Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ

Chương 109: Họa từ trên trời rơi xuống


Sổ sách của người thường dùng để ghi chép lượng thuốc và thu nhập hàng năm, từng tập từng tập chất đống, nhưng quyển sổ người phụ nữ kia mang đến lại chỉ có mấy chục trang mỏng.


Vân Trần lật xem sơ qua, những giao dịch được ghi chép bên trên thoạt nhìn đều là những dược liệu khó mua hoặc bị nghiêm cấm. Tòng Đông dùng tên giả, vừa hay được viết ở trang cuối sổ, bên cạnh dòng chữ "Ô Đầu" được viết bằng mực đen nổi bật.


Ánh mắt Vân Trần trầm xuống, ô đầu là một loại dược liệu trong y học cổ truyền, nhưng vì tính chất mãnh liệt, quá trình bào chế lại vô cùng nghiêm ngặt, dùng lượng sai một chút cũng có thể gây chết người, cho nên Đại Thuận từ lâu đã hạ lệnh cấm mua bán riêng, chỉ lưu thông qua tay người có chuyên môn để phối thuốc.


"Thứ này từ đâu ra?"


Chưởng quỹ nhìn sắc mặt Vân Trần, tự biết phạm húy, vội vàng dập đầu lia lịa, thành thật khai hết mọi chuyện: "Ô đầu không mua được trong thành, nhưng ở mấy hòn đảo bên ngoài vẫn có. Thương nhân buôn vải trong thành khi ra biển nhập hàng có thể giúp chúng ta mang về chút, giấu trong vải vóc cũng khó bị người ta phát hiện."


Vân Trần nhàn nhạt liếc ông một cái: "Không coi vương pháp ra gì, gan lớn thật."


Chưởng quỹ biết mình đuối lý, mặt mày khổ sở không dám ngẩng đầu.


"Bệnh của Phán Phán ta đã hứa với các ngươi rồi, sau này sẽ mời Lâu tiền bối đến, còn chuyện này..." Y cất quyển sổ vào lòng, nhìn thời gian, lạnh giọng nói, "Chuyện này lát nữa tự sẽ có người của nha môn đến tìm ngươi, thành thật khai ra cả đám người của các ngươi, may ra còn đỡ vài roi."


Y nói xong không để ý đến hai người dập đầu cầu xin, thẳng bước ra cửa tìm một người đánh xe trên phố, điều một ám vệ đến, sai người kéo Tòng Đông trông giữ nghiêm ngặt.


Đợi xử lý xong chuyện bên ngoài trở về cung, yến tiệc cũng chỉ mới chuẩn bị sơ qua, y nghĩ nghĩ, dứt khoát kéo Sở Tôn Hành về Lăng Uyên Điện nghỉ ngơi trước.


"Điện hạ sao biết Tòng Đông sẽ đến y quán?" Sở Tôn Hành đóng cửa hỏi.


Vân Trần chỉ vào đống tro tàn của bức thư chưa dọn dẹp bên cạnh: "Vị Trược sai người theo dõi, trước giờ đều cố định vào ngày nào giờ nào."



"Điện hạ không định báo chuyện này cho Bệ hạ sao?" Sở Tôn Hành nói.


Vân Trần trước khi giao sổ sách cho nha môn đã xé những trang ghi tên Tòng Đông, y nhìn tờ giấy nhàu nát trong tay, lắc đầu khẽ thở dài: "A Hành, mẫu phi và Minh Quý phi quan hệ không tệ, ta sợ mẫu phi cũng nhúng tay vào, đợi yến tiệc ngày mai xong rồi tìm thời gian hỏi xem."


Sở Tôn Hành đốt lò than, giúp y cởi áo ngoài treo lên: "Vậy thì đợi sinh thần nương nương xong rồi nói, ô đầu này biết đâu lại dùng vào mục đích khác. Đã là Minh Quý phi nhờ người mua, chuyện hậu cung Điện hạ cũng không tiện nhúng tay vào, giao cho Li phi nương nương xử lý cũng thỏa đáng."


