Mã QR Năng Lượng Cao
Chương 95: Kiểm tra
Chương 95. Kiểm tra
Y tá Lâm nói: “Có thể 6 ngày sau tôi sẽ chết, mà sản phụ và đứa trẻ kia lại sống sót ư? Nhưng dù có sống sót đi chăng nữa thì cô không cảm thấy việc chỉ 2 tháng đã sinh hạ một đứa bé đã thành hình rất đáng sợ ư? Cơ thể người mẹ phải bị đau đớn dằn vặt đến thế nào mới có thể sinh được?”
“Đúng, cho nên chúng ta phải đến khoa Phụ sản để kiểm tra cơ thể của sản phụ và đứa bé kia, sau đó quyết định có nên uống thuốc không.” Hình Diệp nói.
Trước đó nghe mấy người Tào Thiến đã nhắc qua, kết cục thật của mỗi thế giới đều phải dựa vào mã QR tìm được ở thế giới đó thúc đẩy. Khoang xét nghiệm này có thể kiểm tra cho 3 người chơi trong vòng 3 phút, theo lẽ bình thường thì sản phụ và thai nhi cũng bao gồm trong đó.
Hiện tại đang là 6 giờ chiều, trời đã sắp tối, nhưng lúc này trong khoa Phụ sản vẫn có không ít người. Hình Diệp suy nghĩ một chút rồi nói: “Đêm nay 2 giờ cô hãy dẫn chúng tôi đến phòng điều trị tích cực khoa Phụ sản, tôi sẽ kiểm tra cho đứa bé và sản phụ kia. Có nên uống thuốc hay không sẽ căn cứ vào kết quả xét nghiệm.”
Anh muốn chừa trước thời gian khôi phục ký ức vào ngày mai cho mình.
“Được.” Dưới sự dẫn dắt của Hình Diệp, y tá Lâm cũng đã trấn tĩnh không ít. Trên người anh có thứ sức mạnh đánh đâu thắng đó, khiến người đi theo anh thấy mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng sẽ có biện pháp giải quyết, dù là nghèo khó, bệnh tật, mất trí nhớ, đứt chi và giả nữ.
Lúc đến y tá Lâm khóc sướt mướt, nhưng lúc đi sắc mặt đã tốt hơn rất nhiều, dường như không còn sợ nữa. Cô đồng ý với Hình Diệp sẽ không nói chuyện mình gặp nhóm Hình Diệp với đồng đội, nhưng cũng không nói cho Hình Diệp biết kỹ năng ban đầu của hai người kia và họ có mấy mã QR. Cô chỉ xin sợ giúp đỡ của Hình Diệp, nhưng sẽ không làm hại đồng bạn. Hình Diệp củng ất thích cách hợp tác này,
“Cách 2 giờ sáng còn 8 tiếng nữa, nhất định chúng ta phải làm những chuyện này.” Hình Diệp nói với Quan Lĩnh: “Kể lại thật kỹ những chuyện anh đã gặp trong phòng viện trưởng một lần, hãy nhấn mạnh chuyện mà anh để ý.”
Quan Lĩnh nhớ lại rồi nói: “Đại lão, viện trưởng thông qua camera là có thể quan sát được hành động của tôi, liệu ông ta đã để mắt đến chúng ta không?”
“Có thể lắm.” Hình Diệp nói: “Tình huống tối qua là đột ngột, ông ta chưa hẳn phản ứng kịp. Ban ngày bệnh viện đông người nhiều lời, trừ phi viện trưởng mạnh đến độ có thể hủy diệt trái đất, chứ không thì ông ta sẽ không dám ra tay dưới ánh mặt trời đâu. Nếu ông ta thật sự có hành động thì nhất định sẽ chọn vào đêm nay, chúng ta nhất định phải chú ý.”
“Đêm nay à…” Nghiêm Hòa Bích lập tức nói: “Tiểu Diệp Tử, đêm nay tôi sẽ ở phòng bệnh để bảo vệ cô!”
