Mã QR Năng Lượng Cao
Chương 117: Thanh thản
Chương 117. Thanh thản
Âm nhạc chỉ có thể mang đến tác dụng trợ giúp, còn việc điều chỉnh tâm trạng còn cần dựa vào chính con người.
Mọi người chấn chỉnh lại tinh thần rồi tiếp tục điều tra tòa nhà. Lần này họ bắt đầu đi từ tầng 16 lên tầng 19, trở lại ba tầng lầu hồi nãy đã bỏ qua vì trạng thái tinh thần của mọi người không ổn. Tầng 17, 18, 19 của tòa nhà là một công ty, cũng chính là công ty mà nguyên chủ cơ thể của Hình Diệp đang làm hiện giờ, và cũng là công ty nơi cô lao công Tào Thiến được thuê làm việc.
Sau khi hiểu chỗ này thật ra là thế giới tinh thần, người phải tăng ca cả đêm là Hình Diệp cũng không còn tâm lý áy náy ban đầu nữa.
Anh vẫn luôn hoài nghi thật ra thế giới trò chơi là một vũ trụ thế giới song song nào đó. Nhân vật bên trong đều là thật, nếu như không làm việc thì ngày mai có thể sẽ ảnh hưởng đến những đồng nghiệp khác trong công ty. Nhưng chỗ này là thế giới tinh thần của người da đen, tất cả mọi thứ đều là hư cấu, đến cả một tấm gương chân thật cũng không có, nên họ có thể thả lỏng tay chân hơn rồi.
Quan Lĩnh vốn đang cản Tào Thiến không được phá hoại của công cũng không lo lắng nữa. Để trút bỏ cảm xúc tiêu cực, họ cào tường, đạp cửa rầm rầm thoải mái bất cứ lúc nào. Đương nhiên Quan Lĩnh và Ngụy Miểu cùng lắm chỉ cào rớt được một lớp sơn tường, còn Tào Thiến mới thật sự là phá hoại triệt để.
“Anh cũng từng gặp Địch Huống à?” Quan Lĩnh rất hứng thú với chuyện này.
Thế giới này nhỏ thật, không ngờ ở đây lại có thể gặp được người từng bị Địch Huống hãm hại.
“Gã là một thằng khốn!” Ngụy Miểu tức giận mắng chửi: “Tôi gặp được thằng đó ở thế giới thứ ba. Hồi đó tôi vẫn còn là người mới, không biết được nhiều chuyện lắm. Sau khi gặp được Địch Huống, thằng đó nói mình là người chơi già dặn kinh nghiệm lại nhiệt tình, đồng ý dẫn dắt người chơi mới để buộc tôi hợp tác. Chúng tôi nghĩ rằng mình gặp được người tốt bụng, ai ngờ thằng chó đó bắt chúng tôi làm trâu làm ngựa, sau khi hết giá trị lợi dụng rồi sẽ vung một đao thu hết điểm số, đúng là đồ mất dạy!”
Quan Lĩnh ngẫm lại một chút và xác nhận đó là chuyện xảy ra lúc mình vẫn chưa chung nhóm với Địch Huống, bèn cười “Ha ha ha” một cái. Chuyện ra tay độc ác này trước đây hắn cũng từng làm qua rồi.
Hình Diệp thấy Tào Thiến phá hoại tầng 19 đến quên trời quên đất bèn túm tay cô lại, nói: “Đừng làm quá. Nhẫn nhịn quá mức và xả giận quá mức đều không phải là chuyện tốt.”
Khi người ta cần phát tiết có thể sẽ rống mấy tiếng thật to, hoặc thi đại học xong học sinh sẽ xé vở ôn thi cũng là một cách phát tiết hợp lý. Nó giúp con người giải phóng những buồn đau khổ sở trong giai đoạn vừa rồi, cũng không gây họa cho người khác. Tuy vậy nếu phát tiết quá nhiều sẽ phát sinh thay đổi bản chất, ví dụ một người vốn dĩ định ném đá để xả giận có thể sẽ biến thành ném đá vào người khác sau khi bị người qua đường ngăn cản.
