Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 115: Tưởng tượng chung

Chương 115. Tưởng tượng chung

Mãi đến khi “Lục Minh Trạch” biến mất hoàn toàn, Tào Thiến mới hoàn hồn nổi. Cô nhớ mình đã từng thấy khuôn mặt này trên gương của Hình Diệp, mà dáng vẻ người thật còn đẹp hơn cả mặt phẳng trong gương. Cô không khỏi nín thở một chút, đoạn hỏi Hình Diệp: “Gương nhỏ của anh đấy hả?”

Hình Diệp nhìn Tào Thiến một cái, nhưng không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô mà nói: “Chúng ta hãy tiếp tục tìm người và manh mối, nhanh chóng tìm ra xem rốt cuộc thế giới này là cái gì.”

Ngụ ý rằng trước mắt ngay cả anh cũng không tìm thấy gương.

Tào Thiến sờ sờ khối thủy tinh thiên nga trong túi áo đồng phục lao công rộng thùng thình. Lúc chọn Lâm Đạt, cô chưa từng nghĩ sẽ nhận được báo đáp gì cả, chỉ cảm thấy ai cũng là nạn nhân của trò chơi nên không muốn làm một kẻ thấy chết không cứu mà thôi. Nhưng ai ngờ được rằng, người được cứu vớt hóa ra lại là cô.

Rốt cuộc hệ thống làm thế là vì cái gì?

Hình Diệp tìm kiếm ở vị trí “Lục Minh Trạch” biến mất một hồi, Ngụy Miểu mới tỉnh táo nói: “Ôi mẹ ơi, may mà đàn ông đẹp trai như vậy chỉ tồn tại trong thế giới trò chơi mà thôi. Chứ nếu thế giới thực mà có thì tôi không tìm được vợ mất.”

Suy nghĩ cực kỳ điển hình của trai thẳng.

Ngụy Miểu lại hỏi: “Ờm người đó, cậu ta là do anh tưởng tượng ra hả? Sao anh lại tưởng tượng ra người đó vậy?”

Hình Diệp cũng không muốn nhìn thấy Lục Minh Trạch có được cơ thể dưới tình huống thế này. Anh hi vọng mình có thể nhìn thấy gương nhỏ quay lại cơ thể mình trong thế giới hiện thực, thấy được Lục Minh Trạch tỉnh táo nói cảm ơn với mình. Ai ngờ trong tình huống này, anh lại phải trơ mắt nhìn thấy cậu biến mất…

Chờ chút!

“Nhất định tầng 20 có manh mốt mấu chốt gì đó, nếu không thì tôi sẽ không nhìn thấy cậu ấy ở đây.” Hình Diệp nói với ba người còn lại: “Sau khi người bình thường gặp phải chuyện mình không muốn thấy, ý thức sẽ khiến người đó trốn chạy khỏi nơi làm mình đau lòng. Nếu tôi có thể nhìn thấy cậu ấy ở tầng 20, chứng tỏ nhất định nơi đây có thứ ý thức thế giới không muốn bị tôi phát hiện ra sự tồn tại của nó.?”

Ngụy Miểu hơi sững sờ. Gã cảm thấy Hình Diệp có quan hệ mật thiết với cậu trai xinh xắn vừa biến mất kia, khi dáng hình người đó tan biến triệt để, hình như Hình Diệp rất đau lòng. Dưới cảm xúc và tình huống này, một người phải làm thế nào mới có thể giữ vững được lý trí và tỉnh táo để phân tích tình hình nhỉ? Nếu là gã, gã sẽ vĩnh viễn không muốn quay lại tầng 29 đối diện với cảm giác mất mặt của bản thân mình.

Tào Thiến và Quan Lĩnh thì đã quen rồi. Điều làm hai người lo lắng hơn chính là hồi nãy Hình Diệp có nói “Trốn khỏi chốn làm mình đau lòng”, nghĩ là bây giờ Hình Diệp đang rất buồn, chỉ là anh cố kìm lại mà thôi.

Tầng 20 hiện đang được một văn phòng tư vấn tâm lý nổi tiếng thuê. Chỗ này có một vài phòng tư vấn chuyên môn tâm lý, phòng đựng dụng cụ, phòng hồ sơ và vài phòng học. Phòng học được thiết kế cho sinh viên hoặc bệnh nhân mắc bệnh tâm lý nhẹ cần được tư vấn tập thể.

