Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 113: Tưởng tượng giết người

Chương 113. Tưởng tượng giết người

Hình Diệp nói: “Ví dụ như tôi và Tào Thiến cùng thấy người kia là kiến, cảm thấy thang máy ngột ngạt thiếu oxi, bên ngoài tòa nhà khô nóng khó chịu, đây đều là những tưởng tượng giống nhau. Những điều giống nhau này chắc là ý thức của thế giới, chỉ cần chúng ta chìm vào tâm trạng tiêu cực thì sẽ tiến vào tưởng tượng chung.”

“Nhưng tôi có như thế đâu…” Quan Lĩnh yếu ớt giơ tay: “Từ khi bắt đầu thế giới này đến giờ tôi vẫn luôn đánh bạc ấy.”

Quan Lĩnh tỉnh lại vào 17 giờ 20 phút, phát hiện mình là tổng giám đốc công ty. Sau khi trợ lý nói những lời hắn hoàn toàn không hiểu nổi, Quan Lĩnh bèn bảo trợ lý dời tất cả chuyện không quan trọng xuống ba ngày sau rồi cho nhân viên tan làm.

Quan Lĩnh vốn định đi tìm Hình Diệp và Tào Thiến, nào ngờ sau khi nhìn thấy văn phòng tổng giám đốc xa hoa tráng lệ, hắn không nhịn được mà nghĩ: Nếu mình là tổng giám đốc thật thì tốt quá, mình sẽ mang tiền đi Macao đánh bạc.

Vừa nghĩ đoạn, có mấy người liền tiến vào văn phòng của tổng giám đốc Quan muốn đánh bạc với hắn. Ma xui quỷ khiến làm sao, Quan Lĩnh quên hết tất thảy để rồi bắt đầu bài bạc. Nếu không vì Hình Diệp tới kịp, hậu quả xảy ra khó mà lường được.

Hình Diệp đáp lời: “Đó là vì số anh may mắn đứng trên đỉnh chuỗi thực vật. Khi anh thấy mình là tổng giám đốc giàu có sẽ chỉ có thể nghĩ lần này số mình may quá, có một thân phận tốt, có thể hưởng thụ cuộc sống của người giàu một chút. Với suy nghĩ như vậy, anh sẽ không xuất hiện tâm trạng tiêu cực được. Còn người đánh bạc kia xuất hiện từ tưởng tượng cá nhân của anh. Mọi người có thể coi tưởng tượng cá nhân và tưởng tượng chung giống như hai đường thẳng song song giống nhau nhưng không có liên hệ gì với nhau. Tôi cho rằng trên thực tế khi anh thua cuộc là đã tiến vào tưởng tượng chung do uể oải và phẫn nộ rồi, nhưng quanh đó không có gì để xác nhận.”

Quan Lĩnh nói: “Anh nói ngắn gọn chút đi.”

Hình Diệp thở dài: “Bây giờ chúng ta phát hiện được một điểm tưởng tượng chung là con người hóa thành động vật, thang máy làm người ta khó chịu, ngoài ra còn có môi trường bên ngoài không thể sinh tồn được. Những tưởng tượng giống này khiến chúng ta hình thành một suy nghĩ, tòa nhà này là nơi an toàn nhất.”

“Khi nhìn thấy trợ lý, anh vẫn chưa có tâm trạng tiêu cực, chưa từng bị ảnh hưởng bởi tưởng tượng chung nên không nhìn thấy kẻ đó hóa thành loài vật. Khi anh đánh bạc với trí tưởng tượng cá nhân và hình thành tâm trạng tiêu cực dẫn đến bị ảnh hưởng bởi trí tưởng tượng chung, xung quanh chẳng có ma nào cả. Anh lại luôn ở trong tòa nhày này, thế nên không gặp được những đặc điểm của trí tưởng tượng chung.”

“Lúc tôi tiến vào văn phòng tổng giám đốc, lẽ ra anh đã nhìn thấy tôi là một con kiến, bởi vì lúc đó anh đang chìm sâu trong tâm trạng tiêu cực rồi. Nhưng tôi đã lên tiếng trước sau đó mới khiến anh nhìn thấy, do đó khi nghe thấy tôi tới anh nảy sinh hi vọng và thoát khỏi tâm trạng tiêu cực, do đó trong mắt anh tôi là con người.”

