Mã QR Năng Lượng Cao
Chương 96
Chương 96.
Trước mặt những đồng đội khác, Hình Diệp không thể bộc lộ sự yếu đuối của mình. Nhưng lúc này khi đối mặt với chất vấn của gương nhỏ, anh lại bất giác nói ra: “Chuyện này tôi đã có manh mối rồi, chỉ còn cần mật mã gốc trong phòng viện trưởng và kết quả kiểm tra của sản phụ và đứa bé trong khoa Phụ sản để nghiệm chứng kết quả. Nhưng dù là bên nào cũng đều rất nguy hiểm, nếu như đêm nay tôi hành động, rất có thể sẽ có một trận chiến khốc liệt.”
Cậu thanh niên đẹp trai trong gương không ngừng dậm chân: “Vậy thì đánh, anh còn sợ à? Hồi ở thế giới sân trường, anh và Tào Thiến chỉ là người chơi có 200 điểm, thế mà cũng dám nghênh chiến chính diện đám người Địch Huống còn gì! Anh là kiểu người sợ kẻ địch mạnh ư?”
Nghe thấy gương nhỏ tin tưởng mình như thế, Hình Diệp khẽ cười một tiếng. Anh duỗi ngón tay chạm chạm vào mặt gương: “Tôi không sợ nghênh chiến, nhưng nếu như chiến đấu đến 12 giờ tôi sẽ mất trí nhớ, nói không chừng còn mang phiền phức tới cho mọi người. Tất cả chúng ta đều bị ký sinh, có thể đứng trước nguy cơ biến thành quái vật bất cứ lúc nào. Chẳng ai muốn thất bại, cũng không muốn chịu nỗi đau ấy. Hiện giờ mọi người có thể an tâm như thế là vi họ tin tưởng tôi.”
“Dù là với Tào Thiến hay Quan Lĩnh, hoặc cả Nghiêm Hòa Bích, tôi đều biểu hiện thái độ chậm nhất là ngày mai có thể giải quyết hết thảy mọi chuyện. Đúng là tôi hi vọng mọi chuyện sẽ phát triển theo hướng đó, nhưng lại hạn chế thời gian gắt gao đến thế là vì tôi biết nếu như ngày mai giải quyết không được, chúng ta sẽ hỏng bét.”
“Sao lại hỏng?” Gương nhỏ kiên nhẫn lắng nhe Hình Diệp phân tích nội tâm của mình.
Hình Diệp xoa xoa lông mày: “Bệnh nhân sởi phát sốt ngay đêm đầu tiên, nhưng lúc đó anh ta có thể hành động, mãi đến sáng sớm hôm sau mới bị phát hiện. Anh ta được đưa về phòng bệnh trong tình trạng hôn mê, đêm thứ hai thì trở thành quái vật. Điều này chứng tỏ từ khi phát bệnh đến khi hoàn toàn chiếm được cơ thể cần một khoảng thời gian. Đêm hôm qua trong chúng ta không có ai xuất hiện triệu chứng phát bệnh, không có nghĩa là đêm nay không có. Một khi đêm nay có người phát sốt thì chứng tỏ thời gian của mọi người đã tiến vào giai đoạn đếm ngược, chỉ còn lại một ngày một đêm thôi. Cho nên nhất định tôi phải giải quyết tất thảy mọi chuyện trước 12 giờ đêm mai.”
Gương nhỏ chân thành nói: “Vậy thì giải quyết đi, tôi tin anh có thể làm được.”
“Không chi có thế đâu.” Hình Diệp lắc lắc đầu: “Tôi không nhớ rõ mọi người đã vượt qua những thế giới trước như thế nào, dù sao chúng ta cũng không có thời gian giải thích rõ ràng, cũng không cần lãng phí thời gian vào chuyện thế này, nhưng nhất định là đơn giản hơn thế giới này.”
