Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Chương 110: Ngược lối mà đi
"Phụ hoàng!"
"Bệ hạ."
Hai tiếng đồng thanh vang lên, Li phi cụp mắt nhìn Vân Trần một cái, đi đến trước mặt Thuận Đế khẽ khuyên nhủ: "Bệ hạ, thiếp thường nghe dân gian nói, nếu trong chuyện vui mà thấy máu, e rằng sẽ ảnh hưởng đến vận khí của mọi người. Bệ hạ dạo này long thể bất an, vẫn là đừng chạm vào điều xui xẻo này, chi bằng trước hãy giam hắn vào đại lao, chọn ngày khác xử lý."
Thuận Đế chắp tay sau lưng trầm ngâm một lát, sau đó trầm giọng nói với đám thị vệ đang cung kính đứng trước mặt: "Cứ làm theo lời Li phi nói."
"Vậy còn không mau đi." Li phi nhíu mày thúc giục một tiếng, lại gọi Lục Phúc công công đang sốt ruột đứng bên cạnh, "Ngây ra đó làm gì? Mau đưa Tứ Điện hạ về điện thay y phục."
"Vâng! Vâng!" Lục Phúc công công chỉnh lại mũ liên tục khom người, tay chân luống cuống nhận lấy áo choàng cung nữ đưa cho khoác lên người Vân Trần.
Đợi nhìn hai người đi xa rồi, Li phi mới ở lại thu dọn tàn cuộc, dặn dò hạ nhân nên im miệng thì im miệng, nên làm việc thì làm việc. Đi tới đi lui chần chừ một hồi, vẫn là bước chân hướng về Lăng Uyên Điện.
Cửa điện khẽ hé mở, Lục Phúc công công canh giữ bên ngoài, thấy bà đến vội vàng vào trong bẩm báo một tiếng.
Vân Trần đứng dậy đón bà vào, khoát tay ra hiệu cho Lục Phúc công công lui xuống: "Mẫu phi không đến chỗ Minh Quý phi sao?"
"Minh Quý phi có phụ hoàng con rồi, ta đến xem con." Li phi khẽ chạm vào mu bàn tay y, "Lát nữa bảo hạ nhân đưa chút nước nóng cho con lau người, vào đông trời lạnh rồi, đừng để bị cảm lạnh."
"Đa tạ mẫu phi." Vân Trần khẽ cúi đầu hành lễ, như đang đợi bà nói tiếp, nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì nữa.
Li phi giằng co với y hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi y, khẽ thở dài: "Vừa nãy nếu ta không ngăn Bệ hạ, Trần Nhi định làm thế nào?"
"Sau khi từ Nam Thủy trở về, phụ hoàng muốn ban thưởng cho nhi thần, nhưng nhi thần lúc đó không có gì muốn cả, liền xin phụ hoàng một tờ giấy."
"Lời quân tử nhất ngôn cửu đỉnh." Li phi nói, "Đây là Bệ hạ đích thân đáp ứng, thứ quý giá như vậy con định dùng cho một hạ nhân sao?"
"Hắn không phải hạ nhân." Vân Trần theo bản năng bật thốt một câu phản bác, "Ít nhất nhi thần chưa bao giờ coi hắn là hạ nhân."
Mày liễu của Li phi khẽ nhíu lại, chống tay vẻ không yên, nhưng cũng không truy hỏi, ý vị sâu xa nói: "Gần đây triều chính nhiều việc, phụ hoàng con thân thể lại ngày một yếu, những chuyện nhỏ này đừng làm phiền đến ngài."
Vân Trần nghe vậy ngẩng đầu nhìn bà.
Sắc mặt Li phi bình thản như thường: "Ta đã giúp con ngăn Bệ hạ rồi, chính là muốn giúp con cứu người ra."
Vân Trần khựng lại, hồi lâu sau mới nhíu mày hỏi: "Mẫu phi vì sao muốn cứu hắn? Lại vì sao không hỏi nhi thần toàn bộ sự việc ở ngự hoa viên vừa nãy?"
