Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 116: Nội chiến

Chương 116. Nội chiến

Nếu Hình Diệp đoán không sai thì chỗ này chính là thế giới tinh thần của người da đen kia, có điều anh không thể nào giải thích nguyên nhân cụ thể cho người khác được vì chuyện này còn liên quan đến thân phận thực của tấm gương, và Ngụy Miểu cũng không biết chuyện này.

Hình Diệp vẫn luôn thấy lạ – Tại sao tấm gương, người vẫn luôn gắn bó cùng anh như hình với bóng ngay từ thế giới đầu tiên, lại tìm khắp nơi không thấy? Mãi đến khi nhìn thấy hết thảy mọi chuyện xảy ra trong phòng tư vấn tâm lý, anh mới bỗng nảy ra một suy nghĩ – Đây không phải là thế giới thực, hoàn toàn không tồn tại tấm gương trên ý nghĩa vật lý.

Trên người Tào Thiến có thiên nga thủy tinh nghĩa là họ có thể mang vật thật vào. Vì thế ban đầu tấm gương đã theo chân Hình Diệp vào thế giới tinh thần. Nhưng gương lại có năng lực tùy ý dịch chuyển cơ thể, để trợ giúp Hình Diệp điều tra xác định tình hình của thế giới này nên cậu đã di chuyển ra ngoài trước. Nào ngờ vừa dịch chuyển, gương lại bất chợt thoát khỏi thế giới tinh thần.

Có lẽ giữa thế giới tinh thần và thế giới thực ngoài kia có một lớp ngăn, lúc tấm gương tiến vào là nhờ sức mạnh của hệ thống, sau khi ra ngoài cậu không thể nào tự mình quay về.

Hình Diệp giấu chuyện của tấm gương, chỉ nói những suy đoán kia cho ba người: “Chỉ cần tâm trí chúng ta hơi chút đồng cảm với người da đen là có thể chìm trong tưởng tượng chung, nghĩa là thế giới này căn bản là thế giới tinh thần của người da đen.”

“Nói cách khác, chúng ta đang ở trong đầu của một bệnh nhân tâm thần hả?” Ngụy Miểu hỏi: “Có khoa trương quá không vậy?”

“Chủ nhân của thế giới có chứng sợ xã hội và lo lắng dẫn đến trầm cảm mức độ nặng, không thể vơ đũa cả nắm như thế được.” Hình Diệp kiên nhẫn giải thích: “Hơn nữa trong trò chơi khiêu chiến định mệnh này, những chuyện như vậy đều có thể xảy ra, có gì không thể tồn tại trong thế giới này không?”

Lời của anh đã thuyết phục được Ngụy Miểu. Còn Tào Thiến sau khi ghi chép lại thì đá hai cú thật lực lên bức tường bên cạnh, khiến nó vỡ nát.

Ba người còn lại: “…”

Ngụy Miểu – người ngoài đội ngũ hỏi: “Cô, cô… đang ra oai với tôi đấy hả?”

Tào Thiến hờ hững đáp: “Không, trong lòng tôi khó chịu nên muốn phát tiết chút thôi.”

Về cơ bản cô cũng có chứng sợ xã giao nhẹ. Mà trong cuộc sống hiện đại bây giờ đó cũng là chuyện rất thường gặp. Mọi người sẽ dần dần căm ghét các hoạt động gặp gỡ, nếu có thể gửi tin nhắn Wechat tuyệt đối sẽ không gọi điện, thậm chí khi nhìn thấy số điện thoại lạ gọi tới sẽ cảm thấy sợ hãi. So với thế giới thực 3D, mọi người sẽ có khuynh hướng giao lưu ở thế giới 2D hơn. Trên mạng không thấy mặt người có thể không giấu diếm gì nhau, nhưng trong cuộc sống hiện thực lại rất khó tiếp xúc với người lạ.

Vấn đề này không tính là bệnh tật, chỉ là một loại trạng thái. Nó cũng là điểm chung của thời đại này, còn được gọi là “Trạch”. Có điều Tào Thiến lại mang tính cách này, có điểm chung với chứng bệnh của người da đen, nên trong thế giới tinh thần cô là người chịu ảnh hưởng nhiều nhất. Nếu không nhờ Hình Diệp kịp thời tìm được, có thể giờ cô đã chết rồi.

“Đại lão à, nếu đã biết đây là chỗ nào rồi thì có phải anh đã tìm được biện pháp ra ngoài không? Chúng ta chỉ cần thoát được là coi như đã qua ải đúng không?” Quan Lĩnh lo lắng nhìn Tào Thiến, mà trong lòng hắn cũng cảm thấy càng lúc càng ngột ngạt.

