Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 112: Nhuyễn ngữ ôn ngôn


(*)Thành ngữ bên Trung, ý chỉ lời nói dịu dàng


"Kim Hà Tồn." Vân Trần cười khẽ, "Tam Điện hạ của Giao Nam Quốc?"


"Ca ca tốt đừng gọi ta như vậy, nghe kỳ cục lắm. Ta chỉ là một kẻ cha không thương mẹ không yêu, đâu xứng với một tiếng Tam Điện hạ chứ." Cảnh Hà Tồn có vẻ ghét bỏ lắc đầu, thấy Vân Trần không hề nổi giận như mình nghĩ, lại dò hỏi: "Ca ca tốt không giận ta sao?"


"Giao Nam quốc và Đại Thuận giao hảo, ngươi ngoài việc mỗi ngày đều tiêu tiền của ta ra cũng chưa từng hại ta, ta sao phải giận ngươi?" Vân Trần không đáp mà hỏi ngược lại.


Cảnh Hà Tồn bị y hỏi cho nghẹn họng, cảm thấy hình như cũng đúng là như vậy, ngơ ngác gật đầu theo lời y.


Dừng một lát, lại ủ rũ nói: "Nhưng ta đã lừa ngươi rất lâu."


"Không sao, biết sai sửa đổi cũng không muộn." Vân Trần không có nhiều thời gian tán gẫu với cậu, liền đi thẳng vào vấn đề, "Không phải nói người nhà đều đối xử tệ với ngươi sao, còn muốn về làm gì?"


"...Là vì chuyện của Sở lão Tướng quân." Cảnh Hà Tồn nắm chặt hai tay, hiếm khi bày ra vẻ mặt nghiêm túc, "Lần trước nghe Tiêu Tướng quân nói Sở lão Tướng quân bị thương có lẽ có liên quan đến Giao Nam, ta muốn về giúp Điện hạ dò la, nếu bọn họ thật sự có ý tạo phản, ta có thể ngăn cản thì ngăn cản, không ngăn được cũng có thể báo tin cho ngươi."


Vân Trần không ngờ cậu lại vì chuyện này, trầm mắt xuống do dự không quyết: "Nhưng như vậy, đối với Giao Nam mà nói, ngươi chính là phản quốc."


"Giao Nam là nước phụ thuộc của Đại Thuận, vốn dĩ không nên nảy sinh ý đồ phản bội." Cảnh Hà Tồn không vội vàng mà nghiêm túc nói, "Việc có phải phản quốc hay không cũng không nên dùng điều này để đánh giá, đánh nhau người khổ chỉ có dân chúng. Về công ta không muốn người dân hai nước chịu khổ nạn, về tư ta chỉ muốn giúp ngươi, ai bảo ngươi đối tốt với ta chứ."


"Huống hồ những lời trước đây ta nói với ngươi... cũng không hoàn toàn là thật." Cậu nói đến đây nhất thời xì hơi, sợ Vân Trần hiểu lầm cậu tiếp cận là có mục đích khác, "Giao Nam cũng không phải hoàn toàn không có ai giúp ta, phu tử là trọng thần của quốc chủ, ông ấy luôn cảm thấy hai ca ca sát tâm quá nặng, không gánh vác được đại nhiệm, nên luôn quấn lấy ta muốn dạy ta những thứ lung tung phiền phức."


Vân Trần cười nói: "Nếu ta là quốc chủ, ta cũng nhất định sẽ không coi trọng hai ca ca của ngươi."


Kim Thăng khôn ngoan cả một đời, không thể nào không nhìn ra hai đứa con trai của mình là thứ gì. Một kẻ háo sắc thành tính, bùn nhão không trát nổi tường, một kẻ có mưu mô nhưng lại chí lớn tài mọn, bộ dạng hèn nhát, dù là kẻ nào cũng đều là tay giỏi gây họa cho đất nước.



Y nhìn Cảnh Hà Tồn đang ngơ ngác vò vò khăn trải bàn ngồi bên cạnh, chợt hỏi: "Vậy ngươi thì sao, có muốn vị trí kia không?"


