Long Hương Bát - Tú Miêu

Chương 2: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (2)


A Xá bị A Phổ túm tai kéo ra khỏi tấm chăn ấm. Đầu óc nàng vẫn còn mơ màng, trong tai vang lên tiếng đàn dây “đinh đinh cheng cheng”. Ngẩn người một lúc, nàng mới nhớ ra: A Tô La Tắc đã gảy đàn suốt một buổi chiều trong phòng A Phổ, sau đó đi gặp Cát La Tố, chẳng rõ hai người nói gì, lại khiến Cát La Tố nổi giận. Rồi A Tô liền rời khỏi thành Thái Hòa đi trong ánh trăng.


“…A Tô…” A Xá lẩm bẩm hai tiếng.


A Phổ không nghe thấy. Mới qua một đêm, hắn lại hoạt bát như thường, cứ giục A Xá không ngừng: “Nhanh lên đi!”


A Xá dụi mắt: “Đi đâu chứ?”


A Phổ sốt ruột đến mức khoanh tay, một chân dậm lên bậc cửa: “Chỗ nửa tháng trước chúng ta từng đến đó. Không đi thì thôi, ta đi một mình!”


A Xá lập tức bật dậy, chạy đi thu dọn hành lý. Nàng nhét vào tay nải vòng cổ vàng ròng, vòng tay ngọc mà Sa Sa đã tặng, cả bút mực, giấy nghiên cũng không quên. A Xá định xỏ đôi hài lụa, nhưng lại lắc đầu, thay bằng một đôi ủng đế mây. A Phổ hơi hối hận vì đã gọi nàng đi theo, liền giật lấy tay nải ném lên đệm, tiện tay nhét cây roi ngựa mảnh dài vào tay A Xá, rồi kéo tay lôi ra sân.


Hai người nắm tay nhau lao ra khỏi vương phủ. Đám trẻ trong phủ cũng phấn khích, huýt sáo đuổi theo sau lưng A Phổ. Hắn nói: “Không cần tụi bay!” rồi leo lên ngựa trước. A Xá vội vàng trèo lên sau, vòng tay ôm lấy eo A Phổ. Hai người cưỡi chung một ngựa, để mặc đám nhỏ trố mắt nhìn theo, phóng vút đi trên con đường lát đá xanh.


A Xá biết đại khái muốn quay về Giao Châu thì phải đi về phía Bắc, qua Mi Lộc Xuyên, thành Bạch Nhai, rồi vượt Ải Long Thủ là sẽ ra khỏi vùng đầm Bạc Nhĩ, đặt chân đến đất người Hán. Nghe tiếng vó ngựa đều đều, tim nàng bỗng đập rộn ràng.


Tới một cánh rừng rậm, A Phổ bảo A Xá xuống ngựa, buộc ngựa vào gốc cây. A Xá khó hiểu, nhìn mặt trời đỏ rực phía Đông rồi hỏi: “Ải Long Thủ còn xa mà, chúng ta đi bộ tới đó sao?”


A Phổ không đáp, gập cây roi ngựa nhét vào bên hông, rồi cúi người chui vào rừng. Hắn mặc một chiếc áo đen vải tơ ngắn tay kiểu vạt chéo, chân trần xỏ đôi dép rơm, trông chẳng khác gì đám trẻ trong bản. A Phổ vẫn chưa tới tuổi quấn khăn đầu, tóc được búi cao trên đỉnh, vai trái đeo cung trúc trắng, vai phải khoác túi da dê đựng tên, thắt lưng còn giắt theo ná và dao găm. Hắn rút từ túi vải ra một nắm cỏ thơm phơi khô, nhét vào miệng nhai, bước từng bước rón rén, cẩn thận vén bụi gai và dây leo.


A Xá thấy có điều bất ổn, dừng chân lại, hỏi: “Chúng ta không phải đang đi Ải Long Thủ sao?”


A Phổ đang nhai cỏ thơm: “Ai bảo là đi Ải Long Thủ? Ta tới bắt rắn.”


A Xá nghe vậy, lập tức thất vọng tràn trề, cảm thấy mình bị lừa gạt: “Ngươi nói mà không giữ lời.”


Nàng vớ lấy một nắm lá vụn trên dây leo ném thẳng lên đầu A Phổ, coi như chút giận, rồi quay người bỏ đi về phía đông.


