Long Hương Bát - Tú Miêu
Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5)
Tin tức do Mộc Cát mang về khiến A Phổ tức tối: một vị đại quan người Hán cũng đã đến thành Bạch Nhai, còn người Ba Tư râu rậm thì bị gọi đi riêng, chỉ biểu diễn trò khỉ cho phụ nữ và con trai của vị quan đó xem.
A Phổ bực dọc mắng: “Là thứ chó má gì chứ?”
Mộc Cát ngơ ngác lắc đầu: “Chỉ nghe nói họ Trương.”
Y giơ tay chỉ về phía xa, A Phổ nhìn thấy quanh khu miếu thần đã có binh lính người Hán canh giữ, tay cầm giáo mác sáng loáng. Vị quan họ Trương ấy biến miếu thần thành hành doanh của mình, bên trong đang diễn trò Tán Quân hí, trống chiêng “choang loảng loảng” vang lên rộn ràng sau bức tường.
A Phổ không cam lòng, cứ ngó nghiêng bên ngoài miếu.
“A Tô La Tắc đến rồi!” Có tiếng người gọi.
Dòng người áo đen cuồn cuộn đổ lên núi, bắt đầu tràn vào Kim Quy tự, mấy chục đứa trẻ như mưa rơi xuống biển Nhĩ Hải, trong thoáng chốc đã chẳng còn thấy bóng đâu. A Phổ đành siết chặt dây buộc cổ Bạch Hổ, nắm tay A Xá cùng nhau tiến vào chùa.
Trong chùa nơi nơi đều trang hoàng bằng lụa màu sặc sỡ, trên đài trước điện chất đầy Tam Bảo: kinh quyển đóng bằng trục vàng đỏ, xá lợi ngũ sắc, còn có tượng Phật mới đúc do Sa Sa dâng lên. Ngay cả vách đá phía sau núi cũng được kỳ cọ sạch bóng, sáng loáng như rửa bằng nước ngọc.
Bạch Hổ không may bị nước tắm Phật đổ ướt cả lưng, nó lắc đầu tỏ vẻ khó chịu, rồi hắt xì một cái khe khẽ.
“Suỵt…”. A Phổ dỗ dành con hổ đang cau có, còn A Xá thì nhón chân cố nhìn cho rõ hình bóng A Tô La Tắc trên đài tụng kinh.
Lần trước họ gặp A Tô La Tắc là một thanh niên Ô Toản hòa nhã, chân trần búi tóc, tùy tiện và gần gũi. Nhưng giờ đây, trên đài tụng kinh, y khoác tấm vải thổ cẩm rực rỡ, tai đeo chuỗi ngọc, cổ đeo anh lạc, tay cầm chuỗi bảo châu Ma-ni. Trong làn hương khói lượn lờ, khí chất toát ra lạnh lùng, kiêu ngạo, xa cách đến mức khiến người lạ lẫm.
Dù giọng y không lớn, nhưng vừa mở miệng, dưới đài lập tức lặng ngắt như tờ. Mọi người ngưỡng mộ ngẩng nhìn A Tô La Tắc, thành tâm lắng nghe từng câu chữ thốt ra từ miệng y ,sự kính cẩn còn hơn cả đối với vị Bimo.
A Phổ ngẩng đầu nhìn A Tô La Tắc, thần trí lơ đễnh. Chẳng mấy chốc, hắn cũng thấy chán. A Xá chau mày, hai má đỏ bừng vì nắng, nàng than: “Nóng quá đi.”
A Phổ tỉnh táo lại: “Đi thôi!”
Hai người chen ra khỏi Kim Quy tự, ra đến miếu thần thì trống chiêng đã dừng. Tán cây bồ đề che rợp sân miếu, có vài người dân Ô Toản muốn vào miếu thắp hương nhưng vừa bước tới đã bị lính người Hán cầm giáo xua đuổi thô bạo.
“Đây là đất của người Ô Toản!” A Phổ siết chặt chuôi song nhĩ đao bên hông, trong mắt bừng lên lửa giận.
A Xá kéo tay áo cậu: “Nhìn kìa, lạc đà của người Ba Tư đâu mất rồi!”
Nàng đảo mắt khắp khu chợ, ánh nhìn đầy cảnh giác.
Nhưng tâm trí A Phổ giờ đã chẳng màng đến trò khỉ diễn hay không. Hắn sa sầm nét mặt, vừa bước một bước về phía trước thì cửa miếu bỗng bật mở, một bóng người lảo đảo, như khối nâu văng ra ngoài.
