Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa


Cốc Kiều tự nhủ, có lẽ ý trời đã định cô phải sang Mỹ. Thị thực đã cầm trong tay, biết đâu tấm séc cũng sắp được gỡ phong tỏa.


Trên đường cô lái chiếc van vàng về nhà, mưa vẫn quất lộp độp vào cửa kính.


Ngay hôm sau buổi phỏng vấn thành công, Cốc Kiều đổ bệnh vì dầm mưa. Suốt hai mươi mốt năm qua, cô vốn rất ít khi ốm vặt, nhưng có lẽ do tinh thần sa sút khiến sức đề kháng suy giảm, vi rút mới thừa cơ xâm nhập.


Cô còn trấn an Lâu Đức Dụ rằng chỉ cần tấm séc là thật thì sớm muộn gì cũng lấy được tiền. Nếu thương lượng không thành công thì kiện ra tòa, chẳng qua là tiền về chậm hơn chút thôi. Nghe vậy, Lâu Đức Dụ cũng khuyên Cốc Kiều nên nghĩ thoáng ra.


Công ty Liên Hưng phát hành tấm séc của Cốc Kiều đang vướng vào nghi án lừa đảo. Tính ra cô vẫn còn may mắn chán, vì tấm séc Liên Hưng đưa cho cô là thật, trong khi những người khác đã nhận phải séc giả, chẳng hạn như ông chủ Trạch. Người đứng ra tố cáo Liên Hưng lừa đảo chính là lão. Ngay khi phát hiện mình bị lừa, lão lập tức báo án và yêu cầu phong tỏa toàn bộ tài sản của Liên Hưng. Lệnh phong tỏa này nghiệt ngã ở chỗ nó áp dụng cho cả những tấm séc thật đã phát hành, khiến Cốc Kiều cũng không thể rút được tiền.


Cảnh sát kinh tế đến tìm Cốc Kiều đúng lúc cô đang ho sù sụ. Họ đến mời cô phối hợp điều tra về vụ lừa đảo của công ty Liên Hưng, nhưng qua giọng điệu của họ, Lâu Đức Dụ nhận ra họ ngờ rằng con gái mình không chỉ đơn thuần là một nạn nhân.


Ông vội nói:


– Mấy cán bộ ơi, chuyện này tôi biết rõ lắm, để tôi đi thay cho. Con Kiều nhà tôi đang sốt cao, còn sức đâu mà nói năng gì nữa.


Cốc Kiều ho một tiếng, gắng gượng nở nụ cười:


– Bố, chuyện này con rõ nhất. Bố cứ ở nhà lo buôn bán đi, mà từ giờ mình chỉ nhận tiền mặt thôi đấy.


Nói rồi, cô quay sang cười với hai viên cảnh sát:


– Mấy anh đợi em một lát, cho em uống ngụm nước đã. Cổ họng em khô quá, sợ lát nữa nói không ra hơi.


Cốc Kiều bước ra khỏi khách sạn. Trước khi lên xe cảnh sát, cô ngước lên nhìn và thấy một bầu trời nắng đẹp. Cơn mưa rả rích từ đêm qua đến tận sáng nay đã gột rửa vạn vật, khiến cảnh sắc xung quanh đều trở nên tươi mới.


Phải đến khi tới phòng cảnh sát kinh tế, Cốc Kiều mới biết người tố cáo mình chính là ông chủ Trạch.


Lúc này ông chủ Trạch đã quên bẵng chuyện chính mình từng chủ động tìm đến Liên Hưng hợp tác, cũng quên luôn việc mình đã dăm lần bảy lượt mời gã giám đốc bên đó ăn uống hát hò để giành giật mối làm ăn của Cốc Kiều. Giờ đây, trong đầu lão chỉ còn lởn vởn một câu hỏi duy nhất: Tại sao tấm séc của Cốc Kiều là thật, còn của lão lại là giả? Lão đinh ninh rằng Cốc Kiều đã cấu kết với bọn khốn bên Liên Hưng giăng bẫy lừa tiền mình.


