Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 99: 099: Mì bò California


Khi Lâu Đức Dụ ra ngoài mua khoai lang, ông thoáng nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh. Cốc Kiều đang vốc nước lạnh tạt lên mặt, cố gột rửa những vệt nước mắt. Đã mấy lần cô ngỡ mình đủ can đảm bước ra khỏi nhà vệ sinh để gặp mọi người, nhưng vừa chạm tay vào nắm cửa, hốc mắt cô lại ầng ậng nước.


Những lời đã diễn tập trong đầu không biết bao nhiêu lần vẫn nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô chỉ biết nín lặng, nhưng Lạc Bồi Nhân ở đầu dây bên kia không hiểu được ẩn ý sau sự im lặng ấy. Qua điện thoại, anh vẫn bình tĩnh hướng dẫn cô những chuyện cần làm ngay lúc này.


Biết bao lần lời chia tay đã ra đến cửa miệng lại bị Cốc Kiều nuốt ngược vào trong, chỉ vì cô muốn nghe giọng anh thêm chút nữa. Mãi đến khi Lạc Bồi Nhân bảo sẽ cúp máy một lát để gọi hãng hàng không đặt vé, và nếu may mắn mua được vé hai tuần sau, anh sẽ bay về thăm cô. Dẫu thời gian eo hẹp, anh vẫn có thể ở bên cô gần hai mươi bốn giờ đồng hồ.


Gặp chuyện mà cả hai cùng cuống lên thì chẳng giải quyết được gì, nên anh cố nói bằng giọng vui vẻ:


– Thoạt nghe thấy ngắn vậy thôi chứ em thử nghĩ mà xem, mình gọi không biết bao nhiêu cuộc cho nhau mà cộng lại đâu đã đủ hai mươi bốn tiếng. Em đừng lo, đợi anh về nhé.


Hoá đơn cước gọi quốc tế hai mươi bốn tiếng chắc chắn là một con số trên trời.


Cuối cùng, lời chia tay vẫn phải khó nhọc cất lên. Cốc Kiều biết, nếu không nói lúc này thì cô sẽ chẳng bao giờ thốt ra được nữa. Những lời Cốc Kiều nói còn tàn nhẫn hơn cả những gì cô đã chuẩn bị. Nếu trước đó cô còn chừa cho mình một lối thoát, thì giờ đây cô quyết định chặt đứt mọi đường lui.


– Em chưa từng nghĩ đến việc xuất ngoại. Gia đình và sự nghiệp của em đều ở đây cả. Em biết bây giờ nói ra những lời này thì hơi quá đáng, nên em mới chần chừ mãi.


Như cảm thấy vẫn chưa đủ phũ phàng, cô nói tiếp:


– Anh họ, mình chia tay đi. Chia tay rồi, cả hai đứa mình đều sẽ sống nhẹ nhàng hơn.


Cô sẽ không còn phải dằn vặt vì thất hứa, cũng chẳng cần nơm nớp lo sợ anh biết mình đang sống chật vật. Và dĩ nhiên, anh cũng sẽ sống nhẹ nhàng hơn nhiều. Cách nhau cả một Thái Bình Dương mà vẫn phải canh cánh trong lòng về niềm vui, nỗi buồn và sự an nguy của một người là gánh nặng quá lớn, cả về tinh thần lẫn vật chất. Sau lần thất vọng này, chắc anh sẽ không phải thất vọng thêm lần nào nữa.


Từng lời bật ra khỏi miệng Cốc Kiều đầy vội vã, như thể nếu bây giờ không nói thì sẽ chẳng bao giờ kịp nữa. Cô nhắc đến khoản tiền Lạc Bồi Nhân góp vốn, cam đoan sẽ trả lại cho anh cả gốc lẫn lãi vào tháng sau. Đoán anh chắc chắn sẽ không chịu nhận, cô bèn chặn trước:


– Anh đừng từ chối, đây là số tiền em nợ anh, và bây giờ em có khả năng trả cho anh.