Hình Diệp vô tình nói: “Đêm nay chúng ta không có thời gian nghỉ ngơi, phải giành giật từng giây, tranh thủ kết thúc thế giới này vào ngày mai. Nhiều nhất là tôi chỉ cho phép mình mất trí nhớ thêm một lần. Vả lại trong người chúng ta đều có ký sinh vật, không biêt sẽ phát tác vào lúc nào, kéo dài ngày nào nguy hiểm ngày ấy.”
Trước đó khi cùng kỹ năng ban đầu kiểm tra mã QR, Hình Diệp đã dùng khoang xét nghiệm kiểm tra cơ thể mình. Cho ra kết luận là sức khỏe bình thường, khu hải mã phụ trách trí nhớ có bất thường, trong trái tim có một tầng màng dán mỏng, không rõ thành phần, tạm thời không có ảnh hưởng đến cơ thể.
“Tôi sẽ dùng khoang xét nghiệm tiến hành kiểm tra cho mọi người.” Hình Diệp nói.
Dứt lời anh sử dụng ba lần Bút vẽ lại liên tục, thu được ba tờ kết quả xét nghiệm.
Quan Lĩnh khỏe mạnh, nhưng tim lại có màng giống Hình Diệp; Nghiêm Hòa Bích vừa làm phẫu thuật trĩ xong, trái tim có màng; Tào Thiến khỏe mạnh, trái tim có màng.
Sau khi nhận được kết quả xét nghiệm, Quan Lĩnh than thở: “Quả đúng như đại lão nói, Tào Thiến cũng bị ký sinh. Ai ngờ được năng lực trị liệu của tôi lại không có hiệu quả với ký sinh vật này cơ chứ.”
Hình Diệp nói: “Gương vỡ lại lành” của anh thuộc về năng lực chữa trị đồ vật bị hỏng, chứ không nói là thanh trừ vật gì. Ví dụ như một chiếc gương, vỡ nát rồi vẫn dán lại được, cái này gọi là gương vỡ lại lành. Nhưng nếu trên mặt gương dính một miếng bã kẹo cao su thì sao? Tẩy sạch bã kẹo có tính là gương vỡ lại lành không? Nhất định là không phải, nó gọi là loại bỏ vết bẩn.”
Cái ví dụ này…
Tào Thiến nhìn qua tấm gương giả vờ nhét trong túi đeo vai, cô cảm thấy bây giờ dù có làm gì đi chăng nữa Hình Diệp cũng sẽ nhớ đến gương mà thôi.
Thật sự cô đã biết hơi nhiều rồi.
Rõ ràng mấy người họ đều bị ký sinh, bao gồm của Nghiêm Hòa Bích, nhưng tất cả mọi người lại không cảm thấy quá hốt hoảng, bởi vì Hình Diệp đang từng bước từng bước tới gần chân tướng. Bước đi của anh vừa kiên định vừa rõ ràng và có mục đích, vả lại còn nhanh hơn cả tốc độ ký sinh. Điều này khiến toàn bộ đội ngũ luôn có trạng thái nhẹ nhõm.
Hình Diệp nói: “Tôi có lý do để tin tưởng rằng trong bệnh viện này, trừ một số ít người bên ngoài biết chuyện thì toàn bộ những người còn lại đã bị ký sinh cả rồi. Hẳn là viện trưởng đã phát hiện ra những bệnh truyền nhiễm như sởi có thể tăng tốc đọ quái vật ký sinh chiếm cứ cơ thể con người, nên mới có ý đồ khiến người khỏe mạnh trong bệnh viện nhiễm chứng bện này. Lập trường của chủ nhiệm Vương còn phải xem kết quả xét nghiệm vào sáng mai, xem tình trạng sức khỏe sản phụ và đứa bé đến cùng là bình thường hay vẫn xảy ra chuyện, Như thế có thể xác định được rốt cuộc chủ nhiệm Vương là người giúp đỡ hay kẻ làm hại.”
Anh rút chiếc đĩa CD kia ra, nói: “Chiếc CD này được viện trưởng đặt trong két sắt, mở đĩa cần có mật mã, nó có thiết kế chương trình theo dõi dấu vết, bên trong còn có mã số lóng. Nhiều lớn bảo vệ nghiêm ngặt như thế khiến tôi tin chắc rằng bên trong nó nhất định có thông tin gì đó cực kỳ mấu chốt, phải tìm được chìa khóa giải mã số lóng.”
