Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 6: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (6)


Cát La Tố và Sa Sa đang trò chuyện trong phòng về Đạt Nhã. Hắn đem chuyện bên Giao Châu kể hết với Sa Sa, không giấu điều gì.


Cát La Tố nói: “Đạt Nhã muốn đón A Xá về.”


Nếu là trước kia, Sa Sa hẳn đã không do dự mà đồng ý để A Xá ra đi. Nhưng giờ tin vui đã loan khắp trong tộc, nếu tân nương biến mất, chẳng khác nào khiến Cát La Tố mất mặt trước toàn thể tộc nhân.


Sa Sa nói: “Nàng ta mang A Xá đi, rồi có thể đi đâu chứ? Thế lực Hán nhân lớn như vậy.”


“Nàng giận ta vì chuyện của Đoàn Bình.”


“Cũng vì nhà họ Đoàn, càng phải giữ A Xá lại đất Ô Toản.”


Sa Sa tỏ vẻ bất mãn. “Ba năm trước đã hạ quyết tâm đưa con bé tới đây, giờ tại sao lại hối hận?”


Cát La Tố thở dài: “Dẫu sao Đạt Nhã cũng là muội muội ta.”


“Còn A Phổ Đỗ Mục là con trai của ngươi.” Gương mặt Sa Sa lạnh lẽo.


“A Phổ không rời nổi A Xá. Ngươi muốn để nó cũng trở thành một A Tô La Tắc sao?”


Đến chính nhật của lễ hội Sang Kan Bi Mại, A Phổ Đỗ Mục lại chẳng được thảnh thơi. Cát La Tố nói hắn cả ngày dẫn đám trẻ con chạy khắp núi rừng, chẳng có chút quy củ nào, bèn gọi hắn đến trướng của vị Phiêu Tín Vũ Nghi trưởng, giao cho làm một Vũ Nghi Vệ.


Trời còn mờ mịt, A Phổ đã bật dậy, đi vào doanh trại luyện cưỡi ngựa bắn tên.


A Xá nhìn thấy gối hắn rơi nghiêng trên đất, trong chăn lộ ra một mảnh đỏ thắm, là một chiếc miếng gảy đàn bằng ngà khắc chữ “Doanh”, được A Phổ lén giấu dưới gối, trông đầy vẻ bí mật.



Chờ A Phổ đi khỏi, A Xá nhặt lấy mảnh gảy đàn, xoay tới xoay lui ngắm nghía hồi lâu. Đồ dùng để gảy dây đàn. Là A Mi Tử nào trong trại đã vụng trộm tặng cho hắn ư?


Hừ, đàn ông mà… A Xá bất giác nhớ đến câu cửa miệng của Sa Sa, cùng vẻ mặt lúc nào cũng thoáng nét giễu cợt xen chút oán trách. Nàng bĩu môi, quăng miếng gảy sang một bên.


A Đạt của Mộc Ngáp và Mộc Cát đều là đại tướng quân, hai người cũng được điều vào Vũ Nghi doanh. Không còn tiếng sáo tre ríu rít của bọn trẻ trong phủ vương, cảnh vật bỗng trở nên im ắng lạ thường.


Nàng ném bức thư gửi Hoàng Phủ Cật vào hỏa lò, lòng trống trải, bèn một mình đi đến tháp Xá Lợi viết vài hàng chữ, rồi đặt bút xuống, khẽ nghiêng đầu, soi gương đồng vấn lại tóc, lấy một nhánh phượng vĩ lam cúng Phật cài lên búi tóc.


Chiếc bình hoa là đồ sứ men ngọc lò Việt Diêu, bên trong còn khắc mấy câu ca từ của người Hán. Trên tháp vắng bóng người, giọng hát của A Xá trong trẻo, thanh khiết, nàng cất tiếng hát khẽ khàng:


“Trời trong, nắng xế, sông xa,
Thuyền đơn lững lờ, chia xa nghẹn lòng.
Chim bay mịt mù cánh đồng,
Người theo nước chảy xuôi dòng tây đông.
Mây ngàn dặm, nguyệt mênh mông,
Một dòng suối trước, ánh trăng sau thềm.
Ghét thay, oan phận đầy thềm,
Sông đầy cỏ biếc, lòng thêm ngậm ngùi…”


Dưới chân tháp vang lên tiếng bước nhẹ xào xạc, có người khẽ “ủa” một tiếng. Đám nô lệ người Hán đều ở trong kho xá, trong vương phủ không ai hiểu tiếng Hán. A Xá giật mình, vội xoay người lại, vịn khung cửa sổ nhìn xuống.


