Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 118: Quạ đen

Chương 118. Quạ đen

Sau khi thiếu đi sự ủng hộ của trí tưởng tượng Quan Lĩnh, con ruồi người chỉ là một người bình thường, một cánh cửa cũng đánh gã ngất xỉu được.

Có điều “Thanh thản” là chiêu số giết địch một ngàn tổn hại tám trăm. Đối tượng mà Hình Diệp sử dụng mã QR là Quan Lĩnh, sau khi đám ruồi biến mất, Quan Lĩnh ngồi bệt dưới đất với bộ dáng yên tĩnh ngoan hiền trầm mặc, như thể bị chuốc thuốc an thần.

Cũng may thời gian ảnh hưởng chỉ có tác dụng trong vòng 5 phút, chẳng bao lâu sau Quan Lĩnh đã tỉnh táo lại. Lúc này Hình Diệp đã lục soát xong tầng 17, chỉ thấy một vài đồng nghiệp nhìn thấy anh liền bắt anh tăng ca, còn lại không có manh mối gì.

Trên đường đi, Quan Lĩnh một mực cúi gằm mặt giữ im lặng, không dám nghĩ bậy nữa.

Đi thẳng đến tầng 1, mọi người không phát hiện ra tình huống đặc biệt nào nữa. Tòa nhà tưởng tượng chung này thật sự quá yên lặng, đến cả ba người chơi còn lại cũng không tìm được.

“Tại sao thế?” Tào Thiến không hiểu nổi: “Manh mối không có thì thôi đi, nhưng tại sao tôi lại không tìm được người chơi?”

Hình Diệp đáp: “Có hai khả năng, thứ nhất là họ đã thoát ra; thứ hai, họ không ở trong thế giới tinh thần này.”

Ngụy Miểu: “Ý của anh là, không lẽ thế giới này còn vô số thế giới tinh thần giống như này? Ngay cả khi chúng ta thoát ra ngoài thế giới này vẫn không kết thúc?”

“Có khả năng lớn là vậy.” Hình Diệp nói.

Tào Thiến vẫn khó hiểu: “Nhưng đúng là chúng ta đã phát hiện dấu vết của người chơi ở tầng 20.”

“Vậy nghĩa là phải đến 99% người đó đã phát hiện cách thoát khỏi đây nên vội vã ra ngoài, muốn rời khỏi thế giới này.” Hình Diệp nói: “Tầng 20 là khu vực trung tâm của thế giới này, kẻ đó lại là nhân viên của phòng cố vấn tâm lý, phát hiện ra manh mối là không khó.”

“Vậy có phải manh mối mấu chốt đã bị kẻ đó mang đi rồi không?” Tào Thiến hỏi: “Chúng ta còn có thể thoát ra không đây?”

“Không có gì là tuyệt đối. Chúng ta hãy ra ngoài xem chút đi.” Hình Diệp chỉ chỉ ngoài cửa: “Nếu thế giới này không hạn chế trong tòa nhà, có thể đi ra bên ngoài, có nghĩa rằng bên ngoài có đầu mối. Càng là khu vực không cho vào thì càng có giá trị tìm hiểu.”

Tào Thiến hơi sợ hãi khi nhớ đến cái cảm giác nóng bức ở bên ngoài, nhưng cô vẫn mạnh mẽ gật đầu. Quan Lĩnh và Ngụy Miểu vẫn chưa trải nghiệm cảm giác đó nên ngơ ngác ra ngoài, lập tức khó chịu muốn quay về.

“Rõ, rõ ràng mình là cá, tại sao phải sống thiếu nước thế này…” Ngụy Miểu nằm bò trên đất nói: “Tôi cảm thấy mình sắp thành cá nướng rồi.”

Không ngờ nói vừa dứt lời trên người gã thật sự toát ra mùi cá nướng thơm phức!

Hình Diệp nhấc gã lên đẩy cho Quan Lĩnh: “Chăm sóc anh ta đi, coi như lấy công chuộc tội.”

Quan Lĩnh vẫn luôn thấy tội lỗi vì chuyện con ruồi kia. Không phải Hình Diệp không thể an ủi hắn, chỉ là hiệu quá sẽ không quá tốt. Cách duy nhất khiến người đang tự trách thoát khỏi cảm giác áy này là cho hắn cơ hội lập công.

Thực ra Quan Lĩnh cũng rất khó chịu, nhưng sau khi có trách nhiệm chăm sóc người khác bèn tỉnh lại ngay. Hắn nói với Ngụy Miểu: “Huấn luyện viên Ngụy à, anh sợ nóng gì chứ. Không phải kiếp trước anh là Long quân à, trong cơ thể chứa nước bốn biển, sao lại sợ chút nhiệt độ thế này được.”

