Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 100: 100: Vui lên nào!


Vừa từ Erenhot trở về, Cốc Kiều liền thanh toán nốt các khoản mục còn lại. Cô chỉ giữ lại mười nghìn tệ, số còn lại đều giao cả cho Bành Châu.


– Tiền hoa hồng của anh vẫn còn thiếu một ít. Tôi phải giữ lại mười nghìn để dằn túi đã. Đợi sáu trăm nghìn tệ kia giải quyết xong xuôi, tôi sẽ gửi nốt cho anh ngay.


– Cứ đợi lấy được sáu trăm nghìn kia rồi hẵng đưa tôi cũng chưa muộn! Chúng ta hợp tác làm ăn, sao lại để một mình cô gánh hết rủi ro được? Cô làm vậy thì tôi còn mặt mũi nào nữa? Cô đưa sạch tiền cho tôi rồi thì lấy vốn đâu mà xoay xở? Chỉ cần đi thêm vài chuyến Erenhot nữa thì lo gì không gỡ lại được vốn!


– Tôi không đến Erenhot nữa đâu, mà tạm thời cũng không định bán áo khoác da nữa.


– Không bán nữa? Vậy cô định thế nào? 


Bành Châu thấy Cốc Kiều chẳng việc gì phải dằn vặt vì vụ này, bởi đó hoàn toàn là do xui xẻo. Cô không hề làm gì sai, đến tấm séc nhận được cũng là thật cơ mà. Vận rủi thì ai mà tránh được, đời người mấy ai không gặp đôi lần? Cứ bước tiếp là được.


– Tôi muốn chuẩn bị kỹ càng cho vụ kiện, bắt ngân hàng nhả tiền ra bằng được. Đám lão Trạch đã để ý tôi rồi, giờ mà cố đấm ăn xôi có ngày chúng lại ngáng chân. Gần đây anh cũng nên giữ khoảng cách với tôi một chút. – Nói đoạn, Cốc Kiều mỉm cười. – Nếu anh vẫn muốn làm thì cứ lấy danh nghĩa của mình mà tiếp tục. Tôi sẽ nhượng lại miễn phí cho anh hợp đồng quảng cáo một năm mà tôi đã ký với người mẫu. Nguồn hàng thì anh theo tôi bấy lâu chắc cũng nắm rõ cả rồi.


Còn một lý do khó nói nữa là hiện tại, Cốc Kiều không tài nào ngửi nổi mùi áo khoác da heo. Một hai chiếc thì còn chịu được, chứ nhiều chiếc treo cùng một chỗ sẽ khiến cô buồn nôn. Vốn dĩ khứu giác của cô rất nhạy cảm với mùi dầu thuộc nồng nặc. Trước kia, khi đơn hàng cứ tới tấp đổ về, cô không chỉ chấp nhận việc quần áo tóc tai ngày nào cũng ám cái mùi khó phai ấy, mà thậm chí còn thấy yêu nó, thấy nó dễ chịu chẳng khác nào không khí trong lành ngoài trời. Nhưng bây giờ, chẳng hiểu sao cái mùi ấy lại trở nên gay mũi đến thế.


– Kiện tụng thì cứ giao cho luật sư lo, mình là dân ngoại đạo, có chuẩn bị cũng chẳng ích gì. Cô có nghiên cứu điều luật hối phiếu cả ngày thì cũng bằng thừa, cô có phải là người ra tòa tranh tụng đâu.


– Nhưng tôi phải hiểu nó là gì. 


Không hiểu thì làm sao chọn được luật sư phù hợp.


Cốc Kiều vốn định tiếp tục kinh doanh mặt hàng này, bởi hầu hết kinh nghiệm kiếm tiền của cô đều gắn liền với áo khoác da. Thế nhưng, khứu giác của cô lại không kiên cường bằng chủ của nó. Về phần Lâu Đức Dụ, ông buôn áo khoác da vốn chỉ để giúp cô, còn bản thân vẫn muốn tập trung cho xưởng đồ hộp hơn. Việc buôn bán áo khoác da giờ đây rủi ro hơn trước, Cốc Kiều không muốn để bố mình dính vào nữa. Vả lại, số tiền hoa hồng cô chia cho ông trước kia cũng đủ để sắm sửa thiết bị mới cho xưởng đồ hộp rồi. Lâu Đức Dụ muốn ở lại với Cốc Kiều vì không yên tâm để cô sống một mình trong căn nhà cấp bốn tồi tàn, nhưng Cốc Kiều nhất quyết giục ông về quê. Cuối cùng, cô đành nói sẽ dọn đến nhà họ Trần ở cùng Trần Tinh, bấy giờ Lâu Đức Dụ mới tạm yên lòng. Dù sao có gia đình bạn cũ trông nom cũng an toàn hơn việc để con gái ở một mình.


Sau khi tốt nghiệp, Trần Huy không đi du học Mỹ. Anh ta chỉ xin được học bổng bán phần, mà phần học phí và sinh hoạt phí còn lại là gánh nặng quá lớn đối với gia đình, nên anh ta đành chọn vào làm cho một công ty nước ngoài. Theo lời Trần Tinh, lương của anh ta bây giờ rất hậu hĩnh: mỗi tháng bốn trăm đô la Mỹ cộng thêm một nghìn nhân dân tệ, thậm chí tiền taxi đi lại cũng được công ty thanh toán. Mức thu nhập này khiến ông Trần vừa mừng vừa tủi, bởi con trai làm một tháng bằng mình cày cuốc cả năm. Cả đời ông cần mẫn như vậy mà lương lại không bằng một thằng nhóc chân ướt chân ráo mới ra trường.