Hình Diệp lắc đầu, nếu chỉ đơn giản như vậy thì tốt rồi. Tạm thời đặt kết cục tạm qua một bên mà chỉ đoán hướng đi của tấm gương là có thể phát hiện ra chỗ này không phải toàn bộ thế giới. Nếu thế giới này không có bất cứ tấm gương thật nào thì ý thức của Lục Minh Trạch sẽ không thể thoát ra được. Nhất định bên ngoài có tồn tại thế giới thật, chỗ này chỉ là thế giới đơn giản trong đầu mà thôi.

Quan Lĩnh há hốc miệng: “Anh đang nói chỗ này giống búp bê Matryoshka, trong thế giới này có thế giới khác sao? Vậy thế giới bên ngoài có an toàn hơn chút không?”

* Búp bê Matryoska là một loại búp bê đặc trưng của Nga, là một bộ gồm những búp bê rỗng ruột có kích thước từ lớn đến nhỏ. Con búp bê nhỏ nhất sẽ được chứa đựng trong lòng con búp bê lớn hơn nó một chút, đến lượt mình con búp bê lớn được chứa trong một con búp bê khác lớn hơn, và cứ thế cho đến con lớn nhất sẽ chứa tất cả những con búp bê còn lại trong bộ.

“Không đâu.” Hình Diệp lắc đầu: “Về cơ bản chỉ có thể nguy hiểm hơn mà thôi.”

Ngụy Miểu trợn mắt há miệng, nghi ngờ hỏi: “Không đúng, những thế giới tôi từng trải qua trước đây tuy có thất bại không ít lần, nhưng đâu có khó đến thế đâu.”

Trong thế giới này, tưởng tượng của bản thân có thể giết người, tưởng tượng của thế giới có thể giết người, thế giới ý thức bên ngoài còn không biết là thứ gì, một tầng phủ thêm một tầng cứ như phải giải khóa vòng Cửu liên vậy!

Quan Lĩnh cũng nghi hoặc: “Thực ra tôi đã phát hiện hồi ở thế giới vườn trường và thành phố con rối cũng coi như bình thường, dù sao cũng chỉ cần cố gắng là đạt được kết cục thật. Nhưng các thế giới sau càng lúc lại càng bất thường, chỉ cần bất cẩn chút thôi là rơi vào trường hợp tận diệt cả team. Giống như kể từ khi chung đội với đại lão là độ khó của thế giới tăng vọt…”

Dưới trạng thái bình thường những lời này của Quan Lĩnh chỉ là suy nghĩ trong lòng hắn chứ không thể nói ra miệng. Nhưng giờ hắn khó chịu vô cùng, một khía cạnh xấu xa khiến người ta căm ghét trong bản chất cũng từ từ lộ ra. Mỗi người đều có một mặt xấu xa ác độc, căm ghét người khác hoặc muốn đổ trách nhiệm cho người khác là bình thường. Dưới trạng thái giữ vững lý trí, con người có thể khắc phục mặt tối tính cách này, nhưng bây giờ Quan Lĩnh đã dần khó mà nhịn được nữa.

“Tôi nghĩ hẳn nguyên nhân không phải chung đội với tôi mà là xác suất kết cục thật.” Hình Diệp trấn an Quan Lĩnh: “Gần như mỗi thế giới chúng ta đều có thể đánh ra kết cục thật. Ví như tôi là trò chơi cũng sẽ gia tăng độ khó nhắm vào chúng ta.”

Hình Diệp hiểu được suy nghĩ của mọi người. Anh cũng không muốn tức giận, nhưng phải duy trì lý trí giữa trạng thái suy sụp quá đỗi khó khăn, giống như bắt một người đang đứng bên trái phải nhìn qua bên phải là điều bất khả thi. Nhiều nhất là người có tốc độ nhanh có thể giảm bớt chênh lệch thời gian giữa hai cái này mà thôi.

Hình Diệp cố gắng ngăn suy nghĩ muốn răn dạy Quan Lĩnh và Tào Thiến lại, nói: “Chúng ta vẫn nên đi tìm người chơi khác, hơn nữa còn phải tìm từng tầng từng tầng một. Mỗi tầng đều khác biệt, không chừng có thể tìm được biện pháp thoát ra ngoài. Ngoài ra, Quan Lĩnh và Tào Thiến, hai người bình tĩnh một chút, hiện tại cần mọi người tìm kiếm mã QR đặc biệt. Thế giới này rất đặc thù, mã QR trong đó hẳn cũng có sức mạnh phi thường. Hai người còn nhớ “Ngôn từ gai nhọn” mà Randy sử dụng trong thế giới thành phố con rối chứ? Mã QR đó thuộc loại tinh thần, dựa vào ngôn ngữ là có thể khiến đối thủ trọng thương, hiệu quả không thể khinh thường được. Vì chiến đấu sau này, chúng ta không thể bỏ qua mã QR trong thế giới này được.”

