Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 112: Lừa mình dối người

Chương 112. Lừa mình dối người

Tào Thiến vẫn đang vung tay chém như thể không biết đau. Trong mắt cô cứ tưởng mình đang bẻ chân kiến, nhưng thực ra Tào Thiến đang chém từng dao từng dao lên đùi, trong mắt còn ngập tràn phấn khích.

Quan Lĩnh núp sau lưng Hình Diệp, rón rén hỏi: “Nếu tôi lấy gậy vụt một cái sau gáy Tào Thiến để cổ ngất xỉu thì liệu có tác dụng không nhỉ đại lão?”

Hình Diệp thở dài: “Anh hay Tào Thiến mạnh hơn?”

Quan Lĩnh rụt cổ lại, hắn không thể sánh bằng Tào Thiến – người dám đấu chính diện với quỷ ăn não được. Nếu có thể dùng cách bạo lực để giải quyết thì lúc Tào Thiến chạy từ ngoài vào trong tòa nhà, Hình Diệp đã ngăn cản cô rồi.

Đối với Tào Thiến, vũ lực không có bất cứ tác dụng gì. Hình Diệp chỉ đành ngồi xuống trước mắt Tào Thiến, nói khẽ: “Tào Thiến, hãy nghe tôi nói này, cô là con người.”

Trong đôi mắt Tào Thiến xuất hiện chút gì đó hoang mang, cô nhìn cơ thể mình rồi lắc đầu: “Tôi là con kiến, có điều anh đừng sốt ruột. Để tôi chém đứt mấy cái chân thừa này với nhổ râu đi là có thể biến lại thành người.”

Hình Diệp nói: “Tại sao cô lại cho mình là kiến nhỉ? Trong mắt tôi, ngay cả khi phải dùng động vật để hình dung thì ít nhất cô cũng phải là những loài dũng mãnh như báo săn hoặc nhện độc, chứ không phải là con kiến thợ tầm thường mặc người chà đạp.”

“Không phải đâu.” Tào Thiến lắc lắc đầu: “Tôi không hề như thế. Từ bé đến giờ tôi đều là người tầm thường nhất trong lớp, vóc dáng thấp nhất, thành tích… Tôi đã cố gắng học rất nhiều, nhưng thành tích cũng chỉ thường thường bậc trung chứ không hề giỏi nhất, cũng chẳng kém nhất. Nhiều khi tôi rất hâm mộ những học sinh ké, ít nhất họ cũng rất nổi bật trong lớp. Tôi muốn cố tình nộp giấy trắng, nhưng mà tôi không dám vì sợ cha mẹ thất vọng.”

“Thành tích không thể đại diện tất cả mọi thứ được. Trong mắt tôi, cô là một đồng bạn có năng lực chấp hành rất cao, lại có thể chịu khổ, rất đáng tin cậy.”

Anh ngồi xuống trước mặt Tào Thiến và ngửa mặt lên nhìn, khiến Tào Thiến có thể nhìn xuống mình. Thế giới này hình như gây tổn thương co Tào Thiến rất nhiều. Quan Lĩnh đánh bạc là do chính hắn tưởng tượng ra, cũng dễ dàng phá hủy, nhưng Tào Thiến không thể dựa vào tưởng tượng để thắng được.

Hình Diệp cũng đã hiểu được đại khái về thế giới này, nhiệm vụ cấp bách bây giờ là lay tỉnh Tào Thiến và sắp xếp đội ngũ chỉnh tề, sau đó nói cho hai người rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra và phải làm thế nào để tránh nổi điên.

Tào Thiến còn có thể cứu, cô còn nhận thức về bản thân, cô biết mình là ai, biết Hình Diệp và Quan Lĩnh là ai, cũng biết mình cần hoàn thành nhiệm vụ trong thế giới trò chơi. Cô muốn cắt đứt tay chân của mình cũng vì không muốn mình cản trở, muốn biến từ kiến lại thành người.

