Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 19: Gặp lại
Khi Tiêu Tịch Hòa đột nhiên nói muốn đến Ngự Kiếm Tông, Liễu Giang sững sờ, rồi hoàn hồn liếc mắt nhìn Tân Nguyệt và Liễu An An bên cạnh, nhăn mày truyền âm hỏi: “Con có biết Tạ Trích Tinh vẫn đang tìm mình không?”
“Biết chứ.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc đáp lại: “Nhưng để sư phụ yên tâm đi cứu giúp muôn dân, ta nguyện lấy thân mạo hiểm.”
Tân Nguyệt thấy cô nói mấy lời không đầu không đuôi như vậy, đoán chắc là Liễu Giang đã lén truyền âm với cô. Bà ấy chợt nhớ lại trước đây Liễu Giang từng nói qua là cô gặp rắc rối nên mới chọn ở ẩn tại Dược Thần Cốc.
“Nếu thật sự nguy hiểm thì đừng đi, để sư phụ con nói với Ngự Kiếm Tông một tiếng, giải quyết xong dịch bệnh rồi hãy qua đó cũng được. Tông chủ Ngự Kiếm Tông vốn là người sáng suốt và hiểu nguyên tắc, chắc hẳn cũng biết điều.” Tân Nguyệt từ tốn nói.
Liễu An An ngơ ngác: “Chỉ đi khám bệnh một chuyến thôi mà, có gì đâu mà nguy hiểm?”
“Phải rồi, chỉ là đi khám bệnh một chuyến thôi mà.” Tiêu Tịch Hòa thuận theo lời nàng ấy nói tiếp: “Lúc đó ta sẽ lén hành động, trước hết dùng liệu pháp dinh dưỡng cho vị Thiếu tông chủ đó vài ngày, kéo dài thời gian, đợi sư phụ giải quyết xong dịch bệnh rồi đến ngay là được. Thế là vừa không thất tín với Ngự Kiếm Tông, vừa cứu được muôn dân thiên hạ, toàn vẹn cả đôi đường rồi.”
Liễu Giang nghe vậy lộ vẻ do dự.
Liễu An An vội nói: “Con đi cùng tiểu sư muội, có gì còn chăm sóc lẫn nhau!”
“Vậy cũng được, để hai đứa cùng đi, có chuyện gì còn bàn bạc với nhau.” Tân Nguyệt cũng xuôi lòng, quay đầu nhìn sang chồng mình.
Liễu Giang trầm ngâm giây lát, cuối cùng thở dài: “Đành vậy thôi.”
Sau khi quyết định xong, không khí trong sân thoải mái hẳn. Tân Nguyệt cười kéo Tiêu Tịch Hòa vào chính đường: “Hôm nay là tròn 1 năm con nhập môn, sư nương đích thân xuống bếp làm vài món, chắc chắn không ngon bằng con nấu, nhưng con không được chê đấy nhé.”
Tiêu Tịch Hòa liếc nhìn mấy món trên bàn, cười toe toét: “Không chê đâu ạ, món gì người làm cũng ngon nhất.”
“Đây là quà!” Liễu An An cười hí hửng bước tới, đưa cho nàng một túi thơm hình con hổ: “Ta tự tay làm đấy, đuổi muỗi rất hiệu nghiệm.”
“Cảm ơn tỷ.” Tiêu Tịch Hòa vui vẻ nhận lấy.
Tân Nguyệt bên cạnh hích Liễu Giang một cái, Liễu Giang bất mãn: “Gì đấy?”
“Còn làm gì nữa, tặng quà đi!” Tân Nguyệt thúc giục.
Tiêu Tịch Hòa cũng hồi hộp nhìn sang ông ấy.
Liễu Giang khẽ “hừm” một tiếng, bất mãn ném cho cô một thứ, Tiêu Tịch Hòa lập tức bắt lấy.
Là một cái túi Càn Khôn hoàn toàn mới.
“Cái túi Càn Khôn của con nát bươm rồi rồi, suốt ngày đeo bên mình không sợ làm mất mặt Dược Thần Cốc à, sau này dùng cái này đi.” Liễu Giang giữ khuôn mặt nghiêm nghị nói
“Cảm ơn ngài!” Tiêu Tịch Hòa vô cùng phấn khích.
Khóe môi Liễu Giang không kiềm chế được mà cong lên, thế mà ông ấy vẫn tỏ ra chê bai: “Chỉ là cái túi Càn Khôn mà thôi, vô dụng.”
Sống chung lâu như vậy, Tiêu Tịch Hòa đã biết rõ tính nói một đằng làm một nẻo của ông ấy. Nghe xong cô cười khẽ, vừa đeo túi Càn Khôn lên người vừa không quên hỏi sư nương: “Có đẹp không ạ?”
“Đẹp đẹp, mau ngồi xuống ăn cơm đi.” Tân Nguyệt thúc giục.
Tiêu Tịch Hòa đáp một tiếng rồi ngồi xuống, nhưng vẫn nhìn sang Liễu Giang: “Ngài ăn trước đi ạ.”
“Ta đâu có giành sự chú ý của con đâu, ăn đi.” Liễu Giang nhếch mép.
Lúc này Tiêu Tịch Hòa mới cười cầm đũa lên.
Tân Nguyệt nhìn cô với vẻ mặt mong chờ, lát sau cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: “Thế nào?”
“Ngon ạ! Tay nghề của người thật tuyệt.” Tiêu Tịch Hòa giơ ngón cái lên.
Tân Nguyệt lập tức cười rạng rỡ, nhưng vẫn khiêm tốn: “Đâu có đâu, chỉ làm đại thôi ấy mà, còn lâu mới bằng con.”
“Bà nói là nấu qua loa mà dậy từ sáng sớm tinh mơ à?” Liễu Giang vạch trần.
“Được thần bếp khen ngợi luôn, mẹ sướng muốn chết rồi phải không?” Liễu An An cười chọc ghẹo.
Tân Nguyệt nhíu mày định đánh người, Tiêu Tịch Hòa vội vàng ngăn lại.
Cả nhà ồn ào náo nhiệt, mãi đến khi bữa trưa sắp kết thúc mới dần im lặng. Tiêu Tịch Hòa gảy mấy hạt cơm còn sót lại trong bát, cuối cùng cũng không nhịn được hỏi thăm tin tức: “Sư phụ, vị Thiếu tông chủ Ngự Kiếm Tông này bao nhiêu tuổi vậy ạ?”
“1 tháng trước vừa tròn 27 tuổi.” Liễu Giang trả lời.
Tốt rồi tốt rồi, không phải ông lão bảy tám mươi tuổi gì đó. Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi: “Tình trạng hắn bây giờ thế nào ạ?”
Liễu Giang ngập ngừng, đáp lại bằng câu hỏi: “Con biết thể chất thuần âm là gì chứ?”