Vân Trần lơ đãng gật đầu, thấy trên bàn còn đĩa trái cây Lục Phúc công công mang đến buổi sáng, liền cầm một quả táo tàu vừa ăn vừa chống cằm, ánh mắt đuổi theo bóng dáng bận rộn trong điện.


Sở Tôn Hành dọn dẹp những thứ lặt vặt còn lại trên bàn, bị y nhìn đến mức thật sự có chút không chịu nổi, bất đắc dĩ cười hỏi: "Điện hạ cứ nhìn ta làm gì?"


"Ngươi đẹp." Vân Trần dựa vào giường, vỗ vỗ mặt giường bảo hắn đến, đáy mắt mang theo vài phần lo lắng, "Ngươi đưa thuốc cho Phán Phán rồi, bản thân không sao chứ?"


"Không sao, Lâu tiền bối mấy ngày nữa sẽ đến, chỗ ông ấy còn chút." Sở Tôn Hành an ủi.


Vân Trần thấy vậy cũng yên lòng, rồi lại nhìn hắn xuất thần hồi lâu. Chuyện này nói ra cũng thật kỳ lạ, khuôn mặt từ nhỏ đã nhìn quen, mười mấy năm rồi vậy mà càng nhìn càng thích.


Y khẽ động lòng, nghiêng người ôm lấy eo hắn, chợt có chút buồn bực ngửa đầu thở dài một câu: "Biết làm sao đây, thật sự muốn nhốt ngươi trong điện không cho đi đâu hết, mỗi ngày chỉ cần ngoan ngoãn ở trong chờ ta về."


Sở Tôn Hành kéo chăn đắp lên chân y, nghe thấy lời trẻ con này, không nhịn được cười nói: "Cần gì phải nhốt, Điện hạ đã nói rồi, ta tự đóng cửa là được."


"Ai biết ngươi có thất tín hay không." Vân Trần vỗ vỗ đầu hắn, "Ngoài hoàng thành có núi Tuyết Ngọc, là một nơi thưởng tuyết ngắm cảnh đẹp, mấy ngày trước tuyết rơi ta quên mất, đợi sau này tuyết lại rơi dẫn ngươi đi xem nhé?"


"Được." Sở Tôn Hành ôm y chặt hơn, không khỏi tính toán ngày tháng, lên tiếng hỏi, "Nói đến sinh thần, sinh thần của Điện hạ cũng sắp đến rồi, năm ngoái vì nhiều việc nên không ăn mừng tử tế, năm nay không được qua loa đâu."


"Điện hạ có muốn thứ gì không?"



Vừa tốn thời gian lại mệt mỏi, chi bằng y tự tìm một nơi yên tĩnh ngủ một giấc còn hơn.


Sở Tôn Hành đợi hồi lâu không thấy hồi âm, khẽ lay cánh tay y hỏi lại.


Ngón tay Vân Trần lướt nhẹ xoa xoa eo hắn, cong cong khóe mắt dừng lại một chút, chậm rãi nói: "Suy đi tính lại, ta dường như không có gì muốn cả, có ngươi là đủ rồi."


Sở Tôn Hành bị y v**t v*, theo bản năng cả người cứng đờ, cảm nhận được luồng hơi ấm phả ra từ cằm rồi lại thả lỏng, móc từ sau lưng ra bàn tay không an phận kia, vừa định nói gì đó đã bị người ta úp tay lên miệng chặn lại.


"Ta vừa nãy nghĩ lại, A Hành hình như chưa bao giờ nói với ta những lời tình tứ này." Vân Trần duỗi ngón trỏ chấm nhẹ vào ngực hắn, lười biếng nói, "Nói vài câu dễ nghe xem nào."


Sở Tôn Hành: "..."


