Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 69: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (69)
Sa Sa lên núi Bích Kê, bên người chỉ mang theo hai tiểu quân hầu.
Vốn thân là nữ nhi dòng dõi quý tộc Bách Di, lại từng giữ chức chiếu tá dưới trướng Vân Nam vương suốt nhiều năm, Sa Sa đã sớm không quen trèo đèo lội suối. Nàng chậm rãi bước theo đường núi, váy lụa dệt thổ cẩm nhẹ lay trong gió như chim khổng tước rực rỡ giương cánh.
Giống như người Bạch Toản khinh người Ô Toản man rợ, Sa Sa cũng chẳng coi đám người Thi Lãng ra gì, nàng cho là cốt tủy bọn họ mỏng nhẹ như khói, dễ để huyết mạch Hán tộc len lỏi thấm vào.. Thuở còn ở thành Thái Hòa, Hồng Trĩ từng nhiều lần lẻn vào kho đêm khuya, đuổi gà trống nhà, cùng gà mái ấp nở một ổ con hoang khó dạy. Sa Sa phẫn nộ mắng chúng là “loại tạp chủng”.
Ra đến ngoài trại, Sa Sa trông thấy đám hài tử d*ng ch*n ngồi phệt dưới lùm trúc phượng vĩ, ăn thịt hầm với bánh kiều mạch đen, dao ngắn thương dài cắm đầy trên đất, trông hết sức bừa bãi vô phép. Đạt Nhã xưa nay chẳng hề quản thúc, lúc vui vẻ, nàng cũng ăn vận như nam tử, mặc khố cộc, ngậm tẩu thuốc, nâng chén rượu cười sảng khoái.
Biết tin Sa Sa sắp đến, vậy mà Đạt Nhã vẫn không ra mặt, A Mi Tử bảo: nàng từ sáng sớm đã ngồi kiệu tre lên núi Ai Lao rồi.
Sa Sa biết mấy ngày nay Đạt Nhã cấu kết với lão Bimo, lên kế hoạch thôn tính khiến Ô Toản diệt vong tuyệt tộc .
Nàng đưa tay lau mồ hôi, ngẩng đầu nhìn pháo trại sừng sững như chim ưng đen ngự trên đỉnh núi, không khỏi xuất thần.
Cuộc sống của Đạt Nhã quả thật tiêu dao. Đường đường là nữ nhi thế tộc Ô Toản… Nếu năm xưa, hoa khôi xứ Bách Di kia chẳng phải gả cho Cát La Tố, mà chọn một tiểu tộc trưởng trong bản tộc, thì giờ nàng cũng có thể tiêu dao nơi ruộng lúa vàng óng, phía sau là lũ con trai con gái tuy tầm thường nhưng hiền hậu hiếu thuận. Chỉ cần nàng khẽ chau mày, khẽ mỉm cười, người đàn ông bên cạnh liền ngẩn ngơ răm rắp nghe lệnh.
Cái chết của A Tô La Tắc khiến nàng bắt đầu oán hận Cát La Tố.
Sa Sa được dẫn vào chính sảnh, trông thấy A Xá đang ngồi trên chiếu cỏ. Nàng quan sát A Xá từ đầu đến chân, thực chẳng tìm ra chút sơ sót nào để bắt bẻ. Vốn dĩ nàng ưa kẻ thông minh, nhưng nữ nhân này lại dùng sự thông minh ấy để sai khiến con nàng như sai cẩu, thật khiến lòng không vui. Nàng chú ý thấy A Xá đang đeo chiếc vòng bạc của A Phổ một cách đường hoàng, ánh bạc ấy khiến tim nàng nhói buốt.
Sa Sa nặn ra một nụ cười: “Xá nhi, con hãy kết thân với A Phổ đi.”
Sắc mặt A Xá, không thể gọi là vui mừng, lại thấp thoáng vẻ đề phòng: “Dì, dì đang nói gì vậy?”
Nàng ta, giống hệt Đạt Nhã, giỏi làm bộ làm tịch.
