Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 60: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (60)
Đạt Nhã đã gần bốn mươi, vậy mà vẫn giữ được vẻ diễm lệ. Nàng vận y phục thêu kín hoa mã anh, tóc đen búi cao trên đỉnh đầu, cổ tay và cánh tay đều thon dài, toát lên khí chất kiêu kỳ. Người Ô Toản tuyệt chẳng ngờ được, ở Giao Châu nàng từng mang dáng vẻ đoan trang quý phái đến nhường nào, cũng như đám người Hán ở Giao Châu không thể tưởng tượng nổi phu nhân của Đoàn Đô đốc lại có thể ngồi khoanh chân hào sảng như một nam nhân, rót rượu ừng ực như uống nước.
Đạt Nhã vốn sinh ra đã có hai gương mặt. Theo lời Sa Sa, nàng đối với người ngoài thì luôn niềm nở, nhưng với người nhà thì mặt lạnh như tiền, tính tình lấn lướt trong nhà, là thứ “chó trắng mắt xanh nuôi không quen”.
A Phổ vừa xông vào bãi đánh đàn, đuôi mày Đạt Nhã liền nhướng lên, nàng sớm đã đoán được Cát La Tố sẽ không để yên. “A Phổ,” đối diện với cháu mình, nàng chẳng thèm đứng dậy, lời nói cũng chẳng kiêng nể gì, “Ngươi cũng muốn ăn cái bạt tai sao?”
Đạt Nhã mà đã ra tay, thì chẳng có chuyện nương tình. Mấy năm nay, nàng đã quen thói làm mưa làm gió ở nhà Thi Lãng. A Phổ đành nuốt cơn giận vào bụng, gượng cười nói: “Cô cô, A Đạt bảo con tới đón người về.”
Đạt Nhã đáp: “Về đâu chứ? Ta họ Thi, A Đạt ngươi là đang nằm mơ đấy à?”
A Phổ biết, có nói gì cũng bị Đạt Nhã vặn lại như dao sắc cắt đá, chẳng bằng im lặng. Hắn đưa mắt nhìn quanh, thấy cô cô không có vẻ muốn đuổi người ngay, bèn chen lại ngồi bên cạnh. Dù sao hắn cũng là cháu ruột Đạt Nhã, con trai của Cát La Tố, chẳng ai dám nhiều lời, chỉ đành nhường chỗ cho hắn.
Lửa trại bập bùng hong nóng một bên mặt, A Phổ chăm chú nhìn người ta múa hát giữa sân. Hắn biết con gái nhà Thi Lãng đang nhìn mình, đôi mắt trong vắt ấy, không rõ là nóng bỏng hay lạnh lùng, cứ nhìn chằm chằm không dứt. Nhưng A Phổ rất hà khắc, đến một ánh mắt cũng không bố thí.
Người nhà Lãng Khung đã hiểu ra, Cát La Tố cũng nhắm vào miếng mồi béo mang tên Thi Lãng, liền cố tình sai con trai tới quấy nhiễu. Họ không chịu kém cạnh, người nhảy múa càng lúc càng uốn éo, cái mông vểnh như công trống mùa đ*ng t*nh. Mồ hôi đổ ra, y phục gấm vóc cũng gỡ nốt, chỉ còn mặc áo lụa trắng. Hắn cố tình giơ cánh tay trần đầy cơ bắp trước mặt A Phổ, khoe khoang: “Cứng cáp không? Ngươi cũng cho ta xem tay ngươi đi.”
A Phổ chẳng buồn đáp, tên công trống kia lại sán tới trước mặt con gái nhà Thi Lãng, cười nịnh: “Nhìn xem, một quyền của ta đủ g**t ch*t một con hổ đấy.”
Một giọng nói ngọt ngào vang lên, trầm trồ: “Huynh thật lợi hại…”
Miệng A Phổ mím lại, căng như sợi dây. “Cạch” một tiếng, một bát rượu đặt xuống trước mặt, là người nhà Lãng Khung khiêu khích, lại muốn đấu tửu lượng với hắn.
A Phổ vừa mới đưa tay cầm bát rượu, đã bị Đạt Nhã giật phắt đi, nàng không chút khách khí: “Say rồi thì đừng trách ta, ta không rảnh hầu ngươi đâu. Mau về đi.”
Nàng xua như đuổi trẻ con khiến người ta nghẹn lời.
A Phổ ngẩng mặt nhìn trời. Mây ngũ sắc đã tan, tàn lửa bay loạn giữa màn đêm, trời đã rất khuya rồi. Hắn nói với Đạt Nhã: “Cô cô, đến khi con về tới nơi, e là trời đã sáng mất rồi.”
