Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 66: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (66)


“Ngươi không thấy gì sao?”


Lý Linh Quân ghìm cương ngựa, ánh mắt dõi vào khu rừng núi mù mịt như ảo cảnh mê chướng.


Ông Công Nhụ đi theo ánh mắt của hắn, lắc đầu nghi hoặc: “Lang quân nhìn thấy gì sao?”


Cảnh trong mộng lại hiện về trong tâm trí. Một người phụ nữ mặc áo thêu, đeo vòng bạc, đi lặng lẽ trong màn sương cùng một con bạch hổ. Tóc nàng bị cành lá níu kéo, nàng tiện tay vén lên, thản nhiên liếc nhìn hắn một cái.


Tóc xõa, chân trần, không phải người Trung Nguyên.


Đây là trên đường từ Kiếm Nam về phủ Thục Vương, núi cao rừng rậm, man di hoành hành. Dân bản xứ truyền nhau rằng A Phổ Đỗ Mục nửa sống nửa chết đã bị một con bạch hổ tha về sơn trại của tộc Toản.


Lý Linh Quân hỏi: “Nơi này thực sự có sơn quỷ sao?”


“Sơn quỷ à?” Ông Công Nhụ vốn không tin vào chuyện ma quỷ yêu tà, cười dửng dưng: “Núi đá cây cỏ hóa thành yêu tinh, ta chưa từng thấy. Năm xưa lưu hậu Kiếm Nam và Phụ Quốc tướng quân cưỡi ngựa đi săn trong núi, nhìn thấy một đôi báo đỏ chở một mỹ nhân yểu điệu, tưởng là gặp sơn yêu. Theo ta, chỉ là bị sương độc làm mê loạn tâm trí. Bằng không sao cứ thấy mỹ nữ, không thấy mấy gã đàn ông thô kệch?”


“Là báo đỏ, không phải bạch hổ sao?”


Còn bận tâm đến bạch hổ à… Ông Công Nhụ liếc nhìn gương mặt Lý Linh Quân, cười đầy ẩn ý: “Lang quân à, ngày nghĩ nhiều, đêm thì mộng thấy thôi.”


Lý Linh Quân liếc nhạt qua đuôi mắt dài: “Ngươi biết ta mộng thấy gì?”


Ông Công Nhụ rùng mình, biết mình lỡ lời. Kể từ khi tấu chương xin ra trận của Lý Linh Quân dâng lên thiên tử, lại có kẻ lắm lời đào bới chuyện cũ y từng qua lại với Tiết Hầu, cãi nhau một trận, ngay cả Thục Vương cũng bị liên lụy. Ánh mắt Lý Linh Quân nhìn y liền khác hẳn, người này là loại không chấp nhận được hạt cát nào trong mắt.



Ông Công Nhụ vội ngừng lời, ngẩng đầu nhìn quanh, dùng đầu roi chỉ lên con diều hâu đang lượn vòng trên đỉnh núi: “Lang quân nhìn xem, người ta nói: ‘Diều bay thì biết có sương độc, rắn tỉnh chẳng đợi xuân về’. Nơi như thế này, chỉ việc điều binh từ Trung Nguyên tới thôi đã khó, không trách Hoàng thượng và vệ sứ quân lại dung túng người Ô Toản.”


Lý Linh Quân nâng tay giật cương, ngựa vượt qua dây leo, tiếp tục tiến về phía trước. Tới dịch trạm, hắn nhận lấy bản tấu truyền từ kinh thành, khẽ “ồ” một tiếng: “Hoàng thượng quả nhiên phong nữ nhân nhà Thi Lãng làm Đại quỷ chủ, còn phong danh hiệu cho nàng. Cát La Tố không hề dâng tấu.”


Ông Công Nhụ đáp: “Nếu là A Cát Đạt Nhã được Điểu vàng chọn, Cát La Tố cũng chẳng còn lời gì để nói. Dù hai người là huynh muội, nhưng lại đối đầu như nước với lửa, lang quân chưa từng nghe sao? Nội bộ Ô Toản chia rẽ, Đạt Nhã đầu hàng Kiếm Xuyên, đối với triều đình mà nói là chuyện tốt.”


Lý Linh Quân lắc đầu, sai người trải bản đồ: “Cát La Tố liên tiếp xây dựng Long Khẩu, Đặng Xuyên, Thái Hòa, Dương Cư Mễ, là để chống lại người Phiên. Nay Thổ Phiên không còn sức nam tiến, vậy mà A Cát Đạt Nhã vẫn tiếp tục xây thành, chín tầng thành bao quanh hai bờ Nhĩ Hà, mở rộng về phía đông… Là để phòng bị Thổ Phiên, hay là nhắm đến đất Hán?”


