Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 61: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (61)
Trong thung lũng, rừng núi ngập tà khí, người ngoài chẳng vào được, người trong cũng khó mà ra. Càng vào sâu, lại càng dễ lạc.
Ngoài kia còn nắng chói chang, mà vừa bước vào rừng, trời đã tối sầm. Những hạt sương trên cành lá nhỏ giọt lộp độp. Cỏ cây nơi đây như trẻ con đói khát, háu ăn m*t lấy dưỡng chất trào ra từ tầng đất đỏ, mọc lên rậm rạp đến đáng sợ.
A Xá bước càng lúc càng chậm, nàng dừng lại, quay đầu nhìn A Phổ.
A Phổ tựa như một kẻ đi săn bám đuôi nai cái, đối với từng cử động của nàng đều dè chừng cảnh giác, như thể chỉ cần chớp mắt, con mồi xinh đẹp và tinh ranh kia sẽ lẻn mất. “Nàng lại định đi đâu?”
A Xá vô tội chớp chớp hàng mi, tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ta… muốn đi tiện.”
“Tiện?” A Phổ khựng lại, chợt hiểu ra, “À, nàng muốn… đi tiểu tiện?”
Cách nói quá đỗi thẳng thừng khiến A Xá đỏ mặt. Nàng trợn mắt lườm hắn: “Là ta nói là tiện, ngươi có đi ra không hả?”
A Phổ nửa tin nửa ngờ, hếch cằm nói: “Phía trong có rắn đấy, nàng đừng đi xa quá.” Hắn biết nàng sợ rắn, “Cũng đừng có mưu tính bỏ trốn, chỉ cần có động tĩnh gì là ta nghe được hết.”
A Xá khẽ bĩu môi, câu sau cùng của hắn khiến nàng do dự, bèn rón rén men theo gốc cây bước đi.
A Phổ quay lưng lại, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo từng bước chân A Xá. Hắn thấy nàng vạch đám dây leo như tơ mảnh, chân trần giẫm trên mặt đất trơn trượt, dưới gốc cây là vũng nước lặng đầy tảo xanh sẫm – thứ tích tụ từ lá khô và xác côn trùng bao năm.
Hắn bèn cất tiếng: “Chờ chút.”
Rồi tháo đôi giày ném qua cho nàng. Trước kia, A Xá cương quyết không chịu đi chân trần, hắn từng vì vậy mà chê nàng phiền phức, vậy mà giờ chính hắn lại hóa ra rườm rà.
“Trong cỏ có đỉa, đừng có ngồi xuống, phải đứng lên mà giải quyết như đàn ông ấy.” Hắn còn dặn dò, nét mặt chẳng chút đùa cợt, “Cẩn thận đỉa bò dọc theo chân, chui thẳng vô… chỗ ấy.”
A Xá từng tận mắt thấy một đứa nhỏ bị đỉa chui vào đùi, vừa nghe xong thì toàn thân sởn gai ốc. Nàng vội xỏ giày của A Phổ vào, chẳng còn tâm trí nào mà “tiện” nữa, bèn vòng qua hắn, toan rời khỏi rừng, miệng vẫn làu bàu: “Đừng có theo ta nữa.”
“Chẳng phải vừa rồi nàng còn sốt ruột lắm sao?” A Phổ bước theo.
“Ta… vốn dĩ đâu có gấp.” A Xỏa cảm thấy người này thật khó ưa, bước chân liền càng nhanh hơn.
A Phổ sải hai bước đã kịp sánh vai cùng nàng, hắn nghiêng đầu, đường đường chính chính mà ngắm đôi môi nàng đang chu lại, cùng với đóa mã anh hoa cài trên vạt áo. Giọng điệu mang theo chất vấn: “Hôm đó ở ngoài trại, tại sao nàng không nói gì với ta?”
A Xá dừng lại, khoé môi khẽ cong lên: “Ta bảo ngươi đừng theo ta, ngươi bị điếc à?” Ánh mắt nàng liếc hắn từ trên xuống dưới đánh giá một lượt: “Theo ta, có khi mất cả mạng, ngươi không nhớ à ?”
“Ta đâu có theo nàng. Là nàng vì ta, tự mình chạy đến Ô Toản đấy chứ.”
“Ai vì ngươi?” A Xá nhổ vào hắn một tiếng. “Ta về tìm A nương.”
“Dám nói không phải vì ta?”
A Xá miệng cứng, gắt gỏng: “Không phải…”
Vừa thấy sắc mặt A Phổ lạnh đi, định tiến lên nắm lấy tay nàng, A Xá lập tức quay người bỏ chạy, nhưng đã bị hắn một tay kéo vào lòng. A Xá khẽ vùng vẫy, mã anh hoa trên vạt áo rơi xuống, tua bạc cũng tung xoã rối bời. Hai người lảo đảo, cùng ngồi phịch xuống đất. A Phổ vẫn chưa chịu buông tay, hai chân dài như dây leo quấn chặt lấy hông nàng. Hắn áp môi sát tai nàng thì thầm: “Nàng vì ta, đến cả người cũng dám giết, ta còn sợ gì nữa? Có chết cũng cam lòng.”