Sa Sa dịu giọng: “Con và A Phổ tâm đầu ý hợp, người trong tộc ai ai cũng thấy rõ. Nếu không kết thân, chẳng phải khiến cả Ô Toản cười chê nhà Cát La chúng ta sao?”
A Xá khéo léo thoái thác: “Mẫu thân con… e là không đồng ý.”
“Chúng ta đâu phải người Hán, chỉ cần con nguyện ý, A Phổ cũng nguyện ý, vậy là đủ rồi.” Sa Sa nắm lấy tay nàng, lòng thầm nghĩ: Ta từng thật tâm đối đãi nàng, vậy mà nàng khiến ta thất vọng. Nếu không vì A Phổ, ta cớ gì phải nuốt giận đến đây cầu khẩn một đứa vong ân phụ nghĩa?
“Nay cậu con tuổi đã cao, chỉ chờ thành thân xong , ắt sẽ phong A Phổ làm Phiêu tín, để con giữ chức chiếu tá,” Sa Sa mỉm cười đoan trang, “Đến khi ấy, con chính là nữ nhân có quyền thế nhất Ô Toản, ta… đến cả ngón tay con cũng chẳng sánh nổi. Hỏi xem, Đạt Nhã còn có thể bất mãn điều gì?”
A Xá trầm ngâm một lát: “Đến khi đó… còn có chiếu tá nào khác chăng?”
“Hắn là trưởng tộc, há chỉ có một người đàn bà thôi sao?” Sa Sa chẳng lấy làm lạ, “Con đừng ngu ngốc nữa.”
“Vậy làm sao gọi là nữ nhân quyền thế nhất?” A Xá cười khẽ, ánh mắt đầy khinh miệt. “Ở Thi Lãng, mọi thứ của mẫu thân đều là của ta. Nhưng nếu tới Thái Hòa thành, ta chẳng còn gì cả, ngoài cái danh chiếu tá rỗng tuếch.”
Nàng chất vấn ngược lại: “Dì, dì thích làm chiếu tá sao? Giao cả đời mình cho cậu, trong khi rõ ràng hắn còn có những nữ nhân khác.”
Sa Sa trừng mắt nhìn nàng, nhất thời á khẩu không đáp.
A Xá khẽ lắc đầu: “Con không muốn.”
“Nếu lòng con thật sự có người ấy, thì dù thế nào con cũng bằng lòng.”
A Xá đáp trả :“Dù lòng có hay không, con cũng không bằng lòng.”
“Vì con, A Phổ có thể bỏ cả tính mạng. Vậy mà con đối đãi với nó như vậy sao?” Sa Sa giận dữ. “Con với Đạt Nhã thù hận người Hán thì tự mình đi báo thù, hà cớ gì kéo A Phổ vào cuộc?”
A Xá chợt phát hiện sắc mặt Sa Sa xám ngắt, mỹ nhân Bố Y lừng danh một thời giờ đây tựa đóa hoa úa tàn.
“Xá nhi, con không hiểu cho người làm mẹ như ta sao?” Sa Sa thở dài mệt mỏi.
A Xá thản nhiên: “Con sẽ không vì A Phổ mà chết, A Phổ cũng chẳng vì con mà chết. Thù hận giữa con và người Hán, con tự mình trả, không cần nhờ kẻ khác. Nếu A Phổ muốn chống lại người Hán, thì đó là vì A Tô, vì nhà Cát La Tố, không thể đổ lên đầu con được.”
“Con với Đạt Nhã, thật đúng là một giuộc.” Sa Sa nghiến răng buông tay nàng ra. Khí nóng len lỏi trong váy Soa La, Sa Sa bỗng quay đầu, bắt gặp đôi mắt vàng vọt của Bà La Mật (Bạch Hổ), con súc sinh nuôi mãi không thuần ấy đang nhe răng với nàng.
Phụ nữ đến tuổi không chịu xuất giá, sau khi chết sẽ hóa thành yêu hổ trắng, là vật không may. A Tô La Tắc chính là vì nó mà mất mạng.