Lúc này Quan Lĩnh chợt nhớ đến một chi tiết: “Đại lão, lúc ở phòng viện trưởng tôi thấy lão lấy bình khẩu phục dịch màu xanh từ trong két ra, khi đó trong két vẫn còn mấy bình nữa, và cả một cuốn sách. Liệu cuốn sách đó có phải là chìa khóa giải mã không?”
Hình Diệp lắc đầu: “Không nhiều khả năng đâu. Tôi cảm thấy không chừng lão đã biết anh và Cát Khuông Nghĩa hợp tác với nhau để lấy được CD, nên cố ý mở két sứt ra cho anh xem, dẫn dắt anh đến phòng viện trưởng trộm đồ.”
“Ồ? Trước đó anh cũng nói lọ thuốc này không giống với lọ của y tá Lâm. Nhất định là viện trưởng không tin tưởng tôi, chúng ta đã thấy bại rồi.”
“Ai nói là anh thất bại?” Hình Diệp nói: “Ban đầu tôi không có ý định để anh đánh vào nội bộ kẻ địch, bọn chúng có nghĩ thế nào thì cũng sẽ không ngốc đến mức chỉ bằng vài câu nói là kéo được anh gia nhập, chỉ là bứt dây động rừng mà thôi. Tôi bảo anh nói thế là để ổn định viện trưởng, để lão cho rằng anh là một kẻ hám lợi, có thể tạm thời dùng lợi ích thu mua, để chúng tôi tranh thủ thời gian. Vả lại không phải là anh không thu hoạch được gì, ít nhất cũng có được lọ thuốc này.”
Đang khi nói chuyện thì có người gõ cửa, Hình Diệp xác nhận xong xuôi mới ra mở, là người ship đồ ăn và máy tính mới đến.
Mọi người: “…”
Nghiêm Hòa Bích: “Nếu như đã xác nhận chúng ta bị ký sinh rồi thì đâu cần phải gọi đồ ăn ngoài, cứ ăn ở căn tin là được mà.”
Hình Diệp lắc lắc đầu: “Có điều kiện thì tại sao không ăn ngon ngon chút?”
Lần này Hình Diệp lại đổi một nhà hàng cao cấp khác, ai nấy đều ăn rất ngon miệng, mà Hình Diệp thì vừa ăn vừa suy nghĩ.
Lúc phát hiện điểm kỳ lạ của người mắc bệnh sởi thông qua camera giám sát, anh đã đoán được rằng đám viện trưởng cũng biết đến sự tồn tại của bọn anh rồi, nhưng vẫn để mấy người tới lui một ngày trong bệnh viện chứ không có phản ứng gì. Anh bảo Quan Lĩnh đi tìm viện trưởng, một là để thăm dò, hai là quan sát thái độ của lão ta. Hình Diệp đã xác định lời giải thích rặt vẻ lợi ích là trên hết của Quan Lĩnh không lừa viện trưởng, ai ngờ lão vẫn chỉ chọn cách động viên trấn an là chính mà không có bất cứ hành động gì.
Tại sao lại thế?
Sau khi ăn cơm xong, Nghiêm Hòa Bích lắp đặt máy tính mới, sau đó dùng kỹ năng ban đầu hack vào hệ thống theo dõi, cũng nói với Hình Diệp: “Tiểu Diệp Tử à, tôi cần điều chỉnh vị trí của mấy camera then chốt, để chúng chiếu lại video của bảy ngày trước. Cứ như thế thì hình ảnh ban đêm chúng ta ra ngoài sẽ không bị quay trúng, bọn chúng sẽ không thể tìm thấy chúng ta qua camera được.”