A Phổ cứ ngỡ là đứa trẻ nào trong bản, nhưng binh lính người Hán đã nhanh tay chộp lấy cổ áo kẻ đó, kéo bổng lên…Đó là một cái đầu trọc bóng loáng: là một sa di ở chùa gần đó, hẳn là lén trốn ra xem trò khỉ.
“Lén la lén lút, cút đi!”. Lính canh vung tay, tát mạnh một cái.
Máu mũi phụt ra khiến sa di ngẩn người. Bắt gặp ánh nhìn tò mò của người qua đường, tiểu tăng khẽ rụt người lại, hai tay vội che mặt, vừa quay đầu thì đâm sầm vào ngực A Tô La Tắc.
Lúc này A Tô La Tắc đã tụng kinh xong, được dân Ô Toản vây quanh như trăng giữa muôn sao. Thấy cảnh đó, sắc mặt Y tối sầm, tiếng ồn quanh đó lập tức lặng xuống. Bàn tay cầm tràng châu Ma-ni bỗng vụt ra, giáng một cú như trời giáng vào mặt lính người Hán. Không ai ngờ một kẻ nho nhã như A Tô La Tắc lại có sức mạnh đến thế, lính kia bị đấm bật ngửa, ngồi phệt xuống đất, miệng đầy máu, còn phun ra một chiếc răng.
“Dám làm càn trên đất Ô Toản.” Y dùng tiếng Hán lưu loát, lạnh lùng nói từng chữ: “Chết rồi, ngươi sẽ xuống địa ngục U minh.”
Người dân nghe chẳng hiểu hết ý, nhưng vẻ uy nghi lạnh lẽo của y khiến ai nấy rúng động, vội cúi đầu lẩm rầm tụng thánh hiệu A Xoa Da. Sau câu nguyền rủa độc địa đó, A Tô La Tắc đặt tay lên vai sa di, lúc này đã sợ đến đờ người, vùi đầu vào tấm thổ cẩm rực rỡ trên người y. A Xá nhìn thấy cái cổ gầy guộc của sa di, xương mỏng như cá tráp, nàng thầm nghĩ: Trông như một con chim cốc nhỏ vậy.
A Tô La Tắc dìu tiểu sa di rời đi. Phố chợ chẳng mấy chốc lại bị dòng người tràn đến chiếm kín. Nam nữ đi đánh trống thổi tiêu, chuẩn bị dâng vòng quanh ba chùa. Họ đã đi qua Thánh Nguyên Tự, Sùng Thánh Tự, nay đang hướng về Kim Quy Tự.
A Phổ trông thấy Mộc Ngáp cũng lẫn trong đám người đánh nhạc, cười toe toét với hai người. Có hai cô A Mi Tử xinh xắn đến kéo tay A Phổ, hắn liền né tránh, mặt chợt ửng đỏ hiếm thấy. A Xá còn định chen vào đám đông, đã bị A Phổ lôi đi mất.
“Đánh trống thì có gì hay.” A Phổ dạo quanh các trại tre một vòng, thấy nô lệ Côn Luân dắt tê giác, người Chân Lạp bưng thuyền lưu ly. Đến khi trời xế chiều, gã người Ba Tư vẫn chưa quay lại, A Phổ đâm ra cụt hứng, đẩy A Xá lên ngựa, còn mình dắt theo Bạch Hổ rời khỏi Kim Quy Tự.
Khi lên đến lưng chừng núi, A Xá “hự” một tiếng, ghì cương ngựa, cúi mình nhìn xuống: “Kìa, tên quan họ Trương cũng xuống núi rồi kìa.”
Núi phủ đầy tán lá xanh um, A Phổ chẳng nhìn thấy người đâu. A Xá kéo tay hắn, bảo trèo lên ngựa, chỉ cho hắn xem mũ đỏ thấp thoáng giữa tán lá: “Đó chẳng phải là thứ gắn trên giáo lính canh khi nãy sao? Còn có cả quạt tròn sơn son và lọng đỏ. Doãn Sư phụ từng nói, phải quan tứ phẩm trở lên mới được dùng quạt tròn và lọng lụa.”
A Phổ lấy cây tiêu lặng nhỏ trong túi thơm ra, đưa cho A Xá, nhảy vèo xuống ngựa: “Ngươi canh ở đây, thấy hắn tới bến đò thì lập tức thổi tiêu.”
