Mã QR Năng Lượng Cao

Chương 111: Lý trí

Chương 111. Lý trí

Sau khi xử lý xong con gián, Tào Thiến đi ra. Trước khi ra khỏi cửa, cặp râu của cô hấp háy liên tục như đang dò tìm tình hình phía ngoài, rất giống một con kiến.

Tào Thiến thì thầm như đang làm việc gì trái với lương tâm: “Tôi đóng nắp bồn cầu lại rồi để cô ta ngồi trên đó. Hình như chưa chết hay sao ấy, đúng là sống dai như gián.”

Cô đánh một người bình thường trong thế giới này, còn suýt nữa là coi người ta như quái vật, thật sự hơi ngượng.

Hình Diệp còn nhớ hồi mới quen Tào Thiến ở thế giới sân trường, trong ánh mắt của cô gái này ngập tràn hận đời, không tin tưởng người khác cũng không trân trọng bản thân, thậm chí còn ném đồ từ trên cao xuống. Mà bây giờ rõ ràng trạng thái tinh thần của Tào Thiến hoàn toàn khác khi đó. Nom cô rất hoạt bát sôi nổi, đến thế giới nào cũng không coi như gánh nặng mà trái lại còn như khiêu chiến. Giờ đây cô sẽ còn cảm thấy có lỗi vì ngộ thương người bình thường. Chắc hẳn trong cuộc sống hiện thực cô cũng trở nên tích cực hơn.

“Liệu bên ngoài có camera giám sát không? Tôi có cần nhảy từ cửa sổ ra ngoài không nhỉ?” Tào Thiến hỏi.

Camera trong thế giới bệnh viện khiến Tào Thiến chợt ngộ ra trên đời này có muôn vàn con mắt, có thể bị người ta phát hiện ra bất cứ lúc nào.

Liên quan đến chuyện này Hình Diệp cũng hết cách, anh đành nói: “Ngay cả nhảy cửa sổ ra ngoài thì khi cô đi vào nhà vệ sinh cũng bị camera ghi lại rồi, nên nếu không có hình ảnh cô ra khỏi đây trái lại còn khiến người ta nghi ngờ hơn. Cô đang đeo đồ bảo hộ che miệng mũi, trên đầu còn có mũ đồng phục, hơn nữa lúc đó không chỉ có một người vào nhà vệ sinh nên chưa hẳn nhất định sẽ nghi ngờ cô. Ngay cả khi cảnh sát thực sự điều tra được gì đó cũng cần một khoảng thời gian. Không chừng lúc đó chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ và rời khỏi rồi, đừng lo lắng quá.”

“À thế thì được.” Tào Thiến theo Hình Diệp ra khỏi đó. Cô cởi găng tay, mũ và mấy dụng cụ lau nhà bỏ vào ngăn chứa đồ, sau đó hỏi: “Tiếp theo chúng ta phải làm gì?”

“Xuống lầu, ra ngoài xem xem.” Hình Diệp chỉ chỉ ngoài cửa sổ, nói.

Mấy thế giới trước đó đều bị giới hạn ở trong cảnh tượng cụ thể. Tuy thành phố con rối có thể ra ngoài, nhưng qua quặng mỏ trái phép lại không được.

Trong thế giới này, nếu muốn biết rõ mình đang ở đâu thì tốt nhất là ra ngoài tòa nhà này để xem.

Thông qua điện thoại Tào Thiến biết mình là một bà cô lao công đã 55 tuổi. Nguyên chủ là mẹ đơn thân, tiền lương một tháng rất ít, lại còn phải nuôi đứa con trai đang học đại học. Một tháng sinh hoạt phí ở trường đại học của con trai còn cao hơn lương của cô lao công, không có tiền tiết kiệm nên tháng nào cũng rất vất vả.

“Đáng thương quá.” Sau khi đọc thông tin trong điện thoại và phân tích tình trạng kinh tế nhân vật, Tào Thiến nói.