"Con không cần quản những chuyện này." Li phi cắt ngang lời y, "Đến lúc đó ta tự sẽ bảo Cảnh Hà Tồn đến tìm con, những chuyện khác Trần Nhi đừng hỏi nhiều."
Bà nói xong liền bước ra ngoài điện, Vân Trần nhìn hướng tủ chần chừ một lát, vẫn lấy ra một gói vải gọi bà dừng lại.
"Mẫu phi mang cái này về đi."
Li phi nghe vậy quay người lại, liền thấy Vân Trần vén một góc vải thô gói đồ, lúc này trời đã nhá nhem tối, viên dạ minh châu bên trong ngưng tụ ánh trăng tỏa ra những vệt sáng trong trẻo.
Sắc mặt Li phi lập tức hơi biến đổi, môi khẽ động, đáy mắt thêm vài phần cảm xúc mơ hồ không rõ: "...Trần Nhi lấy từ đâu ra?"
"Cho dù nhi thần không nói, mẫu phi nhất định cũng biết." Vân Trần gấp đôi tờ giấy xé từ sổ sách y quán, cùng với viên dạ minh châu đưa cho bà, "Vật này cũng giao cho mẫu phi, còn khẩn cầu mẫu phi phái người nói với nhà lao một tiếng, đừng dùng tư hình."
Li phi nhìn nội dung trên giấy, vẻ mặt phức tạp nhìn chăm chú Vân Trần, lát sau im lặng nói: "Nhớ giữ ấm cơ thể, nghỉ ngơi sớm đi."
Vân Trần khẽ gật đầu đáp, nhìn theo bóng bà đi xa rồi mới đóng cửa lại.
Đêm trăng thanh gió mát, có màn kịch náo loạn vừa rồi ở yến tiệc, các cung nhân đều tắt đèn đi ngủ sớm, sợ liên lụy đến mình. Thái giám khiêng kiệu vững vàng trên đường trong cung, chẳng mấy chốc đã dừng kiệu bên ngoài một tẩm điện.
"Không cần đợi nữa, cứ về trước đi."
Li phi cụp mắt xua lui hạ nhân, không nhanh không chậm đi vào trong điện, người còn chưa đến gần cửa đã nghe thấy tiếng bát đĩa vỡ từ bên trong.
"Nương nương, đã sắc ba bốn lần thuốc rồi, người ít nhiều uống chút đi ạ." Trong phòng không ai đáp lời, chỉ có tiếng khuyên nhủ vừa bất lực vừa rụt rè của tỳ nữ, nghe giọng cũng có chút nghẹn ngào.
Li phi bước vào, chưa đợi tỳ nữ phản ứng lại hành lễ với mình, đã khoát tay bảo nàng ta lui xuống. Tỳ nữ kia chỉ mong có người nhanh chóng đuổi mình đi, nghe vậy thầm thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu chạy trốn ra ngoài.
Đợi không thấy bóng người nữa, Li phi mới lộ vẻ giận dữ, đè thấp giọng chất vấn người trên giường: "Ngươi lại muốn phát điên cái gì?"
"Muộn như vậy rồi, tỷ tỷ sao lại đến đây?" Người trên giường đỡ bụng mệt mỏi trở mình, cong môi cười nói, "Tỷ đã lâu không chủ động đến thăm ta, ta ngược lại có chút thụ sủng nhược kinh đó."
"Ta đến xem ngươi chết chưa thôi." Li phi ném tờ giấy vo tròn trên tay vào người bà, "Con nha đầu của ngươi đâu?"
"Chưa về, chắc bị ai giữ lại rồi. Dù sao giấy cũng không gói được lửa, sớm muộn gì cũng bị người ta phát hiện thôi, có gì to tát đâu, hơn nữa chuyện này cũng không liên quan đến tỷ." Minh Quý phi nhặt tờ giấy lên nhún vai, hoàn toàn không để ý đến chuyện này, "Hơn nữa, nếu đã là tỷ đưa cho ta, Tòng Đông hẳn là bị Tứ Điện hạ giữ lại rồi. Tỷ tỷ nếu muốn mạng ta, cũng không cần đặc biệt đến tìm ta một chuyến đâu."