Với mức thu nhập ấy, lẽ dĩ nhiên Trần Huy chẳng còn muốn tiếp tục chen chúc trong khu tập thể chật hẹp, nơi mà đến đi vệ sinh cũng phải chạy ra tận ngoài sân. Vậy là vừa lĩnh tháng lương đầu tiên, anh ta đã dọn ngay ra ngoài. Trần Tinh bèn rủ Cốc Kiều về ở cùng:


– Em thừa biết chị chẳng thèm ở phòng anh em đâu, nên em sẽ chiếm phòng anh ấy, còn chị cứ ở phòng em đi. Ai chứ chị thì quen ở phòng suite sang trọng trong khách sạn rồi, không khéo giờ lại hệt như ông anh em, chê bai cái khu tập thể này của nhà em.


– Làm gì có chuyện đó?


– Không phải thì tốt rồi. Em biết chị đâu phải kiểu người đó.


Tuy Trần Tinh hay nói xấu anh trai sau lưng, nhưng suy cho cùng họ vẫn là người một nhà, cô nàng trách móc vài câu rồi lại quay sang bênh vực:


– Thật ra anh em cũng được phết. Lĩnh lương xong là sắm sửa đủ thứ cho gia đình, cái ti vi màu này là anh ấy mua đấy. Mà chuyện anh em với nhà có xích mích cũng chẳng phải hoàn toàn do lỗi của anh ấy. Nếu nhà em có điều kiện hơn một chút, anh ấy đã chẳng đến nỗi không đi Mỹ du học được. Chị còn nhớ Châu Tri Ninh mà em từng kể không? Bà đó đi du học Mỹ rồi, đến cái trường gì mà Nam California ấy, chắc là cái chỗ bán mì bò California. Xa tít mù tắp thế, anh em còn hy vọng gì nữa. Đi làm cho công ty nước ngoài nghe thì oai thật, lương cũng cao ngất ngưởng, nhưng trong lòng anh ấy cũng sầu lắm.


Thấy sắc mặt Cốc Kiều hơi là lạ, Trần Tinh chợt nhớ ra cô và người anh họ cũng đang yêu xa bèn vội vàng chữa cháy:


– À, nhưng chuyện của chị thì khác. Anh em và Châu Tri Ninh ở trong nước dây dưa mãi cũng có nên cơm cháo gì đâu. Kể cả anh em có đi Mỹ thật thì hai người họ cũng chẳng đi đến đâu. Mà thôi… anh họ chị biết chuyện của chị chưa?


– Hai đứa chị chia tay rồi.


Trần Tinh ngỡ ngàng.


– Anh ấy là một người rất tốt.


Tốt ở điểm nào thì Cốc Kiều không nói rõ, chỉ là dường như cô đoán được lời chê bai sắp buột ra từ miệng Trần Tinh nên mới lên tiếng bênh vực trước.


Trần Tinh lè lưỡi, thầm nghĩ: “Bạn gái gặp chuyện thế này mà còn đá người ta thì tốt cái nỗi gì. Chị Kiều tuy giỏi kiếm tiền thật, nhưng mắt nhìn đàn ông chẳng ra làm sao cả.”


Nghĩ đoạn, Trần Tinh bèn an ủi cô:


– Thôi chị đừng buồn nữa. Chị yêu anh ta vào lúc anh ta đẹp trai, phong độ nhất rồi còn gì. Vài năm nữa khéo lại thành một ông chú già khú đế, nhường cho đứa khác cũng chẳng có gì phải tiếc.



Trần Tinh vẫn nhớ người anh họ không cùng huyết thống của Cốc Kiều trông đẹp trai ngời ngời. Nhưng cô nàng chợt nhận ra, lời an ủi của mình dường như chẳng có tác dụng gì.


Bà Trần vốn đã choáng váng vì mức lương tháng của con trai, giờ nghe Trần Tinh kể chuyện tấm séc trị giá sáu trăm nghìn tệ của Cốc Kiều bị đóng băng thì lại càng thấy khó tin như nghe chuyện nghìn lẻ một đêm. Muốn bị đóng băng sáu trăm nghìn tệ thì trước hết phải có sáu trăm nghìn tệ đã. Một cô gái trẻ phải giỏi giang đến mức nào mới kiếm được số tiền ấy chứ? Và phải xui xẻo đến đâu để rồi bị đóng băng toàn bộ?


Nghĩ đến sáu trăm nghìn tệ có nguy cơ mất trắng, bà Trần không khỏi xót xa dù số tiền đó chẳng liên quan gì đến mình. Bà xót của một thì xót cho Cốc Kiều mười. Bởi vậy, vừa nghe con gái định rủ cô đến ở, bà vội nói ngay:


– Con bảo con bé qua ngay đi. Ngày nào mẹ cũng nấu đồ ngon tẩm bổ cho nó. Cứ bảo là anh con dọn ra ngoài rồi, bố con thì đi công tác với sếp, nhà chỉ còn ba người chúng ta, toàn đàn bà con gái với nhau cả. Nó qua đây ở cho có chị có em, cứ coi như nhà mình là được.


Lúc gặp Cốc Kiều, bà Trần không thấy cô có vẻ gì là đau khổ sau biến cố lớn, ngược lại còn tươi cười chào “bác Trần”, khiến bà cứ ngỡ chuyện tấm séc là do Trần Tinh bốc phét. Nhưng rồi bà lại dám khẳng định Cốc Kiều thật sự đã phất lên, hoặc ít nhất từng phất lên, bởi cô đã dùng đến cả điện thoại di động.