Mọi thứ đều có mức độ, tốt quá hóa dở.
Tào Thiến cũng thấy hình như bản thân càng đập càng nghiện. Sau khi nhìn thấy bàn làm việc của ông chủ tầng 19 bị mình đạp một phát nát bấy, trong lòng cô dâng lên cảm giác sảng khoái bạo lực đầy vặn vẹo. Tào Thiến biết đây không phải là chuyện tốt, bèn thu tay lại.
Hình Diệp nói: “Theo như lẽ thường thì công ty này là vị trí mà tôi và Tào Thiến xuất hiện trong thế giới mới, nên bình thường sẽ không có manh mối chủ chốt liên quan. Nếu thật sự có…”
“Vậy nhất định sẽ là một thứ che giấu nguy hiểm cực độ, không hại chết anh không bỏ qua.” Quan Lĩnh tiếp lời.
Hình Diệp gật đầu, đúng là trẻ nhỏ dễ dạy.
Ngụy Miểu vẫn chưa hiểu, Quan Lĩnh bèn giải thích học thuyết xác suất giá trị may mắn của Hình Diệp cho gã nghe. Nào là phục mệnh tất có manh mối, nghịch mệnh hoặc rời xa kịch bản hoặc tất có nguy cơ, nhưng sau nguy hiểm đó nhất định có thể tìm được manh mối mấu chốt, nguy cơ và lợi ích được hưởng rất đáng giá.
Ngụy Miểu nói: “Vậy chẳng phải tầng tôi xuất hiện cũng có đầu mối sao? Suýt nữa là tôi chết ở đó.”
Quan Lĩnh cạn lời: “Anh không gặp nguy hiểm vì tưởng tượng chung mà do tưởng tượng cá nhân, vậy có thể có đầu mối gì được?”
Ngụy Miểu nín thinh.
Quan Lĩnh bỗng nói: “A? Tôi cũng là người chơi phục mệnh mà, vậy tầng 34 của tôi liệu cũng có thông tin mấu chốt không nhỉ?”
Hắn nhìn Hình Diệp bằng đôi mắt long lanh, anh bèn đáp: “Tôi đã từng xem qua tầng của anh rồi, tạm thời vẫn chưa phát hiện ra điều gì đặc biệt. Có điều không loại trừ khả năng còn có thứ gì đó chúng ta chưa điều tra ra, lát nữa có thể chúng ta sẽ đến tầng 34. Ngoài ra tầng 20 có thể có một người chơi phục mệnh tồn tại, dù vậy kẻ đó không chú ý tới manh mối mấu chốt ở tầng mình xuất hiện mà rời đi.”
“Hả? Sao đại lão lại phát hiện ra được?” Quan Lĩnh hỏi. Vì tìm mã QR mà hắn lục lọi tầng 20 mấy lần nhưng không phát hiện ra người chơi phục mệnh.
Tào Thiến ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Phòng học phải không? Vừa rồi tôi đạp cửa phòng ra thì phát hiện thiết bị điện bên trong không tắt, nguồn điện chính cũng không đóng. Rõ ràng là sau khi tan học có người sốt ruột rời đi, hoảng hốt đến độ quên luôn nguồn điện. Những văn phòng thế này rất chú trọng đến phòng cháy, bởi vì một tầng bốc cháy có thể lan đến mấy công ty gần đó, khi không có ai nhất định phải cắt hết nguồn điện mới khóa cửa.”