A Xá không giãy nữa, tựa lưng vào lồng ngực hắn. Nàng liếc thấy vết thương nhạt nhòa trên cánh tay A Phổ, đó là dấu vết bị dao cắt, máu từng nhuộm đỏ cả đất Kiếm Xuyên. A Xá khẽ dùng đầu ngón tay chạm vào, tỏ vẻ chán ghét: “Xấu chết đi được.”
“Ta không cần đẹp. Nàng đẹp là đủ rồi.” Sự ương ngạnh của A Xá khiến A Phổ nghiến răng ken két. “Nàng cứ thừa nhận đi!”
“Thừa nhận gì chứ?”
“Thừa nhận nàng không nỡ xa ta. Những lời nàng nói hôm đó, chỉ là cố ý chọc giận ta.”
“Lời gì?” A Xá giả ngơ. “Ta không nhớ nữa…” Nàng lắng tai nghe tiếng động ngoài rừng. Trên đường núi có người đang đi, âm thanh lượn lờ vọng đến từ đám mây, tựa như đang ngay trên đầu. Ấy là người hát tuồng trừ tà đang vào miếu tế thần. “Trong người ngươi vẫn còn tà khí, phải nhờ Bimo trục tà mới được. Người sống mà không cần mạng, ngốc quá…”
“Ta đúng là trúng tà rồi.” A Phổ xoay mặt nàng lại. A Xá nhìn thấy đôi mắt đen đầy khổ não của hắn. “Đều do nàng cả. Nàng chính là tà khí trong người ta, yêu tinh hại người.”
A Xá liếc hắn một cái đầy khinh bỉ: “Tự mình mê muội, lại còn đổ lên đầu ta…”
A Phổ chẳng thích nghe mấy lời này, cúi đầu ngậm lấy môi nàng. Hắn quá hiểu cái miệng này, lời nói thì cứng cỏi, nhưng đầu lưỡi lại mềm ngọt đến lạ thường. Thành thạo ngậm lấy lưỡi nàng, A Phổ nhẹ nhàng cắn một cái, như trừng phạt, cũng như dò xét. A Xá vòng tay ra sau lưng hắn, khe khẽ rên một tiếng. Hắn lập tức vắt chân qua người nàng, đè nàng ngã xuống. Vừa gấp gáp c*n m*t hõm cổ, môi m*n tr*n làn da mềm mại, ống tay áo và ống quần rộng thùng thình của A Xá chỉ cần đẩy nhẹ là đã để lộ làn da trắng đến chói mắt.
Bùn đỏ dưới đất vừa nóng vừa ẩm, tỏa ra mùi ngọt lịm của hoa quả chín nẫu. Một con bồ câu xám vỗ cánh sà lại, tò mò tiến đến. A Phổ khó chịu, vung chân đá nó: “Cút đi!”
Liếc mắt, hắn thấy chiếc vòng bạc ở mắt cá chân A Xá, tim liền đập “thình” một tiếng, cả người nóng bừng lên. Hắn nắm lấy đai lưng thêu hoa của nàng, thì thào bên tai: “Cho ta đi, A Xá ngoan. Ta ngày nào cũng mơ thấy nàng, bọn Mộc Cát cứ cười ta mãi.”
A Xá lắc đầu: “Không được. A nương ta không chịu.”
Giống như bao kẻ nam nhi sợ rắc rối, vừa nghe nhắc tới vị cô cô đanh đá ấy, A Phổ liền tìm cách lảng đi: “Vậy nàng đừng nói với bà ấy…” Hắn lại nở nụ cười xấu xa, hoang dại kia: “Đợi chúng ta có A Nữu A Bảo rồi, bà ấy sẽ chẳng còn gì để nói nữa…”
“Ngươi mơ đẹp nhỉ.” A Xá đẩy tay hắn ra, vẻ mặt hậm hực phủi bùn đất và cỏ dính trên áo quần. “A nương sắp tìm ta rồi.”
Tất cả là tại hắn, khiến nàng giờ trông chẳng khác nào người hoang dã.
“Ta sẽ đến núi Bích Kê mỗi ngày quấn lấy mẫu thân nàng, ép bà ấy bằng được mới thôi.” A Phổ nhảy bật dậy, chân trần nói như ra lệnh: “Lần sau mà còn thấy tên con trai nhà Lãng Khung v* v*n nàng, ta sẽ nhấc chân đá hắn xuống sông!”