Ông chủ Trạch vốn đã có chút ngần ngại khi gã giám đốc Liên Hưng đòi thanh toán bằng séc, bởi dù sao đây cũng là khoản tiền lên tới năm trăm nghìn tệ. Nhưng gã khốn đó đã trấn an lão rằng gã trước nay vẫn luôn giao dịch theo cách này, Cốc Kiều đã làm ăn với gã mấy vụ lớn hơn nhiều và đều dùng séc cả. Gã còn dọa rằng nếu ông chủ Trạch không chịu thì gã sẽ tìm Cốc Kiều. Thấy lão vẫn còn do dự, gã liền bồi thêm một câu đầy vẻ kẻ cả:


– Làm ăn quan trọng nhất là tin tưởng lẫn nhau. Giữa chúng ta mà không có nổi chút lòng tin ấy thì khỏi hợp tác làm gì. Vả lại, tôi thiếu gì chút tiền lẻ của ông, riêng cái xe tôi lái đã hơn đứt tiền hàng của ông rồi.


Mà gã lái một chiếc Audi hẳn hoi.


Trước ngày séc đáo hạn, do cần tiền gấp nên ông chủ Trạch mang ra ngân hàng chiết khấu, lúc này mới tá hỏa phát hiện đó là séc giả. Gã giám đốc Liên Hưng đã cao chạy xa bay, chiếc Audi cũng mất hút, còn văn phòng vốn dĩ đi thuê thì sắp hết hạn hợp đồng. Giờ nơi đó chỉ còn trơ lại một cô thư ký, nghe đâu cũng bị nợ lương. Trước cửa công ty họ, ngoài đám chủ nợ còn có cả dân đòi nợ cờ bạc tụ tập. Ông chủ Trạch không phải nạn nhân duy nhất, tổng số tiền lừa đảo lên đến mấy triệu tệ. Trớ trêu thay, tài khoản ngân hàng bị phong tỏa chỉ còn vỏn vẹn sáu trăm nghìn tệ, trùng khớp với số tiền trên tờ hối phiếu của Cốc Kiều.


Vì Cốc Kiều liên tục chạy đôn chạy đáo giữa ngân hàng và tòa án để xin gỡ phong tỏa, nên với tư cách người có quyền lợi liên quan trong vụ án, ông chủ Trạch cũng nắm được tình hình. Lão thầm tính toán: nếu Cốc Kiều rút được khoản tiền này thì tiền mình bị lừa xem như mất trắng.


Càng ngẫm, ông chủ Trạch càng thấy kỳ lạ, bèn cho rằng Cốc Kiều không thể nào vô tội được. Dựa vào đâu mà cô lại nhận được séc thật? Sao lại đòi rút tiền đúng vào thời điểm này? Biết đâu cô và đám lừa đảo kia vốn cùng một giuộc cũng chưa biết chừng.


Dĩ nhiên, đó chỉ là suy đoán chủ quan của ông chủ Trạch, hoàn toàn không có bằng chứng xác thực.



Cốc Kiều lại có đủ lý lẽ để phản bác. Giữa cô và bên Liên Hưng chỉ tồn tại quan hệ hợp tác thuần túy, chưa từng ăn chung lấy một bữa cơm. Mỗi lần nhận séc, cô đều đích thân ra ngân hàng kiểm tra thật giả chứ không chỉ gọi điện xác nhận số sê-ri, chính sự cẩn trọng đó đã khiến Liên Hưng không dám đưa séc giả cho cô. Sở dĩ Cốc Kiều cần trọng như thế đơn giản là vì cô quá sợ bị lừa. Hơn nữa, ngày cô nhận séc cũng sớm hơn ông chủ Trạch, có lẽ khi ấy đám lừa đảo ở Liên Hưng còn chưa nảy sinh ý định làm séc giả để chiếm đoạt tiền.


Dù Cốc Kiều đã được cảnh sát cho về sau khi triệu tập, ông chủ Trạch vẫn không vì thế mà tin cô vô tội. Lão không tin, và cũng không muốn tin, bởi một khi đã tin, số tiền kia của lão e rằng sẽ một đi không trở lại. Một kẻ lừa đảo lại dính vào cờ bạc, dù có bị tóm cổ cũng chẳng biết đòi lại được bao nhiêu. Tuy Cốc Kiều không rút được tiền thì số tiền trong tài khoản của Liên Hưng cũng chẳng đủ chia cho tất cả nạn nhân, nhưng méo mó có hơn không. Lão thà chấp nhận chia chác chút đỉnh còn hơn trơ mắt nhìn tiền của mình mất trắng, trong khi con ranh họ Cốc kia lại chẳng mất lấy một xu.