Tào Thiến rút một cuốn vở ra ghi chép soàn soạt, Hình Diệp cau mày hỏi: “Vở đâu ra đấy?”

“Tưởng tượng ra.” Tào Thiến vui vẻ nói: “Tưởng tượng cá nhân đấy nha. Tôi vừa nghĩ muốn lấy cái bút với cuốn vở thì chúng xuất hiện luôn. Thế giới này thật thần kì, có phải chúng ta chỉ cần luôn luôn duy trì tự tin và trí tưởng tượng phong phú là có thể kết thúc thế giới này mà không cần đến cả mã QR và năng lực ban đầu không?”

Hiếm thấy Tào Thiến vui vẻ như vậy, vui đến độ cười như một đứa trẻ. Cô không phải là Tào Thiến hướng nội trầm tính của quá khứ, chắc vì đang chịu ảnh hưởng của thiên nga thủy tinh.

Quan Lĩnh cũng ngẩng đầu lên: “Nói đến trí tưởng tượng, đây là lĩnh vực người bình thường không thể sánh với tôi được. Tôi thường xuyên mơ thấy ác quỷ đến đòi nợ, ha ha ha ha ha.”

Hình Diệp nhìn hai đồng đội đang tự tin quá đà, thầm thở dài rồi nói: “Vậy hai người cứ tưởng tượng đi, nghĩ trong tay mình có một quả tên lửa, tưởng tượng ác quỷ địa ngục xuất ra, nghĩ đi!”

Hai chữ cuối cùng thốt ra từ miệng Hình Diệp có chứa chút giận dữ. Phát hiện ra mình đang giận vì hai đồng đội quá lạc quan, anh vội vàng bình tâm tĩnh trí yên lặng đọc kinh Phật, dùng cách này để trấn tĩnh cảm xúc.

Lúc Hình Thước qua đời, Hình Diệp vẫn luôn dựa vào cách này để ép mình ngủ đủ 6 tiếng, dần dần cũng thuộc kinh.

“Được.” Quan Lĩnh và Tào Thiến hoàn toàn không phát hiện ra cơn giận của Hình Diệp, bắt đầu gắng sức tưởng tượng. Nhưng nghĩ cả một buổi trời mà hai người chẳng ra được gì cả, trái lại còn khiến Quan Lĩnh đánh rắm một cái. Cú rắm này khiến ba người phát hiện ra mình đang ở nhà vệ sinh nữ. Mấy người họ liếc nhau một cái rồi nhanh chóng ra khỏi đó, chạy đến cầu thang.

“Sao lại nghĩ không ra nhỉ?” Quan Lĩnh hỏi: “Tôi thề là mình có tưởng tượng rồi!”

Hình Diệp nói: “Suy luận theo logic bình thường, có lẽ là do ý thức thế giới không muốn chúng ta tưởng tượng ra những thứ vượt qua năng lực của nó. Ví dụ như tôi tưởng tượng mình trở thành Transformers Optimus, bắn tòa nhà này nổ tung, anh cảm thấy ý thức thế giới có cho phép không? Tuy tưởng tượng cá nhân và tưởng tượng chung là hai đường thẳng song song, không can thiệp vào nhau, nhưng năng lực hiện thực hóa trí tưởng tượng của chúng ta bắt nguồn từ thế giới này. Nếu vượt quá phạm vi tưởng tượng của thế giới thì giống như năng lượng của chúng ta chỉ là hai cục pin khô, hai người cảm thấy có thể chế tạo ra dòng điện 10000 vôn từ pin khô được không?”

“Hơi hiểu hiểu rồi đấy.” Tào Thiến gật gù: “Nhưng tại sao hồi nãy tôi muốn một chiếc xe đạp cũng không xuất hiện vậy?”

Hình Diệp đáp: “Tôi đoán là chúng ta không thể khống chế được tưởng tượng cá nhân. Tưởng tượng của chúng ta chỉ cung cấp cho thế giới một mạch suy nghĩ, còn có xuất hiện hay không thì do thế giới kiểm soát.”

Tào Thiến tiếp lời: “Tôi hiểu rồi. Giống như tôi viết một cuốn tiểu thuyết, bản thân tôi viết nên nó, ý tưởng là của tôi, nhưng có được làm thành phim điện ảnh hay không thì không do tôi quyết định mà là do tư bản nắm quyền. Không có cuốn tiểu thuyết của tôi thì bên tư bản không thể nào tái hiện lại nó, chỉ có thể đi chọn cuốn tiểu thuyết khác.”