“Đương nhiên trong sinh hoạt bình thường cũng sẽ có người vì sơ suất mà quên chuyện này. Nhưng đây là thế giới tinh thần, các NPC còn lại do ý thức thế giới kiểm soát. Chuyện quên cắt điện kiểu này nếu là chuyện cho ý thức thế giới làm ra, tất nhiên sẽ gây nên tai nạn hỏa hoạn lớn. Nhưng lớp huấn luyện tâm lý tan học vào 9 giờ tối, chúng ta đến tầng 20 từ hơn 10 giờ vẫn không có chuyện gì xảy ra. Ý thức thế giới đặt manh mối mấu chốt ở đây hẳn cũng không muốn tầng 20 bị cháy.”
“Còn nếu quên cắt điện thì nhất định đó là người là ý thức thế giới không cách nào khống chết. Hắn lại ở tầng 20 mấu chốt, đương nhiên là người chơi phục mệnh.”
Quan Lĩnh há to miệng nhìn Tào Thiến một cách ngốc nghếch: “Tại sao khẩu khí, cử động và cách phân tích hồi nãy của cô giống đại lão thế?”
Hình Diệp mỉm cười: “Tự tin là chuyện tốt.”
Tào Thiến vẫn luôn học tập theo hắn, mỗi lần Hình Diệp phân tích kịch bản, Quan Lĩnh hoàn toàn thả lỏng đầu óc, nghe xong là thôi. Tào Thiến thì dù có hiểu hay không cũng liều mạng ghi lại, lúc ở thế giới bệnh viện cũng chỉ có mình Tào Thiến mới có thể trả lời những câu hỏi mà Hình Diệp mất trí nhớ hỏi.
Dù không rõ lắm, nhưng cô vẫn luôn trong quá trình trưởng thành, hơn nữa còn chưa từng ngừng nâng cao chính mình.
Thực tế đã cho thấy, dần dần Tào Thiến có thể bám theo mạch suy nghĩ của Hình Diệp, chỉ là không kịp thời mở lời do xuất phát từ tâm lý tự ti. Bây giờ cô có “Vịt con xấu xí biến thành thiên nga” tăng thêm cảm giác hơn người, nên đã có dũng khí nói ra suy đoán của chính mình.
Cô đã trưởng thành hơn rất nhiều, như thế ngay cả khi đến thế giới cao cấp, Hình Diệp cũng sẽ yên tâm.
Sau khi kết thúc thế giới này, 99% Hình Diệp sẽ tiến vào thế giới cao cấp. Tào Thiến và Quan Lĩnh đều biết anh sốt ruột đi cứu gương nhỏ, cần nhanh chóng tiến vào thế giới cao hơn. Họ không ngăn cản, nhưng cũng không chọn đi theo.
Quan Lĩnh không muốn nhanh chóng tiến vào thế giới cao cấp, ai biết có gì đang chờ ở tương lai. Hắn muốn xem Hình Diệp thẳng đường xông tới cửa cuối cùng, nói cho mình biết có cứu được gương nhỏ không. Quan Lĩnh kí thác toàn bộ hi vọng của mình lên Hình Diệp, cũng giống như một con bạc đang đặt cửa. Nên hắn sẽ tiếp tục chung đội với Hình Diệp, cho đến khi dùng năng lực của mình đưa Hình Diệp tới thế giới cao cấp mới thôi. Hắn tin rằng đại lão sẽ không quên mình, nếu có cách thì nhất định anh sẽ nói cho hắn biết.
Quan Lĩnh hiểu rõ sự kém cỏi của bản thân mình, không cầu tiến, thích trốn tránh trách nhiệm. Nhưng Hình Diệp đã từng nói, hắn có kỹ năng diễn xuất, có dũng khí cược một ván với định mệnh, có tư tưởng co được duỗi được (không biết xấu hổ). Hình Diệp vạch trần khuyết điểm của hắn, nhìn thẳng vào ưu điểm của hắn. Điều này khiến Quan Lĩnh không còn căm ghét bản thân mình nữa, và cũng càng thêm tin tưởng anh.