Cái điện thoại cô đang dùng chắc là do con trai không cần nữa, rất cũ kĩ và đơ. Nếu không phải đang chứa app trò chơi “Khiêu chiến định mệnh”, để Tào Thiến có thể cập nhật thông tin như bình thường nên trò chơi mới nâng cấp qua loa một chút, thì ngay cả mở Wechat bình thường cô cũng cần chờ 1 phút, đúng là đơ đến kinh người.

Hình Diệp phát hiện ra mỗi lần nghĩ bản thân mình đang rơi vào tình hình tệ hại thì Tào Thiến luôn có thể khiến anh thấy được cái gì gọi là thê thảm hơn, cái gì là cuộc sống đời thực. Thành phố con rối anh nghèo tàn canh gió lạnh, Tào Thiến thì vừa mong manh dễ gãy vừa dễ bị đốt cháy. Thế giới bệnh viện anh bị mất trí nhớ và dễ nổi điên, Tào Thiến chỉ cao 1m5 lại còn bị cụt chi. Bây giờ tuy anh nghèo khó lương thấp, nhưng tốt xấu gì cũng mình ăn no cả nhà cũng không đói bụng, còn Tào Thiến lại là mẹ đơn thân.

Nhưng dù có thê thảm cỡ đó Tào Thiến vẫn đảm nhận vị trí chiến đấu trong đội, hoàn toàn dũng cảm tiến tới như trước đây.

Nhất định Hình Diệp sẽ bỏ lại đồng đội để dẫn đầu tiến vào thế giới cao cấp, nhưng bây giờ Quan Lĩnh và Tào Thiến cũng rất mạnh, cũng đã vững vàng hơn. Họ có thể nỗ lực phân tích kịch bản (Điểm này thì Tào Thiến làm tốt hơn Quan Lĩnh), ngay cả khi anh rời khỏi thế giới hỗn chiến, đội ngũ hai người này cũng không cần lo lắng.

Lúc đi về phía thang máy, Hình Diệp nhìn thấy máy bán đồ uống tự động ở một phòng làm việc đối diện. Nó cách phòng vệ sinh rất xa, hoàn toàn không tiện đường.

Hình Diệp cũng hiểu sơ được tính cách của Liêu ruồi, là một kẻ rất thích chiếm hời của đồng nghiệp, làm không được thì phải bắt ép.

Họ đang ở văn phòng tầng 17. Hình Diệp nhấn nút thang máy, Tào Thiến bèn hỏi: “Chúng ta không đi cầu thang bộ sao?”

Những gì trải qua ở thế giới trước khiến cô nhìn thấy thang máy là không dám vào.

Hình Diệp lắc đầu: “Không cần, hai thế giới này không giống nhau đâu. Thế giới trước chúng ta biết rõ trong bệnh viện có quái vật ký sinh, đi thang bộ là để tiện chạy trốn. Thế giới này chúng ta không biết gì cả, nếu đi thang máy gặp nguy hiểm trái lại tốt hơn chút. Chúng ta phải biết chỗ này là đâu, nguy hiểm cũng là một phương án tham khảo.”

Tào Thiến gật đầu tỏ mình đã hiểu. Cô lấy điện thoại ra ghi note lại, định sau này tìm một cuốn sách để ghi chép.

Trong thang máy tối om tựa như một ngôi sao đã tắt. Hình Diệp và Tào Thiến bước vào trong thì phát hiện dưỡng khí trong này rất ít, khiến người ta có cảm giác không thể thở nổi. Không có đèn, không khí ít ỏi, chỉ 2 phút thôi mà hai người cảm thấy mình như đã phải trải qua một trận chiến ác liệt. Lúc ra khỏi đó, Hình Diệp còn có thể cố gắng gượng đứng thẳng, chân bước vững vàng, còn Tào Thiến thì vịn tường chân run rẩy chầm chậm bước ra.

Hình Diệp hít một hơi thật dài để bù lại việc thiếu hụt dưỡng khí hồi nãy. Anh nheo mắt nhìn thang máy, hơi khó hiểu.