Tiêu lặng dùng kén bướm rừng làm lưỡi gà, A Xá miễn cưỡng nhận lời. Mộc Cát và Mộc Ngáp cũng chạy đến, A Phổ dẫn một nhóm trẻ con Ô Toản len lén tiến vào rừng.
Lúc hoàng hôn buông xuống, sương mù lan khắp núi, A Phổ đi đường mòn, phục ở lưng chừng núi. Chờ mãi không thấy động tĩnh, lòng hắn bắt đầu nôn nao, chợt nghe một tiếng huýt the thé, ai đó đang thổi lá tre. Không phải là tiêu à?. A Phổ còn phân vân, thì lại nghe hai tiếng rít bén ngót.
Cành lá rung mạnh, một nhóm thiếu niên Ô Toản tay cầm dao, tay giương cung, mắt giận dữ rống vang mà xông ra. Vị quan người Hán kia rõ ràng từng trải, lập tức ghìm cương quát lớn: “Nghênh địch!”
Ngay lúc ấy, một bọc gì đó mềm mềm bị ném thẳng vào đầu ông ta, mở ra, đầy rắn độc sâu độc bò lổm ngổm! Phía sau, con hổ trắng lao thẳng vào màn kiệu, phụ nữ trẻ con rú lên thảm thiết. Đám thiếu niên xúm lại, như khiêng heo, lôi quan người Hán ngã ngựa rồi ném thẳng xuống Nhĩ Hà.
A Phổ ngoái đầu nhìn lại, tùy tùng đã sớm tan tác bỏ chạy, giáo mác, lọng quạt rơi vương vãi đầy đường. Hắn sai Mộc Cát và Mộc Ngáp đem cả lọng đỏ và quạt tròn ném xuống Nhĩ Hà: “Để cho hắn xuống Long Cung mà lên mặt làm quan!”
A Xá cưỡi ngựa đến đầm lau sậy, thấy tàn vầng đỏ rọi khắp, A Phổ và bọn nhỏ chống nạnh cười vang đắc ý, sau lưng là mặt Nhĩ Hà như dát một lớp vàng vụn. A Xá hỏi: “Tên quan họ Trương kia đâu rồi?”
“Có người vớt lên từ sông, vừa bò vừa chạy mà thoát.”
Đoàn Bình là Đô đốc Giao Châu, vâng mệnh thiên tử trấn an các châu Nam Man. Nếu việc này bị hoàng đế biết, có trị tội Đoàn Bình không? A Xá bỗng thấy hối hận, nàng rầu rĩ bảo: “Ta muốn về rồi.”
A Phổ lúc ấy đang cao hứng, nói ngay: “Vậy ngươi tự về đi.”
Bọn trẻ đã trút sạch y phục, nhao nhao nhảy ùm xuống sông. A Xá ngoảnh mặt đi, vừa định quay ngựa thì A Phổ đột nhiên gọi: “Khoan đã.”
Hắn gọi A Xá cúi đầu xuống, gỡ từ tóc nàng ra một đóa hoa phượng đỏ rực. “Ai cài lên đầu ngươi vậy?”
A Xá lắc đầu: “Ta cũng không biết.”
A Phổ nhớ lại, khi đánh trống xoay vòng, Mộc Ngáp từng quay quanh A Xá mấy lượt, bèn nói chắc: “Nhất định là Mộc Ngáp.”
Hắn liếc Mộc Ngáp, thấy y đang nháy mắt làm mặt với A Xá, liền bực bội: “Đồ ngốc ngếch.”
Không rõ vì sao A Phổ đột nhiên phát cáu, ném đóa hoa phượng vào bụi lau rồi quay người lội xuống sông Nhĩ Hà. Trong lòng A Xá còn đang canh cánh chuyện của Đoàn Bình, điều ấy khiến nàng có chút oán trách A Phổ. Nàng giận dữ lườm theo bóng lưng hắn, quất roi ngựa quay về một mình.
Tối hôm đó, A Phổ bị A Đạt quất cho một trận roi.
Sa Sa muốn biết đầu đuôi sự việc, sai Tiểu Bộc đi gọi A Xá. Nàng vội thổi tắt đèn dầu, hướng ra cửa sổ nói: “Ta ngủ rồi.”