Nghe hắn nói vậy, Ngụy Miểu đang trong tinh thần bất thường lập tức tốt hơn chút, nói: “Đúng rồi, bản quân chỉ cần cho mea xuống là có thể làm dịu hạn hán!”

Nói đoạn gã bắt đầu nhổ nước bọt. Tưởng tượng chung lần này không để nước bọt của Ngụy Miểu trở nên nhiều hơn, có lẽ nó không muốn mâu thuẫn với nhiệt độ bên ngoài.

Quan Lĩnh cũng không hi vọng Ngụy Miểu thật sự có thể giảm nhiệt độ, hắn chỉ hi vọng mùi cá nướng nhanh biến mất thôi. Hắn thèm lắm rồi, chỉ nhìn chằm chằm khuôn mặt cá chép của Ngụy Miểu chực ăn cá nướng.

Hình Diệp ở bên ngoài một lúc không thấy quá khó chịu, anh nói với Tào Thiến: “Xem ra cái nóng này chỉ là cảm giác nóng ở trong lòng.”

Tào Thiến cũng gật đầu: “Từ nãy giờ tôi không hề toát mồ hôi, cũng không bị cảm nắng. Có thể khắc phục được.”

Hình Diệp đi một vòng quanh tòa nhà. Anh muốn nói chuyện với người qua đường, nhưng lại phát hiện ra họ như không nhìn thấy mình.

“Chúng ta có thể nói chuyện với người trong tòa nhà, nhưng lại có ngăn cách với người bên ngoài.” Hình Diệp nhìn người đi đường, nói.

“Nói cách khác lại phải vào bên trong sao?” Tào Thiến gãi gãi cổ, cô cảm thấy mình nóng đến độ sắp tan chảy rồi. Lúc đang nghĩ vậy, cô chợt cào ra một mảnh da trên cổ mình. Tào Thiến bèn lẳng lặng giấu mảnh da đi rồi dựng cổ áo đồng phục lao công thật cao. Vì tính chất hay tiếp xúc với bụi bẩn mà đồng phục lao công có thể trùm kín toàn thân.

Vì để cứu cô, Quan Lĩnh đã dùng khả năng trị liệu một lần. Thế giới này có quá nhiều nguy hiểm, Tào Thiến không muốn làm phiền người ta chỉ với vết thương nhỏ cỡ này. Chỉ cần cô không còn nghĩ linh tinh nữa là có thể thoát được.

Hình Diệp để ý thấy Tào Thiến dựng cổ áo lên trong lúc nóng bức, nhưng anh cũng không nói gì. Càng ở lâu trong thế giới tinh thần này càng khó chịu, ở lâu hơn nữa họ sắp điên rồi, bao gồm cả bản thân anh đang rất nhớ gương nhỏ.

Nhưng anh buộc phải quan sát nơi đây thật kỹ, phải nhẫn nại, chờ đợi, chờ đợi đầu mối xuất hiện.

Hình Diệp giơ tay nhìn đồng hồ một cái. Đã 23:50 rồi, họ đã mất một tiếng để đi từ tầng 17 xuống tầng 1, giờ đã gần sang ngày mới rồi.

Gần sang ngày mới?

Hình Diệp nhìn người người đông đúc đang tụ tập ở lề đường, tại sao sắp sang ngày mới rồi mà vẫn còn nhiều người như vậy? Thành phố lớn sống về đêm, thời gian buổi tối kéo dài, chuyện khuya rồi vẫn còn người hoạt động là bình thường. Nhưng khuya khoắt thế này rồi mà vẫn còn nhiều người như thế này là rất bất thường.

Hình Diệp quay ngoắt sang khu vực nhiều người nhất. Anh vẫn không thể tiếp xúc với người ở đó, có điều anh phát hiện ra những người này đều có gương mặt chim, khá giống chim sẻ và quạ đen. Nhưng thân hình họ vẫn khá giống người, trong bóng đêm không nhìn kỹ sẽ không ra.

Hai loài chim này có ngụ ý gì sao?

Hình Diệp ép mình phải suy nghĩ, nhưng đầu óc lại mơ màng.

Cũng may là anh từng có kinh nghiệm trong phương diện này, sẽ không dừng công việc vì bị ốm. Trừ phi ngất xỉu, không thì Hình Diệp sẽ không nghỉ việc nếu chỉ bị cảm sốt thông thường. Đối với anh mà nói, phát sốt hoặc thức đêm xử lý công việc là bình thường, sức chịu đựng của anh cao hơn người thường nhiều.

