Ma Tôn Mang Thai Con Ta

Chương 18: Hợp Hoan Cổ tái phát!


Sau khi có tên mới, Tiêu Tịch Hòa chính thức trở thành đệ tử của Dược Thần Cốc. Bởi vì chưa kịp nhập môn đã cứu được “Đại sư tỷ”, tiểu cô nương trước đó khóc lóc tức tưởi nay tỏ ra vô cùng nhiệt tình với cô.


“Từ hôm nay tỷ sẽ ngủ chung phòng với ta, ta tên là Liễu An An, năm nay 16 tuổi… Có lẽ tỷ lớn hơn ta vài tuổi phải không?” Tiểu cô nương tò mò hỏi.


Tiêu Tịch Hòa gật đầu: “Đúng vậy, ta lớn hơn cô vài tuổi.”


“Vậy ta cũng là sư tỷ, ai bảo ta bái sư trước tỷ cơ chứ.” Liễu An An nháy mắt.


Tiêu Tịch Hòa bật cười: “Vâng, Nhị sư tỷ.”


Ban đầu Liễu An An còn tưởng cô sẽ không vui, nào ngờ cô nhanh chóng chấp nhận danh xưng tiểu sư muội như vậy, lập tức mãn nguyện: “Ông lão hồi nãy… cũng chính là sư phụ của muội, tên là Liễu Giang, là cha ta. Mẹ ta tên Tân Nguyệt, vừa rồi muội cũng đã gặp rồi, Liên Nhi sư tỷ thì không cần giới thiệu nhiều đâu nhỉ. Chúng ta còn có một Đại sư huynh, nhưng hiện đang du ngoạn bên ngoài, tạm thời chưa về được, đợi khi nào huynh ấy về ta sẽ giới thiệu để các người làm quen.”


Tiêu Tịch Hòa mỉm cười đáp lời, theo nàng ấy đi dạo khắp nơi.


Rõ ràng là mùa hạ, nhưng Dược Thần Cốc lại có nhiệt độ vừa phải, ngay cả làn gió thổi qua núi rừng cũng ấm áp dễ chịu. Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, vừa nghĩ đến sắp tới mình sẽ được sống cuộc đời an nhàn dưỡng lão tại đây, lập tức cảm thấy vui sướng từ tận đáy lòng.


Liễu An An quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt cười rạng rỡ của cô, cũng không nhịn được cười theo: “Tiểu sư muội, tuy dung mạo muội bình thường, nhưng cười lên thật đẹp.”


Nói xong nàng ấy ngập ngừng, sau đó mới nhận ra câu này nghe có vẻ không thân thiện lắm, lập tức hơi ngượng ngùng: “Ta đang khen muội đấy…”


“Ta biết mà.” Tiêu Tịch Hòa vẫy tay, ra dấu không cần nói thêm.


Liễu An An cười gượng: “Muội không để ý là được rồi. Ta quen nói không suy nghĩ lắm, sau này nếu có chỗ nào xúc phạm thì muội phải nói ra đấy nhé, chắc chắn ta sẽ sửa.”


“Nói năng thẳng thắn cũng khá tốt.” Tiêu Tịch Hòa khẳng định.


”Ừm!” Liễu An An thật thà ngây thơ, lại vui vẻ trở lại.


Hai người cùng nhau đi một vòng trong cốc, rồi đến hang động của Đại sư tỷ.


Sau một canh giờ điều dưỡng, Liên Nhi đã hồi phục phần lớn thể lực. Nhìn thấy hai người, nó kêu ẹc ẹc mấy tiếng, còn đẩy chú heo con bên cạnh về phía Tiêu Tịch Hòa.


“Sư tỷ đang cảm ơn muội đấy.” Liễu An An giải thích: “Tỷ ấy còn muốn muội làm mẹ nuôi của đứa bé nữa.”


“… Mọi người đều là đồng môn, đã là một gia đình rồi, cần gì phải phiền phức nhận làm mẹ con như vậy.” Tiêu Tịch Hòa khó khăn lên tiếng, đối diện với đôi mắt heo to tròn đen láy rồi ngập ngừng: “Nếu tỷ muốn, ta có thể đặt tên cho nó.”


“Ẹc ẹc…” Liên Nhi phụ họa hai tiếng.


Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ giây lát, nghiêm túc nói: “Gọi là A Dã nhé.”


“A Dã… thật hay.” Liễu An An vui mừng rồi có phần nghi ngờ: “Muội đặt tên này cho nó không phải vì cha nó là heo rừng chứ?”


“… Làm gì có chuyện đó, ta chỉ cảm thấy cái tên này hợp với nó thôi.” Tiêu Tịch Hòa ngượng ngùng v**t v* chú heo con hai cái, không khỏi khen ngợi: “Thật béo mập.”


“Nghe không giống khen trẻ con lắm.” Vẻ mặt Liễu An An càng kỳ lạ hơn.


… Bệnh nghề nghiệp tái phát rồi. Tiêu Tịch Hòa ho nhẹ, gượng gạo chuyển đề tài: “Ban đầu tại sao sư phụ lại thu Liên Nhi sư tỷ làm đệ tử vậy?”


Nghe cô hỏi, sự chú ý của Liễu An An lập tức bị chuyển hướng: “À, là vì giận dỗi.”


“Giận dỗi?” Tiêu Tịch Hòa tò mò.


Liễu An An gật đầu: “Liên Nhi vốn là thú cưng mẹ ta nuôi, nhưng mấy năm trước thường có người mượn danh nghĩa bái sư, coi Dược Thần Cốc như bàn đạp để tiến vào các Tiên môn khác. Sau khi cha ta bị lừa mấy lần liên tục, giận quá nên đã thẳng tay thu Liên Nhi làm đệ tử. Mặc dù những tu giả kia ích kỷ, chỉ biết cho bản thân, nhưng cũng cần mặt mũi. Chỉ cần nghe nói vào Dược Thần Cốc phải gọi Liên Nhi là sư tỷ thì đều bỏ đi hết, Dược Thần Cốc mới được yên ổn.”


Tiêu Tịch Hòa vỡ lẽ, mơ hồ hiểu được tại sao Liễu Giang vừa nghe có người đến bái sư đã nổi giận như vậy. Mình vất vả dạy dỗ đệ tử, kết quả ngay từ đầu mấy đồ đệ này đã có ý xấu, đổi là cô cũng sẽ nổi giận.


“Vậy A Tứ tỷ tỷ, muội đến Dược Thần Cốc, có phải thật lòng bái sư không?” Liễu An An hỏi.


Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt nghiêm túc của nàng ấy, bỗng ngượng ngùng: “Trước đây ta… quả thực có chút toan tính riêng, nhưng sau khi đến đây, ta thật lòng thích Dược Thần Cốc, cũng muốn ở lại đây cả đời.”



Một nơi có thể đối xử tốt với một con heo như thế, chắc hẳn với con người cũng không đến nỗi nào. Môi trường tốt, con người chất phác, lại có chỗ dựa vững chắc, đúng là hoàn hảo không chê vào đâu được


“Chỉ cần sư phụ đừng đuổi ta đi, ta có thể ở đây cả đời.” Tiêu Tịch Hòa nói với vẻ nghiêm túc. 


Liễu An An cười hì hì: “Dược Thần Cốc đang thiếu người, nếu muội muốn ở lại, chắc chắn cha ta không nỡ đuổi muội đi đâu.”


“Ẹc ẹc…” Liên Nhi biểu thị tán đồng.


Ở trong hang động một lúc, sau đó Liễu An An dẫn cô đến phòng ngủ. Sau khi tiếp xúc một lúc, hai tiểu cô nương đã thân thiết hơn nhiều, nắm tay nhau bước về phía trước. Khi sắp đến chỗ ở, trong rừng hoa bên cạnh bỗng truyền ra giọng nói của Liễu Giang: “Tân Nguyệt tỷ, ta không cố ý làm bà giận đâu, bà đừng giận ta nữa mà~~~”


Chữ “mà” kia kéo dài đầy rung động, mềm mại đến nỗi Tiêu Tịch Hòa nổi hết cả da gà, vừa quay đầu lại đã lờ mờ thấy hai bóng người quen thuộc ẩn hiện trong bóng cây.