“Biết, là người sinh vào năm âm tháng âm ngày âm giờ âm ạ.” Tiêu Tịch Hòa trả lời.
Liễu Giang lại hỏi: “Vậy con có biết tại sao trên đời này, người có thể chất thuần âm đầy ra, nhưng hầu hết đều là nữ giới không?”
“Con biết!” Liễu An An giơ tay tranh thủ trả lời: “Vạn vật trên đời đều phân âm dương, nam là dương nữ là âm, nam tử nếu sinh ra với thể chất thuần âm… tức là mệnh yểu, hiếm khi sống qua được một tuổi.”
Tiêu Tịch Hòa gật đầu đồng ý, trong lòng nghĩ nếu Tạ Trích Tinh không được cha mẹ chống lưng thì đã bỏ mạng lúc 3 tháng tuổi rồi.
Liễu Giang gật gù: “Thiếu tông chủ chính là trường hợp như vậy. Hắn sinh ra là nam nhưng lại mang thể chất thuần âm, vốn không thể sống lâu được. Tuy may mắn sống sót, nhưng cũng khó tránh khỏi việc dương khí suy yếu, thân thể hư nhược. Dù ta đến chữa bệnh cho hắn, cũng chỉ có thể điều trị tạm thời chứ không trị được gốc, chỉ kéo dài thêm thời gian mà thôi.”
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Vậy tìm cho hắn một đạo lữ thể chất thuần dương thì sao? Có thể truyền cho hắn một ít dương khí được không ạ?” Chẳng phải sau khi gặp cô, chứng âm hàn của Tạ Trích Tinh đã giảm đi nhiều sao?
Liễu Giang nghe vậy liếc cô: “Sao, con tưởng tìm được đạo lữ là có thể chữa bách bệnh à?”
“… Không được à?”
“Một số người có thể được, nhưng một số người thì không, không thể đánh đồng. Thiếu tông chủ chính là người không được đó.” Liễu Giang nói rồi tiếp tục ăn cơm.
… À, thiếu mất một lợi thế, độ khó thuyết phục lại tăng lên rồi. Trong lòng Tiêu Tịch Hòa thất vọng một lát, rồi ngay sau đó cô nảy sinh câu hỏi mới: “Sư phụ, nam tử thể chất thuần âm được coi là thiếu hụt bẩm sinh, vậy nữ tử thể chất thuần dương thì sao ạ?”
Thứ lỗi cho cô chỉ mải mê nghĩ về thể chất thuần âm của người ta, đến giờ mới nhớ hỏi chuyện của mình.
Liễu Giang nhìn cô với vẻ kì lạ: “Hôm nay sao con hỏi nhiều thế.”
“Tò mò mà.” Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt: “Hơn nữa ta sắp đi khám bệnh rồi, biết thêm chút nào hay chút ấy.”
Liễu Giang nghĩ lại cũng đúng: “Nữ tử thể chất thuần dương cũng được coi là thiếu hụt bẩm sinh.”
“Là sao ạ?” Tiêu Tịch Hòa lập tức căng thẳng.
Liễu Giang nhún vai: “Thân là âm mà mệnh là dương thì rất khó mang thai, hẳn là tuyệt tự.”
Tiêu Tịch Hòa sững người, rồi thở phào nhẹ nhõm… Tốt rồi tốt rồi, không phải chuyện chết yểu hay ốm đau gì, chỉ là không thể sinh con mà thôi. So với Tạ Trích Tinh hay vị Thiếu tông chủ chưa từng gặp mặt kia, thực sự không đáng kể.
Hơn nữa giờ cô tu tiên rồi, còn sinh con làm gì!
Tiêu Tịch Hòa cân nhắc giây lát, rồi hỏi câu cuối cùng: “Trên đời có cách nào phân biệt thể chất của người khác không ạ?”
“Con tưởng là kiểm tra tu vi à?” Liễu Giang liếc cô một cái: “Chuyện liên quan đến ngày giờ sinh kiểu này, nếu người ta không nói thì ta với con biết đường nào mà lần?”
Tiêu Tịch Hòa yên tâm rồi: “Ra vậy.” Không bị phát hiện là tốt.
Ăn trưa xong, cô và Liễu An An theo Liễu Giang vào phòng dược.
“Ta với Tông chủ Ngự Kiếm Tông Triệu Vô Trần cũng được coi là người quen lâu năm, từ khi Thiếu tông chủ ba tuổi, cứ cách 1 – 2 năm ta lại đến một lần, tính ra đến giờ cũng đã mấy chục năm rồi.” Liễu Giang lấy chồng đơn thuốc dày cộm trên kệ thuốc xuống: “Đây là toàn bộ đơn thuốc ta đã kê, các con xem kỹ đi, tuy tình trạng Thiếu tông chủ năm nào cũng khác, nhưng ít nhiều cũng có giá trị tham khảo.”
Tiêu Tịch Hòa cùng Liễu An An nhận lấy, bắt đầu chăm chỉ xem đơn thuốc.
Khi nhìn thấy trên đó kê hơn chục vị linh dược quý hiếm, Tiêu Tịch Hòa không khỏi thốt lên: “Ngự Kiếm Tông giàu có thật.”
“Chẳng qua là thương con quá mức mà thôi.” Liễu Giang thở dài.
Triệu Vô Trần có ba người con trai, hai đứa đầu đều mất sớm, chỉ còn lại một đứa duy nhất. Cho dù người tu tiên ít quan tâm tới tình thân, nhưng nỗi đau mất ba đứa con cũng không ai chịu nổi, họ chấp niệm giữ lại đứa con cuối cùng là đã đến bước đường cùng rồi.
Lại thêm đứa con thứ ba này nữa, nhìn sao cũng thấy đây là số mệnh chết yểu.
“Mấy ngày nay Triệu Vô Trần đã gửi ba bức âm phù thúc giục, có lẽ tình trạng Thiếu tông chủ lại xấu đi rồi. Các con đến nơi nhớ đừng dùng quá nhiều thuốc, tốt nhất là dùng từ từ để giữ mạng trước, đợi ta đến rồi hãy tính tiếp.” Liễu Giang nói xong, lại nhấn mạnh: “Nhớ kỹ, không được dùng thuốc bừa bãi!”
“… Sư phụ, dù sao chúng ta cũng đã chữa cho mấy bệnh nhân rồi, ngài cứ yên tâm đi.” Tiêu Tịch Hòa bất lực.
Liễu Giang cười khẩy một tiếng định nói xéo nữa, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An liếc nhau, vội vã bỏ chạy.
“Đơn thuốc!” Liễu Giang gần như nổi điên.
Tiêu Tịch Hòa quay lại, chộp lấy đơn thuốc rồi phóng đi khiến Liễu Giang giận đến mắng om sòm.
