Mã QR Năng Lượng Cao
Chương 119: Nhảy lầu
Chương 119. Nhảy lầu
Bên dưới truyền đến âm thanh tru tréo của Nhậm Đình Mạn. Hình Diệp vội vã gấp bệnh án lại nói với mấy người kia: “Đi thôi, nhanh đến tầng 34.”
Thamg máy không thể dùng được nữa, chỉ đành chạy bộ. Tào Thiến bị thương rất nặng, nhưng vẫn cố gắng chạy trước nhất. Mọi người chạy một mạch mấy chục tầng lầu, ai nấy đều thở hồng hộc. Cũng may là thể lực của họ không tệ lắm nên vẫn giữ được tốc độ nhanh chóng.
“Tại sao lại nhảy từ phòng làm việc của tôi chứ?” Quan Lĩnh không hiểu nổi: “Tôi có hại kẻ đó đâu.”
Hình Diệp đáp: “Trên bệnh án không nói rõ nguyên nhân, có lẽ người đó thích vị trí cao nhất, hoặc có lẽ văn phòng của anh vừa lớn vừa yên tĩnh nhất.”
Cửa chính ở văn phòng của Quan Lĩnh không đóng. Hắn bật đèn lên bước vào trong, chỉ thấy một tấm kính đã biến mất. Chỗ làm việc của hắn ở tầng cao nhất, cửa sổ kiểu sát sàn nhà, toàn bộ được lắp bằng thủy tinh cường lực. Trừ phi có sức mạnh của Tào Thiến, bằng không hoàn toàn không thể đập vỡ được.
“Dùng dao kim cương cắt đứt.” Hình Diệp tra xét kính cửa sổ, sau đó lại đi tới trước cửa: “Cánh cửa này cũng bị cạy ra.”
Quan Lĩnh: “Năng lực của người da đen mạnh thật đấy. Vừa cạy cửa vừa cắt thủy tinh vào đêm hôm khuya khoắt, tại sao có thể thành công chứ? Không có báo động ư?”
Hình Diệp đáp: “Trên bệnh án có nói trí thông minh của bệnh nhân cực cao, còn là sinh viên xuất sắc của học viện Kỹ thuật điện tử. Nhưng sau khi tới đơn vị thực tập, người này vẫn luôn phải làm những công việc dọn dẹp lặt vặt, không được coi trọng. Tôi nghĩ người này lựa chọn cái chết của mình ở đây, ngoại trừ muốn chết thì còn muốn chứng minh chút giá trị của bản thân mình.”
“Không phải người đó chẳng có hứng thú với bất cứ điều gì ư? Tại sao còn muốn chứng minh giá trị?”
“Lòng người rất phức tạp.” Hình Diệp nói: “Ai biết kẻ đó nghĩ thế nào.”
Ngụy Miểu hỏi: “Vậy chúng ta cần làm gì mới rời khỏi thế giới này được? Biết chủ nhân thế giới chết như thế nào có ích gì không?”
Hình Diệp: “Đối với người da đen kia, tự sát có ý nghĩa gì?”
Tào Thiến suy nghĩ một chút mới nói: “Giải thoát. Không cần phải đối diện với xã hội biến ảo khó lường, lòng người vĩnh viễn đoán không ra nữa. Nhảy xuống, là được giải thoát rồi.”
“Đúng.” Hình Diệp nói: “Nên tôi đoán rằng chỉ cần nhảy xuống đúng vị trí đó là chúng ta có thể rời khỏi thế giới này. Trước đó người chơi ở tầng 20 kia hẳn là phục mệnh. Sau khi phát hiện ra thông tin của người da đen, hắn vội vã rời khỏi văn phòng tư vấn tâm lý lúc hết giờ làm việc rôi tới tầng 34 và nhảy lầu rời khỏi. Lúc đó chúng ta đang tìm kiếm Tào Thiến, vừa lúc để vuột mất anh ta.”
“Nhảy xuống ư…” Ngụy Miểu nhìn xuống phía dưới một cái, chỉ thấy hơi hoa mắt: “Lỡ may chết thì sao?”
