Mã QR Năng Lượng Cao
Chương 114: Tuổi xuân chóng tàn
Chương 114. Tuổi xuân chóng tàn
Tào Thiến nói đúng rồi, nhưng có đôi điều vẫn cần nhắc nhở một chút. Hình Diệp nói với Ngụy Miểu: “Anh có thể nổi sát tâm với chúng tôi, nhưng hãy nhớ một điều – Trong thế giới này, sát tâm cũng là cảm xúc tiêu cực. Chỉ cần anh nảy sinh ý đồ xấu sẽ lập tức chìm trong tưởng tượng chung, đến lúc đó e là mất cả chì lẫn chài.”
Đây chính là nguyên nhân để Hình Diệp có can đảm liên thủ với người chơi khác mà không cần khảo sát nhiều lần. Một là anh không có thời gian, hai là muốn dằn sự nghi ngờ của mình, ba là nếu như đối phương muốn giết người cướp điểm thì chưa biết kẻ chết sẽ là ai.
Ngụy Miểu ôm bụng nói: “Yên tâm đi, tôi cũng không có thói quen săn giết người chơi. Ui, tôi muốn ói quá.”
“Anh uống đến độ từ bụng tám múi thành bụng bia, không buồn nôn mới lạ.” Quan Lĩnh đập đập bụng Ngụy Miểu: “Hay là anh cứ nôn đi, nếu không tí nữa gặp nguy hiểm nổ nát bụng thì làm sao bây giờ.”
Hắn vừa dứt lời, bụng Ngụy Miểu lập tức phình ra như quả bóng cao su. Tào Thiến hung dữ đánh sau ót Quan Lĩnh cái bốp: “Anh mau đọc thuộc lòng bảng cửu chương đi!”
Cũng may suy nghĩ của Quan Lĩnh chỉ thoáng chốc, sau khi bị Tào Thiến gõ đầu một cái, bụng Ngụy Miểu xẹp xuống ngay.
“Đừng sợ.” Hình Diệp thấy Ngụy Miểu hình như hơi sợ miệng quạ đen của Quan Lĩnh, vội vàng trấn an: “Có tôi ở đây sẽ không sao đâu.”
Anh cứ đứng thẳng ở đấy tựa như một ngọn cờ. Nom anh chẳng có biểu cảm gì, không có thiện ý cũng chẳng có ác ý, dường như là người không có cảm xúc. Nhưng ở trong thế giới này, không có cảm xúc lại khiến người ta yên tâm hơn.
Ngụy Miểu vừa đọc “Không nên tức giận, nhân sinh như một vở kịch, bởi vì hữu duyên nên mới gặp nhau” vừa chạy vào nhà vệ sinh ói nước ra. Gã buộc phải nôn sạch nước trong bụng mới có thể hành động, đề phòng bất trắc.
Cũng may Ngụy Miểu là thành viên đội tuyển bơi, có kinh nghiệm ói nước, nên gã nhanh chóng nôn hết nước lọc, cà phê, Cocacola, cà phê nóng, Sprite, nước chanh, trà sữa, sữa bò, nom rất bấy nhầy.
Quan Lĩnh nhìn máy b*n n**c tự động và âm thầm tắc lưỡi, công ty này không tệ nha, đầy đủ các loại nước thật.
Tào Thiến lại vỗ Quan Lĩnh một cái, hai người nhất tề tập trung đọc bảng cửu chương. Còn Hình Diệp thì cau mày suy nghĩ, gương nhỏ đang ở đâu nhỉ?
Tuy mặt anh không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng anh vẫn đau đáu nhớ mong Lục Minh Trạch. Anh vẫn cảm thấy bởi vì gương nhỏ có năng lực đặc biệt nên mới bị ý thức thế giới giấu ở một chỗ nào đó, chờ Hình Diệp đi cứu. Năng lực của gương nhỏ rất mạnh, nhưng chỉ khi nhằm vào người chơi có thẩm mỹ bình thường và NPC. Còn đối măt với ý thức e rằng năng lực của cậu không dùng được.
Hình Diệp nhớ đến dáng vẻ bất lực nằm trên giường của Lục Minh Trạch, đoạn yên lặng nhắm mặt lại. Anh cố gắng quét sạch Lục Minh Trạch ra khỏi đầu mình rồi đi với ba người kia xuống tầng.