“Đó là bản lĩnh của ngươi sao?” A Xá hừ lạnh một tiếng, không cho hắn lại gần. Nàng cứ thế mang theo cả người dính đầy bùn cỏ, lưng eo uyển chuyển, bước ra khỏi rừng.
Đạt Nhã không nể mặt A Đạt, mà A Đạt cũng chẳng giữ khách. Trời vẫn còn sáng, người nhà họ Thi Lãng đã rục rịch lên đường hồi phủ.
Đạt Nhã và A Xá cùng ngồi trên kiệu tre, được bọn trẻ khiêng dọc theo con đường lát đá xanh trong thành Thái Hòa. Đạt Nhã nở nụ cười ung dung với mọi người, miệng lại nói: “Ngươi cho hắn dễ dàng quá.”
Nàng đã thấy rõ bộ dạng chật vật của A Xá, trong lòng càng thêm không vừa mắt A Phổ: “Đàn ông mà dễ có được quá, quay đi là quên ngay.”
A Phổ suýt mất mạng cơ mà… Nhưng A Xá chẳng cãi lại, chỉ đỏ mặt nói: “Con đâu có cho hắn gì chứ.”
Đạt Nhã vẫn hậm hực: “A Đạt dựa vào việc hắn là A ca, xưa nay vẫn đè đầu cưỡi cổ ta. Lần này ngươi không được tự ý quyết định, ta phải đè đầu hắn một phen mới hả giận.”
Đạt Nhã đã nói “phải được”, A Phổ cũng “phải được”, A Xá chỉ biết chau mày lo lắng.
Đạt Nhã tuyên bố muốn làm “Đại Quỷ Chủ”, chẳng còn xem A Đạt – vị Phiêu Tín – ra gì. Nàng tổ chức luyện binh dưới chân núi Bích Kê, còn muốn cùng La Cư Tử dựng lên thành lũy kiên cố hơn cả thành Thái Hòa. Bimo đứng trên cao điểm của bản trại, xem xét một vòng địa thế, rồi bảo với Đạt Nhã: “Phía tây là Thổ Phiên, cách một dãy Trường Trùng Sơn. Gà ăn rắn, vừa hay trấn áp được nó. Phía đông là đất người Hán, ngăn bởi sông Bàn Long. Gà không trấn được rồng, phải có hổ mới được.”
Đạt Nhã không cho là đúng: “Có vàng là đủ rồi.”
Ra khỏi thung lũng, tiến về phía đông, đất đai châu Nhung, châu Toại đều là châu Quản thuộc quyền kiểm soát của Thái Thú Vân Nam. Đạt Nhã dẫn người nhà họ Thi Lãng đến phủ Thái Thú một chuyến, khi trở về bản, nàng nói với A Xá: “Họ Trương ấy cũng nghe danh con gái họ Thi lưu lạc, muốn nạp ngươi làm thiếp.”
A Xá nhớ ra vị Thái Thú Vân Nam kia hình như từng bị A Phổ ném xuống sông Nhĩ Hải, liền trộm cười: “Ngươi không nhận lời đấy chứ?” Nàng hơi lo, vì chuyện này Đạt Nhã cũng có thể thay nàng quyết định.
“Vội gì chứ? Cứ để hắn phải chờ đã.” Đạt Nhã vừa nói, vừa rút trâm vàng cài trên tóc xuống. “Chuyện làm Đại Quỷ Chủ, vẫn phải nhờ đến sức hắn nữa.”
Thấy A Xá đang vuốt tóc, thần sắc lặng lẽ suy nghĩ, cả người như vừa nảy sinh xuân tâm, Đạt Nhã lập tức cảnh giác: “A Phổ cái tên tiểu tử ấy, không phải lại đến quấn lấy ngươi nữa chứ?”
A Xỏa vội vàng đáp: “Không có đâu.”
Đạt Nhã liếc nàng một cái, thần sắc bình tĩnh mà ánh nhìn lại sắc bén: “Hoàng đế vừa phong Đông Dương Quận Vương làm Đô đốc Giao Châu rồi. Đám người bọn họ giờ ai nấy đều đắc ý lắm… Con cũng đừng vội gửi hết tâm can nơi A Phổ.”
A Xỏa gối đầu lên đầu gối Đạt Nhã, nhẹ giọng: “Con biết mà, A nương. Thù của A da, con vẫn chưa báo được…”
Đạt Nhã mỉm cười, ngón tay nhẹ lau đi giọt lệ ở khoé mắt: “A Đạt và cả nhà hắn cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì. Năm đó nếu không vì hắn tham sống sợ chết, cả nhà chúng ta đã có thể trở về Ô Toản, sống yên ổn rồi. Giờ thì ba người, ba nơi, ngay cả người còn sống cũng mấy năm chẳng gặp được nhau một lần…”
A Xá vào trong nghỉ ngơi, còn Đạt Nhã vẫn ngồi ngoài ngắm trăng. Cỏ Vân Hương thơm ngọt, rượu Câu Đằng thì đắng, giữa đêm dài tịch mịch, hai mùi vị ấy quẩn quanh bên nàng. Càng về khuya, tinh thần nàng càng tỉnh táo. A Mi Tử đi qua đi lại, bước trên cầu thang tre phát ra tiếng kẽo kẹt. Đến sáng, ai nấy đều mệt rã rời, vừa ngáp vừa lười biếng, thì A Xá bước ra khỏi phòng, liền trông thấy A Phổ.