Trần Tinh cảm thấy Cốc Kiều đã thay đổi hoàn toàn. Nếu trước kia cô lao đầu vào kiếm tiền bất chấp tất cả, thì bây giờ lại vùi mình vào sách vở với sự cuồng nhiệt không kém. Trần Tinh nhớ lại lần được Cốc Kiều mời đi ăn một bữa thịnh soạn. Suốt cả buổi, trên bàn có biết bao món đắt tiền thế mà Cốc Kiều gần như chẳng đụng đũa, chỉ bận rộn nghe và gọi điện thoại, xong xuôi lại áy náy xin lỗi bạn mình.


Thực tình, Trần Tinh chẳng thấy Cốc Kiều có lỗi gì với mình. Suy cho cùng, ngoại trừ mấy gã đàn ông luống tuổi vừa xấu xí vừa nuôi ý đồ đen tối thì cũng chẳng ai mời cô ấy đến những chốn sang trọng như thế cả. Chí ít, Cốc Kiều còn ưa nhìn hơn đám người đó nhiều, lại chẳng đòi hỏi gì ở cô ấy. Trần Tinh chỉ thấy Cốc Kiều có lỗi với cái dạ dày của chính mình mà thôi. Giàu thế rồi mà còn chẳng biết hưởng thụ bằng một phần cô ấy. Cứ mải miết kiếm tiền, ngày ngày đều cống hiến dạ dày cho cơm hộp, để rồi cuối cùng gặp một vố lừa đau đớn.


Trần Tinh còn cảm thấy bất bình thay cho bạn, cứ ngỡ Cốc Kiều sẽ suy sụp không gượng dậy nổi. Nhưng không, ngay cả khi sống nhờ nhà họ Trần, cả ngày ru rú trong căn phòng chật hẹp đọc điều luật và xem án lệ, Cốc Kiều vẫn ăn vận chỉn chu như sắp đi gặp khách hàng, thậm chí chẳng hề xuề xòa hơn một người ngày ngày phải ra ngoài đi làm như Trần Tinh.


Cốc Kiều bắt đầu vùi mình trong căn phòng nhỏ, miệt mài nghiên cứu mọi thứ liên quan đến séc, từ luật định cho đến các án lệ. Những khi mỏi mệt, cô lại giở sách và tập tranh ảnh mà Lạc Bồi Nhân gửi tặng ra xem. Nhờ đó, cô biết đến Pop Art, Graffiti và chủ nghĩa tối giản đương đại, biết đến những cái tên như Duchamp, Warhol, Basquiat. Qua những trang tạp chí cũ từ hơn một năm về trước, cô còn được chiêm ngưỡng những bộ cánh trị giá hàng nghìn đô la. Tất cả đều là quà anh tặng vì nghĩ cô hứng thú với thời trang, nhưng thuở ấy, cô còn mải mê buôn bán nên chẳng có thời gian xem kỹ. Lần gần nhất, những thứ anh gửi lại toàn sách về máy tính. Nhờ vậy, cô biết được quá trình một cỗ máy khổng lồ dần thu nhỏ lại ra sao, biết đến thư điện tử – thứ có thể giúp tiết kiệm cả một khoản cước điện thoại quốc tế, và cả những loại vi rút máy tính nữa.


Yêu một người không nhất thiết phải hiểu hết mọi thứ về họ, chỉ cần họ có một nét tính cách đủ để thu hút mình là được. Song, những kẻ đã yêu thì dường như luôn khao khát được đối phương thấu hiểu. Ngày còn bên nhau, cô luôn nghĩ mình sẽ có dư dả thời gian để hiểu anh hơn, rằng tháng ngày sau này còn dài rộng lắm…


Rồi Cốc Kiều bắt đầu cảm thấy bấy nhiêu sách vẫn chưa đủ. Ngoài việc học luật và đến văn phòng luật sư, cô dành trọn thời gian còn lại ở thư viện. Cô vẫn giữ sự tò mò mãnh liệt với vạn vật trên đời, mà sách chính là con đường tiếp thu tri thức ít tốn kém nhất. Đặc biệt là ở thư viện, nơi người ta chẳng cần tốn tiền mua sách. Sang Mỹ thì vé máy bay, ăn ở đều đắt đỏ, nhưng tìm hiểu về Thung lũng Chết trong thư viện thì lại chẳng tốn một xu.


Dẫu không chính thức cắp sách đến trường, Cốc Kiều lại sống một cuộc đời chẳng khác gì sinh viên, thậm chí còn khắc khổ hơn. Một cuộc đời mà ngoài đọc sách báo ra thì chỉ vỏn vẹn có ăn và ngủ.


Cô bắt đầu ăn mặc như một cô sinh viên, trút bỏ hết trang sức trên người. Đến thư viện thì cần gì đeo lỉnh kỉnh cho ồn ào. Bữa ăn chỉ là gói mì tôm không bao bì, nhưng cô lại cẩn trọng nghiền ngẫm từng con chữ trên sách báo. Một con đường kiếm tiền mới dần mở ra từ những trang giấy ấy. Cốc Kiều tìm đọc tất cả báo chí về ngành máy tính trong nước, lật giở từ số đầu tiên cho đến số mới nhất. Cô kìm nén khao khát được trò chuyện, ghi lại mọi thắc mắc và suy tư của mình ra giấy.