Tào Thiến dẫn đầu đoàn, Ngụy Miểu theo sát Tào Thiến, Quan Lĩnh thì nhìn chằm chằm Ngụy Miểu, còn Hình Diệp bọc hậu đội hình cùng tiến vào tầng 26.
Hồi nãy lúc tìm kiếm Tào Thiến, mọi người đã lục soát từ tầng 27 trở lên và không thấy có gì khác thường. Hiện giờ còn có 3 người chơi ở ngoài, 2 phục mệnh 1 nghịch mệnh, nghịch mệnh là đồng đội của Ngụy Miểu. Theo như gã nói, họ gặp nhau ở thế giới hỗn chiến đầu tiên và luôn chung team từ đó đến giờ, vẫn giữ quy tắc bảo đảm không chủ động hại người để gập ghềnh vượt ải từ đó đến giờ. Một người chơi khác nghe nói là giáo viên, tính tình dễ chịu, Ngụy Miểu tin người này sẽ không bị tưởng tượng khống chế, nhưng lại bị Quan Lĩnh khịt mũi coi thường chuyện đó.
Ba người lúc thì đọc từ vựng tiếng Anh lúc thì nhẩm Luận ngữ dò xét lẫn nhau, cuối cùng cũng không xảy ra chuyện gì lớn.
Cả đường họ đi tới tầng 20 đều không có gì bất thường, tầng nào cũng ép bản thân phải đi thang máy. Vách thang máy bóng loáng có thể soi được bóng người. Hình Diệp vừa mới nghĩ tới tấm gương thì khuôn mặt của Lục Minh Trạch lại xuất hiện trên vách thang, nhưng anh chỉ im lặng nhắm mắt lại.
Hình Diệp đủ bình tĩnh, lại có thể ép bản thân mình dằn cảm xúc lại. Nhưng nguyên nhân khiến anh vẫn luôn bực bội nôn nao lại chưa giải quyết được, khiến anh không thể nào hoàn toàn tỉnh táo, mà tình cảm luôn kìm nén sẽ bộc phát đáng sợ hơn rất nhiều so với bình thường.
Khi bốn người ra khỏi thang máy tiến vào tầng 20, họ cùng thấy một thanh niên mặc sơ mi trắng đứng trong hành lang.
Tào Thiến dẫn đầu nhón đứng khựng lại, cô gần như không thể suy nghĩ được gì. Ngụy Miểu va phải người cô, cau có nói: “Sao không đi nữa…”
Gã vừa ngước mắt thấy người kia, cũng chết lặng.
Quan Lĩnh đứng gần Hình Diệp thấy hai người bất động liền vội vàng hỏi: “Thấy cái gì thế…”
Lại thêm một kẻ đứng hình.
Chẳng vì nguyên nhân gì khác, chỉ là do người trong hành lang quá đẹp.
Người đó mở cửa sổ hành lang ra, gió đêm xuân nhè nhẹ lướt qua tóc mái khiến gương mặt rạng rỡ của cậu toát lên chút trầm tĩnh. Cậu nghiêng đầu nhìn về phía mọi người, nở một nụ cười nhẹ.
Ba người Tào Thiến, Quan Lĩnh và Ngụy Miểu cảm thấy bản thân gần như muốn chết chìm trong nụ cười ấy. Tại sao trên thế giới này lại có thể có người đẹp đến thế, chỉ trong thoáng chốc những cụm từ như Mỹ nhan thịnh thế, Khuynh quốc khuynh thành, Mỹ nhân bạo kích lần lượt hiện lên trong đầu họ.
Trong lúc nhất thời ba người cảm thấy, nếu đây là quái vật do tưởng tượng ra thì chết trên tay người này cũng được. Dù sao thì điểm tích lũy của mấy người cũng không nhiều, nửa số điểm thôi mà, chết thì chết vậy.
Duy chỉ có sắc mặt Hình Diệp lại rất khó coi. Anh đã cố gắng hết sức đề kìm nén cảm xúc của mình lắm rồi, nhưng không ngờ tưởng tượng của anh vẫn hiện ra.
“Lục Minh Trạch.” Hình Diệp nhìn người đứng trong hành lang, nói khẽ.
Đây là Lục Minh Trạch hồi còn ở Mỹ, khoảng 20 tuổi, khí chất rất trong trẻo, là một cậu thanh niên thích cười. Bộ quần áo cũng như phong cách ăn mặc này của cậu Hình Diệp đã từng thấy ảnh chụp rồi, đó là tấm ảnh bày trên bàn của chủ tịch Lục. Có lẽ khoảng thời gian đó cậu không ở nhà nên chủ tịch Lục thường xuyên muốn có một tấm ảnh con trai mình đặt trên bàn. Sau khi Lục Minh Trạch về nước, ông cũng không đổi tấm khác nữa.