Liễu An An đã quen với cảnh này, kéo cô chạy một mạch về phòng ngủ, đóng cửa lại mới thở phào: “Cha ta sĩ diện lắm, nếu bị ông ấy phát hiện chúng ta thấy ông ấy làm nũng, chắc chắn sẽ nổi giận. Sau này nếu muội gặp tình huống này thì nhớ chạy ngay, đừng có tò mò đứng lại hóng hớt.”


Tiêu Tịch Hòa khó nói nên lời: “Sư phụ… còn biết làm nũng nữa à?”


“Ông ấy giỏi lắm đấy, lần nào chọc giận mẹ ta đều như vậy cả.” Liễu An An cảm khái.


Tiêu Tịch Hòa xoa xoa cánh tay, vừa định nói tiếp thì chợt nhớ ra điều gì: “Vừa rồi ông ấy gọi sư nương là… tỷ?”


“À, cha ta nhỏ hơn mẹ ta vài tuổi.” Liễu An An nói xong, nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt của Tiêu Tịch Hòa thì bật cười thích thú: “Nhìn không ra phải không? Thật ra ông ấy cũng có thể giữ được vẻ ngoài trẻ trung, chỉ là cảm thấy giả làm người lớn tuổi thì bệnh nhân sẽ tin tưởng hơn nên mới luôn dùng dung mạo 7,80 tuổi mà xuất hiện thôi.”


Tiêu Tịch Hòa nghĩ đến khuôn mặt ông lão, buộc phải thừa nhận rằng thầy thuốc lớn tuổi khiến người ta rất có cảm giác an toàn hơn hẳn… chỉ là khổ cho sư nương rồi. Ngày nào cũng phải chứng kiến ông lão nũng nịu, phải bao dung đến mức nào mới không ly hôn ngay lập tức chứ!


“Đây chính là phòng của chúng ta, sau này muội ngủ giường này nhé.” Liễu An An bước đến trước một chiếc giường, đưa tay vỗ vỗ.


Tiêu Tịch Hòa nghe vậy ngập ngừng một chút, lúc này mới cẩn thận quan sát xung quanh.


Phòng ngủ không lớn, sáng sủa sạch sẽ. Sát tường là hai chiếc giường nhỏ, chiếc bên cạnh Liễu An An vẫn chưa trải chăn gối. Bên cạnh mỗi chiếc giường đều có một tủ quần áo, góc phòng đặt một bàn trang điểm, giữa phòng là một chiếc bàn, trên bàn có vài túi thơm nhỏ. Nhìn qua thì nội thất ít ỏi đến đáng thương, nhưng dường như lại chẳng thiếu thứ gì.


Tiêu Tịch Hòa hít sâu một hơi, như thể nhìn thấy cuộc sống hạnh phúc an ổn đang đến với mình.


“Sao muội lại bày ra vẻ mặt như vậy?” Liễu An An tò mò.


Tiêu Tịch Hòa khịt mũi: “Ta vui quá thôi.” Nửa năm rồi đấy! Cuối cùng cô cũng không phải nơm nớp lo sợ nữa, cuối cùng cũng có thể sống cuộc đời yên ổn rồi!


“… Vui gì vậy?” Liễu An An tiếp tục hỏi.


Tiêu Tịch Hòa suy nghĩ một chút, quyết định đưa ra câu trả lời trang trọng: “Vinh hạnh được gia nhập Dược Thần Cốc danh tiếng lừng lẫy, trở thành đệ tử thứ tư được sư phụ truyền dạy trực tiếp, đây chính là vinh dự lớn lao đối với ta, đương nhiên là vui rồi.”


Liễu An An trầm ngâm giây lát, rồi nghiêm túc nói: “Muội vui quá sớm rồi đấy.”


Tiêu Tịch Hòa: “?”


Sáng hôm sau, cô liền hiểu ý Liễu An An rồi —


“Sơn chi tử với sơn tra cô còn không phân biệt được, mắt mọc sau đầu à? Với trình độ như vậy còn học y làm gì, cút vào hang động hầu hạ Liên Nhi ở cữ đi!”


“Ta còn tưởng cô biết chút y thuật nên mới muốn vào Dược Thần Cốc, ai ngờ đã lớn tuổi thế này rồi mà vọng văn vấn thiết (*) cơ bản nhất cũng không hiểu, học y là để giết người nhanh hơn à? Ai không may rơi vào tay cô thì quả là xui xẻo tám đời!”