Đầu dây bên kia lại im lặng, một khoảng lặng rất dài. Nhưng giọng Lạc Bồi Nhân cất lên sau đó lại có chút xa lạ với Cốc Kiều.


Cô thậm chí không nghe ra chút giận dữ nào trong giọng nói của anh, chỉ có sự bình thản đến lạ lùng. Vẻ bình thản đó khiến cô bất giác nhớ lại lần đầu họ gặp mặt, khi anh giúp cô mà chẳng mảy may tỏ ra nhiệt tình.


– Coi như bù vào tiền điện thoại em trả đi. Nếu còn thừa mà em thực sự không muốn nhận, thì cứ quyên góp cho một quỹ từ thiện giúp trẻ em nghèo hiếu học nào đó cũng được.


Cốc Kiều nghe ra sự mỉa mai dành cho mình trong sự sắp đặt ấy, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó. Hình như anh chưa bao giờ nói chuyện với cô bằng giọng điệu này.


Môi Cốc Kiều mấp máy nhưng không đáp trả. Cuối cùng, sau một khoảng lặng, cô cố nặn ra một nụ cười, giọng nói cũng vút cao:


– Anh họ, chúc anh hạnh phúc, mong sau này anh sẽ sống thật tốt.


Câu nói tựa như gửi gắm vô vàn hy vọng vào tương lai. Lời chúc của Cốc Kiều là thật tâm, dù khi nói những lời ấy, khuôn mặt cô đã đầm đìa nước mắt.



Lạc Bồi Nhân không chúc phúc cô, cũng chẳng dập máy. Thời gian cứ thế trôi đi, và tiền cước điện thoại cứ tăng lên từng chút một.


Sự im lặng bao trùm không khí, bức bối đến mức khiến Cốc Kiều thấy nghẹt thở. Cô là người cúp máy trước. Sau câu tạm biệt vội vã, cô kết thúc cuộc gọi kéo dài mười tám phút hai giây. Tổng số lời họ trao đổi lần này còn chẳng bằng một cuộc trò chuyện hai phút ngày trước, vậy mà cả hai lại phung phí thời gian vào sự im lặng xa xỉ ấy. Đây cũng là lần đầu tiên cô hào phóng đến thế, trước kia cô nhất định sẽ căn đến giây thứ năm mươi chín để cúp máy, nếu không sẽ đau lòng đến mức không thở nổi vì lãng phí năm mươi bảy giây cước phí.


Sau khi tạt nước lạnh lên mặt đến lần thứ sáu, Cốc Kiều nhìn mình trong gương rồi bật cười, để lộ sáu chiếc răng.


Có lẽ qua năm sau, hoặc có lẽ chỉ tháng sau thôi cô sẽ hối hận, nhưng cô biết, ngay khoảnh khắc này mình không hối hận, và ngày mai cũng thế. Cốc Kiều cắn chặt môi, để lại một dấu răng sâu hoắm. Lần này, nước mắt đã thôi rơi.


Lâu Đức Dụ thấy mắt Cốc Kiều hoe đỏ. Ông định an ủi con gái rằng dù lần này làm ăn không thành, ít nhất hàng vẫn còn trong kho. Cùng lắm thì ông chạy đến Erenhot thêm một chuyến, chẳng cần đợi phiên tòa xét xử dài lê thê cũng có thể thanh toán nốt tiền hàng. Giai đoạn khó khăn nhất đã qua, giờ chỉ cần giải quyết xong chỗ hàng tồn là có thể thoát khỏi cảnh nợ nần.


Nhưng Lâu Đức Dụ hiểu cảm giác có rồi lại mất hoàn toàn khác với việc chưa từng có được bao giờ.


Cốc Kiều cầm lấy củ khoai lang, quay lưng đi, cúi đầu ăn. Lâu Đức Dụ chợt thấy vai cô khẽ run lên. Cô ngồi trên ghế, đưa lưng về phía ông, đôi vai không ngừng run rẩy. Chắc Cốc Kiều bị nghẹn khoai nên bắt đầu ho khan. Giữa những tiếng ho đứt quãng, Lâu Đức Dụ nghe thấy cô khen:


– Củ khoai này ngon quá ạ.