Tào Thiến thì hi vọng có thể tiếp xúc nhiều hơn với Lâm Lâm, khi tiến vào thế giới cao cấp độ thân mật sẽ đạt được 80, như vậy có thể sử dụng năng lực ban đầu – tuy khiến người ta cạn lời – nhưng quả thực rất mạnh.
Họ đều đã có kế hoạch, và cũng tin chắc rằng nhất định thế giới này Hình Diệp cũng sẽ chiến thắng.
Hình Diệp nói với Tào Thiến: “Thực ra có thể phân tích sâu thêm một chút. Ví dụ như tại sao người chơi phục mệnh kia lại hốt hoảng rời khỏi tầng 20 như vậy, có phải kẻ đó đã nhìn thấy cái gì rồi không? Đương nhiên cũng có thể là kẻ đó rất sợ hãi khi nhìn thấy người hóa động vật. Nhưng điều này không đúng lắm, chúng ta đã trải qua rất nhiều thế giới, đến cả người rối cũng gặp rồi, hình như người hóa thú vật cũng không khó tiếp nhận đến vậy. Từ 5 rưỡi chiều đến 9 giờ người đó vẫn có thể duy trì bình thường được, không bị tưởng tượng cá nhân g**t ch*t, nghĩa là tính cách người này khá bình tĩnh và không suy nghĩ lung tung. Tình huống này, trừ phi đã xảy ra chuyện gì đó đặc biệt, hoặc là phát hiện ra nguy hiểm thì người này mới có thể vội vã rời khỏi tầng 20.”
Tào Thiến tiếp thu, cô lấy giấy bút ra ghi lại, còn Ngụy Miểu thì hoàn toàn khâm phục.
Cuối cùng gã cũng hiểu rõ tại sao một người chơi phục mệnh như Quan Lĩnh lại nghe Hình Diệp răm rắp, thậm chí còn tình nguyện đưa mã QR mình tìm được cho Hình Diệp (Tuy sau đó anh cũng trả lại cho Quan Lĩnh). Gã cứ cho rằng Hình Diệp là loại người giống Địch Huống, nhưng giờ mới phát hiện ra đánh đồng Hình Diệp với Địch Huống là sỉ nhục anh.
Địch Huống là kẻ khôn lỏi chỉ biết lợi dụng và lừa gạt, ngoài ra còn dùng số lượng để ép người chơi phải nghe mình chỉ huy, sau khi hút sạch giá trị thì g**t ch*t để thu hoạch điểm. Còn Hình Diệp lại bất giác làm người khác tin phục, còn ước gì có thể dùng điểm và khả năng của mình để đối lấy phân tích thông tin.
Đây là sự chênh lệch của thông minh và sức hút của nhân cách.
Ngụy Miểu nói: “Đại lão, nếu có thể tìm được đồng đội của tôi thì cửa này cậu cũng dẫn anh ta luôn được không? Chúng tôi không dám mơ xa vời là được chung đội với anh, nhưng chỉ mong muốn được dẫn dắt một chút, học được ít cách làm sao qua cửa. Chúng tôi sẽ ngoan ngoãn vâng lời.”
Gã bất giác gọi Hình Diệp là “Đại lão” giống như Quan Lĩnh. Ngụy Miểu và Quan Lĩnh có đặc trưng của những người lăn lộn trong xã hội, bị cuộc sống mài mòn hết góc cạnh. Đây không phải chuyện xấu, chỉ là cách để thích nghi với xã hội mà thôi.
Bốn người đi mãi từ tầng 19 đến tầng 17, nơi Hình Diệp đang làm việc.
Vừa tiến vào, Hình Diệp đã cảm thấy bầu không khí không đúng lắm.
Một con ruồi đang đứng trong hành lang, sau khi nhìn thấy Hình Diệp thì u ám nói: “Hình Diệp, 4 tiếng đồng hồ rồi, cà phê của tôi đâu? Không phải cậu đang tăng ca à? Trưởng phòng Nhậm bảo cậu tăng ca, sao cậu lại bỏ chạy? Tôi phải báo cáo cho trưởng phòng Nhậm, đánh trượt báo cáo thực tập của cậu để cậu không thể tốt nghiệp được, ha ha vù ùuuu!”