Lời lẽ của ông chủ Trạch mang tính kích động mạnh, khiến một số chủ nợ khác của Liên Hưng cũng bắt đầu tin rằng có thể cạy miệng Cốc Kiều moi ra chút tin tức, thậm chí có người còn tin rằng trong tài sản của cô có một phần tiền họ bị lừa. Xét cho cùng, Cốc Kiều là người duy nhất giữ séc thật, lại đang khởi kiện để gỡ phong tỏa tài khoản hòng rút toàn bộ số tiền bên trong. Hành động này chẳng khác nào dập tắt hoàn toàn hy vọng đòi lại tiền của những người khác.


Gã giám đốc họ Vương của Liên Hưng thì bặt vô âm tín, còn địa chỉ của Cốc Kiều lại cố định. Ngày nào đám chủ nợ cũng kéo đến căn phòng suite cô thuê để thăm hỏi, kẻ này vừa đi, người khác lại tới. Vì mỗi lần là một gương mặt khác nhau nên dù có gọi bảo vệ hay báo cảnh sát cũng chẳng ăn thua. Đã mở cửa làm ăn, nếu ngăn cản đám người này thì cũng đồng nghĩa với việc chặn luôn cả khách hàng. Bọn họ kh*ng b* Cốc Kiều bằng đủ mọi cách, từ máy nhắn tin, điện thoại di động cho đến cả điện thoại bàn của khách sạn. Số liên lạc của cô thậm chí còn bị dán chi chít trên các cột điện, bên mấy mẩu quảng cáo khác.


Lâu Đức Dụ từng nếm trái đắng vì tội đánh người nên chỉ có thể hết lần này đến lần khác giải thích đến khô cả cổ. Nếu không có Cốc Kiều can ngăn, Bành Châu đã sớm lao vào ăn thua đủ với bọn họ. Cốc Kiều nhận ra, nói lý lẽ chẳng xong, mà động chân động tay lại càng không giải quyết được vấn đề. Nếu xảy ra xô xát thật, bên mình thế cô sức yếu, chắc chắn sẽ chịu thiệt. Lâu Đức Dụ vốn đang sống bên xóm trọ tập thể, nhưng vì lo Cốc Kiều gặp chuyện không may nên ngày nào ông cũng đến ngủ trên sô pha trong căn phòng suite của cô.


Vụ lùm xùm này khiến công việc kinh doanh của Cốc Kiều gần như đình trệ. Hàng tồn chất đống trong kho không bán được, trong khi hạn thanh toán cho các xưởng gia công đã cận kề. Vốn dĩ, chỉ cần bán hết số hàng này thì việc xoay vòng vốn chẳng thành vấn đề, nhưng giờ đây, khách mua đều bị những vị khách không mời mà đến kia dọa cho chạy mất dép.


Cốc Kiều vốn đinh ninh rằng, dù tấm séc kia tạm thời chưa được gỡ phong tỏa thì việc kinh doanh ít nhất vẫn có thể duy trì, dòng tiền mới vẫn sẽ đổ về. Nào ngờ, giờ đây tiền chỉ thấy ra chứ chẳng thấy vào, cộng thêm hóa đơn điện thoại cũng ngày một tăng cao. Cô không dám lờ đi bất cứ cuộc gọi nào vì sợ bỏ lỡ khách hàng tiềm năng. Thế nhưng, hễ nhấc máy lên là chẳng thấy mối làm ăn đâu, chỉ toàn phải nghe những lời lẽ độc địa.


Từ lúc đậu phỏng vấn đến khi nhận được thị thực cũng mất một khoảng thời gian. Cốc Kiều gọi điện cho Lạc Bồi Nhân, báo rằng cô định tranh thủ về quê một chuyến nên sẽ không có cách nào liên lạc với anh được. Kỳ thực, cô cũng chẳng biết phải nói gì với anh. Nói dối thì không thể, mà nói thật lại chẳng đành.