“Nếu thang máy thật sự có nguy hiểm thì không chỉ đơn giản ở mức độ này. Nhưng nếu thang máy không có vấn đề, thì nếu thang máy của một tòa nhà thương mại cho bên ngoài thuê chỉ ở trình độ này sẽ rất khó có người thuê.” Hình Diệp cau mày nói.

Tào Thiến thở hổn hển một lúc mới nói: “Anh không thấy khó chịu à? Lúc ở trong thang máy tôi cảm thấy mình sắp điên rồi, rất muốn cào cấu vách thang, muốn cạy mở cửa thang máy chạy ra khỏi đâu. Vừa tối vừa ngộp vừa khó thở, chỉ thấy mình không biết làm gì cả, chỉ muốn chạy ngay đi tìm một chỗ trống trải ngồi đó chờ.”

“Tôi cũng có hơi hơi.” Hình Diệp đáp, nhưng vẫn có thể khắc phục được.

Thực ra cảm giác của anh không khác lắm so với Tào Thiến, nhưng tính của Hình Diệp vốn không chịu thua. Anh hiểu rõ nguyên nhân hình thành sự sợ hãi này không phải do bản thân mà là ảnh hưởng của thế giới này với mình. Anh muốn đối chọi với loại cảm giác đó, muốn ép mình phải nhẫn nhịn khó chịu.

“Có đỡ hơn chút nào chưa? Nếu rồi thì chúng ta ra ngoài xem chút đi, hình như có thể ra ngoài đấy.” Hình Diệp nhìn cửa kính, bên ngoài ngựa xe như nước, vô cùng nhộn nhịp.

Lúc tới trước cửa, Hình Diệp quẹt thẻ nhân viên. Cửa tự động mở ra, họ bước ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa, một luồng hơi nóng ập đến. Chỉ trong tích tắc quần áo trên người Tào Thiến và Hình Diệp ướt nhẹp mồ hôi, khó chịu đến độ học chỉ muốn quay trở lại trong tòa nhà ngay lập tức, chỗ đó có điều hòa nhiệt độ…

Chờ chút!

Hình Diệp gắng chịu nhiệt độ cao, nói: “Trước tiên không nhắc đến tại sao hai con kiến như chúng ta lại đổ mồ hôi, hãy nói xem có phải nhiệt độ không khí bên ngoài có chút vấn đề không. Hôm nay khi nhìn trên màn hình laptop tôi thấy bây giờ là tháng 4, là mùa xuân trăm hoa đua nở, tại sao còn nóng hơn cả mùa hè vậy.”

“Có thể mùa ở thế giới hiện thực suy tính trong thế giới trò chơi hả?” Tào Thiến hỏi.

Hình Diệp đáp: “Cô nhìn người bên ngoài kìa, xem họ mặc quần áo gì.”

Khắp nơi ngoài đường đều là chim bay thú chạy. Về cơ bản họ đều là người, có điều họ khác với nhóm người trong công ty. Những người này mang lại một thứ cảm giác khoảng cách, giống như chỉ cần không tiếp cận là sẽ không bị tấn công. Có người trong số họ mặc áo khoác, người mặc sweater, cũng có người mặc áo bành tô lông, không khác biệt lắm với lối ăn mặc của tháng 4, quần áo lộn xộn trong tiết xuân.

“Xem quần áo của họ thì lẽ ra không nóng đến thế chứ…” Tào Thiến nói: “Sao tôi chỉ muốn quay lại công ty thôi ấy, ngay cả trốn trong nhà vệ sinh cũng được. Khó chịu quá…”

Trạng thái tinh thần của Tào Thiến không ổn lắm, mà đến Hình Diệp cũng cảm thấy rất bức bối. Không tìm thấy gương nhỏ ở đâu cả, anh lo lắng đến sắp phát điên rồi.

Anh đập thật mạnh lên ngực rồi mở điện thoại ra, phát hiện đằng sau bối cảnh của trò chơi đã có thêm một dòng chữ từ lúc nào.