Duy chỉ một lần, những tâm tư dồn nén trong lòng không thể kìm giữ được nữa, thôi thúc cô chạy đi gọi một cuộc điện thoại quốc tế.


Chẳng còn ở khách sạn dành cho người nước ngoài, giờ đây muốn gọi điện thoại quốc tế, cô phải ra tận bưu điện. Thủ tục khá rườm rà: điền vào tờ đơn đăng ký, ghi rõ quốc gia, thành phố, số điện thoại người nhận, rồi xếp hàng chờ nhân viên tổng đài kết nối mới được nghe giọng nói từ đầu dây bên kia. Khi điền đến mục quốc gia, ngòi bút của Cốc Kiều bỗng khựng lại trên chữ “Mỹ”, đè một chấm mực đậm xuống tờ đơn đến mức làm rách toạc mặt giấy.


Chị nhân viên mặc đồng phục lên tiếng hỏi:


– Cô có gọi nữa không?


– Dạ thôi ạ.


– Nghĩ cho kỹ vào chứ, tự dưng phí mất một tờ đơn.


Cốc Kiều vừa đứng dậy, người khác đã nhanh chân thế chỗ cô ngay.


Cô dạo khắp Trung Quan Thôn hết vòng này đến vòng khác, không chỉ xem xét các dòng máy tính trên thị trường mà còn lưu tâm đến những chiếc đĩa mềm bán chạy nhất. Một chiếc đĩa mềm mỏng lét có giá ngót nghét cả trăm tệ, đắt hơn cả một chiếc áo khoác da của cô. Nếu là trước kia, hẳn cô sẽ nghĩ: “Dựa vào đâu mà đắt thế chứ? Một cái thẻ chống vi rút bán gần ba trăm tệ, chẳng phải chỉ là gắn thêm vài thứ lên tấm bảng mạch thôi sao, hét giá thế làm gì?” Nhưng giờ đây, cô lại trăn trở: “Miếng bánh béo bở thế này, liệu mình có chen chân vào được không?”


Phiên tòa bị hoãn. Ngoài việc bàn bạc vụ kiện với luật sư, Cốc Kiều còn đăng ký một lớp học vi tính. Bạn học của cô phần lớn là nhân viên thuộc các doanh nghiệp nhà nước và công ty nước ngoài. Họ đi học vì cơ quan đang chuyển đổi sang làm việc trên máy tính.


Tiêu Già không ngờ lại chạm mặt Cốc Kiều ở lớp học này. Tốt nghiệp xong, cậu được phân về viện nghiên cứu, việc đến lớp học máy tính vào Chủ nhật hoàn toàn là vì giúp một người bạn. Cốc Kiều đã cắt tóc ngắn. Lần trước gặp nhau, cô vẫn để tóc dài và ăn vận rực rỡ nom cực kỳ bắt mắt, nhưng dù thế nào đi nữa, trông cô vẫn luôn tràn đầy sức sống. Hai người đã lâu không gặp, chỉ liên lạc qua điện thoại. Tiêu Già cứ ngỡ Cốc Kiều vẫn đang mải mê bán áo khoác da, chẳng còn tâm trí cho việc khác.


Trong mắt Tiêu Già, Cốc Kiều hiện tại chỉ là cô gái kiếm tiền nhờ bán áo khoác da, từng yêu rồi lại chia tay Lạc Bồi Nhân. Vốn dĩ Cốc Kiều chẳng muốn nhắc lại chuyện tình tan vỡ của mình, nhưng hồi trước vì cô định sang Mỹ, Tiêu Già đã nhờ cô mang về giúp vài phần mềm máy tính. Nghĩ bụng cũng tiện đường, cô còn bảo cậu cứ liệt kê nhiều chút, mang một hay mười cái cũng thế cả thôi. Về sau, khi chuyến đi bất thành, cô đành nói thật với Tiêu Già. Dẫu vậy, sự thật cô tiết lộ cũng chỉ gói gọn trong việc không đi Mỹ được nữa và cả chuyện đã chia tay Lạc Bồi Nhân. Còn chuyện làm ăn, cô tuyệt nhiên không hé nửa lời, vì sợ Tiêu Già sẽ kể lại tình cảnh của mình cho Lạc Bồi Nhân. Tiêu Già giờ đây đã trở thành người đàn ông chín chắn, cậu không hề gặng hỏi cô lý do chia tay.


Gặp lại nhau ở lớp học, Cốc Kiều chủ động mời Tiêu Già đi ăn. Cô cứ ngỡ với tính cách của người bạn cũ, cậu sẽ không kìm được mà nhắc tới “anh Lạc” – người mà cô vừa mong chờ lại vừa sợ hãi phải nghe tới. Bởi lẽ, phần lớn những gì cô biết về Lạc Bồi Nhân đều qua lời kể của Tiêu Già chứ không phải từ chính anh. Nhưng Tiêu Già lại kín miệng hơn cô tưởng, suốt bữa ăn không hề đả động nửa lời đến Lạc Bồi Nhân.


Cốc Kiều không kể cho Tiêu Già chuyện tấm séc, chỉ bâng quơ nói rằng dạo này mình rất hứng thú với máy tính.


Nhưng cách Tiêu Già hiểu hai chữ “hứng thú” lại hoàn toàn khác Cốc Kiều. Cậu cho rằng ít nhất cô cũng phải có máy tính rồi thì mới gọi là hứng thú, bèn ngạc nhiên hỏi:


– Ủa, cậu vẫn chưa có máy tính à?


– Tớ có rành rẽ gì đâu, nên cũng chưa biết mua loại nào cho hợp.