Cảnh Hà Tồn hiểu ý y, lập tức như gặp phải hồng thủy mãnh thú ra sức lắc đầu: "Ta không muốn, xong việc ta vẫn muốn trở về làm thị vệ cho ca ca tốt."


"Ngươi chỉ có chút chí khí đó thôi sao?" Vân Trần nghe vậy thì bật cười.


Cảnh Hà Tồn bị y nhìn đến mức mặt đỏ bừng, nghẹn cổ cứng giọng nói: "Người có chí riêng, ta chỉ có chút đó thôi, không được sao."


"Đương nhiên là được." Vân Trần bất đắc dĩ cười, "Ngươi đã quyết tâm muốn đi, ta cũng không ngăn cản ngươi, bên mẫu phi ta sẽ nói một tiếng là được, nhưng có một điều kiện..."


"Gì?" Cảnh Hà Tồn ngẩng đầu nhìn y, bĩu môi, "Chẳng lẽ bắt ta bồi thường bạc cho ngươi sao, vậy ta chỉ có thể đi trộm thôi."


"Ăn nói lung tung." Vân Trần vớ lấy đôi đũa trên bàn gõ vào đầu cậu, "Ta phái mấy người đi cùng ngươi, như vậy ta cũng yên tâm hơn, về rồi mọi việc phải cẩn thận, nếu xảy ra chuyện bất ngờ thì gửi thư báo cho ta, nhớ kỹ chưa?"


Lời dặn dò ấm áp bình tĩnh gần như giọng điệu của người anh, Cảnh Hà Tồn im lặng hồi lâu, đuôi mắt chợt chua xót, vô dụng hít hít mũi: "Nhớ kỹ rồi, công phu Sở huynh dạy ta dạo này ta luyện gần xong rồi, một đánh mười không thành vấn đề."


"Ít nói nhảm đi."


Cảnh Hà Tồn trêu chọc cậu vài câu, trước khi đi lại trịnh trọng đứng dậy hành lễ. Cậu phiêu bạt vô định hai mươi năm, từng theo ăn xin xin cơm, cũng từng giúp người ta làm tay sai đổi chút bạc, chưa từng mong đợi có người đối xử chân thành với mình. Lần đầu gặp mặt quấn lấy Vân Trần cũng chỉ là thấy y khí độ bất phàm muốn dựa dẫm để sống những ngày dễ chịu hơn, ai ngờ một lần dựa dẫm ấy lại thật sự khiến cậu có được mái nhà mà mình từng khao khát.


Cậu không muốn đi cũng không nỡ đi, nhưng cậu càng không muốn thấy hai nước ngầm bày mưu hãm hại lần nhau, dù sao trở về cũng chỉ là kế tạm thời, đợi mọi chuyện ngã ngũ, cậu lập tức ngày đêm không ngừng mà chạy về, mặc kệ ai đến cũng không cản được.


Nhìn theo Cảnh Hà Tồn rời đi, Vân Trần uống chén nước đã nguội lạnh xuống bụng, cái lạnh thấu xương tràn vào ruột gan cũng khiến y tỉnh táo hơn vài phần, cởi bỏ lớp tinh thần mà mình cố gắng ngụy trang, khẽ nằm xuống mép giường chậm rãi chờ người đang nhắm chặt mắt kia tỉnh lại.


Đầu Sở Tôn Hành choáng váng mơ màng, cổ độc tái phát hai lần khiến toàn thân hắn đau âm ỉ không nóng không lạnh, mãi đến nửa đêm mới miễn cưỡng tỉnh lại, theo thói quen muốn trở mình giảm bớt chút khó chịu, lại phát hiện tay mình đang bị người ta nắm chặt trong lòng bàn tay.


Hắn biết người bên cạnh là Vân Trần, sợ làm y tỉnh giấc, liền không dám động đậy lung tung, dứt khoát nằm im trên giường chờ trời sáng.



Im lặng được nửa khắc, trên đỉnh đầu chợt truyền đến một câu hỏi cực kỳ chậm rãi.


"A Hành muốn giấu ta đến bao giờ?"