Nghe tiếng chân Tiểu Bộc xa dần, A Xá lập tức trở mình ngồi dậy. Dạo gần đây, nàng vẫn lảng tránh Sa Sa. A Xá không sợ A Phổ hay A Đạt, nhưng ánh mắt của Sa Sa thì quá sắc sảo, khiến nàng có phần e dè.
Nàng xỏ giày, nhân ánh trăng mà lần đến bờ Nhĩ Hà. Giờ này Nhĩ Hà như rắc một lớp sương bạc, trong đầm lau sậy xào xạc, là nam nữ đã ưng mắt nhau khi đi quanh ba chùa đang thì thầm trò chuyện. Đốm lửa đuốc lấp lánh uốn lượn kéo xuống núi, A Xá đi đón, chỉ thấy Mộc Cát đang nhào lộn bên đống lửa, liền hỏi: “Mộc Ngáp đâu?”
A Xá nắm chặt bức thư trong tay. Nàng nghi ngờ Doãn tiên sinh nuốt lời, định nhờ Mộc Ngáp gửi thêm một phong thư nữa về kinh sư. Nàng biết Mộc Ngáp có thể giữ kín, còn Mộc Cát thì không chắc, hắn là cái đuôi trung thành của A Phổ mà.
A Xá chán chường quay về phủ, vào phòng, giấu thư vào trong hộp, vòng qua bình phong định trèo lên giường thì sờ phải một đôi chân, thì ra A Phổ đang ngủ ở đó.
A Xá đẩy hắn một cái: “Ngươi xuống, ta muốn ngủ trên giường!”
Thì ra A Phổ chưa ngủ. Hắn hừ một tiếng, giọng gắt gỏng: “Ngươi cút đi.”
A Xá không nói không rằng, ôm lấy chân hắn kéo xuống đất. Hai người giằng co trong bóng tối, nàng trèo lên người hắn, định cắn tai thì bị A Phổ hất ngược, đầu chúi xuống đất.
Một lúc không nghe tiếng gì, A Phổ hốt hoảng, vội bật dậy, chạy ra ngoài thắp đèn. Cầm đèn chạy đến bên giường nhìn kỹ, thấy trên trán A Xá đã sưng một cục. Nàng giận dữ trừng mắt nhìn A Phổ, hai giọt lệ to tướng lập tức lăn xuống cằm.
“Là ngươi cắn ta trước đấy chứ.” A Phổ hơi áy náy, nhưng miệng vẫn bướng bỉnh.
Hắn đặt đèn xuống, leo lên giường nằm ngủ, còn cố ý ngáy khò khò. Nhưng phía sau chẳng thấy A Xá động đậy gì, A Phổ nhịn không được ngồi dậy nhìn, thấy nàng vẫn ngồi dưới đất ngẩn người, thỉnh thoảng lại đưa tay quệt mắt.
A Phổ cũng xuống giường, ngồi xếp bằng bên nàng. Dưới ánh đèn vàng dịu, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt đều chất chứa muộn phiền.
A Phổ vò đầu, nói: “A Đạt bảo hôm nay ta gây họa. Quan họ Trương đó là Thái thú Vân Nam.”
Hắn để m*nh tr*n, A Xá nhìn thấy rõ vết roi hằn đỏ trên lưng. A Đạt hạ tay chẳng nể tình. Hình xăm trên lưng vừa lành, giờ lại chằng chịt vết roi. Trán A Xá cũng bị trầy một vệt, rát bỏng, nhưng nhìn thấy A Phổ bị đánh, nàng thấy nguôi nguôi, chỉ là mặt vẫn lạnh tanh:
“Thái thú Vân Nam, cũng chẳng lớn bằng chức của A Đạt ngươi.”
“Dù sao người Hán cũng chẳng biết điều.”
“Ngươi cũng vậy, nói mà không giữ lời.” A Xá liếc hắn một cái.
Thừa lúc A Phổ không để ý, A Xá vọt lên giường trước, chiếm lấy gần hết chỗ. Hắn đành nằm ở mép, hai tay chống cằm, do dự mãi mới khẽ hỏi: “Ngươi thật sự muốn về Giao Châu sao?”
A Xá gật đầu: “Ta muốn về sống với cha mẹ.”
Sợ A Phổ buồn, nàng vội thêm một câu: “Nếu ngươi nhớ ta, cũng có thể đến Giao Châu tìm.”