Cốc Kiều chợt nhận ra người bạn cũ thực ra cũng chẳng thay đổi là bao. Hai người bèn hẹn nhau trưa hôm sau cùng đi mua máy tính.


– Tớ mới học thôi, không cần đồ xịn quá đâu, mua máy cũ là được rồi.


– Càng là người mới học như cậu càng không được mua máy cũ. Nhỡ nó dở chứng thì biết kêu ai sửa cho? Sửa hai bận là đủ tiền mua máy mới luôn rồi.


Cốc Kiều bèn nói thẳng:


– Nhưng tớ chỉ có bốn nghìn tệ thôi.


Tiêu Già không hề nhận ra Cốc Kiều đang túng thiếu, bởi nụ cười và cách ăn mặc của cô chẳng hề để lộ điều đó. Cậu khuyên Cốc Kiều nên nâng ngân sách lên một chút:


– Kiều à, tầm tiền này của cậu mà mua máy bộ thì chỉ tổ rước về một cục sắt vụn thôi.


– Nhưng tớ chỉ có ngần ấy thôi.


Tiêu Già đành chịu thua:


– Thế để tớ ráp cho cậu một bộ. Nhưng với ngần này tiền thì linh kiện không được xịn lắm đâu nhé.


Cốc Kiều rối rít cảm ơn. Cô định bảo đợi bao giờ mình thắng kiện, nhất định sẽ khao Tiêu Già một bữa ra trò, nhưng rồi lại thôi.


Tiêu Già không chỉ ráp cho Cốc Kiều hẳn một bộ máy tính mà còn tặng cô mấy chiếc đĩa mềm cậu không dùng đến, kèm theo cả chiếc thẻ chống vi rút do cậu tự chế.


– Trời, cậu tự làm được cả thẻ chống vi rút luôn á?


– Khối người làm được cái này mà. 


Tiêu Già thấy Cốc Kiều hơi chuyện bé xé ra to. Cậu thầm nghĩ, chẳng nói đâu xa, ngay cả Lạc Bồi Nhân nếu muốn cũng có thể tự chế một cái cho máy mình. Lần đầu tiên cậu tiếp xúc với phần mềm chống vi rút cũng là nhờ Lạc Bồi Nhân. Dù là phần cứng, việc này với anh cũng chẳng khó khăn gì. Hàn một cái mạch điện thì đến học sinh cấp hai cũng làm được, với dân Vật lý thì lại càng dễ như trở bàn tay. Nhưng Tiêu Già không nói ra, vì cảm thấy Cốc Kiều chẳng muốn nghe những chuyện này.


Cốc Kiều hỏi:


– Ngoài tiệm, một chiếc thẻ chống vi rút bán ngót nghét ba trăm tệ lận đấy, cậu không nghĩ đến chuyện sản xuất hàng loạt à?


Tiêu Già giải thích:


– Tự làm để dùng với sản xuất hàng loạt là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Chiếc thẻ này dùng trên máy của cậu thì ổn, nhưng cắm sang máy khác khéo lại lỗi tùm lum, lỡ làm hỏng máy người ta thì phiền phức lắm. Hơn nữa, bán thẻ chống vi rút không phải cứ trao đến tay khách là hết chuyện, còn phải lo lắp đặt, bảo trì, rồi hễ có biến thể vi rút mới thì lại phải cập nhật cho cái thẻ đó nữa.


Thị trường thẻ chống vi rút năm nay đã bị hai thương hiệu lớn thâu tóm. Tiêu Già cũng có người quen muốn nhân cơn sốt này kiếm chác một chút, nhưng sau bao công sức làm ra sản phẩm, mang đến ký gửi ở các cửa hàng cũng chỉ bán được vài chục bộ. Mà mỗi bộ bán ra, tiền họ thu về lại thua xa giá bán lẻ. Chẳng hạn, nhà phân phối bán ra ba trăm tệ nhưng trả cho người sản xuất một trăm đã là may mắn lắm rồi, so với chi phí bỏ ra thì chẳng thể gọi là lãi đậm. Dù họ có bỏ mối cho cửa hàng với giá rẻ bèo thế nào, cuối cùng nhà phân phối vẫn niêm yết giá ngót nghét ba trăm tệ. Với cùng một số tiền, cớ sao khách hàng lại không chọn mua sản phẩm của thương hiệu có tiếng hơn chứ?


Làm ra được là một chuyện, bán được hay không lại là chuyện khác.


– Bây giờ vi rút mới có lèo tèo vài loại thì phần cứng vẫn còn đất sống. Chứ sau này, thẻ chống vi rút có lẽ sẽ sớm bị phần mềm hất cẳng khỏi thị trường thôi.


Tiêu Già không hề đả động gì đến Lạc Bồi Nhân, cậu đã qua cái tuổi hễ mở miệng là nhắc đến “anh Lạc”. Tuy vậy, cậu vẫn tin rằng nhận định của Lạc Bồi Nhân là đúng. Với cái đà này, một khi vi rút xuất hiện ngày càng nhiều, phương pháp chống vi rút bằng phần cứng sẽ chẳng thể nào theo kịp tốc độ sinh sôi của chúng. Rõ ràng, phát triển phần mềm chống vi rút có triển vọng hơn phần cứng nhiều.


Cốc Kiều nắm rất rõ tâm lý của người bán hàng thông thường, bèn phản bác:


– Phần mềm thì chẳng mấy chốc là có bản lậu thôi. Một bộ phần mềm bán ba trăm tệ, kể cả người đủ tiền mua máy tính cũng sẽ thấy chát. Nhưng phần cứng thì khác.