“Hãy lục tìm trong phòng tư vấn tâm lý đi, không chừng chúng ta có thể tìm được.”

Anh vẫn luôn giữ được điềm tĩnh khiến Quan Lĩnh và Tào Thiến cảm thấy tốt hơn một chút. Họ chạy vào văn phòng tìm kiếm, nhưng Hình Diệp lại không nhúc nhích.

“Hai người chơi phục mệnh ư?” Ngụy Miểu híp mắt nhìn Hình Diệp. Hiển nhiên là gã hiểu lầm Tào Thiến cũng là phục mệnh: “Anh tính toán khá đấy nhỉ. Người chơi nghịch mệnh thu nạp vài phục mệnh, coi phục mệnh như nô lệ để hút máu, đó là biện pháp tốt nhất để đạt được điểm số.”

Mắt Ngụy Miểu đò ngầu, gã chỉ chỉ mình, nói: “Loại người như mày có phải cũng đang coi tao là cây ATM không? Giết được tao rồi là có thể nhận được 1000 điểm, mấy đứa chúng mày không phải đều thế sao? Mày với Địch Huống có gì khác nhau đâu!”

Địch Huống, cái tên quen thuộc làm sao.

Hình Diệp cười khẩy: “Khác nhau lớn lắm chứ. Nếu anh coi cấp bậc của tôi thấp vậy là đang coi rẻ tôi đấy. Thế giới trước tôi được hẳn 39000 điểm, 1000 điểm quèn kia của anh chả đáng lọt mắt xanh tôi đâu.”

Bình thường Hình Diệp vốn không phải là người thích khoe khoang. Anh vẫn luôn khiêm tốn trầm lặng, có trách nhiệm với từng câu từng chữ mình thốt ra, chưa bao giờ dùng từ ngữ vô nghĩa để chọc giận người khác. Vậy mà bây giờ ngay cả Hình Diệp cũng hơi mất khống chế.

“Mày coi thường tao à?” Ngụy Miểu nổi giận vì những lời Hình Diệp vừa nói, gã túm phắt lấy cổ áo Hình Diệp: “Tao làm việc trong đội bơi lội tỉnh, từng đào tạo hàng bao học trò, có vài người còn được chọn vào đội tuyển quốc gia và đạt kiện tướng bơi lội vô địch thế giới kia kìa! Mấy thằng giá áo túi cơm như chúng mày thấy tao già thì không cần tao nữa, đẩy đội thứ hai cho tao phụ trách, coi khinh tao đúng không!”

Vẻ mặt gã vặn vẹo, gã đứng đó gào thét với Hình Diệp như một kẻ điên.

Hình Diệp nhìn Ngụy Miểu một lúc, đột nhiên giơ ta ra vẽ trên không trung.

“Mày muốn làm gì? Muốn đánh thật à? Tao chả ngán đâu!” Ngụy Miểu cũng lấy điện thoại ra định sử dụng mã QR.

Tào Thiến đã phát hiện ra động tĩnh bên này, cô bất thình lình xông tới vặn gãy một cánh tay của Ngụy Miểu. Bình thường Tào Thiến chỉ chế ngự kẻ thu mà thôi, còn đối với người bình thường cô sẽ không ra tay ác độc như vậy.

Nhìn thấy hành động của Tào Thiến, Quan Lĩnh đang tìm mã QR chợt nhớ ra lúc đầu ở thế giới trường học Tào Thiến cũng dứt khoát như thế, đạp một phát khiến hắn văng xuống dưới chỗ quỷ ăn não.

Chuyện đó thực sự rất kinh khủng. Quan Lĩnh chỉ là một người bình thường, không có trái tim mạnh mẽ như Hình Diệp. Lắm lúc hắn vẫn chợt nhớ tới, mà thời điểm này chỉ còn lại căm hận Tào Thiến.

Ngụy Miểu gào to: “Chúng mày cho rằng tao chỉ có duy nhất một năng lực ban đầu sao? Ngoại trừ Lãng lý bạch điều ra tao còn khả năng Giáo dục con người, tao muốn khống chế bọn mày, khống chế…”

Quan Lĩnh thì như bị quỷ ám mà móc khẩu súng Trăm phát trăm trúng ra nhắm ngay Tào Thiến đang chế ngự Ngụy Miểu. Trong đầu hắn chỉ còn một suy nghĩ, mình phải giết Tào Thiến, nếu không người tiếp theo bị cô ta đối xử như thế chính là mình.

