Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Chương 20: Bắt Kiều Kiều trong rọ
Sau khi Tạ Trích Tinh hỏi xong, tim Tiêu Tịch Hòa đập thình thịch. Cô cố gắng ép mình bình tĩnh lại mới khiến giọng nói không run rẩy: “Phải.”
Tạ Trích Tinh liếc qua gương mặt quá đỗi bình thường của cô, rồi nhìn về phía Liễu An An, hơi dừng lại một chút.
Tuy Tiêu Tịch Hòa rũ mắt xuống, nhưng vẫn nhạy bén nhận ra sự chững lại trong ánh nhìn của hắn… Hừ, đúng là nam nhân, thấy Nhị sư tỷ xinh đẹp nên cho rằng nàng ấy cố tình làm thế để dụ dỗ Triệu Thiếu Khanh chứ gì?
Quả nhiên, Tạ Trích Tinh vẫn đang nhìn chằm chằm Liễu An An.
Liễu An An không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào hỏi: “Chào Ma Tôn đại nhân.”
Đôi mắt dài của Tạ Trích Tinh hơi nheo lại, giọng nói lạnh đến mức như sắp đóng băng: “Cô biết ta?”
“5 năm trước, lệnh tôn từng đến Dược Thần Cốc, ngài và ông ấy trông rất giống nhau.” Liễu An An thành thật đáp.
Tạ Trích Tinh nhíu mày, sau khi thấy khuôn mặt của nàng ấy có phần giống Tân Nguyệt, sự hứng thú trong mắt hắn lập tức tắt ngấm..
Bầu không khí xung quanh chợt ngưng lại, Triệu Vô Trần kịp thời phá vỡ sự yên tĩnh: “Xem ra hai vị tiểu hữu đã chẩn bệnh cho Thiếu Khanh rồi, hiện giờ tình hình của nó thế nào?”
“Xét từ mạch tượng, e rằng…” Liễu An An hơi khó xử, nhưng không giấu giếm: “E rằng chẳng còn nhiều thời gian nữa.”
Triệu Vô Trần sững sờ, ánh mắt bỗng lộ vẻ xót xa, còn Tạ Trích Tinh bên cạnh thì bỗng bật cười khe khẽ.
Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ nuốt nước bọt, không nhịn được liếc trộm hắn, quả nhiên thấy trong mắt hắn đầy vẻ chế giễu… Hắn đang cười nhạo ai vậy?
Liễu An An cũng có suy nghĩ tương tự, nhưng không ngốc đến mức chất vấn ngay. Nàng ấy chỉ nói trước tiên sẽ điều dưỡng cho Triệu Thiếu Khanh vài ngày, mọi chuyện đợi sư phụ đến rồi tính tiếp.
“Vậy thì làm phiền hai vị rồi.” Triệu Vô Trần chắp tay.
“Triệu Tông chủ khách sáo quá rồi.”
Sau vài câu xã giao, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An rời đi.
Triệu Vô Trần nhíu chặt mày, đợi bóng lưng hai người hoàn toàn khuất hẳn mới lo lắng quay sang Tạ Trích Tinh: “Ma Tôn đại nhân…”
“Chỉ cần ông chịu làm việc cho bản tôn, con trai ông muốn sống bao lâu cũng được.” Tạ Trích Tinh thản nhiên cất lời.
Triệu Vô Trần nghe vậy thì thở phào, ánh mắt cung kính thêm vài phần: “Chỉ cần con trai ta sống thêm được vài năm, Triệu mỗ nguyện nghe theo sự sai khiến của Ma Tôn đại nhân.”
“Không cần tỏ lòng trung thành làm gì cả.” Tạ Trích Tinh liếc ông ta rồi nhấc chân bước vào trong điện: “Chỉ cần ông phối hợp tìm một người là được.”
Ở phía bên kia, Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An im lặng bước ra ngoài, mãi đến khi về đến phòng đóng cửa lại, Liễu An An mới đột nhiên bùng nổ: “Vừa nãy hắn cười nhạo ta đúng không! Cảm thấy ta chẩn đoán sai sao?”
Tâm trí Tiêu Tịch Hòa không yên, cô gật đầu qua loa: “Có lẽ vậy.”
Liễu An An không phục: “Hắn đâu phải y tu, dựa vào đâu mà cười nhạo ta chứ? Chẳng lẽ được người ta tâng bốc quen rồi, thật sự nghĩ mình toàn năng à? Đạo lý mỗi nghề có chuyên môn riêng mà hắn cũng không hiểu sao? Năm đó cha ta là người cứu cha hắn đấy!”
Tiêu Tịch Hòa: “…”
Liễu An An lại càu nhàu thêm vài câu, cuối cùng cũng chậm rãi nhận ra sự khác thường của cô, suy nghĩ một chút rồi an ủi: “Sư muội đừng sợ, dù Ma Tôn âm độc tàn nhẫn, tính tình thất thường, nhưng tuyệt đối sẽ không làm gì người của Dược Thần Cốc, muội cứ yên tâm hành y là được.”
Tiêu Tịch Hòa hoàn hồn, ngước mắt long lanh nhìn nàng ấy: “Nhị sư tỷ…”
“Tiểu sư muội đáng thương.” Liễu An An giả vờ trưởng thành ôm lấy cô.
Tiêu Tịch Hòa không ngờ nàng ấy lại an ủi mình như vậy, bỗng dở khóc dở cười, nhưng phải công nhận là rất hiệu quả. Được nàng ấy ôm một cái, cảm giác hoảng loạn trong lòng lập tức giảm bớt không ít.
Cô hít sâu một hơi, nghiêm túc nói: “Nhị sư tỷ, ta không thể ở lại đây được nữa.”
Liễu An An sửng sốt: “Tại sao?”
“… Giải thích cụ thể thì rắc rối lắm, đợi sau này có cơ hội ta sẽ nói với tỷ, hiện giờ vẫn nên rời đi càng sớm càng tốt.” Tiêu Tịch Hòa nhíu chặt mày.
Liễu An An nhìn cô một hồi, do dự: “Liên quan đến Tạ Trích Tinh ư?”
Tiêu Tịch Hòa hít mũi, khóc không ra nước mắt.
Liễu An An lập tức quay người đi về phía giường.
Tiêu Tịch Hòa cứng đờ: “… Nhị sư tỷ?”