Cô nói tiếp:


– Đằng nào tương lai cũng bị đào thải, thế thì càng phải tranh thủ hốt một mẻ ngay bây giờ chứ!


Đoạn lại nhìn thẳng vào Tiêu Già nói:


– Cậu thật sự không muốn thấy sản phẩm do chính tay mình làm ra được hàng vạn người sử dụng sao?



– Tớ không muốn dính dáng vào chuyện làm ăn, mà cũng có biết làm ăn gì đâu.


– Cậu không cần lo chuyện đó, cứ giao cho tớ. Cậu chỉ cần phụ trách mảng kỹ thuật, còn mọi việc từ vốn liếng, nguồn hàng đến khâu tiêu thụ, tớ sẽ xoay xở được hết, tuyệt đối không làm ảnh hưởng đến công việc của cậu ở viện nghiên cứu. – Cốc Kiều không hề thúc giục Tiêu Già. – Cậu suy nghĩ thêm đi, không cần trả lời tớ vội. Sau khi nghĩ thông suốt rồi, chúng ta có thể làm thử vài chiếc thẻ mẫu trước. Nếu chúng hoạt động tốt trên các máy khác, mình sẽ tính bước tiếp theo.


Cốc Kiều mang máy tính về nhà họ Trần. Vừa thấy máy, Trần Tinh đã hỏi có chơi điện tử được không, thế là hôm sau Cốc Kiều liền mua hai đĩa mềm trò chơi về cho cô ấy.


Trần Tinh không kìm được hỏi:


– Sắp ra toà rồi, chẳng lẽ chị không lo chút nào à? Nói thật chứ em còn sốt ruột thay cho chị đây này.


Cốc Kiều mở trò chơi lên, thản nhiên đáp:


– Em chơi vài ván là hết sốt ruột ngay ấy mà.


– Chị cũng đỉnh thật đấy. Đời này em chẳng phục ai, chỉ phục sát đất mỗi chị thôi.


Thật ra, Cốc Kiều lo đến mức không ngủ được, dẫu cho luật sư đã cam đoan rằng sẽ không có vấn đề gì lớn. Có những đêm vừa chợp mắt, cô đã mơ thấy sáu trăm nghìn tệ kia một đi không trở lại, rồi giật mình hét lên, tỉnh dậy phải vội bịt miệng mình lại vì sợ đánh thức mọi người. Cốc Kiều mua rất nhiều trò chơi, nhưng chính cô lại chưa từng chơi lấy một lần.


Cốc Kiều đã ở nhà họ Trần một thời gian nhưng chỉ mới gặp Trần Huy đúng một lần.


Hôm đó, Trần Huy mặc bộ vest chỉn chu, bên ngoài khoác áo măng tô, trông khác hẳn so với lần gặp trước. Có lẽ đã nghe Trần Tinh kể về chuyện tấm séc, anh ta bèn hỏi:


– Có cần anh giúp gì không?


Đây không phải một câu hỏi xã giao. Nếu Cốc Kiều gật đầu, Trần Huy chắc chắn sẽ giúp đỡ. Anh ta cảm thấy đồng cảm sâu sắc với cô. Có lần, Châu Tri Ninh đã vô tình buột miệng thắc mắc trước mặt anh ta, rằng không hiểu tại sao anh Bồi Nhân của cô ta lại đi thích một người như Cốc Kiều. Bấy giờ, Trần Huy chẳng những không hùa theo mà còn chủ động lảng sang chuyện khác. Ở một góc độ nào đó, anh ta cảm thấy mình và Cốc Kiều mới thực sự là cùng một loại người.


Cốc Kiều mỉm cười đáp:


– Em cảm ơn anh ạ.


Cô hoàn toàn không có ý nhờ vả gì cả.


Phiên tòa vốn được ấn định vào mùa thu nhưng lại bị hoãn tới tận đầu đông. Dù Cốc Kiều đã nói không cần, Lâu Đức Dụ vẫn nhất quyết đến dự.


Tại tòa, Cốc Kiều không dám lơ là một phút nào, dù luật sư cô thuê đã làm việc vô cùng chuyên nghiệp và đúng như kỳ vọng.


Vụ án được dời sang một ngày khác để tuyên án. Cốc Kiều và Lâu Đức Dụ vừa bước ra khỏi tòa đã bị đám người gây sự trước kia vây kín, trong đó có cả ông chủ Trạch.


Lâu Đức Dụ đã chuẩn bị sẵn tinh thần lao vào sống mái với họ.


Cốc Kiều đã chán ngấy cảnh dây dưa không dứt này, bèn lên tiếng:


– Nếu tôi lừa của bất kỳ ai dù chỉ một xu thì tôi ra đường sẽ bị xe cán chết, cả đời này làm ăn thất bát, kiếm được đồng nào cũng tiêu tan hết! Ở đây có ai dám thề không? Có ai dám thề rằng nếu mình vu khống cho tôi thì sẽ không được chết tử tế không!


Cốc Kiều nhìn xoáy vào ông chủ Trạch, gằn giọng hỏi:


– Ông chủ Trạch, ông có dám thề không? Rằng nếu ông đổ oan cho tôi thì cả đời này, của cải ông làm ra sẽ mất trắng!


Lời thề độc vốn chẳng dễ khiến người ta tin, nhưng giọng điệu của Cốc Kiều lại mang sức nặng lạ thường, khiến những lời chỉ trích ồn ào từ đám đông phút chốc phải im bặt.