“Ngươi mà đi, ta chẳng còn đàn bà, Mộc Ngáp bọn họ sẽ cười ta.”
“Ngươi có thể cưới ba vợ mà. Hôm nay quanh ba chùa, có mấy cô A Mi Tử còn định cài hoa cho ngươi.”
A Phổ kê đầu lên tay, quay mặt đi chỗ khác, một lúc sau mới uể oải nói: “Ta không muốn cưới ba người.”
A Xá rặn óc suy nghĩ, tìm lời dỗ dành: “Trương Thái thú hẳn là quen biết phụ thân ta. Nếu ông ấy lên kinh cáo trạng, ta sẽ nhờ người nói giúp cho dân Ô Toản các ngươi.”
A Phổ lại nhớ tới trận đòn khi nãy. Từ nhỏ hắn chưa từng cãi lời A Đạt, nhưng chuyện A Đạt thần phục hoàng đế người Hán, khiến A Phổ vẫn canh cánh trong lòng. Vừa ăn roi đầu tiên, hắn đã lớn tiếng:
“Xưa người Ô Toản thế yếu, đành chịu Hán nhân áp bức. Nay lục bộ đã hợp nhất, Hán đang đánh Thổ Phiên, sao A Đạt không thừa cơ đoạt lấy Thản Châu, Ích Châu và Thục Quận, đuổi sạch người Hán khỏi Kiếm Nam, chia ranh giới tại Lô Thủy? Chẳng lẽ cứ chờ Hán đánh xong Thổ Phiên, quay đầu diệt tộc Ô Toản hay sao?”
A Đạt quát hắn câm miệng, rồi đánh thêm một trận thê thảm. Sau đó chỉ bảo: những lời này, có thể nghĩ trong đầu, nhưng tuyệt đối đừng nói ra miệng.
Lời của A Đạt cứ vang mãi trong đầu A Phổ. Hắn chợt hỏi A Xá: “Nếu người Hán đánh nhau với người Ô Toản, A Đạt ngươi sẽ giúp bên nào?”
A Xá không trả lời được. Đạt Nhã là người Ô Toản, lẽ nào Đoàn Bình và Đạt Nhã sẽ đánh nhau? Nàng nghĩ rất lâu, mới đáp: “Có lẽ A nương sẽ nghe theo phụ thân ta.”
“Vậy ngươi cũng phải nghe theo ta.” A Phổ nói.
“Ta không nghe lời ngươi đâu.”
A Phổ dọa: “Ngươi mà không nghe, ta sẽ cắn ngươi.”
A Xá cũng trừng mắt: “Ta sẽ cắn ngươi trước.”
Ba năm ở thành Thái Hòa, A Xá vẫn giữ thói quen đất Giao Châu: đi ngủ cũng mặc áo lụa đỏ, quần lụa xanh, chân mang vớ trắng muốt. Nàng giống như trái dặc mọc dưới sông Nhĩ Hà, bên ngoài có gai nhọn, xuyên cả vải mà châm vào da thịt, phải lột vỏ mới lộ ra phần thịt mềm nõn nà bên trong, lúc ấy mới ngon.
A Phổ bật cười khúc khích. Hắn chống tay nhích tới, mặt cúi sát A Xá trong gang tấc, chuỗi san hô đỏ thẫm sượt qua môi nàng. “Ta sẽ lột da ngươi, ăn luôn vào bụng.”
A Xá rít lên giận dữ: “Nếu ta vào bụng ngươi, ta sẽ cắn ruột, khoét tim ngươi.”
A Phổ nghe nàng nói, toàn thân như có sâu bò lổm ngổm, ngứa đến tận lòng. Hắn siết chặt tay, giữ chặt lấy hai cánh tay A Xá, khiến nàng không nhúc nhích nổi. “Ta phải để lại dấu răng trên mặt ngươi mới được.” Rồi cố ý nhăn răng cười, ghé gần định cắn, nhưng vừa chạm tới vết sưng trên trán nàng thì tay dịu lại. Hắn nghiêng người, ghé sát tai A Xá, thì thầm: “Ngươi đừng tìm Mộc Ngáp nữa. Ta không vui khi ngươi tìm hắn.”
A Xá thầm nghĩ: Ngươi cũng khiến ta không vui, nhưng nỗi buồn của ta chỉ có thể giấu trong lòng.
Long Hương Bát - Tú Miêu
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu
Story
Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5)
10.0/10 từ 25 lượt.