“Ngẩn ra đó làm gì, mau đi thu dọn đồ đạc.” Liễu An An không quay đầu lại: “Muội dám đắc tội cả hắn, chán sống rồi à?”
Thấy nàng ấy phối hợp như vậy, Tiêu Tịch Hòa lập tức mỉm cười cảm kích, cũng bắt đầu thu dọn đồ.
Hai người vừa đến chưa đầy nửa ngày nên cũng không có gì nhiều để dọn dẹp, chỉ nhét mấy vị dược liệu vừa lấy ra từ túi Càn Khôn vào, chưa đầy một khắc đã xong xuôi.
“Đi thôi.” Liễu An An đưa tay về phía cô.
Tiêu Tịch Hòa lau mồ hôi trong lòng bàn tay, rồi bước ra ngoài cùng nàng ấy.
Có lẽ vì biết Tạ Trích Tinh đang ở đây nên Tiêu Tịch Hòa như chim sợ cành cong, may mà cả đường đều có Liễu An An đi cùng nên cô mới miễn cưỡng giữ được vẻ bình tĩnh.
Hai người lặng lẽ đi về phía cổng lớn, không nói lời nào. Thấy cổng lớn chỉ còn cách vài bước chân, họ đang định đi qua thì bỗng thấy có một tu sĩ bước ra từ con đường nhỏ phía trước, đi thẳng về phía cổng.
Ngay khi hắn ta vừa bước một chân ra ngoài, trước mắt đột nhiên bốc lên một làn khói đen, tiếp đó hai người mặc áo giáp huyền thiết xuất hiện, lập tức bắt giữ tu giả kia.
Tiêu Tịch Hòa vội kéo Liễu An An trốn sau cây bên đường.
“Các ngươi là ai? Tại sao bắt ta?” Tu giả hoảng loạn hỏi.
Hai người kia lập tức đặt một pháp khí giống như ngọc như ý l*n đ*nh đầu hắn ta, lát sau, ngọc như ý phát ra ánh sáng đỏ.
“Là nam, có bắt không?” Một người hỏi.
Người còn lại gật đầu: “Bắt, biết đâu là kẻ báo tin thì sao.”
Nói xong, hai người xách theo tu giả biến mất tại chỗ.
Liễu An An nuốt nước bọt, trợn mắt nhìn Tiêu Tịch Hòa: “… Chuyện gì vậy?”
“Ngoài cổng có người canh gác, không đi được nữa rồi.” Tâm trạng Tiêu Tịch Hòa nặng nề. Tạ Trích Tinh chắc chắn cô sẽ đến nên đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ từ lâu.
… Một người sợ phiền phức như hắn, giờ lại vì bắt cô mà bày ra kế hoạch rắc rối thế này, không biết sau khi bắt được cô liệu có tính thêm một món nợ lên đầu cô không.
Tiêu Tịch Hòa bỗng cảm thấy tiền đồ mờ mịt.
Liễu An An bị vẻ mặt ủ rũ của cô làm cho hoảng sợ, vội vàng ôm lấy cô lần nữa: “Đừng sợ, đừng sợ, giờ muội là người của Dược Thần Cốc, hắn không dám động đến muội đâu.”
Nói xong, nàng ấy suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Rốt cuộc muội đã đắc tội hắn thế nào?”
“Ta ngủ với hắn.” Tiêu Tịch Hòa đáp gọn lỏn, bốn chữ “chưa chịu trách nhiệm” được lược bỏ.
Liễu An An: “…”
“Nhị sư tỷ?” Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu lên từ trong lòng nàng ấy.
Vẻ mặt Liễu An An phức tạp: “Tiểu sư muội, muội to gan thật đấy.” Nàng ấy biết Tạ Trích Tinh có dung mạo tuấn mỹ, thực lực lại mạnh, không ít nữ tu đều ngầm thầm thương trộm nhớ hắn… Nhưng nàng ấy không ngờ tiểu sư muội nhà mình cũng nằm trong số đó, hơn nữa còn hạ gục được hắn!
“Chuyện này nói ra thì dài dòng, giờ không giải thích rõ được, nhưng chắc chắn không phải như tỷ nghĩ đâu.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.
Liễu An An bừng tỉnh: “Ta hiểu rồi, muội không thích hắn, muội chỉ thèm khát thân thể hắn thôi.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Không, tỷ không hiểu đâu, thậm chí cô còn chẳng thèm khát thân thể hắn mấy, làm như vậy chỉ để bảo toàn mạng sống mà thôi.
“Nhìn khí thế của hắn thế này, lúc đó các người… chắc hắn không cam tâm tình nguyện đúng không?” Liễu An An thở dài: “Tiểu sư muội, muội làm vậy là không được rồi. Dù có thèm khát đến đâu cũng không thể cưỡng ép người ta như vậy chứ!”
Nói xong, nàng ấy tò mò hỏi: “Tu vi của muội mới đến Trúc Cơ thôi, sao muội cưỡng ép được hắn vậy?”
“… Tỷ muốn ta nói bây giờ thật à?” Tiêu Tịch Hòa cảm thấy đầu như sắp nổ tung.
Lúc này Liễu An An mới nhận ra thời điểm không thích hợp, vội an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, đâu phải chỉ có mỗi cổng chính mới dẫn ra ngoài được. Chúng ta đến sau núi, men theo đường núi đi xuống cũng được.”
Tuy Nhị sư tỷ chỉ biết an ủi người khác bắt đầu bằng “Đừng sợ, đừng sợ”, nhưng không thể phủ nhận vào lúc then chốt vẫn rất đáng tin cậy. Tiêu Tịch Hòa ép mình bình tĩnh lại, đi đến sau núi cùng nàng ấy.
Vừa rồi hai người cũng đã đến đây một lần nên cũng có chút ấn tượng với con đường sau núi. Lần này họ lập tức tránh đường nhỏ, men theo sườn núi đi xuống, nhưng chưa đi được bao lâu, Tiêu Tịch Hòa đột nhiên dừng lại.
“Sao vậy?” Liễu An An cũng trở nên căng thẳng theo.
“… Phía trước có kết giới.” Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt.
Liễu An An khựng lại, nhìn chằm chằm phía trước hồi lâu rồi ngơ ngác hỏi: “Ta chẳng thấy gì cả, chẳng phải chỉ là rừng núi bình thường sao?”
