Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 65: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (65)


A Phổ cởi từng lớp áo trên người A Xá.


Bên trong, nàng vẫn mặc kiểu áo lụa mỏng theo người Hán, bên dưới là nhịp tim đập nhẹ. Bàn tay A Phổ ôm trọn lấy b** ng*c nàng, giống như đang nắm giữ một chú chim non đang run rẩy đập cánh.


A Xá không còn né tránh như trước nữa, nàng thản nhiên ưỡn cong tấm lưng thon thả, còn chủ động nắm tay A Phổ, dạy hắn cách tháo sợi dây nhung đỏ sau gáy. Hai người quấn quýt bên nhau, A Xá ôm lấy cánh tay A Phổ, thè lưỡi l**m nhẹ vào hõm xương quai xanh của hắn. Hơi mằn mặn, là mồ hôi, nhưng nàng không hề thấy khó chịu, trên người A Phổ luôn có một mùi hương trong trẻo của núi rừng. Rồi lại cắn lên đôi vai rắn chắc, như một con thú nhỏ vừa rời ổ, tìm một miếng thịt ngon để ngoạm.


A Phổ vốn định dịu dàng hơn, vì lần trước nàng đã kêu đau. Nhưng bị đôi môi nghịch ngợm của nàng trêu chọc, sống lưng hắn căng cứng, lực tay cũng mạnh hơn, vội vàng x** n*n eo và ngực A Xá vài cái rồi xông vào. A Xá ôm chặt lấy cánh tay hắn, không hề nhúc nhích.


A Phổ thấy nàng siết chặt đến khó chịu, đành nghiêng mình chống tay lên, ánh trăng lọt qua khe cửa không đủ sáng để nhìn rõ, hắn liền lấy tay s* s**ng, rồi đưa lên mũi ngửi, “Không có máu,” hắn thăm dò biểu cảm của nàng, “Nàng còn đau không?”


Vẫn đau, nhưng A Xá lại muốn hắn làm cho nàng đau hơn một chút, giống như ở bụi sậy, cả hai đều trở nên vụng về, hoảng loạn, nàng mới thấy thỏa mãn. Nàng giật mạnh tấm thẻ thần linh trên người A Phổ, kéo hắn quay lại, rồi cắn nhẹ vào tai : “Ngươi lắm lời thật đấy, có phải là đàn ông không?”


A Phổ trừng mắt, đe dọa kề sát mũi nàng, “Nếu nàng đã nói vậy, lát nữa đừng trách ta nhé?”


A Xá tỏ ra đắc ý, đôi chân trắng muốt của nàng đạp lên ngực A Phổ, “Không làm được thì cút xuống đi…”


A Phổ lập tức hăng hái, đè chân nàng xuống. Mới trải qua một lần ở bụi sậy, hắn đã thông suốt, động tác trở nên tự nhiên thành thục. A Xá bị hắn dày vò không thở nổi, vừa mới giãy nhẹ một cái đã bị ghì chặt xuống, “Đừng vội mà A Xá,” A Phổ vừa thỏa sức vui đùa, tay vừa mò lên mặt nàng, “Còn phải để nàng xem ta có phải đàn ông thật không…”


Hắn thô bạo x** n*n môi nàng, đến mức người dưới thân tê dại nóng bừng mới thôi, A Xá há miệng, cắn mạnh ngón tay hắn. Cú cắn này rất mạnh, A Phổ giật cánh tay, lật nàng sang một bên.


A Xá úp mặt vào gối, nàng vặn eo một cái, nói: “Ta không thích như thế này.” A Phổ giữ chặt hai cánh tay đang đẩy đẩy loạn, lồng ngực ướt đẫm mồ hôi áp vào lưng nàng, th* d*c nói: “Thử một chút đi, nàng sợ gì chứ?” Không còn sự luống cuống của lần đầu, hắn giống như một con thú không biết mệt mỏi, lật nàng hết lần này đến lần khác.


A Xá thở hổn hển, vừa nũng nịu vừa cầu xin: ‘A Phổ ca ca, ta đau mà…’ Nhưng lọt vào tai hắn, lại hóa thành lời r*n r* khêu gợi, khiến lòng hắn càng thêm cuồng nhiệt, như bị lửa đốt. A Phổ càng thêm hoang dã, coi A Xá như một con ngựa bất kham, hắn cưỡi lên người nàng, không ngừng nhấp nhô, miệng còn bật cười, “Phi! A Xá, nàng đúng là một con ngựa tốt.” A Xá không thể nhịn được nữa, liều mạng thoát tay, cào một cái lên mặt hắn. A Phổ cúi người, ôm nàng dậy, “Nàng nói xem, ai là người không làm được?” A Xá trong lòng khẽ run lên, không còn cãi lại. Hắn ngẩn người, lại sờ mặt nàng: “Thật sự đau sao? Vậy ta…”


Cánh tay A Xá như rắn, lập tức quấn lấy vai hắn không buông, “Đừng,” nàng không kêu đau nữa, giọng nói cũng ngọt ngào như được tẩm mật, “Ta muốn nhìn ngươi.”



