng không biết nên đáp thế nào cho phải. Sinh lão bệnh tử vốn là chuyện không thể tránh khỏi, nhưng mấy ai trên đời này có thể bình thản đón nhận đây. Có lẽ Triệu Thiếu Khanh cũng đã cảm nhận được điều gì đó nên mới nói với A Vũ những lời vừa rồi.
Tâm trạng sa sút kéo dài suốt cả ngày, đến tận đêm vẫn chưa vơi bớt.
“Bày cái mặt khó coi đó cho ai xem?” Tạ Trích Tinh cáu kỉnh cất lời.
… Lại nữa rồi đó!
Tiêu Tịch Hòa bất lực nhìn hắn: “Ma Tôn, ngài không cần chữa trị thật sao?”
“Cô mắng ta có bệnh?” Tạ Trích Tinh híp đôi mắt dài hẹp, giọng đầy nguy hiểm.
Tiêu Tịch Hòa: “… Ta chỉ quan tâm ngài thôi.”
Cô buột miệng nói vậy, sắc mặt của Tạ Trích Tinh dịu hơn một chút.
Đêm dài lê thê, Tiêu Tịch Hòa vì chuyện Triệu Thiếu Khanh không còn sống được bao lâu mà chẳng chợp mắt nổi, cũng không muốn làm gì khác giết thời gian, chỉ đành trò chuyện dăm ba câu cùng Tạ Trích Tinh
“Nếu ta đoán không lầm, con quỷ đó chắc cũng sắp không cầm cự nổi nữa, chỉ cần nó ra tay sẽ có thể rửa sạch hiềm nghi cho ta.” Tiêu Tịch Hòa nhắc đến chuyện ấy nhưng lại chẳng thấy vui vẻ gì: “Nhưng một khi nó ra tay, tức là lại có người phải chết, mà chưa chắc đã bắt được nó.”
Dù rằng Triệu Vô Trần đã chuẩn bị đủ mọi thứ nhưng cô vẫn chẳng thấy tự tin chút nào, cô cứ cảm giác mức độ xảo quyệt của con quỷ đó đã vượt khỏi phạm vi hiểu biết của người bình thường.
Tạ Trích Tinh tựa người trên sạp, ngay cả nửa ánh mắt cũng lười ban cho cô.
Tiêu Tịch Hòa cố xốc lại tinh thần: “Ma Tôn, ngài có quen biết con quỷ đó không?”
Tạ Trích Tinh nhướn mắt, khỏi cần nói cũng biết đáp án là gì.
Tiêu Tịch Hòa vồn vã tiến tới: “Ta cảm thấy ngài chắc chắn có quen biết con quỷ đó, dù không quen cũng sẽ biết cách bắt nó. Hay là ngài chủ động ra trận bắt nó đi, đỡ cho chúng ta cứ ngồi đây chờ đợi bị động thế này.”
Tạ Trích Tinh mấp máy khóe môi.
Tiêu Tịch Hòa lập tức bước thêm một bước, sau đó nghe thấy hắn dửng dưng đáp lời: “Vì sao ta phải làm?”
“… Cứ coi như làm chút việc thiện không được sao?” Tiêu Tịch Hòa bất lực.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm vào cô mấy giây: “Không được.”
… Đúng là câu trả lời nằm trong dự tính, Tiêu Tịch Hòa quay trở lại ngồi xuống bàn, tiếp tục chống cằm thở dài.
Tâm trạng cô đêm nay trồi sụt một phần vì mãi chưa bắt được lệ quỷ, phần nhiều hơn vẫn là vì Triệu Thiếu Khanh. Nghĩ đến một người tốt như vậy sắp phải chết, cô chỉ thấy xót xa. Chưa kể một khi hắn chết đi, cô cũng chẳng còn hy vọng giải cổ độc nữa, càng nghĩ càng thấy nặng nề.
Về những lời Nhị sư tỷ căn dặn, bảo cô hãy tranh thủ hành động trước khi hắn chết… quả thật cô có động lòng ba giây, nhưng rồi lại chần chừ vì cảm thấy làm vậy với người sắp lìa đời thật quá đê tiện.
… Chưa đến bước đường cùng, cô vẫn không nỡ xuống tay.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, tiếng thở trong đêm khuya nghe càng rõ rệt.
Tạ Trích Tinh chẳng buồn để ý đến.
Cô lại thở dài lần nữa.
Lông mày Tạ Trích Tinh giật nhẹ, cứ tưởng cô đã chịu yên rồi, nào ngờ Tiêu Tịch Hòa lại chống cằm ôm mặt, hít sâu một hơi rồi từ từ thở ra, trong màn đêm nghe cứ như một tiếng thở than dằng dặc.
Hắn lạnh lùng nhìn về phía cô: “Một kẻ ngu xuẩn cũng đáng để cô bận lòng đến vậy sao?”