“Chắc chắn có kết giới.” Tiêu Tịch Hòa khẳng định. Cô đã sống hơn 2 năm ở Bối Âm Cốc có kết giới, mỗi lần đến gần những kết giới đó đều cảm nhận được sự khác biệt tinh tế, con đường phía trước giờ cũng mang lại cảm giác tương tự.
Thấy cô nghiêm túc như vậy, lòng Liễu An An dần chìm xuống: “Vậy phải làm sao?”
“… Trở lại trước đã, ta thấy với tình hình hiện tại, cố rời đi chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới. Nếu hắn chưa nhận ra ta, ta chỉ cần cẩn thận một chút là được.” Tiêu Tịch Hòa thở dài.
Liễu An An kiên định gật đầu: “Muội yên tâm, ta sẽ bảo vệ muội.”
Tiêu Tịch Hòa nhìn vào mắt nàng ấy, không khỏi cong khóe môi: “Trước khi xuất phát, sư nương đã dặn riêng tỷ chuyện này đúng không?”
“Sao muội biết?” Liễu An An ngạc nhiên, kéo tay cô đi ngược lại: “Mẹ cũng không nói rõ lắm, chỉ bảo thân phận muội nhạy cảm, nếu ra khỏi cốc mà gặp rắc rối thì ta phải tìm cách bảo vệ muội bằng mọi giá.”
“Sư nương thật tốt.” Tiêu Tịch Hòa vô cùng cảm kích trước sự tin tưởng vô hạn của Tân Nguyệt.
Liễu An An cười: “Vì muội tốt nên mẫu thân ta mới đối tốt với muội.”
Hai người vừa trò chuyện vừa trở lại đỉnh núi, định về phòng thương lượng xem tiếp theo nên làm gì, nhưng không ngờ lại chạm mặt Triệu Vô Trần và Tạ Trích Tinh một lần nữa.
“Ma Tôn đại nhân, Triệu Tông chủ.” Gặp lại Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa đã bình tĩnh hơn nhiều, chỉ là tim vẫn đập thình thịch.
“Hai vị tiểu hữu, hai người định đi đâu vậy?” Triệu Vô Trần ôn hòa lên tiếng.
Liễu An An vội đáp: “Bọn ta muốn tìm chỗ tiện phơi dược liệu nên đi dạo quanh đây một chút.”
Tạ Trích Tinh liếc nàng ấy.
Triệu Vô Trần khựng lại: “Ngự Kiếm Tông nằm trên đỉnh núi, ánh nắng ở đâu cũng rất tốt nên chắc không cần phải tìm kiếm kỹ đâu.”
Liễu An An vừa nói xong cũng nhận ra chuyện này, bỗng lộ vẻ lúng túng: “Ờm…”
“Lần này bọn ta đến đây có mang theo một loại cỏ Linh Xà, yêu cầu phơi khô rất khắt khe, không thể quá nắng cũng không thể để nhiệt độ quá thấp.” Tiêu Tịch Hòa chậm rãi lên tiếng: “Mặc dù ánh nắng ở Ngự Kiếm Tông tốt, nhưng cũng phải tìm kỹ mới xác định được chỗ nào phù hợp hơn.”
Tạ Trích Tinh vốn chỉ chú ý đến Liễu An An, nghe Tiêu Tịch Hòa nói xong mới nhìn về phía cô. Tim Tiêu Tịch Hòa đập như trống, nhưng khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ có đôi mắt hơi cụp xuống. Tạ Trích Tinh nhìn dáng vẻ có phần đờ đẫn của cô, lại dời mắt đi lần nữa
“Đúng vậy, chính là như thế.” Liễu An An phụ họa.
Triệu Vô Trần bừng tỉnh: “Thì ra là vậy, thế hai vị tiểu hữu đã tìm được chưa?”
“Tìm được rồi, bên sườn phía sau núi phù hợp hơn.” Mặt Tiêu Tịch Hòa không đổi sắc.
Triệu Vô Trần gật đầu: “Tốt, ta sẽ cho người đi dọn dẹp ngay… Lát nữa hai vị tiểu hữu có rảnh không?”
“Còn phải về viết phương thuốc cho Thiếu tông chủ nữa.” Dù không biết ông ta muốn gì, nhưng vì bên cạnh là Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa quyết định từ chối khéo léo.
“Chuyện phương thuốc không cần vội.” Triệu Vô Trần nói: “Cuộc thi của các đạo hữu ở bếp đã kết thúc, mong hai vị có thể dành chút thời gian đến đó xem thử với ta, thử coi món ăn họ làm có phù hợp với Thiếu Khanh không.”
Tuy lần tuyển chọn đầu bếp này chỉ để phối hợp với Tạ Trích Tinh tìm người, nhưng ông ta cũng muốn đổi khẩu vị cho con trai luôn. Triệu Thiếu Khanh có thể chất yếu ớt khác người thường từ nhỏ, đầu bếp không chỉ cần tay nghề giỏi mà cách nấu, thói quen, khẩu vị đều ảnh hưởng đến sức khỏe của hắn. Có y tu bên cạnh, chắc chắn sẽ tốt hơn nhiều.
Sau những chuyện vừa rồi, Liễu An An đã mơ hồ đoán ra mục đích thật sự của việc chọn đầu bếp. Giờ nghe Triệu Vô Trần muốn dẫn họ đến sau bếp, nàng ấy vô thức nhìn sang Tiêu Tịch Hòa.
Bề ngoài Tiêu Tịch Hòa tỏ vẻ bĩnh tĩnh nhưng trong đầu như nổ tung, bởi vì —
Cháo cô nấu vẫn còn trên bếp!
“Hai vị tiểu hữu?” Thấy hai người mãi không đáp, trong mắt Triệu Vô Trần chợt hiện lên chút thắc mắc.
Tiêu Tịch Hòa giật mình tỉnh lại, khựng một chút rồi nặn ra một nụ cười: “Xét đến tình hình hiện tại của Thiếu tông chủ, ngon miệng quan trọng hơn là phù hợp. Ta và Nhị sư tỷ mới đến, không biết khẩu vị của Thiếu tông chủ thế nào, e là không giúp được gì.”
“Không sao, chỉ đi xem thử một chút thôi, tiểu hữu không cần áp lực.” Triệu Vô Trần cười nói.