Li phi hừ lạnh một tiếng, nhìn chén thuốc bị ả đánh đổ trên đất, mặt không biểu cảm nói: "Trần Nhi đã gặp Trì Hướng Vãn rồi."
"Gặp rồi thì sao?" Minh quý phi nhiễm lạnh, thân thể rất yếu, chống tay lên giường hồi lâu mới ngồi dậy được, "Tỷ tỷ lúc trước nhất quyết bảo ta thả con tiện nhân kia và con của nó đi, đáng lẽ đã phải nghĩ đến việc sẽ bị người ta tìm thấy rồi."
Sắc mặt Li phi không vui: "Ta chỉ không muốn ngươi lại tạo thêm sát nghiệt."
"Thêm hai người cũng chẳng nhiều... không nói những chuyện này nữa, tỷ khó khăn lắm mới đến một chuyến." Minh Quý phi nhích người về phía trước mấy tấc, ra hiệu cho bà ngồi xuống trước mặt, "Ta và tỷ từ trước khi vào cung đã là bạn bè, vào cung rồi cũng nương tựa lẫn nhau, ta đã lâu không ngồi xuống nói chuyện tử tế với tỷ rồi."
"Ta với ngươi không có gì để nói cả."
Li phi làm như không thấy hành động của ả, lạnh nhạt ngồi trên ghế. Trong ký ức của bà, cô thiếu nữ kiều diễm ngây thơ thường rủ bà cùng thả diều, không biết từ khi nào đã thay đổi đến long trời lở đất như vậy.
"Sao lại không có gì để nói, ngươi chỉ ghét ta hại người quá nhiều, không muốn cùng một phe với ta." Minh quý phi dựa vào một bên khẽ cười nhạt, "Tỷ tỷ, ta không muốn dùng những lời cay nghiệt với người khác lên người tỷ, ta chỉ là nhận ra tình hình sớm hơn tỷ mà thôi. Ở trong cung này, nếu ngươi không dùng chút thủ đoạn cắt đứt đường lui của người khác, bản thân sẽ bị người khác coi như đá kê chân mà giẫm lên, bằng không sao ta và tỷ vào cung cùng ngày bao nhiêu năm như vậy, tỷ là phi vị, còn ta là quý phi."
Li phi vô cớ muốn cười nhạo, nắm chặt khăn tay im lặng không nói.
"Ta biết tỷ nhân hậu, nhưng loại tính cách chỉ biết trốn tránh này ở trong cung chắc chắn sẽ chết, tỷ không muốn động tay, vậy ta giúp tỷ xử lý sạch sẽ những chướng ngại trên đường cũng không sao."
"Tất cả những việc ta làm đều không hề giấu giếm tỷ, ngay cả chuyện Đại Hoàng tử và Hoàng hậu chết ta cũng vội vàng nói với tỷ, tỷ cũng chưa từng tố cáo ta, vẫn luôn che giấu cho ta, thực ra tỷ cũng có thể coi là đồng phạm rồi." Minh Quý phi cong môi, lẩm bẩm xuất thần nói, "Tất cả nữ nhân trong cung này ta đều muốn giết, giết đến khi không ai có thể uy h**p địa vị và quyền lực của ta nữa. Chỉ là ta chưa từng nghĩ đến việc hãm hại tỷ, ngược lại còn hy vọng tỷ có thể sống tốt hơn ta."
Li phi nghe vậy thì bật cười, lần đầu tiên chỉ thẳng vào mặt ả hỏi: "Đừng có đem tất cả những chuyện xấu xa ngươi làm đổ lên đầu ta với danh nghĩa giúp đỡ ta! Miệng thì nói chưa từng nghĩ đến việc hại ta, vậy màn kịch ở yến tiệc là vì cái gì? Trần Nhi là con ta, ngươi làm vậy cũng là vì tốt cho ta sao?"