“Cẩn thận lạc đường. Rừng này có rắn độc đấy.” A Phổ cố tình dọa. Quả nhiên thấy A Xá đứng khựng lại không dám bước, hắn đắc ý ra mặt. Sau đó đảo mắt tìm quanh, lại trừng nàng một cái: “Lần trước là ta định đưa ngươi đến Ải Long Thủ, ai ngờ bị rắn cắn không nhúc nhích nổi, ngươi thấy chết không cứu, chạy mất một mình.” Rồi bĩu môi, “A Đạt nói, nếu ngươi bị rắn cắn giữa đường, ta sẽ ăn roi.”


*A Đạt được dùng thân mật như cách trẻ con gọi cha mình.



A Xá vẫn đứng yên không động đậy, mắt ngân ngấn nước: “Ngươi đã hứa với ta rồi.”


“Không đi thì thôi, ta đi trước đây.” A Phổ làm bộ bước đi mấy bước, thấy nàng vẫn không nhúc nhích, đành quay lại, biết rõ tính ương bướng của A Xá.


Cuối cùng hắn phải chịu nhún nhường: “Ta cũng đâu biết đường tới Ải Long Thủ. Hai đứa mình đi chắc chắn lạc mất. Đợi ta lớn thêm chút nữa rồi đưa ngươi về, được không?”


Bao giờ thì ngươi mới lớn? A Xá thầm tính toán trong lòng. Nàng lại nhớ lời Sa Sa thường nói: “Lời đàn ông, chỉ nên tin một nửa.”


Gió rừng xào xạc qua tán lá, A Xá rụt cổ lại, khẽ gật đầu: “Thế thì ngươi phải giữ lời đấy.” Nói rồi ra sức rút đôi ủng bị sa vào bùn.


Đêm qua trời mới mưa, đất đỏ còn nồng mùi ẩm ướt oi bức. A Xá ngẩng đầu nhìn, mặt trời đã bị vòm lá che kín, từng dải dây leo buông thõng xuống, phủ đầy sắc xanh, như mắc kẹt giữa một kén tằm khổng lồ. Chim nhỏ ríu rít hót, mỏ đỏ mổ lên những đốm sáng đọng trên lá. A Xá nhặt lấy một cành khô, chân bước chênh vênh theo sau A Phổ.


Nàng hỏi: “Hôm qua A Tô La Tắc nói sai gì à?”


A Phổ đáp: “A Đạt bảo A Tô hoàn tục, anh ấy không chịu.”


A Xá không hiểu: “Làm hòa thượng tốt đến vậy sao? Không gặp mẹ cha, còn phải tụng kinh suốt ngày.”


Nhắc tới A Tô La Tắc, sắc mặt A Phổ thoáng nặng nề, giọng điệu cũng cẩn trọng hơn: “Làm sao ta biết được?”. Hắn dùng gậy khua đám dây leo chắn đường kêu “bốp bốp”, vẻ hơi bực bội.


A Xá nhìn sau gáy A Phổ, trắng trẻo sạch sẽ, chỉ có vài sợi tóc tơ lưa thưa của tuổi thiếu niên. Không nhịn được, nàng lại hỏi: “Bimo xăm bùa gì trên lưng ngươi thế?”


“Không nói cho ngươi.”


“Chắc chắn là con rùa, hoặc con heo béo ụ.”


A Phổ hừ một tiếng: “Cứ đoán đi.”


Hắn lanh lẹ như khỉ rừng, leo trèo thoăn thoắt, trượt từ trên cây xuống “vèo” một cái, ném xuống đất một nắm trái dại đầy màu sắc: có trái gai, dâu rừng, táo rắn… đủ loại rực rỡ. A Phổ giẫm nát đống trái, hương thơm chua ngọt lan tỏa trong không khí: “Rắn khoái nhất mấy trái này, rắn độc lại càng tham ăn.”


Bày xong bẫy, A Phổ kéo A Xá trèo lên cây, hai người ngồi đong đưa chân giữa không trung. A Xá đi dép rơm của A Phổ, đôi ủng đế mây đã bị lún mất trong bùn từ lâu. Nàng ngửa đầu lắc lắc: “Mưa rồi à?”


“Ngốc, chim tè đấy.”



A Xá nhíu mày. Ánh sáng trong rừng dần tối, mây mù cuộn lại, sắc xanh trong suốt cũng trở nên âm u đặc quánh, mùi cây cỏ đắng thoang thoảng len vào mũi. Nàng lo lắng hỏi: “Nhỡ đâu dụ đến cọp hay sư tử thì sao?”