Tiêu Tịch Hòa âm thầm nuốt nước bọt: “Thật ra…”
“Không dám đi?” Tạ Trích Tinh đột ngột lên tiếng.
Tiêu Tịch Hòa giật mình ngẩng đầu, lập tức chạm phải đôi mắt dài đen sâu thẳm của hắn.
Tim cô đập hẫng một nhịp, nhưng khóe môi lại cong lên: “Đi xem đồ ăn thôi mà, có gì mà không dám chứ?”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lóe lên chút dò xét, tiếp tục nhìn chằm chằm cô. Tiêu Tịch Hòa cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng mỗi giây trôi qua đều dài như cả thế kỷ. May mà cô giữ bình tĩnh được nên Tạ Trích Tinh không nhìn ra điều gì, cuối cùng hắn chán nản bước đi về phía trước.
Triệu Vô Trần vội vàng đuổi theo hắn, dừng lại một chút rồi nhanh chóng kết thúc câu chuyện: “Nếu hai vị tiểu hữu thực sự không rảnh, ta cũng không ép buộc.”
“Sao lại không rảnh chứ, chúng ta sẽ đi với Triệu Tông chủ.” Tiêu Tịch Hòa cười nói.
Triệu Vô Trần khẽ gật đầu, bước lên trước đi cùng Tạ Trích Tinh.
Lúc này Tiêu Tịch Hòa mới thở phào một hơi, cảm thấy cả đời này chưa bao giờ mệt mỏi đến vậy… Nếu biết hắn nhỏ nhen tính toán từng chút thế này, lúc đầu cô đã chẳng nhờ hắn giúp đỡ làm gì!
Cô đang thầm hối hận, Liễu An An đứng bên cạnh từ nãy đến giờ chưa nói gì bỗng kéo nhẹ tay cô. Cô vừa quay đầu đã thấy Nhị sư tỷ thân thiết dùng ánh mắt hỏi: Tại sao phải đi?
Tiêu Tịch Hòa bất đắc dĩ, cũng dùng ánh mắt đáp lại: Hết cách rồi, không đi sẽ bị nghi ngờ.
Liễu An An bừng tỉnh, an ủi nắm nhẹ ngón tay cô. Tiêu Tịch Hòa thầm thở dài trong lòng, cầu mong nồi cháo trắng bình thường trên bếp không bán đứng mình.
Hai người theo sau Triệu Vô Trần và Tạ Trích Tinh, chẳng mấy chốc đã đến khoảng đất trống.
Những tu giả đến ứng tuyển làm đầu bếp đều tụ tập ở khoảng đất trống, vừa thấy có người đến lập tức phấn chấn tinh thần. Tiêu Tịch Hòa lặng lẽ liếc nhìn đám người này, thầm nghĩ Tạ Trích Tinh thật tinh ranh. Hắn biết nếu không đặt phần thưởng sẽ khiến cô nghi ngờ, nhưng phần thưởng quá giá trị lại thu hút nhiều tu giả cao cấp, gây thêm phiền phức không cần thiết cho việc tìm người. Vì thế, hắn cố ý dùng một món linh khí trung phẩm làm mồi nhử, thu hút những tu giả cấp thấp như cô, đồng thời giảm sự quan tâm của tu giả cao cấp, cũng khiến cô hạ thấp cảnh giác.
Nếu cô không gia nhập Dược Thần Cốc mà nghe được chuyện thể chất thuần âm của Triệu Thiếu Khanh từ bên ngoài, e rằng lúc này cô đang ở trong đám ứng tuyển kia, trở thành ba ba trong rọ rồi.
… Dù sao thì bây giờ cũng chẳng khá hơn là bao.
Tiêu Tịch Hòa hơi thở ra, đang sắp xếp lại suy nghĩ thì nghe Triệu Vô Trần nói: “Phiền các vị đạo hữu dừng tay, đứng chờ trước món ăn mình đã làm, ta và Ma Tôn đại nhân sẽ lần lượt kiểm tra. Trước khi kiểm tra các vị không được di chuyển lung tung, không được chạm vào món ăn đã hoàn thành, kẻ vi phạm sẽ bị truy cứu xử lý.”
Nói xong, ông ta lại nhìn về phía hai người Tiêu Tịch Hòa: “Trước tiên mời Ma Tôn kiểm tra một lượt, sau đó ta sẽ chọn ra vài món xuất sắc rồi nhờ hai vị xem xét.”
Tiêu Tịch Hòa gượng cười.
Những người đến đều là tu giả dưới Kim Đan, cả đời chưa từng gặp Tạ Trích Tinh. Ban đầu vì chờ đợi quá lâu mà sinh ra oán thán, nhưng vừa nghe đến danh hiệu Ma Tôn thì ngoan như chim cút ngay, đứng im lặng trước bếp của mình, chờ Ma Tôn đại nhân kiểm tra.
… Đám người này ngày thường tự xưng là chính nghĩa, không biết đã chửi rủa Tạ Trích Tinh sau lưng thế nào, vậy mà vừa gặp mặt đã ngoan hơn cả cháu trai. Tiêu Tịch Hòa thầm mỉa mai hai câu, nhưng nghĩ lại thấy mình cũng chẳng hơn gì, thôi thì kẻ tám lạng này không cười người nửa cân nữa.
Cô đang nghĩ lung tung thì Tạ Trích Tinh đã bắt đầu kiểm tra từ bếp đầu tiên. Tim Tiêu Tịch Hòa lập tức thót lên, lại thấy hắn đi thẳng sang bếp thứ hai.
… Chỉ vậy thôi sao? Tiêu Tịch Hòa chớp mắt, còn tưởng mình bỏ lỡ điều gì. Nhưng Tạ Trích Tinh cũng không dừng lại, tiếp tục đi sang bếp thứ ba.
Chỉ trong một khắc, Tạ Trích Tinh đã đi đến hàng cuối cùng. Nếu có gì thay đổi thì đó là càng ít bếp cần kiểm tra, khí thế quanh người hắn càng trầm xuống.
Hơi đáng sợ, hắn sẽ không nổi điên lên rồi giết người ngay chứ? Tiêu Tịch Hòa thấy hắn qua loa như vậy, vừa lo lắng vừa thở phào.