Cốc Kiều thực sự rất muốn trút cạn bầu tâm sự với Lạc Bồi Nhân cho nhẹ lòng. Cô lại nhớ đến viễn cảnh Lạc Bồi Nhân từng vẽ ra: sang Mỹ đoàn tụ cùng anh, làm một cô sinh viên an nhàn, không vướng bận chuyện cơm áo gạo tiền, mối bận tâm lớn nhất chỉ xoay quanh chuyện thi cử.


Giờ đây, lựa chọn ấy khiến lòng Cốc Kiều lung lay hơn bao giờ hết. Cô sợ rằng lần tới, khi Lạc Bồi Nhân lại ngỏ lời, cô sẽ không cầm lòng được mà gật đầu đồng ý. Vào những lúc yếu lòng, con người ta khó mà cưỡng lại khao khát tìm một bờ vai để nương tựa, dẫu cho bờ vai ấy còn chưa tròn hai mươi ba tuổi.


Cơn cảm cúm của Cốc Kiều cứ kéo dài mãi không khỏi. Cô không hiểu tại sao trận ốm vặt này lại dai dẳng đến thế, như thể cố tình chống lại ý trời. Lâu Đức Dụ vốn không muốn cô sang Mỹ, nhưng sự thể đến nước này cũng đành khuyên cô nên sang đó giải khuây.


Dĩ nhiên, ông cũng muốn Cốc Kiều đi lánh nạn một thời gian. Ông bảo cô cứ yên tâm, ông sẽ giúp cô trông chừng, lúc về đảm bảo không thiếu thứ gì.


– Thôi được rồi, con sẽ qua Mỹ xả hơi một chuyến. Bố cũng đừng giúp con trông coi gì cả, nhân lúc rảnh rỗi, tòa lại chưa xét xử, bố cứ tranh thủ về quê thăm nhà đi, mọi người ở nhà chắc nhớ bố lắm rồi.


Lâu Đức Dụ lo lắng nói:


– Nhưng phải có người để mắt đến chuyện làm ăn chứ…


– Kể cả con có thắng kiện, đám người này cũng chẳng để con yên đâu.


Thậm chí họ sẽ còn quá quắt hơn. Cốc Kiều nặn ra một nụ cười gượng gạo. Dù cô có chuyển đi nơi khác thì vẫn phải quảng cáo và công khai thông tin liên lạc để khách hàng biết đến mình. Chỉ cần ai đó muốn tìm cô, kiểu gì cũng sẽ  tìm ra. 


– Dạo này con cũng mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một thời gian, coi như nhường cơ hội kiếm tiền cho người khác. Chẳng phải họ hay đến đây gây rối sao? Con sẽ trả phòng, xem họ đến đâu mà gây sự được nữa? Công việc làm ăn cũng tạm dừng luôn ạ.


Cốc Kiều vốn định cuối năm mới chia hoa hồng cho Lâu Đức Dụ, nhưng giờ cô quyết định đưa luôn để ông có vốn lận lưng về quê. Với số tiền này, ông có thể mua thiết bị làm đồ hộp để mở rộng sản xuất, hoặc dùng vào việc khác cũng được.


Dù Cốc Kiều đã thuyết phục được Lâu Đức Dụ về quê, nhưng ông lại nhất quyết không chịu nhận tiền.


– Tiền này mày cứ giữ lấy mà trả nợ cho người ta.


– Bố đừng lo chuyện đó, bố thấy con có phải đứa ưa quỵt nợ không? Chỉ cần tấm séc kia được gỡ phong tỏa là con sẽ thanh toán nốt cho người ta ngay. Bố yên tâm, con tuyệt đối không nợ ai một xu. Tấm séc của con là thật một trăm phần trăm, kiểu gì cũng rút được tiền. Lão Trạch kia sở dĩ cứ xúi người đến phá con chẳng qua là vì lão sợ con rút hết tiền ra thì lão sẽ chẳng xơ múi được gì thôi.


Thoạt đầu, Cốc Kiều chẳng hiểu tại sao lão già đó không đi tìm tên khốn kiếp đã lừa mình, mà cứ một mực quy chụp cô và gã kia là một bọn, rồi xúi giục hết người này đến người khác tới gây sự với cô.