Cốc Kiều lái chiếc van vàng chở Lâu Đức Dụ ra ga tàu. Cô dặn ông:


– Bố về cứ nói với mọi người ở nhà là con vẫn ổn. Đừng lỡ miệng kẻo mẹ lại lo.


Mãi đến khi bóng dáng Lâu Đức Dụ khuất hẳn sau cổng nhà ga, Cốc Kiều mới quay lại xe, gọi điện cho Bành Châu bảo:


– Một tuần nữa mình đi Erenhot. Xe cộ anh lo nhé, phần còn lại cứ để tôi.


Toàn bộ số tiền cô kiếm được cùng phần vốn Lạc Bồi Nhân góp vào đã đổ hết vào lô áo khoác da trong kho. Trước đây, lô hàng này có thể nhanh chóng đổi thành tiền mặt. Chỉ cần ngồi trong căn phòng suite của khách sạn chờ khách tới, dù lợi nhuận trên mỗi chiếc không bằng ở Erenhot, nhưng được cái bán được số lượng lớn mà vẫn an toàn. Vậy mà giờ đây, việc kinh doanh lại hoàn toàn đình trệ. Cả khách nước ngoài lẫn các chủ xưởng gia công đều đã chứng kiến cảnh cô bị xe cảnh sát đưa đi, kể từ đó chẳng có lấy một ngày bình yên.


Cốc Kiều đành phải mạo hiểm thêm lần nữa. Cô đã thất hứa với Lạc Bồi Nhân quá nhiều, nếu giờ mà không thể thanh toán tiền hàng đúng hạn, để người ta tìm đến tận cửa chửi bới thì cuộc đời cô đúng là quá thất bại. Hơn nữa, kẻ gây sự nhiều như vậy, hàng còn nằm trong kho ngày nào là ngày đó còn rủi ro.


Bành Châu tinh ý không nhắc lại chuyện sang Mỹ gặp tên công tử bột, dứt khoát đồng ý ngay.


Cốc Kiều lại lên tiếng:


– Anh hỏi giúp tôi xem chiếc van vàng mới mua chưa được nửa năm thì bán được bao nhiêu nhé.


– Cô định bán xe à? Có bán thì cũng phải bán cái con xe nát đời tám tư của cô chứ.


– Chiếc đó tôi lái quen nên có tình cảm. À, sau này không có việc gì gấp thì đừng gọi điện cho tôi, cứ nhắn tin thôi nhé.


Cước điện thoại đắt đỏ lắm ông anh ơi!


Bành Châu câm nín.



– Bây giờ tỉ giá giữa nhân dân tệ và đô la Mỹ là bao nhiêu?


– Đô la Mỹ? Cô hỏi làm gì? Chẳng lẽ đến nước này rồi mà vẫn còn định gửi tiền cho gã bên Mỹ sao?


Bành Châu vội nuốt ngược mấy chữ “công tử bột” vào bụng. Anh ta vốn quen dùng từ này để ám chỉ những gã đàn ông khiến mình chướng mắt nhưng lại được cái tốt mã, bất kể nước da kẻ đó có thực sự trắng như cục bột hay không.


– Con mắt nhìn người của anh cũng kém thật. Có đứa con gái dại trai nào mà keo kiệt như tôi không? Tôi chỉ muốn trả lại phần vốn anh ấy đã góp thôi.


Chiếc van vàng cũ kỹ đậu trước tòa chung cư cao cấp dành cho người nước ngoài giá hai nghìn đô la Mỹ một mét vuông. Cốc Kiều cầm trong tay số đô la Mỹ vừa đổi được, định nhờ chị họ chuyển giúp cho Lạc Bồi Nhân.


Cô đứng tần ngần trước cổng hồi lâu, đến mức bảo vệ phải bước ra hỏi cô tìm ai.


Cốc Kiều chỉ thốt lên một chữ “Lạc” rồi thôi, đổi ý nói:


– Cảm ơn bác, cháu không tìm ai cả.