Minh Quý phi bị hỏi đến ngây người, nhất thời á khẩu không biết nên giải thích thế nào. Nói trắng ra ả vốn không phải là người yêu ai yêu cả đường đi lối về, vòng bảo vệ bên ngoài tế đàn, chỉ có một chỗ cho Li phi. Giẫm lên xác người khác từng bước leo lên, nhưng cũng không quên thỉnh thoảng quay đầu tìm vài lý do để đêm khuya lòng có thể an ổn, bớt chút day dứt.
Nghĩ đến đây, ả chợt im bặt, đột nhiên cảm thấy nói thêm gì nữa cũng đều giả dối, liền chuyển giọng, khẽ thở dài: "Thôi vậy, tỷ tỷ không vô duyên vô cớ đến thăm ta, có phải có chuyện tìm ta không?"
Li phi xoa xoa thái dương th* d*c, mỗi lần gặp Minh Quý phi bà đều mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, nhưng bà lại là kẻ bạc nhược, không nỡ dứt bỏ tình nghĩa nhiều năm nên luôn nghĩ đến việc chia sẻ chút ánh mắt.
"Người trong cung ai cũng nói ngươi số khổ, cứ mang thai là bị người tính kế mà sảy thai, nhưng ai biết được mấy chuyện đó đều là do ngươi sắp đặt từng bước một." Li phi bức hỏi, "Mỗi đứa trẻ là một người cha khác nhau, người khác thì cẩn thận từng ly từng tí để bảo vệ đứa con trong bụng, còn ngươi thì hay, mỗi đứa con đều là lưỡi dao để ngươi vu oan người khác. Giờ đến đứa bé vẫn còn yên ổn trong bụng sau lần ngã xuống nước này, ngươi lại định dùng nó vào đâu? Lần này đến lượt ta sao?"
"Ta sao lại hại tỷ chứ? Bệ hạ giai lệ nghìn người, ta tìm người khác tiêu khiển có gì không đúng? Sau đó giết đi là xong." Minh Quý phi ngồi có hơi mệt, lại nằm xuống, "Tỷ tỷ có chuyện gì mau nói đi, ta mệt rồi, muốn nghỉ một lát."
Li phi thấy nàng nằm xuống, cũng nén lại những lời sau đó, chỉ vào bụng ả lạnh giọng nói: "Ta muốn mạng của tên thị vệ tư thông với ngươi."
"Một tên nô tài hèn hạ, muốn thì cứ lấy." Minh quý phi quay lưng về phía bà, nghe tiếng bước chân dường như sắp đi, lại khẽ hỏi một câu, "Đã lâu mới đến một lần, tỷ tỷ có thể gọi ta một tiếng Thanh Liên nữa không? Minh Quý phi nghe có chút xa lạ."
Li phi dừng chân trước ngưỡng cửa, ngón tay dùng sức bấu vào khung cửa, cuối cùng vẫn quay đầu nhìn bóng lưng ả, lạnh lùng nói: "Đừng hòng động tay đến Trần Nhi nữa, bằng không ta thật sự sẽ lấy mạng ngươi."
Tiếng bước chân theo sự giận dữ mỏng manh dần đi xa, Minh Quý phi chậm rãi quay người lại, nhìn cánh cửa đã khép chặt, mơ hồ như thấy hai bóng hình ngày xưa, tay còn cầm diều, trên mặt vẫn còn mang theo nụ cười.
Tiếc rằng cuối cùng vẫn là giấc mộng lê vân xa xôi.
Ba ngày sau vào buổi tối, một chiếc xe ngựa giản dị vô cùng kín đáo dừng lại từ xa ngoài cổng cung, thừa lúc bốn bề tĩnh lặng lặng lẽ rời đi.
"Đã thu xếp xong cả chưa?" Vân Trần vén rèm xe, lo lắng hỏi.
"Đều làm theo lời Điện hạ dặn rồi, tiểu trạch của Tiêu Tướng quân ngày thường không ai lui tới, rất yên tĩnh." Cảnh Hà Tồn xoa xoa tay hà ra từng làn khói trắng, "Sở huynh ở trong ngục không chịu khổ gì, cũng chỉ bị vài roi và chút quyền cước, ngay cả Tống đại nhân thẩm vấn cũng chưa đến nửa canh giờ đã bị người của Li phi nương nương ngăn lại rồi."
