Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 111: Chân tướng cổ độc


Trong phòng không ai đáp lời, Sở Tôn Hành biết y sẽ không đi, đưa tay mò mẫm trong không khí một vòng, kéo người đến bên cạnh mình: "Điện hạ?"


"Ta đây." Cảm giác ấm áp chạm vào mí mắt, Vân Trần phủ tay lên mắt hắn khẽ thổi, nhỏ giọng lặp lại: "...Sau này sẽ khỏi chứ?"


"Sẽ khỏi." Sở Tôn Hành tuy không nhìn thấy, nhưng cũng đoán được vẻ tự trách lo lắng hiện trên mặt y, liền vỗ vỗ lưng y gật đầu cười: "Khỏi rồi còn phải khắc một tượng gỗ nhỏ cho Điện hạ."


Vân Trần nào không biết người này đang dỗ mình, thuận theo hắn khẽ "ừ" một tiếng, thấy vẻ mệt mỏi khó giấu trên mặt hắn, liền giục người kia nằm xuống nghỉ ngơi.


Ám vệ đưa cháo ấm đến, sau đó mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, không nhìn hai người kia, lặng lẽ lui ra khép cửa lại.


"Đồ ăn trong ngục không phải thứ cho người ăn, uống chút cháo rồi ngủ." Vân Trần khuấy khuấy thìa, đợi nhiệt độ vừa phải, liền múc một thìa đút cho hắn.


"Để ta." Sở Tôn Hành nhận lấy bát, lại lấy từ dưới gối ra nửa sợi dây thừng bị đứt, "Xin lỗi, đã nói không được tháo ra, vẫn làm đứt rồi."


"Đứt thì đứt thôi, vật ngoài thân cả, ngươi quan trọng hơn nó nhiều." Vân Trần nhìn hắn ăn hết bát, v**t v* mặt hắn, "Thứ ta không thiếu nhất chính là bạc, nếu ngươi thích ta tặng ngươi, ta sẽ mua hết dây thừng trong thành này, mỗi ngày đổi cho ngươi một cái mới đeo."


Sở Tôn Hành nắm tay y đặt lên chân mình, buồn cười nói: "Xa xỉ như vậy?"


"Bạc không tiêu vào người ngươi thì tiêu vào đâu? Chẳng lẽ lại vãi ra đường cho người ta tranh nhau nhặt?" Vân Trần nghiêm trang hỏi ngược lại một câu, kéo chăn đắp cho hắn, vừa định lên giường nằm cùng hắn một lát, giọng ám vệ đã truyền vào từ cửa.


"Điện hạ, bên ngoài có người tìm, chúng ta cản lại không cho vào."


Vân Trần nhìn sắc trời, lập tức cảnh giác: "Ai?"



"Ta mà cũng cản?"


Người tới không đợi được mà tự xông vào, ánh mắt ám vệ lạnh lẽo không hề nhượng bộ, còn chưa kịp rút kiếm nghênh chiến, đã bị Vân Trần quát lớn một tiếng gọi dừng lại.


"Ngươi xuống đi." Vân Trần nhanh bước ra mở cửa, khoát tay bảo ám vệ vẫn còn trưng vẻ mặt khó hiểu kia ra ngoài, sau đó mới khẽ gật đầu với người đến, "Tiền bối sao biết chúng ta ở đây?"


"Muốn tìm các ngươi còn không phải dễ sao? Không thấy người ở Lư Châu đâu nên ta đuổi đến đây." Biên Chiêu phủi phủi hơi lạnh trên áo ngoài, lời còn chưa dứt đã bị tiếng đồ sứ vỡ tan trong phòng chặn lại.


Sắc mặt Vân Trần chợt biến đổi, xoay chân vội vàng chạy vào trong.


Chiếc bát sứ đặt trên giường vỡ tan tành trên đất, năm ngón tay Sở Tôn Hành bấu chặt vào mép giường đến trắng bệch, mặt cắt không còn một giọt máu. Nghe thấy có người vào, hắn co rúm người lại cố nén tiếng r*n r*, chậm rãi quay mặt vào trong, ngay cả chăn cũng khẽ run rẩy.