Bối ảnh câu chuyện: Thế giới này khiến người ta khó nhẫn nhịn lắm đúng không? Đừng sợ, có thứ còn khiến người ta khó chịu hơn kìa. [Chú thích]

Hình Diệp nhấp vào chú thích, thấy trên đó viết:

Chú thích: Càng ở lâu trong thế giới kỳ quái này lý trí sẽ càng ít. Sợ hãi, lo lắng, buồn bã, tức tối, đau khổ, bực bội, đủ thứ cảm xúc tiêu cực quấy nhiễu bạn, bạn có thể chịu đựng không nổi điên đến bao lâu đây?

Ý của chú thích này đại khái là đang nói, ở thế giới này lý trí là một dạng đồ vật giống như Hp, sẽ có hàng loạt chuyện làm hảo tổn lý trí xảy ra. Nếu như trước khi lý trí cạn kiệt mà người chơi vẫn không tìm được đường ra, họ sẽ hoàn toàn biến thành kẻ điên.

Hình Diệp nhớ Tào Thiến đã từng nói, nếu đến thời gian quy định mà người chơi vẫn chưa có cách hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ bị nhốt vĩnh viễn trong thế giới đó, vĩnh viễn không thoát ra nổi.

Mà thế giới này, một khi lý trí biến mật thì ngay đến cả tự sát họ cũng không làm nổi, chỉ đành trở thành một đám điên khùng.

Cảm giác lo lắng khi không tìm thấy gương nhỏ khiến Hình Diệp luôn nằm trong trạng thái bực bội lo âu, lý trí đã hơi phai mờ.

Lần trước Hình Diệp có nói ngay cả khi mất hết trí nhớ, chỉ cần trí thông minh mà lý trí không biến mất thì bất kể thế giới nào anh cũng không sợ. Không ngờ lần này hệ thống lại ra chiêu bài này.

May là không chọn hình thức khó khăn, nếu không e rằng vừa đến thế giới này anh đã bị điên rồi.

“Tào Thiến.” Hình Diệp đưa điện thoại cho cô: “Hãy xem thông tin trên này đi.”

Tào Thiến ngồi bệt xuống đất vung tay hất điện thoại của Hình Diệp đi, bực bội nói: “Tôi không muốn xem, tôi muốn đi về! Tôi không muốn ở bên ngoài nữa!”

Nói xong cô chạy về phía tòa nhà, Hình Diệp có túm lại cũng không nổi.

Trước đó khi Tào Thiến nói mình nhét con gián đầu người vào bồn cầu Hình Diệp đã thấy là lạ rồi. Lá gan Tào Thiến rất lớn, ngay cả khi sợ gián cũng có thể cố nhịn. Hồi ở thế giới trường học quái vật ghê tởm đến thế cô cũng cố gắng xông lên, sao lại bởi một con gián người mà kích động đến độ này.

Có điều nhiều người không sợ ma mà lại sợ gián, nỗi sợ của con người không thể nào lý giải được.

Nhưng Hình Diệp nghĩ rằng mình đã bỏ qua không để ý đến một chuyện – Tào Thiến nói bắt đầu từ lúc mình đến thế giới này vẫn luôn trốn trong nhà vệ sinh nhìn con gián kia, mãi đến khi đánh gục nó, cô mới ra ngoài.

Nhưng trong 50 phút ròng rã, con gián người kia cũng không thể ở trong nhà vệ sinh lâu đến vậy được. Hình Diệp nghiêng về giả thiết sau khi nhân viên tan làm, con gián kia tới nhà vệ sinh trước khi về, lại bị Tào Thiến trốn trong nhà vệ sinh thấy được.

Nói cách khác, trước khoảng thời gian 6 giờ kia, Tào Thiến vẫn luôn trốn trong nhà vệ sinh không ra ngoài, hơn nữa thậm chí cô còn không phát hiện ra bản thân mình đã trốn rất lâu.

Không thể hoàn toàn nói Tào Thiến đã phát điên, có lẽ cô cảm thấy trốn trong phòng vệ sinh rất an toàn, không muốn đi ra, không muốn đối diện với thế giới.