Vương phủ có khách từ Thổ Phiên tới.


Chỉ liếc một cái đã biết họ từ đất tuyết mà đến, ngoài lớp phốc lỗ còn khoác thêm áo lông dày, đầu đội mũ hỗn thoát. Bọn họ được Tiểu Bộc dẫn đi, vừa từ viện của Sa Sa trở ra. Người đi đầu có bộ râu quai nón rậm rạp, sau lưng có một kẻ tùy tùng, vóc dáng cỡ chừng như A Phổ.


Tên tùy tùng người Thổ Phiên ấy vừa dừng chân, tò mò ngẩng đầu nhìn lên tháp. A Xá còn chưa kịp nhìn rõ mặt hắn, người râu quai nón đã hắng giọng một tiếng, khiến hắn lập tức cúi đầu xuống. Hắn biết mình đã thất lễ, nơi này là nội viện của Cát La Tố.


Đoàn Thổ Phiên nhanh chóng được đưa ra khỏi phủ vương.


A Xá xách váy chạy xuống khỏi tháp Xá Lợi, đến phòng Sa Sa, liền thấy trên án bày đủ thứ trân bảo: một bộ bát vàng sáu cánh hình cánh sen, một bình bạc nạm lam ngọc, còn có tấm thảm gấm thêu đôi uyên ương trong ổ tròn. Sa Sa đang nâng niu mở một cái hộp, bên trong là bản Bát Thiên Tụng Bát Nhã Bà La Mật Đa Kinh khắc trên lá bối.


A Xá hỏi: “Người Thổ Phiên tới buôn ngựa ạ?”


Sa Sa đáp: “Phải đó.”



Sa Sa ra tay rộng rãi. Thương nhân Thổ Phiên dùng vàng bạc và kinh văn trao đổi lấy mười con ngựa tốt từ đất Ô Toản, trên lưng mỗi con đều thồ đầy thúng chè và muối.


A Xá lại hỏi: “Họ còn đến nữa không?”


Sa Sa lắc đầu, đặt lại bản kinh vào hộp, rồi sai hai Tiểu Bộc mở tấm gấm treo ra: “A Xá, tấm gấm này treo trong phòng con và A Phổ, có được không?”


Vốn ngoan ngoãn trước mặt Sa Sa, lần này A Xá lại bày ra chút đỏng đảnh. “Con không muốn thêu vịt. Con muốn phượng hoàng, còn muốn một cái bát mã não nữa.”


Sa Sa có phần ngạc nhiên, nhưng cũng hiểu tính nữ nhân vốn thích chọn lựa châu báu, bèn gật đầu bảo: “Bảo bọn Thổ Phiên ngày mai quay lại lần nữa.”


Hôm sau, trong phòng Sa Sa, tiếng cười khẽ của Tiểu Bộc vang lên, ngoài hành lang có con công xanh đang chậm rãi bước đi. Một cánh lá rơi xoay xoay đáp xuống, công giật mình, bất thần xòe đuôi rực rỡ dưới nắng, lấp lánh sắc màu.


Sa Sa bật cười: “Nó cũng biết mơ mộng điều đẹp đẽ rồi…”


Bóng nắng đã nghiêng về góc mái hiên, A Xá ngồi lơ đãng ngắm trời, trong lòng vẫn nghĩ về Đoàn Bình và Đạt Nhã.


Có con chim đậu lên mái hiên, cánh khẽ nhấc, lộ ra bụng đỏ, là bạch vĩ sao hồng chí! A Xá suýt nữa nhảy dựng dậy. Nàng quên mất A Phổ không ở trong phủ, vừa toan ngoái lại tìm hắn, thì đoàn người Thổ Phiên hôm qua đã vào sân.


A Xá mím môi khẽ mở, quên cả khép miệng, mắt chăm chăm nhìn theo đoàn người ấy. Tên tùy tùng hôm nay tỏ ra rất quy củ, đầu cúi thấp, bước nhanh, mũ hỗn thoát che khuất mặt.