Giữa lúc hỗn loạn cực độ, Hình Diệp đã vẽ xong nét bút cuối cùng. Âm thanh của “Khúc cầu siêu” chợt vang vọng trong hành lang.

“Khúc cầu siêu” thuộc dạng mã QR quý hiếm, chỉ có hiệu quả khác chế với oán linh, còn với loài người thì vô hiệu. Nhưng bản thân khúc nhạc này lại vô cùng êm ái dễ chịu, mỗi lần nghe thấy sẽ có cảm giác linh hồn như được thanh tẩy.

Hình Diệp không ngừng tay mà vẫn tiếp tục vẽ. Anh vẽ ra một chiếc đàn dương cầm nhỏ bằng nửa chiếc dương cầm bình thường. Tuy nhỏ, nhưng công dụng của nó vẫn rất hoàn chỉnh, có thể tấu nhạc, chỉ có điều hiệu quả không êm tai bằng đàn dương cầm bình thường.

Hình Diệp đứng trước cây đàn nhỏ, khe khẽ đàn một ca khúc. Anh không hề che giấu cảm xúc của mình, mà thả tất cả tâm trạng lúc này vào âm nhạc. Nghe thấy tiếng đàn của anh, người ta cảm nhận được Hình Diệp đang lo lắng, âu sầu, nhẫn nhịn, bi thương, ngoài ra còn có… Điên cuồng.

Anh còn khó chịu hơn bất cứ người nào đang ở đây. Anh ước gì có thể giết được hết thảy những người trước mặc, bất kể là đồng đội của anh hay không, là người chơi hay NPC. Anh muốn tìm gương nhỏ, vĩnh viễn giấu gương trong ngực mình, không cho ai nhìn thấy cả.

Anh muốn xé nát tất thảy những gì đang ngăn chặn trước mặt mình, muốn tống khứ trò chơi, vứt bỏ kịch bản, vứt hết suy nghĩ phải lấy đại cục làm trọng. Anh muốn thần cản giết thần, phật cản giết phật.

Nhưng mà không được, không thể làm như thế.

Nếu tùy hứng có thể giải quyết vấn đề, tại sao còn cần tâm trí? Nếu điên rồ có thể đạt được tất cả, tại sao còn cần đạo đức và pháp luật làm gì? Nếu con người đều bởi vì chút xíu không vui là vứt bỏ hết trách nhiệm, bỏ hết tất cả mọi thứ, chỉ lo chán nản sa sút thì xã hội sao tiến bộ được?

Lý trí, quy tắc, dư luận, mối liên hệ giữa người với người… Con người sống trên đời này phải chịu đủ thứ trói buộc, đó là hạn chế và cũng là bảo hộ. Có một vài giới hạn không bao giờ được phép vượt qua.

“Quan Lĩnh, hãy chữa trị cho Ngụy Miểu.” Trong tiếng nhạc “Khúc cầu siêu”, Hình Diệp nói với Quan Lĩnh.

“Tào Thiến, thả anh ta ra, hãy cùng tôi nói xin lỗi Ngụy Miểu.”

Sau đó anh nhìn Ngụy Miểu, nói: “Xin lỗi anh Ngụy Miểu, tôi có vô số lý do để giải thích những lời đường đột vừa rôi của mình. Nhưng sai là sai, là tôi coi trời bằng vung, không chịu nghiêm túc với người hợp tác là anh. Lúc hành động tôi cũng không trưng cầu ý kiến của anh, ỷ vào việc chúng tôi đông người hơn nên độc đoán chuyên quyền. Là lỗi của tôi cả.”

Quan Lĩnh im lặng chữa vết thương giúp Ngụy Miểu, sau đó Tào Thiến giơ tay ra nói: “Tôi đã quá ngông cuồng, anh cũng bẻ gãy tay tôi đi, nếu mà kêu tiếng nào thì coi như tôi thua.”

Cô biệt nữu không nói xin lỗi, nhưng cũng đã tỏ ý áy náy.

Quan Lĩnh thu lại súng Trăm phát trăm trúng rồi quỳ xuống trước mặt Tào Thiến, giơ tay tát mạnh lên mặt mình, mắng: “Mẹ kiếp tôi nghĩ gì thế này, lại định ra tay với đồng đội của mình!”

Hành động tự vả mặt của hắn vô cùng thuần thục, mà việc quỳ xuống cũng rất rành rẽ như nước chảy mây trôi, hiển nhiên là đã quỳ vô số lần trước mặt vợ do đánh bạc.