“Tởm quá đi mất…” Từ nãy giờ Ngụy Miểu không gặp được mấy người động vật, bây giờ nhìn thấy một thứ ghê tởm như vậy liền vội vã che mắt lại.
Trạng thái con kiến của Hình Diệp và Tào Thiến còn dễ nhìn hơn nhiều so với con ruồi này!
Tào Thiến định cho con ruồi kia một đấm, nhưng nhìn thấy dáng vẻ của gã lại bất giác lùi mấy bước, khẽ nói với Hình Diệp: “Ngại quá, tôi không muốn động thủ, sợ bị bẩn nắm đấm.”
“Vậy tấn công ở cự ly xa vậy.” Quan Lĩnh giơ súng bách phát bách trúng lên bắn một phát vào trán con ruồi.
Nếu là NPC bình thường, dù ngoại hình có xấu một chút, tính cách có tồi tệ một chút thì Quan Lĩnh cũng không ra tay ngay như vậy. Nhưng trong thế giới tưởng tượng, bề ngoài tượng trưng cho tính cách, cũng tượng trưng cho mức độ nguy hiểm, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Sau khi biết hết thảy ở chỗ này đều không phải là thế giới chân thật, Hình Diệp cũng đã dặn qua Quan Lĩnh rằng nếu nhìn thấy mấy thứ khỉ khô này có thể động thủ.
Đạn bắn chính xác vào đầu con ruồi, nhưng lại xuyên qua cơ thể nó và bay về phía thật xa.
“Vũ khí của tôi vô dụng ư?” Quan Lĩnh cả kinh.
Hình Diệp vẫn giữ vẻ bình tĩnh như cũ, anh nói: “Thật ra tôi cũng từng suy đoán rằng mã QR và năng lực ban đầu của chúng ta chưa hẳn đã có tác dụng với thế giới này. Xem ra thật sự đúng là thế.”
“Tại sao chứ?” Nhìn thấy con ruồi đang hướng tới mình, Quan Lĩnh bắt đầu cảm thấy sợ hãi.
“Đạn có thể bắn thủng tưởng tượng à? Vòng lửa cũng không đốt chảy được con ruồi giả.” Hình Diệp nói: “Lợi dụng tưởng tượng để hạn chế phần lớn mã QR và năng lực ban đầu của chúng ta. Thế giới này cũng khá thú vị đấy.”
“Không phải chuyện thú vị hay không đâu!” Quan Lĩnh la lên: “Bây giờ nó cách chúng ta càng lúc càng gần, liệu nó có bất ngờ phân thành một đống ruồi dính lên người chúng ta không? Vì nếu thế thật thì ngay cả khi không bị ăn hết cũng chết vì ghê tởm mất thôi!”
“Nín ngay!” Tào Thiến cho Quan Lĩnh một bạt tai, nhưng đã không còn kịp nữa.
Quan Lĩnh, người có kinh nghiệm xem phim kinh dị phong phú, đã thành công cung cấp tài liệu cho ý thức thế giới. Con ruồi kia phát ra hai tiếng “Vù vù” rồi nói: “Cậu không nghe lời, lại còn dẫn người ngoài tới công ty. Tôi phải trừng phạt các cậu, dẫn cậu tới gặp trưởng phòng Nhậm để chị ấy xử lý mấy người!”
Nói xong gã thật sự phân thân thành vô vàng con ruồi bay tới, Tào Thiến và Ngụy Miểu thật sự có lòng muốn giết Quan Lĩnh luôn!
Quan Lĩnh khóc hu hu thật to: “Cái thế giới chết tiệt gì thế này, tôi chỉ tiện miệng nói một câu còn có thể thêm buff cho kẻ thù!”