Chim sẻ “Lích cha lích chích”, mặc dù là loài chim có ích nhưng lại bị người nông dân gọi là “Ăn trộm”. Mùa đông chúng sẽ tụ tập với nhau, có chuyện lập tức bay đi. Còn quạ đen là sinh vật ăn xác chết, có lúc cũng tượng trưng cho cái chết.

Cái chết… Tự sát?

Trong ký ức ở tầng 20, lúc người da đen một mình nói chuyện đã thể hiện ý muốn tự sát rất mãnh liệt.

Lúc Hình Diệp đang suy nghĩ thì đã đến 12 giờ đêm, những người mang gương mặt chim sẻ thoắt cái tản hết. Bầy quạ đen cũng trốn xa hơn, chờ chút nữa lại túm tụm.

Hình Diệp không tài nào tiếp xúc được họ. Anh đi đến giữa một bầy quạ đen thì thấy hình như chúng đang vây quanh thứ gì đó.

Dường như đã có chuyện gì đó xảy ra lúc nửa đem, chim sẻ nhát gan chạy hết, dẫn tới bầy quạ đen.

Hình Diệp ngẩng đầu lên, vừa rồi trước khi nhóm chim sẻ bay đi hình như anh có nghe thấy âm thanh gì đó…

Tào Thiến đi đằng sau anh túm lấy cánh tay. Một tiếng “Roạt” vang lên, lại là một miếng da rớt xuống, cô cắn môn ôm kín tay.

“Quay lại ngay!” Hình Diệp lập tức nói: “Không cần tiếp tục chờ ở đây nữa.”

Tào Thiến: “Không sao cả, tôi vẫn nhẫn nhịn được.”

Hình Diệp bèn đáp: “Không cần đâu, tôi hiểu tất cả rồi.”

Nghe thấy Hình Diệp nói Tào Thiến mới thở phào một hơi rồi chạy nhanh như gió vào tòa nhà. Cô chạy đến nhà vệ sinh ở tầng một rồi hắt nước lạnh lên người mình thật lực.

Quan Lĩnh đang đờ đẫn nhìn Ngụy Miểu đang phơi bụng trên mặt đất, thì thào: “Tôi thích ăn bụng cá nướng nhất, bụng cá ít xương. Thịt cá ở chỗ lưng thì ngon nhưng mà xương nhiều quá.”

Hắn đã bắt đầu nghiên cứu xem trên người Ngụy Miểu chỗ nào ngon nhất để bắt đầu ăn.

Ngụy Miểu thì uể oải nói: “Bản quân hô phong hoán vũ nhiều năm, bây giờ bị biếm hạ phàm, đến cả phun mưa phùn hạ nhiệt cũng không làm được. Thiên Đế ơi, ngài đang định hại chết long hồn của ta đúng không!”

Thế giới bên ngoài tòa nhà rất tổn thất lý trí. Ba người Tào Thiến, Quan Lĩnh và Ngụy Miểu đã gần như mất sạch lý trí rồi. Tào Thiến còn đỡ một chút, nhưng Quan Lĩnh và Ngụy Miểu đang rơi vào tình trạng nửa điên.

Hình Diệp túm hai người kia vào nhà. Họ còn nhận ra Hình Diệp, có lẽ là bản năng tuân phục anh nên mặc cho anh kéo mình vào mà không kháng cự.

Vào trong tòa nhà, cảm giác khô nóng lập tức dịu đi, Quan Lĩnh và Ngụy Miểu mới thấy tốt hơn một chút. Ngụy Miểu thấy mình lại phát điên tưởng tượng làm Long quân thì ngồi bệt dưới đất đầy phiền muộn, cảm thấy mất mặt. Quan Lĩnh đứng cách Ngụy Miểu càng xa càng tốt, vừa rồi suýt chút nữa hắn định ăn cá nướng rồi.

Tào Thiến đi ra khỏi nhà vệ sinh, người ướt đẫm. Cô cởi áo khoác ngoài, bên trong mặc một chiếc áo ngắn tay. Một cánh tay cô máu me be bét, da gần như bong sạch.

“Ối chị Tào, chị sao thế?” Quan Lĩnh nhảy dựng lên: “Để tôi chữa trị cho.”

“Không cần đâu, chút xíu vậy vẫn nhịn được.” Tào Thiến ngăn Quan Lĩnh lại: “Hình Diệp đã tìm được biện pháp rời khỏi đây. Nếu như sau khi thoát được thế giới tinh thần mà vết thương của tôi vẫn chưa ổn thì anh hãy giúp tôi trị thương.”