(*): bốn phương pháp chữa bệnh của Đông y; nhìn, nghe, hỏi, sờ.


“Đan điền đan điền! Cô thậm chí không biết đan điền ở đâu sao? Cô tu đến Trúc Cơ bằng cách nào vậy, nhờ may mắn à?”


“Coi như ta cầu xin cô đó, tự giác rời khỏi sư môn đi. Ta bất tài vô dụng nên thực sự không dạy nổi cô, chúng ta buông tha cho nhau nhé…”


Tiêu Tịch Hòa: “…”


Từ sáng đến tối, Tiêu Tịch Hòa chịu đựng bị mắng cả ngày. Đợi đến khi buổi học đầu kết thúc, đầu óc cô đã trở nên như bột nhão, choáng váng trở về phòng ngủ.


Liễu An An chu đáo mang đến một cốc nước mật ong: “Đừng buồn nữa, ngày mai ông ấy sẽ còn hung dữ hơn đấy.”



Liễu An An cười khẩy: “Quen rồi sẽ tốt thôi, đến giờ ta vẫn còn bị mắng đấy.”


Tiêu Tịch Hòa thở dài: “Ông ấy đều đối xử như thế với mọi người à?”


“Cũng không hẳn, với sư huynh thì rất tốt, vì sư huynh có năng khiếu lắm.” Liễu An An nói.


Tiêu Tịch Hòa buồn bã: “Vậy thì xong rồi, ta chẳng có chút năng khiếu nào, chắc chắn sẽ bị mắng mãi thôi.”


“Mới ngày đầu thôi, có năng khiếu hay không còn chưa thấy được, còn có người tệ hơn muội nữa.” Liễu An An tiếp tục an ủi.


Tiêu Tịch Hòa lấy lại tinh thần: “Chắc sư phụ từng dạy nhiều người rồi, có ai bị mắng còn nhiều hơn ta không?”


Liễu An An: “…”


“… Ta hiểu rồi.”


Quả nhiên, ngày thứ hai cô lại tiếp tục bị mắng.


Tiêu Tịch Hòa giống hệt một sinh viên đại học đang học giữa chừng thì đột ngột chuyển ngành, lại còn chuyển từ khối văn sang khối tự nhiên. Đối mặt với một đống dược liệu na ná hình dáng, mùi vị giống hệt nhau, cô cứ như đang nhìn môn Toán cao cấp chưa từng học, có cố gắng đến đâu cũng vô ích.


Vì vậy những ngày tiếp theo cô đều bị mắng đủ kiểu, thỉnh thoảng còn bị mắng đến nghi ngờ cuộc đời, thậm chí còn còn nảy ra ý định tự thú với Tạ Trích Tinh, may thay mỗi lần đến bờ vực sụp đổ cô đều bình tĩnh lại được.


Sau khi bị mắng nửa tháng liên tục, ngay cả Liễu Giang – người đang mắng cũng bất lực: “Sao cô chẳng khôn ra chút nào vậy?”


Tiêu Tịch Hòa khá hổ thẹn, cúi đầu không dám nhìn ông ấy.


Liễu Giang đau đầu xoa sống mũi: “Con người sống trên đời ít nhất cũng phải giỏi một việc gì đó? Rốt cuộc sở trường của cô là gì?”


Ánh mắt Tiêu Tịch Hòa chuyển động nhẹ, đột nhiên nhìn về phía ông ấy.


Liễu Giang: “?”


Nửa canh giờ sau, cô bày món cuối cùng lên bàn. Liễu An An và Tân Nguyệt nhìn cả bàn đầy món ăn mà há hốc mồm, hồi lâu không thốt nên lời, Liễu Giang thì im phăng phắc.


“Có lẽ ta … khá giỏi việc này.” Vẻ mặt Tiêu Tịch Hòa khiêm tốn.


Khóe miệng Liễu Giang khẽ giật, ông ấy giữ mặt lạnh ngồi xuống trước bàn, gắp bừa một miếng cà tím nướng thơm giòn: “Vậy thì cô nên làm đầu bếp, tại sao phải cố làm thầy thuốc…”


Lời chưa nói hết, cà tím vào miệng, hương vị giòn ngọt thanh tao, bên ngoài giòn bên trong mềm bùng nổ trên đầu lưỡi, ông ấy lập tức im bặt.