Trong lúc nghĩ như vậy, Hình Diệp đột nhiên cảm thấy bên ngoài không còn nóng nực nữa, thậm chí anh còn thấy hơi lành lạnh. Đã 6 giờ rưỡi rồi, màn đêm đã buông, gió xuân giờ vẫn còn mang hơi lạnh. Đây mới là thời tiết vốn nên có.

Hình Diệp thầm nghĩ: “Tại sao đột nhiên không còn nóng bức khó chịu nữa? Bởi vì mình đã nhận ra, cảm giác nóng này là từ lòng mình chứ không phải trên sinh lý. Lòng mình đang bực bội, đang lo lắng vì gương nhỏ còn bị nhốt trong tòa nhà này, không muốn ra ngoài. Cảm giác về môi trường trong thế giới này là chuyện đến bản thân mình còn không ý thức được, nên mới khiến bên ngoài khó chịu như vậy. Tương tự thế, mình và Tào Thiến đều đang đề phòng thang máy sẽ xuất hiện quái vật, nên môi trường trong đó mới khiến người ta khó chịu đến thế.”

Đây là một thế giới theo chủ nghĩa duy tâm đến cực độ.

Tào Thiến đã chạy mất hút, Hình Diệp cũng không vội vàng đuổi theo, mà có đuổi cũng không kịp. Anh đi vào nhà vệ sinh ở tầng một. Trước khi soi gương, anh nghĩ thầm, Tôi là con người, hết thảy thế giới này đều bình thường, tất cả mọi người là con người.

Vừa nghĩ vậy, Hình Diệp trong gương đã biến thành con người. Anh không còn là con kiến nữa là là một thanh niên đeo kính mắt, tầm 23 24 tuổi, nom có năm phần giống hệt tướng mạo vốn có của Hình Diệp.

Khá giống Hình Thước.

Hình Diệp nhớ ra lúc mình vừa nhìn thấy Nhậm Đình Mạn, ả ta vẫn là một mỹ nữ lão luyện trí tuệ, trong văn phòng lúc đó cũng đều là người. Chỉ khi Nhậm Đình Mạn kiêu ngạo đi qua chỗ ngồi của anh, Hình Diệp mới phân tích tính cách của người phụ nữ này một chút theo bản năng và cảm thấy ả hơi máu lạnh, tất cả mọi người trong văn phòng lập tức biến dạng.

Nhưng nếu như đây hoàn toàn là suy nghĩ của một người thì có lẽ thế giới trong mắt anh và Tào Thiến không giống nhau, đằng sao trong lòng một ngàn người cũng có một ngàn Hamlet.

Nhưng cảm giác của họ, thế giới trong mắt họ đều giống nhau, thang máy đen kịt và cái nóng bức bên ngoài cũng đều giống nhau.

“Đây không phải là thế giới tạo thành từ giác quan của mình, mà là cảm xúc của mình và tâm trí sẽ dẫn tới một hiện tượng thế giới nào đó.” Hình Diệp âm thầm suy nghĩ: “Một thế giới buộc phải duy trì lý trí tuyệt đối mới có thể nhìn thấy diện mạo chân thực. Nhưng thân ở thế giới này, lý trí sẽ không thôi bị ăn mòn.”

Xem ra thứ cần luôn được duy trì tốt đẹp chính là cảm xúc, không thể sốt ruột cũng không thể nhụt chí, một chút cảm xúc tiêu cực cũng không thể có.

Thực ra đây chính là một thế giới cần gương nhỏ, nhưng anh không tìm được gương. Tại sao lại thế chứ?

Hình Diệp lần nữa mở gương trang điểm ra, hỏi: “Lục Minh Trạch, cậu đang ở đâu vậy?”

Tấm gương không có bất cứ phản ứng gì, Lục Minh Trạch không có ở đây.

Hình Diệp nhìn tấm gương một hồi, đột nhiên nghĩ ra, không đúng.