Kiểm tra xong bếp cuối cùng, Tạ Trích Tinh không nói gì, nhưng khí thế quanh người như giông bão sắp đến, vô thức tỏa ra uy áp ngột ngạt.
Mọi người ở đó bị áp bức đến thở gấp, chỉ có Triệu Vô Trần vẫn bình thản: “Ma Tôn đại nhân, không tìm thấy sao?”
Ánh mắt Tạ Trích Tinh tối sầm: “Cổ độc của nàng ta sắp phát tác, không thể nào không đến được.”
Tiêu Tịch Hòa giật mình, rõ ràng cô không ngờ hắn còn biết cả chuyện này.
“… Trong đám người này, không có người ngài muốn tìm ư?” Triệu Vô Trần nghiêm mặt. Chỉ có mình hắn có thuốc cứu con trai ông ta, nếu không tìm được người, e rằng hắn sẽ không đưa ra.
Sắc mặt Tạ Trích Tinh tối thui như sắp nhỏ nước, dung mạo vốn tuấn mỹ như tượng điêu khắc lại khiến người ta không dám thưởng thức, chỉ muốn tránh xa.
Hắn đứng yên hồi lâu, vừa định mở miệng thì ánh mắt đột nhiên dừng lại trên một cái bếp trống không.
Triệu Vô Trần khựng lại, tự mình bước lên mở nắp nồi. Hơi nóng bốc lên nghi ngút, kèm theo mùi gạo thơm nồng.
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt, tim đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhìn thấy một nồi cháo trắng, trong mắt Triệu Vô Trần lóe lên chút thất vọng, vừa định nói thì một bóng người cao lớn lướt qua. Khi ông ta lấy lại tinh thần thì Tạ Trích Tinh đã đứng trước nồi đất, sát khí trong mắt nồng đậm: “Tiêu, Tịch, Hòa! Thế mà cô dám đến thật…”
Nghe thấy tên mình thốt ra từ miệng hắn chẳng khác nào câu chuyện ma kinh dị nhất thế gian. Tiêu Tịch Hòa hoảng hốt nhìn hắn rồi vội ép mình cúi đầu, trong lòng run rẩy lẩm bẩm: Chẳng phải ngài đã chắc chắn ta sẽ đến sao, giờ ta đến rồi ngài còn tức giận gì nữa…
Liễu An An không biết Tiêu Tịch Hòa là ai, nhưng thấy phản ứng của Tạ Trích Tinh, nàng ấy lập tức nhận ra tình hình không ổn, vô thức nắm chặt tay người bên cạnh.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm nồi cháo trắng, trong khoảnh khắc đó, bếp đột nhiên nổ tung. Ngọn lửa do linh lực khống chế bắn lên không trung, nổ lách tách thành từng đốm lửa. Mọi người kinh hãi, muốn chạy nhưng không dám, chỉ biết run rẩy đứng trước bếp của mình.
Thấy phản ứng của hắn, Triệu Vô Trần đã hiểu ra, lập tức gọi đệ tử trong tông đến hỏi: “Trước đó vị đạo hữu nào đã dùng bếp này?”
Tiêu Tịch Hòa cảm thấy cái chết đang từng bước tiến gần.
Đệ tử phụ trách tuyển chọn vội đáp: “Tông chủ, bếp ở đây đều được sử dụng tự do nên đệ tử không biết là ai đã dùng.”
“Chẳng phải có danh sách tham gia sao? Mau đi kiểm tra!” Triệu Vô Trần thúc giục.
Đệ tử vâng lời, vội vàng lấy danh sách ra kiểm tra từng người. Triệu Vô Trần thấy hắn ta chậm chạp, dứt khoát tự mình làm.
Khi từng cái tên lần lượt được ghép đôi với các bếp lò, Tiêu Tịch Hòa gần như phát điên. Thậm chí có một khoảnh khắc, cô muốn lao ra ngoài thú nhận mọi thứ để được khoan hồng… May nhờ ánh mắt âm trầm tàn nhẫn của Ma Tôn đại nhân, cô mới kịp thời bình tĩnh lại.
Sau khi cái tên cuối cùng được người ta đối chiếu, Triệu Vô Trần nhíu mày: “Số người trong danh sách và số người có mặt tại đây là như nhau, vậy cái bếp lò kia… bị dư ra.”
Tạ Trích Tinh bình tĩnh ngẩng đầu lên: “Nàng ta đang ở đây.”
Tiêu Tịch Hòa: “…” Không, cô đã đi rồi!
Triệu Vô Trần khó xử: “Nhưng tổng cộng chỉ có bấy nhiêu người tham gia tỷ thí, tất cả đều ở đây, người ngài muốn tìm không có trong số này, vậy sao lại đến…”
“Tông chủ!” Một đệ tử đột nhiên bước tới.
Tiêu Tịch Hòa và Liễu An An vừa nhìn thấy đối phương đã thầm kêu một tiếng “hỏng bét”.
Triệu Vô Trần nhìn sang: “Có chuyện gì vậy?”
“Trước đó đệ tử đã dẫn hai người tới đây.” Đệ tử ngập ngừng nói.
Ánh mắt Tạ Trích Tinh lập tức trở nên lạnh lẽo: “Ai?”
Đệ tử vừa định mở miệng, Tiêu Tịch Hòa đã vội vàng trả lời: “Là chúng ta.”
Tạ Trích Tinh lập tức quay sang nhìn cô.
Tiêu Tịch Hòa cảm thấy nổi da gà, nhưng bên ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh: “Chúng ta muốn mượn một bếp lò để sắc thuốc cho Thiếu tông chủ, không ngờ nơi này lại có nhiều người như vậy, sợ nhiều mùi sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả thuốc nên đã rời đi.”
“Đúng vậy, chúng ta đã đến, nhưng rồi lại đi.” Liễu An An vội vàng phụ họa.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm Tiêu Tịch Hòa hồi lâu khiến cô suýt nữa không chịu nổi mà quay đầu bỏ chạy, sau đó hắn trầm giọng hỏi: “Chẳng phải chúng ta chưa bàn xong cách chẩn trị ư?”
Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt: “Phương án chẩn trị cụ thể chưa được bàn bạc, nhưng không ảnh hưởng đến việc sắc trước một ít thuốc bổ để bồi dưỡng cơ thể cho Thiếu tông chủ.”