Hắn há miệng mấp máy hồi lâu cũng không nói ra được một câu tử tế, lời ngon tiếng ngọt đối với hắn mà nói quả thực còn khó hơn những bài thơ hắn cùng Vân Trần học thuộc lòng hồi bé.


Vân Trần sớm đã đoán được sẽ như vậy, giả vờ giận dỗi khẽ hừ một tiếng "đồ ngốc", không an phận cựa quậy mấy cái, giơ tay định vỗ lên đầu hắn.


Cổ tay lại bất ngờ bị người ta nắm chặt, nụ hôn ẩm ướt ngay sau đó chậm rãi và nhẹ nhàng rơi xuống môi, chứa đựng rất nhiều yêu thương và tình cảm không thể nói ra nhưng lại vô cùng rõ ràng.


Đôi mắt đen láy hơi mở to, vẻ kinh ngạc trong đáy mắt Vân Trần trong nháy mắt hóa thành nụ cười dịu dàng, đợi người kia chậm rãi lùi lại mới xoa xoa tóc hắn thở dài: "Ngươi thật là... thôi vậy, hết cách với ngươi."


Sở Tôn Hành buông tay ra cười với y.


Cửa điện bị gõ nhẹ mấy tiếng, giọng nói thăm dò của Lục Phúc công công vang lên bên ngoài: "Điện hạ, tiệc ở ngự hoa viên sắp bắt đầu rồi, Điện hạ mau qua đi thôi, đừng chậm trễ."


"Đến ngay đây." Vân Trần cong môi đáp, thay bộ quần áo khác rồi đi ra ngoài.



Tiệc được bày bên bờ hồ Sơn Nam, những phi tần ngồi gần hồ nhường nhịn nhau lấy bánh ngọt trong đĩa bạc ném xuống hồ, dụ những chú cá nhỏ tranh nhau đớp mồi, ánh nước lấp lánh ánh trăng vàng óng ánh.


Chỗ ngồi được phân chia nghiêm ngặt theo quy tắc, trên bàn bày biện đủ loại món ăn tinh xảo. Thuận Đế kéo Li phi ngồi ở vị trí chủ tọa vừa nói vừa cười, còn thỉnh thoảng tự tay gắp thức ăn cho bà.


Vân Trần nâng chén rượu nói vài câu khách sáo, sau đó trò chuyện giải buồn với Vân Tế.


Yến tiệc tiến hành được hơn nửa canh giờ thì có vẻ hơi tẻ nhạt, không biết vị phi tần nào chợt đề nghị mọi người đi thưởng mai ngâm thơ, được Thuận Đế gật đầu, lúc này mới lại ồn ào lên.


Mận trong ngự hoa viên đều được trồng dọc theo hồ Sơn Nam, mai đỏ và nước trong hòa quyện vào nhau, thỉnh thoảng vài cánh hoa rơi xuống hồ cũng khiến người ta thích thú ngắm nhìn, lòng khẽ mềm nhũn.


Tiệc trong cung ngay cả thị vệ cũng không được mang vũ khí, Sở Tôn Hành cùng đám hạ nhân đứng bên cạnh chờ chủ nhân nhà mình. Vân Trần vốn định tách ra tự đi dạo chơi, lại bị Thuận Đế gọi lại ép buộc ứng khẩu vịnh thơ với bọn họ.


Sở Tôn Hành nhìn vẻ mặt thản nhiên điềm tĩnh của y từ xa, chỉ cảm thấy sắc đào tuyết trắng càng tôn lên vẻ đẹp phi thường của y, liền mỉm cười nhìn thêm một lát.


Bụng bầu to của Minh Quý phi chắn mất tầm nhìn của hắn, hắn lúc này mới bất đắc dĩ thu hồi ánh mắt.


Thuận Đế thấy nàng đến, tiến lên xoa bụng nàng vừa cười lớn vừa ban thưởng, đổi lại những lời chúc mừng nửa thật nửa giả của các phi tần khác.