“Đúng là thế.” Hình Diệp nói: “Đừng nghĩ rằng tưởng tượng cá nhân là hay. Bản chất của thế giới này là – nếu chúng ta chìm trong điên cuồng, nó sẽ dễ dàng háp thụ lý trí của chúng ta, khiến chúng ta bị nhốt ở đây vĩnh viễn. Thế nên nó sẽ khiến những thứ có lợi với chúng ta xuất hiện được ư?”

Quan Lĩnh vẫn không hiểu: “Vậy tại sao anh vẫn có thể thắng được những kẻ đánh bạc kia?”

Lần này không cần Hình Diệp nói, Tào Thiến đã giải thích cho Quan Lĩnh: “Bởi vì sau khi tái hiện lại tưởng tượng cá nhân của chúng ta, ý thức thế giới cũng không thể hoàn toàn kiểm soát nó được. Người kiểm soát thực ra vẫn là tác giả gốc, cũng chính là năng lực tư duy của chúng ta. Điều này rất dễ hiểu, phim ảnh cũng phải xây dựng trên cơ sở chỉnh sửa nguyên tác, nhưng không thể chỉnh sửa đến mức thay đổi hoàn toàn được, vẫn phải tôn trọng nguyên tác.”

Thấy Hình Diệp tán thành, Quan Lĩnh bèn hỏi tiếp: “Vậy chẳng phải chúng ta đang trong tình cảnh người là dao thớt ta là thịt cá à? Tưởng tượng tốt sẽ không xuất hiện, còn cái gì xấu là có ngay. Kết quả là nếu như không làm tốt thì chúng ta sẽ bị thứ mình nghĩ bẫy chết? Hơn nữa ngoại từ tưởng tượng của chúng ta thì còn một tưởng tượng chung đang nhìn chòng chọc, bất cẩn cái là nơi đây sẽ trở thành thế giới động vật luôn hả?”

“Đúng là thế.” Thấy hắn đã hiểu, Hình Diệp tiếp tục: “Hơn nữa vì trước đó chúng ta kịp thời tỉnh táo nên còn chưa nhìn thấy mối nguy hiểm thực sự của tưởng tượng hiện giờ đang ở đâu. Tôi đoán nhất định nó không phải là những thứ mà chúng ta thấy trên bề mặt. Giả sử lúc nhìn thấy trưởng phòng nhân sự công ty biến thành người thằn lằn, tôi lập tức dùng mã QR tấn công, thì e rằng tưởng tượng chung sẽ tiến sâu hơn lên một cấp độ, còn đáng sợ hơn cả hiện tại?”

“Vậy chúng ta phải làm sao đây?” Quan Lĩnh hơi hoảng sợ. Tào Thiến bèn đánh hắn một cú: “Đừng hoảng hốt, đừng nghĩ lung tung.”

Cô sợ Quan Lĩnh nghĩ đến thứ gì xấu sẽ bị tưởng tượng chung lợi dụng, bèn hỏi Hình Diệp: “Chúng ta nên làm thế nào?”

Hình Diệp đáp: “Tạm thời cứ giữ mình tỉnh táo, không được suy nghĩ bậy bạ, rồi tìm manh mối.”

“Tìm manh mối gì cơ?”

Hình Diệp lắc đầu: “Cũng không biết nữa, nhưng dù vậy cũng nhất định phải tìm. Tìm xem nguồn gốc của thế giới này giờ đang ở đâu, hay đúng hơn là rốt cuộc chúng ta đang ở trong không gian dạng gì mới phát sinh hiện tượng siêu tự nhiên thế này. Tôi đã nói rồi, dù thế giới có kinh khủng cỡ nào thì nhất định cũng tồn tại đầu mối. Trò chơi này chưa từng khiến chúng ta phải hoàn toàn tuyệt vọng.”

“Ít nhất là sau khi gặp được Quan Lĩnh, tôi đã đoán được sự tồn tại của tưởng tượng cá nhân, đây chính là một manh mối. Thế giới này chỉ dựa vào chúng ta là không đủ, còn có những người chơi khác. Tôi đoán họ cũng ở trong tòa nhà này. Thử tìm được họ, sau đó dùng manh mối của chúng ta đổi.”