“Đúng vậy, chúng ta đã chuẩn bị sẵn dược liệu, ai ngờ nơi này lại hỗn loạn thế này.” Liễu An An nhếch môi, ngẩng đầu nhìn Triệu Vô Trần: “Triệu Tông chủ, nếu lát nữa ngài rảnh thì hãy cho người dựng một cái nồi trước phòng chúng ta để sắc thuốc.”
“Được chứ, ta sẽ sai người làm ngay.” Triệu Vô Trần liếc nhìn đệ tử bên cạnh, người kia lập tức rời đi.
Tiêu Tịch Hòa nhếch môi, vừa nặn ra được một nụ cười thì thấy Tạ Trích Tinh bước về phía mình.
… Ngươi đừng tới đây a a a a! Nhìn khuôn mặt tuấn tú càng lúc càng gần, Tiêu Tịch Hòa cố gắng không ngất xỉu tại chỗ.
Cuối cùng, Tạ Trích Tinh dừng lại cách cô hai bước, đưa tay định chụp l*n đ*nh đầu cô. Tiêu Tịch Hòa vội lùi lại: “Ngài làm gì?”
“Xác minh xem cô có nói dối không.” Tạ Trích Tinh nhìn cô chằm chằm, sát ý trong mắt dần đậm: “Nếu nói dối…”
Tiêu Tịch Hòa tự động bổ sung lời hắn chưa nói hết theo thói quen, âm thầm run rẩy, hồi lâu mới gượng gạo nặn ra một nụ cười: “Ma Tôn đại nhân định kiểm tra thế nào, đọc ký ức của ta sao? Tuy tu vi ta không cao, nhưng 5 năm trước đã đạt tới Trúc Cơ, chỉ e không thể đồng ý.”
Cô đến thế giới này cũng vài năm nên cũng hiểu chút chút những kiến thức thông thường. Chẳng hạn như hồi ở Bối Âm Cốc, hành động đặt tay lên trán cô của Tạ Trích Tinh đúng là để đọc ký ức, kiểm chứng xem lúc đó cô có nói dối không. Nhưng khi ấy cô vẫn chưa tới Luyện Khí, thần thức yếu đến mức gần như không có, bị đọc ký ức cũng không tổn hại gì.
Giờ cô đã là tu giả Trúc Cơ, dù thần thức không mạnh, nhưng nếu hắn cưỡng ép xâm nhập thì thần thức cô sẽ liều chết chống cự. Một khi hắn mạnh mẽ xông vào, chắc chắn thần thức của cô sẽ bị tổn thương, nhẹ thì biến thành kẻ ngốc, nặng thì hồn phi phách tán.
Trừ phi cô tự nguyện để hắn kiểm tra… nhưng làm gì có chuyện đó chứ!
Nghe Tiêu Tịch Hòa từ chối, Tạ Trích Tinh hơi nhướng mày, khí thế áp bức quanh người càng nặng nề: “Nếu ta cứ muốn làm vậy thì sao?”
“Không được!” Liễu An An lao tới giữa hai người, dang tay che chắn Tiêu Tịch Hòa phía sau: “Tiểu sư muội bái sư từ 10 năm trước, là đồ đệ yêu thích nhất của cha ta, ngài không được làm hại muội ấy!”
Tạ Trích Tinh hơi nhíu mày: “10 năm trước?”
“Đúng vậy, sao thế?” Liễu An An căng thẳng.
Tạ Trích Tinh im lặng hồi lâu, lại nhìn về phía Tiêu Tịch Hòa: “Cô vừa nói, 5 năm trước mới Trúc Cơ.”
“Có vấn đề gì sao?” Tiêu Tịch Hòa nuốt nước bọt.
Tạ Trích Tinh nhìn chằm chằm cô rất lâu, rồi đột nhiên phất tay áo rời đi.
Tiêu Tịch Hòa gượng gạo nhếch môi, chưa kịp thả lỏng thì giọng Tạ Trích Tinh đã vang vọng trên không trung Ngự Kiếm Tông —
“Toàn bộ Ngự Kiếm Tông nghe đây, bất kỳ ai rời đi, kẻ đó chết không tha!”
“Tiêu Tịch Hòa, độc cổ trong người cô nhiều nhất chỉ cầm cự được 2 tháng nữa, bản tôn sẽ ở đây chờ 2 tháng. Nếu biết điều thì lăn ra gặp bản tôn, nếu để bản tôn tìm ra cô…”
Vẫn là thói quen nói nửa câu bỏ nửa câu, nhưng Tiêu Tịch Hòa đã bị dọa đến tê dại.
Triệu Vô Trần thở dài: “Hai vị đạo hữu đừng trách, Ma Tôn làm vậy là vì quá mong tìm được người thôi.”
“Không sao.” Liễu An An giả cười khách sáo vài câu, rồi dẫn Tiêu Tịch Hòa rời đi.
Hai người trở lại phòng sang trọng do Ngự Kiếm Tông chuẩn bị, tâm trạng đã khác hẳn trước đó.
Cửa vừa đóng lại, Liễu An An không nhịn được mắng một câu: “Đồ giả tạo! Lúc muội suýt bị hại ông ta chẳng nói tiếng nào, đợi Tạ Trích Tinh đi rồi mới biết khách sáo, loại người gì vậy trời! Lần này về ta phải kể kỹ chuyện hôm nay cho cha, sau này Ngự Kiếm Tông mà có việc gì thì chúng ta cũng không thèm đến nữa!”
“Dù sao Ngự Kiếm Tông cũng là một trong Thập đại Tiên môn, giờ lại nghe lời Tạ Trích Tinh thế này, chắc là Tạ Trích Tinh đã cho lợi ích gì đó.” Tiêu Tịch Hòa rất bình tĩnh: “Có lẽ liên quan đến Triệu Thiếu Khanh, thương cho tấm lòng cha mẹ, cũng chỉ có chuyện của hắn mới khiến Triệu Vô Trần nhượng bộ như vậy.”
“Triệu Thiếu Khanh sắp tới đại hạn, đó là sự thật không thể thay đổi, dù cha ta có đến, cùng lắm chỉ kéo dài cho hắn vài ngày, chẳng lẽ Tạ Trích Tinh còn có thể giúp hắn nghịch thiên cải mệnh sao?” Liễu An An cười lạnh, quay đầu lại thấy Tiêu Tịch Hòa vẫn đứng ở cửa, nàng ấy lập tức lo lắng: “Tiểu sư muội, muội không sao chứ?”