“Lang quân muốn nói, A Cát Đạt Nhã và Cát La Tố thông đồng với nhau, đều có mưu đồ với Trung Nguyên?”


Lý Linh Quân hừ nhẹ: “Đạt Nhã từ Giao Châu chạy sang đất Toản. Giữa nàng và triều đình, còn vướng mối thù với Đoàn Bình.”


Ông Công Nhụ còn đang ngẫm nghĩ, thì Lý Linh Quân đã đọc xong bản tấu, đập mạnh lên án, lạnh giọng: “Xem đi, đây là hậu quả của việc Hoàng thượng dung túng Cát La Tố!”


Ông Công Nhụ vội cầm lấy xem, cũng giật mình. Tháng trước, Mi Thần quốc cầu viện triều đình, nói tộc Ô Toản có ý thôn tính, hoàng đế chỉ ban thưởng lấy lệ để trấn an, chính sự đường cũng làm ngơ. Vậy mà chưa đến một tháng, chiến báo truyền về: nước Mi Thần đã bị quân Toản chiếm đóng, quốc vương, người được phong làm phiên vương, bị đày đến Lệ Thủy làm nô lệ.


Ông Công Nhụ nói: “Nước nhỏ như hạt đậu, chiếm thì cũng chiếm rồi… Nhưng thể diện của triều đình thì khó giữ đấy.”


Lý Linh Quân đáp: “Ngươi cho rằng Cát La Tố là kẻ tham chút lợi nhỏ sao? Hắn đang dùng Mi Thần để thăm dò Hoàng thượng. Hoàng thượng càng dung túng, dã tâm hắn càng lớn.”


Ông Công Nhụ lật bản tấu “Vệ Khang Nguyên cũng có dâng sớ nhận tội.”


Lúc này chủ động nhận tội, chẳng qua là để vớt vát chút thể diện cho bệ hạ. Lý Linh Quân quả quyết: “Chỉ là lời hoa mỹ để che đậy sai lầm thôi. Người này cũng là kẻ cơ hội.” Cơn tức kìm nén trong lòng, khiến mày hắn nhíu chặt. “Hoàng thượng…”


Bệ hạ già rồi, tinh lực suy kiệt, quá hồ đồ.



Ông Công Nhụ dò xét sắc mặt Lý Linh Quân: “Quận vương lãnh chức Đô đốc Giao Châu, phụng chỉ kiềm chế các châu man. Nếu để người Toản từng bước lấn tới, mất một tấc đất Hán, e rằng sớm muộn gì cũng bị Hoàng thượng giáng tội…”


Lý Linh Quân liếc y: “Ngươi có ý gì thì nói thẳng.”


Ông Công Nhụ ngượng ngùng: “Đạt Nhã dám dùng máu nuôi chim ưng, chưa chắc không có mộng bá chủ Ô Toản. Cát La Tố cũng chưa chắc không e ngại nàng. Lang quân muốn biết Đạt Nhã và Cát La Tố thật bất hòa, hay chỉ là giả vờ xung đột ? Đạt Nhã mang con gái đi khắp nơi dùng mỹ nhân kế, sao không gả thẳng cho con trai Vệ Khang Nguyên? Một nữ nhân, nếu có mưu đồ, chắc gì dám đưa con gái vào tay người Hán?”


Lý Linh Quân sững người: “Ngươi cũng nói rồi, Đạt Nhã dám dùng máu nuôi chim ưng, đủ thấy không phải người đàn bà bình thường. Nếu thật sự có dã tâm, dám gả con gái cho Vệ Khang Nguyên thì sao?”


Ông Công Nhụ vuốt chòm râu ngắn bên môi, mỉm cười: “Thì có sao đâu? Nếu người Toản dám manh động, cùng lắm chỉ mất một mạng người.” Hắn không nhịn được lộ ra bản tính chua ngoa. “Lang quân biết rõ dã tâm của người Ô Toản, sao giờ lại do dự? Chẳng lẽ có điều gì bận lòng?”


Lý Linh Quân ngồi bên án, lạnh lùng nhìn ông Công Nhụ: “Người ta để tâm, cũng chỉ có Hoàng thượng và Thái tử mà thôi. Còn ngươi, tìm trăm phương ngàn kế gả con gái Đạt Nhã cho con trai Vệ Khang Nguyên, là để chia rẽ, hay là báo thù riêng?”