Sở Tôn Hành nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, trong đầu đột nhiên hiện lên lời Vân Trần đoán trước, nếu đứa bé trong bụng Minh Quý phi thật sự không phải là dòng dõi hoàng tộc, vậy chẳng phải là —–


Nghĩ đến đây, giữa mày hắn chợt nhíu chặt.


Nếu thật sự là như vậy, Minh Quý phi sinh đứa bé ra chẳng phải tương đương với việc tự mình để lại một cái đuôi không thể xóa bỏ sao?


Hắn vừa nói vừa vô thức liếc mắt nhìn về phía đó, liền thấy Thuận Đế đang cùng Li phi cười nói thưởng mai, Minh Quý phi thì đỡ bụng chậm rãi đi dạo bên bờ hồ, cách chỗ Vân Trần và Vân Tế cũng chỉ khoảng cách hai người.



Minh Quý phi cụp mắt xuống đưa tay ra sau khẽ vẫy, ra hiệu cho cung nữ bên cạnh bước sang một bên che khuất đám đông, sau đó men theo bờ hồ đi tới, vừa đưa tay định kéo tay áo Vân Trần lôi xuống hồ, lại bất ngờ bị người ta cản lại.


Trong hồ nước bắn tung tóe một mảng lớn, cùng với đó là tiếng hô hoán kinh hãi của cung nữ.


"Quý phi nương nương! Người đâu! Quý phi nương nương rơi xuống nước rồi!"


Sở Tôn Hành quay đầu đối diện với ánh mắt kinh hãi của Vân Trần, lo sợ quan hệ giữa hai người sẽ liên lụy đến y, âm thầm nghiến răng, trong khoảnh khắc người kia bảo vệ mình liền đẩy y xuống hồ.


Sự việc xảy ra chỉ trong nháy mắt.


"Tứ Điện hạ!" Lục Phúc công công sợ đến mức đi đứng không vững, ngã xuống đất còn không quên bảo thái giám xung quanh xuống cứu người, "Còn ngây ra đó làm gì, mau xuống cứu người đi!"


Thái giám đứng bên cạnh lúc này mới chậm rãi phản ứng lại, vội vàng nhảy xuống nước vớt hai người lên.


Bụng Sở Tôn Hành bị thị vệ lao tới đá mạnh một cước, lập tức không kìm được lùi lại mấy bước, đập mạnh vào hòn giả sơn phía sau. Một trận đau đớn dữ dội từ thắt lưng lan lên não, đau đến mức hắn không nhịn được r*n r* một tiếng, khóe miệng tràn ra máu, chống tay xuống đất co rúm người lại hồi lâu không động đậy được.


Thị vệ túm tóc hắn kéo người quỳ xuống đất, một cái tát giáng xuống: "Thật thà chút coi!"


"Dừng tay!"


Vân Trần thấy vậy lòng đau như cắt, vừa nói vừa muốn đứng dậy, quần áo ướt sũng dính vào người lạnh thấu xương y cũng hoàn toàn không để ý. Li phi hốt hoảng chạy tới ôm chặt y, cả người vẫn chưa hoàn hồn sau cơn kinh hãi.


Minh Quý phi được cung nữ đỡ sang một bên, nằm bệt trên đất toàn thân vô lực, nhắm chặt mắt môi khẽ run rẩy.


Thuận Đế gọi bà mấy tiếng, thấy nàng không nói được lời nào, lập tức sai người cẩn thận đưa bà về tẩm cung. Sau đó cúi mắt nhìn Sở Tôn Hành, ánh mắt chợt lạnh lẽo, tay đặt lên tay hắn, giọng điệu bình thản không mất uy nghiêm.


"Kéo xuống, đánh chết."


Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Truyện Liễm Quân Tình - Bắc Thương Thụ Story Chương 109: Họa từ trên trời rơi xuống
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...