Tuy lần này đến Ngự Kiếm Tông là vì thể chất thuần âm của Thiếu tông chủ, nhưng Tiêu Tịch Hòa vẫn còn chút y đức. Sau khi về cô ngồi đối chiếu đơn thuốc học hỏi nghiêm túc, mãi tới lúc trời gần sáng mới duỗi vai, vừa sắp xếp hành lý vừa nghĩ cách thuyết phục người kia song tu với mình.
Khi Liễu An An ngáp dài thức dậy thì Tiêu Tịch Hòa đã thu dọn xong mọi thứ cần cho chuyến đi khám bệnh lần này vào túi Càn Khôn mới.
“Đi thôi.” Cô cười gọi.
Liễu An An ngơ ngác: “Đây là lần đầu ta thấy muội tích cực thế này đấy.”
“Tất cả là vì bệnh nhân.” Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc nói, nhưng trong lòng lại nghĩ: mình chẳng còn sống được mấy tháng nữa, phải tranh thủ thời gian thôi.
Liễu An An không biết suy nghĩ thật của cô, nghe vậy trong mắt lộ ra chút khâm phục: “Tiểu sư muội, muội ngày càng ra dáng y tu rồi đấy!”
“Đều là nhờ ở bên Nhị sư tỷ lâu ngày mà học được!” Tiêu Tịch Hòa xu nịnh.
Liễu An An cảm động vô cùng: “Cùng nhau tiến bước.”
“Đừng quên sơ tâm.” Tiêu Tịch Hòa phối hợp.
Liễu An An còn định nói tiếp thì bên ngoài cửa đột nhiên vang lên giọng nói cáu kỉnh của ông lão: “Các con còn lề mề đến bao giờ!”
Đôi chị em y tu: “…”
Dưới sự thúc giục của Liễu Giang, hai người buộc phải kết thúc đại hội tuyên thệ lần này, đến khi vội vã ra cửa thì trong sân chỉ còn lại một mình Tân Nguyệt.
Tân Nguyệt nhìn hai tiểu cô nương hấp tấp, không khỏi thở dài: “Sư phụ các con quá vội nên đã đi trước một bước rồi, bảo ta ở lại dặn dò các con…”
“Không được dùng thuốc bừa bãi.” Liễu An An xen vào.
Tiêu Tịch Hòa tiếp lời: “Không được quá vội vàng.”
Tân Nguyệt cười: “Được rồi, coi như các con hiểu rõ trong lòng, ta không nói nhiều nữa. An An con qua đây, ta có chuyện muốn dặn con.”
Liễu An An nhìn sang Tiêu Tịch Hòa, Tiêu Tịch Hòa ra hiệu cho nàng ấy nhanh chóng qua đó.
Liễu An An liền theo Tân Nguyệt đi sang một góc, nghe mấy lời dặn dò rồi mới quay lại.
Tân Nguyệt lấy ra một thứ giống cái đĩa tròn ra ném thẳng xuống đất. Chỉ trong chớp mắt, cái đĩa tròn liền biến thành con tàu vũ trụ trong tivi, tròn trịa to hơn bánh xe gấp đôi, bên trong có thể chứa được hai người.
Tiêu Tịch Hòa thốt lên một tiếng, phát ra âm thanh của kẻ thiếu hiểu biết: “Đây là cái gì thế?”
“Pháp khí phi hành đấy, muội chưa thấy bao giờ à?” Liễu An An hỏi.
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây thơ.
“… Trước đây chắc muội sống khổ lắm nhỉ.” Liễu An An lộ vẻ thương hại: “Thậm chí pháp khí cấp thấp này cũng chưa thấy bao giờ.”
Tiêu Tịch Hòa: “… Chủ yếu là chẳng có dịp thấy thôi.” Cô vừa xuyên không đã đến Bối Âm Cốc, ở đó hơn 2 năm rồi bắt đầu trốn chui trốn lủi, thậm chí muốn chui xuống đất để tránh gặp người, sau đó mới tới Dược Thần Cốc. Tính ra cô xuyên không cũng gần 4 năm rồi, nhưng hiểu biết về thế giới này vẫn chỉ giới hạn trong mấy dòng chữ của nguyên tác.
“Cái này dùng thế nào, cứ thế ngồi vào à?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
Liễu An An thích nhất vẻ chưa từng thấy thế giới này của cô, lập tức bước vào trước: “Ta dạy muội.”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy mới cẩn thận theo lên đứng cho vững, Liễu An An vừa định dạy cô khẩu quyết thì đã bị Tân Nguyệt ngăn lại: “Với trình độ nửa vời của con thì đừng dạy A Tứ nữa, việc cấp bách bây giờ là đến Ngự Kiếm Tông trước đi, đừng để Triệu Tông chủ đợi lâu.”
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn: “Đúng rồi đúng rồi, đi Ngự Kiếm Tông trước đã.” Thời gian còn lại của cô không nhiều nữa rồi.
Liễu An An hơi tiếc nuối: “Vậy được, đợi về rồi ta dạy cho muội.”
Nói xong, nàng ấy kích hoạt cho pháp khí bay lên, hướng về phía Ngự Kiếm Tông.
Tuy biết chuyện quan trọng cần ưu tiên, nhưng khi thật sự ngồi “tàu vũ trụ” bay lên trời, Tiêu Tịch Hòa vẫn không nhịn được reo lên một tiếng.
Liễu An An khẽ cười: “Muội không tò mò mẹ nói gì với ta à?”
“Sư nương gọi riêng tỷ sang một bên, chắc có lý do của người, ta không tò mò đâu.” Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, kết quả bị gió mạnh làm sặc.
Liễu An An buồn cười nhưng cũng không nói gì thêm, lập tức bơm thêm linh lực, pháp khí liền bay nhanh hơn.
“A! Vui quá!” Tóc Tiêu Tịch Hòa bị thổi rối bù, nhưng vẫn cười rất vui.
Liễu An An hứng lên, tích tụ linh lực không ngừng đưa vào pháp khí.
Rõ ràng là pháp khí cấp thấp, nhưng lại bay nhanh như gió, bay qua không trung Dược Thần Cốc, xuyên qua sông ngòi ruộng đồng, không ngừng bay về phía trước. Cùng với pháp khí bay càng nhanh, hai người trên pháp khí càng hứng khởi, mà hậu quả của việc quá hứng khởi chính là pháp khí không chịu nổi quá nhiều linh lực nên hỏng giữa đường.
Nhìn pháp khí vỡ tan tành trên đất lại còn bốc khói, hai người im lặng.
Hồi lâu, Tiêu Tịch Hòa khó khăn mở miệng: “Bây giờ phải làm sao?”
“Đi bộ thôi.” Liễu An An thở dài.
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa khẽ giật: “Không có cách nào khác à?”