A Phổ đầy tự tin, rút cung trắng cầm trong tay: “Ta có cung tên, lại có dao.”


A Xá định mở miệng, thì A Phổ “suỵt” một tiếng: “Nhìn kìa.”


Một con nai đuôi ngắn đang rón rén tiến lại từ sâu trong rừng. Nó cúi mũi ngửi bùn trái cây, tai vểnh lên rồi quay đầu kéo lá cỏ bỏ vào miệng nhai. A Phổ nói nhỏ: “Nai xạ đấy. Thích nhất là ăn cam thảo. Chờ nó lớn, A Đạt sẽ sai người lấy túi hương của nó đem tiến vua.”


Nói câu đó, mặt hắn lộ vẻ không cam lòng. Hai đứa thì thầm to nhỏ, sợ làm nai chạy mất. Đầu A Phổ khẽ nghiêng, chuỗi san hô đỏ dài bên tai cũng đong đưa. Hắn giống Sa Sa hơn, sống mũi cao, lông mi rậm. Khi tức giận thì trợn mắt dữ dằn, lúc vui vẻ lại hiện lên nét tuấn tú hiếm thấy. Nhưng với A Xá, hắn vẫn chỉ là một tên ranh con đáng ghét.


A Phổ nhai xong cỏ thơm lại nhai tiếp trầu, trong túi lúc nào cũng chứa đủ thứ kỳ quặc. Ấy vậy mà hàm răng lại trắng bóng đều đẹp. A Xá thầm nghĩ, sau này A Phổ lớn lên, chắc cũng như Sa Sa, nạm vài chiếc răng vàng vào miệng, làm dấu hiệu của quý tộc Ô Toản. Nghĩ đến đó, nàng nhăn mũi, tỏ vẻ ghét bỏ.


“Đừng nhúc nhích!” A Phổ bỗng quát khẽ, đưa tay gắp từ vạt áo A Xá xuống một con rết, giơ ra trước mặt. A Xá vốn chán ghét, lập tức hoảng loạn. A Phổ như bắt được bảo bối, cất rết vào túi: “Về bỏ vào chăn của Mộc Ngáp.”


Những trò trêu chọc như vậy, hắn chẳng bao giờ thấy chán. A Xá rón rén nhích qua một bên.


“Cẩn thận!” A Phổ mắt tinh, thấy A Xá loạng choạng suýt ngã khỏi cây, liền vòng tay ôm lấy, đỡ cho nàng ngồi vững, rồi móc cung trắng và túi tên treo lên cành cây: “Ngồi đây chờ, đừng xuống. Nếu có thú dữ, thì bắn nó.”


A Xá dõi mắt nhìn, quả thật có một con rắn nhỏ đầu bẹt, màu xanh lục đang bò trên đám cỏ, thè lưỡi hướng về phía mùi trái cây nồng nàn. Từ giọng căng thẳng của A Phổ, nàng đoán được đây chính là con rắn độc từng khiến hắn mê man nửa tháng. A Xá bỗng thấy hồi hộp.


May thay, động tác của A Phổ rất nhẹ. Hắn tựa như một chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống đất, tháo nút áo, khom người lại gần bẫy. Tấm áo đen bất chợt phủ xuống, A Phổ dùng cành cây chọc mạnh vào đất, chặn chặt đầu con rắn. Cái đuôi ngoe nguẩy dữ dội. A Phổ lập tức rút dao găm, ghim chặt cái đầu bẹt màu lục xuống đất.


A Xá nắm chặt cung tên nhảy từ trên cây xuống, chạy đến bên A Phổ: “Nó không động đậy nữa rồi!”


A Phổ vì căng thẳng mà mồ hôi vẫn còn đọng trên lông mày. Khi xác nhận con rắn đã chết, hắn liền tự hào, chống nạnh ngắm nghía chiến lợi phẩm của mình một hồi: “Chẳng có gì ghê gớm cả.”


Chân và ống quần bị dính đầy nước trái cây ngọt lịm cùng máu rắn bắn tung tóe, A Phổ nhổ bã trầu, vẻ mặt ghét bỏ: “Ta phải đi rửa chân.” Nói rồi lại chui vào rừng.