“Cứ mặt đối mặt mãi, vô vị lắm…” A Phổ như một đứa trẻ vừa có được món đồ chơi mới, đang lúc hứng khởi, hoàn toàn không muốn làm theo khuôn phép. Hắn dứt khoát lật người, nằm xuống dưới, đỡ lấy eo A Xá, còn nôn nóng nhô hông lên, “Đổi lại để ta làm ngựa cho nàng cưỡi, ta không giận đâu, nàng nhanh lên.”


A Xá thấy vẻ mặt vô sỉ của A Phổ, bật cười thành tiếng, giả vờ vỗ một cái vào mông hắn, nói: “Con ngựa này thật không nghe lời, ta phải dùng roi quất mới được.”


“Nàng cứ quất đi,” A Phổ cười nhìn nàng, “Ta không sợ đau.”


Ngoài trời, lửa trại đã tắt từ lâu, tiếng khèn lá vang lên u u tu tu, có tiếng huýt sáo của đám trẻ ở ngoài cổng làng, đó là tín hiệu gọi các A mi tử đi hẹn hò. Cửa tre “kẽo kẹt” vang lên, A Xá vội bịt miệng A Phổ, bàn tay hắn đặt lên lưng nàng, khẽ cọ xát. A Xá đã không còn đau nữa, bị hắn va vào huyệt đạo tê dại, khiến nàng ngứa ran đến tận đầu ngón chân, toàn thân mềm oặt như nước, chỉ muốn mặc kệ tất cả, đắm chìm trong cơn lười biếng ngọt ngào.


A Phổ véo tai nàng, “Nàng nói xem, ta có phải đàn ông không?”


“Ngươi không phải đàn ông, chẳng lẽ là đàn bà?” A Xá lườm hắn, móng tay vẽ vẽ trên lồng ngực săn chắc, chạm vào vết sẹo, nàng dừng lại. Những vết thương khác đều là ngoài da, đã lành lặn không còn dấu vết, chỉ có nhát dao ở ngực này là đâm sâu nhất.


A Phổ ngăn tay nàng lại, “Không nỡ xuống sao?” Hắn còn trêu chọc nàng, “Nàng cứ sờ như vậy, ta thật sự không chịu nổi đâu…”


A Xá ngẩng đầu lên, tóc nàng thoang thoảng hương hoa phượng tím, mát lạnh vương trên cánh tay A Phổ, “Nếu ta đến Trường An, trở thành quận vương phi, ngươi sẽ ra sao?”


A Phổ không cười nữa, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào nàng, không mấy vui vẻ, “Không có nếu, ta không thích nghe, nàng không được nói chuyện này, cũng không được nghĩ đến.”


A Xá bướng bỉnh, “Đâu phải thật, nói đi mà.”


“Vậy ta cũng sẽ theo đến Trường An, ban đêm lẻn vào phủ quận vương, trộm nàng ra, trói tay chân lại, quăng lên ngựa, cõng về Ô Toản.”


A Xá hừ một tiếng, “Chẳng phải ngươi nói sẽ không gặp lại ta nữa sao?”


“Lừa nàng đấy.” A Phổ nháy mắt, “Ta biết, chỉ cần người khác chém ta hai nhát, chảy một chút máu, nàng chắc chắn sẽ mềm lòng, ngoan ngoãn đi theo ta thôi.”


“Xì,” A Xá vùi mặt vào hõm cổ A Phổ, “Vì đàn bà mà ngươi không cần mạng sống sao?”



“Nàng đâu phải là người đàn bà tầm thường.” A Phổ nói một cách hiển nhiên, “Với lại, mạng ta lớn lắm, bất kể đi đâu, đều có A Xá đến cứu. A Xá không nỡ xa ta.”


“Nghĩ hay thật đấy…” Nàng bĩu môi, nhưng cánh tay lại ôm hắn chặt hơn. Cả hai người đều ướt đẫm mồ hôi, trơn tuột, giống như hai con lươn. A Xá cựa mình khó chịu, A Phổ hiểu ý, toan đứng dậy, “Ta đi tìm nước cho nàng.”


“Đừng đi,” A Xá trở nên rất bám người, “Nửa đêm nửa hôm, lấy đâu ra nước?” Nàng như một con cún, ngửi ngửi vào hõm cổ hắn, “Ngày nào ngươi cũng ở cùng lũ trẻ, sao lại không hôi?”