“Có.” Liễu An An nghĩ một chút: “Với điều kiện là muội hoặc ta tu luyện đến Kim Đan, lúc đó mới có thể cưỡi gió bay.”
Tiêu Tịch Hòa nghiêm túc suy nghĩ một hồi: “Đi bộ thôi.”
“… Được.”
Hai người bỏ lại pháp khí đã hỏng, bắt đầu cuộc hành trình dài.
Dọc đường, Tiêu Tịch Hòa nhàn rỗi đến chán nên dò hỏi Liễu An An: “Vị Thiếu tông chủ đó, tỷ có gặp bao giờ chưa?”
“Có, nhưng là chuyện 10 năm trước rồi.” Liễu An An đáp.
Tiêu Tịch Hòa phấn chấn tinh thần: “Trông thế nào?” Tuy bây giờ cô không có tư cách kén chọn, nhưng nếu đối phương quá xấu, cô có thể thà chết còn hơn.
Liễu An An nhớ lại kỹ càng: “Không nhớ rõ lắm, có lẽ cũng được đấy.”
… Trước đây nàng ấy còn khen Liên Nhi sư tỷ là cũng được đấy. Tiêu Tịch Hòa lập tức lo lắng, sau một hồi im lăng nàng thấy mình không nên quá bi quan, biết đâu trông rất… lạc quan thì sao?
“Giờ hắn trên 20 rồi, có từng thích cô nương nào chưa?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
Liễu An An cười: “Ai mà biết, nhưng chắc là không. Dù sao thì hắn luôn ốm yếu, ít khi ra khỏi cửa, làm gì có dịp quen cô nương nào.”
Vậy là người đàn ông chưa trải đời, lúc đó cô hóa trang quyến rũ một chút, biết đâu thành công ngay. Tiêu Tịch Hòa cân nhắc giây lát, cô đã có kế hoạch rồi.
Tuy còn cách Ngự Kiếm Tông một đoạn, nhưng may là hai người đều ở Trúc Cơ nên thể lực vẫn chịu được. Sau khi đi liên tục 3 ngày 3 đêm, cuối cùng họ cũng nhìn thấy bóng dáng Ngự Kiếm Tông.
“Cuối cùng…” Liễu An An muốn gào lên một tiếng, nhưng mệt đến nỗi nói không nên lời.
Tiêu Tịch Hòa cũng lấm lem bụi đất, im lặng hồi lâu rồi nhìn sang nàng ấy: “Nhị sư tỷ.”
“Ừ?”
“Chuyện làm hỏng pháp khí này… đừng nói với sư phụ nhé.”
“… Được.”
Sau đó hai người mỗi người uống một viên thuốc bổ, đợi tinh thần hồi phục chút mới chậm rãi đi lên.
Giống như phần lớn Tiên môn, Ngự Kiếm Tông cũng tọa lạc trong núi, hai người cần đi dọc theo con đường núi dài lên trên, phải tới đỉnh núi mới nhìn thấy cổng lớn.
Tưởng rằng đường lên núi sẽ vắng vẻ, ai ngờ hai người càng đi lên cao càng gặp nhiều người, mà toàn là người lên núi, nhìn dáng vẻ cũng chẳng giống đệ tử Ngự Kiếm Tông.
Tiêu Tịch Hòa tò mò nên tìm người có vẻ mặt hiền lành mà bắt chuyện: “Đạo hữu, sao hôm nay Ngự Kiếm Tông nhiều khách vậy, có chuyện gì xảy ra à?”
“Cô không biết sao?” Người kia nghi hoặc.
Tiêu Tịch Hòa cười cười: “Ta mới đến nên thực sự không biết.”
“Vậy cô đến làm gì?” Người kia tiếp tục hỏi.
Tiêu Tịch Hòa nghẹn lời, đang không biết giải thích thế nào thì Liễu An An bên cạnh lên tiếng: “Chúng ta là y tu từ Dược Thần Cốc, đến khám bệnh cho Thiếu tông chủ.”
Người kia hiểu ra: “Y tu à… Vậy chúng ta khác đường, nhưng đều chạy đến vì Thiếu tông chủ.”
“Sao lại nói thế?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.
Người kia cười cười: “Cô đến chữa bệnh cho Thiếu tông chủ nên cũng biết hắn là người có thể chất thuần âm đúng không?”
Mí mắt Tiêu Tịch Hòa khẽ giật: “Huynh cũng biết à?”
“Ta tất nhiên biết, 3 ngày trước Triệu Tông chủ đã công bố thiên hạ rồi.” Người kia nhún vai: “Mấy ngày trước Thiếu tông chủ bị âm khí làm tổn thương dạ dày, tuy đã dùng linh dược chữa khỏi, nhưng cũng mắc chứng chán ăn. Triệu Tông chủ hứa tặng linh kiếm trung phẩm, mời các tu giả giỏi nấu ăn đến xem có thể hồi phục khẩu vị của hắn không, chúng ta đều đến ứng tuyển đấy.”
… Dù bị chứng chán ăn do âm khí tổn hại thân thể gây ra, thì cũng không đến nỗi phải công bố thể chất thuần âm của hắn mà? Tiêu Tịch Hòa lờ mờ thấy có gì đó không ổn, đang định suy nghĩ sâu hơn thì Liễu An An lo lắng nói: “Không ngờ chỉ chậm mấy ngày thôi mà bệnh tình hắn đã nặng rồi, chúng ta mau lên núi đi.”
Tiêu Tịch Hòa tỉnh ra, vừa định nói gì thì bị nàng ấy kéo chạy lên núi.
Cũng chẳng biết linh kiếm trung phẩm làm phần thưởng của Ngự Kiếm Tông tốt đến mức nào mà lại thu hút nhiều tu giả đến ứng tuyển làm đầu bếp như vậy. Đợi hai người lên tới đỉnh núi, trước cổng Ngự Kiếm Tông đã đầy ắp người chen chúc nhau.
“Nhường chút, xin nhường chút.”
Liễu An An vừa nói vừa chen vào cổng khiến không ít tu giả bất mãn, nhưng may là cổng lớn mau mở ra, mấy đệ tử Ngự Kiếm Tông ra mặt duy trì trật tự, hai người tranh thủ chen lên phía trước.
“Phải qua đằng kia xếp hàng.” Đệ tử Ngự Kiếm Tông nhắc nhở.
Liễu An An vội nói: “Chúng ta là đồ đệ của Cốc chủ Dược Thần Cốc, vâng mệnh sư phụ đến khám bệnh cho Thiếu tông chủ.”
Đệ tử sững sờ, rồi mừng rỡ: “Cuối cùng các vị cũng đến rồi!”
Liễu An An và Tiêu Tịch Hòa cười gượng.
“Hai vị đi đường vất vả rồi, mau vào đi.” Đệ tử nói xong, vội mời hai người vào cổng.