Trước khi tìm thấy tấm gương bên trong túi áo, anh “cho rằng” tấm gương sẽ xuất hiện dưới hình thức gương trang điểm trong túi áo anh như mọi khi, nên mới sờ túi áo một cái, lại đụng phải tấm gương.

Khi anh soi gương đang nghĩ mình sẽ là loại động vật gì, liền nhìn thấy một con kiến. Anh “cảm thấy” trong túi áo phải có tấm gương, thì có một tấm gương giống hệt trong trí nhớ.

Hình Diệp nhắm mắt lại, thầm nghĩ: Cái này hoặc là giả, hoặc là tưởng tượng của mình, đây không phải là chỗ náu thân của Lục Minh Trạch.

Khi anh mở choàng mắt ra, gương trang điểm đã biến mất, trong lòng bàn tay không có gì.

Rốt cuộc là tưởng tượng của anh khiến tấm gương xuất hiện hay tưởng tượng của anh khiến tấm gương biến mất vẫn chưa rõ. Bên trong thế giới này có gì là chân thật sao?

Không, nếu cứ tiếp tục nghĩ như vậy sẽ hình thành nghi ngờ với tất cả mọi thứ, sẽ chìm trong mê cung suy nghĩ. Hoài nghi bản thân cũng là một thứ cảm xúc hao phí lý trí, không thể suy nghĩ như vậy.

Hình Diệp ép mình phải tỉnh táo lại. Hiện giờ việc quan trọng nhất của anh là tìm được Tào Thiến.

Mối nguy hiểm của thế giới này không giống các thế giới khác. Trước đó nguy hiểm thấy được sờ được, còn thế giới này nguy hiểm là vô hình, lắm khi có thể do chính mình tưởng tượng ra.

Hình Diệp thử suy nghĩ một chút, ban đầu Tào Thiến ngồi trốn trong nhà vệ sinh hơn nửa tiếng đồng hồ. Như vậy nhất định cô ấy cảm thấy chỗ đó rất an toàn nên mới có thể mãi trốn ở đó. Muốn tìm được Tào Thiến về cơ bản chỉ có thể lục tung nhà vệ sinh nữ.

Mấy thế giới mặc đồ nữ, trèo vào ký túc xá nữ, Hình Diệp đã không còn chướng ngại gì với việc lục tìm nhà vệ sinh nữ cả.

Đầu tiên là anh đến tầng 17, tra xét nhà vệ sinh nơi phát hiện ra Tào Thiến ban đầu. Chỉ thấy trong một gian nhỏ có một người phụ nữ đang hôn mê, có lẽ đó chính là người bị Tào Thiến coi là con gián mà đánh ngất.

Tào Thiến không ở tầng 17, vậy chỉ đành tìm từng tầng từng tầng một, rất lãng phí thời gian. Anh còn phải tìm gương nhỏ, thế mà phải mất thời gian ở chỗ này! Hình Diệp chợt thấy lo lắng, cũng may anh kịp thời phát hiện ra nên cố nhịn xuống.

Không thể sốt ruột, sốt ruột cũng là cảm xúc tiêu cực. Nên phải nén toàn bộ cảm xúc lại, không thể biểu hiện ra ngoài. Phải mỉm cười, phải thể hiện ra mình vô cùng bình tĩnh. Dù cho giờ anh vô cùng muốn đấm cửa sổ cũng phải cố nhịn.

Hình Diệp tự nói với chính mình, phải tìm kiếm từng tầng từng tầng một, không chừng ngoại trừ Tào Thiến anh còn phát hiện ra người chơi khác. Mọi ngóc ngách trong cuộc sống đều có bất ngờ, phải chú ý đến từng chi tiết.

Anh bấm thang máy lên thẳng tầng cao nhất, sau đó đi xuống dưới tìm kiếm từng tầng. Tòa nhà này tổng cộng có 34 tầng, tầng cao nhất là văn phòng giám đốc của các công ty khác. Thực ra chỗ này không có nhà vệ sinh công cộng do phòng giám đốc sẽ có nhà tắm riêng biệt. Có điều Hình Diệp vẫn tới đó, vì vậy anh trông thấy một văn phòng giám đốc công ty nào đó đèn đóm sáng rực, cửa đang mở rộng, mùi khói thuốc nồng nặc bay ra.