Không phải lúc nào những người chơi khác cũng đối địch, ban đầu ở thế giới trường học Hình Diệp còn có thể hợp tác với Địch Huống nữa kia. Cuối cùng thì thế giới hỗn chiến là hình thức PvE, kẻ thù của người chơi không phải là người chơi khác mà là thế giới, cho nên vẫn tồn tại khả năng hợp tác.

“Vậy chúng ta phải chia ra hành động hả?” Xem ra Quan Lĩnh rất sợ phải hành động một mình.

“Thế giới này thì không được.” Hình Diệp lắc đầu: “Nhất định chúng ta phải nhắc nhở lẫn nhau, bất kể là ai chìm trong tâm trạng tiêu cực cũng rất khó tạ thoát ra ngoài. Nếu như có đồng đội trợ giúp sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, nên chúng ta phải giữ hành động tập thể. Vừa rồi trong quá trình đi từ tầng 34 xuống tầng 27 vẫn đang tìm kiếm xem có thể có người chơi hay không. Lúc đến tầng 29 thì phát hiện một chút khả nghi, có điều khi đó trọng điểm là phải tìm được Tào Thiến nên tôi không muốn thêm rắc rối, giờ thì có thể đi xem xem. Căn cứ suy đoán của tôi, người ở thế giới này không nhìn thế giới như người chơi. Họ vẫn sống như bình thường, tất thảy bất thường chỉ xuất hiện trong mắt người chơi mà thôi.”

Tào Thiến đã hiểu: “Nếu người nào giống một đứa điên, nhìn thấy chúng ta thì hô lên “Á kiến kìa” “Á sư tử kìa”, thì về cơ bản đó là người chơi. Vậy cửa này tìm người chơi tương đối dễ rồi.”

Cô hếch mặt lên, nghĩ rằng mình cực kỳ thông minh, không phí công Hình Diệp dạy dỗ mình trong thời gian qua.

Hình Diệp cốc đầu Quan Lĩnh và Tào Thiến: “Tôi phải nhắc nhở hai người một chuyện này nhé, không phải chỉ có sợ đâu. Sợ hãi, tự ti là những cảm xúc tiêu cực, nhưng kiêu ngạo và tự tin quá đà cũng tương tự! Đã nghe thấy câu vui quá hóa buồn bao giờ chưa? Không được nghĩ luôn duy trì lạc quan từ đầu đến cuối là có thể chống lại thế giới này. Điều quan trọng là phải tĩnh tâm, không quá buồn cũng không quá vui, hiểu chưa? Tào Thiến, cô bị ảnh hưởng bởi cảm giác hơn người của thiên nga, nên hơi tự tin quá đà rồi đấy.”

“Khó quá à.” Quan Lĩnh nói: “Anh cũng biết tôi mà đại lão, nếu trước mặt tôi xuất hiện 3 con xúc xắc mặt 6, tôi có thể mừng đến độ bay lên trời luôn.”

Vừa dứt lời, trước mặt hắn xuất hiện ngay 3 cái xúc xắc, mặt nào cũng là số 6.

Hình Diệp: “…”

Tào Thiến đạp lên xúc xắc một cái, sau khi nhấc chân lên “666” đã biến thành bột mịn.

Quan Lĩnh bày ra vẻ mặt muốn khóc, Tào Thiến lại đánh một cái, hắn mới khôi phục lại bình thường.

“Tiếp tục như thế không ổn.” Hình Diệp phát hiện ra thế này đặc biệt kiểm soát hai đồng đội bèn nghĩ biện pháp: “Hai người hãy thầm đọc từ mới tiếng Anh, bảng cửu chương, hoặc là thơ cổ danh ngôn, thuộc cái gì đọc cái đấy, hơn nữa phải đọc không ngừng, ép bản thân phải giữ bình tĩnh.”

Biện pháp này cũng ổn, Tào Thiến và Quan Lĩnh cùng lẩm nhẩm “Một một là hai, hai hai là bốn, hai ba là sáu”. Sau khi đọc hai lần, hai người cảm giác tốt hơn rất nhiều.