Sau khi hai người bước vào Ngự Kiếm Tông, cánh cổng lập tức khép lại sau lưng, bên tai bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Tiêu Tịch Hòa ngước mắt nhìn về phía trước, chỉ thấy mây mù lượn lờ, lầu ngọc cung điện san sát, trong khu vườn rộng lớn có tiên hạc nhàn tản dạo bước, có thần quy chậm rãi bò đi, mỗi tấc đất đều toát lên tiên khí lạnh lẽo thanh khiết.
… Nhìn sang mới thấy Dược Thần Cốc có vẻ hơi nghèo nàn, chẳng trách tu giả không muốn tới.
Đệ tử Ngự Kiếm Tông dẫn hai người đi về phía hậu sơn, vừa đi vừa nói: “Sư tôn đang tiếp khách quý nên không thể tự mình ra đón, mong hai vị thứ lỗi.”
“Không sao, ngươi định dẫn chúng ta đi gặp Thiếu tông chủ à?” Tiêu Tịch Hòa hỏi.
Đệ tử gật đầu: “Đúng vậy.”
“Tình trạng hắn bây giờ thế nào?” Liễu An An tiếp lời.
Đệ tử thở dài: “Không tốt lắm, hôm qua còn ngất xỉu nửa ngày, sư tôn dùng 3 năm linh lực mới cưỡng ép đánh thức được, giờ cứ nằm trên giường mãi thôi.”
Tiêu Tịch Hòa cau mày, chân bước nhanh hơn.
Ba người im lặng tiến về phía trước, xuyên qua vườn cảnh sương khói mờ ảo và các đại điện, tiếp tục đi về hậu sơn thì gặp một nam tử mặt mũi gian trá.
“Lý đạo trưởng.” Đệ tử vội vàng hành lễ.
Nam tử mắt cao hơn đầu, làm lơ ba người rồi bỏ đi.
Đệ tử hơi ngượng, chỉ đành chủ động giải thích: “Vị này là cháu ruột của sư nương, nên…”
Liễu An An tặc lưỡi: “Hiểu rồi, quan hệ thân thích nên tự cho mình hơn người.”
Tiêu Tịch Hòa lại chú ý nhầm chỗ: “Hắn ta có giống sư nương của ngươi không?”
Đệ tử không hiểu tại sao cô hỏi vậy, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Giống.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Lúc nãy lên núi cô có tình cờ nghe người khác nhắc đến vị Thiếu tông chủ này, bảo hắn ta giống hệt mẹ ruột, mà người cháu ruột này cũng giống mẹ hắn ta, vậy tức là người cháu ruột này với Thiếu tông chủ…
Tiêu Tịch Hòa lập tức lo âu.
“Sao muội lại hỏi hắn có giống phu nhân Tông chủ không?” Liễu An An tò mò.
Tiêu Tịch Hòa buồn thiu nhìn nàng ấy: “Buồn nên hỏi cho vui thôi.”
Liễu An An gật gù hiểu ra.
Ba người lại đi thêm một đoạn, cuối cùng cũng đến một biệt viện thanh tịnh.
Sau khi vào biệt viện, Tiêu Tịch Hòa cùng Liễu An An dừng bước, đệ tử đi đến trước phòng gõ cửa: “Thiếu tông chủ, y tu từ Dược Thần Cốc đến rồi.”
Trong phòng yên lặng giây lát, một giọng nói yếu ớt vang lên: “Mời vào.”
“Vâng.”
Đệ tử đáp một tiếng rồi mở cửa, Tiêu Tịch Hòa cùng Liễu An An liền bước thẳng vào.
Vừa vào cửa, họ đã ngửi thấy một mùi thuốc nồng nặc, nồng đến mức gần như khiến người ta khó thở. Cho dù là những người đã quen với mùi thuốc như Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An cũng thấy vô cùng khó chịu.
Phòng ngủ chia làm trong ngoài, hai người vừa xuyên qua phòng ngoài đã đến nơi Thiếu tông chủ nghỉ ngơi. Tiêu Tịch Hòa nín thở chậm rãi đi về phía trước, chỉ thấy từng lớp màn giường buông xuống che khuất bóng người trên giường, cô chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy cái bóng mờ.
May mắn là khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay thon dài từ trong màn giường thò ra, từ từ vén tấm voan vướng víu lên.
Khi khuôn mặt đối phương hiện ra trước mắt, Tiêu Tịch Hòa im lặng trợn to mắt—
Đệ tử hồi nãy đâu rồi? Có gan thì bây giờ ra đây đối chất với cô! Mỹ nam ốm yếu trước mắt này sao có thể giống con chồn vàng lúc nãy được?
“Tại hạ là Triệu Thiếu Khanh, hai đạo hữu đi đường xa đến vất vả rồi.” Sao ngay cả giọng nói cũng trầm ấm dễ nghe thế này!
Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, lặng lẽ kiềm chế những suy nghĩ không bằng cầm thú của mình.
Lúc quan trọng vẫn là Nhị sư tỷ đáng tin, Liễu An An chủ động giới thiệu với hắn: “Thiếu tông chủ, ta là Liễu An An, đây là A Tứ, chúng ta đều là đệ tử của Liễu Giang đến chẩn mạch cho ngài.”
“Vất vả rồi.” Triệu Thiếu Khanh nói xong, ngồi thẳng người chờ đợi.
Liễu An An và Tiêu Tịch Hòa nhìn nhau rồi bước lên, vừa định chẩn mạch cho hắn thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nữ giận dữ: “Không được đụng vào huynh ấy!”
Hai người giật mình, giây tiếp theo họ đã bị xô ra. Một nữ tử dung nhan diễm lệ xông đến trước giường, đầy vẻ chiếm hữu che chở Triệu Thiếu Khanh phía sau, nhe răng đe dọa: “Các ngươi không được đụng vào huynh ấy!”
Tiêu Tịch Hòa vừa nhìn thấy hai chiếc răng nanh quá sắc bén của nàng ta đã sững sờ, chưa kịp phản ứng thì Liễu An An đã cảnh giác kéo cô ra phía sau: “Yêu tộc?”
“Liễu đạo hữu đừng hoảng, muội ấy không hại các vị đâu.” Triệu Thiếu Khanh vội nói.
Liễu An An nhíu mày: “Thiếu tông chủ, tại sao lại có Yêu tộc ở bên ngài?”
Hiện giờ tuy Tu Tiên giới với Yêu tộc chưa đến mức căng thẳng, nhưng vì quan hệ cũng không mấy tốt đẹp nên họ thường không dính líu với chúng.
“Liên quan gì tới ngươi!” Nữ tử phản bác.
Triệu Thiếu Khanh nhíu mày: “A Vũ.”