Giờ thì Cốc Kiều đã vỡ lẽ ra. Cho dù không phải vì số tiền bị phong tỏa trong ngân hàng thì việc xúi giục người khác đến phá đám cô cũng mang lại cho lão lợi ích vô cùng thiết thực. Hễ cô bớt đi một mối làm ăn là ông chủ Trạch sẽ có thêm một khách hàng. Không còn cô cạnh tranh, lão có thể ép giá mua xuống một hai tệ và nâng giá bán lên một hai tệ, lợi nhuận cứ thế mà sinh sôi, nhàn hạ hơn nhiều so với việc lặn lội đi đòi tiền một kẻ chẳng biết đang trốn ở xó xỉnh nào.


Lâu Đức Dụ nhất thời không nói nên lời, bởi kẻ từng quỵt nợ năm xưa chính là ông.


– Bố về trước đi ạ. Nếu không muốn nghỉ ngơi thì bố lo kinh doanh xưởng đồ hộp cho tốt vào. Chẳng phải bố từng bảo sau này xưởng khấm khá sẽ cho con làm giám đốc sao? Con vẫn đang chờ đấy, bố đừng bắt con phải đợi dài cổ nhé.


Cốc Kiều tất toán tiền lương cho kế toán và phiên dịch, còn không quên gửi tặng mỗi người một phong bao lì xì hậu hĩnh.


Bành Châu hậm hực nói:


– Mẹ kiếp, lũ chúng nó còn dám vác mặt đến đây gây sự, tôi quyết sống mái với từng thằng một. Bị lừa cho đần mặt ra mà không biết đường đi tìm thằng chủ mưu, lại cứ chĩa mũi dùi vào chúng ta! Tiên sư cái thằng Trạch già, cái đầu đó mà dùng để làm ăn đàng hoàng thì đã chẳng bị người ta lừa nhận tấm séc giả.


Có Lâu Đức Dụ ở đó, Cốc Kiều chỉ mỉm cười bảo:


– Tạm nghỉ một thời gian cũng tốt, tôi muốn xả hơi từ lâu lắm rồi.


Có bố ở bên, cô vẫn còn điều lo ngại, bởi không thể để cả hai người trong nhà cùng gặp nguy hiểm được.


Bành Châu không nhìn thấy cái nháy mắt ra hiệu của Cốc Kiều, ngỡ cô định buông xuôi thật nên cười khẩy nói:


– Xả hơi cái gì? Cô định sang Mỹ tìm thằng công tử bột kia chứ gì! Tiếng Anh thì bập bẹ, cẩn thận có ngày bị nó bán đi mà còn hớn hở đếm tiền hộ đấy! Cô thông minh là thế mà chuyện này cũng không nghĩ ra à? Hồi trước tôi đưa cô xem sách của cái ông họ Châu gì đó, chẳng phải cô còn mạnh miệng bảo có gì ghê gớm đâu, đợi cô phất lên rồi thì nhà xuất bản còn phải xếp hàng mời cô viết tự truyện sao? Cô nhìn lại cô bây giờ xem, mới gặp chút sóng gió đã sợ rồi à? Thế thì còn làm nên cơm cháo gì nữa?


– Anh im đi giùm tôi!


Cốc Kiều giơ tay lên, nhưng cái tát không giáng xuống mặt Bành Châu mà đập mạnh vào lưng ghế. Những ngón tay cô bấu chặt vào thành ghế đến trắng bệch.


Đúng lúc này, lại có một gã quen mặt mò đến gây rối. Cốc Kiều chẳng nói chẳng rằng, vớ luôn cái ghế ấy ném thẳng vào người hắn, quát:


– Cút!


Trước đây, cô luôn nhẫn nhịn vì sợ khách hàng thấy thì không hay. Nhưng giờ đây, khi đã mất hết hy vọng về chuyện kinh doanh, bao nhiêu uất ức dồn nén trong lòng cô cứ thế bùng phát hết ra ngoài.


Sau khi đám khách không mời mà tới cút sạch, cả căn phòng trở nên ngổn ngang, ghế và giá treo quần áo xô lệch, giấy in vương vãi đầy sàn. Lâu Đức Dụ mới ban nãy còn hùng hổ đòi sống mái với họ, giờ lại cặm cụi nhặt từng tờ giấy lên. Một tờ giấy trắng cũng tốn vài xu chứ ít gì.


Cốc Kiều nói:


– Con ra ngoài hít thở một lát ạ.


