Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 68: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (68)


A Phổ chăm chú nhìn gương mặt A Xá, ánh mắt vô cùng điềm tĩnh, như thể đang dò xét điều gì đó.


A Xá không kịp tránh, nhưng câu trả lời của nàng vẫn có vẻ miễn cưỡng: “A Tô La Tắc đi để chết sao?”


A Phổ nói: “A Xá, nàng thông minh như vậy, lẽ ra nên đoán được rồi chứ.” Ánh mắt hăn trở nên kiên định và sâu sắc hơn: “A Tô còn hận người Hán hơn cả ta.”


A Xá khép áo lại, ngồi dậy. Một lúc sau, nàng nói khẽ: “Ngươi trách ta sao?”


A Phổ lắc đầu: “Không trách nàng.” Hắn không hề đau đớn mất hồn, cũng không nổi giận. Trên đường từ Mi Thần trở về, hắn đã biết chuyện của A Tô, cơn giận dữ lúc đó cũng đã nguôi ngoai.


A Phổ buông A Xá ra còn giúp nàng nhặt khăn đội đầu. “Y không nên đặt quá nhiều tình cảm vào người đàn bà ấy.” Trong lời nói có hàm ý khác, hắn khẽ mỉm cười với nàng: “Có những người đàn bà còn tàn nhẫn và vô tình hơn cả đàn ông.”


A Xá cụp mi mắt xuống. Bạch Hổ rúc vào người nàng, nàng dịu dàng v**t v* bộ lông dày mềm mại của nó. “A Tô nói, A Di Mạc đã chết rồi…”


A Phổ trả lời: “Chưa chết.”


A Xá ngẩng phắt đầu lên, sửng sốt. Nhưng hắn chỉ nói một câu như thế, rồi không tiết lộ thêm gì nữa.


Cả hai lặng im bên dòng suối róc rách, gió núi thổi xào xạc qua tán lá. Trong khoảng lặng đó, vang lên tiếng cười ríu rít của đám A Mi Tử, là Đạt Nhã đã trở về.


A Phổ chủ động đẩy A Xá một cái: “Về đi thôi, nếu bị cô cô nhìn thấy, bà sẽ giận đấy.”


A Xá buộc lại khăn, nhưng vẫn chưa rời đi, nàng cau mày nhìn A Phổ
Từ khi ở bên A Phổ, nàng cũng trở nên ngang bướng hơn, nói chuyện không vòng vo: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”


“Thì chính là ý đó.” A Phổ còn cười cợt, nhưng rồi sắc mặt dần nghiêm lại: “Nhưng ta sẽ không như hắn, không đi tìm cái chết.” Chỉ một câu ấy, hắn không nhắc lại chuyện A Tô nữa.



Nỗi bi thương nhuốm máu ngoài thành Vô Ưu, giờ chẳng còn để lại chút dấu vết nào nơi A Phổ.


A Xá quay về trại, thấy Đạt Nhã đã ngồi trong phòng chính, cầm điếu hút thuốc.


Đạt Nhã thấy A Xá về một mình, liền nhướng mày cười nhạo: “Đã bảo rồi mà, đàn ông không dựa được đâu.” Rồi lại châm chọc: “Cứ chờ mà xem, tân hoàng vừa lên ngôi, thế nào cũng hòa hoãn, muốn kết thân. Còn nhà Cát La Tố ấy à? Mong ngóng cưới được công chúa đến đỏ cả mắt, ai còn buồn nhắc đến mối thù của A Tô nữa.”


Sau mùa thu hoạch, là đến lễ Khố Sư của người Man, lại thêm niềm vui diệt được Mi Thần, khắp thung lũng rộn ràng chuẩn bị lễ tế thần bái tổ.


Đến ngày lễ chính, đám trẻ vác long vàng đan bằng tre, lão Bimo rung chuông tay, tộc trưởng sáu họ tụ tập dưới chân núi Ai Lao, dựng lều, nướng thịt heo. Muối trắng như tuyết rắc đầy trong đống lửa, không hề tiếc tay.