Sắc mặt ông Công Nhụ biến đổi: “Lang quân nghĩ ta như vậy sao?”


Lý Linh Quân không tranh cãi, chỉ nói: “Ta muốn thay y phục.”


Ông Công Nhụ đành phải đứng dậy. Đúng lúc đó, thái giám trong phủ Thục Vương đến nghênh đón, mang theo chiếu dụ của Thục Vương Vệ Khang Nguyên đã đứng ra làm mai, hôn sự giữa phủ Thục Vương và nhà Hoàng Phủ đã định. Hoàng Phủ Đạt Hi không muốn mang tiếng gió chiều nào theo chiều ấy, nhưng Thục Vương lại rất thông cảm, nói việc cưới hỏi không cần rình rang, nhưng lễ cưới sáu nghi thức thì tuyệt đối không thể sơ sài.


Lý Linh Quân không mấy hứng thú với việc này, nhưng vẫn kiên nhẫn lắng nghe nội thị trình bày tuần tự lễ nghi sáu lễ cưới hỏi.


Nội thị nói xong chuyện hôn lễ, còn muốn lấy lòng thêm: “Nghe nói tiểu thư nhà Hoàng Phủ…”


“Biết rồi.” Lý Linh Quân bỗng nhiên ngắt lời, rồi quay sang nói với Ông Công Nhụ: “Ngươi viết thư cho Vệ Khang Nguyên, hỏi thử ý hắn xem.”


“Là nói… con gái của Đạt Nhã sao?” Ông Công Nhụ còn mơ hồ, một lúc sau mới hiểu ra.



Lý Linh Quân khẽ gật đầu.


Hắn đổi ý rồi. Ông Công Nhụ không rõ nên vui mừng hay lo lắng, nét mặt trở nên phức tạp.


Lý Linh Quân như nhìn thấu tâm tư y, nhếch môi cười nhạt: “Ly gián mà dùng không khéo, coi chừng ngược lại bị người ta ly gián. Việc phong Đại Quỷ Chủ, Trương Mãng Tra đã bỏ không ít công sức vào việc phong Đạt Nhã làm Đại Quỷ Chủ. Ai mà biết được, Đạt Nhã có khi đã hứa hẹn cho y một phần lợi lộc gì đó rồi.” Nếu việc này thành ra hỏng bét,” lúc đó, nội thị đang giúp hắn tháo đai lưng, gương mặt tuấn tú ấy bình thản như nước, không nhìn ra chút tâm tình nào, “thì một cái mạng của ngươi cũng không đủ để tạ tội.”


“Dạ.” Ông Công Nhụ vội cúi đầu lui ra. Quay người ở dưới hành lang, mặt y đã tái xám như tro. Ngoài trời hoàng hôn dần buông, sáu năm trước, khi y từ Kiếm Xuyên vào đất Thục, đứng nhìn dãy Cang Sơn mười chín đỉnh như rồng nằm, đã từng mang chí lớn đến nhường nào? Ông Công Nhụ buông một tiếng thở dài, con đường đi theo Đông Dương quận vương, có lẽ ngay từ đầu đã là một sai lầm.


Về đến phòng, Ông Công Nhụ mới thở phào nhẹ nhõm, uống cạn một chén trà nguội, rồi nằm vật ra giường, ngẩn ngơ nhìn trướng lụa.


Âm vang từ nơi xa truyền đến, trầm trầm dồn dập, tựa như tiếng trống tuần đêm vọng từ lầu thành, lại như tiếng chuông chiều thê lương trong cổ tự. Ông Công Nhụ còn đang nghĩ mãi về câu nói vừa rồi của Lý Linh Quân, đầy ẩn ý đe dọa, nếu người Toản làm loạn, e rằng lại đúng lúc có lợi cho Đông Dương quận vương, mà y, một kẻ từng theo phò Tiết Hầu, rất có thể sẽ trở thành vật tế. Một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng, Ông Công Nhụ lập tức bật dậy, cuốn vội hai bộ hành lý, nhân trời còn tối liền lén rời đi.


Vừa ra tới cửa trạm dịch, thì đụng phải một đội kỵ binh phi nhanh đến, suýt nữa bị vó ngựa đạp trúng ngực, Ông Công Nhụ lảo đảo lùi lại.


Lại là sứ giả từ phủ Thục vương, cầm đuốc dẫn đầu, sau lưng là đám dịch lại nhà quan hô hoán rộn ràng.


