Mã QR Năng Lượng Cao
Chương 97: Chuẩn bị trước khi chiến đấu
Chương 97. Chuẩn bị trước khi chiến đấu
Tào Thiến, người đảm nhận nhiệm vụ tiên phong trong nhóm suy nghĩ một chút mới nói: “Tôi muốn biết nguy hiểm chúng ta sẽ gặp phải là cái gì? Hệ thống nói trong bệnh viện có 2 quái vật ký sinh, nhưng anh còn nói nếu chúng ta làm không tốt có khi còn nguy cơ tứ phía. Tại sao con số hệ thống cung cấp lại không hợp với số quái vật thực tế? Chúng ta đang đứng trước bao nhiêu kẻ địch?”
Hình Diệp hít sâu một hơi nói: “Nếu như tôi không đoán sai, trong khu nội trú của bệnh viện có ít nhất là 30% người đã biến thành quái vật trở lên, lại còn chịu khống chế của viện trưởng. Tình hình phía bên chủ nhiệm Vương thì lại khác, nhưng tôi cũng đã có suy đoán, chỉ cần kiểm tra lại.”
“Cái gì?” Nghiêm Hòa Bích không thể tin được: “30% trở lên ư? Lẽ nào chúng ta vẫn luôn chạy lung tung trong nhà ma thôi sao?”
Hình Diệp gật đầu: “Đại khái là thế. Mọi người suy nghĩ kỹ một chút đi, trước đó thông qua hồ sơ bệnh án tôi đã tìm kiếm được những kẻ có thể là quái vật ký sinh và người chơi, cho rằng dùng những thông tin này là tìm được quái vật. Nhưng trên thực tế chúng ta lại chỉ tìm được người chơi, quái vật duy nhất phát hiện ra cũng là bệnh nhân sởi, người này vốn là người chơi.”
“Còn chỗ chủ nhiệm Vương thì sao? Con thạch sùng không da mà sản phụ kia sinh ra không tính là quái vật à?” Quan Lĩnh hỏi.
Hình Diệp trả lời: “Đó là một hình thức khác, nó tạm thời không nguy hại đến chúng ta. Chờ đến 2 giờ sáng mai làm xong kiểm tra cho sản phụ nọ là có thể kiểm chứng được suy đoán của tôi. Nhưng dù suy đoán của tôi có chính xác hay không, thì bên khoa Phụ sản cũng chưa gây nguy hiểm cho chúng ta, hiện giờ tập trung đối phó với phe viện trưởng là ổn rồi. Nghiêm Hòa Bích, cậu còn nhớ chuyện sáng nay hỏi thăm cô y tá kia ở khoa Truyền nhiễm không?”
“Nhớ chứ, cô ấy nói mình cãi nhau với bạn trai.” Nghiêm Hòa Bích nói.
“Đúng là chuyện đó. Cô y tá kia nói mình hoàn toàn không hiểu được tại sao bạn trai lại nói đêm cô ấy không về nhà cũng không chịu nhận điện thoại, vì rõ ràng là cô không nghe thấy chuông điện thoại đâu. Cuộc cãi nhau ấy tưởng như là bình thường, nhưng cậu có nghĩ đến việc có thể ban đêm cô ấy đã biến thành quái vật rồi.”
Hình Diệp nói tiếp: “Tối hôm qua khi chúng ta đi đến phòng y tá, bên trong chẳng có một y tá nào cả. Không chỉ là khoa Truyền nhiễm, mà tối hôm qua những nơi chúng ta tới không hề nhìn thấy y tá nào, chỉ trừ khoa Phụ sản. Còn trong màn hình camera, sau khi bệnh nhân sởi lần nữa biến lại về hình người thì mới có một y tá đi ra từ phòng bệnh dọn dẹp sàn nhà với anh ta. Y tá này không phải là cô y tá mà Nghiêm Hòa Bích hỏi thăm tin tức. Thế nên tôi có lý do tin rằng, đã có rất nhiều nhân viên y tế bị ký sinh rồi.”
“Đã như thế thì tại sao viện trưởng còn muốn dùng virus để lây nhiễm cho những nhân viên khác?” Quan Lĩnh hỏi: “Rõ ràng tôi có nghe thấy lão ta bảo y tá thu thập giọt bắn. Điều này chứng tỏ rằng có không ít nhân viên đang trong thời kỳ ủ bệnh, chưa bị ký sinh hoàn toàn.”