Hình Diệp thì đã sớm đoán được. Nếu có thể kiểm soát suy nghĩ thì sẽ không hình thành rất nhiều hoài nghi và suy đoán.
“Tào Thiến, phá cửa kính đi.” Hình Diệp nhắc nhở: “Mã QR và năng lực của chúng ta vô dụng thì đồ vật của thế giới này phải hữu dụng.”
Trước đó Hình Diệp đã chú ý Tào Thiến có thể phá hư tòa nhà trong thế giới tinh thần. Điều này xem ra rất bất hợp lý, tại sao chúng ta có thể phá tường mà không thể đập chết ruồi? Nhưng thật ra nó đã cho người chơi một cách để tự vệ, nếu không thực sự sẽ rơi vào trường hợp bó tay hết cách.
Vẫn là câu nói cũ, trò chơi sẽ không để cho người chơi tắt hết mọi tia hy vọng, nhưng phải xem người chơi có phát hiện được hay không mà thôi.
Thoạt đầu Tào Thiến đã từng tấn công con người. Cô kể lại mình đã đánh ngất con gián người kia, nhưng sau khi xem xét Hình Diệp phát hiện ra tấm ngăn cửa phòng vệ sinh đã bị tháo ra một miếng.
Thực ra chuyện này rất hợp lý. Tào Thiến sợ gián đến vậy sẽ không thể trực tiếp tiếp xúc con gián người được. Hoặc là cô dùng dụng cụ dọn dẹp, hoặc phá cửa để đập. Chẳng qua lúc đó tinh thần của cô không ổn nến không nói cho Hình Diệp, bản thân cũng không chú ý tới.
Sau khi nghe lời Hình Diệp nói, mấy người còn lại bèn biến thành đại đội phá dỡ, bắt đầu phát điên phá cửa phá gương để quạt rớt một đám ruồi. Tào Thiến thì đứng trước người Hình Diệp để che chở cho anh thuận tiện vẽ mã QR. Không ngờ họ lại tìm được hai mã QR trong phòng cố vấn tâm lý!
Ngụy Miểu vừa đập vừa nói: “Khốn nạn, lũ ruôi này còn biết cắn người nữa. Quan Lĩnh!”
Quan Lĩnh tủi thân: “Vừa rồi tôi mới nghĩ nhiều khi con ruồi sẽ bâu trên thi thể động vật, nên hẳn sẽ ăn thịt thôi mà.”
“Anh câm mồm ngay đi!” Nếu không phải đang trong tình thế nguy cấp, Tào Thiến thật sự muốn nện một tấm kính lên đầu Quan Lĩnh.
Duy chỉ có mình Hình Diệp là không bực mình không hoảng hốt, dưới tình huống bị ruồi cắn mấy miếng tay anh vẫn không chệnh, thành công vẽ ra mã QR thứ nhất.
Hai mã QR họ tìm được ở tầng 20 không kịp thử nghiệm công dụng, chỉ đủ sức đoán mò căn cứ vào miêu tả.
Miêu tả của mã QR mà Hình Diệp lựa chọn là: Âm nhạc trong phòng tư vấn tâm lý, luôn có thể khiến người ta bình tĩnh lại.
“Thanh thản”, mã QR thuộc lại khống chế tinh thần, gần như chỉ tồn tại trong thế giới đặc biệt và nhắm vào tinh thần của người chơi. Có thể cưỡng chế người chơi trấn tĩnh lại không nghĩ lung tung, xóa bỏ hết tổn thương tinh thần của người chơi do cảm xúc tạo thành. Mã có tác dụng trong 10 phút, sau khi vẽ lại còn 5 phút.
Sau khi mã QR được sử dụng, một đám ruồi bay tán loạn mất tiệt, chỉ còn lại một con ruồi người. Tào Thiến xông lên dùng cánh cửa như vỉ đập ruồi mà đập nó dẹp lép, không thể dậy nổi.
Mã QR Năng Lượng Cao
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 117: Thanh thản