Tấm gương ngơ ngác: “Tại sao anh lại thấy thế giới này khó? Chỉ vì mất trí nhớ sao?”
Hình Diệp thở dài: “Đây chỉ là một trong những nguyên nhân mà thôi. Tôi cảm thấy thế giới này còn có thứ gì đó đáng sợ hơn tồn tại. Từ khi bắt đầu hệ thống đã nhắc nhở chúng ta, nhưng nhắc nhở đó lại mang theo tính chất lừa dối mãnh liệt, ban đầu tôi vẫn không chú ý tới. Ngay lúc vừa rồi khi nhớ đến việc viện trưởng bảo Quan Lĩnh chờ trong phòng nghỉ một đêm, thì toàn bộ nghi vấn hôm nay của tôi đã hoàn toàn thông suốt. Mà chính vì nghĩ thông suốt rồi nên tôi mới phát hiện trận chiến đêm nay thật sự khó khăn. Bao gồm cả yếu tố tôi mất trí nhớ, tỷ lệ thắng của chúng ta còn chưa đến 10%.”
Gương nhỏ tức giận nói: “Hình Diệp mà tôi gặp chưa có lần chiến đấu nào có tỷ lệ thắng quá 10% cả, Thế giới thứ nhất, dưới tình huống không biết gì cả, lại còn đấu 1v3, anh vẫn xử lý hết ba người chơi phe phục mệnh. Thế giới thứ hai, ban đầu anh và Tào Thiến chỉ có 200 điểm, 0 mã QR, thế mà cuối cùng vẫn chiến thắng đội 5 người chơi cấp cao hơn của Địch Huống. Thế giới thứ ba, mấy người có dũng khí bố trí cạm bẫy giết người chơi luân hồi. Trong tình huống mất đi mã QR mấu chốt, linh hồn bị khống chế, kỹ năng ban đầu không thể sử dụng được, anh vẫn dám khiêu chiến vận mệnh, và còn chiến thắng hoàn mỹ nữa. Thế giới thứ tư anh chỉ mất trí nhớ thôi, vậy mà lại trở nên sợ sệt đến thế sao? Con người chiến đấu với số mệnh, tỷ lệ thắng bên nào cao hơn?”
Hình Diệp nghe mà ngẩn người: “Trước đó tôi lợi hại đến thế sao? Không đúng, trong mắt cậu tôi lợi hại đến thế sao?”
Tấm gương khẳng định chắc nịch: “Đúng thế, là vì quen được anh nên tôi mới có dũng khí đối mặt với hết thảy. Anh cho rằng tôi vô tư đến độ biến thành đạo cụ cũng không sợ ư? Không, tôi sợ muốn chết được. Nhưng anh đã nói cho tôi, trò chơi không g**t ch*t tôi hoàn toàn, chứng tỏ tôi vẫn còn có một con đường khó khăn dài đằng đẵng cần phải đi. Lời an ủi này rất khó nghe, nhưng là anh đã cho tôi biết không phải là tôi hết đường đi rồi, nên tôi mới có thể nuôi hi vọng, có thể duy trì thái độ lạc quan! Anh cũng thế, chỉ mất trí nhớ thôi, không phải là không có đường đi!”
Lời của gương nhỏ quả thực đã thức tỉnh Hình Diệp. Đúng thế, khi con người chiến đấu với số phận, liệu có lần nào không phải là tìm đường sống trong bước đường cùng?
Anh tự giễu cười cười: “Xem ra tôi thật sự kém cỏi so với bản thân trước khi mất trí nhớ, ít trải đời, nhát gan, hễ gặp chuyện lại sợ hãi.”