Trước kia, lúc nào cô cũng vùi đầu trong phòng lo đủ thứ việc, từ chuyện kinh doanh cho đến kiện tụng. Lần gần nhất cô có nhã hứng ngắm nhìn bầu trời chính là khoảnh khắc bước lên xe cảnh sát. Cô ngắm nhìn mây trời, lắng nghe một bài hát xa lạ vang vọng bên ngoài phố.


Vì anh, em đã tiêu hết nửa năm dành dụm,


Vượt ngàn trùng dương đến thăm anh,


Vì cuộc tương phùng này,



Em cũng đã tập dượt biết bao lần,


Lời nói chẳng thể bày tỏ hết tấm lòng này,


Chẳng được lấy một phần vạn,


Vì niềm tiếc nuối này,


Đêm về em trằn trọc nghĩ suy,


Chẳng thể nào chợp mắt,


Ký ức vun đầy theo năm tháng,


Chẳng thể nào xóa nhòa trong tim,


Cũng vì lời hứa của anh,


Mà những lúc tuyệt vọng nhất,


Em cố gắng gượng không bật khóc…


Nhóc Tư gọi cho Cốc Kiều tận năm cuộc nhưng cô chỉ nghe máy mỗi một lần.


– Chị họ, sao em gọi cho chị mãi mà không được?


– Tại nhiều người gọi quá. 


Nhưng cô không giải thích lý do vì sao mình lại nhận được nhiều cuộc gọi như vậy.


– Chị em mình cùng đi ăn McDonald’s nhé chị!


Kể từ khi cửa hàng McDonald’s đầu tiên khai trương trong thành phố hồi tháng Tư, tình yêu lớn nhất đời nhóc Tư đã tăng từ một lên hai.


– Để tháng sau nhé. Tháng này chị không có thời gian. Tháng sau chị nhất định sẽ dắt em đi.


Nhóc Tư bèn bắt chước giọng điệu của người lớn hay khuyên bố mình:


– Chị đừng ham công tiếc việc quá, phải giữ gìn sức khỏe đấy. Sức khỏe chính là vốn liếng của cách mạng!


Cốc Kiều suýt bật cười trước cái giọng ông cụ non của cậu em họ.


– Trong nhà mình, em nể chị nhất đấy, mới hăm mốt tuổi mà đã có điện thoại di động. Chẳng hiểu bố em nghĩ gì mà cứ một mực phản đối chuyện của chị với anh Hai nữa. Ngay cả chuyện anh Hai không nhận trợ cấp của mẹ, tự sống bằng học bổng cũng đủ khiến bố em thấy ghê gớm lắm rồi. Cứ theo cái logic ấy của bố em thì lẽ ra chị phải là vĩ nhân mới đúng.


Thật ra, nhóc Tư không hề biết bố mình phản đối chuyện của anh Hai và chị họ, phải đến khi nghe nhỏ Ba kể mới hay. Để vun vén cho đường tình duyên của chị họ, nhỏ Ba đã xúi nhóc Tư đi rêu rao khắp nơi rằng anh Hai đã có bạn gái. Cậu phải đi loan tin ấy với tất cả những cô gái có khả năng thích anh Hai, những ông chú đang nhăm nhe kén anh Hai làm rể, và cả mấy ông bà già rảnh rỗi chỉ chực làm mai cho anh Hai. 



Nhỏ Ba dặn em mình:


– Dù sao ai cũng biết cái miệng em như cái loa bể rồi, họ chẳng thèm chấp nhặt đâu.


Nhóc Tư chẳng hiểu được ý mỉa mai của chị mình, cứ thế ngây thơ đi khắp nơi tuyên truyền, hoàn thành vượt mức nhiệm vụ được giao.


– A lô, sao không có tiếng gì hết vậy? Chị họ, chị có nghe em nói không? – Thấy đầu dây bên kia im lặng, nhóc Tư hét vào ống nghe thêm lần nữa. – Chị họ, chị có nghe em nói không?


Cậu bé không nghe thấy tiếng chị họ, nhưng lại nghe văng vẳng một bài hát nào đó. Chẳng biết kẻ dở hơi nào lại bỏ cả nửa năm tiền tiết kiệm chỉ để đi thăm người khác, ngần ấy tiền đủ ăn bao nhiêu bữa McDonald’s rồi.


– Chị nghe thấy rồi. Em chờ nhé, tháng sau chị nhất định mời em ăn McDonald’s!