Mặt Lâu Đức Dụ đỏ bừng, ông gào lên:


– Các người còn có lương tâm không hả? Ngày nào cũng bu vào bắt nạt một con bé mới hơn hai mươi tuổi đầu! Để tôi nói cho các người biết tại sao Cốc Kiều lại nhận được tấm séc thật! Là vì nó thà làm mếch lòng người khác, thà bỏ lỡ chuyện làm ăn chứ nhất quyết phải ra ngân hàng kiểm tra cho bằng được! Nó làm thế không phải vì khôn lỏi, mà vì nó sợ bị lừa! Bốn năm trước, chính tôi đã bị người ta lừa rồi đẩy cả nhà vào cảnh nợ nần chồng chất, rồi vì hèn nhát, nhu nhược, không dám đứng ra gánh vác mà tôi trốn chui trốn lủi bên ngoài không dám vác mặt về quê, để mặc vợ con ở nhà xoay xở! Các người nói nó còn trẻ mà kiếm được nhiều tiền như thế chắc chắn là làm ăn phi pháp ư? Sư bố nhà các người! Nó còn trẻ thế đã phải bươn chải mưu sinh là vì có một thằng bố vô dụng là tôi đây. Nhà tôi nợ ngập đầu ngập cổ, khiến nó không còn cách nào khác, mới phải bỏ học ra đời kiếm tiền!


– Bố à! 


Lâu Đức Dụ có dằn vặt mấy chăng nữa thì cũng không cần phải vạch áo cho người xem lưng như thế chứ?



– Nó có được ngày hôm nay là nhờ nó cần cù, thông minh và giỏi ngậm đắng nuốt cay! Trước khi các người ngày nào cũng đến đây quấy phá, nó làm ăn có thua kém ai không? Các người kiếm cớ gây sự, chẳng phải vì cho rằng nó lừa đảo, mà là vì ghen ăn tức ở khi thấy một đứa con gái còn trẻ chẳng những giỏi kiếm tiền mà còn thông minh hơn mình! Nhưng tôi nói cho mà biết, nó không chỉ thông minh hơn các người, mà những nỗi khổ nó đã trải qua, có cho vàng các người cũng chẳng dám nếm thử! Con gái con đứa một mình dám theo xe tải hàng lên tận Erenhot, đến ngủ còn chẳng dám chợp mắt. Mỗi lần thấy nó như vậy, tôi chỉ muốn tự vả vào mặt mình mấy cái. Nếu ngày xưa tôi không bị lừa, con gái tôi bây giờ đâu phải khổ sở thế này? Tôi cũng từng bị lừa nên thừa hiểu các người nghĩ gì. Có lúc chỉ muốn lao đầu vào xe chết quách cho xong, chỉ biết tự chửi mình sao mà ngu thế, chỉ muốn băm vằm cái thằng lừa đảo đó ra!


Nói đến đây, mắt Lâu Đức Dụ long lên sòng sọc như thể đang đối diện với kẻ lừa mình năm xưa.


– Nhưng các người phải tìm đúng thằng lừa đảo mà trút giận chứ! Chỉ để hả giận mà ngày nào cũng đến đây l*m t*nh làm tội một đứa con gái vô tội, các người không thấy thất đức sao? Tôi đây làm bố chẳng ra gì, nhưng kẻ nào gây sự với con gái tôi, tôi quyết liều mạng với kẻ đó! Ai trong các người mà chẳng có con có cái, thử nghĩ xem con mình bị người ta bắt nạt như thế, các người có để yên không? Đứa nào dám động đến một ngón tay của con gái tôi, tôi sống mái với nó tới cùng!


Bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu của Lâu Đức Dụ cứ thế tuôn ra hết. Ông luôn cảm thấy mọi bất hạnh mà Cốc Kiều phải gánh chịu sau năm mười tám tuổi đều do mình mà ra, bởi vậy ông có nghĩa vụ phải đứng ra che chở cho con gái vào lúc này.


Đây là lần đầu tiên Bành Châu được nghe ngọn nguồn chuyện Cốc Kiều đi buôn. Anh ta không thể ngờ rằng một cô gái hoạt bát, hay cười như cô lại có quá khứ chông gai đến vậy.


Cốc Kiều nhìn Lâu Đức Dụ. Cô cứ ngỡ chuyện nợ nần năm xưa đã dần phai nhạt trong tâm trí ông khi kinh tế gia đình khấm khá hơn.


Cơn giận trong cô ngược lại đã bị ngọn lửa thịnh nộ của Lâu Đức Dụ dập tắt, bởi luôn phải có một người giữ được cái đầu lạnh. Cô giơ tờ báo trong tay lên, cất giọng rành rọt:


– Tôi đã đăng báo tìm kẻ lừa đảo mọi người rồi đây. Chưa biết có kết quả gì không, nhưng còn hơn là gây khó dễ cho người vô tội. Nếu tôi muốn lừa đảo, thì ngay từ lần đầu tiên đến Erenhot tôi đã làm rồi. Hồi đó trong tay tôi chẳng có gì ngoài con xe van vàng cũ rích. Muốn lừa đảo thì tôi đã ôm tiền hàng cao chạy xa bay từ lâu rồi. Tôi nói những điều này không phải để chứng tỏ mình tốt đẹp cỡ nào, mà chỉ muốn mọi người hiểu rằng: tôi không có lý do gì để đi lừa người khác cả.