Gương an ủi: “Không phải đâu, phải nó là anh thẳng thắn hơn so với trước khi mất trí nhớ. Tôi cảm thấy trước khi mất trí nhớ anh cũng sợ hãi, nhưng anh đã trải qua thất bại, thất bại khiến con người đau đớn, và nó cũng khiến con người trưởng thành. Anh biết ranh giới cuối cùng mình có thể chịu đựng là ở đâu, trước ranh giới đó anh chẳng sợ gì hết, lại có can đảm liều lĩnh đánh cược, bởi dù có thất bại cũng có thể đón nhận. Còn anh bây giờ á, chưa từng trải qua lần thất bại khắc cốt ghi tâm nào, đương nhiên sẽ sợ một chút là rất bình thường. Có điều thế cũng có ưu điểm, đó là anh sẽ nhiều mưu kế gian giảo hơn một chút.”
Hình Diệp thật sự phải thán phục: “Cậu có thuật đọc tâm à? Sao lại biết hết tất cả suy nghĩ của tôi thế?”
Lục Minh Trạch chỉ chỉ đôi mắt to tròn của mình: “Tôi có “Mắt thực” mà.”
Hình Diệp cười nói: “Thực hay không thì không biết, nhưng đúng là cậu có đôi mắt vô cùng xinh đẹp, trong mắt cậu lúc nào cũng lấp lánh ánh sáng.”
Gương rất vui vẻ, lại cũng thấy ngài ngại, bèn nói: “Vậy anh hãy nói cho tôi nghe suy đoán và chuyện đang lo lắng chút đi. Mặc dù đầu óc của tôi kém hơn anh, nhưng có thể đưa ra chút lời khuyên cho anh đấy.”
“Nhưng cậu nói đúng, vẫn có hi vọng thắng.” Hình Diệp cầm lấ gương rồi nở một nụ cười tự tin: “Một người lãnh đạo thành công, thì chiến lược của anh ta cần phải bao gồm tất cả yếu tố biến động, bao gồm cả chứng mất trí nhớ của tôi. Vậy tôi sẽ đánh cược 10% khả năng này, nhất định phải cho hệ thống xem rằng dù nó thiết kế khó đến chừng nào, tôi vẫn có thể chiến thắng.”
“Hay lắm!” Gương nhỏ cảm thấy Hình Diệp phiên bản mất trí nhớ luôn ngập tràn động lực và nhiệt huyết, không khỏi cùng hò hét một tiếng với anh.
Hình Diệp nhìn mặt Lục Minh Trạch, bỗng hơi mất mát. Anh trầm giọng nói: “Nhưng ngày mai tôi sẽ lại quên mất cậu, tôi rất khó chịu, không muốn quên cậu một chút nào cả.”
Anh bỗng ghen tị với chính mình không mất trí nhớ, có thể nhớ rõ từng khoảnh khắc bên nhau với gương, còn có thể tiếp xúc cơ thể gương trong thế giới hiện thực.
Nói không chừng còn làm mấy chuyện nhân lúc người ta đang hôn mê nữa kìa, hứ! Hình Diệp thầm nghĩ, có điều không biểu hiện lên mặt.
“Tôi sẽ khiến anh lại nhớ ra mình!” Gương nói: “Tôi đã khiến anh nhớ tôi hai lần, lần thứ ba có khó khăn lắm ư?”
Thấy Hình Diệp đã khôi phục ý chí chiến đấu, gương lại nói tiếp: “Đi thôi, hãy nói cho đồng đội của mình chúng ta sắp đối mặt với cái gì. Họ có thể gánh vác được, phải chuẩn bị xong xuôi hết thảy mới có thể chiến đấu nha.”
Hình Diệp cảm thấy lòng mình rất ấm áp, anh nhìn gương mặt của người trong gương, cảm thấy giây phút này hai người họ thật gần gũi, mà cũng quá đỗi xa xôi.
“Tôi sẽ vượt qua trò chơi này, đánh tới cửa cuối cùng, sau đó tóm lấy hệ thống mà hỏi – Tại sao lại phải để người tốt như cậu biến thành đạo cụ. Tôi sẽ đòi lại công bằng thay cậu!” Hình Diệp nói, đoạn hôn gương một cái thật nhanh.