Bây giờ đã là 10 tối, dù lớp học có mở vào buổi tối cũng sẽ tan học vào khoảng 9 giờ. Thế nên lúc này tầng 20 vắng hoe, toàn bộ phòng đều đóng kín.

Tào Thiến định đạp thẳng cửa vào nhưng bị Quan Lĩnh ngăn cản. Hắn chỉ chỉ vào camera phía trên, ra hiệu nếu làm vậy sẽ bị người phát hiện. Hành lang ở đây cũng tắt điện tối om, mấy người phải dựa vào đèn flash của điện thoại mới có thể thấy rõ xung quanh.

Hình Diệp khẽ nhíu mà, tại sao chẳng có gì cả?

Ngụy Miểu tìm tòi một hồi rồi nói: “Phòng nào cũng khóa cửa cả. Tôi nhìn xuyên qua cửa sổ kính thì thấy chẳng có ai, giống như không có manh mối mấu chốt gì cả. Anh đoán sai rồi.”

Quan Lĩnh đốp lại: “Sao đại lão có thể đoán sai được chứ, tôi tin vào phán đoán của anh ấy, nhất định tầng 20 có gì đó.”

Đối phương người đông thế mạnh, Ngụy Miểu bĩu môi không cãi lại. Có điều gã âm thầm phỉ nhổ Quan Lĩnh và Tào Thiến, cho rằng họ đã bị Hình Diệp tẩy não.

Hình Diệp vẫn đứng trước cửa sổ mà Lục Minh Trạch biến mất. Anh ngắm nhìn toàn cảnh tầng 20, lại ngẫm lại hết thảy những chuyện xảy ra sau khi tiến vào thế giới này, nhất là nhắc nhở của hệ thống.

Nhắc nhở của hệ thống luôn có dối lừa, nhưng nó cũng thật sự hiệu quả. Người chơi cần xua tan sương mù trong đó để nhìn thấy bản chất, lúc này nhắc nhở của hệ thống mới có thể khiến người ta có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ.

Hình Diệp tự hỏi: “Hệ thống từng nói, ở thế giới này càng lâu lý trí lại càng ít. Mọi người có cảm giác mất dần lý trí không?”

Lúc ở trong trạng thái bất thường, người bình thường có thể cảm nhận được, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi. Còn như bây giờ mọi người đều hiểu rõ việc mình mất lý trí là do hệ thống gây chuyện nên sẽ không vì sĩ diện mà giấu diếm.

Tào Thiến, người từng phát điên một lần suy nghĩ rồi lắc đầu: “Không, từ khi nghe anh không nghĩ những chuyện xấu, không tiến vào tưởng tượng chung thì tôi vẫn luôn duy trì tianrh táo, không có biểu hiện càng lúc càng điên cuồng như hệ thống nhắc nhở.”

Quan Lĩnh cũng nói: “Tôi cũng thế, cảm xúc vẫn rất ổn, hơn nữa còn không nghĩ linh ta linh tinh gì cả. Tôi vừa check điện thoại thì phát hiện có thể kết nối mạng, bèn tải một bài nghe tiếng Anh và đang nghe này, có thể giúp tôi duy trì bình tĩnh.”

Ngụy Miểu cũng nói bản thân mình bây giờ ngoại trừ hơi sợ nước thì cũng không có gì bất thường.

“Thì ra là thế.” Hình Diệp nói: “Là tôi đã nghĩ thế giới này quá đơn giản.”

Nghe anh nói thế, Ngụy Miểu khó chịu lắm: “Thì ra là thì ra gì? Anh lại hiểu ra gì thế? Cái gì gọi là nghĩ thế giới này quá đơn giản, thế này mà còn đơn giản á? Suýt nữa là tôi đã uống nước no mà chết, chết đuối vì tưởng tượng cá nhân đấy.”

Gã vẫn có chút không phục Hình Diệp. Mà chuyện này cũng bình thường, gã không phải người trong nhóm Hình Diệp, cảm giác chẳng hiểu sao lại phải nghe theo một người sắp xếp rất mâu thuẫn, dù là ai cũng thế.

Hình Diệp cũng không tức giận, trái lại còn cười: “Đúng, anh cứ duy trì cảm xúc đó là có thể tiến vào tưởng tượng chung.”

Ngụy Miểu lập tức nín bặt.

Hình Diệp lại nói: “Tôi không có ý chế nhạo anh. Chỉ là tôi vừa nghĩ, nếu thế giới này chỉ là mặt ngoài của thế giới thực thì sẽ không tìm được manh mối gì cả. Chỉ có tiến vào tưởng tượng chung thì chúng ta mới có thể khám phá ra sự thật.”