"Thi thể trong ngục là ai?" Vân Trần khẽ hỏi.
"Ta cũng không biết, đều là ý của nương nương." Cảnh Hà Tồn lắc đầu, từ trong túi áo lấy ra mấy viên kẹo đậu ném vào miệng, "Người kia vóc dáng gần giống Sở huynh, lại bị đánh đến mặt mày không còn nhận ra nữa."
Vân Trần nhíu mày, vén rèm xe thúc giục ám vệ đánh xe: "Nhanh lên chút."
Bánh xe cũ kỹ nghiền qua đất bùn kêu cót két, hồi lâu, dây cương kéo cổ ngựa ngửa ra sau, xe còn chưa dừng hẳn, Vân Trần đã nhảy xuống đi vào trong.
Cảnh Hà Tồn dừng xe xong, tung người lên nóc nhà, vừa canh gác cho hai người, vừa nhìn về phía bắc trầm tư.
Tiểu trạch của Tiêu Vị Trọc mua ở khu yên tĩnh, là do hắn trước đây tiền nhiều không biết tiêu vào đâu tiện tay mua. Bên trong không kịp bài trí, chỉ vội vàng thu xếp một gian nhà trống.
Sở Tôn Hành dựa vào đệm mềm bên giường, nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ ngoài cửa ngày càng gần. Ngay sau đó, cửa bị người ta đẩy mạnh ra, một luồng gió lạnh cuốn theo tiếng thở nhẹ của Vân Trần rơi xuống trước mặt hắn.
"Điện hạ." Hắn theo tiếng động đưa tay khẽ vẫy.
Vân Trần theo bản năng nắm lấy tay hắn, nhìn vết hằn đỏ do dây thừng thô ráp siết chặt trên cổ tay hắn, trong lòng thắt lại, muốn ôm hắn lại sợ chạm vào vết thương: "...Đã bôi thuốc chưa?"
"Bôi rồi." Sở Tôn Hành kéo tay y ôm người vào lòng, "Còn chưa nghiêm trọng bằng những va chạm khi luyện võ ngày thường, mấy ngày nữa sẽ khỏi thôi."
"Lần nào ngươi cũng nói như vậy, chẳng nghe được một câu thật lòng." Vân Trần lẩm bẩm một câu, tay vô thức ôm hắn càng lúc càng chặt.
Hai người đều ngầm hiểu ý không ai nhắc đến những chuyện bực bội trong cung, cứ như vậy im lặng một hồi, an ủi trái tim đang chao đảo bất định của nhau.
Vân Trần ôm một lúc lâu mới chịu buông ra, sai người làm chút cháo loãng mang lên.
Trong tiểu trạch đều là ám vệ của Tiêu Vị Trọc, y không lo lắng có người tiết lộ tin tức, dặn dò vài câu xong liền hâm nóng một chén nước ấm đưa đến trước mặt Sở Tôn Hành.
Chén nước lơ lửng giữa không trung hồi lâu không ai nhận lấy, Vân Trần nghi hoặc ngẩng đầu gọi hắn một tiếng, vừa nãy một lòng lo lắng cho vết thương trên người hắn, nên lúc này mới phát hiện ánh mắt hắn nhìn mình vậy mà không hề có tiêu cự.
Trên chăn bị vài giọt nước thấm ướt thành từng mảng nhỏ, Vân Trần ngơ ngác cầm chắc chén nước, động tác lập tức cứng đờ.
Sở Tôn Hành lần theo âm thanh nhận lấy chén nước, bất đắc dĩ cười: "Không sao đâu, chỉ là một thời gian thôi, sau này sẽ nhìn thấy."
—---------
Dotai: Hình như mấy chap trước mình để đại từ nhân xưng của bà Minh này khác, vì mình vừa đọc vừa làm nên cũng k biết tình tiết sau này để thống nhất vụ đtnx + lười sửa lại nên cứ để đó, bao giờ rảnh mình beta lại
Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Story
Chương 110: Ngược lối mà đi
10.0/10 từ 48 lượt.