Thấy phản ứng của Liễu Giang, Liễu An An không nhịn được nuốt nước bọt: “Thế nào?”


Liễu Giang liếc nàng ấy, không trả lời.


Liễu An An nóng lòng cầm đũa lên, nhìn quanh một vòng rồi nhắm vào món thịt bò xào ớt xanh.


“Cay quá… nhưng ngon lắm! Tiểu sư muội giỏi quá đi!” Vẻ mặt Liễu An An đầy sùng bái.


Tân Nguyệt dở khóc dở cười: “Ngon đến vậy à? Để ta nếm thử xem.”


Nói xong, bà ấy cầm bát canh chân giò bên cạnh húp một ngụm, đôi mắt lập tức lộ vẻ ngạc nhiên.


“Có ngon không?” Liễu An An hào hứng hỏi.


Tân Nguyệt nuốt nước bọt: “… Ngon thật, là vị ta chưa từng nếm qua.”


“Đa tạ sư nương khen ngợi. Canh móng giò này rất bổ dưỡng, lại có tác dụng dưỡng nhan, người uống nhiều vào.” Tiêu Tịch Hòa nhìn vẻ mặt mãn nguyện của hai mẹ con, cuối cùng niềm tin lung lay nhiều ngày qua cũng lấy lại được một chút.


Liễu Giang thấy vậy thì hừ lạnh, bổ sung phần lời chưa nói xong lúc nãy: “Biết nấu ăn có ích gì, chữa bệnh cứu người được à?”


Lời chưa dứt, tiếng chuông gió vang lên, mọi người đồng loạt nhìn ra cửa.



“Có người đến.”


Tân Nguyệt nói xong liền ra ngoài, một khắc sau mới quay lại, theo sau là một bà cụ già yếu cùng một đứa trẻ khoảng 7 tuổi gầy trơ xương. Liễu Giang vừa nhìn thấy người đến đã sầm mặt, rõ ràng đã quen biết từ lâu.


“Liễu Cốc chủ, cầu xin ngài cứu cháu nội ta!” Bà cụ vừa thấy Liễu Giang đã định quỳ xuống.


Liễu Giang bực bội: “Việc cần làm ta đều làm hết rồi. Nó không chịu uống thuốc, cưỡng ép cũng nôn ra hết, không phối hợp, ta biết cứu sao? Bà về đi.”


“Liễu Cốc chủ, ta chỉ có một đứa cháu nội này thôi, cầu xin ngài cứu nó!” Bà cụ đầm đìa nước mắt. Đứa trẻ bên cạnh gầy trơ xương, đôi mắt thất thần, dường như chẳng quan tâm đến nước mắt của bà ấy.


Có lẽ bệnh quá nặng, không còn sức để bộc lộ cảm xúc nữa.


Tiêu Tịch Hòa động lòng trắc ẩn, nhưng cũng chẳng biết làm gì.


Bà cụ nhờ vả Liễu Giang một phen, vẻ mặt ông ấy càng khó coi, đang định nổi giận thì đứa trẻ đột nhiên yếu ớt lên tiếng: “Thơm quá…”


Mọi người giật mình, giây sau đã thấy nó dán mắt vào đồ ăn trên bàn.


Tiêu Tịch Hòa nảy ra ý tưởng: “Sư phụ, hay là cho thuốc của nó vào đồ ăn thử xem?”


“Đúng rồi! Nó từ chối uống thuốc chẳng phải vì thuốc quá đắng sao? Trộn vào đồ ăn biết đâu sẽ tốt hơn!”


Liễu An An nói xong, lấy một viên đan dược từ túi Càn Khôn ra, định bỏ vào canh chân giò thì bị Liễu Giang ngăn lại: “Bây giờ thân thể nó quá yếu, không hấp thụ được thuốc bổ đâu, con cho nó uống bổ dược là nó chết luôn đấy.”


Liễu An An lập tức im thin thít.


Bà cụ nhìn Liễu Giang với vẻ mặt tha thiết.