“Tại sao?” Tào Thiến là người đầu tiên không muốn phải chìm vào tâm trạng đó lần nữa. Cô không muốn mình là một con kiến, càng không muốn tự chặt chân.

Hình Diệp giải thích: “Hệ thống có nhắc rồi, thế giới này càng ở lâu càng khó chịu, dần dần mất lý trí. Nhưng bây giờ chúng ta đã giữ tỉnh táo hơn 3 tiếng đồng hồ, không có bất cứ biểu hiện mất trí nào. Chuyện này ngược lại với tưởng tượng của hệ thống. Như vậy đáp án chỉ có một mà thôi, là chỉ khi chìm trong tưởng tượng chung mới có thể dần mất lý trí. Biểu hiện của Tào Thiến và Ngụy Miểu ban nãy đã chứng minh điều này.”

Tào Thiến, Ngụy Miểu: “…”

“Tương tự thế, tưởng tượng chung tượng trưng cho ý thức của thế giới. Nếu chúng ta không tiến vào đó sẽ không thế nào thoát khỏi chỗ này được. Thử thách của thế giới này dành cho chúng ta là – Có thể giữ vững năng lực tư duy tỉnh táo trong cảm xúc tiêu cực. Đây là một chuyện rất mâu thuẫn, rất khó thực hiện, nhưng lại buộc phải làm được. Nếu không chúng ta hoặc chỉ có thể dò dẫm loanh quanh một chỗ ở thế giới bình thường, hoặc sẽ phát điên trong thế giới tưởng tượng.” Hình Diệp nói với ba người: “Muốn tiến vào tưởng tượng chung hay không thì mọi người tự quyết định đi, tôi phải đi.”

Nói đoạn anh nhắm mắt lại, để cảm xúc lo âu bộc phát ra ngoài.

Tào Thiến và Quan Lĩnh đương nhiên là theo sát phía sau. Ba người mở mắt ra, chỉ thấy hai con kiến, một con sư tử, ngoài ra còn có một con cá chép chân dài.

Hình Diệp ra hiệu cho hai người nhìn vế phía phòng tư vấn tâm lý. Giờ đây trong mắt ba người, tầng 20 đã sáng đèn, có một căn phòng tư vấn đag mở cửa.

“Quả nhiên là có điểm khác.” Quan Lĩnh nói khẽ.

Ba người lẳng lặng đi về phía cửa phòng tư vấn. Ngụy Miểu nghi ngờ hỏi: “Mấy người sao thế? Trông thấy gì thế?”

“Muốn biết chúng tôi thấy gì thì tiến vào tưởng tượng chung đi.” Tào Thiến nói: “Nói biện pháp cho anh rồi, chúng tôi không có trách nhiệm nói luôn manh mối cho anh biết đâu.”

“Chúng ta nói chuyện thế này sẽ không kinh động đến người bên trong chứ?” Quan Lĩnh lo lắng hỏi.

Hình Diệp lắc đầu: “Không đâu. Trong thế giới hiện thực không có họ, hai người kia không thực sự tồn tại. Họ thuộc về tưởng tượng, nhưng không phải tưởng tượng của chúng ta. Hết thảy những gì chúng ta làm sẽ không ảnh hưởng đến họ.”

Ngụy Miểu theo ba người vào phòng tư vấn. Có hai người đang ngồi trò chuyện trên sô pha, có một phụ nữ trung niên, mang hình dáng con người, nom rất hiền từ.

Người còn lại là một người toàn thân đen như mực. Màu đen ấy không chỉ màu da, mà do kẻ này trốn trong bóng tối, khá giống người màu đen trong phim hoạt hình Thám tử lừng danh Conan, dù thế nào cũng không thấy rõ dung mạo của hắn.

Chuyện này chứng tỏ ý thức thế giới không muốn để mọi người thấy được dáng vẻ của kẻ đó.

“Gần đây thấy sao rồi?” Chuyên viên tư vấn tâm lý dịu dàng hỏi. Cho đến giờ bà là người duy nhất trong giống con người trong tưởng tượng chung.