Ngày trọng đại để phô trương trước cả tộc, nên đàn ông không ai chịu ngồi yên. Tiếng hò hét vang lên, bãi đất trước đống lửa trở thành nơi đấu vật, thậm chí đá đổ cả cành thông, trên đó buộc một mảng thịt heo đỏ au tượng trưng cho mùa màng bội thu, người và súc vật đều khỏe mạnh năm tới.


Bạch Toản và Ô Toản xưa nay vẫn có hiềm khích, đến dựng lều cũng không chịu gần nhau.


Một A Mi Tử kéo rèm lều ra để ra ngoài, A Xá gọi lại: “Đừng che, cứ để mở thế.” Nàng ngồi trong lều, chống cằm, ngơ ngẩn nhìn đám đông ngoài kia.


Trên cành cây treo đầy gà lôi, hoẵng rừng, từng bầy đen kịt như đại quân mai phục, tất cả đều để cúng tế tổ tiên. Phía dưới bóng cây lay động, ánh lửa nhảy múa không ngừng


A Phổ thở hổn hển, ngồi phịch xuống trước đống lửa, mồ hôi còn lấp lánh trên trán. Giữa cuộc vui thế này, hắn muốn làm kẻ đứng đắn cũng chẳng ai cho. Luôn có kẻ không phục, muốn lên vật tay. Đám A Mi Tử nhìn đầy mong đợi. A Phổ không nương tay, vật Mộc Ngáp xuống sông.


Khi Mộc Ngáp quấn chặt lấy cổ A Phổ không chịu buông, Cát La Tố khẽ nhíu mày, ho một tiếng lấy lệ. Ánh lửa bập bùng hắt lên gương mặt ông, sắc xám như tro, già nua thấy rõ.


Sa Sa hôm nay không tới.


Đạt Nhã giỏi nhất là xát muối vào vết thương người khác, nàng rót cho Cát La Tố một chén rượu Câu Đằng đắng chát, cười nói: “Ca ca à, huynh nhát gan quá.”


Cát La Tố nhìn nàng đầy u ám: “Đàn ông có gan hay không là ở trong bụng, không phải ở miệng.” Ông nhận lấy chén rượu, một hơi cạn sạch.



Rượu mạnh làm mắt Cát La Tố đỏ rực, ông nhớ tới lời Sa Sa khóc kể bên gối, hối hận vì đã để A Phổ đến giữ thành Ỷ Cư Hòa. Giọng ông dịu lại: “Ta chỉ còn một đứa con trai, muội đừng hại nó.”


“Huynh nói gì lạ vậy?” Đạt Nhã cười khanh khách, đầy đắc ý: “Ta lại muốn nó nghe lời ta.”


Đàn ông đàn bà ngồi vây quanh đống lửa, hút thuốc lửa. Đây là tục lệ của người Toản, vừa hát vừa chuyền điếu. Ai không nối được lời hát sẽ phải hút một hơi, điếu thuốc dính nước miếng của người trước, còn ngọt hơn cả mật.


Giữa tiếng hát mê say, lão Bimo ngồi xếp bằng, lấy từ ngực áo ra một mảnh xương, là xương vai dê, để bói toán. Chuyên để xem mùa màng, súc vật, cưới hỏi, tang ma…


Đạt Nhã đặt tay lên tay lão đang xoa xương: “Bói chiến sự đi.”


Cát La Tố bật cười, bị rượu sặc: “Đánh xong rồi, bói gì nữa?”


Lão Bimo giơ xương vai lên, không đổi sắc mặt: “Tây, hay Đông?”


“Đông.”