Cốc Kiều trả lại căn phòng suite từng thuê dài hạn. Ngày trả phòng, Bành Châu đến giúp cô thu dọn hành lý.


Trước đây, Bành Châu chẳng bao giờ ngó ngàng tới sách vở, mà có thấy cũng cố tình lờ đi. Vậy mà lần này, anh ta lại thấy trong phòng có một chồng sách về máy tính, xen lẫn vài cuốn luật dân sự và mấy tập hợp đồng mẫu. Thời điểm ấy vẫn chưa có luật riêng về hối phiếu, nên Cốc Kiều đành tra cứu luật dân sự. Dù đã thuê luật sư, nhưng ngày nào cô cũng vùi đầu vào đống sách này.


– Cô hứng thú với máy tính từ bao giờ thế? 


Bành Châu không nhớ Cốc Kiều có hứng thú gì về mảng này. Huống hồ cô còn bận hơn cả anh ta, lấy đâu ra thời gian mà hứng thú với máy tính. Trước vụ tấm séc bị phong tỏa, anh ta chỉ thấy Cốc Kiều dù bận đến mấy cũng không quên mua báo đọc mỗi ngày, chứ chưa từng thấy cô động đến trang sách nào.


Cốc Kiều không đáp, chỉ cúi đầu xếp sách vào thùng. Toàn bộ số sách này đều do Lạc Bồi Nhân tặng. Khi anh hỏi nếu được học đại học, cô muốn theo ngành gì, cô đã buột miệng nói là ngành công nghệ thông tin. Cô nói như vậy chẳng qua vì nghĩ ngành này về sau có vẻ dễ kiếm tiền, nào ngờ anh lại tưởng thật, rồi mua tặng cô cả đống sách. Thậm chí cô còn ngờ rằng, nếu lúc ấy anh dư dả tiền bạc, có khi đã mua ngay một chiếc máy tính tặng cô cũng không chừng. Giống như hồi đó Lạc Bồi Nhân tưởng cô đam mê thời trang chứ không đơn thuần chỉ muốn kiếm tiền, bèn tặng cô không biết bao nhiêu là tập ảnh mẫu. Ngay cả khi đã sang Mỹ, lúc gửi tài liệu về cho Tiêu Già, anh vẫn không quên gửi kèm cho cô vài cuốn tạp chí thời trang. Bấy giờ, hai người họ còn chưa thành đôi, và cô vẫn đang mải mê bán áo khoác da.


Bành Châu hỏi:


– Sao cô không đi Mỹ nữa?


Khi cơn giận nguôi ngoai, anh ta cũng hiểu được mong muốn đi Mỹ của Cốc Kiều. Dù sao thì bây giờ cũng có quá nhiều người muốn đến xứ cờ hoa, dẫu bản thân anh ta không thấy hứng thú, song cũng cảm thông cho mong ước của họ.


Bành Châu chưa kịp nghe Cốc Kiều trả lời thì đám gây rối đã lại kéo tới. Lần này, cô còn lao ra nhanh hơn cả anh, tay vớ lấy chiếc ghế, trông hệt như một con báo cái nhỏ đang sẵn sàng liều mạng.


Sau khi đuổi được đám người kia đi, Bành Châu ngồi phịch xuống sàn, thở hổn hển rồi buột miệng chửi:


– Mẹ kiếp, không ngờ cô cũng dữ dằn thật đấy. Thế sao hồi trước tôi đòi sống mái với bọn nó, cô lại cản tôi?


– Đánh đấm làm gì, kiện ra tòa đòi tiền mới là việc chính. Cứ động tay động chân chỉ tổ chuốc thêm phiền phức. Vào tù rồi thì còn kiện cáo gì được nữa?


– Thế ban nãy cô làm cái quái gì đấy?



– Anh lo canh chừng kho hàng cho kỹ vào, chuyện khác thì đừng bận tâm.