“Mở đi!” Một tiếng hét to từ văn phòng truyền ra.

Hình Diệp đi tới cửa nhìn xem, chỉ thấy bảy tám người đang xúm quanh bàn làm việc đang chơi… Bài poker?

“Hai con Át, tôi thắng rồi ha ha ha ha ha! Anh thua rồi giám đốc Quan ạ, anh đã cược thua vị trí giám đốc cho tôi, giờ anh còn gì để cược nữa?” Một đám người đang cười rất to.

Giám đốc Quan mắt đỏ ngầu, hắn xắn tay áo lên nói: “Tôi còn hai cánh tay!”

“Không, tôi không cần tay của anh mà muốn vợ anh cơ. Vợ anh xinh đẹp mĩ miều, da trắng eo thon chân dài, tôi đã muốn được ngủ một lần với cô ta rồi ha ha ha ha ha!” Kẻ kia cười khả ố.

“Không được không được.” Giám đốc Quan lùi về sau mấy bước, lắc đầu điên cuồng: “Dù tôi có chết cũng không lấy vợ ra cược đâu. Các người giết tôi đi, lấy mạng tôi đi còn hơn.”

“Vậy tôi cũng không khách khí đâu.” Nào ngờ kẻ kia lại rút ra một khẩu súng từ thắt lưng giám đốc Quan, nhắm ngay giữa trán hắn.

Cây súng kia chính là súng trăm phát trăm trúng chỉ còn 4 viên đạn trúng 50%.

Hình Diệp đi vào văn phòng nói: “Quan Lĩnh, tôi là Hình Diệp.”

Giám đốc Quan nhìn thấy Hình Diệp vội kêu to một tiếng “Đại lão”. Hắn lập tức tỉnh táo lại khỏi trạng thái sắp bị giết, nhảy phắt một cái từ ghế lên mặt bàn, quát đám người kia: “Đây là đại lão của tôi, các người muốn giết tôi thì hỏi anh ấy trước đi!”

Hình Diệp không tức giận. Quan Lĩnh luôn phụ thuộc vào anh, dưới trạng thái mất lý trí này hắn sẽ bất giác cầu xin Hình Diệp giúp đỡ.

Hình Diệp nói với mấy người có khuôn mặt rất bình thường kia: “Tôi chơi với các anh.”

“Đại lão, tôi nghi họ gian lận.” Quan Lĩnh khẽ nói. Đôi mắt hắn vằn đầy tơ máu, gần như sắp phát điên rồi.

Hình Diệp nhủ thầm, nếu như vừa rồi khẩu súng kia bắn chết Quan Lĩnh, liệu hắn có thất bại rời khỏi thế giới này không?

Hình Diệp chưa từng chơi mấy trò bài bạc này, hoàn toàn không biết mấy người đó đang chơi gì, nhưng vẫn nói với Quan Lĩnh: “Anh cứ tin tôi, đã bao giờ tôi thua chưa?”

Mắt Quan Lĩnh sáng lên, tơ máu cũng nhạt đi nhiều. Đúng rồi, đại lão vốn gĩ không thể thua, nhất định anh ấy là vua bài.

Lại một vòng chia bài xáo bài. Mỗi lần Hình Diệp nhận được một lá bài, mắt Quan Lĩnh lại sáng hơn một chút. Hắn kích động nắm lấy cánh tay Hình Diệp hò hét: “Át, Át, Át!”

“Các người muốn con Át hả?” Người chơi bài rút con át chủ bài của mình nói: “Đang ở chỗ tôi này.”

Quan Lĩnh nhìn thấy phe đối diện cầm Át bèn bày ra vẻ mặt không muốn sống nữa. Hình Diệp thở dài, nói với hắn: “Họ gian lận đấy, con Át kia là giả. Chỉ cần lấy tay tẩy mặt bài một chút thì Át sẽ thành con 2, anh đi thử chút mà xem.”