Vừa mới báo tin hỷ, giờ lại có chuyện? Ông Công Nhụ liếc thấy lá cờ đen phía sau bọn dịch lại, trong lòng nảy sinh nghi ngờ. Ngoài trạm dịch, tiếng chuông trống rền vang như sấm, Ông Công Nhụ bất giác thất thanh: “Là quân Toản đánh vào Kiếm Xuyên rồi sao?”


“Hoàng thượng băng hà rồi!” Một sứ giả nhảy xuống ngựa, đẩy Ông Công Nhụ sang bên, túm lấy cổ áo viên dịch trạm mà gào lên: “Hoàng thượng băng hà rồi! Điện hạ Thục vương có lệnh, mời Quận vương lập tức vào kinh!”


Viên dịch trạm ban ngày vừa nghe tin vui Quận vương đính hôn, còn cho người treo lụa đỏ, đèn đỏ, giờ nghe vậy như bị sét đánh, lẩm bẩm quay đầu đi: “Hoàng thượng… băng hà rồi…” Hắn như sực tỉnh, vội la lên: “Mau gỡ hết mấy lụa đỏ, đèn lồng đỏ này xuống!”


Thục vương sắp kế vị rồi… Một ý nghĩ lạnh như băng thoáng qua, Ông Công Nhụ lập tức vứt bọc hành lý lại chuồng ngựa, ba chân bốn cẳng chạy vào trong viện của Lý Linh Quân.


Lý Linh Quân đã nghe động, sớm thức dậy. Đêm qua hắn mặc sẵn áo ngoài đi ngủ, giày ủng và bào gấm đều đủ, dáng vẻ không hề bối rối. Ngồi bên án, sau khi nghe xong tin dữ, bèn mở miệng hỏi: “Lúc tiên đế băng hà, Điện hạ, Đại vương, Hoàng Phủ tướng công, Thái Nguyên quận công, đều có mặt chứ?”



“Có đủ.”


“Ngạc quốc công ở tại Thản Châu?”


“Vâng, Điện hạ… à không, Hoàng thượng đã cho người chạy suốt tám trăm dặm, đi các châu huyện cùng các phiên vương như Tấn vương, Tề vương để báo tang. Tiên đế còn có chỉ, lệnh cho Ngạc quốc công, chư vương và các tiết độ sứ các trấn không được tự ý rời khỏi trấn địa. Đợi nghị định tang lễ xong, mới được triệu vào kinh.”


“Hai vị sư huynh của ta, có người đến báo chưa?”


“Đương nhiên có trạm dịch triều đình đưa thư đến nha môn của hai vị Quận vương.” Sứ giả hạ thấp giọng, “Tiên đế dặn riêng hạ quan,” hắn thì thầm, “mời Quận vương khẩn trương về kinh, đừng trì hoãn.”


“Biết rồi.” Lý Linh Quân thả lỏng nắm đấm siết chặt, nét mặt dần bình tĩnh, lập tức sai người mang tang phục đến thay.


Ông Công Nhụ sải bước vào, quỳ xuống dập đầu: “Quận vương, xin nén bi thương.” Ngẩng đầu lên, trong mắt lại thấp thoáng ánh vui mừng.


Lý Linh Quân lúc này lại tỏ ra hiền hòa hơn: “Đêm hôm khuya khoắt, thì ra Ông tiên sinh cũng chưa ngủ sao?”


Ông Công Nhụ không dám nói gì, nghe Lý Linh Quân thản nhiên nói một câu: “Lên đường thôi.” Y vội đứng dậy, nhẹ nhàng thở ra.


Lý Linh Quân chỉnh lại mũ áo, được mọi người vây quanh lên ngựa, lúc ấy mới nhớ hỏi sứ giả: “Tiên đế là…”


Sứ giả xua đám dịch lại lui ra, rồi lặng lẽ thúc ngựa sóng vai đi cùng Lý Linh Quân trong bóng đêm. Hắn ngó quanh rồi nói nhỏ:


“Trong cung đồn rằng… linh hồn tiên đế đi theo phi tần họ Vi rồi.”


Tựa như tia chớp trong màn đêm, ánh mắt lạnh băng của Lý Linh Quân lướt qua mặt hắn: “Ngươi nói gì?”


Sứ giả nghiêng đầu, cúi giọng thì thầm: “Tiên đế là bị kinh hãi mà băng hà.”


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 66: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (66)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...