“Hả?” Tiêu Tịch Hòa ngẩng đầu, cười: “Ta ổn mà, chẳng phải nguy cơ đã được hóa giải rồi sao?” Cũng may mỗi lần đổi khuôn mặt giọng nói cũng khác đi, nên mới miễn cưỡng lừa qua được.
“Nhưng muội đang run.” Liễu An An nói thật.
Tiêu Tịch Hòa: “…”
“Lúc nãy sợ lắm đúng không?” Liễu An An đồng cảm.
Tiêu Tịch Hòa im lặng hồi lâu, khổ sở nói: “Sợ muốn chết luôn…”
Liễu An An lộ ra vẻ mặt “Ta biết ngay mà” rồi bước tới cho cô một cái ôm.
Sau vài câu an ủi đơn giản, Liễu An An nhớ lại lời Tạ Trích Tinh vừa nói, thử phân tích cùng cô: “Thật ra ta nghĩ, có lẽ giữa hai người vẫn còn chỗ để xoay chuyển. Dù sao cũng đã qua lâu như vậy mà hắn vẫn còn tìm muội, lại còn nhớ tới cổ độc trên người muội, chứng tỏ là quan tâm muội… À đúng rồi, cổ độc gì vậy?”
Tiêu Tịch Hòa im lặng một lúc, rồi kể hết mọi chuyện.
Sau đó Liễu An An rơi vào sự im lặng còn kéo dài hơn.
Tiêu Tịch Hòa trông đợi nhìn nàng ấy: “Tỷ còn thấy có chỗ xoay chuyển không?”
“… Cố mà trốn đi.” Thế mà cô lại để Ma Tôn đại nhân làm lô đỉnh hơn 2 năm, cuối cùng còn không từ mà biệt. Đối với một người kiêu ngạo như hắn mà nói, đó là sự sỉ nhục vô cùng, nay hắn chưa đại khai sát giới thì đã kiềm chế lắm rồi.
Tiêu Tịch Hòa: “… Ta cũng muốn chạy lắm.”
Vấn đề là chạy không thoát!
Vì rơi vào bẫy của Tạ Trích Tinh, Tiêu Tịch Hòa trằn trọc cả đêm, hễ nhắm mắt lại là thấy gương mặt đen kịt của Tạ Trích Tinh. Mãi đến khi trời sáng mới chợp mắt được, lại mơ một giấc mơ về hắn.
Trong mơ, cuối cùng Tạ Trích Tinh cũng phát hiện ra thân phận của cô. Hắn bình thản nhìn cô một lúc, sau đó cảnh vật xung quanh hai người biến đổi, hóa thành một sơn cốc u tối. Trong cốc, vô số cô hồn dã quỷ mặt mày dữ tợn, ánh mắt chúng nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tiêu Tịch Hòa nhận ra Tạ Trích Tinh định làm gì, lập tức hoảng sợ: “Ngài ngài ngài bình tĩnh chút… “
“Tiêu Tịch Hòa, đùa giỡn với ta lâu như vậy, nên trả giá rồi.” Tạ Trích Tinh nói xong, bất ngờ đẩy cô về phía đám lệ quỷ.
Tiêu Tịch Hòa không khống chế được cơ thể, ngã nhào vào đám quỷ. Vô số hồn ma chết thảm lao tới, vung móng vuốt sắc nhọn đen kịt cào rách da thịt cô, nhe răng cắn xé cô.
“Không!” Tiêu Tịch Hòa thét lên, giật mình mở mắt.
Liễu An An đang ngủ bị cô dọa cho bật dậy: “Sao vậy sao vậy?”
Tiêu Tịch Hòa chưa hết kinh hồn nhìn nàng ấy, Liễu An An cũng kinh hồn nhìn lại. Hai sư tỷ muội im lặng hồi lâu, cuối cùng Liễu An An lấy lại tinh thần trước: “Mơ thấy ác mộng à?”
“… Ừ.”
Liễu An An ngã lại xuống giường, nhắm mắt lim dim một lúc mới nói: “Không còn sớm nữa, phải đi bắt mạch cho Thiếu tông chủ rồi.”
“Được.”
Tiêu Tịch Hòa vực dậy tinh thần, thu dọn một phen rồi ra ngoài với nàng ấy.
Sáng sớm nên trên đường họ gặp không ít đệ tử Ngự Kiếm Tông đang luyện công buổi sáng. Phần lớn người tu tiên đều có dáng vẻ cao ráo, da dẻ sạch sẽ. Ngoài ông lão tính tình nóng nảy nhà cô ra, cơ bản ai cũng giữ dung mạo ở trạng thái phong độ nhất. Dù khuôn mặt không đẹp lắm, nhưng thoạt nhìn ai cũng đều là thiếu niên tuấn tú phong độ, cộng thêm kiếm chiêu đồng đều ngay ngắn, nhìn thế nào cũng thấy đẹp trai ngời ngời.
Tiêu Tịch Hòa giả vờ nhìn thẳng mà đi qua, thực tế ánh mắt liếc ngang không biết bao nhiêu lần. Ngay cả bóng ma tâm lý mà Tạ Trích Tinh để lại trong giấc mơ cũng tan biến dưới ánh sáng của đám “mặt trời nhỏ” này.
Thật tuyệt vời, dù tạm thời chưa có tâm tư yêu đương, nhưng ngày nào cũng được ngắm cảnh đẹp thế này cũng tốt. Cô càng ngày càng yêu thích thế giới này rồi đấy.
Dẫu tiền đồ vô vọng, Tiêu Tịch Hòa vẫn ôm tâm trạng tốt đẹp bước vào phòng ngủ của Triệu Thiếu Khanh.
Rồi ngay giây tiếp theo, cô đối diện với Tạ Trích Tinh.
Cô: “…” Tại sao Tạ Trích Tinh lại ở đây?
“Sao Ma Tôn đại nhân cũng ở đây?” Liễu An An thẳng thắn hỏi.
Triệu Thiếu Khanh tựa nghiêng trên giường, ho khẽ vài tiếng, tóc tai hơi rối không để ý: “Ma Tôn đại nhân nhận lời ủy thác của cha ta nên đã đến đây chẩn trị cho ta.”