Nữ tử cắn môi, quay đầu nhìn hắn: “Thiếu Khanh…”
“Nghe lời đi.” Triệu Thiếu Khanh nhìn nàng ta với vẻ không tán thành: “Hai đạo hữu chỉ muốn chẩn trị cho ta, không được vô lễ.”
Nữ tử vẫn không vui: “Nhưng ta không muốn chúng đụng vào huynh, tại sao Dược Thần Cốc không cử nam nhân đến?”
“Liên quan gì tới cô?” Liễu An An tranh thủ trả lại câu vừa nãy.
“Ngươi…”
“A Vũ.” Triệu Thiếu Khanh lại mở miệng.
Nữ tử được gọi là A Vũ “hừ” nhẹ một tiếng rồi bực bội quay mặt đi, nhưng vẫn ngồi bên giường không đi đâu.
Tiêu Tịch Hòa vừa muốn nghiên cứu yêu quái trông thế nào, vừa tò mò về mối quan hệ của hai người nên mắt và não đều không đủ xài. May thay vào lúc then chốt thì lý trí lấn át, cô nhìn thẳng sang Triệu Thiếu Khanh: “Thiếu tông chủ, giờ có thể chẩn trị chưa?”
“Được.” Triệu Thiếu Khanh gật nhẹ, quay đầu nhìn nữ tử: “A Vũ, muội ra ngoài trước, đừng làm phiền hai y tu.”
“Ta không…”
“A Vũ, nghe lời đi.” Triệu Thiếu Khanh nhíu mày.
Nữ tử bĩu môi, không cam lòng nhìn Liễu An An và Tiêu Tịch Hòa, ánh mắt lướt qua lướt lại hai người vài vòng, cuối cùng chọn Tiêu Tịch Hòa: “Vậy ta muốn nàng ta chẩn trị cho huynh.”
Tiêu Tịch Hòa: Bị sỉ nhục nặng nề.
Yêu tộc tên A Vũ này chọn cô, rõ ràng không phải vì cãi nhau với Nhị sư tỷ, chỉ đơn giản là vì thấy cô trông an toàn hơn thôi.
Triệu Thiếu Khanh không nghĩ nhiều: “Được, muội ra ngoài đi.”
Nữ tử hơi không vui, nhưng vẫn nghe lời ra ngoài.
Khi tiếng đóng cửa vang lên, Triệu Thiếu Khanh tỏ vẻ áy náy: “Xin lỗi, A Vũ không hiểu quy củ nên xúc phạm đến hai vị đạo hữu rồi.”
“Chuyện này tạm gác lại đã, Thiếu tông chủ, sư muội ta không giỏi khám bệnh lắm, e rằng không thể chẩn trị cho ngài.” Liễu An An từ tốn mở lời.
Triệu Thiếu Khanh nghe vậy vừa định nói thì Tiêu Tịch Hòa đột nhiên lên tiếng: “Nhưng Thiếu tông chủ đã hứa với nàng ta rồi, nếu lúc này thất tín, lại để nàng ta biết được thì chẳng phải sẽ làm tổn hại đến tình cảm vợ chồng sao?”
Triệu Thiếu Khanh sững người, mỉm cười: “Đạo hữu hiểu lầm rồi, ta với A Vũ không phải quan hệ đó, chỉ là bạn bè mà thôi.”
“Nhưng ta thấy nàng ta với Thiếu tông chủ, dường như không chỉ là bạn bè.” Tiêu Tịch Hòa bình tĩnh nói.
Đáy mắt Triệu Thiếu Khanh thoáng qua chút ý cười, càng thêm dịu dàng: “A Vũ chưa trải đời nên phụ thuộc vào ta cũng là bình thường, nhưng ta với muội ấy thật sự chỉ là bạn bè.”
Hiểu rồi, nàng có tình chàng vô ý, đơn phương mà thôi. Tiêu Tịch Hòa thầm thở phào, thầm nghĩ may mà không phải hai bên yêu nhau, cô không làm nổi chuyện phá hoại tình cảm người ta.
Sau khi xác định hiện tại Triệu Thiếu Khanh đang độc thân, tâm trạng Tiêu Tịch Hòa tốt lên nhiều, quay đầu chớp mắt với Liễu An An. Lúc này nàng ấy mới đi đến bên giường, tĩnh tâm vận ra chút linh lực. Tiêu Tịch Hòa nhìn linh lực ở đầu ngón tay nàng ấy chạm vào thiên linh cái Triệu Thiếu Khanh, sắc mặt dần trầm xuống, cô cũng vô thức hồi hộp theo.
Hồi lâu, Liễu An An rút tay về.
“Thế nào?” Tiêu Tịch Hòa vội hỏi.
Liễu An An truyền âm trả lời: “Mạch tượng dầu cạn đèn tàn, dù có chăm chút điều dưỡng đến đâu cũng không sống nổi quá 2 tháng.”
Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng, chưa kịp tiêu hóa lời nàng ấy thì đã nghe nàng ấy cười nói với Triệu Thiếu Khanh: “Còn tạm ổn, chỉ là phải tốn công điều dưỡng một thời gian thôi.”
Sắc mặt Triệu Thiếu Khanh bình tĩnh: “Nhờ hai vị rồi.”
Chẩn trị xong, đệ tử đưa họ đến vẫn chưa tới đón, hai người chỉ đành tiếp tục ở lại phòng Triệu Thiếu Khanh đợi, tiện thể trò chuyện vài câu với hắn.
Nói chuyện mãi, rồi nói đến nữ tử lúc nãy.
“Thiếu tông chủ không hề bước ra khỏi cửa, sao lại quen Yêu tộc?” Liễu An An tò mò.
Trong lòng Tiêu Tịch Hòa thầm giơ ngón cái lên.
Triệu Thiếu Khanh nở nụ cười: “Cũng chỉ tình cờ thôi, mấy hôm trước hiến khi ra ngoài một lần thì vô tình gặp muội ấy bị thương, ta bảo người đưa muội ấy về nuôi dưỡng vài ngày, sau đó muội ấy thấy thích Ngự Kiếm Tông nên cứ ở mãi tới giờ.`”
“Vẫn là câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.” Liễu An An nói xong, nhớ lại thái độ tồi tệ của nữ tử đó, lại bổ sung một câu: “Tiếc là tuy Thiếu tông chủ là anh hùng, song cứu nhầm người rồi. Thiếu tông chủ nên để nàng ta rời đi sớm, biết đâu hôm nào đó bị nàng ta hại thì không hay.”
Dù nàng ấy nói chuyện không nể mặt, Triệu Thiếu Khanh vẫn hòa nhã, còn xin lỗi họ vì A Vũ hấp tấp nữa nữa. Vẻ lịch thiệp nhã nhặn này khiến cả Liễu An An cũng thấy ngượng.