“Hình Diệp!” Sau khi nhìn thấy Hình Diệp, Lục Minh Trạch vui vẻ huơ tay nói: “Tôi được ra khỏi gương rồi này! Thế giới này dựa vào tưởng tượng là có thể làm được tất cả mọi thứ, tôi tưởng tượng mình ra khỏi tấm gương, thế là hiện ra thật!”
Ba người Tào Thiến nhìn về phía Hình Diệp, mắt Tào Thiến sáng rỡ: “Hình Diệp, anh biết cậu thanh niên đẹp trai này à!”
Hình Diệp gật đầu rồi đi đến trước mặt Lục Minh Trạch nhìn ngắm khuôn mặt trẻ trung rạng rỡ của cậu từ trên xuống dưới thật kỹ, khoảng năm phút sau mới nói: “Cậu vẫn luôn đái dầm đến năm mấy tuổi?”
Mấy người Tào Thiến: “…”
Khuôn mặt đẹp đẽ của Lục Minh Trạch bắt đầu vặn vẹo, cậu nghiến răng nghiến lợi nói: “Anh hỏi chuyện này để làm gì, tôi không biết!”
“Đương nhiên là cậu không biết rồi.” Hình Diệp lạnh lùng nói: “Ngay cả tôi cũng không biết chuyện này, sao cậu có thể biết được. Cậu là nhân vật hiện ra từ tưởng tượng cá nhân của tôi, đương nhiên sẽ không biết thông tin trong đầu tôi không có.”
“Sao anh lại nghĩ thế được nhỉ?” “Lục Minh Trạch” cười khan: “Tôi thật sự từ trong gương đi ra, sao ngay cả tôi mà anh cũng nghi ngờ cho được? Chẳng phải anh đã nói, ý thức thế giới chỉ hiện thực hóa một vài sự vật có hại với người chơi đấy sao? Chẳng lẽ trong tưởng tượng của anh, tôi sẽ giết người ư?”
Hình Diệp nói: “Cậu sẽ không làm vậy, dù là Lục Minh Trạch thật sự hay Lục Minh Trạch trong trí tưởng tượng của tôi cũng sẽ không làm chuyện tồi tệ như thế. Ngay cả trong đầu tôi cũng sẽ không nghĩ xấu về cậu một li một tí nào cả.”
Trong mắt “Lục Minh Trạch “ ngập tràn đau đớn: “Vậy tại sao anh lại nghi ngờ tôi? Ý thức thế giới sao lại khiến xuất hiện một tôi sẽ không bao giờ hại anh chứ?”
Hình Diệp đưa tay đặt lên mặt “Lục Minh Trạch”, nói khẽ: “Bởi vì ý thức thế giới hi vọng chúng ta sẽ chìm trong cảm xúc tiêu cực. Tuổi xuân chóng tàn, có điều gì làm con người đau đớn hơn là hủy đi những thứ tươi đẹp cơ chứ?”
Anh vừa dứt lời, “Lục Minh Trạch” dần dần trở nên trong suốt.
“Lục Minh Trạch” nói với Hình Diệp: “Hóa ra anh không muốn thấy tôi chút nào hết, tôi đi đây.”
Cậu thanh niên biến thành bong bóng, dần dần tan biến trong không khí tựa như truyện cổ tích.
Người ấy không làm hại Hình Diệp, Lục Minh Trạch vẫn luôn dịu dàng lương thiện, ngay cả khi chỉ là một bóng hình tưởng tượng, cậu cũng không làm hại đến đồng đội.
Nhưng khi nhìn thấy Lục Minh Trạch tan biến, đôi môi trước khi nhòa đi còn nở một nụ cười buồn bã, trong lòng không khỏi đau xót.
Mà Hình Diệp, anh chỉ đứng nhìn người mình thương hóa thành bong bóng bay đi, không hề nhúc nhích.
Anh tin chắc rằng nhất định gương nhỏ vẫn đang bình an ở một nơi nào đó chờ anh thoát khỏi thế giới này và tìm được cậu.
Mã QR Năng Lượng Cao
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao
Story
Chương 114: Tuổi xuân chóng tàn