“Ý ngài là gì?” Tiêu Tịch Hòa vểnh tai lên nghe.
Tạ Trích Tinh nhếch môi vừa định lên tiếng, ánh mắt bỗng sắc lại, nở nụ cười nhạt: “Có trò hay để xem rồi.”
Tiêu Tịch Hòa sững sờ, còn chưa hiểu ý hắn đã nghe thấy tiếng giao đấu ồn ào bên ngoài.
Cô hào hứng chạy ùn ra cửa, nhưng vừa đến ngưỡng cửa đã phanh gấp, ngượng nghịu quay đầu lại: “Ma Tôn cùng đi nhé?”
Tạ Trích Tinh tỏ ra khinh miệt, rõ ràng đã nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Đúng là Tiêu Tịch Hòa hơi lo lắng về tình hình bên ngoài, cô sợ lệ quỷ ngoài đó đang cố ý dụ mình ra ngoài nên mới rủ Tạ Trích Tinh đi cùng. Ai ngờ hắn cứ nói có trò vui để xem mà vẫn dán chặt mông như mọc rễ trên cái sạp ấy không chịu nhúc nhích.
Tiêu Tịch Hòa không còn cách nào khác, chỉ đành chộn rộn đứng ở cửa nghe ngóng.
Tiếng kiếm xé gió ngoài kia càng lúc càng dồn dập, xen lẫn theo đó là bước chân hỗn loạn, lắng tai nghe kỹ hơn dường như còn có tiếng Triệu Vô Trần quát tháo.
Quá chân thật, hoàn toàn không giống ảo giác.
Ngay lúc cô sắp không nhịn nổi nữa chạy ra ngoài xem, một luồng linh lực hùng mạnh đột ngột ập đến, cô vội nghiêng người tránh, một bóng người bị đánh bay đến phá tung cửa gỗ ngã sầm xuống đất, ngay sau đó một thanh kiếm dài xé gió lao tới, chỉ thẳng vào cổ họng đối phương.
Cánh cửa vỡ nát, Tiêu Tịch Hòa mới nhận ra ngoài sân đã chật ních người, trong đó còn có cả Liễu An An chạy đến vây xem. Hai người vừa chạm mắt nhau, Liễu An An đã lập tức ra hiệu cho cô tránh sang một bên, kẻo bị vạ lây rồi lại bị thương vô cớ, vẻ mặt thuần thục thế này nhìn là biết dân chuyên hóng hớt.
Tiêu Tịch Hòa hoảng hồn giật nhẹ khóe môi, vừa cúi đầu đã nhìn thấy một khuôn mặt đầy lông lá xồm xoàm… Cô vô thức lùi lại một bước, quan sát kỹ hồi lâu mới nhận ra đôi mắt dưới lớp lông ấy có hơi quen thuộc.
Là A Vũ.
Cảm nhận được Tiêu Tịch Hòa đang nhìn mình, A Vũ nhe răng nanh sắc bén rất hung tợn, cổ họng còn phát ra tiếng gầm gừ uy h**p.
Tiêu Tịch Hòa giật mình, vội chạy đến tìm Nhị sư tỷ để được dỗ dành: “Sao lại thế này? Chẳng phải họ định bắt lệ quỷ sao, sao lại bắt nàng ta?”
“Đừng nhắc nữa, nàng ta chính là con quỷ đó.” Liễu An An khoác cánh tay cô, thì thào giải thích: “May mà pháp khí Phật môn cũng có tác dụng với Yêu tộc, nhờ Triệu Vô Trần kịp thời xuất hiện, nếu không sẽ có thêm 2 đệ tử bị nàng ta hại chết rồi.”
“… Nhưng hôm đó ta thấy rõ ràng lệ quỷ đó lơ lửng trên không, đâu giống dáng vẻ bây giờ của nàng ta?” Tiêu Tịch Hòa càng thêm khó hiểu.
Nói đoạn, nàng ấy còn cười giễu: “Bảo sao cứ bám lấy chúng ta, thì ra là do thù cũ hận mới chưa tan.”
Tiêu Tịch Hòa chau mày: “Nàng ta thích Thiếu tông chủ như vậy, sao lại hại người trong Ngự Kiếm Tông?”
Cô vừa dứt lời đã nghe thấy A Vũ kích động hét lên: “Ta không làm sai gì cả! Các người không được giết ta!”
Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu nhìn sang, chỉ thấy sắc mặt Triệu Vô Trần u ám đang giương kiếm chỉ thẳng vào A Vũ. Mà trên chiếc sạp mềm đối diện cửa, người nào đó đang thong thả hưởng thụ một góc xem trình diễn như ngồi hàng ghế VIP.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Cái tên này đúng là, chuyện lớn đến đâu hắn cũng hời hợt như không, khiến người ta muốn đấm cho một cái.