Đạt Nhã hiểu ra điều A Phổ muốn nói, nàng nheo mắt nhìn hắn. A Phổ thì giả vờ thản nhiên, giờ đây hắn đã biết vòng vo lẩn tránh, không còn ngây ngô khờ dại như thuở nhỏ nữa. Đạt Nhã cười, thân mật vỗ nhẹ vào má hắn: “Cứ như mèo đói rình cá, quanh quẩn bên cô cô, ngươi lại định giở trò gì đây?” Ánh mắt mang ý cười của nàng lộ ra vẻ cảnh cáo, “Mau cút đi. Cửa goá phụ không giữ khách, đừng để ta phải tát ngươi thật đấy.”
Nàng đem tất cả oán khí đối với Cát La Tố trút lên đầu A Phổ. A Phổ thầm nghĩ: Thật xui xẻo. Hắn ngoan ngoãn lùi lại phía sau, im lặng nghe mẹ con Đạt Nhã và người nhà Lãng Khung trêu ghẹo nhau.
Ngọn lửa trại mỗi lúc một thấp dần, người múa hát dưới trăng cũng dần mỏi mệt. Đám người Lãng Khung chẳng được Đạt Nhã giữ lại, cuối cùng cụp đuôi lên ngựa, rời khỏi Bích Kê Sơn.
Đêm của goá phụ dài lê thê. Đạt Nhã được đám nô lệ nhà Thi Lãng hầu hạ, cho đốt đầy một lò hương với từng nắm lớn thảo dược Vân Hương đã phơi khô. Bà chậm rãi đưa chiếc ống điếu nạm đồng vàng lên miệng, từng ngụm từng ngụm khói thuốc được rít vào.
Làn khói trắng mỏng lượn lờ, hương vị ngòn ngọt đến mê người. Đạt Nhã thiếp đi trong làn khói say.
Nô lệ thấy A Phổ vẫn chưa đi, bèn quay sang hỏi con gái nhà Thi Lãng: “Có giữ khách không?”
Nàng ta đáp dứt khoát: “Không giữ.”
A Phổ ngửa cổ uống cạn một bát rượu lớn, đưa tay lau miệng, đứng dậy rời đi. Hắn phủ sương trở lại thành Thái Hòa, khi ấy trời đã hửng sáng. A Phổ ngả người xuống giường, ngẩng đầu nhìn đỉnh màn bằng lụa xanh, tiếng hít thở khe khẽ lại vọng bên tai, không cần nhìn, hắn cũng biết đó là Bạch Hổ .
Từ ngày Bạch Hổ kéo hắn về toà bảo trại của người Toản, nó liền được mọi người xem như thần thú. Ban ngày nó rong ruổi trên núi, tối đến hiên ngang quay về phủ Vân Nam vương, chẳng ai dám cản. Có người hầu hạ riêng, da lông nó trơn nhẵn như lụa. A Phổ đang mải nghĩ ngợi, vươn tay nắm thử mấy cái mà không túm được sợi lông nào.
Trời sáng hẳn. Ngoài sân, tiếng chim trĩ gáy râm ran. Bạch Hổ thụt lại định lẻn ra ngoài, A Phổ bỗng xoay người, ôm chặt lấy cổ nó: “Lại đây nào!” Một người một hổ lăn lộn một hồi, đá đổ cả bức bình phong vẽ kim tuyến.
Lúc Sa Sa bước vào, A Phổ và Bạch hổ vẫn còn ngủ say. Bạch Hổ thức dạy trước liền hắt hơi một cái nhỏ xíu vì ngửi phải mùi hương đậm đặc trên người Sa Sa. Nó cau có lượn một vòng quanh phòng rồi nhảy đi đuổi chim trĩ.
A Phổ ngủ chưa đã, lông mày rậm nhíu lại: “Ai vậy?”
Sa Sa mỉm cười, thong thả đứng dậy. A Phổ khi ấy mới nhận ra hôm nay nàng trang điểm lộng lẫy hơn thường: “Còn ai nữa, người nhà Thi Lãng chứ ai…”
A Phổ ngỡ mình nghe nhầm, ngồi ủ rũ thêm một lúc. Tới khi ngoài trời đã ngả bóng xế, hắn mới vội mặc áo chỉnh tề, một mạch chạy đến nghị sự đường.