Hình Diệp cho hắn ánh mắt tán thưởng làm rất tốt, lại nhìn về phía hình ảnh theo dõi. Anh chợt nhớ đến một chuyện, bệnh nhân sởi phát sốt hôn mê là vào buổi tối đầu tiên, trở thành quái vật ký sinh là tối thứ hai, chủ nhiệm Vương làm phẫu thuật cho sản phụ cũng là vào buổi tối…
“Chẳng lẽ ký sinh vật chỉ có thể xuất hiện vào buổi tối thôi sao?” Hình Diệp nhíu mày: “Quan Lĩnh, đêm nay viện trưởng bảo anh nghỉ ngơi ở phòng trực khoa Truyền nhiễm à?”
“Đúng thế.” Quan Lĩnh nói: “Nhưng tôi không thèm đi đâu.”
“Không được, đêm nay chúng ta sẽ cùng ở trong phòng nghỉ trực của anh.” Hình Diệp nói.
Tào Thiến hỏi: “Anh nghi ngờ đêm đến Quan Lĩnh sẽ bị tấn công sao?”
“Không sai.” Hình Diệp gật gật đầu: “Dựa theo thiết lập của hệ thống, ngay từ đầu đã có 2 quái vật. Giờ đã qua 2 đêm rồi, tính cả bệnh nhân sởi thì hiện tại hẳn phải có từ 4 quái vật trở lên. Nhưng trước mắt chúng ta chỉ nhìn thấy một kẻ này, ngay cả 2 con ban đầu cũng không tìm được. Tôi cũng không rõ viện trưởng có phải là quái vật ký sinh hay không, cứ luôn thấy vẫn còn điềm mấu chốt nào đó chưa phát hiện được.”
Mọi người không ai nói gì, chỉ im lặng chờ Hình Diệp suy nghĩ.
Hình Diệp không ngừng đặt giả thuyết, coi tình huống viện trưởng là kẻ xấu, chủ nhiệm Vương là người tốt, hoặc là cả hai đều tốt hoặc xấu cả để làm điều kiện tiên quyết tiến hành phân tích, nhưng dù sao anh vẫn cảm thấy cứ thiếu thiếu thứ gì đó. Căn cứ vào manh mối hiện có, tình huống nào cũng có chỗ thiếu sót.
Anh không ngừng vẽ viết trên giầy, rồi xé giấy nhiều lần, phủ định suy đoán của mình hết lần này đến lần khác.
Nghiêm Hòa Bích và Quan Lĩnh cùng ngồi dựa vào nhau, ngơ ngác nhìn Hình Diệp. Nghiêm Hòa Bích hỏi: “Nom khá giống với tôi trong lúc làm bài tập cho kỳ thi tốt nghiệp cấp ba trước đây, làm một bài sai một bài, sai bài nào xé bài đấy.”
Quan Lĩnh: “Có lẽ đại lão cũng hơi sốt ruộ rồi, đại lão muốn đoán được chân trước trước khi mất trí nhớ, vì lo sau khi mất trí nhớ lại càng phức tạp hơn.”
Hình Diệp nghe Quan Lĩnh nói, anh hiểu là hắn nói rất đúng. Suy nghĩ của anh đã lâm vào khó khăn, tựa như một con ruồi mất đầu không tìm được đường phía trước.
“Để tôi đi rửa mặt một chút!” Hình Diệp đặt giấy bút xuống rồi đi vào nhà vệ sinh, đoạn thở dài với tấm gương trên bồn rửa tay.
Gương nhỏ vẫn một mực kìm nén trong túi đeo vai điên cuồng lắc lư, Hình Diệp lấy cậu ra, đặt trên bồn rửa.
Vừa được ra ngoài gương đã nói ngay: “Anh đang chờ gì chứ, hãy chủ động xuất kích đi đến phòng viện trưởng trộm chìa khóa giải mã đi, tại sao lại do dự như thế? Tầng lầu có phòng làm việc của viện trưởng sẽ không có người lúc trờ tối, bình thường đều rất yên tĩnh. Chỉ cần phong tỏa lối đi an toàn và thang máy là dù các anh có đánh thế nào trong tầng 18 cũng không có việc gì cả! Sao anh lại lề mề do dự như thế, đây không phải là anh của bình thường!”
________________
Hết chương 95.
Mã QR Năng Lượng Cao
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 95: Kiểm tra
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 95: Kiểm tra