Không biết Triệu Vô Trần đã nói gì đó, chỉ thấy A Vũ gân cổ cãi lại: “Ta biết ngài khinh thường Yêu tộc, khinh thường ta, nhưng chuyện này ta không có lỗi! Ta làm vậy là để cứu Thiếu Khanh, tình cảnh của huynh ấy bây giờ chỉ có dùng dương khí của người sống mới có thể kéo dài mạng sống…”
“Láo xược! Ngươi tội ác tày trời, còn dám vu tội cho Thiếu Khanh sao?!” Triệu Vô Trần giận dữ quát lớn: “Giờ ta sẽ giết ngươi, báo thù rửa hận cho 13 đệ tử của ta!”
A Vũ nghiến răng: “Mỗi câu ta nói đều là sự thật! Nếu không phải vì Thiếu Khanh, sao ta có thể ra tay tàn nhẫn như thế! Ngài cũng đừng trách ta, có trách thì hãy trách bản thân bất tài đã không bảo vệ nổi Thiếu Khanh đi, còn tự rước lấy tên ma đầu Tạ Trích Tinh…”
Nghe nhắc đến tên mình, Tạ Trích Tinh chỉ nhàn nhạt liếc nhìn Yêu tộc đang quỳ dưới đất một cái.
A Vũ nhắc đến chuyện này, giọng điệu càng thêm căm hận: “Nếu không phải ngài rước lấy Tạ Trích Tinh, phong tỏa kín mít cả Ngự Kiếm Tông đến ruồi muỗi cũng không bay lọt ra ngoài, ta đã xuống núi hút lấy dương khí người phàm từ lâu rồi, cần gì phải giả thần giả quỷ ra tay với đệ tử trong môn…”
“Ngươi tàn sát tính mạng con người mà còn dám nói lý ở đây?” Triệu Vô Trần tức giận quát.
A Vũ hằn học nhìn ông ta, đang định lên tiếng phản bác lại đã nghe Tiêu Tịch Hòa lên tiếng: “Nếu cô là hung thủ, vì sao khi ra tay chỉ dụ người ở ngoài cửa mà không xông vào đoạt lấy dương khí?”
“Ta không làm như thế thì sao khiến các ngươi tin rằng hung thủ là lệ quỷ?” A Vũ trừng mắt nhìn cô, trong đáy mắt càng thêm hận thù: “Hai tên lang băm các ngươi đã không cứu nổi Thiếu Khanh thì thôi, còn suốt ngày bám riết lấy huynh ấy không buông, bốc thuốc bừa bãi muốn hại chết huynh ấy, các ngươi mới đáng chết!”
“Dù bọn ta có là lang băm đi nữa, cũng sẽ không dùng tính mạng người khác làm mồi dẫn.” Liễu An An cười khẩy: “Bảo sao mạch tượng của Thiếu tông chủ dạo trước đột ngột tốt hơn, gần đây lại chuyển biến xấu đi, hóa ra là vì cô truyền dương khí cho hắn. Cô hại chết đồng môn của hắn, hắn có biết không?”
Vừa bị chất vấn, ánh mắt A Vũ thoáng hoảng loạn: “Các ngươi… các ngươi không được nói cho huynh ấy biết…”
“A Vũ?”
A Vũ sững sờ chầm chậm quay đầu lại, Triệu Thiếu Khanh yếu ớt giờ phút này đang đứng nơi cửa viện cách đó vài mét.
Trong mắt hắn lộ ra vẻ ngỡ ngàng cùng đau xót, rõ ràng đã đoán được chuyện gì đã xảy ra nhưng vẫn không dám tin tưởng.
“Muội thật sự… hại chết các sư huynh đệ của ta sao?” Hắn khốn khổ cất lời.
A Vũ ngơ ngác nhìn hắn, trong thoáng chốc lớp lông xù toàn thân đã biến mất, nàng ta lại trở về dáng vẻ thiếu nữ xinh đẹp thường ngày.
“Là vì ta sao?” Cơ thể Triệu Thiếu Khanh run rẩy đứng dưới khung cửa, gió thổi qua vạt áo rộng phất phơ càng khiến dáng vẻ hắn thêm yếu ớt: “Là vì ta nên muội mới làm hại bao nhiêu sinh mạng vô tội như vậy ư?”
“Thiếu Khanh…”
“Nếu đó là sự thật, e rằng ta không thể giữ muội lại thêm nữa.”
Triệu Thiếu Khanh mỉm cười thê lương: “Muội đi đi.”
“Thiếu Khanh…” Hốc mắt A Vũ đỏ hoe trông như có ngàn lời muốn nói, nhưng đã chẳng còn sắc sảo hung tàn như khi nãy.