“Cô đã khuyên cháu nên đi nhiều hơn. Trước đó cháu có tới Lhasa, tới cung điện Potala, định cảm nhận cảm giác trống trải không có người một chút.” Người da đen nói. Giọng nói của người này giống như bị biến dạng, không nghe ra giới tính và đặc điểm: “Nhưng chỗ đó đông người lắm, càng khiến cháu ngạt thở hơn. Cháu… Nhiều khi đi ngang hồ nước của trường học đều muốn nhảy thẳng vào, ngâm mình trong đó không hiện ra nữa. Như thế có thể không nghe thấy âm thanh làm cháu phiền não. Nhưng lại nghĩ đây là hồ nhân tạo đã từng có không ít sinh viên tự sát, cháu lại không muốn nhảy vào nữa. Cháu muốn chết ở một nơi yên tĩnh.”

Người này có khuynh hướng tự sát rất rõ ràng, có điều chuyên gia tư vấn tâm lý kia cũng không khẳng định hay phủ định, mà chỉ nói: “Trường hợp mà cháu nói hoàn toàn có thể lý giải từ góc độ tâm lý học. Đây cũng là nguyên nhân mà một số người thích đêm tối, cũng không thể vì thế mà coi mình như dị loại. Cháu có thể thường nghe thêm một chút nhạc nhẹ thanh tĩnh, cảm nhận nét đẹp của cuộc sống thường ngày, khám phá phương diện thẩm mỹ của con người.”

Người da đen do dự nói: “Cháu thấy khó chịu lắm. Thích nghi với hoàn cảnh mới sao mà khó quá. Tại sao con người phải không ngừng thay đổi môi trường và vị trí cơ chứ. Cháu chỉ muốn bình yên học tập, cứ cho cháu một không gian riêng biệt là tốt rồi. Cháu chả muốn tiếp xúc cái này cái nọ, giao lưu với người khác khiến cháu bực bội. Cháu không chịu được dù chỉ là một chút tạp âm. Nếu có thể bị điếc, bị mù, không cảm nhận được gì thì tốt quá.”

Cuộc trò chuyện dừng lại ở đây, hai người biến mất, nhưng lập tức có một căn phòng khác lại mở ra.

Bốn người vội vàng chạy đến căn phòng kia thì nhìn thấy người da đen ngồi thừ ra, trước mặt có một chiếc máy ghi âm. Sau một lúc thẫn thờ, người này cầm máy ghi âm, nói: “Thành tích học tập của tôi rất tốt, giáo viên lẫn bạn bè đều khích lệ và khen ngợi tôi. Tôi biết tiếp đó mình nên làm gì, là tiếp tục bước theo con đường nghiên cứu này. Gia đình tôi cũng không thiếu tiền, có thể giúp đỡ tôi học lên cao nữa. Tôi biết rõ tương lai của mình sẽ ra sao, nhưng tôi không biết liệu tương lai đấy có khiến bản thân vui vẻ hay không nữa. Tôi không vui vẻ, không đau buồn, cái cảm giác trống rỗng này khiến mỗi một phút tồn tại trên thế giới này là một thứ hành hạ, âm thanh tích tắc của mỗi giây đồng hồ đều dài đằng đẵng.”

“Tuy vậy tôi lại không thể để người khác nhìn thấy dáng vẻ này của bản thân. Tôi phải cố gắng duy trì nụ cười trước mặt người khác, khiến họ cảm thấy tôi sống rất tốt. Hình như ban đầu là do tôi luôn để ý đến suy nghĩ của người khác, nhưng giờ tôi chợt không hiểu tại sao mình lại phải để ý đến những chuyện này. Giao tiếp với con người mệt mỏi quá, mỗi một giây tôi như bị chìm dưới nước, đến cả giơ tay cử động cũng rất khó khăn, sống sao mà khốn khổ.”

“Tại sao tôi vẫn phải sống?”

Hình ảnh đến đây biến mất, tầng 20 lần nữa chìm trong bóng tối, không còn gì xuất hiện.

Mọi người nhìn lẫn nhau và phát hiện ai cũng còn trong dáng vẻ động vật, nên biết rằng mình vẫn còn trong tưởng tượng chung, chỉ là những hình ảnh vừa rồi tự biến mất.

“Đây có nghĩa là gì?” Quan Lĩnh cau mày: “Mọi người không thấy kẻ này rất phiền phức, rất đáng ghét sao? Tại sao lại có nhiều yêu cầu đến thế, chẳng lẽ thế giới này phải quay quanh mình kẻ đó à?”

Ngụy Miểu đáp lời: “Bây giờ thế hệ trẻ hay có suy nghĩ này lắm, bi quan chán đời, trầm cảm, phải dựa vào tìm kiếm k*ch th*ch để làm dịu áp lực của mình. Tất cả là do sống sung sướng nhàn nhã quá, chứ hồi tụi tôi ngày xưa đây có nhiều chuyện như vậy.”