Sau khi được chữa khỏi tay, tơ máu trong mắt Ngụy Miểu cũng dần tan đi. Gã thở dài: “Mấy người xin lỗi gì chứ, rõ ràng là đã cứu tôi, còn dẫn tôi qua cửa. Vừa rồi nếu tự hành động là tôi đã chết rồi, nghe mấy người là đúng. Tôi… Đắc ý gì cơ chứ.”

Một vụ huyết án vì cảm xúc cá nhân mà suýt nữa tự sát hại lẫn nhau cứ thế mà tiêu tan.

“Ca khúc này êm tai quá.” Ngụy Miểu hỏi: “Nghe mà muốn khóc, nhưng lại cảm thấy vui sướng. Là bài gì thế?”

“Khúc cầu siêu.” Hình Diệp đáp: “Là bài hát an ủi linh hồn, vỗ về người sống.”

“Chả trách tôi lại nhớ đến người cha đã qua đời nhiều năm của mình.” Ngụy Miểu khẽ nói.

Bất kể là “Đàn dương cầm” hay “Khúc cầu siêu” đều là mã QR Hình Diệp thu thập được trong thế giới hỗn chiến đầu tiên, mà Tào Thiến và Quan Lĩnh cũng thế. Họ đi cùng nhau cho tới hôm nay, quen biết nhau vì bài hát này, hiện tại đều được nó trấn an.

Bản thân “Khúc cầu siêu” có thể dễ dàng khiến người ta nhớ đến người thân đã khuất, đồng thời cũng có hiệu quả an ủi vỗ về. Buồn bã nhưng điềm tĩnh – đây chính là cảm xúc mà hiện giờ mọi người cần nhất.

“Quả nhiên đại lão đúng là đại lão, dưới tình huống này vẫn có thể nghĩ đến “Khúc cầu siêu”. Quan Lĩnh tỉnh táo lại, nói: “Vừa rồi tôi còn nghĩ rằng chúng ta thực sự tiêu đời rồi, sao tôi có thể thốt ra những câu như thế nhỉ.”

Gì mà vì chung đội với đại lão nên thế giới mới trở nên khó khăn, quá vô liêm sỉ.

“Thật sự tôi không có suy nghĩ đó!” Quan Lĩnh giơ ba ngón tay thề với Hình Diệp.

“Có cũng không sao.” Hình Diệp nói: “Những cảm xúc như ghen ghét, oán trách, kích động ai cũng có cả. Lắm lúc xuất hiện vài suy nghĩ không tốt cũng chả sao, chúng ta phải học được cách tiếp nhận chính mình, chấp nhận rằng mình có thiếu sót, chấp nhận mình là người không hoàn hảo. Khi nhìn thẳng vào khuyết điểm, hãy dùng cảm xúc tích cực để sửa lại, không thể đè nén mãi, càng đè nén lại càng b**n th** mà thôi.”

Nhờ lần bùng nổ cảm xúc này Hình Diệp mới phát hiện ra về cơ bản mình là một người rất tự đại.

Anh có địa vị xã hội cũng như EQ IQ vượt trội, trong lòng vẫn luôn xất giấu cảm giác tự mãn hơn người.

Hóa ra mình cũng có rất nhiều khuyết điểm, Hình Diệp thầm nghĩ. Nhưng không sao cả, điều này chứng tỏ rằng mình có thể trở nên càng hoàn hảo hơn.

Anh cũng phát hiện, hóa ra mình còn nhớ Lục Minh Trạch hơn cả tưởng tượng, càng không thể nào rời khỏi cậu.

Quan Lĩnh tìm được một mã QR, Tào Thiến cũng phát hiện ra một cái. Hai người đưa cho Hình Diệp, Hình Diệp bèn lặng lẽ ghi nhớ.

Nếu như với cảm xúc lúc nãy có lẽ anh sẽ không thể nhớ được những mã QR đó.

Sau thời gian 15 phút có tác dụng của “Khúc cầu siêu”, Tào Thiến nhớ lại bản nhạc êm ái này rôi nói: “Hồi chiến đấu có nghe bài hát này nhiều lần, nhưng vẫn không để ý nó hay đến thế. Đó là quà tặng của Lâm Tĩnh Tuyết dành cho chúng ta, chúng ta được một NPC cứu, lại còn là NPC của thế giới khác nữa chứ.”

“Đi thôi.” Hình Diệp nhớ mã QR xong thì nói: “Đi tìm những người chơi khác, tiếp đó mọi người cùng thoát khỏi chỗ chết tiệt này thôi nào.”


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 116: Nội chiến
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...