Lông mày Sa Sa dựng ngược, nàng lạnh lùng quát: “Cút đi!” Rồi quay đầu đi khỏi nhà Thi Lãng không ngoảnh lại.
Trời đã chạng vạng, song Đạt Nhã vẫn chưa hồi phủ. Kỳ thực, lễ Khố Sư vừa qua, người trong thành vốn nên ung dung nằm dài trên chiếu, nhàn nhã hút thuốc uống rượu, vậy mà thành Ỷ Cư Hòa hôm nay lại khác thường , lặng lẽ như tờ.
Dưới mái hiên, đám A Mi Tử vẫn còn thắp đèn, tay thoăn thoắt nấu keo cá, xử lý gân trâu, toàn là những vật liệu hảo hạng để chế tác cung tiễn.
Ngoài sân, có tiếng chim diều hâu “gu gu” vang vọng. A Xá đẩy cửa sổ, liền trông thấy Mộc Ngáp đang rúc mình trong đám cỏ rậm, phía sau còn mấy đứa trẻ gầy gò, lanh lẹ, gương mặt đen nhẻm, đôi mắt lấp lánh sáng như lửa.
Thì ra, Đạt Nhã bị gọi đến thành Nùng Đống, nơi tuần phủ Vân Nam hạ trại. Nàng trèo cao bám lấy Vệ Khang Nguyên, nên đắc tội với Trương Mãng Tra. Từ Ỷ Cư Hòa đến Nùng Đống đường sá hơn ba trăm dặm, ít cũng phải hai ngày cưỡi ngựa.
Mộc Ngáp từ trên cây nhảy xuống, lấy dây cương, nói với A Xá: “A Phổ theo Đạt Nhã đến thành Nùng Đống rồi đó.” Hắn vừa lên ngựa, vừa liếc mắt nhìn nàng, giọng lơ lửng: “Là vì ngươi mà đi đấy.”
A Xá hiểu rõ ý hắn, bèn sửa lời: “Là vì A Tô và Ô Toản.”
“Cũng là vì ngươi.”
“Hồi trước ném Trương Mãng Tra xuống sông, ta đâu có bảo các ngươi làm vậy.”
Mộc Ngáp nhếch mép cười, nghĩ đến sắp được đánh một trận sống mái với người Hán, trong lòng hưng phấn, liền múa may con dao ngắn trên ngựa. A Xá thúc ngựa nhẹ nhàng, mau chóng vượt hắn một đoạn dài, vừa quay đầu đã quăng lại một câu: “Dao của ngươi lóe sáng quá hắt ánh lên, người ta trông thấy cả rồi đó.”
Mộc Ngáp được nhắc nhở, vội thu lại đoản đao. “Hôm ấy canh gác là ngươi, kẻ đắc tội với họ Trương, chẳng phải cũng là ngươi đó sao?” Mộc Ngáp như vừa sực nhớ ra điều gì. Hắn muốn nói thêm: Ngươi còn nhớ chăng, thuở nhỏ thường sai ta đưa thư? Hay là, ta từng vì ngươi mà cùng A Phổ đánh nhau, ngươi lại chẳng hề hay biết?
Mộc Ngáp nhìn theo bóng lưng A Xá trong ánh nguyệt quang, những lời cũ rốt cuộc cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
Trương Mãng Tra khom người bước xuống kiệu, dáng vẻ kiêu căng mà đứng bên bờ sông, sau lưng là tùy tùng vây quanh.
Chốn này là cửa ải ngoài thành Nùng Đống, nơi thuyền sứ từ đất Ô Toản tiến về kinh đô bị xiềng sắt chắn ngang. Lễ vật dâng mừng tân quân đăng vị nặng trĩu khiến thuyền chìm xuống tận đáy nước. Trương Mãng Tra mặt mày lạnh băng, trầm giọng nói: “Ô Toản dâng hổ vào cung mà không dạy dỗ đàng hoàng, khiến tiên đế bị kinh sợ. Bổn phủ phụng lệnh sứ quân Vệ Khang Nguyên, phải tra xét kỹ lưỡng từng con thuyền cống phẩm, đề phòng lại có dã thú hung tợn hay thích khách trà trộn vào kinh thành!”