Sau khi hôn xong, anh không nhìn gương đang la lối “Anh làm gì thế hả Hình Diệp” mà đóng gương lại ngay lập tức, đoạn dùng nước lạnh dấp lên khuôn mặt nóng ran.
Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, anh lại là Hình Diệp mạnh mẽ tỉnh táo kia.
Thấy cả ba người đang dồn ánh mắt lên người mình, Hình Diệp nghiêm túc nói: “Tiếp theo sẽ có một trận chiến ác liệt, trước đó nhất định tôi phải nói cho mọi người, chúng ta đang đối mặt với tình trạng tệ hại nhất.”
“Còn có thể tệ đến mức nào nữa?” Quan Lĩnh nhỏ giọng hỏi. Hắn bất giác nhích lại gần phí Tào Thiến, cô gái có sức mạnh vô song này luôn có thể cho hắn cảm giác an toàn.
Hình Diệp nói: “Bởi vì ngay từ đầu hệ thống đã nói cho chúng ta biết trong bệnh viện có hai ký sinh vật, mỗi đêm sẽ tăng một con, nên chúng ta vẫn cho rằng ký sinh vật trong bệnh viện rất ít. Nhưng hiện giờ số lượng quái vật hình như nhiều hơn con số này, vả lại chỗ chủ nhiệm Vương còn đỡ đẻ cho quái vật nữa. Trước đó tôi nghĩ thế nào cũng không hiểu con số hai ký sinh vật mà hệ thống cho là có chuyện gì xảy ra, mãi đến hồi này tôi mới hiểu rõ. Thông qua tin tức đã biết trước mắt, chỉ có một câu giải thích là có thể nói rõ tình trạng lúc này của chúng ta.”
“Tiểu Diệp Tử à, tôi có một dự cảm không tốt.” Nghiêm Hòa Bích nói.
Hình Diệp: “Trong bối cảnh câu chuyện có một câu, cứ qua mỗi đêm ký sinh sẽ tăng thêm một, nói không chừng trong những người này sẽ có bạn và đồng đội của mình. Xin hãy nhanh chóng tìm được những kẻ mặt người dạ thú kia đi, thời gian kéo dài càng lâu thì bệnh viện này sẽ càng dễ biến thành địa ngục.”
“Lúc đó chúng ta đã hiểu là người chơi cũng bị ký sinh, nhưng thực tế đây là câu nói dối. Ý của hệ thống là, cứ qua mỗi đêm, trong số người chơi sẽ có một người biến thành quái vật ký sinh!”
“Cái gì! Con số ấy là chỉ người chơi sao?” Quan Lĩnh khó lòng tin nổi: “Vậy hôm nay đã là đêm thứ ba, đã có ba người chơi biến thành quái vật ký sinh rồi ư?”
Hình Diệp nói: “Ban đêm không tính như thế. Từ 0 giờ ngày đầu tiên đến 24 giờ ngày hôm sau là một ngày. Ngày đầu tiên bệnh nhân sởi phát sốt, 0 giờ hôm sau lột xác thành quái vật, đây là người đầu tiên. Như vậy tính theo lẽ thường, rạng sáng ngày thứ hai nên có một người phát sốt, sau đó 3 tiếng sau, cũng chính là rạng sáng mai người đó sẽ biến thành quái vật.”
“Cả 4 người chúng ta đều không bị sốt.” Quan Lĩnh nói: “Vậy là 4 người chơi khác ư?”
Hình Diệp lắc đầu: “Không phải là 4 người khác, mà là 2 người. 2 y tá kia mang thai, tạm thời sẽ không bị ký sinh. Nhất định họ sẽ là 2 người bị ký sinh sau cùng, như vậy kẻ bị biến thành quái vật chính là Cát Khuông Nghĩa và bác sĩ Phí. Trong 2 người này tôi nghiêng về Cát Khuông Nghĩa hơn, nguyên nhân là ban ngày khi ông ta lấy được đĩa CD đầu mối trong phòg viện trưởng, rõ ràng viện trưởng có thể nhìn thấy thông qua camera, nhưng lại không triển khai hành động gì. Tại sao lại thế?”