Đứng dưới nắng gắt, Cốc Kiều bị chói đến nhức cả mắt.


Đêm xuống, cuối cùng cô cũng được yên tĩnh. Lâu Đức Dụ đã xuống lầu mua khoai lang nướng vì nghe cô than thèm.


Trước khi bấm số điện thoại, cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.


Khi tổng đài viên đường dài bắt máy, cô đã không dùng tiếng Anh nói câu “Xin để người nghe trả phí ạ”.


Cốc Kiều rất muốn nghe giọng Lạc Bồi Nhân trước, một giọng nói vẫn còn vui vẻ. Nhưng cô sợ rằng một khi đã nghe rồi, cô sẽ không thể thốt nên lời nữa.


Lần này, cô nói rất chậm:


– Em không sang Mỹ được.


Chẳng đợi Lạc Bồi Nhân kịp đáp, cô nói tiếp:


– Tấm séc của em bị đóng băng rồi, em phải ở lại để theo kiện.


Lần này, cô không nhắc đến hai chữ “lần sau” nữa. Bởi sau biết bao lần thất hứa, cô chẳng muốn thốt ra thêm bất kỳ lời hứa nào nữa. Cô không muốn kéo dài niềm mong đợi của Lạc Bồi Nhân, để rồi lại một lần nữa khiến anh phải thất vọng. Mỗi lần như vậy, cô chưa bao giờ thấy dễ chịu.


Đầu dây bên kia không một lời oán trách, chỉ có sự im lặng bao trùm. Giây lát sau, Lạc Bồi Nhân mới lên tiếng, bảo cô đừng lo lắng, bởi dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ giúp cô lo liệu ổn thoả.


Anh đã từng chứng kiến cảnh cô vì kiếm tiền mà xách giỏ trứng luộc của mình đi bán hết toa này sang toa khác trên tàu hoả.


Tốc độ nói của Lạc Bồi Nhân nhanh hơn hẳn thường lệ. Anh hỏi dồn về số tiền trên tấm séc, rồi gặng hỏi đó là séc thật hay giả, là séc do ngân hàng phát hành hay chỉ là séc thương mại thông thường.


Cốc Kiều nghe ra sự quan tâm trong từng lời Lạc Bồi Nhân nói, nhưng chính điều đó lại khiến cô thấy buồn lòng. Cô chợt nhớ lại vụ tai nạn xe của anh, khi ấy cô đã không thể sang thăm anh, giờ lại còn để anh phải lo lắng cho mình qua đường dây điện thoại. Cuộc đoàn tụ mà Lạc Bồi Nhân hằng mong ngóng, cô cũng không thể đáp ứng anh. Yêu xa với anh quả là một tổn thất kép, vừa không được người yêu kề bên chăm sóc, lại vừa phải quan tâm và gánh vác hết niềm vui nỗi buồn của một người đang ở cách xa nửa vòng Trái Đất.


Ở tuổi hai mươi mốt, Cốc Kiều tin rằng tình yêu cần sự công bằng. Cô đã từng nghĩ tương lai còn dài, mình có thừa thời gian để trở thành một người bạn gái lý tưởng. Nhưng giờ ngẫm lại mới thấy một tấm séc đã đáo hạn mà cứ khất lần việc thanh toán, chẳng biết đến bao giờ mới chịu chi trả là một điều quá đỗi tàn nhẫn với người đang cầm tấm séc đó.


Cốc Kiều đã nói dối Lạc Bồi Nhân về con số ghi trên tấm séc. Cô bảo anh rằng số tiền không lớn lắm, và cô tin chắc mình sẽ thắng kiện.


Cô không ngừng nhẩm đi nhẩm lại những lời muốn nói trong đầu: “Em không cần anh giúp em lo liệu ổn thoả, em có thể tự lo được. Lúc này, cả hai đứa mình đều có những việc quan trọng hơn cần lo thay vì yêu đương.”


Thế nhưng, khi nghĩ đến cảnh người cùng Lạc Bồi Nhân ngắm sao ở Thung lũng Chết sau này sẽ là một cô gái khác, trái tim Cốc Kiều bỗng thắt lại, đau đến mức tưởng chừng không thở nổi.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 98: 098: Còn cách hạnh phúc bao xa
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...