Sở Tôn Hành chợt cứng đờ, hắn còn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nhất thời chậm chạp không phản ứng kịp ý nghĩa trong lời Vân Trần, chỉ là theo bản năng cảm thấy tâm trạng y không tốt lắm.


"Tiền bối đã nói với ta rồi."


Vân Trần thấy hắn không nói gì, đặt bàn tay ấm áp vốn còn đang nắm lấy lại vào trong chăn, bất kể vui buồn hay đau lòng, khi tình cảm đạt đến đỉnh điểm, cuối cùng cũng chỉ còn lại sự mờ mịt mông lung.


Giọng y khẽ run rẩy khó nhận ra: "Nếu tiền bối không nói với ta, hoặc căn bản là không gặp được tiền bối, không tìm được cách giải thì ngươi định làm thế nào? Cứ như vậy thay ta đi chết sao?"


Giọng y đã cố gắng duy trì bình tĩnh hết mức, nhưng Sở Tôn Hành vẫn nghe ra được sự nghẹn ngào và sợ hãi cố kìm nén trong đó. Lòng hắn đau nhói, há miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra được một lời an ủi.


Hắn biết sự giày vò Vân Trần phải chịu đựng không ít hơn mình.


"Ngươi đừng động đậy." Vân Trần quay mặt đi, nhanh chóng dùng tay áo lau một cái, nhớ lại cảnh tượng đêm qua, chậm rãi lẩm bẩm, "...Ta thà tự mình chịu đựng, cũng không muốn ngươi thay ta đau."


Trọn vẹn một năm, cổ độc mỗi lần lại mạnh hơn một lần, hắn cứ như vậy chịu đựng suốt một năm.


"Nhưng ta không muốn." Sở Tôn Hành muốn chống tay ngồi dậy, nhưng vì toàn thân vô lực chỉ đành nhích người lên mấy tấc, kéo Vân Trần trở lại bên cạnh mình, khẽ nói, "Ta không muốn Điện hạ bị thứ này bám lấy, nên để ta chịu là được rồi."


"Hơn nữa, cổ này là tiền bối Biên Chiêu luyện, bà ấy nói có thể chữa thì nhất định có thể chữa."


Sở Tôn Hành chắc chắn nói, nắm lấy tay y, không nhìn thấy vẻ mặt y, chỉ cảm thấy có người ôm mình thật chặt, như sợ buông tay ra là mình sẽ chạy mất.


"Phương pháp giải của tiền bối có mười phần chắc chắn không?"



Vân Trần im lặng gật đầu, vẫn còn sợ hãi ôm chặt hắn: "Ngươi phải khỏe lại, đừng dọa ta nữa..."


Sở Tôn Hành nghe thấy lời này, hốc mắt không khỏi chua xót, hắn vốn dĩ đã khó thở, bị ôm chặt như vậy càng thêm khó khăn, nhưng vẫn đưa tay ôm lại người kia, khẽ giọng hứa hẹn: "Nhất định."


"Dù sao ngươi đã nói, ta liền tin." Vân Trần véo véo mặt hắn, lại đợi thêm một lúc mới vén áo đơn trên người hắn lên, nhìn những vết roi lằn da rách thịt và vết bầm tím, hỏi, "Tống Hồng Đạt thẩm vấn ngươi, đánh ngươi bao nhiêu roi?"


Sở Tôn Hành sức yếu không ôm nổi y, chỉ đành nhường hơn nửa giường cho y lên: "Chuyện đã qua rồi, Điện hạ hỏi những chuyện này làm gì, bôi thuốc mấy ngày là khỏi thôi."


"Ta đâu còn là trẻ con nữa, chẳng lẽ còn sợ ta sẽ xúc động mà làm bậy?" Vân Trần nép vào người hắn nằm xuống, "Không muốn nói thì ta không hỏi nữa, dù sao Tống Hồng Đạt là môn sinh của Hữu tướng, không có kết cục tốt đâu."