Đứa trẻ vẫn nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên bàn, Liễu Giang liếc nó một cái, im lặng giây lát rồi hỏi bà cụ: “Thuốc ta cho trước đây còn không?”


“Còn còn còn…” Bà cụ vừa nói vừa vội vàng lấy thuốc ra.


Liễu Giang cầm một viên định cho vào canh, Tiêu Tịch Hòa vội nói: “Đừng bỏ nhiều quá, không thì vị đắng át mất vị canh, coi chừng nó lại nôn nữa.”


Liễu Giang ngập ngừng, miễn cưỡng bẻ một phần tư viên cho vào canh, khuấy đều rồi đưa đến bên tay đứa trẻ: “Uống đi.”


Vẻ mặt đứa trẻ đờ đẫn, nhưng không phải kẻ ngốc, thấy rõ ông ấy cho thuốc vào bát rồi thì làm gì chịu uống nữa.


Tiêu Tịch Hòa thấy vậy an ủi: “Uống đi, thơm lắm đấy.”


“Con ngoan, uống đi.” Bà cụ năn nỉ.


Đứa trẻ do dự giây lát, cuối cùng cũng cầm bát lên. Bên ngoài Liễu Giang tỏ vẻ không quan tâm, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo đứa trẻ. Khi thấy nó do dự nếm một ngụm, rồi đột nhiên “ực ực” uống hết, nét mặt ông ấy mới giãn ra.


“Đứa trẻ này còn… còn cứu được phải không?” Bà cụ xúc động đến mức khóe mắt đỏ hoe.


Liễu Giang kìm lại khóe môi đang nhếch lên, giữ khuôn mặt nghiêm nghị nói: “Vốn dĩ đây chẳng phải bệnh gì to tát, chỉ cần uống thuốc đúng giờ thì sẽ tự khỏi.”


Nói xong, ông ấy nhìn về Tân Nguyệt: “Dẫn họ đi sắp xếp chỗ ở nhé, thời gian này cứ ở lại cốc điều trị.”


“Ừm Tân Nguyệt mỉm cười nhìn bà cụ: “Theo ta nhé.”


“Được được được…”


Bà cụ dẫn đứa trẻ đi theo Tân Nguyệt, trong phòng lập tức yên tĩnh.


Giây sau, Liễu An An khẽ lên tiếng: “Xem ra biết nấu ăn thật sự có thể chữa bệnh cứu người.”


Liễu Giang: “…”


Tiêu Tịch Hòa họ nhẹ rồi chủ động hỏi: “Sư phụ, ta không hiểu, đứa nhỏ không chịu uống thuốc, sao người không dùng linh lực dung hòa thuốc vào cơ thể nó luôn?”



Tiêu Tịch Hòa chớp chớp mắt, cố nhịn cười.


Vì bà cụ và đứa trẻ đột ngột đến, Tiêu Tịch Hòa bỗng tìm ra phương hướng y học của mình —


Liệu pháp dinh dưỡng.


Hướng đi này rất hẹp, thoạt nhìn chẳng có mấy công dụng, nhưng sau khi Liễu Giang dạy cô 2 tháng, buộc phải thừa nhận cô thực sự không có năng khiếu học y, đành để cô chuyên tâm nghiên cứu một hướng duy nhất này.


Hè qua đông tới, thấm thoát 1 năm đã trôi qua.


Sáng sớm hôm đó, Tiêu Tịch Hòa vừa tỉnh dậy thì Liễu An An đã lao đến chúc mừng, cô không khỏi ngơ ngác.


“Tròn 1 năm bái sư rồi đấy!” Liễu An An nhắc nhở.


Tiêu Tịch Hòa ngạc nhiên: “Đã 1 năm rồi sao?”


“Muội mau dậy đi, mẹ ta tự tay vào bếp làm rất nhiều đồ ngon để chúc mừng muội đấy!” Liễu An An vừa thúc giục xong đã chạy ra ngoài trước.


Tiêu Tịch Hòa dở khóc dở cười, nhưng nhanh chóng bật dậy khỏi giường. Chỉ là khi sắp đến cửa đột nhiên chân cô mềm nhũn, tiếp theo là mắt tối sầm, đợi tỉnh lại thì đã ngã ngồi trên đất.