A Xá vội vã đi theo. Hai người băng qua một tổ kén xanh biếc khép kín như tường thành, tìm đến một vũng nước nhỏ đầy lá rụng và cành khô. A Phổ đặt chân xuống nước, lại vốc lấy mấy vốc, cúi người rửa mặt.


A Xá đứng đợi ở gần đó, thấy ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi qua màn sương mỏng, chiếu xuống lưng A Phổ đang cúi thấp, như một con thú trắng mạnh mẽ… Hình xăm! A Xá sực nhớ, liền cắm đầu chạy lại, nhìn rõ ràng, trên lưng hắn, vị Bimo đã xăm một con mãnh hổ, hình xăm kéo dài từ giữa lưng xuống tận eo, đang nhe răng trợn mắt, uy mãnh nghênh chiến. Vết xăm chưa lành, còn sưng đỏ, càng làm con hổ thêm dữ tợn.


A Xá nói: “Lưng ngươi có con hổ.”



A Phổ thản nhiên. Người Ô Toản vốn sùng bái mãnh hổ Bà La Mật, không chỉ xăm lên mình mà còn khoác cả da hổ lên người. Đàn ông xăm mình cũng là dấu hiệu trưởng thành.


Vẻ mặt A Xá khiến A Phổ có chút khó chịu, hắn cố ý nhe hàm răng trắng nhởn về phía nàng: “Đợi ngươi lớn rồi, cũng phải xăm một con.”


Mắt hắn lóe lên tia ác ý, “Xăm ngay trên mặt.”


“Ta không muốn!” A Xá bật nhảy lên phản đối.


Hai người quay lại rừng sâu. A Phổ c** tr*n, dùng áo đen bọc con rắn độc lại. A Xá không dám đến gần: “Ngươi còn muốn mang nó về nhà? Ta nghe nói rắn biết báo thù, đồng bọn nó sẽ lần theo tới tận vương phủ đấy.”


A Phổ không hề để tâm: “Hừ, đến một con, ta chém một con.”


A Xá theo sau A Phổ, cả hai cùng lên ngựa. “Giờ quay về thành Thái Hòa sao?”


A Phổ đáp “Không về”, kéo cương một cái, A Xá vội ôm lấy A Phổ. Ngựa phi nước kiệu men theo sơn đạo, từ xa đã thấy một vách đá trắng như tuyết. Nơi hõm của vách đá có một pho tượng Phật khổng lồ, họ đã đến thành Bạch Nhai. Tương truyền A Xoa Da từng dừng chân ở đây, múc nước từ khe suối.


Tịnh xá nơi A Tô La Tắc tu hành cũng ở đây.


A Tô La Tắc là trưởng tử của A Đạt. Từ nhỏ đã không ưa phồn hoa thế tục, tịnh xá không có cả tạp dịch. Chỉ một chiếc áo dài bằng vải thô phơi dưới cành bồ đề rũ thấp, như một lá cờ trắng.


Chủ nhân của chiếc áo ló nửa người ra khỏi viện. Cách ăn mặc giống A Phổ: chân trần, áo cộc đối khâm, quần ống dài, đầu quấn khăn vải đen. A Tô La Tắc có vẻ gặp chuyện vui, không trách cứ hai vị khách xâm nhập tịnh xá, “Khách quý đây mà.” Y mỉm cười nói, rồi đóng cửa phía sau.


A Phổ đảo mắt quan sát tịnh xá. Không có cổng chùa, chỉ ba gian nhà đất, gian chính thờ A Xoa Da, một gian để ở, một gian chứa tạp vật. Đơn sơ đến mức vừa nhìn đã thấu. So với A Phổ, người luôn được bao quanh bởi sự sùng bái và vinh quang, thì cuộc sống của A Tô La Tắc cô tịch đến xót xa. A Phổ rất yêu quý A Tô La Tắc, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi hoặc. “Ngươi xem.” A Phổ mở tấm vải, ném xác con rắn xuống đất.


A Tô La Tắc nhìn con rắn độc thân đầu lìa khỏi xác: “Đây là gì vậy?”


“Nghe nói rắn rất thông minh, đồng bọn sẽ tìm kẻ giết nó để báo thù.” A Phổ chém xác rắn thành mấy đoạn, dùng chân đá ra sân phơi dưới nắng, ngẩng đầu kiêu ngạo: “Nếu dám đến, cứ xem số phận của nó.”