Đám thương nhân Thổ Phiên hiển nhiên đã có chuẩn bị. Sau khi ra mắt Sa Sa, người dẫn đầu cung kính mở từng lớp gói, bên trong là các loại gấm dệt hoa văn: đôi phượng ổ tròn, sư tử cuộn cỏ, cả chim già linh tần già dệt bằng tơ thượng hạng. Bát mã não lưu ly được tên tùy tùng hai tay nâng lên, trong suốt lấp lánh.


Sa Sa là người từng thấy nhiều của quý, ngồi ung dung, ra hiệu cho A Xá: “Thích thứ nào thì giữ lại.” Lại dặn Tiểu Bộc : “Dâng trà.”


Người Ô Toản có tục uống ba lượt trà. Trà được sao cho thơm vàng, thêm đường mía, tiêu hạt và hạnh đào. Tiểu Bộc dùng khay sơn đen dâng lên. Người Thổ Phiên nâng chén men xanh men đỏ trong tay, ánh mắt lộ rõ vẻ thán phục, ngữ điệu uốn éo: “Trà ngon.”


“Là nước suối từ núi Thương chảy xuống.” Sa Sa mỉm cười đầy tự hào.



Bà đặt chén trà xuống, thấy A Xá chưa chọn gì, khẽ nhướng mày: “Không ưng thứ nào à?”


A Xá đang ôm lấy cái bát mã não lưu ly, tim như muốn nhảy vọt khỏi cổ họng. Bị Sa Sa hỏi, nàng bất chợt nũng nịu: “Dì ơi, con muốn đi Kim Quy tự xem lễ tắm Phật, được không ạ?”


“Có gì mà không được.” Sa Sa cười hiền.


“A Phổ không có nhà, để hai Tiểu Bộc cưỡi ngựa theo con.”


Bà nhìn nàng cười: “Con không nên gọi ta là A mẫu rồi sao?”


“Dạ, A mẫu.” A Xá nhu thuận đổi cách xưng hô, má hơi ửng đỏ. Nàng quay sang đám thương nhân Thổ Phiên nói: “Các vị nên tới Kim Quy tự xem, mấy thứ hàng hóa kia, chắc chắn sẽ bán được giá tốt.”


Người Thổ Phiên hiểu ý, liền bỏ mũ hỗn thoát ra, khom người cảm tạ. A Xá đưa mắt nhìn lướt qua gương mặt hắn, chòm râu quai nón rậm rạp đã che hết những biểu cảm nhỏ nhất.


Về tới phòng, A Xá đặt bát mã não lưu ly lên án thư. Con bạch hổ rúc trong góc tường không có tinh thần gì, nghe thấy tiếng động của nàng liền lẽo đẽo tới, khẽ cắn vào gấu váy.


A Xá không để ý đến nó. Nàng mở chiếc hộp nhỏ, bên trong châu báu lấp lánh, thư họa, bút lông, bánh hương, bày kín đầy. Nàng chẳng động đến thứ gì, chỉ đóng hộp lại, chọn một roi trúc rồng vừa dẻo vừa dai, uốn thành mấy vòng cài vào thắt lưng, rồi lấy thanh song nhẫn đồng đao của A Phổ, giấu trong tay áo, cuối cùng đội lên chiếc đấu lạp.


Con bạch hổ dưới chân bỗng dựng lưng, A Xá đang cúi xuống nhìn, thì chiếc đấu lạp bị người ta hất lên, là A Phổ Đỗ Mục. Hắn vừa trốn từ doanh trại Vũ Nghi về, đầu đội mũ khải, ngực khoác giáp tê tê, hơi thở gấp gáp, mồ hôi còn đọng dưới cằm, lấp lánh ánh sáng.


Từ khi làm Vũ Nghi vệ, A Phổ như trưởng thành chỉ trong một đêm. Dáng dấp vẫn tuấn tú, nhưng nét mặt đã có chút góc cạnh của người đàn ông.


“Ngươi đi đâu đó?” A Phổ đứng ngoài cửa sổ, ánh mắt nghi hoặc đánh giá A Xá.


A Xá giấu tay ra sau lưng, miệng buột nói: “Ta đi Kim Quy tự.”


A Phổ khẽ ừ một tiếng, chẳng để tâm. Hắn tiện tay lấy từ túi ra một miếng thịt khô từ lưng con nhím hoang, giơ trước mặt bạch hổ, con thú bật nhảy, ngoạm miếng thịt từ giữa song cửa, A Phổ cười đắc ý.