"A Hành!"


Vết roi trước ngực vì cọ xát liên tục lại rỉ máu, Vân Trần lập tức hoảng hốt, vội vàng ôm lấy thân thể đang run rẩy của hắn, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, làn da hắn chạm vào đều lạnh buốt.


Mi tâm Biên Chiêu khẽ nhíu lại, cảnh này bà đã quá quen thuộc, lập tức nhận ra là Huyết Hồn Cổ phát tác, xông đến bên giường điểm huyệt hắn, khẽ quát: "Giữ chặt hắn đừng để hắn động đậy."


Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Sở Tôn Hành, ý thức cũng dần mơ hồ, chỉ là theo bản năng nắm chặt chăn không để mình kêu thành tiếng. Từ khi Lâu Thương cho hắn thuốc, hắn đã lâu không thực sự cảm nhận được cơn đau khi cổ độc phát tác, cơn đau liên tiếp thoát khỏi sự kiềm chế của thuốc, như muốn nghiền nát gân cốt hắn từng tấc một, tranh nhau trào dâng, trong nháy mắt nuốt chửng sự phòng bị của hắn.


Thân thể run rẩy dữ dội được người ta cẩn thận ôm vào lòng, Vân Trần mắt đỏ hoe, nhưng lại không thể làm gì, chỉ có thể vô vọng giữ chặt người đang co giật vì đau đớn tột cùng trong ngực.


Chất lỏng nóng bỏng nhỏ xuống ngực, Sở Tôn Hành khựng lại, động tác giãy giụa bị hắn gắng gượng kìm nén. Hắn cố gắng mở mắt, tuy trước mắt tối đen, nhưng vẫn mò mẫm chạm vào má Vân Trần, nhẹ nhàng xoa xoa, "...Không sao."


Hắn không nói được thành lời, giọng cũng rất khẽ, Vân Trần chỉ thấy môi hắn mấp máy, nhưng lại không nghe thấy chút âm thanh nào.



Biên Chiêu rót chút nội lực vào người hắn, rồi thở dài một tiếng, không đành lòng nhìn hắn chịu đựng sự giày vò lặp đi lặp lại của cổ độc này, dứt khoát giơ tay đánh ngất hắn.


Vân Trần nhẹ nhàng đặt hắn xuống, dùng tay áo lau mồ hôi lạnh trên mặt hắn, thấy sắc mặt Biên Chiêu không đúng, vội vàng lo lắng hỏi: "Tiền bối, hắn sao rồi!"


"Đồ không biết quý trọng mạng sống." Biên Chiêu hận rèn sắt không thành thép mắng người đang hôn mê trên giường một câu, "Ta ở Lư Châu đã nói với hắn rồi, không được thêm thương không được động võ, thân thể hắn vốn dĩ đã là nỏ mạnh hết đà, dựa vào thuốc của Lâu Thương mới có thể miễn cưỡng chống đỡ, mặc kệ hắn, có mà hắn chịu."


"Động võ." Vân Trần ngây ngốc lặp lại, "Hắn trước đó còn ngày ngày đối luyện với người khác..."


"Đối luyện với người quen thì không sao, không cho hắn động võ là sợ hắn tự làm mình bị thương thôi." Biên Chiêu thu tay về, "Sợ không phải là động võ mà là thêm thương, nội lực của hắn sớm đã tán hết rồi, dù có cầm kiếm cũng chỉ là qua vài chiêu thức, thật sự đáng tiếc cho thân thủ tốt và thanh kiếm tốt của Uyển Uyển."


"...Là lỗi của ta, ta sơ suất rồi." Giọng Vân Trần run rẩy không kiềm chế được, khẩn cầu hỏi dồn, "Sau này hắn không cầm được kiếm nữa sao? Lâu tiền bối không phải nói đã giải được phần lớn Huyến Hồn Cổ trong người hắn rồi sao?"