Hình Diệp gật đầu: “Ban ngày thì đúng là vậy, nhưng đêm thì chưa chắc.”
Anh bảo Nghiêm Hòa Bích xuất ra lịch trực ban của nhân viên và lịch sắp xếp ca làm của bệnh viện lúc ban đầu trong hai ngày hôm nay. Sau khi so sánh, Tào Thiến nói: “Quá nhiều người thay ca. Đại đa số mọi người nếu như không thật sự có việc thì sẽ không thường xuyên thay ca thế này, bởi vì một khi liên tục trực ca đêm, nội tiết tố sẽ mất cân đối. Thế mà mấy hôm nay, bệnh viện này tấp nập người thay ca, có vài người còn liên tục trực ca đêm, nhất là hôm nay!”
Hình Diệp: “Đúng, hôm nay là ngày có số người thay ca nhiều nhất. Tôi có lý do để tin chắc rằng tối nay trong bệnh viện có lẽ số người tỉnh táo còn sống chỉ còn lại mấy người chúng ta, và người của khoa Phụ sản.”
“Không thể nào, vậy những người bệnh bình thường thì sao? Nếu họ phát hiện trong bệnh viện có quái vật thì phải làm sao? Quá nhiều người biết không tốt đâu.” Nghiêm Hòa Bích nói.
“Trong bệnh viện có không ít thuốc ngủ, thi thoảng dùng chút thuốc ngủ ngủ một lần cũng không có ảnh hưởng quá lớn đến cơ thể, đúng không?” Hình Diệp nói: “Đương nhiên, có một số bệnh dù có dùng thuốc cũng khó mà chìm vào giấc ngủ được. Nhưng có thể họ sẽ có người trông, viện trưởng chỉ cần khống chế sao cho việc chiến đấu diễn ra ở mấy khu vực là được rồi. Tôi đoán địa điểm quái vật tập trung là – cạnh phòng bệnh của tôi, phòng làm việc của viện trưởng và phòng nghỉ trực ban trong khoa Truyền nhiễm của Quan Lĩnh.”
“Nhắc đến chuyện này…” Nghiêm Hòa Bích chỉ chỉ camera giám sát ngoài cửa phòng Hình Diệp. Hắn đã dùng camera khác để quay phim giấu diếm camera đêm nay, nhưng máy tính này có thể nhìn thấy thời gian ghi hình thật sự: “Đêm nay nhân viên y tế ngoài phòng bệnh khoa Tâm thần nhiều một cách đặc biệt.”
Quan Lĩnh nuốt nước miếng: “Vừa rồi tôi còn đang nghĩ sẽ đi tìm Cát Khuông Nghĩa, nhắc nhở ông ta hợp tác với chúng ta để nghĩ cách giải quyết chuyện này. Giờ xem ra chính chúng ta cũng khó mà bảo đảm cho thân mình rồi…”
Tào Thiến nhặt tờ giấy bị Hình Diệp xé nát lên: “Vừa rồi anh đang lo lắng vì chuyện này à?”
Hình Diệp gật đầu: “Ngay từ đầu tôi không ngờ tới, còn cảm thấy số lượng quái vật ít nên định đêm nay dứt khoát ôm cây đợi thỏ trong phòng trực của Quan Lĩnh. Về sau phát hiện ra chuyện này, tôi mới thấy con đường này không đi được.”
Tào Thiến siết chặt nắm đấm: “Con đường này không đi được, như vậy chứng tỏ còn có đường đúng không?”
Hình Diệp hoàn toàn tự tin: “Đúng! Còn có hai con đường. Một là đêm nay chúng ta trốn trong khoa Phụ sản. Tôi đồ rằng giữa chủ nhiệm Vươngvà viện trưởng có một thứ quan hệ ngầm hiểu lần nhau, chưa hẳn bọn họ đã hợp tác, nhưng cũng không đối địch. Chúng ta trốn ở khoa Phụ sản có thể thoát khỏi một kiếp đêm nay, nhưng thời gian trò chơi sẽ bị kéo dài, ngày mai nhất định trong 4 người chúng ta sẽ có người bị ký sinh. Một đường khác chính là bí quá hóa liều, đột nhập vào phòng làm việc của viện trưởng, tìm đĩa CD bản gốc để giải mã nội dung bên trong. Nói không chừng chúng ta còn có thể kịp thời cứu mạng Cát Khuông Nghĩa trước 6 giờ sáng mai!”