Sứ giả đi theo vội vàng nở nụ cười lấy lòng, sai người hạ ván lên bờ. Trương Mãng Tra chỉ chọn mấy kẻ thân tín, lạnh nhạt bảo tùy tùng: “Đứng đợi.” Rồi vênh váo bước lên thuyền.
Trong khoang, Đạt Nhã đã ngồi đợi sẵn. Hôm qua bị Trương Mãng Tra đuổi khỏi phủ, hôm nay nàng sửa sang y phục, búi tóc cao, mặc xiêm y kiểu Hán, người đeo đầy trang sức do nô lệ Lệ Thủy chế tác, đến cả mệnh phụ kinh thành cũng không bì kịp vẻ rực rỡ ấy. Trương Mãng Tra liếc nàng vài cái, cười nhạt: “Phu nhân nhà Thi Lãng, ngươi thân chinh thi triển mỹ nhân kế sao? Nhưng đáng tiếc… già quá rồi.”
Đạt Nhã điềm nhiên, không buồn để bụng, chỉ mời hắn an toạ trước án rượu: “Ta đến đây là để tạ lỗi.”
Trương Mãng Tra mặt càng lạnh, chắp tay sau lưng, đảo mắt qua những rương bạc chất đầy trong khoang thuyền, khẩu khí vô cùng rõ ràng: “Người đâu, mở rương, tra xét cẩn thận từng cái một.”
Một đoàn thuyền lớn như thế, tra từng rương một, cũng mất mấy ngày trời. Trong thời gian ấy, không biết sẽ có bao nhiêu thỏi vàng chui vào tay đám sai dịch. Đạt Nhã mỉm cười, nhẹ nhàng giữ lấy tay Trương Mãng Tra: “Không cần vội. Thuyền này là dâng riêng cho ngài. Đợi khi nào đưa vào phủ, rồi hãy từ từ xem xét.”
Trương Mãng Tra khựng lại, ánh vàng lấp lánh khiến cả hai cùng loá mắt. “Ngươi nói thật chứ?”
Đạt Nhã lập tức phân phó bọn nhỏ: “Đem hết những rương này xuống thuyền, chuyển vào trong phủ.”
Mành rèm được vén lên, thấy tùy tùng nối đuôi nhau khiêng từng rương vàng bạc về thành, Đạt Nhã không ngăn cản. Nụ cười đắc ý thoáng hiện trên mặt Trương Mãng Tra. Hắn ngồi xuống trước án rượu, Đạt Nhã rót đầy chén ngọc dâng lên, chính là ngự tửu dùng để tiến vua. Trương Mãng Tra đón lấy, cười khẩy: “Ngươi đừng tưởng có Vệ Khang Nguyên chống lưng, là không để bổn phủ vào mắt.”
“Ta nào dám.”
Trương Mãng Tra lạnh lùng nói tiếp: “Cát La Tố chiếm đất Mị Thần, Đô đốc Giao Châu đã dâng tấu, muốn bắt La Cư Tử nhà Thi Lãng làm tiên phong, dẫn quân Hán tiến đánh Ô Toản. Không có ta mở miệng, hơn mười tướng lĩnh đất Mị ai chịu nghe lời ngươi?”
“Sơ sẩy một chút, ngươi và nữ nhi, đều phải táng mạng trong tay Vệ Khang Nguyên!”
Đạt Nhã khựng lại. Phía sau nàng là đám tiểu tử Ô toản, những kẻ dân dã chưa từng bước chân ra khỏi bản. Lên thuyền, theo lời nàng dặn, đã tháo hết cung tên, đao kiếm, áo vải mỏng manh để lộ tay chân rám nắng, ngơ ngác mà dũng mãnh.
Đạt Nhã hạ giọng, ra chiều khúm núm: “Vậy ta phải làm sao?”