Lão cúi đầu, nhai nhai ngải cứu, nhổ nước miếng, cẩn thận đặt lên xương dê, thịt đã róc sạch, trắng như ngọc. “Mắt dê sáng, lòng dê thành, ăn trăm thứ cỏ, át sẽ linh ứng.” Lão đọc thần chú, đốt ngải cứu trên xương vai dê. Ngay lập tức xuất hiện vết nứt nhỏ, một vệt chữ thập rõ rệt, như gươm giao nhau — điềm lành.


“Ca ca, thế nào?” Đạt Nhã ánh mắt rực lửa.


Cát La Tố lắc chén rượu Câu Đằng, không trả lời. Nàng ta quá sắc sảo, giữ lại trong Lục bộ e là không ổn. Cứ để Đạt Nhã đi dò xét thực hư bên phía người Hán, cũng là một cách hay


A Xá bước ra khỏi lều, thắt đai bạc tua rua, ngồi vào đám đàn ông đàn bà Ô Toản. Điếu thuốc truyền tay dừng lại ở A Phổ, hắn nhìn A Xá, rít một hơi khói dày, rồi phả thẳng vào mặt nàng.


A Xá không khách sáo, ngậm luôn đầu ống điếu, hút một hơi. Đây là lần đầu tiên nàng hút cỏ thơm, không ngờ vị của nó lại đắng gắt đến thế, mặt nàng nhăn lại. Rồi chợt nghĩ đến Đạt Nhã, mỗi tối đều dựa vào điếu thuốc và hồ rượu để giết thời gian, bỗng thẫn thờ một lúc.


Bên phải nàng là con trai nhà Lãng Khung, hắn nóng ruột giành lấy điếu thuốc, giả vờ trợn mắt nhìn trời một lúc rồi nói: “Ta…bí lời rồi ” Còn chưa dứt câu, ống điếu đã bị A Phổ giật phắt đi.



Quanh bãi bỗng xôn xao hẳn. Ghen tuông giữa trai gái trong lễ hội là chuyện thường, nhưng A Phổ công khai đánh nhau vì đàn bà thì đúng là lần đầu tiên.


Con trai nhà Lãng Khung xắn tay áo, để lộ bắp tay rắn chắc như mạ vàng.


A Phổ không thèm để ý, cài ống điếu ra sau lưng, quay sang dang tay về phía A Xá.


A Xá ngẩn ra, A Phổ cũng biết múa dây?! Hắn lắc vai, uốn eo, động tác không hề vụng về mà ngược lại mềm dẻo linh hoạt. Không giống dáng vẻ thướt tha của nữ nhân, mà giống như chim ưng sải cánh, như chim yến làm tổ, mấy năm đó chắc chắn hẳn đã múa cùng bọn A Mi Tử nhiều rồi.


A Xá sa sầm mặt. A Phổ đưa tay kéo nàng, bị nàng hất ra. Ôm eo nàng, nàng liền xoay người né tránh. Nhưng hắn không nản lòng, tiến sát đến bên cạnh, ngậm một chiếc lá trúc, đạp nhịp bước, cúi đầu xuống, là điệu mừng chim yến, ngụ ý rủ nàng cùng làm tổ.


A Xá trừng mắt một cái, liền bị hắn hôn trộm lên môi, chiếc lá trúc cũng được nhét vào miệng nàng. Vị đắng nơi đầu lưỡi lập tức hóa thành ngọt, là mật ong hắn mớm cho nàng.


Cả đám cười rộ lên, A Phổ bế bổng A Xá lên. “Lần này không đắng cũng không chua nữa chứ?” hắn ghé tai nàng thì thầm.


A Xá cấu hắn một cái vào vai.


Đạt Nhã mỉm cười quay mặt sang, nói với Cát La Tố: “Ca ca à, muội nói rồi mà, sớm muộn gì A Phổ cũng sẽ mang họ Đoàn, huynh tin không?”