Nghe giọng điệu của gã ắt thì ít nhất cũng 60 hoặc 70 tuổi, nhưng Ngụy Miểu lại nói mình thuộc đội tuyển bơi của tỉnh, có lẽ là giáo viên huấn luyện, nên không thể già như thế được.

Tào Thiến nói: “Không phải đâu. Trước đây cũng tồn tại bệnh tâm lý, chỉ là không có ai quan tâm, rất nhiều trường hợp đều quy về bệnh tâm thần để điều trị. Nhưng giờ không phải như quá khứ nữa, đã có các khoa tư vấn tâm lý chuyên nghiệp để giảm bớt rồi, người da đen kia hẳn có thể được điều trị mới đúng.”

Ba người nhìn về phía Hình Diệp, anh bèn nói: “Nghe cuộc trò chuyện vừa rồi thì ban đầu khi nói chuyện với chuyên viên tư vấn tâm lý, người kia có chứng sợ giao tiếp và lo âu, ngoài ra còn bị trầm cảm nhẹ. Cũng may là người đó đã lựa chọn tích cực điều trị. Nhưng những hình ảnh sau đó lại cho thấy quá trình điều trị của người này không có hiệu quả, trái lại còn nghiêm trọng hơn, xuất hiện biểu hiện trầm cảm nặng.”

“Tại sao lại để chúng ta nhìn thấy nội dung này?” Tào Thiến không hiểu: “Chỉ đơn giản là những gì đã xảy ra ở tầng 20 thôi ư?”

“Chúng ta lên tầng kế đi.” Ngụy Miểu đề nghị: “Tôi rất lo cho đồng đội của mình, không biết hắn bị sao rồi. Hơn nữa tôi cảm thấy ở tầng này rất khó chịu và tuyệt vọng, không muốn ở lại đây thêm nữa.”

Cảm xúc tiêu cực khiến mấy người không dễ chịu lắm, họ bèn nhìn về phía Hình Diệp.

“Thất vọng, khó chịu… Lạ thật, tôi cũng có cảm giác này. Lẽ nào cảm xúc này cũng thuộc về tưởng tượng chung ư?” Hình Diệp nhìn phòng tư vấn, lẩm bẩm: “Tầng này đâu đâu cũng thấy kì quái.”

Thấy ba người kia đang chờ ý kiến của mình, Hình Diệp cũng thấy đến đây không thể nào phát hiện ra gì nữa, nói: “Chúng ta đi thôi.”

Lần đi thang máy này ai ai đều cảm thấy khó chịu, khó thở, u ám, nặng nề, chật chội. Thực ra bốn người trong thang máy rất rộng rãi, nhưng vẫn thấy bó hẹp chen chúc, chỉ ước nếu có một người thì tốt biết bao.

Vốn họ định tới tầng 19, nhưng không hiểu Ngụy Miểu đầu óc lơ mơ kiểu gì mà lại nhấn số 16. Đến tầng 16, nơi này được một công ty nước ngoài thuê lại cả hai tầng 15 16. Công ty đa quốc gia có liên hệ buổi tối khá nhiều, lúc này có rất nhiều người đang tăng ca. Đủ loại động vật đi lại như thoi đưa trong hành lang khiến mấy người Tào Thiến giật nảy mình.

Họ cảm thấy càng lúc càng không thể chịu đựng chỗ này được nữa, nếu Hình Diệp mà không nghĩ ra cách thì sẽ phát điên mất.

Hình Diệp vẫn đang đăm chiêu suy nghĩ, gương nhỏ đang ở đâu, ngoài ra cảnh tượng trong phòng tư vấn tâm lý kia tượng trưng cho cái gì. Anh nhìn đám động vật đông đúc đi lại trong hành lang, lần nữa ngửi được mùi hôi thối từng ngửi thấy trên người Nhậm Đình Mạn khiến người ta buồn nôn, khiến người ta không muốn ở lại chốn này, không muốn tiếp xúc với nhiều người đến thế.

Chứng sợ hãi giao tiếp, người trở thành động vật, thang máy, môi trường nóng bức khó sinh tồn bên ngoài, thích ở lại trong khu vực quen thuộc…

“Tôi hiểu rồi.” Hình Diệp thở phào nhẹ nhõm: “Tôi biết chúng ta đang ở đâu rồi.”


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 115: Tưởng tượng chung
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...