Cô ngẩn người, nụ cười bên môi đột nhiên cứng đờ —


Có lẽ Hợp Hoan Cổ sắp phát tác rồi.


Trước đây vì sợ lỡ thời cơ mà vĩnh viễn không thoát được, cô chỉ có thể rời Bối Âm Cốc trong tình trạng Cổ độc chưa được trừ sạch hoàn toàn. Nghĩ rằng chỉ còn hai, ba lần nữa là ổn, ít nhất cũng phải chịu được vài chục năm, ai ngờ chỉ 1 năm đã tái phát.


Nguyên tác có nhắc đến tình huống này, dù độc còn ít nhưng tối đa chỉ 3 tháng, nếu không giải quyết thì chắc chắn sẽ chết… Vậy nên, cô  phải tìm thêm một người thể chất toàn âm trong 3 tháng tới sao?


Nhưng ở thế giới này ngoài Tạ Trích Tinh ra thì còn ai có thể chất thuần âm nữa? Tiêu Tịch Hòa gần như phát điên, nhưng nghĩ tới sư phụ và mọi người còn đang đợi mình, cô đành cố gắng bình tĩnh lại, hít sâu một hơi rồi đi ra sân.


Tuy nhiên không khí trong sân dường như còn nặng nề hơn tâm trạng của cô.


Tiêu Tịch Hòa thấy sắc mặt Liễu Giang và Tân Nguyệt căng thẳng, lặng lẽ tiến tới bên Liễu An An, hạ giọng hỏi: “Chuyện gì vậy?”


“… Vừa rồi có người đến truyền tin nói bj Nam Thành bùng phát dịch bệnh, xin cha ta đến cứu chữa.” Liễu An An cũng nhỏ giọng.


Tiêu Tịch Hòa ngập ngừng: “Nhưng chẳng phải sư phụ đã hứa với Tông chủ Ngự Kiếm Tông là sẽ đi khám bệnh cho tiểu công tử nhà ông ta sao?”


“Vấn đề chính là ở đây.” Liễu An An thở dài: “Cha ta xưa nay đã nói là phải làm, chuyện đã hứa rồi thì chưa bao giờ thất tính, nhưng tình hình Nam Thành lại cấp bách…”


Tiêu Tịch Hòa đại khái hiểu sự khó xử của Liễu Giang rồi.


Hai người thì thầm, bên kia Tân Nguyệt cũng lên tiếng: “Thực sự không được thì để An An và A Tứ thay ông đi Ngự Kiếm Tông, ông đi Nam Thành là xong.”


Tiêu Tịch Hòa trợn tròn mắt: “… Ta?”


“Có vấn đề gì không?” Rõ ràng Tân Nguyệt đã quên rằng cô từng bị đuổi đến Dược Thần Cốc vì gây họa.


Tiêu Tịch Hòa muốn nói mà ngần ngại, đang không biết giải thích thế nào thì Liễu Giang thay cô nói: “A Tứ không tiện rời Dược Thần Cốc, An An đi một mình ta không yên tâm.”


“Con đã 17 tuổi rồi, có gì phải lo.” Liễu An An vội nói: “Chắc chắn con sẽ bảo vệ được bản thân.”


Liễu Giang tức đến bật cười: “Con nghĩ ta lo lắng cho an nguy của con sao? Ta chỉ không yên tâm về y thuật của con thôi! Thiếu tông chủ đó là nam nhân mà lại có thể chất thuần âm, sinh ra đã yếu ớt bệnh tật, chỉ dựa vào một hơi thở để kéo dài sự sống. Ta sợ con lại phạm sai lầm, dùng thuốc bổ bừa bãi hại chết người ta!”


Liễu An An mím môi: “Vậy phải làm sao đây, chẳng lẽ vì một mình hắn mà bỏ mặc dân chúng cả thành sao?”


“Không được nữa thì để con đi.” Tiêu Tịch Hòa đột nhiên lên tiếng.


Ba người nghe vậy, lập tức nhìn về phía cô.


Bề ngoài Tiêu Tịch Hòa trông chính trực nghiêm túc, nhưng thực ra trong lòng —


Ối dồi ôi, đàn ông! Người đàn ông có thể chất thuần âm!


Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta Story Chương 18: Hợp Hoan Cổ tái phát!
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...