Cát La Tố hừ một tiếng: “Sa Sa chắc sẽ không vui đâu.” Hắn đã say, trong ánh sao chập chờn giữa bãi đất, lẩm bẩm: “Đàn bà, đúng là phiền phức…”


Từ lúc A Phổ và A Xá ôm nhau, hai người chẳng tách ra nữa. Họ ngồi ở rìa bãi, cùng xem mọi người múa dây. A Xá móc ngón tay với A Phổ, khẽ nói: “Về lều ta đi.”


A Phổ lắc đầu cười: “Cô cô còn đang nhìn chằm chằm đó.”


“A nương chẳng thèm quản đâu…” A Xá len vào rừng, A Phổ cũng vội đứng dậy theo sau.


Trong lều được trải dày bằng lá thông xanh, hai người ngồi nắm tay trên chiếu lau. A Xá bắt đầu truy hỏi: “Điệu múa đó, ngươi đã nhảy với ai khác chưa?”



A Phổ chun mũi: “Sao lại có mùi chua vậy?”


Một vật gì đó mát lạnh bị nhét vào tay hắn, A Phổ cười: “Nàng lấy trái quýt ở đâu vậy?”


A Xá quay người, hai tay vòng cổ hắn, nhếch môi: “Người nhà Lãng Khung tặng đấy. Họ chèo thuyền giỏi lắm, rất vững…”


A Phổ bất ngờ vật nàng xuống, quả quýt của nhà Lãng Cùng bị ép nát, nước quýt dính cả lên mặt và cổ nàng. A Phổ ngậm môi nàng, nói: “Thè lưỡi ra.” A Xá thò ra một chút đầu lưỡi, lập tức bị hắn quấn lấy đầy say mê. “Ngọt thật đấy,” vị mật ong còn vương lại, hòa cùng hơi ấm trong miệng hai người. Hắn cắn nàng một cái: “Tiếc là miệng nàng độc quá.”


A Xá mò được ống điếu giắt sau lưng hắn, lúc này lại thấy ghét, toan ném đi: “Cái thứ ấy mà ngươi còn coi là báu vật à, chẳng biết bao nhiêu người đã cắn vào rồi.”


“Chưa ai cắn cả.” A Phổ kéo đai lưng của nàng, tiếng tua bạc leng keng vang lên. “Nếu không phải vì nàng tới, ta đã hát cả đêm không đứt hơi.”


“Ta vừa tới là ngươi đã câm rồi à?”


A Phổ bắt đầu nói trắng ra khiến người ta đỏ mặt: “Không, chỉ là ta muốn nàng uống nước miếng của ta.” Hắn cười gian, “Miệng thì chê ghê, nhưng vẫn ngoan ngoãn uống đó thôi…”


A Xá phì một tiếng: “Trả hết lại cho ngươi.”


A Phổ ôm nàng chặt hơn, đè xuống: “Mau nói đi, lúc ta không có ở đây, nàng có nhớ ta không?”


A Xá trả lời gọn lỏn: “Không.”


A Phổ bóp má nàng, “Miệng không nhớ, tim chắc nhớ rồi chứ?”


“Tim cũng không nhớ.”


A Phổ không tin, liền cởi áo ngoài của nàng ra. Trong lều không có ánh đèn, nhưng hắn biết chỗ đó là n** m*m m** mịn màng nhất. Hơi thở hắn gấp gáp. Mái lều bên trên bị cào đến rung lên khe khẽ, một cái bóng đen lướt qua — chẳng rõ là nai rừng hay chó sói. Hai người đều nín thở. A Phổ bỗng bật cười, “Tim nàng đập nhanh thật đấy,” tay hắn áp lên ngực nàng, “nơi này chắc chắn nhớ.” Không đợi A Xá cãi lại, hắn lật váy trăm nếp của nàng lên, thò đầu vào trong, “Nơi này nhất định cũng nhớ.”


Đồ hoang dã! A Xá lấy tay che mặt, dùng chân đạp bừa lên vai hắn.


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 68: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (68)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...