"Đùa gì vậy, cổ ta luyện giải hay chưa giải, chẳng lẽ ngươi rõ hơn ta sao? Phần lớn là thằng nhóc này lừa ngươi thôi." Biên Chiêu lớn tiếng phản bác, cuối cùng lại bắt mạch thử một hồi, từ trong túi lấy ra một con sâu toàn thân xanh đen, "Cổ độc từ người khác truyền sang vốn dĩ hung hiểm, bản thân hắn lại không để tâm. Bán Nguyệt Tán cần phải có máu của trùng mẹ trưởng thành điều chế, trùng trưởng thành nhanh nhất cũng phải hai ngày nữa, may mà nền tảng của hắn tốt, chống thêm hai ngày chắc không thành vấn đề."


"Cổ truyền sang?" Những lời bà nói Vân Trần căn bản không nghe lọt tai, chỉ để ý đến hai chữ "truyền cổ" được nói qua loa kia, đáy mắt y đau nhói, như sau này mới nhận ra điều gì đó, "Tiền bối... lời này là ý gì?"


"Ta hiểu Huyến Hồn Cổ đến mức nào, ở Lư Châu khi ta đánh hắn một chưởng đã biết cổ này vốn dĩ không ở trên người hắn." Biên Chiêu không rõ những khúc mắc giữa hai người, nhắc đến chuyện này cũng không khỏi chần chừ, "Truyền cổ không có thuốc hối hận, lại chú trọng một hai chữ 'tự nguyện', phàm là trong thời gian truyền cổ nảy sinh dù chỉ một chút ý định hối hận, e rằng cả hai đều phải mất mạng."


"Chuyện này nói trắng ra chính là một mạng đổi một mạng, ta cũng không chắc là ai có thể khiến hắn liều mạng như vậy." Biên Chiêu lắc đầu quầy quậy, "Công pháp truyền cổ trên đời trừ ta ra, chỉ có Chung Ly Niên biết, thằng nhóc này có thể truyền cổ hẳn là cũng qua tay ông ta, e rằng phải tìm thời gian hỏi lão già này một chút..."


Bà còn lải nhải gì đó, nhưng Vân Trần một chữ cũng không nghe lọt tai, Sở Tôn Hành đổi mạng cho ai không ai rõ hơn y.


Lúc đó Huyết Hồn Cổ của y vừa giải, đầy bụng nghi ngờ hỏi, vì sao thứ độc dược vô phương giải độc đáng sợ như vậy đến trên người y lại có ngoại lệ, tự động hóa giải?


Y chớp mắt xua đi hơi nước, ngơ ngác nhìn bóng dáng trên giường ngay cả trong hôn mê cũng chịu đựng đau đớn, trong đầu toàn là những lời người kia đã nói với mình trên đảo.



"Điện hạ cát nhân tự hữu thiên tướng(*), nhất định cả đời bình an, có gì mà lạ."


(*)Người tốt tự có phúc trời, Ở hiền gặp lành


"Được, vậy khắc cho Điện hạ một tượng gỗ nhỏ."


"Ta chỉ nguyện Điện hạ sau này, vạn sự thuận lợi, cả đời tự do."


...


Biên Chiêu lẩm bẩm hồi lâu không thấy ai đáp lời, khó hiểu ngẩng đầu nhìn, liền thấy Vân Trần đang nhìn chằm chằm vào giường mà xuất thần, những giọt nước mắt ngưng tụ trong hốc mắt từng giọt lăn xuống, y chợt ôm mặt khó khăn th* d*c, hồi lâu mới uể oải hỏi: "Tiền bối vừa nãy nói... Bán Nguyệt Tán còn bao lâu nữa?"


"Hai ngày." Dù Biên Chiêu có không hiểu nhân tình thế thái đến đâu, nhìn phản ứng của Vân Trần cũng có thể đoán ra toàn bộ sự việc, kinh ngạc xen lẫn chút thương xót, bà khẳng định lặp lại một lần, "Hai ngày, hai ngày nữa sẽ khỏi."