Hình Diệp đáp: “Tôi nghĩ phải có điều kiện, là phải nhảy xuống lúc đang ở trong tưởng tượng chung mới được. Bởi vì chỉ ở trong tưởng tượng chung, người da đen mới không coi đó là cái chết. Người này cảm thấy làm thế có thể khiến mình thoát khỏi cảnh khốn cùng.”
“Vậy cũng… Cũng sợ…” Quan Lĩnh lắp bắp: “Tôi sợ độ cao lắm…”
“Không sao cả, cứ nhắm mắt lại rồi tôi đẩy anh xuống dưới.” Tào Thiến nói: “Nhanh lên đi, hình như tôi nghe thấy âm thanh phá lầu ở bên dưới rồi.”
Hình Diệp: “Chắc là Nhậm Đình Mạn đấy. Nếu như bình thường thì ả ta không thể nào mạnh đến vậy, tưởng tượng cá nhân của tôi không có uy lực đó. Chắc hẳn ý thức thế giới đã phát hiện ra tôi đoán được biện pháp rời đi nên ngưng tụ toàn bộ sức mạnh lên người Nhậm Đình Mạn, ngăn cản chúng ta rời khỏi đây.”
“Nhảy đi, trước khi nhảy có thể bịt mắt lại, có người ở đằng sau đẩy anh. Nhưng người cuối cùng sẽ phải tự mình nhảy.”
“Tôi, để tôi nhảy trước cho!” Quan Lĩnh giơ tay: “Tôi tin tưởng đại lão có khả năng thoát khỏi chỗ này, tôi chờ mọi người ở ngoài nhé.”
Nói đoạn hắn lấy hết dũng khí nhắm mắt đứng trước cửa sổ, đoạn giơ hai cánh tay ra nói: “Chị Tào, làm đi!”
Hình Diệp nói theo: “Phải nhớ luôn luôn giữ cảm xúc tiêu cực để mình chìm trong tưởng tượng chung mỗi giây mỗi phút.”
“Được rồi. Tôi suýt khóc rồi nè, mấy phút trước còn muốn ăn cá nướng nữa hu hu hu hu….” Quan Lĩnh khóc to: “Làm nhanh lên nào, tôi sợ bĩnh ra quần trước mặt mọi người mất!”
Tào Thiến xông tới đạp Quan Lĩnh một phát. Chỉ nghe thấy tiếng Quan Lĩnh gào lên “Á a a”, có điều chỉ mấy giây sau là biến mất.
Ngụy Miểu thấy thật sự có người nhảy cũng xung phong nhận việc: “Dù sao cũng chết, tôi cũng nhảy đây!”
Tào Thiến làm tương tự đạp gã xuống đất.
Cuối cùng cô nhìn về phía Hình Diệp: “Để tôi đẩy anh.”
Hình Diệp khẽ cười: “Cô xuống trước đi, để tôi giúp. Không ai không sợ chết, bị động còn dễ chịu hơn chút so với chủ động. Nếu sau khi ra ngoài mà vết thương của cô vẫn còn thì hãy để Quan Lĩnh chữa trị cho, đừng kéo dài.”
Tào Thiến nhìn Hình Diệp một hồi rồi gật đầu. Thực ra lá gan của cô không lớn, cô xé một mảnh vải trên áo, sau đó bịt mắt lại.
Hình Diệp đẩy cô xuống dưới, Tào Thiến nghiến chặt răng bướng bỉnh không chịu kêu tiếng nào.
Cuối cùng đến lượt Hình Diệp. Anh nhìn xuống dưới, thực ra trong lòng cũng hơi sợ. Chỉ cần đứng trước cửa sổ tầng cao cũng khiến chân cẳng người ta như nhũn ra, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Vậy mà mỗi giây mỗi phút còn phải duy trì cảm xúc tiêu cực, đến cả việc lên dây cót tinh thần cổ vũ chính mình còn không được nữa là.
Hình Diệp nghĩ nghĩ một lúc rồi quay người lại, mặt đối diện với cửa phòng và quay lưng về phía cửa sổ.
Vừa quay người lại, anh bỗng thấy Nhậm Đình Mạn đã leo tới nơi dưới hình dạng một con thằn lằn khổng lồ to hơn trước rất nhiều, không biết ả ta leo lên tầng 34 bằng cách nào.