Hình Diệp khen ngợi: “Cô nói có lý, không chừng tổn thương lúc này của chúng ta đều là tinh thần, rời khỏi đây sẽ biến mất.”

Quan Lĩnh hỏi: “Anh tìm được cách rồi hả đại lão?”

Hình Diệp đáp: “Cũng đại khái thế, chúng ta lên tầng 20 trước đi.”

Cảm giác đi thang máy đến tấng 20 cũng không tốt đẹp gì. Nhưng so với sự khủng khiếp của bên ngoài cộng thêm thời gian đi thang máy ngắn và cảm giác hi vọng khi nhìn thấy từng tầng từng tầng thang đi lên, họ càng dễ dàng khắc phục hơn.

Ai ngờ thang máy lại dừng trước tầng 17. Một người phụ nữ đứng trước cửa nói: “Hình Diệp, cậu dám không làm việc nghiêm túc như lời tôi dặn dò!”

Nói người phụ nữ cũng không đúng lắm, ả ta là một con thằn lằn. Trước đó Hình Diệp từng thấy kích cỡ nhân loại bình thường của ả, còn bây giờ ả ta cao đến năm, sáu mét, đầu chạm trần nhà, đôi mắt to cộ như ti vi 55 inch đang nhìn chằm chằm vào bốn người trong thang máy.

Nếu không phải trước ngực ả đang đeo thẻ công tác của Nhậm Đình Mạn, Hình Diệp không tài nào nhận ra thân phận thật của ả.

“Đây là thứ gì nữa, godzilla à!” Quan Lĩnh lanh chanh nói.

Tào Thiến vừa định đánh hắn thì Hình Diệp đã nói: “Đừng đánh, kẻ này xuất hiện do tưởng tượng cá nhân của tôi đấy.”

Mọi người: “…”

Hình Diệp giải thích: “Tôi vốn rất hay nghi ngờ, sau khi phát hiện ra biện pháp rời đi vẫn lo lắng khôn nguôi. Tôi sợ không dễ dàng như vậy, kế đó đúng là không dễ thật.”

Quan Lĩnh nhìn “Godzilla” đang chặn bên ngoài thang máy khiến họ ra không được, khó nhọc xu nịnh: “Thật không hổ danh đại lão, đến tưởng tượng cá nhân cũng mạnh hơn so với chúng ta.”

Cũng không phải, tưởng tượng cá nhân của người khác cùng lắm là tự mình hại mình, uống no nước, đánh bạc, con ruồi. Hình Diệp chỉ tùy tiện nghĩ một cái thôi tưởng tượng đã lớn đến chừng này.

“Có thể dùng “Thanh thản” không?” Ngụy Miểu hỏi: “Thứ này không phải chỉ dùng cánh cửa là đánh thắng được đâu!”

Hình Diệp áy náy nói: “Nếu như đối tượng tác dụng của “Thanh thản” là tôi thì tôi không thể nào suy nghĩ được.”

Trong bố người ai cũng có thể dừng nghĩ, duy chỉ có Hình Diệp là không được!

“Để tôi đối phó với ả.” Tào Thiến đứng trước ba người nói: “Mấy người hãy theo sát sau tôi, thoát ra thang máy thì chạy tới thang bộ. Hình Diệp, tôi cần “Cú đấm hào quang” gia tăng sức mạnh!”

Hình Diệp vừa trấn an Nhậm Đình Mạn, nói mình sẽ lập tức tăng ca ngay, vừa nhanh chóng vẽ mã QR “Cú đấm hào quang”.

“Cú đấm hào quang” là mã QR Tào Thiến rút được lúc kết thúc thế giới sân trường, có thể gia tăng sức mạnh, mã QR bản chính đã sử dụng hết ở thế giới thành phố con rối.

Bình thường “Cú đấm hào quang” có dáng vẻ găng tay đấm bốc, nhưng lần này Tào Thiến biến nó thành một bao tay nửa ngón, loại găng tay này có thể tăng thêm sức mạnh cho ngón tay.

Mấy người Quan Lĩnh đã nhanh chóng nhấn nút đóng cửa thang máy từ lâu, nhưng Nhậm Đình Mạn lại dùng hai ngón tay chặn trước cửa không cho cửa thang đóng lại. Ả ta tạm thời không gây hại cho mọi người, vì Hình Diệp đã đồng ý tăng ca với cả, có thể tạm thời ổn định cảm xúc của Nhậm Đình Mạn.