"Được..."


Vân Trần hồn bay phách lạc đáp một tiếng, Biên Chiêu thấy vậy cũng tự giác đi ra ngoài, tùy tiện đọc vài vị thuốc, dặn ám vệ bên ngoài nhanh chóng đến hiệu thuốc lấy về.


Trên mặt Sở Tôn Hành không chút sinh khí, như vừa trải qua cơn đau dữ dội, nằm trên giường không còn động đậy nữa. Vân Trần sai người mang một chậu nước ấm vào, vắt khăn lau sạch người hắn, lại lấy thuốc mỡ bôi lại vết thương.


Trong phòng đặt hai lò than nóng hổi, tỏa hơi ấm dễ chịu khắp bốn phía. Vân Trần đút cho hắn uống chút nước, nắm chặt góc chăn, trong lòng vừa giận vừa đau.


"...Ta vẫn luôn thắc mắc vì sao bao nhiêu chuyện ly kỳ chết người rơi trúng ta lại đều hóa giải dễ dàng như vậy." Y xoa nóng hai tay áp lên mặt Sở Tôn Hành, từ từ sưởi ấm cho hắn, những lời sau đó lại nghẹn ứ trong cổ họng, làm thế nào cũng không tranh lại được tiếng nức nở bật ra trước.


Lần giả chết này trốn ra khỏi ngục, sau này hắn không thể lấy tên "Sở Tôn Hành" xuất hiện trong cung nữa. Công phu luyện tập hơn hai mươi năm cũng tan thành mây khói, người có một thân kiếm pháp phiêu dật, sau này cả việc cầm kiếm cũng khó khăn.



Vài lời ít ỏi của Biên Chiêu như cứa mở một cảnh tượng máu me đầm đìa, Vân Trần ngồi xổm xuống vô lực chống tay xuống đất. Y còn thật sự từng mừng thầm mình như có thần linh phù hộ, nào ngờ sau lưng y liều mạng thay y không phải là thần tiên gì, mà chỉ là một con người bình thường chỉ có da có thịt.


Những thương tích bệnh tật trên người hắn, gần như đều là vì y.


"Điện hạ? Ta vào được không?"


Giọng nói trầm thấp của Cảnh Hà Tồn kéo Vân Trần ra khỏi sự tự trách, hồi lâu y mới hoàn hồn, khàn giọng nói: "Vào đi."


"Sở huynh không sao chứ, ta vừa nãy thấy bà lão kia bảo người mua rất nhiều dược liệu về." Cảnh Hà Tồn thấy y tinh thần không tốt, cũng có chút không yên lòng.


"Không sao." Vân Trần nhét tay Sở Tôn Hành vào trong chăn, quay sang Cảnh Hà Tồn hỏi, "Sao vậy? Tìm ta có việc gì?"


Cảnh Hà Tồn mím môi dưới chần chừ một lát, vừa lúc Vân Trần chuẩn bị hỏi lại, cậu mới ngập ngừng nói: "Điện hạ, ta muốn rời cung một thời gian, muốn về nhà xem."


"Về nhà?" Vân Trần hỏi.


"Ừ, về nhà xem."


"Chỉ là về nhà thôi sao?" Vân Trần bảo cậu ngẩng đầu nhìn mình, khẽ hỏi, "Cảnh Hà Tồn, rốt cuộc ngươi họ gì?"


Cảnh Hà Tồn nghe vậy ngẩn người: "Ta tưởng Điện hạ sớm đã biết rồi."


"Ta biết rồi, nhưng ta muốn nghe chính miệng ngươi nói."


"Quả nhiên ca ca tốt thông minh thật đấy." Cảnh Hà Tồn nhìn chằm chằm sàn nhà cười khổ một tiếng, cuối cùng cũng đối diện với ánh mắt y, chậm rãi nói, "Chữ 'Cảnh' không phải họ thật của ta, ta họ Kim."


"Kim Hà Tồn."


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 111: Chân tướng cổ độc
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...