“Hình Diệp, quay về tăng ca ngay!” Nhậm Đình Mạn hét lớn, mùi hôi thối nồng nặc bốc ra từ miệng ả.
“Không, công việc của mình thì tự đi mà làm, đừng có ức h**p người mới.” Hình Diệp dứt khoát từ chối ả, sau đó ngửa người về sau cắm thẳng xuống đất như một con diều đứt dây.
Cảm giác mất trọng lực khiến người ta sợ hãi, mà cái chơi vơi không chỗ đặt chân làm người bất lực. Đây chính là sự nhẹ nhàng hẫng hụt mà sự sống không thể chấp nhận, nhưng cũng là một thứ đỉnh cao của k*ch th*ch.
Hình Diệp không chịu cú va chạm mạnh, mà trong khoảnh khắc rơi xuống đất cơ thể anh hẫng nhẹ một cái giống như có sức mạnh nào đó nâng đỡ anh rồi nhẹ nhàng đặt xuống đất.
Đây là một căn phòng trống, bên trong không có gì cả, đến cả tấm gương cũng không có. Chỉ có một cánh cửa, trên đó có dán tờ giấy viết “Chúc mừng bạn đã đoán đúng, mở cánh cửa này ra chính là thắng lợi”.
Hình Diệp tin câu nói này, đằng nào mở cửa cũng chính là kết cục thắng bề ngoài. Phát hiện tòa nhà này là thế giới tinh thần, hơn nữa còn thành công thoát ra hoàn toàn phù hợp với miêu tả của hệ thống, có thể đạt 100 điểm.
Nhưng tiếc là anh vẫn chưa tìm được tấm gương, không thể ra khỏi cánh cửa này được.
Nếu như sau khi hạ cánh mọi người cùng đến một chỗ thì có lẽ Quan Lĩnh và Tào Thiến đang chờ anh. Bây giờ chỉ mình Hình Diệp ở đây, nghĩa là họ đã bị tách ra. Trong phòng chỉ có cánh cửa đó, đến cửa sổ cũng không có, giống như chỉ có thể nhìn từ trong ra ngoài.
Hình Diệp nhìn cửa một hồi rôi cẩn thận quan sát bốn bức tường xung quanh. Nhưng chúng chẳng có gì lạ, không thấy cơ quan gì cả.
“Là một căn phòng không có gì, đến cả đèn cũng không, vậy thì ánh sáng ở đâu ra?” Anh tự hỏi.
Ngoại trừ từ bên trong bức tường thì còn ở đâu được nữa.
Anh giơ tay ra chạm vào tường, không ngờ bức tường chân thực đó lại đột nhiên biến mất để lộ diện mạo thật của căn phòng. Đó là một phòng còn rộng rãi và trống trải hơn, trước mặt có vô số cánh cửa. Trong đó có hai cánh cửa của Quan Lĩnh và Tào Thiến, họ không mở cửa, có lẽ đang chờ anh. Mà họ cũng không thấy Hình Diệp, hình như đang bị bức tường đó ngăn trở tầm nhìn.
Không thấy Ngụy Miểu đâu, mà trong này có một cánh cửa đã được mở. Xem ra gã đã chọn kết cục bề ngoài và rời khỏi đây.
Lạ thật, có người đã chơi được kết cục bề ngoài mà thế giới này vẫn chưa kết thúc và họ vẫn có thể tiếp tục. Điều này hoàn toàn khác với trước đây.
Hình Diệp đi đến chỗ Tào Thiến và Quan Lĩnh rồi đưa họ thoát khỏi căn phòng giả. Đoạn anh không giải thích gì cả mà chỉ tìm tấm gương trong phòng này.
“Gương à, nếu thấy tôi thì cậu hãy đáp một tiếng đi.” Hình Diệp thầm thì.
Lúc này túi áo trước ngực anh khẽ run một cái. Hình Diệp mới phát hiện ra mình không còn đeo kính nữa nhưng vẫn có thể nhìn rõ đồ vật như trước, mà quần áo trên người cũng đã thay đổi.
Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc gương trang điểm nho nhỏ, kích cỡ chỉ giống như nắp bình dịch dinh dưỡng.
Thời điểm đó, Hình Diệp nghĩ mình đã cầm được cả thế giới.
Mã QR Năng Lượng Cao
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 119: Nhảy lầu