Triệu Thiếu Khanh nhìn nàng ta thật lâu, sau đó tiến tới quỳ xuống trước mặt Triệu Vô Trần. Triệu Vô Trần hoảng hốt, vội vận linh lực ép đỡ con trai mình đứng dậy: “Thiếu Khanh, con làm gì vậy?”
“Những việc A Vũ làm đều là vì con, cầu xin cha tha cho muội ấy một mạng, con nguyện dùng thân tàn này đền mạng cho 13 sư huynh đệ.” Triệu Thiếu Khanh run rẩy nói.
Triệu Vô Trần nghiến răng: “Con điên rồi sao, hà cớ gì phải gánh tội thay cho nó?!”
“Bản tính A Vũ không xấu, mọi tội nghiệt đều từ con mà ra.” Triệu Thiếu Khanh khẩn cầu: “Cầu xin cha tha cho muội ấy, con nguyện gánh chịu mọi hình phạt.”
Triệu Vô Trần nắm chặt thanh kiếm, một hồi lâu mới buông tay ra, nghiêm mặt xoay lưng đi: “Nể tình Thiếu Khanh, bản tôn tha cho ngươi lần này, về sau ngươi đi càng xa càng tốt, nếu còn để bản tôn nhìn thấy ngươi sẽ giết không tha!”
A Vũ đờ đẫn nhìn trân trân về phía Triệu Thiếu Khanh, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn, lảo đảo bò dậy, loạng choạng bước về phía hắn.
Thấy nàng ta muốn đến gần Triệu Thiếu Khanh, Triệu Vô Trần cau mày lại, còn chưa kịp quát mắng đã thấy nàng ta dừng lại cách Triệu Thiếu Khanh ba mét.
“Thiếu Khanh, muội thật sự rất thích huynh.” A Vũ nghẹn ngào lên tiếng.
Khóe mắt Triệu Thiếu Khanh ửng đỏ: “Xin lỗi, là do ta không dạy bảo muội chu toàn.”
Nước mắt A Vũ trào ra tức khắc: “Muội thật sự rất thích huynh, rất thích… rất rất thích…”
Triệu Thiếu Khanh nuốt nước bọt, chẳng thốt nổi thành lời.
A Vũ nhìn hắn đầy quyến luyến: “Vì huynh, muội sẵn sàng làm tất cả, vì vậy muội không hề hối hận.”
Nói đoạn, nàng ta đột nhiên giáng một chưởng l*n đ*nh đầu mình. Tiêu Tịch Hòa giật mình hét lên, tất cả mọi người đồng loạt quay sang, rõ ràng chẳng ai ngờ được Yêu tộc này sẽ chọn cách tự vẫn.
“A Vũ!” Triệu Thiếu Khanh lao tới ôm lấy nàng ta vào lòng, nhưng vì chính hắn cũng quá gầy yếu, cả hai cùng ngã lăn ra đất.
A Vũ mấp máy môi, khóe miệng đã trào máu tươi nhuộm đỏ cả nửa khuôn mặt.
“A Vũ, A Vũ…” Bàn tay Triệu Thiếu Khanh run rẩy cố lau đi vệt máu trên gò má nàng ta.
A Vũ gắng gượng nở nụ cười, sau đó khép đôi mắt lại, không bao giờ mở ra nữa.
“A Vũ!” Triệu Thiếu Khanh xúc động quá trớn, máu dồn lên não, đột ngột ngã vật ra đất.
“Thiếu Khanh!” Triệu Vô Trần lật đật chạy đến đỡ, Liễu An An cũng hoảng hốt tiến lại kiểm tra tình hình, trong lúc nhất thời cảnh tượng lộn xộn chưa từng thấy.
Tiêu Tịch Hòa vẫn còn chưa hoàn hồn sau khi chứng kiến cảnh người ta tự vẫn, cô ngẩn ngơ hồi lâu, đến khi ngước mắt lên đột ngột bắt gặp ánh nhìn thăm dò xen lẫn giễu cợt của Tạ Trích Tinh.
Trước mắt cô tối sầm lại, âm thanh bên tai dần trở nên mơ hồ, cả người như giẫm phải bông, đầu gối mềm nhũn không còn sức lực.
Cũng như những lần cổ độc phát tác trước đó sẽ đều thấy trời đất quay cuồng, nhưng lần này lại khác, cơn đau buốt như có hàng nghìn con kiến gặm nhấm lan dần khắp toàn thân, buộc cô phải tỉnh táo thêm được một chút.
Cô cố gắng hít sâu một hơi, vừa ngẩng đầu dậy đã nhìn thấy Tạ Trích Tinh đang nhàn nhã uống trà trong căn phòng rộng lớn.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 24: Đêm ở riêng cùng Ma Tôn đại nhân
10.0/10 từ 50 lượt.