Tiêu Tịch Hòa ở bên cạnh lặng lẽ quan sát Triệu Thiếu Khanh, càng quan sát càng hối hận —
Hối hận mình quá hấp tấp, chỉ dựa vào mấy dòng chữ trong sách mà đã lập tức đi tìm Tạ Trích Tinh. Cô hoàn toàn không nghĩ rằng ngoài cốt truyện tiểu thuyết, nơi đây còn có không ít bất ngờ.
Như người trước mắt chẳng hạn.
Giá từ đầu tìm hắn thì tốt biết mấy, người đẹp tính tốt chắc chắn sẽ sẵn lòng giúp. Hắn không cần mình hầu hạ như bảo mẫu, chẳng cần hồi hộp lo sợ suốt ngày hay sợ bị ném vào Vạn Ma Uyên.
Nghĩ đến đây, Tiêu Tịch Hòa không nhịn được thở dài.
Hai người đang trò chuyện cùng nhìn sang cô.
Khóe miệng Tiêu Tịch Hòa khẽ giật, vừa định giả vờ tham gia trò chuyện thì đệ tử trước đó dẫn họ đến cuối cùng cũng xuất hiện: “Hai vị, phòng đã được chuẩn bị xong rồi, mời theo ta.”
“Vậy thì không quấy rầy Thiếu tông chủ nghỉ ngơi nữa.” Tiêu Tịch Hòa lập tức đứng dậy.
Triệu Thiếu Khanh nở nụ cười: “Đạo hữu khách khí rồi.”
“Ngài hãy nghỉ ngơi trước, đợi ta với tiểu sư muội bàn bạc xong sẽ kê đơn thuốc cho ngài.” Liễu An An cũng đứng lên.
Triệu Thiếu Khanh gật đầu: “Vất vả cho hai vị rồi.”
Hai người quay người rời đi, sau đó ở tại phòng gần phòng ngủ Triệu Thiếu Khanh.
Ngự Kiếm Tông rõ ràng rất coi trọng họ, phòng được cấp cũng giống y hệt phòng Triệu Thiếu Khanh, mọi vật dụng trong phòng đều thượng hạng. Từ khi Tiêu Tịch Hòa xuyên đến thế giới này, phần lớn thời gian đều ở nơi khá kín, Liễu An An cũng hiếm khi rời Dược Thần Cốc. Hai người vừa bước vào căn phòng sang trọng này đều phát ra âm thanh của kẻ thiếu hiểu biết.
“Họ dùng long xà thảo đuổi muỗi, bình thường ta chỉ dám dùng ngải cứu thôi.” Liễu An An kinh ngạc.
Tiêu Tịch Hòa chạy đến bên giường, sờ tấm chăn: “Đây là gấm gì vậy, mềm mại thế này!”
Liễu An An cũng lại gần: “Không biết nữa, nhưng chắc chắn không rẻ, Tông chủ Ngự Kiếm Tông thật hào phóng.”
Thế mà cô chỉ nghĩ đến chuyện ngủ với con trai nhà người ta. Tiêu Tịch Hòa thấy tội lỗi trong ba giây, rồi bắt đầu nói chuyện chính: “Tỷ vừa nói hắn thuộc mạch dầu cạn đèn tàn, rốt cuộc chuyện này là sao, có vẻ trong truyền âm mà Triệu Vô Trần gửi cho sư phụ trước đây không nhắc đến chuyện này.”
“Ta cũng không rõ, tóm lại mạch tượng ta chẩn được là như vậy, cụ thể phải đợi cha ta đến mới xác định được.” Liễu An An nhíu mày.
Liễu Giang thường nói y thuật nàng ấy chưa tinh thông, nhưng đó là vì trong Dược Thần Cốc, nàng ấy chưa phải người giỏi nhất. Nhưng một khi ra ngoài, nàng ấy cũng đủ sức gánh vác, việc chẩn mạch cơ bản như thế không thể sai được. Tiêu Tịch Hòa cân nhắc giây lát, rồi hỏi: “Vậy là không cứu được?”
Liễu An An mím môi: “Chăm sóc chu đáo thì còn cố được 2 – 3 tháng, nhưng nếu ăn không được như đệ tử đó nói thì cho dù dùng linh lực thúc đẩy, cũng chỉ cố thêm được 10 ngày.”
Tiêu Tịch Hòa nhíu mày: “Xử lý dịch bệnh là việc khó khăn, chưa chắc sư phụ đã đến kịp trong 10 ngày.”
“Cho nên may là có muội.” Liễu An An cười: “Muội nấu ăn ngon thế, chắc chắn sẽ giúp hắn có khẩu vị lại. Trong lúc đợi cha ta đến, chúng ta lại thêm chút thuốc bổ vào thức ăn để kéo dài thời gian.”
Tiêu Tịch Hòa nghe vậy, mơ hồ thấy có gì đó sai sai, nhưng bị nàng ấy kéo ra ngoài: “Càng sớm càng tốt, bệnh nhân còn đang đói, mình đừng đợi tới giờ ăn nữa.”
“Từ từ thôi tỷ.” Tiêu Tịch Hòa bất lực.
Hai người ra khỏi gian phòng, đi thêm một đoạn thì gặp đệ tử quét tước nên bèn hỏi đường tới nhà bếp. Đệ tử kia chưa từng thấy họ, nghe xong tưởng họ đến ứng tuyển làm đầu bếp, lập tức dẫn họ đi về phía nhà bếp.
“Đã bảo đừng đi lung tung rồi mà? Nếu xúc phạm khách quý, các cô gánh nổi à?” Đệ tử khó chịu than phiền.
Liễu An An nhướn mày: “Sao ngươi biết chúng ta không phải khách quý?”
“Các cô á?” Đệ tử nhìn hai người một cái, cười: “Thôi đi, mau đi nào.”
“Ngươi…”
“Nhị sư tỷ.” Tiêu Tịch Hòa vội kéo người lại.
Liễu An An hừ nhẹ, không thèm chấp.
Đệ tử tiếp tục dẫn hai người đi về phía trước. Khi băng qua một khoảng sân, họ bỗng nghe thấy tiếng leng keng loảng xoảng vang lên. Trong lòng Tiêu Tịch Hòa chợt dấy lên chút thắc mắc, vừa bước qua khúc ngoặt, cảnh tượng trước mắt khiến họ kinh ngạc.
Trước mắt là một bãi đất trống thật lớn, mấy chục cái bếp lò xếp thẳng hàng. Những tu giả lúc nãy xếp hàng ngoài cổng giờ đang loay hoay nấu nướng, nhìn qua chẳng khác gì cảnh đãi cỗ lớn ở nông thôn.
… Không đúng, còn hoành tráng hơn cỗ lớn nhiều, ít ra đầu bếp ở cỗ làng không bắt rau tự rửa như thế này.