Vừa bước vào điện, A Phổ liền sững lại. Người sáu bộ đều đã có mặt, nào Lãng Khung, Việt Tích, Thi Lãng… bên Bạch Toản ngồi một dãy, bên Ô Toản ngồi một dãy. Nhà Thi Lãng chỉ có một mình Đạt Nhã đến, theo sau là hai đứa bé cõng đao. Hôm nay nàng không mặc áo gấm thêu hoa nữa, mà thay bằng áo sam vải đen, mắt sưng húp, vẻ lạnh lùng nghiêm nghị khiến nàng thực giống một quả phụ đúng mực.
Nhiều năm rồi nàng chưa từng bước chân vào phủ Nam Chiếu vương. Mà hôm nay, thái độ của nàng không giống người thân, lại càng giống kẻ thù.
Là Cát La Tố đã cho triệu nàng tới. Nhà Thi Lãng không còn nam nhân, chức chúa phiên cần có người đảm nhiệm. Cứ để Đạt Nhã làm loạn nữa thật là mất mặt là ông.
Cát La Tố giữ vẻ điềm đạm, là người mở lời trước: “Đạt Nhã, để A Phổ đến trấn thủ thành Ỷ Cư Hòa giúp ngươi, ý ngươi thế nào?”
Câu nói vừa dứt, ngay cả A Phổ cũng ngẩn người. Hắn đứng giữa Ô Toản và Bạch Toản, bị ánh mắt sắc lạnh của Đạt Nhã châm thẳng vào mặt.
Quả nhiên, Đạt Nhã lạnh lùng cười nhạt: “Ta cần A Phổ giúp giữ thành làm gì?”
Cát La Tố kiên nhẫn giải thích, đây không phải tư tâm của ông: “Ỷ Cư Hòa thành gần Thổ Phiên nhất, nếu người Phiên kéo tới, Thi Lãng sẽ là nơi đầu tiên hứng họa.”
“Nhà Thi Lãng có đám La Cư Tử biết đánh trận, chẳng đến lượt ngươi lo.”
“Ừ thì… trong thành không có nam nhân, cũng chẳng tiện gì…”
“Không có đàn ông thì không sống nổi à?” “Cạch!”. Đạt Nhã đặt mạnh chén trà xuống, dứt khoát nói: “Chức Phiêu Tín của Thi Lãng, ta sẽ tự làm, không ai được mơ mộng.”
Cát La Tố chết lặng: “Họ ‘Cát’ là danh hiệu của cố vương, chỉ có trưởng tử kế vị mới được mang họ ‘Cát’ theo lối nối danh Nam Chiếu như Tỳ La Cát, Cát La Phụng, Phụng Già Dị, Dị Mưu Tầm… Sao ngươi lại có thể mang họ ‘Cát’?”
Đạt Nhã cười mà như không: “Ngươi mang họ Cát được, cớ gì ta không thể?”
Nàng còn chưa chịu thôi: “A Tô La Tắc đã chết, chức Đại Quỷ chủ của Ô Toản cũng nên đến lượt ta làm rồi.”
“Ngươi đừng có nằm mơ!” Sắc mặt Cát La Tố tái lại.
Hắn càng tức, Đạt Nhã càng vui. Nàng cười như một đóa hoa nở: “A ca à, huynh già rồi, sống chẳng còn được mấy năm nữa đâu.” Nàng liếc A Phổ, nói tiếp: “Ngươi nhìn A Phổ mà xem, lông còn chưa mọc đủ, Đại Quỷ chủ không để ta làm, chẳng lẽ để nó làm? Mọi người nói xem có lý không?”
Các tộc trưởng lần lượt quay nhìn hai người, rồi ngửa người dựa lưng vào ghế, nâng chén trà lên, dáng vẻ chẳng khác nào xem trò hay.
Cát La Tố dần lấy lại bình tĩnh. Chưa bắt được cáo, đã khiến người hôi nồng mùi xạ. Hắn liếc Đạt Nhã một cái, ánh mắt lộ vẻ nghiêm khắc của bậc huynh trưởng, nhưng khẩu khí cuối cùng cũng mềm xuống: “A Tô vẫn sẽ trở về. Nó cũng là cháu ngươi, đừng nguyền rủa nó nữa.”
Đạt Nhã đã đạt được mục đích, nàng thong thả đứng lên: “Cứ chờ mà xem.”
Hai tiểu bộc mang khí thế lẫm liệt theo sau nàng bước ra. Vừa ra đến cửa đã chạm mặt A Phổ. Hắn mím môi nhìn Đạt Nhã, trong mắt có giận, cũng có bất lực.
Ánh mắt ấy, thử hỏi có nữ nhân nào không mềm lòng?
Đạt Nhã bật cười, ánh nhìn sâu xa: “Đứa ngốc, ngươi mà còn mong người, mong vật nhà Thi Lãng, thì phải bản lĩnh hơn mới được đấy.”