Lúc này Hình Diệp mới dẫn đám bọn họ đi vào thang máy. Quan Lĩnh vừa định hỏi “Thang máy không sao chứ” đã bị Tào Thiến đạp cho một cú.

“Chị Tào à, lần sau chị để đại lão đánh tôi được không?” Quan Lĩnh ôm chân: “Cơ thể tôi yếu đuối, thực sự không chịu nổi cú đánh của chị đâu!”

“Đau lại càng tốt.” Tào Thiến nói.

Tính cách của cô đã sinh động hơn nhiều so với trước kia, cũng tích cực hơn. Hình Diệp không thể nói điều này là tốt hay xấu, chỉ đành đi bước nào hay bước đó.

“Nhớ lấy, thế giới này không thể nào tổn thương chúng ta, bởi vì chúng ta cực kỳ đáng gờm. Chúng ta có năng lực ban đầu, có mã QR đặc biệt, không thể thua được. Thứ có thể giết chúng ta chỉ có chúng ta mà thôi.”

Trong thang máy, Hình Diệp chỉ chỉ vào thái dương của mình. Hai người đồng đội kia trịnh trọng gật đầu rồi nhìn nhau, sau đó cùng đọc thuộc bảng cửu chương. Còn Hình Diệp thì sờ sờ cái túi trước ngực. Gương nhỏ giờ đang ở đâu, tại sao cậu ấy lại không có ở đây chứ? Chẳng lẽ bởi vì gương đã trở thành gương chân thực, có thể xem thấu ngụy trang của thế giới này ngạp lập tức, nên hệ thống mới phong ấn tấm gương lại sao?

Không đúng, trước đến giờ hệ thống chưa từng cố gắng phong ấn cái gì cả. Gương nhỏ không ở trong chỗ này nhất định là có nguyên nhân gì đó, hoặc là đã xảy ra chuyện gì mà anh không biết.

Hình Diệp nhẫn nhịn nỗi lo trong lòng mình, nhìn thang máy đi đến tầng 29. Vừa này khi anh tới nhà vệ sinh ở đây có thấy một người đang không ngừng uống nước ở máy lọc nước, như thể sắp chết khát vậy. Lúc đó anh chỉ liếc nhìn một cái rồi đi luôn, tìm Tào Thiến quan trọng hơn. Bây giờ quay lại đây, hi vọng người kia không uống đến bể bụng.

Cửa thang máy mở ra, họ chỉ thấy một người trượt qua đánh “Vèo” một cái. Hai chân người này dính chặt vào nhau đong đưa như một cái đuôi cá, vừa vẫy vừa hát: “Tôi là một con cá…”

Vừa hát, người này vừa khạc nước ra. Bụng gã phình to, hiển nhiên là do uống nước quá nhiều. Cũng may là vẫn ổn vì gã có thể ói ra, không đến mức no nê bể bụng.

Quan Lĩnh và Tào Thiến đứng cạnh đó nuốt nước bọt, vừa rồi trông họ cũng thế này sao?

“Chậc, chỗ này nước vẫn quá ít.” Người kia vừa khạc vừa nói: “Có điều không sao hết, trong cơ thể của mình có nước của bốn đại dương, chỉ cần mình không ngừng ói ra thì sớm muộn gì chỗ này cũng biến thành một vùng biển mênh mông.”

Vừa dứt lời, chỗ nước hắn khạc ra giống như tự sinh sôi, từ một bãi nước nhỏ dần dần lan ra. Cứ theo tốc độ này, chỉ cần một tiếng đồng hồ sau hành lang tầng 29 sẽ thật sự trở thành một vùng biển rộng.

Nước nhanh chóng chảy tới chân ba người, Quan Lĩnh kêu lên: “Đây là tưởng tượng cá nhân của gã đúng không, tại sao tưởng tượng của gã lại ảnh hưởng đến chúng ta?”

Hình Diệp: “Dù là tưởng tượng cá nhân hay tưởng tượng chung, chỉ cần xuất hiện thì người chơi sẽ nhìn thấy được, bất kể là người khác hay chính mình. Trước đó ở tầng 34 tôi cũng có thể thấy những con bạc mà anh tưởng tượng ta. Nếu lúc đó họ nổ súng bắn thì tôi cũng chết ngay.”

“Nghĩa là bị giết vì tưởng tượng của mình sao?” Tào Thiến nói: “Nếu còn tiếp tục thế này thì gã sẽ bị chết đuối.”