Quan Lĩnh nghe lời làm theo, quả nhiên thấy con bài được tẩy thành con 2 như lời Hình Diệp nói. Mà lá bài Hình Diệp rút được tiếp theo cũng là con Át mà hắn mong chờ.

“Tôi thắng rồi.” Hình Diệp xòe bài ra nói: “Có phải mấy người cũng nên trả lại đồ cho giám đốc Quan sau đó rời đi không nhỉ?”

Kẻ có gương mặt bình thường kia cười một cái: “Có chơi có chịu, thứ này cho anh.”

Vì vậy mà ví tiền, điện thoại, súng trăm phát trăm trúng và thẻ công tác Giám đốc bị ném xuống bàn, bảy tám người kia cũng đột ngột biến mất, mùi khói trong phòng cũng không còn nữa.

Quan Lĩnh dụi dụi mắt nói: “Ôi kỳ lạ quá, người đâu rồi? Họ biết bay hả? Bọn họ là ma sao đại lão?”

“Bọn họ là do anh tưởng tượng ra.” Hình Diệp nói: “Xem ra ham mê cờ bạc của anh đúng là bất tử nhỉ, đến thế giới này cũng không quên đánh bạc.”

Quan Lĩnh không hiểu ý của Hình Diệp. Hình Diệp dẫn hắn xuống lầu đi tìm Tào Thiến, vừa đi vừa nói hết những chuyện cần chú ý cho Quan Lĩnh.

“Nhất định anh phải kiểm soát được cảm xúc, nếu không tưởng tượng chỗ này thật sự có thể g**t ch*t anh.” Hình Diệp dặn dò: “Ví tiền là giả, giám đốc là giả, nhưng súng trăm phát trăm trúng là thật. Vừa rồi nếu tôi không cảm nhận được thì anh đã bị một phát súng bắn vỡ đầu rồi.”

Quan Lĩnh sợ hãi thốt: “May nhờ có đại lão. Vậy chúng ta mau chóng tìm Tào Thiến đi, tính cô ấy bướng bỉnh nhất, tôi sợ cô ấy sẽ xảy ra chuyện.”

“Ừ.” Hình Diệp cũng rất lo lắng, tính Tào Thiến thoạt nhìn thì rất điềm tĩnh, nhưng có mấy trường hợp đặc biệt sẽ trở nên vô cùng bất thường, mà cô lại còn không quý trọng bản thân mình. Cô sẽ coi chính bản thân mình là công cụ, có thể chặt một tay một chân giao ra bất cứ lúc nào.

Họ đi tìm từ tầng 34 đến thầng 27, cuối cùng nghe thấy được một âm thanh kỳ lạ ở nhà vệ sinh nữ.

“Đại lão.” Quan Lĩnh chỉ chỉ mặt đất, chỉ thấy dòng máu tươi chảy ra từ cửa ngăn.

Hình Diệp đạp văng cánh cửa ra, chỉ thấy Tào Thiến cầm trong tay một con dao không biết lấy ra từ chỗ nào. Cô đã chém đứt cánh tay trái của mình, hiện giờ đang chém mạnh lên đùi mình.

Nhìn thấy Hình Diệp, cô ngẩng đầu lên nói: “Anh chờ tôi một lát nhé Hình Diệp để tôi chặt đứt mấy cái chân thừa, như vậy sẽ không còn là con kiến nữa.”

Hình Diệp thở một hơi thật dài. Bây giờ mới là 7 giờ tối, họ vừa mới đến thế giới này chưa đầy 2 tiếng, nhưng hai đồng đội của anh một tự hại mình một tự sát.

“Lát nữa hãy chữa trị cho Tào Thiến.” Hình Diệp nói với Quan Lĩnh.

Quan Lĩnh gật đầu liên tục.


Mã QR Năng Lượng Cao
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Truyện Mã QR Năng Lượng Cao Story Chương 111: Lý trí
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...