Các tộc trưởng còn lại cũng lần lượt cáo từ. Cát La Tố ngồi lại trước bình phong, dưới chân là tấm da báo rực rỡ. Trên án đặt song song hai ấn: Vân Nam vương kim ấn do Hán đế ban, và chuông ấn của Tạng vương. Cát La Tố chẳng lấy đó làm điều nhục nhã. Nhưng trận xung đột vừa rồi với Đạt Nhã khiến sắc mặt ông sa sầm hẳn.
Doãn Tiết nói nhỏ: “Đạt Nhã sẽ không đi cấu kết với người Hán chứ?”
A Phổ đứng bên cạnh nghe, nói: “Để con đi nói với cô cô. Nếu nàng thật lòng muốn làm Đại Quỷ chủ, thì nhường cho nàng cũng được thôi.”
“Ngươi lại muốn ăn roi của ta phải không?”
A Phổ bỏ mặc Cát La Tố, đi đi lại lại trong sân. Dưới mái hiên nhà Sa Sa có một con công lục đang thong thả bước, khiến A Phổ nhớ đến kẻ lả lơi ở Bảo trại núi Bích Kê kia – một người tộc Lãng Khung, hắn không khỏi đảo mắt tỏ vẻ khó chịu.
A Tô La Tắc… A Phổ giấu cả Cát La Tố lẫn Sa Sa, bí mật sai hai đứa nhỏ đến Trường An. Gần hai tháng rồi vẫn bặt vô âm tín. Một hòa thượng Ô Toản, dáng vẻ đáng ra phải dễ nhận, hắn tám phần là đã đổi dung mạo. Ánh mắt A Phổ tối sầm lại.
Bỗng lũ nhỏ trong viện hò reo ầm ĩ. Gần đây, chỉ có một chuyện mới khiến đám thanh niên náo động như thế. A Phổ bừng tỉnh, quả nhiên thấy bọn chúng ùa ra ngoài như ong vỡ tổ: “Đi xem con gái nhà Thi Lãng kìa!”
Đạt Nhã đã rời Bích Kê Sơn cùng gia quyến, nhưng con gái Thi Lãng thì chưa hề bước chân vào Vương phủ, cứ quanh quẩn bên ngoài. Nàng cũng búi tóc kiểu man trang như Đạt Nhã, đang ngồi bên bờ Nhĩ Hà, chăm chú dõi theo một đám Phổ Tiểu đang vớt rêu xanh. Nhà Thi Lãng không có tỳ nữ người Bố Di, mà núi Bích Kê cũng không sầm uất như Thái Hòa thành.
Mớ rêu xanh mướt, mát lạnh trơn bóng như cá, bị những bàn tay nhanh nhẹn vớt lên từng mảng, phơi dưới nắng.
Đám Phổ Tiểu đội nón lá, còn con gái nhà Thi Lãng thì sở hữu làn da trắng hơn người, tay chân nõn nà, nhưng không sợ nắng, cứ để lộ ra mà chẳng hề e ngại, mặc cho bọn trẻ con trố mắt nhìn. Nàng còn xắn quần cao, chân trần dẫm qua dòng nước, tay ôm một cái sọt đan bằng tre trúc nặng trĩu, trên cổ chân lấp lánh chiếc vòng bạc ướt sương.
Thật kỳ lạ, ngay cả vớt rêu nàng cũng khéo léo hơn người.
“Đúng là A Xá thật rồi.” Mộc Ngáp lầm bầm một câu, rồi liếc sang A Phổ lại sắp chạy theo nàng nữa rồi.
Lũ Phổ Tiểu ríu rít xôn xao, ngay cả mấy nàng A Mi tử vừa xem xong kịch trừ tà cũng ùa tới góp mặt. Nhìn bờ sông nhốn nháo như thể có lễ hội, bươm bướm chuồn chuồn bay loạn cả lên. A Phổ thúc khuỷu tay vào Mộc Ngáp: “Ngươi đi đánh lạc hướng bọn họ giùm ta.”
“Mười mấy đứa liền đó…” Mộc Ngáp r*n r*, lần đầu tiên trong đời thấy phiền lòng vì… phải đối phó với quá nhiều nữ nhân.
Chưa nói dứt, thì A Xá đã đặt sọt tre xuống, đôi chân ướt nhẹp giẫm lên cỏ, nàng vén dây leo ra, rẽ vào rừng.
A Phổ lập tức theo sau.
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 60: Phần 4: Son Phấn Điểm Phai (60)
10.0/10 từ 25 lượt.