Con cá kia… À không đúng, người chơi coi mình là cá kia nhìn thấy nước đang dâng lên thì rất vui vẻ, gã đâm đầu vào nước không chịu ra, thật sự cho rằng mình hô hấp bằng mang.

Tào Thiến định đi giúp đỡ nhưng bị Hình Diệp ngăn lại: “Còn chưa biết gã có tấn công hay không, tạm thời đừng tùy tiện ra tay. Để tôi dùng mã QR thăm dò trước đã.”

Lần này Hình Diệp dùng “Bóng bàn nhảy lung tung”, mã QR này có tính sát thương không lớn, chức năng chính là trợ giúp và quấy rối, nhưng nếu biết cách dùng sẽ mang lại hiệu quả bất ngờ. Hình Diệp không muốn làm tổn thương người chơi này, chỉ muốn thức tỉnh gã khỏi giấc mộng làm một con cá.

Những viên bóng bàn nhanh chóng lăn tới bên cạnh người đàn ông kia rồi luồn xuống dưới thân, khiến gã không ngừng lăn qua lăn lại trên mặt đất.

“Đây là cái gì vậy!” Người kia kêu to: “Tại sao trong vùng biển của bản long quân lại có bóng bàn được chứ!”

“Bởi vì hải vực của ngài đã bị chúng tôi chiếm đóng, nơi đây đã bị lấp biển tạo ruộng rồi.” Hình Diệp nói: “Chúng tôi định cải tạo nơi này thành trung tâm dạy bóng bàn, tuyển học sinh tiểu học và trung học đến chơi bóng, phát triển thế hệ sau.”

“Phụt!” Quan Lĩnh không nhịn được cười. Đại lão đúng là một người tài ba, vừa có thể uy nghiêm vừa có thể xinh đẹp, vừa men lỳ vừa có thể đóng nữ giả nam. Thế giới trước đại lão vừa làm tan vỡ một trái tim thiếu nam, thế giới này lại có thể nói chuyện tầm phào với một người nửa điên.

“Láo toét!” Gã đàn ông tự xưng là Long quân nói: “Hải vực của bổn vương sao có thể để các ngươi lấy làm sân chơi cho thú con của nhân tộc như vậy chứ!”

Lúc gã đang nói, nước trên sàn cũng thật sự biến mất.

Hình Diệp nín cười nói: “Ngài đã quên rồi sao Long quân, kiếp trước ngài tự mình dậy cơn sóng thần khiến chúng sinh chết đuối hàng loạt, đặc biệt là thú con, nên Thiên đế đã biếm ngài hạ phàm đầu thai chuyển thể thành con người để đền bù cho những sinh linh này. Ngài là người, không phải Long quân, nên rất sợ nước. Đương nhiên dù Long quân có chết đuối cũng vẫn còn long hồn, nhưng bởi vì ngài chưa đủ công đức, cho dù có chết cũng vẫn sẽ đầu thai làm người, chịu nỗi khổ mười kiếp luân hồi. Thế nên tốt nhất là ngài hãy đứng dậy chuyên tâm làm con người đi, đỡ kéo dài án phạt.”

“Thật thế hả?” Long quân sửng sốt khi nghe những lời Hình Diệp nói, sau đó chậm rãi đứng dậy. Hình Diệp thấy bóng bàn liên tục đập vào cổ tay gã, bèn xác nhận gã là người chơi nghịch mệnh.

Nhưng trí tưởng tượng phong phú thật, Quan Lĩnh cùng lắm là tìm người cùng chơi bạc, gã thì không muốn làm cả con người.

“Tôi là người hả?” “Long quân” vẫn chưa hết hi vọng mà xác nhận với Hình Diệp: “Nhưng tôi cảm thấy bản thân mình là cá mà? Tại sao tôi lại khát đến thế? Tôi muốn đi uống nước.”

Nói đoạn gã lại định đi uống nước, dù bụng đã uống no căng phình to như cái trống vẫn muốn uống tiếp. Cũng may bóng bàn kịp thời khiến “Long quân” ngã sấp xuống, Tào Thiến tiến đến dẫm lên tay gã, nói: “Anh xem xem, đây là cánh tay người chứ không phải vây cá, trên người anh không có vảy cá, anh là người!”