Trương Mãng Tra cười khẩy, nhân lúc đón lấy chén rượu, tay vuốt nhẹ tay nàng đầy ám muội. Người đàn bà goá chồng, đôi môi đỏ mọng thoa son, hé mở khẽ khàng khiến lòng hắn ngứa ngáy, liền buông lời:
“Ngươi theo Vệ Khang Nguyên, là lầm to. Đông Dương Quận Vương chẳng qua là tam hoàng tử, trên đầu còn có hai vị hoàng tử khác, quyền thế lấn át…”
“Thì ra là thế.” Đạt Nhã nhướng mày, “Thái thú có thể chỉ dẫn cho ta được chăng?”
Trương Mãng Tra nắm chặt tay nàng, ý đồ không giấu giếm: “Ngoài vàng bạc kia, còn phải có thứ khác nữa.”
Đạt Nhã cười yêu kiều: “Ngài không phải mới vừa nói, ta… đã quá già rồi sao?”
“Không, không đâu,” Trương Mãng Tra mê muội nhìn nàng, “Kỳ lạ thay, một nữ nhân man di như ngươi, mà lễ nghi Hán tộc lại hiểu rõ ràng như vậy.”
“Ngài muốn cưới ta ư?” Đạt Nhã đẩy tay hắn ra, mỉm cười lạnh lẽo, “Giữa ta với ngài, một kẻ là người, một kẻ là quỷ, làm sao chung đường?”
Mặt Trương Mãng Tra biến sắc: “Ngươi… ngươi nguyền rủa ta?”
“Không, ta nói, ngài là người, ta là quỷ.” Đạt Nhã ghé sát tai hắn, thì thầm như gió thoảng:
“Ngài từng diệt họ Đoàn, chôn sống Đoàn Bình. Ta từ lâu đã là oan hồn dưới tay ngài, lẽ nào ngài không sợ sao?”
Trương Mang Tra kinh hoàng, ngã lăn ra đất, lùi lại mấy bước. Nhưng đã bị đám hộ vệ khống chế. Lũ thiếu niên Ô Toản tuy tay không tất sắt, nhưng thân pháp nhanh nhẹn, khí thế hung hãn như lang hổ.
Trương Mãng Tra giận dữ: “Là ai phái các ngươi đến? Vệ Khang Nguyên, hay Cát La Tố?”
Đạt Nhã không trả lời. Hắn bị kéo ra khỏi khoang, còn chưa kịp kêu cứu, đã bị bóp chặt cổ họng, nhấn thẳng xuống nước lạnh.
Hắn ho sặc sụa, vừa ngoi lên liền ăn một cái tát như trời giáng. Mắt cố mở ra, muốn nhìn rõ kẻ to gan dám hạ thủ với quan phủ, thì thấy gương mặt một thiếu niên bên bờ sông Nhĩ Hà năm xưa hiện lên.
“Ngươi…”
“Long vương tuyển phò mã, ngươi đi mà mơ mộng dươi thuỷ cung đi.” A Phổ cười nhạt, vừa nói, vừa rút song nhẫn đao từ hông ra, đặt lên cổ tay Trương Mãng Tra.
Chẳng nói thêm lời nào, A Phổ đột ngột đâm mạnh một đao vào sau lưng hắn, một cước đá phắt người xuống sông.
Đạt Nhã đuổi ra mạn thuyền, chỉ thấy mặt nước phẳng lặng, một vệt máu đỏ sẫm đang loang dần. Sắc mặt nàng cũng trầm xuống: “A Phổ, sao ngươi không nghe lời ta?”
Nàng vốn chỉ định buộc hắn tội tham ô cống phẩm, không ngờ người đã mất mạng, còn biết ăn nói thế nào với Vệ Khang Nguyên đây? Đạt Nhã trừng mắt nhìn A Phổ.
A Phổ chỉ nhếch môi cười:
“Sao thế, cô cô, chẳng lẽ thật sự muốn làm tiên phong cho Vệ Khang Nguyên sao?”
Hắn rút khăn lau sạch máu trên dao, cài lại vào hông, ánh mắt đã dõi thẳng về phía thành Nùng Đống…
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 69: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (69)
10.0/10 từ 25 lượt.