Hôm qua ở vương phủ của A Đạt, hắn im lặng nghe A Tô La Tắc gảy đàn suốt một lúc lâu. Hôm nay đến đây, trên gương mặt A Phổ đã hiện rõ vẻ lạnh lùng và khinh miệt. A Tô La Tắc im lặng. A Phổ thu dao lại, không thèm để ý đến Y, tiến đến đẩy cửa Phật đường.


“A Phổ,” A Tô La Tắc gọi hắn lại, “Ta có thứ này muốn đưa cho ngươi.” Rồi quay người vào phòng. A Phổ nghi ngờ nhìn theo bóng lưng ấy, không quên kéo tay A Xá, cảnh giác bước vào gian phòng của A Tô La Tắc.


“Hổ trắng!” A Xá kinh ngạc kêu lên.



A Phổ cũng sững lại. Mọi cảm xúc trên mặt lập tức biến thành phấn khích, hắn hất tay A Xá ra, lao ngay vào phòng. Trên chiếc chiếu của A Tô La Tắc, một con hổ con toàn thân tuyết trắng đang nằm. A Tô La Tắc tiến lại gần, nó dùng lưỡi l**m mu bàn chân Y. A Phổ quỳ xuống, đưa tay ra: “Bà La Mật…”


“Nó bị thương,” A Tô La Tắc nói, “Người ta đi săn trong rừng, nó trốn thoát được.”


A Phổ thấy chân con hổ con quấn băng. A Tô La Tắc biết nhiều dược thảo, người trong bản ai bị thương cũng đến tìm Y xin phương thuốc. A Phổ yên tâm, hổ con rất thích mùi cỏ cây trên người hắn, run rẩy tiến lại gần, phát ra tiếng gừ gừ trong cổ họng.


A Phổ khẩn thiết nhìn A Tô La Tắc: “Ta có thể mang nó về thành Thái Hòa không?”


“Nếu không phải nó còn chưa lành hẳn, hôm qua ta đã dắt nó về cho ngươi rồi.”


“Nó lành rồi!” A Phổ nôn nóng, “Ta cưỡi ngựa, có thể ôm nó trong lòng.”


A Tô La Tắc gật đầu: “Vậy ngươi mang nó đi đi.”


A Phổ mừng rỡ, mọi chuyện về việc dò xét Phật đường cũng bay biến khỏi đầu. Hắn thân mật gãi cằm hổ con: “Đặt tên gì cho nó thì hay nhỉ?”


A Tô La Tắc nhìn chăm chú A Phổ: “Ngươi biết tại sao A Đạt đặt tên ngươi là A Phổ Đỗ Mục không?”


A Phổ nghĩ một lúc: “A Phổ Đỗ Mục là tổ tiên của người Ô Toản, cưới ba người vợ, sinh sáu đứa con, mới có sáu bộ họ Toản.”


“Không có A Phổ Đỗ Mục, thì không có sáu bộ họ Toản. Giờ đây người Ô Toản vẫn chưa đủ cường thịnh, sau này ngươi sẽ kế vị A Đạt, khiến người Ô Toản hưng vượng.”


Ánh mắt A Tô La Tắc rất đỗi dịu dàng. “Ngươi sẽ làm nên nghiệp lớn.”


A Phổ v**t v* bộ lông mềm mại của hổ trắng, cúi đầu không nói. Ánh mắt A Tô La Tắc chuyển sang phía A Xá. Đối mặt với nàng, Y luôn mang vẻ trầm tư khó đoán.


A Tô La Tắc mỉm cười: “Còn chưa chúc mừng ngươi, A Xá.”


A Xá ngơ ngác: “Chúc mừng chuyện gì?”


A Tô La Tắc liếc A Phổ một cái, nhướng mày: “A mẫu nói, qua lễ Sang Kan Bi Mại, sẽ gả ngươi cho A Phổ. Ngươi không biết sao?”


A Xá bất chợt nhìn sang A Phổ. Mặt A Phổ ửng hồng, ôm hổ trắng trong lòng, ngẩng cao đầu bước ra ngoài. Ra đến sân, hắn ngoái lại nhìn A Xá vẫn còn sững sờ, hậm hực bĩu môi: “Này, ta về rồi đấy, ngươi không đi à?”


Long Hương Bát - Tú Miêu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Truyện Long Hương Bát - Tú Miêu Story Chương 2: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (2)
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...