Tào Thiến nói: “Bởi vì đêm nay Cát Khuông Nghĩa sẽ biến thành quái vật ký sinh. Sau khi thành quái vật nói không chừng lại nghe theo chỉ đạo của viện trưởng, nên lão không cần lo lắng. Có lẽ đêm tới Cát Khuông Nghĩa còn mang đĩa CD tới trả lại nữa kìa.”
Hình Diệp nói: “Cát Khuông Nghĩa không bị sởi, ông ta khác với người chơi đầu tiên. Vả lại mọi người đừng quên, lúc tìm đến chúng ta, sức khỏe của ông ta suy yếu đến cùng cực, triệu chứng phát sốt khó chịu cũng nằm trong đó.”
“Cho nên trạng thái khác lạ của ông ta bị che giấu dưới triệu chứng ung thư, khiến chúng ta không nhìn ra!” Nghiêm Hòa Bích giật mình.
“Nhưng sau khi trị liệu cho ông ta xong, Cát Khuông Nghĩa có phát sốt đâu.” Quan Lĩnh nghi ngờ.
Hình Diệp bèn giải thích: “Phát sốt chỉ là một trong những dấu hiệu thôi, nó chứng minh cơ thể có điều bất thường, nhưng sẽ không biểu hiện ra ngoài ngay lập tức. Con người sẽ có một khoảng thời gian chênh lệc từ trước khi phát bệnh và tăng nhiệt độ cơ thể. Sau khi Quan Lĩnh trị liệu cho Cát Khuông Nghĩa, triệu chứng bệnh của ông ta đã khôi phục bình thường, tạm thời ngừng sốt. Ông ta ở lại chỗ chúng ta cung không lâu, vốn không nhìn ra sau đó có sốt không.”
“Vả lại tôi đoán, đêm nay sau khi Cát Khuông Nghĩa biến thành quái vật, người phát sốt ngày mai sẽ biến thành Quan Lĩnh. Cho nên hoặc đêm nay chúng ta phải tìm được biện pháp tạm thời khống chế quái vật phát tác, hoặc là trước 12 giờ ngày mai phải vượt qua được thế giới này.”
Quan Lĩnh tự ôm lấy mình, sợ hãi nói: “Tại sao người phát sốt vào ngày mai lại là tôi? Theo lẽ thường thì phải là nghịch mệnh trước sau đó mới tới phục mệnh chứ…”
Hình Diệp giải thích: “Bởi vì hôm nay nhất định viện trưởng sẽ đến đối phó anh. Lão cho anh chai khẩu phục dịch và bảo anh nghỉ ngơi trong phòng trực chính là chứng cứ. Tôi vẫn luôn thấy lạ, tại sao rõ ràng lão không tin anh, lại không hề ngăn cản bất cứ hành động nào của anh, thậm chí còn không sợ anh báo cảnh sát. Giờ tôi đã hiểu rõ rồi, đáp án chỉ có một thôi – đó là lão không cần phải sốt ruột. Ngày mai anh sẽ biến thành quái vật ký sinh rồi, có lẽ cũng đánh mất ý thức của người chơi, chỉ giữ được ký ức của bản thân nguyen chủ, trở thành con rối của viện trưởng.”
“Vì Quan Lĩnh, cũng vì chính chúng ta, đêm nay chúng ta phải giành giật từng giây!”
Tác giả có lời:
Hình Diệp: Gương nhỏ chính là sạc dự phòng của tôi!
________________
Hết chương 96.
Mã QR Năng Lượng Cao
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 96
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 96