Chỉ cần cô còn có thể nhớ rõ điều này thì còn có thể cứu được.

Hình Diệp chưa từng học qua tâm lý học, mà anh cũng biết việc tìm cố vấn tâm lý ở thể giới này không hề hữu dụng. Cố vấn tâm lý đề cao tính chất lâu dài, phải thường xuyên tiếp xúc với bệnh nhân, trị liệu nhiều lần, lại còn phải giữ thái độ trung lập tuyệt đối mới có thể khiến bệnh nhân mở cửa lòng.

Biện pháp này quá chậm, hoàn toàn không thể thực hiện được trong hoàn cảnh cực đoan này.

Hình Diệp nói: “Cô xem tay mình đi, nếu là chi kiến thì sao có thể cầm lấy dao được?”

Tào Thiến ngơ ngác đáp lại: “Cái này là tay người mà, tôi sẽ giữ lại nó.”

Cô lại nhìn Quan Lĩnh rồi nói đầy ngưỡng mộ: “Người chơi phục mệnh sướng thật đấy, Quan Lĩnh là sư tử kìa. Sư tử có sức mạnh rất lớn, tuyệt đối không cản trở.”

Quan Lĩnh nhìn mặt đất đầy những máu, suýt nữa thì bật khóc. Hắn nói: “Ôi chị Tào ơi, nếu em mà là sư tử thì chị là khủng long bạo chúa đấy! Chị thấy em giống sư tử nước nào, sư tử đồ chơi hả?”

Bây giờ Hình Diệp đã không nhìn thấy hình thú của con người nữa, nhưng nếu đang chìm sâu trong cảm xúc tiêu cực thì về cơ bản anh cũng sẽ cảm thấy Quan Lĩnh là sư tử, đây không phải tưởng tượng của họ.

Hình Diệp suy nghĩ một lúc rồi hỏi: “Rõ ràng cô mạnh đến thế, cô là người đáng tin nhất của nhóm chúng ta, vậy tại sao cô lại tự ti như thế cơ chứ?”

Anh đã nhìn ra vấn đề lớn nhất của Tào Thiến là tự ti, tự ti đến hèn mọn.

Tào Thiến nhìn Hình Diệp, nói khẽ: “Tôi ấy hả, hồi đi học thích chơi bóng chuyền lắm, nhưng mà kỹ thuật lại quá kém. Tôi thường xuyên bị bóng đập vào mặt, vẫn luôn là đồ dự bị trong lớp, chưa từng ra sân chính thức. Thế nên tôi hi vọng mình có thể lực tốt, thân thủ nhanh nhẹn để có thể đứng đồng đội, dùng thân hình của mình để ngăn chặn nguy hiểm thay họ. Tôi nghĩ làm như thế họ sẽ nhìn thấy mình, có thể khen mình, cũng có thể thương xót mình. Vậy nên tôi rất liều mạng, đánh nhau cực hăng. Nhưng tại sao họ chỉ coi tôi là một kẻ ngốc có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào, tại sao từ trước đến giờ họ không coi tôi như một đồng đội chứ?”

“Người bị thương là tôi, bị đánh là tôi, kẻ đánh chính diện với boss cũng là tôi. Tôi cũng đau lắm chứ, tôi đau lắm, đau lắm, hu hu hu…”

Tào Thiến che cánh tay cụt của mình, cô đau đớn đến mức bật khóc thành tiếng. Cô đau lắm, thực sự rất đau.

Quan Lĩnh đứng đằng sau lau nước mắt, còn Hình Diệp thì nói ngay lập tức: “Anh đừng có khóc, hãy mau thu lại đồng cảm và xót xa của mình đi. Thứ Tào Thiến cần không phải là đồng cảm, còn anh mà chìm trong thứ cảm xúc này thì sẽ mất đi lý trí.” Nói đoạn, Hình Diệp lại quay sang Tào Thiến: “Cô mong mình có thể nhận được sự yêu thích bằng sự thương hại của người khác mà không tự phát hiện ra mình rất đáng thương ư? Cô chỉ có sức mạnh to lớn khiến người ta hâm mộ, lần nào cũng chỉ có thể dùng cách tự làm tổn thương mình. Cô không yêu bản thân, không thương bản thân, vậy mà còn mong người khác sẽ xót thương cho cô ư?”