“Ta sạch sẽ lắm, đêm nào cũng ra sông tắm.” Hồi nhỏ A Phổ thường ngâm mình trong sông Nhĩ. Để tắm sạch con Bạch hổ, hắn còn bất chấp nhấn nó xuống nước mấy lần xem có chết đuối hay không, thế nhưng hễ ở cạnh lũ trẻ, hắn lại lập tức trở thành một con khỉ dính đầy bùn đất. A Phổ nhớ lại lần trước A Xá suýt sặc nước, khẽ nhíu mày, “Nàng ở Trường An mấy năm, vẫn chưa học bơi sao?”


A Xá giận dỗi nói: “Ngươi nghĩ Trường An là Ô Toản sao, phụ nữ đều cởi hết đồ nhảy xuống sông?”


A Phổ chợt nảy ra ý, “Giờ này không có ai ở sông, chúng ta đi đi.”


“Không đi…” Mí mắt A Xá đã dính lại với nhau, nàng ngả người xuống gối.


“Đi đi mà A Xá” A Phổ ôm nàng như một đứa trẻ, “Ôi, người nàng hôi thật đấy…” Kể từ khi tự phong mình là thế tử, không có đứa trẻ nào dám cùng hắn vùng vẫy dưới sông nữa, A Phổ nổi cơn hứng thú, kéo A Xá xuống đất, mặc vội cho nàng một bộ quần áo, hai người rời khỏi làng, cầm đuốc lá thông, tay trong tay đi xuống núi.


Sông dưới núi cạn khô, đuốc đã lụi tàn, chỉ còn ánh trăng rắc xuống mặt nước lấp lánh như vảy cá bạc. A Phổ cởi áo, nhảy xuống, đưa tay về phía A Xá, “Lại đây, không có ai đâu.”


A Xá ngượng ngùng, do dự nhìn quanh. Nàng thấy chiếc khăn đội đầu treo trên cây tre đuôi phượng, biết rằng có đôi nam nữ khác cũng đã hẹn hò ở đây. Nhưng A Phổ lại tr*n tr** để lộ hai chân, “Yên tâm đi, chắc chắn không có ai đâu,” hắn chống hai tay lên hông, giả vờ muốn lên ôm nàng, “Nếu có người đến, ta sẽ che chắn cho nàng.”


A Xá mặc áo lót, từ từ lội xuống sông. Nước sông lạnh khiến nàng rụt vai lại. A Phổ hào phóng dang rộng lồng ngực, ôm nàng vào lòng, “Giờ không lạnh nữa rồi chứ?”


Làn da trên người hắn nóng bỏng, trơn bóng và căng chặt, A Xá không kìm được mà sờ đi sờ lại. Nàng cúi đầu liếc nhìn, nói: “Đồ không biết xấu hổ.”


A Phổ ưỡn ngực một cách đường hoàng, “Nó cứ nhìn thấy nàng là như vậy, ta biết làm sao bây giờ?”


“Dù sao cũng không được làm ở ngoài này.”



“Biết rồi mà…” A Phổ lười biếng buông A Xá ra, lùi lại trong nước, hắn như một con cá bạc vùng vẫy hai cái, rồi bơi lượn. Nàng vẫn đang nhìn vào rừng tre, bị hắn đá vào mông một cái, ngã nhào xuống nước. Nàng vội vàng trèo lên đá ngồi, tức giận trừng mắt nhìn người bên dưới.


A Phổ bơi đến trước mặt A Xá, nắm lấy chân nàng, “Đừng đi, ở lại với ta.”


A Xá khẽ hất chân, nước bắn lách tách lên mặt hắn. Nàng cười khẽ:
“Lúc nào cũng chỉ biết làm mấy chuyện hư hỏng.”


A Phổ tách chân nàng ra, áp vào người: “Trước đây ở hồ sen, ta đã muốn lật thuyền của nàng, vì nàng giả vờ không quen biết ta.”


A Xá mặt hơi biến sắc “Dù sao thì ngươi cũng muốn dìm chết ta.”


“Có ta ở đây không chết chìm được đâu.” A Phổ hất nước lên vai A Xá, nói là muốn tắm cho nàng, nhưng tay lại luồn vào trong cổ áo. Chiếc áo lót đã ướt đẫm, tay hắn nóng rực, lướt đến đâu, da thịt lại rùng mình, nổi lên một lớp da gà mịn màng như cánh lông vũ . Ánh mắt A Phổ vẫn dán chặt vào khuôn mặt A Xá, ánh trăng chiếu rọi cơ thể và khuôn mặt nàng trong trẻo như ngọc. Hắn nói: “A Xá, nàng thật giống Bồ Tát A Xoa Da…”


A Xá đỏ mặt, Quán Âm eo thon của người Ô Toản đều hở ngực, hở bụng, quấn quanh eo là hoa kết và anh lạc. Khi hắn lạy Phật, chắc chắn đã nghĩ lung tung rồi. “Ngươi dám cởi áo Bồ Tát sao?”