Hắn vẫn nghịch ngợm như xưa, nhưng dạo này, mỗi khi nói chuyện với A Xá lại có thêm chút trêu ghẹo, chút lấy lòng.


“Trời còn nắng gắt lắm, đợi dịu rồi hẵng đi?” A Phổ đứng quay lưng về phía mặt trời, mắt sáng long lanh, nhìn chằm chằm vào mặt A Xá, “Nếu thấy bọn khỉ diễn Tán Quân Hí nhớ về gọi ta nhé.”


A Xá gật đầu. Hắn dặn đi dặn lại “Nhớ đấy nhé”, rồi chạy biến đi. Chạy được hai bước lại quay về, nghiêng đầu nhìn mái tóc nàng, nơi cài nhánh phượng vĩ lam, môi hắn khẽ mím, trên mặt thoáng sắc đỏ thiếu niên: “Ngươi thích phượng vĩ lam à?”


“Thích.” A Xá đáp.


“Vậy tối về sẽ hái cả một nắm to cho ngươi.” A Phổ nói xong liền nhảy qua lan can, nắm lấy đao bên hông, phóng vụt đi như tên bắn.


A Xá không đợi đến khi mặt trời ngả về Tây. Nàng sợ lỡ mất bọn người Thổ Phiên, bèn không chờ được nữa mà vội vã xuất môn.


Cát La Tố đích thân đến chùa Sùng Thánh lễ Phật, bên ngoài vương phủ đã bày sẵn nghi trượng. A Xá dẫn theo hai Tiểu Bộc , men theo cửa ngách mà vòng ra phố lát đá xanh, vừa lúc nhìn thấy Cát La Tố mình khoác giáp vàng da hổ, bên cạnh là Khanh Bình quan, Đại quân tướng và các thuộc hạ khác đều cưỡi ngựa, yên cương khảm ngọc chạm vàng, lóa cả mắt người. Tứ quân giương cao cờ hiệu dẫn đường, khí thế lẫm liệt, oai phong rực rỡ mà ra khỏi thành.


A Phổ Đỗ Mục bị kẹp giữa hàng trăm cận vệ vũ trang đầy đủ, ngẩng cao đầu, dáng điệu kiêu hãnh.


“Giá!” A Xá vung roi quất vào không trung, quay đầu ngựa, phi thẳng về phía Kim Quy tự.


Hôm nay người người đều đổ về chùa Sùng Thánh, nên Kim Quy Tự vắng vẻ hơn nhiều. A xá buộc ngựa dưới bóng cây, đi tới đi lui một hồi, vẫn không thấy bóng dáng người Thổ Phiên đâu. Lòng nàng như trĩu xuống. Hai tiểu Bộc thì mải ngắm đám nữ vũ nhân của quốc nữ man, những chuỗi anh lạc trên người họ phát ra tiếng leng keng vui tai. Nàng bỏ mặc họ, một mình bước vào trong chùa.


Vách đá sau núi khắc hàng trăm pho tượng Phật y bào tung bay, như gió lướt qua vách núi, ấy là bích tượng đá mà người ta thường nói đến, phía dưới chân vách là dòng khe uốn lượn quanh co.


A Xá đã quyết rồi: nếu bọn người Thổ Phiên không đến, nàng sẽ tự mình quay về Giao Châu, đến gặp Đoàn Bình và Đạt Nhã, hỏi họ rốt cuộc vì sao lại chối bỏ nàng.


Nàng tháo chiếc đấu lạp xuống, đặt bên vách đá, nghĩ ngợi một chút, lại cởi ra một chiếc hài lụa thêu chìm, giơ tay ném lên, chiếc hài mắc trên nhành dây leo, như một đóa hoa vàng nhạt, rất dễ thấy.


Làm xong mọi việc, A Xá chân trần một bên, xoay người đi tháo dây cương ngựa. Đột nhiên vai nàng bị ai đó vỗ nhẹ một cái. Nàng quay đầu lại, còn chưa kịp nhìn rõ, một vật đen kịt đã trùm thẳng xuống đầu nàng.


Đóa hoa phượng xanh cài trên bím tóc của A Xá bị vò nát, rơi vãi đầy mặt đất.


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 6: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (6)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...