Tào Thiến nhìn Hình Diệp. Cô đã quen với việc nghe theo lời Hình Diệp trong suốt một thời gian dài, nên cô im lặng một lúc lâu chờ đợi Hình Diệp nói tiếp theo thói quen.

“Cô nghĩ rằng mình là kiến, cho rằng chân mình rất nhiều, chém đứt vài cái cũng chả sao cả. Suy nghĩ này chẳng khác gì với cô của bình thường cả.” Hình Diệp tiếp tục nói: “Ngay cả trong nhóm chúng ta, cô cũng vẫn luôn sợ mình trở thành gánh nặng, sợ mình không có tác dụng. Thế là sau khi cảm thấy mình trở thành dị loại, cô liền muốn thoát khỏi khốn cảnh này ngay lập tức. Nhưng đây không phải là khốn cảnh. Cô không phát hiện ra một con kiến khỏe mạnh hữu ích như thế nào sao? Chân nhiều có thể ra chiêu đá gió lốc đấy.”

Tào Thiến suy nghĩ một lúc, đoạn thả con dao trong tay xuống: “Hình như đúng thế thật…”

Hình Diệp lại nói: “Hễ tôi cảm thấy mình đáng thương trong thế giới nào thì cô sẽ lại thê thảm hơn tôi, nào là thành con rối, nào là thế giới bệnh viện. Rõ ràng ở thế giới bệnh viện tôi chọn hình thức khó khăn, nhưng xét theo điều kiện cơ thể thì cô vẫn thảm hại hơn, nếu không có Quan Lĩnh thì chân cũng mất luôn rồi. Cô cảm thấy vì sao mình lại thành cái dạng đó không? Bởi vì cô hy vọng mình đáng thương, cô dựa vào việc bán thảm để thu hút chú ý của những người khác.”

“Hệ thống đáp ứng nguyện vọng của cô, để cô trở nên thê thảm ở bất cứ thế giới nào.”

“Tào Thiến à, cô không đáng thương, cũng không đáng phải đáng thương. Muốn thu hút sự chú ý của người khác không cần phải dựa vào bi thảm mới có được. Cô phải khiến bản thân mình thật xuất sắc, mà thực ra cô cũng làm được rồi mà. Nói thật nhé, từ sau khi quen biết cô, tất cả các kế hoạch chiến đấu của tôi đều lấy cô làm trung tâm. Nếu không có cô, tỉ lệ thắng của chúng ta chỉ có 1% thôi. Nhưng vì có cố nên tỉ lệ thắng mới có thể nâng lên 10%, mà càng vì lối đánh liều mạng của cô mà chúng ta mới có thể đánh nhiều thắng nhiều.”

“Nếu như cô cho rằng mình như thế vẫn rất đáng thương hại như cũ thì tôi chẳng còn gì để nói nữa cả.”

Tào Thiến nhìn Hình Diệp, mắt cô dần dần tỉnh táo lại nhưng hình như vẫn còn vương chút nghi ngờ. Trong mắt cô tất cả mọi người vẫn là động vật, chẳng có gì thay đổi.

Mà đúng lúc này, trong túi áo của cô bỗng nhiên có một con thiên nga bay vụt ra chao liệng quanh người Tào Thiến. Một chiếc lỗng vũ rơi xuống trán Tào Thiến, sự nghi ngại cuối cùng trong mắt cô cũng biến mất triệt để.

Thiên nga kêu một tiếng với Tào Thiến. Tào Thiến giơ bàn tay còn sốt lại ra, thiên nga đậu xuống tay cô, trở thành một khối thủy tinh.