“Dám chứ.” A Phổ nhướng mày, hắn cởi luôn chiếc áo lót của nàng, để lộ b* ng*c trắng như hoa cẩm quỳ. Hắn say mê b** ng*c nàng bằng sự ngây thơ cuồng tín, như một kẻ sùng đạo đứng trước thánh vật. Môi hắn khẽ ngậm lấy nh** h** đỏ kia, vừa dịu dàng, vừa khao khát đến phát cuồng, A Xá ôm lấy cổ hắn, hàng mi ướt sũng cũng nhắm lại, miệng vẫn không quên nhắc nhở : “Đã nói đừng làm ở đây mà…”


“Biết rồi mà.” A Phổ khép vạt áo của nàng lại, ôm nàng vào lòng, hai người mặt kề mặt, “Nàng nhìn kia kìa.”


A Xá quay đầu, nhìn theo ánh mắt hắn, một con hổ trắng trưởng thành từ rừng tre bước ra, nhìn chằm chằm vào những cọng rong rêu trôi lững lờ trên mặt nước, đôi tai khẽ động đậy.


“Đó là một A Xá khác,” A Phổ nói, “Ta đi đâu, nó cũng theo đó. Có nó ở đây, không ai dám đến gần.”


A Xá nhận ra, đây là con Bạch hổ mà A Tô La Tắc đã tặng hắn, “Sao nó cũng tên là A Xá?”


“Nó là một con hổ cái,” A Phổ cười hì hì, “Hồi nhỏ nàng bỏ đi, ta ngày nào cũng ôm nó ngủ, nên ta đặt tên nó là A Xá .”


Nàng tức giận nhéo vào đùi hắn: “Không được gọi nó là A Xá.”



“Nàng ghen thật đấy.” A Phổ lắc đầu với Bạch Hổ, “Thật đáng thương, ta đã có A Xá rồi, ngươi vẫn chưa có bạn.”


Hổ trắng khà khà uống nước, không thèm để ý đến A Phổ.


“Đi thôi, ta sắp ngủ gật rồi.” Hắn đẩy A Xá lên bờ, bảo Bạch Hổ cõng A Xá còn mình đi theo sau, quay về làng trên núi Bích Kê. Mí mắt A Xá đã gần như không thể mở ra, A Phổ nói bên tai nàng: “Hổ trắng có linh tính, đã cứu mạng ta, để nó canh chừng nàng.”


A Xá ngáp một tiếng, “Mẫu thân chưa về, ở lại một lát nữa đi.”


“Trời sắp sáng rồi.” A Phổ không muốn bị Đạt Nhã bắt gặp, liền cài lại cổ áo, còn dặn dò A Xá, “Nhưng nàng đừng xông hương cho nó, nó không thích đâu, sẽ cắn người đấy.”


Sương sớm chưa tan, những giọt sương đọng trên cây tre đuôi phượng, A Phổ nhảy xuống cầu thang, vừa định lẻn ra khỏi làng thì đụng phải Đạt Nhã.


Đạt Nhã vừa từ núi Ai Lao trở về. Bà liếc nhìn ngôi nhà sàn yên tĩnh, rồi lại đánh giá thanh niên trẻ trước mặt “A Phổ, ngươi thật sự muốn cưới A Xá sao?”


A Phổ dừng bước, không còn vẻ mặt cợt nhả nữa, hắn đi theo sau Đạt Nhã: “Cô cô, con thật lòng với A Xá, mà A Xá cũng thật lòng với con.””


“Được, ta không làm khó ngươi nữa.” Đạt Nhã lại rất dứt khoát, “Về bảo cha ngươi đến dạm hỏi, ta đồng ý.” Bà ngồi xuống chiếu cói, nhận lấy tẩu thuốc từ tay một đứa trẻ, “Ta không cần gì khác, chỉ có một điều kiện, sau này ngươi và A Xá phải mang họ Đoàn.”


A Phổ ngẩn ra “Cô cô là nói thật sao?”


“Ta đã mang họ Cát rồi, sau này nhà họ Đoàn không còn ai nữa.” Đạt Nhã cười, bà thổi một làn khói trắng từ cỏ vân hương vào mặt A Phổ, “Ngươi vốn dĩ không có họ, làm người nối dõi cho nhà họ Đoàn, không tốt sao?”


Hương cỏ vân hương lập tức khiến A Phổ tỉnh táo, “Không được.”


“Cứ cứng đầu đi, đến lúc trở về thì A Xá cũng đã gả cho người khác rồi.” Đạt Nhã hả hê.


A Phổ giậm chân một cái, quay đầu bỏ đi.


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 65: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (65)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...