Tào Thiến đeo găng tay nửa ngón, cô cắm năm ngón tay vào cửa thang máy làm bằng thép rồi kéo mạnh một cái, thật sự đã giật đứt luôn cả khối thép cửa thang.

Quan Lĩnh và Ngụy Miểu cùng nuốt nước miếng đánh ực.

Thực ra ngay cả khi thực lực thật sự của Tào Thiến rất mạnh cũng không làm được điều này. Là nhờ “Cú đấm hào quang” gia tăng sức mạnh nên ngón tay của cô tạm thời có thể so với máy cắt kim loại.

Nhưng máy cắt kim loại là kim loại, còn ngón tay Tào Thiến chỉ là máu thịt bình thường. Những ngón tay trần lộ ra ngoài của cô đã bị xé rách toàn bộ trong lúc kéo cửa, tay trái chỉ còn lại nửa số ngón.

Có lẽ cô cũng đau, nhưng lại không hề lên tiếng. Cô đổi miếng thép sang tay phải, nhanh chóng hướng tới con thằn lằn.

“Chạy đi! Lên lầu, đừng quay đầu lại!” Tào Thiến hét lớn.

Khi cô chạy về phía trước, ba người đi theo Tào Thiến xông ra ngoài rồi chui qua ngón tay của Nhậm Đình Mạn. Ả ta rất giận dữ, nhưng cơ thể rất đồ sộ nên hoạt động chậm chạp hơn. Mấy lần ả tấn công đều bị Tào Thiến dùng tấm thép cản lại, còn lúc này mấy người Hình Diệp đã xông lên cầu thang.

Nhậm Đình Mạn gào lên một tiếng rất khó nghe, đoạn giơ chân lên định đạp cầu thang. Tào Thiến dựa vào cơ thể thấp bé, giẫm lên người thằn lằn chạy lên trên đầu ả, sau đó cắm mạnh tấm thép vào mắt ả ta.

“Á…..” Nhậm Đình Mạn thống khổ rít gào thành tiếng. Ả định tấn công Tào Thiến, nhưng Tào Thiến đã nhanh nhẹn nhảy xuống khỏi đầu ả chạy tới cầu thang, sau đó giẫm lên tay vịn thang đuổi kịp mấy người Hình Diệp.

“Đi mau!” Tào Thiến nói với ba người.

Cơ thể đồ sộ của Nhậm Đình Mạn khiến ả không tài nào tiến vào thang máy hoặc cầu thang, chỉ đành đứng dưới lầu la hét: “Hình Diệp, tôi phải đuổi việc cậu, phải tố cáo cậu làm tôi bị thương.”

“Tố thì tố đi.” Hình Diệp lạnh lùng nói.

Sau khi lên được tầng 20 và không thấy Nhậm Đình Mạn đuổi theo, Ngụy Miểu thở phào một hơi rôi giơ ngón cái lên với Quan Lĩnh: “Tào Thiến của đội các cậu xịn thật.”

Gã từng gặp người tàn nhẫn, nhưng chưa từng thấy đến mức này. Trước tiên phân tích rõ tình hình chiến đấu, chỉ định kế hoạch chiến đấu, cược năm ngón tay để giành lấy vũ khí, một loạt hành động rành mạch nhanh gọn tàn nhẫn, quá mạnh mẽ.

Ngụy Miểu cảm thấy để đối phó với Tào Thiến thì mấy người là không đủ. Nếu không có biện pháp xử lý được cô gái này lúc bắt đầu chiến đấu, tất cả mọi người sẽ bị sự liều mạng của cô dọa sợ, bắt đầu nản chí.

Một trí thông minh vô địch, một vũ lực vô địch, còn một… Ngụy Miểu nhìn về phía Quan Lĩnh rồi thẫn thờ quay lại, cái này có lẽ là khả năng đặc biệt nhỉ.

Tào Thiến vẫn không cần Quan Lĩnh điều trị cho mình mà yếu ớt nói: “Chờ lát nữa đã, trước hết đừng lãng phí năng lực, hãy xem Hình Diệp phát hiện được gì.”

Hình Diệp xông vào phòng hồ sơ đang mở cửa rồi điên cuồng lục lọi, cuối cùng tìm được thứ mình muốn trong hồ sơ bệnh án.

Tên bệnh nhân không biết đã bị ai xóa bỏ, hình như không muốn để cho người khác biết.

Cuối bệnh án viết, bệnh nhân trị liệu thất bại, bệnh tình càng lúc càng nghiêm trọng, cuối cùng nhảy từ tầng thượng cao ốc xuống mà chết.


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 118: Quạ đen
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...