“Vẫn… vẫn còn chỗ chứ?” Liễu An An mắt tròn mắt.
Đệ tử liếc nhìn nàng ấy: “Tự tìm chỗ đi, mỗi bếp lò đều có sẵn cá thịt rau xanh, giới hạn nửa canh giờ. Sau khi làm xong, Tông chủ sẽ tự đánh giá, chỉ có người nào làm ra món ăn đạt yêu cầu mới được ở lại.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Y như cuộc thi Vua đầu bếp vậy.
Nói xong đệ tử quay người đi luôn. Liễu An An vô cùng đau đầu: “Nếu không được thì ta bảo người mở riêng một nhà bếp cho muội nhé.”
“Không cần đâu.” Tiêu Tịch Hòa thấy một góc còn trống bèn đi thẳng tới đó. “Nhị sư tỷ, giúp ta nhóm lửa.”
“Được!” Liễu An An vội đuổi theo.
Tiêu Tịch Hòa vén tay áo bắt đầu vo gạo. Các bếp lò khác đều kề sát nhau, chỉ riêng chỗ này lại đơn độc, xung quanh chẳng có bóng người nào. Khi hai người bước tới, thậm chí không ai thèm ngẩng đầu nhìn, chỉ lo mải mê với công việc của mình.
… Có vẻ thanh kiếm mà Ngự Kiếm Tông treo thưởng thực sự rất quan trọng với họ.
Dù gần 1 năm nay Tiêu Tịch Hòa đã có ý thức dùng tu vi làm việc, nhưng khi nấu ăn, vì tin tưởng vào cảm giác tay nghề của mình hơn nên mọi việc đều tự tay cô làm, chẳng dùng chút linh lực nào.
“Tiểu sư muội, muội định làm gì vậy?” Liễu An An tò mò hỏi.
Tiêu Tịch Hòa cúi đầu: “Nấu cháo thôi.”
“… Người khác toàn làm món lớn mà, chúng ta nấu cháo thế này có thua không?”
Liễu An An vừa hỏi xong, Tiêu Tịch Hòa đã nhìn sang với vẻ bất lực, lúc này nàng ấy mới chợt nhận ra: “À, chúng ta đâu có tới để thi.”
Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười, đổ gạo và nước vào nồi đất, dùng linh lực khống chế lửa ở mức liu riu.
“Được rồi, giờ ta đi thăm Thiếu tông chủ, tiện thể hỏi xem hắn có kiêng kỵ gì không, xác nhận xong mới cho thêm đồ ăn kèm.” Tiêu Tịch Hòa nói.
Liễu An An vội vàng gật đầu, kéo cô cùng đến phòng Triệu Thiếu Khanh.
Có vẻ Triệu Thiếu Khanh vừa mới tỉnh, khóe mắt còn ửng hồng, chỉ cần nhúc nhích một chút là y phục đã lùng thùng trống trải, gầy yếu và đáng thương vô cùng.
Tiêu Tịch Hòa thở dài, thầm nghĩ đúng là hồng nhan bạc mệnh rồi mới mỉm cười nói rõ mục đích đến.
Triệu Thiếu Khanh suy nghĩ một lát: “Từ nhỏ ta chỉ ăn đồ thanh đạm, hình như cũng chẳng kiêng gì.”
“Không có sở thích gì đặc biệt ư?” Tiêu Tịch Hòa hỏi thêm.
Triệu Thiếu Khanh nở nụ cười: “Chắc là không.”
“Sao con người lại không có thứ mình thích được, ngài nghĩ lại xem.” Tiêu Tịch Hòa dẫn dắt.
Triệu Thiếu Khanh cười khổ: “Thực sự không có.”
Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Ngài nghĩ kỹ đi, dù chỉ một thứ cũng được mà. Nếu cứ mãi không h*m m**n gì như thế này, e rằng chứng biếng ăn khó mà chữa khỏi.”
Triệu Thiếu Khanh giật mình: “Chứng biếng ăn?”
Tiêu Tịch Hòa thấy phản ứng của hắn cũng giật mình: “Sao vậy?”
“Ta không có chứng biếng ăn.” Triệu Thiếu Khanh nhíu mày nhẹ: “Tuy khẩu vị không tốt, nhưng ta vẫn ăn đủ ba bữa đúng giờ.”
Tiêu Tịch Hòa ngây người nhìn hắn, rồi đứng bật dậy: “Ta hiểu rồi, Thiếu tông chủ nghỉ ngơi đi.”
Nói xong, cô kéo Liễu An An ra khỏi cửa.
“Sao muội đi vội vậy?” Liễu An An tò mò.
Tiêu Tịch Hòa nhức đầu, lầm bầm: “Sao một cái bẫy rõ mồn một thế này mà ta lại không nghĩ ra…”
Cô chợt nghĩ ra, nếu chỉ vì chứng biếng ăn mà tuyển đầu bếp thì đâu cần công khai chuyện thể chất thuần âm của Thiếu tông chủ làm gì! Hoá ra là hắn cố ý đào hố mời cô vào bẫy! Nếu cô đoán không sai, khách quý của Triệu Vô Trần chính là Tạ Trích Tinh! Sao họ lại dính dáng đến nhau được chứ?
Tiêu Tịch Hòa có vô vàn câu hỏi, nhưng chân thì chỉ muốn đi thật nhanh.
Liễu An An chạy chậm theo sau: “Sư muội, chuyện gì vậy?”
“Không kịp giải thích đâu, Nhị sư tỷ, mình phải nhanh chóng rời khỏi đây!” Tiêu Tịch Hòa vừa nói vừa bước một chân ra khỏi biệt viện, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, cô suýt nữa đã đâm vào người bên ngoài cửa.
Liễu An An vội kéo cô lùi lại, Tiêu Tịch Hòa lùi hai bước để đứng vững, vừa ngẩng đầu lên thì đầu óc đã trống rỗng.
“Hai vị chính là đồ đệ của Liễu Cốc chủ?” Nam tử trung niên suýt bị Tiêu Tịch Hòa đâm phải hòa nhã lên tiếng, thái độ nói chuyện có ba phần giống Triệu Thiếu Khanh.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nuốt nước bọt, cố gắng rời ánh mắt khỏi người phía sau ông ta: “… Thưa Triệu Tông chủ, đúng là vậy.”
Cô vừa mở miệng thì người kia đã ngước mắt nhìn sang, ánh mắt lạnh lùng như muốn nhìn xuyên linh hồn người ta.
“Dược Thần Cốc à?” Hắn từ từ mở miệng, giọng nói mang theo vài phần sát khí và lạnh lẽo.
Lạnh như gió mùa đông ở Bối Âm Cốc làm Tiêu Tịch Hòa suýt nữa run lên.
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 19: Gặp lại
10.0/10 từ 50 lượt.