“Nhưng tôi phải nhắc nhở mọi người một câu, bây giờ đã là 9 giờ rưỡi. Thời gian hành động của chúng ta tuyệt đối không thể nhanh được, có lẽ đêm nay còn phải đánh đến 12 giờ. Đến lúc đó tôi bị mất trí nhớ, trở thành liên lụy lớn nhất của mọi người.”
Ba người vốn đang rất kích động đột nhiên xìu xuống.
Hình Diệp không hẳn là sức chiến đấu lớn nhất trong đám, nhưng đã trở thành chủ chốt của họ. Một khi mất trí nhớ nửa chừng, đây đúng là đả kích mang tính hủy diệt với mọi người.
Hình Diệp xòe hai ngón tay ra: “Thứ nhất, cả 4 người cùng mạo hiểm đi thăm dò phòng viện trưởng, liều chết với qúai vật. Thứ hai, chúng ta cùng tránh một đêm trong khoa Phụ sản cho an toàn, ngày mai Cát Khuông Nghĩa chêt, viện trưởng hoặc hủy hoặc che giấu bảng giải mã gốc, trong chúng ta có một người bị lây nhiễm. Đương nhiên, bảng mã gốc chưa chắn là cách duy nhất phát hiện chân tướng. Đi con đường thứ hai cũng có khả năng đánh ra được kết cục thật, nhưng điều này đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ từ bỏ một đồng đội và Cát Khuông Nghĩa.”
Tào Thiến cười: “Anh nói thế chẳng khác nào bảo liều lĩnh bỏ qua mất trí nhsơ để đề nghị chúng tôi đi phòng viện trưởng cả.”
Quan Lĩnh nói: “Lúc tôi cùng chung đội với Địch Huống, cứ mỗi một ván gã đều sẽ giữ lại một phế vật trở thành kẻ hi sinh, sẽ giẫm lên thi thể đồng đội để giành chiến thắng bất cứ lúc nào. Thực ra tôi rất ghét cách này, nhưng lúc đó tôi lại khá nhu nhược, cộng thêm ỷ lại vào việc mình là trị liệu, sẽ không bị Địch Huóng bỏ rơi, bèn trơ mắt nhìn đám Ngô Vũ bị ức h**p. Tôi căm ghét bản thân mình như thế, cũng ghét chiến lược từ bỏ ai, hi sinh ai.”
Nghiêm Hòa Bích cũng nói: “Mặc dù cô quyết định thế nào, tôi cũng sẽ luôn bên cạnh Tiểu Diệp Tử! Tôi sẽ làm hậu thuẫn kiên cường nhất của cô.”
Hình Diệp mỉm cười, bất giác sờ sờ tấm gương.
Chỉ cần đoàn kết một lòng một dạ thì có thể làm được bất cứ chuyện gì.
“Được!” Hình Diệp nhanh chóng viết chữ lên giấy đưa cho mọi người nhìn: “Đây là kế hoạch chiến đấu đêm nay của chúng ta, trong đó bao gồm cả tình huống tôi bị mất trí nhớ và cách đối phó, hi vọng mọi người có thể nhớ kỹ.”
Người còn chưa quen với cách thức chiến đấu của Hình Diệp như Nghiêm Hòa Bích gãi đầu gãi tai: “Kỳ lạ thật, tôi chơi trò chơi thuộc hệ chiến đấu siêu năng lực đúng không, tại sao còn phải ôn tập kế hoạch giống như trước khi đi thi thế này?”
Tào Thiến nói một cách sâu xa: “Học thuộc đi, nhớ rõ sau này anh sẽ phát hiện ra rằng, trận chiến có chuẩn bị sẽ khiến thực lực của chúng ta phát huy đến độ cao mà anh hoàn toàn không tưởng tượng ra được.”
________________
Hết chương 97.
Mã QR Năng Lượng Cao
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 97: Chuẩn bị trước khi chiến đấu
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 97: Chuẩn bị trước khi chiến đấu