“Tôi là người, tôi là người…” Gã đàn ông nằm bẹp trên sàn lẩm bẩm một hồi, ánh mắt cũng dần tỉnh táo: “Sao mình lại biến thành thế này? Mình đang làm gì vậy?”

Làm gì á, thì chỉ uống hơi nhiều nước một chút, dù sao cũng tốt hơn so với Tào Thiến bị chặt tay nhiều.

Thấy cuối cùng gã cũng tỉnh táo lại, Hình Diệp hỏi: “Tên anh là gì, trải qua thế giới thứ mấy rồi, có bạn bè gì không, được bao nhiêu điểm, trên người có bao nhiêu mã QR, năng lực ban đầu là gì?”

Người này vừa mới khôi phục bình thường nên vẫn hơi mơ màng, ngơ ngơ ngác ngác nói: “Tôi tên là Ngụy Miểu, công tác ở đội bơi tỉnh, có quen một đồng đội trong game. Hai kẻ xui xẻo chúng tôi cùng qua cửa, hiện giờ đã qua 14 thế giới rồi, điểm số là 2300, năng lực ban đầu là “Lãng lý bạch điều” và… Khoan đã, các người là ai vậy?”

*Lãng lý bạch điều là ngoại hiệu của Trương Thuận, một nhân vật trong Thủy Hử, có tài bơi lội thần sầu.

Sau khi nói một thôi mồi hồi, cuối cùng gã mới nhớ ra mình có biết mấy người trước mặt này là ai đâu!

Chỉ cần một năng lực ban đầu, Hình Diệp đã đoán được tại sao gã lại trở thành dáng vẻ như bây giờ. Anh không trả lời câu hỏi của gã mà hỏi ngược lại: “Có phải từ khi có năng lực tung hoành trong nước này anh chưa bao giờ gặp được thế giới nào có nước, nên khi tiến vào thế giới này đã thất vọng nghĩ, nếu chỗ này là biển khơi thì tốt biết bao, đúng không?”

“Đúng, sao anh biết?” Ngụy Miểu nghi hoặc hỏi, người này là giun trong bụng gã sao?

“May mà tới kịp, chứ không chỗ này thật sự sẽ thành biển lớn mất.” Quan Lĩnh lau mồ hôi, sức tưởng tượng thật đáng sợ.

Nhưng Hình Diệp lại nói: “Không đâu. Tôi đã nói rồi, ý thức thế giới sẽ không cho phép thứ gì vượt qua phạm vi năng lực của nó xuất hiện, nhiều nhất là tầng 29 sẽ xuất hiện một con suối nhỏ khiến người này chết đuối, sau đó nước sẽ biến mất không tung tích.”

“Các người đang nói gì vậy?” Ngụy Miểu ngơ ngác.

Tào Thiến tiến lên giải thích suy đoán của Hình Diệp được mình ghi chép lại cho gã nghe. Ngụy Miểu mất một lúc lâu mới thông, sau đó vội vàng la lớn: “Vậy tôi phải nhanh chóng tìm được đồng đội của mình, không để hắn bị trí tưởng tượng của mình g**t ch*t! Hả? Sao các người lại thành kiến, sư tử rồi…”

Quan Lĩnh đỡ trán, vất vả lắm mới thoát khỏi trí tưởng tượng cá nhân, gã lại tiến vào tưởng tượng chung.

Tào Thiến xốc gã đi đến trước gương trong phòng vệ sinh, hỏi: “Anh nhìn xem mình là cái gì?”

“Một con cá chép…” Ngụy Miểu đáp.

“Chỉ có ông mới là cá chép ấy!” Quan Lĩnh đá một phát vào mông Ngụy Miểu: “Qua 14 thế giới rồi mà không phát huy được năng lực ban đầu của mình, xui đến thế mà vẫn còn cá chép cá chiếc à? Nhanh nhanh đọc bảng cửu chương lấy bình tĩnh lại đi, đi tìm người với chúng tôi.”

Tào Thiến chêm lời: “Đúng, chúng ta buộc phải tìm được người chơi khác, nói cho mọi người biết sự thật về thế giới này. Bằng không tưởng tượng của bọn họ không chỉ giết họ thôi, mà còn có thể giết cả chúng ta nữa.”


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 113: Tưởng tượng giết người
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...