Cốc Kiều mỉm cười, nói tiếp:


– Tôi biết có người sẽ thắc mắc, nếu không phải kẻ lừa đảo thì tại sao bị người ta gây khó dễ thế này mà vẫn cười được? Chính vì càng khó khăn lại càng phải cười. Những ngày tháng khốn đốn như mọi người bây giờ, tôi cũng từng nếm trải, nhưng rồi tôi cũng đã vượt qua. Tôi tin mọi người đều là người lương thiện, sẽ không vu oan cho người vô tội. Khó khăn chỉ là tạm thời, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.


Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng thực chất tay Cốc Kiều đang không ngừng run rẩy. Cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần ăn thua đủ với họ, bởi cô không tin những kẻ đã chèn ép mình bấy lâu nay sẽ chịu dừng lại chỉ vì mấy lời này.


Vì đám đông tụ tập quá lâu, cảnh sát đã phải đến vãn hồi trật tự. Ông chủ Trạch bước đến trước mặt Cốc Kiều, cơ mặt giật giật như định nói gì đó rồi lại thôi. Cuối cùng, lão chẳng nói chẳng rằng, quay lưng bước đi, bóng lưng trông hơi còng xuống, rồi bảo những người đi cùng mình:


– Thôi, đừng làm trò cười cho thiên hạ nữa, về cả đi! Bắt nạt một đứa con gái cũng chẳng có gì hay ho!


Trong lúc chờ phán quyết chính thức của toà án, Cốc Kiều quyết định đến Thâm Quyến một chuyến. Sau khi đã sục sạo khắp các ngõ ngách ở Trung Quan Thôn, giờ cô muốn đến Hoa Cường Bắc xem thử. Bấy giờ, tuyến đường sắt Bắc Kinh – Cửu Long vẫn chưa thông, nên muốn đến Thâm Quyến, cô phải đi tàu hỏa tới Quảng Châu trước.


Cầm giấy thông hành trên tay, Cốc Kiều bắt xe buýt từ Quảng Châu đi một mạch đến Thâm Quyến. Thời tiết ở đây ấm hơn miền Bắc rất nhiều, cô vừa xuống xe là mồ hôi đã vã ra như tắm.


Đúng lúc Cốc Kiều vừa qua trạm kiểm soát biên phòng để vào Thâm Quyến thì Tiêu Già gọi tới. Chiếc điện thoại di động của cô được bọc kín mít, tiếng chuông cũng bị từng lớp vỏ bọc chặn lại. Cốc Kiều liếc nhìn số máy gọi tới rồi vội tìm một bốt điện thoại công cộng gọi lại. Cước phí di động vốn đã đắt đỏ, phí chuyển vùng lại càng cắt cổ hơn.


Bị Cốc Kiều thuyết phục mãi, cuối cùng Tiêu Già cũng xiêu lòng đồng ý:


– Tớ có thể làm thử vài chiếc thẻ mẫu trước xem sao.


Cốc Kiều lập tức mặc định hai bên đã trở thành đối tác, cô lập tức hỏi ngay:


– Cậu cần những linh kiện gì?


Cốc Kiều cầm cuốn sổ nhỏ, lân la khắp chợ SEG để xem linh kiện và hỏi giá gia công. Trong sổ đã ghi sẵn mức giá ở Trung Quan Thôn để cô tiện bề so sánh.


Giữ đúng cam kết trước đó, Cốc Kiều một tay lo liệu mọi bề, từ thu mua nguyên liệu, thiết kế bao bì cho đến tìm xưởng gia công. Tuy nhiên, do kinh phí eo hẹp, họ chỉ có thể sản xuất thử một lượng thẻ mẫu ít ỏi.


Mãi đến trước Tết Nguyên đán, phán quyết mới được đưa ra. Cốc Kiều nhờ đó mà rút được sáu trăm nghìn tệ của mình cùng khoản lãi do bị chậm thanh toán từ ngân hàng.


Tết năm 1993, Cốc Kiều không về quê mà thực hiện được tâm nguyện bấy lâu là đón cả gia đình lên thành phố. Cô cố ý đặt phòng ở khách sạn, dù biết cả nhà không muốn mình tiêu pha tốn kém.


– Đợi sang năm con mua nhà rồi thì mình sẽ không phải tốn khoản này nữa đâu ạ!


Khi cả nhà cùng đi tham quan Cố Cung, Cốc Kiều chợt nhớ về lần cùng Lạc Bồi Nhân tới đây ngắm ráng sáng. Cô vẫn nhớ như in cảnh hai người ngắm mây xong, thong dong dạo bước ra ngoài, lòng nhẹ tênh không chút vướng bận.


Như mọi điểm du lịch khác, nơi đây cũng không thiếu đám thợ chụp ảnh chèo kéo khách. Chẳng mấy chốc, một người đàn ông trung niên đã chạy lại mời mọc họ chụp ảnh chung. Dù thấy giá đắt đến vô lý, Cốc Kiều vẫn đồng ý ngay. Cô còn cẩn thận dặn người kia phải chụp cho thật đẹp, nào ngờ tấm hình chung duy nhất của họ lại trông chẳng ra làm sao. Lạc Bồi Nhân đã sống ở thành phố này hơn hai mươi năm, vậy mà vẫn chiều theo ý cô để chụp một tấm ảnh đậm chất du khách thế này.


Lần này, Cốc Kiều cầm máy ảnh theo để chụp cho gia đình. Cô nhìn qua khung ngắm, mỉm cười giục:


– Cả nhà mình cười tươi lên nào!


Nghe lời cô, ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 100: 100: Vui lên nào!
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...