Trên tán trúc đuôi phượng vẫn còn đọng nước mưa. Rạng sáng vừa mưa qua, A Phổ bị ướt hết cả người. Đạt Nhã để hắn đứng ngoài trời, cũng chẳng có ý gọi hắn vào thay y phục.
A Phổ khẽ liếc A Xá bằng ánh mắt ướt đẫm hàng mi, ra vẻ rất biết lễ nghi. Trước mặt Đạt Nhã là những món như củ niễng, củ mã thầy, ngó sen tươi, thịt kho tảng và rong rêu nướng, nhưng nàng chẳng buồn động đũa. “A Phổ, ngươi lại đến làm gì thế hả?” nàng kéo dài tiếng “lại” đầy châm biếm.
A Phổ chẳng màng ánh mắt lạnh nhạt của nàng, nhiệt tình đáp: “Cô cô, con đến đưa người về Thái Hòa thành.”
Hôm nay Lục Chiếu (sáu tộc) sẽ hội nghị chọn ra Đại Quỷ Chủ. Đạt Nhã súc miệng bằng rượu Câu Đằng, rồi đứng dậy, miệng vẫn không quên chế nhạo A Phổ: “Chân tay ngươi đúng là lanh lẹ thật đấy. Trước mặt A Đạt cũng hiếu thuận thế này sao?”
A Phổ đáp: “A Đạt là nam nhân, đâu cần con phải đón đưa.”
“Sao hả, ngươi cũng cho rằng đàn ông thì hơn đàn bà à?”
“Không đâu, cô cô còn mạnh mẽ hơn đàn ông nhiều.”
Hai thị nữ vây quanh chải tóc cho Đạt Nhã. Ánh mắt A Phổ liếc qua, thấy A Xá chạy vào phòng, lát sau lại bước ra, tóc đã búi lên, áo váy thêu hoa cũng đã thay, rõ ràng là dáng vẻ sắp xuống núi. Khoé miệng hắn khẽ cong, lộ ra nụ cười đắc ý.
Tất cả đã lọt vào ánh mắt Đạt Nhã. Nàng hỏi: “Vậy ngươi bằng lòng nhường vị trí Đại Quỷ Chủ cho cô cô rồi chăng?”
Hắn vốn bằng lòng, chỉ tiếc là A Đạt thì không. A Phổ đành ấp úng:
“Thần Ưng chọn ai, người đó sẽ làm Đại Quỷ Chủ. Con đâu có quyền quyết định…”
Đạt Nhã “hừ” nhẹ một tiếng, cười nhạt, lại liếc A Xá một cái, ánh mắt mang theo ý giễu cợt: “Nhìn xem, miệng thì nói hay lắm, lòng dạ vẫn hướng về phía A Đạt đấy thôi. Còn con thì sao?”
Đạt Nhã cố tình giội cho hắn một gáo nước lạnh: “A Xá khỏi đi thì hơn.”
“Cô cô cho nàng đi đi.” A Phổ mắt nhìn về phía A Xá.
“Nó thì có liên quan gì đến Đại Quỷ Chủ? Chẳng lẽ Thần Ưng sẽ chọn nó chắc?”
“A mẫu nhớ A Xá..”
Đạt Nhã không nhịn được, bật cười thành tiếng: “Mẹ ngươi còn nhận nó nữa à?” Nàng chẳng buồn quan tâm tới ánh mắt đưa tình của hai người trẻ, chỉ xoa trán, rồi để bọn trẻ con mời ra khỏi bản.
Dưới chân núi Bích Kê, người nhà họ Thi Lãng đang luyện binh. Mũi tên tre bắn đầy đất, đao chém vào cây gai rách nát tơi bời. A Phổ lặng lẽ đưa mắt nhìn về bức tường thành đang xây dở, Đạt Nhã rõ ràng muốn dùng tường thành này để ngăn cách người Hán ngoài đập.
A Phổ từng nghe lời tiên tri của Bimo, liền hỏi: “Cô cô, người đã đặt tên cho thành phòng này chưa?”
Đạt Nhã lắc đầu. A Phổ nói: “Người nên gọi nó là ‘Thác Đông’.”
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 61: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (61)
10.0/10 từ 25 lượt.