Y kéo tay Sở Tôn Hành chạm vào tay mình, nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy ôm mới yên tâm, lại trở mình ôm chặt người kia: "Trước đây hứa với ngươi ta sẽ xuống bếp, nhưng vẫn chưa tìm được cơ hội, ngày mai làm cho ngươi chút bánh ăn nhé?"


Làm bánh?


Tay Sở Tôn Hành đang khẽ vỗ nhẹ lên lưng y liền khựng lại, nhớ lại mấy lần hiếm hoi y xuống bếp trước đây, lập tức cảm thấy trong lời hứa chắc như đinh đóng cột này có hơi không ổn.


Quả nhiên, Tứ Điện hạ nói là làm, ngày hôm sau trời còn chưa sáng hắn đã xuống giường, trước khi ra cửa còn không quên đè Sở Tôn Hành muốn đi theo mình trở lại giường, quấn kỹ chăn rồi đóng cửa phòng lại.


Trong bếp khói bếp lượn lờ, đầu bếp đứng bên cạnh không chen tay vào được, ra sức múc mấy thùng nước lớn để một bên phòng khi cần, chỉ khi Vân Trần quay đầu hỏi mới dám nói một hai câu.


Vì tiểu trạch này ngày thường không có người ở, đồ đạc không được đầy đủ, nên Tiêu Vị Trọc sáng sớm đã đánh xe mang một số đồ dùng thường ngày đến. Vân Tế vén rèm bước vào cửa, đập vào mắt y chính là cảnh tượng này.


Bếp ở phía đông bắc của trạch viện, nghe tiếng động xào xạc không biết là đang làm gì, đầu bếp vốn nên đứng bên trong lại đứng ngây người ở bên ngoài, bất lực khoanh tay. Bên cạnh sân còn có một bà lão xa lạ, tay mân mê một con sâu màu đen vừa đi vừa lẩm bẩm hát vu vơ.


Vân Trần bưng một đĩa bánh rán đi ra, vừa hay đụng phải Vân Tế đang mở to mắt không chớp mắt nhìn xung quanh, liền khẽ vẫy tay với y: "Hoàng huynh nhìn gì vậy?"


"Không có gì." Vân Tế tiến tới nhìn những chiếc bánh rán có vẻ ngoài khá ổn trong đĩa của y, ngạc nhiên nói, "Từ khi nào mà Trần Nhi biết làm những thứ này vậy?"



"Học một chút với đầu bếp, cũng không khó lắm." Vân Trần vừa nói vừa dẫn y vào nhà, chọn từ trong đĩa một miếng đẹp nhất đưa cho Sở Tôn Hành, nhìn hắn hỏi: "Thế nào?"


Sở Tôn Hành cắn một miếng, vẻ mặt tự nhiên vừa ăn vừa cười: "Ngon."


Vân Tế thấy vậy cũng hứng thú, tiện tay vớ lấy một miếng nhét vào miệng, ngay sau đó sắc mặt liền biến đổi, "ui" một tiếng tìm khăn tay nhả ra: "Trần Nhi, nhân thịt còn chưa chín kìa."


Vân Trần còn tưởng y khoa trương, nhíu mày nửa tin nửa ngờ nếm thử một miếng.


"Thế nào?" Vân Tế thò đầu hỏi.


"...Cũng được." Vân Trần nhàn nhạt đáp một câu, rồi đặt chiếc bánh rán trên tay trở lại đĩa, tiện tay cướp luôn miếng của Sở Tôn Hành bỏ chung vào.


Tiêu Vị Trọc bước vào thấy Vân Tế cười đến không thấy mắt đâu, mấy bước vòng qua y quay đầu nháy mắt với Vân Trần: "Bên ngoài có người tìm ngươi."


---------------------------


Điện hạ (bánh bao cháy): Ngon không?


Tiểu Sở: Ngon.


Điện hạ (run tay đổ nhiều muối vào mì): Cái này thì sao?


Tiểu Sở: Cũng ngon.


Điện hạ (bưng ra rất nhiều): Những cái này thì sao?


Tiểu Sở: Đều ngon.


Vân Tế: Tình yêu làm người ta mất vị giác.


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 112: Nhuyễn ngữ ôn ngôn
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...