“Cuối cùng vịt con xấu xí cũng sẽ trở thành thiên nga”, chỉ có vịt con xấu xí mới có thể hiểu được ước nguyện. Nó có thể làm cho người sử dụng có một lần cảm giác vượt trội hơn trong tâm lý khi trở thành thiên nga, là ảo tưởng thuộc về kẻ yếu, nhưng nó có thể khiến người ta đánh đâu thắng đó vào khoảnh khắc hiện tại. Đây chính là bản phức tạp hơn của năng lực ban đầu “Lừa mình dối người” mà Lâm Đạt sở hữu.

Năng lực “Lừa mình dối người” của Lâm Đạt có thể thông qua việc lừa dối mình và người khác. Chỉ cần bản thân tin tưởng thì đối phương sẽ tin là thật ngay lập tức, không hề nghi ngờ. Dùng năng lực này sẽ bị trừ 50 điểm, thời gian kéo dài 10 phút, thời gian cold down 6 tiếng.

“Úi chao, đau quá!” Tào Thiến ôm cánh tay kêu lên: “Không phải tôi chỉ chém tay chân ảo thôi hả? Hóa ra là tay thật luôn?!”

“Đúng vậy, nếu tụi tôi không đến thì cô đã thành nhân côn luôn rồi.” Thấy cuối cùng Tào Thiến cũng khôi phục lại như thường, Quan Lĩnh bước tới điều trị cho cô: “Chị Tào ơi chị Tào, cô làm tôi sợ chết đi được. Chúng tôi thật sự không thể không có cô được, mỗi lần có cô ở đây tôi đều cảm thấy vô cùng an tâm.”

“Tôi… Đúng là bình thường tôi có chút suy nghĩ tăm tối, nhưng sao có thể vặn vẹo đến độ đó được cơ chứ?” Sau khi kết thúc điều trị, Tào Thiến nhớ lại những gì mình vừa làm và cảm thấy rất sợ.

“Nhờ có thiên nga đấy.” Quan Lĩnh trả lời: “Có điều cũng may là trước đó có đại lão thức tỉnh cô nên cô mới có thể khôi phục độ thiện cảm của thiên nga, và cô ấy mới có cơ hội cứu cô được.”

Có điều năng lực ban đầu “Không ôm chí lớn” và “Lừa mình dối người” của Lâm Đạt tuy có hữu dụng, nhưng điều kiện để sử dụng cũng rất nghiêm ngặt. Cô gái này đã chán chường suy sụp và tự lừa mình đến cỡ nào mới có thể phát huy hai năng lực này đến mức nhuần nhuyễn đến thế chứ?

Tào Thiến: “Độ thân mật của tôi là Lâm Lâm không đủ, kỹ năng này là mã QR trang bị và được sử dụng theo nguyện vọng của Lâm Lâm, cứ coi như là năng lực một lần đi. Nhưng mà điều kiện sử dụng là độ thân mật phải cao hơn 40, vừa rồi tôi quá chán nản cho rằng Lâm Lâm không thể thích mình được, độ thiện cảm cũng tụt xuống. Cô ấy vẫn luôn muốn giúp tôi nhưng không có cách nào sử dụng năng lực ban đầu, may mà vừa rồi đại lão thức tỉnh tôi một chút nên cô ấy mới có cơ hội ra tay.”

Đây đều là nội dung mà vừa rồi chiếc lông vũ kia truyền lại cho Tào Thiến.

Hình Diệp nói: “Cảm giác vượt trội mà Lâm Lâm mang lại kéo dài trong thời gian bao lâu?”

Tào Thiến đáp: “6 tiếng, vì dù sao nó cũng là năng lực cảm quan cá nhân không gây ra tổn thương thực sự cho đối phương, nên thời gian kéo dài sẽ rất lâu.”