Dứt lời, Cốc Kiều đi gỡ tấm áp phích quảng cáo trên tường xuống. Vóc dáng người trong ảnh có năm phần giống Lạc Bồi Nhân, nhưng cũng chỉ giống đến thế mà thôi. Cô còn phải mang tấm áp phích này tới Erenhot. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được sự nhẹ nhõm sau khi chia tay, bởi đã bớt đi một người lo lắng cho cô.


Có lẽ một ngày nào đó, Cốc Kiều sẽ thấy hụt hẫng và buồn bã khi người ấy chẳng còn đoái hoài đến cô nữa, nhưng đó là chuyện của tương lai. Lúc này, cô quyết định không nghĩ đến nữa.


Trần Tinh vốn làm việc tại khách sạn này, nên vừa tan ca, cô ấy liền ghé qua căn phòng suite tìm Cốc Kiều.


– Dọn đi rồi chị định ở đâu?


Suốt nửa năm qua, Trần Tinh đã chứng kiến Cốc Kiều chuyển từ phòng thường lên phòng suite, rồi nay lại từ đó dọn ra ngoài. Cô ấy vẫn nhớ lần được bạn mời một bữa thịnh soạn ở nhà hàng Tây. Thấy bạn mình trải qua cảnh lên voi xuống chó như vậy, Trần Tinh không khỏi chạnh lòng.


Cốc Kiều bật cười đáp:


– Trời đất bao la, có đầy chỗ cho chị vùng vẫy. Rời khỏi căn phòng suite bé tí này, cuộc đời chị bỗng chốc rộng mở hơn nhiều.


Bành Châu vốn hiếm khi cười, nhưng lúc này lại vui vẻ cười bảo Trần Tinh:


– Tối nay tôi mời hai người đi ăn, không biết cô có rảnh không?


Dường như bị lây sự lạc quan của Cốc Kiều, anh ta cũng cảm thấy cùng lắm thì làm lại từ đầu thôi.


Cốc Kiều xua tay:


– Không cần mời tôi đâu, anh muốn mời Trần Tinh thì cứ mời riêng đi.


Còn chuyện Trần Tinh có đồng ý hay không thì cô không can dự được.


Cốc Kiều thầm buồn cười. Cô biết Bành Châu từng có ý với mình, nhưng cô đã thẳng thắn cho anh ta biết mình thương người khác rồi. Khi vạch rõ ranh giới như vậy, cô chẳng hề thấy áy náy chút nào. Chỉ cần từ chối dứt khoát, cô tin rồi Bành Châu sẽ sớm thích người khác. Trên đời này nhiều người như vậy, làm gì có ai cứ ôm ấp mãi một bóng hình.


Làm gì có ai cứ ôm ấp mãi một bóng hình, cô tự nhủ.


Lâu Đức Dụ trở về đúng lúc hai người họ sắp lên đường đi Erenhot.


Ông gặng hỏi:


– Sao mày định đi Erenhot mà không nói gì với bố?


Lâu Đức Dụ vốn định quay lại trông kho hàng, dù có Bành Châu canh chừng nhưng ông vẫn không yên tâm, chỉ sợ đám người kia lại mò đến phá phách. Mãi đến khi quay lại, ông mới ngã ngửa khi hay tin Cốc Kiều không sang Mỹ nữa mà lại sắp đi Erenhot.


Cốc Kiều đáp:



– Không thể bỏ hết trứng vào một giỏ được ạ.


Lâu Đức Dụ đã gặp nạn ở Erenhot một lần, nên cô không muốn đưa ông theo nữa. Trong nhà có một người mạo hiểm là đủ rồi.


– Dù muốn giữ lại mầm mống cách mạng thì cũng nên giữ đứa trẻ khoẻ như mày chứ giữ cái thân già này thì có tác dụng gì? – Nói rồi, ông vội phỉ phui mấy tiếng. – Bố con mình đều sẽ bình an vô sự. 


Thực ra, ông chẳng hề có ý định ngăn cản Cốc Kiều, bởi ông thừa biết đến Erenhot là cách tốt nhất để giải quyết mớ rắc rối hiện tại. Trong các cách giải quyết vấn đề, không có cách nào là an toàn tuyệt đối cả, chỉ đành thuê thêm vài người đi cùng để giảm bớt bất trắc mà thôi.