“Triệu Tông chủ không tin tưởng ta và sư muội sao?” Liễu An An cau mày: “Hơn nữa Ma Tôn đại nhân biết y thuật ư? Có chắc là trị được cho ngài không?”
Bình thường nàng ấy phân biệt rõ bên nào nặng bên nào nhẹ, có thể giữ mình an toàn thì sẽ giữ mình an toàn. Chỉ khi chuyện đó có liên quan đến lĩnh vực của mình, nàng ấy mới lộ ra chút tật xấu nóng nảy của Liễu Giang.
Triệu Thiếu Khanh không ngờ nàng ấy lại phản bác thẳng thừng, nhất thời không biết đáp thế nào, mím môi rơi vào thế khó xử. Tạ Trích Tinh bị hỏi đến thì thong thả, xoay người ngồi xuống bàn uống trà, nhưng chỉ nếm một ngụm đã cau mày đặt xuống.
Khẩu vị học sinh tiểu học, học đòi uống trà làm gì. Nét mặt Tiêu Tịch Hòa không đổi, vừa quay đầu lại đã thấy vẻ mặt hơi lúng túng của Triệu Thiếu Khanh.
Ôi trời ơi, khó xử quá đi.
Tiêu Tịch Hòa ho một tiếng, nhẹ nhàng vỗ lưng Liễu An An: “Triệu Tông chủ đã mời Ma Tôn đại nhân đến thì ắt có lý do của ngài ấy, chúng ta cứ cố gắng hết sức là được.”
“Nhưng trị bệnh cứu người kỵ nhất hai thầy thuốc cùng ra tay chữa, lỡ làm bệnh nặng thêm thì sao?” Liễu An An cau mày.
Tiêu Tịch Hòa do dự một lát, lấy hết cam đảm bước về phía Tạ Trích Tinh một bước.
Cũng chỉ được một bước.
Tạ Trích Tinh nhìn khoảng cách giữa hai người, lông mày thầm nhíu lại.
“Ma Tôn đại nhân, ngài có thể cho chúng ta xem phương thuốc của ngài không? Chúng ta cần dựa vào phương thuốc của ngài để điều chỉnh kế hoạch của mình.” Đây là lần đầu cô chủ động bắt chuyện.
Tạ Trích Tinh ngước mắt liếc cô: “Không được.”
Nếu không phải cô đánh không lại hắn thì…
Tiêu Tịch Hòa nhếch khóe môi, bất đắc dĩ nhìn Liễu An An.
Liễu An An còn định lý luận, nhưng vào lúc mấu chốt lại nhớ đến ân oán giữa Tiêu Tịch Hòa và Tạ Trích Tinh. Cán cân trong lòng nàng ấy dao động giữa bệnh nhân và tiểu sư muội hồi lâu, cuối cùng xấu hổ nghiêng về phía tiểu sư muội.
Trong phòng ngủ yên tĩnh một lúc, cuối cùng Triệu Thiếu Khanh phá vỡ im lặng: “Ma Tôn không có phương thuốc, chỉ đưa ta một viên linh châu, bảo ta đeo bên mình để bảo vệ cơ thể.”
Nói rồi, hắn giơ tay ra, một viên châu châu lóe ánh sáng mờ xuất hiện trong lòng bàn tay.
Tiêu Tịch Hòa thắc mắc: “Đây là gì?”
“Ta cũng không biết.” Triệu Thiếu Khanh cười gượng.
Tiêu Tịch Hòa chớp mắt, đưa tay định lấy.
Khi ngón tay sắp chạm vào viên châu, giọng Tạ Trích Tinh chậm rãi vang lên: “Băng Phách bôi Hỏa Tủy, người có thể chất thuần dương chạm vào sẽ chết ngay.”
Ngón tay Tiêu Tịch Hòa hơi run lên.
Tạ Trích Tinh không bỏ qua chút do dự của cô, ánh mắt đột nhiên sắc lạnh. Nhưng giây tiếp theo, cô thản nhiên cầm lấy viên châu.
Không có chuyện gì xảy ra.
… Biết ngay tên khốn này đang thử cô mà. Lưng Tiêu Tịch Hòa toát mồ hôi lạnh, cô cảm thấy ngày tháng này thật không sống nổi nữa.
Dù trong lòng run rẩy chửi Tạ Trích Tinh cả ngàn lần, song ngoài mặt cô vẫn phải giả vờ bình tĩnh, làm bộ quan sát viên châu hồi lâu rồi quay đầu đưa cho Nhị sư tỷ: “Ta không biết đây là gì.”
Liễu An An nhận lấy nghiên cứu một lúc, vẻ mặt cũng mờ mịt.
Khi hai người cùng nhau cúi đầu xem xét viên châu, ánh mắt của Tạ Trích Tinh luôn dừng lại trên gương mặt Tiêu Tịch Hòa, áp lực như bóng với hình khiến Tiêu Tịch Hòa gần như phát điên. Thấy vẻ bình tĩnh bên ngoài sắp không giữ nổi, cô đang nghĩ cách làm gì đó để đánh lạc hướng sự chú ý của hắn thì một đệ tử nội môn bưng khay bước vào.
“Thiếu tông chủ, đã đến lúc dùng bữa sáng rồi.” Đệ tử liếc thấy Tạ Trích Tinh, lập tức căng thẳng.
Triệu Thiếu Khanh khẽ gật đầu, đệ tử mới mở nắp liễn nhỏ trên khay, một mùi hương nồng đậm từ thịt và gia vị lập tức lan tỏa. Tạ Trích Tinh đột nhiên cảm thấy dạ dày cuộn trào, sắc mặt lập tức khó coi: “Thứ gì vậy?”
“Bẩm… bẩm Ma Tôn, là… là cháo thịt.” Đệ tử hoảng hốt đáp.
“Ghê tởm.” Tạ Trích Tinh lạnh lùng phất tay áo bỏ đi.
Tiêu Tịch Hòa nhìn bóng lưng hắn vội vã rời khỏi, trong đầu lập tức đầy dấu chấm hỏi —
Tuy mùi này hơi nồng, nhưng cũng không đến mức ghê tởm, sao nhìn hắn lại như muốn nôn thế kia?
Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Đánh giá:
Truyện Ma Tôn Mang Thai Con Ta
Story
Chương 20: Bắt Kiều Kiều trong rọ
10.0/10 từ 50 lượt.