“Vậy trong 6 tiếng tới cô sẽ an toàn.” Hình Diệp thở phào: “Chúng ta phải tranh thủ thời gian hành động mới được.”

Tào Thiến sợ sệt hỏi: “Tại sao tôi lại biến thành như vậy? Tôi cảm thấy… Bình thường tôi có chút xíu hoang mang, nhưng cũng không khuếch đại đến độ này. Với lại người bình thường đều có chút tự ti và khao khát được chú ý, không phải chuyện này rất bình thường à?”

Tào Thiến đang có được cảm giác ưu việt nên nghĩ rằng mình rất lợi hại, giống như người vừa nãy còn chán nản không phải là mình. CÒn Quan Lĩnh thì nhìn về phía Hình Diệp, hắn nhớ trước đó đang đánh bạc, phải tới khi Hình Diệp thay đổi mặt bài thì hắn mới không bị người ta giết, vậy nguyên nhân của tất cả những chuyện này là sao? Cuối cùng đây là thế giới thế nào?

Hình Diệp nhìn hai cặp mắt ngập tràn dấu chấm hỏi, giải thích: “Tạm thời tôi vẫn chưa biết rõ đây là thế giới gì, nếu như đoán được thì giờ chúng ta đã qua cửa rồi. Nhưng tôi đã biết được quy tắc vận hành của thế giới cũng như sức mạnh của hệ thống rồi. Đây là một thế giới theo chủ nghĩa duy tâm, có thể tất cả mọi thứ là thật, cũng có thể là giả. Trong thế giới này tồn tại hai loại sức mạnh, toàn bộ dựa vào cảm xúc và tưởng tượng tạo thành. Một loại là tưởng tượng cá nhân, loại còn lại là tưởng tượng chung. Ví dụ như trước đó Quan Lĩnh bị người ta bao vây bắt đánh bạc đến độ táng gia bại sản là tưởng tượng cá nhân.”

Quan Lĩnh hỏi: “Ý của anh là tôi tự tưởng tượng ra một đám người đó rồi bị chúng đánh bại đến độ suýt nữa mất mạng ấy hả? Nếu là tưởng tượng của bản thân thì tại sao tôi lại thua cho được?”

Hình Diệp đáp: “Bởi vì anh nghĩ rằng mình sẽ thua, từ trước đến nay trong thế giới thực anh chưa từng thắng được. Mỗi khi đến ván bài cuối cùng là anh lại thua trắng. Những việc từng trải qua như thế này trở thành tiềm thức khắc ghi thâm căn cố đế vào đầu anh, không phải việc anh thua đến táng gia bại sản là rất bình thường ư? Mà sau khi tôi xuất hiện, anh lại mù quáng tin tưởng tôi, cho rằng chỉ cần có tôi thì ngay cả khi đối phương có con bài lớn nhất tôi cũng sẽ có cách đảo ngược lại, thế nên chúng ta mới thắng. Sau khi thắng rồi, những người kia – cũng là tâm ma của anh – cũng biến mất theo.”

“Thì ra là thế.” Quan Lĩnh gật gù: “Vậy Tào Thiến cũng giống thế sao?”

Hình Diệp lắc đầu nói: “Không phải, trường hợp của Tào Thiến phức tạp hơn. Cô ấy là do tưởng tượng cá nhân và tưởng tượng chung vướng lấy nhau, mặt tiêu cực của hai loại tưởng tượng khiến Tào Thiến suýt nữa là tự sát.”

Quan Lĩnh nói: “Đại lão ơi, giờ tôi vẫn còn một điều vẫn chưa hiểu rõ, hay anh cứ nói rõ từng cái từng cái một đi- Tưởng tượng chung là gì?”

“Tưởng tượng chung là ý thức của thế giới này, luôn luôn tồn tại. Chỉ cần chúng ta nảy sinh chút cảm xúc tiêu cực, nó sẽ tiến vào đầu chúng ta ngay lập tức.”


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 112: Lừa mình dối người
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...