Lâu Đức Dụ rất muốn gặng hỏi chuyện giữa Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân, nhưng rồi lại thôi vì sợ con gái đau lòng. Thôi thì không đi Mỹ cũng tốt, cách nhau cả một Thái Bình Dương, ông không có hộ chiếu lẫn thị thực, biết lấy gì mà sang đó đỡ đần con.


Cốc Kiều đáp rất lý trí:


– Hai bố con mình chỉ cần một người đi là đủ. Bố biết con thạo việc buôn bán áo khoác da này hơn mà.


– Mày phải nghĩ cho bố với chứ, chuyến này mà bố không đi thì chẳng còn mặt mũi nào làm bố của mày nữa. Mẹ mày mà biết bố để mày đi một mình thì sau này nhà mình đừng hòng sống yên. Thôi thì coi như mày thương ông già này đi.


Mái tóc Cốc Kiều nuôi suốt nửa năm qua nay lại được cắt ngắn. Trên cổ tay cô xuất hiện một chiếc đồng hồ cơ kiểu nam. Đó là thứ cô mua trong chuyến đi Erenhot lần trước, vốn định tặng Lạc Bồi Nhân. Nhưng sau chuyến đi ấy, cô liền thuê được phòng khách sạn. Khi đó, cô cứ ngỡ mình sẽ sớm có tiền mua cho anh một chiếc xịn hơn nên chưa tặng. Giờ thì không tặng được nữa mà bỏ thì tiếc, cô đành giữ lại tự đeo.


Lần này, Cốc Kiều thuê thêm bốn người áp tải hàng. Cô không thể chịu đựng thêm bất cứ sự cố nào nữa, nên dù phải chi thêm một khoản, miễn là giảm thiểu được rủi ro, cô cũng cam lòng.


Erenhot vào thu trông khác hẳn lần trước, song trên xe chẳng ai còn tâm trạng ngắm cảnh ven đường. Bóng ma của vụ tai nạn lần trước vẫn lởn vởn trên đầu họ. Nhưng tất cả những điều đó cũng không dập tắt được sự nhiệt huyết của Cốc Kiều. Cô vẫn hăng say chào hàng áo khoác da như lần đầu tiên đến đây.


Đường về Bắc Kinh tuy gặp vài phen hú vía song cuối cùng vẫn thuận buồm xuôi gió. Xe vừa vào đến địa phận thành phố, bác tài bỗng nghe thấy cô gái tóc tém trên xe bật khóc.


Tiếng khóc vỡ òa đột ngột và dữ dội đến mức chẳng ai trên xe biết phải chen vào an ủi ra sao.


Cốc Kiều có cảm giác như mình vừa sống lại, lần này cô đã thật sự sống sót trở về.


Vì muốn đãi bác tài và mấy người áp tải một bữa, Bành Châu liền đề nghị:


– Hay là mình đi ăn mì cho chắc bụng! Mì bò California, ba tệ tám một tô, đãi mọi người thế này là có lòng lắm rồi.


Bấy giờ, mì bò California là một thương hiệu khá có tiếng trong giới đồ ăn nhanh, chẳng thua kém gì McDonald’s hay KFC.


– Mì gì mà đắt thế?


Bác tài giải thích với một người trong nhóm:


– Hàng Mỹ đấy. Cái gì của bọn Tây mới du nhập vào nước mình cũng đắt cả.


Cốc Kiều bỗng nhớ tới một người. Người ấy từng vì muốn tiết kiệm tiền cho cô mà bảo rằng California làm gì có mì bò, nếu có thì cũng chỉ bán trong khu phố Tàu, thà đi ăn mì bò kéo sợi Tây Bắc còn hơn.


Nhưng cô không nói lời nào, chỉ cúi đầu ăn hết sợi mì này đến sợi mì khác.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 99: 099: Mì bò California
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...