Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ
Lạc Bồi Nhân vốn chẳng dám mong chờ Cốc Kiều sẽ sang Mỹ thăm mình. Số người bị từ chối thị thực nhiều vô kể, cho dù cô đã làm hộ chiếu thì cũng khó lòng tự xin được thị thực Mỹ. Với gia cảnh, kinh nghiệm và tuổi tác của Cốc Kiều, cô rất dễ bị nghi ngờ có ý định nhập cư bất hợp pháp.
Điều duy nhất nằm ngoài dự liệu của Lạc Bồi Nhân là cho đến tận bây giờ, Cốc Kiều vẫn chưa làm hộ chiếu.
Nếu không xảy ra tai nạn bất ngờ này, anh đã định về nước để giúp cô xin thị thực. Với nền tảng học vấn và trình độ ngoại ngữ hiện tại của Cốc Kiều, khả năng xin được thị thực du học gần như bằng không. Phương án khả thi nhất là xin thị thực diện phụ thuộc để sang học một khóa ngôn ngữ ngắn hạn, sau đó lấy trường cao đẳng cộng đồng làm bước đệm. Tuy nhiên, muốn xin được loại thị thực này, quan hệ yêu đương đơn thuần là không đủ, mà bắt buộc phải có giấy đăng ký kết hôn.
Cốc Kiều hỏi dồn dập:
– Bây giờ có ai chăm sóc anh không? Anh có đủ tiền chi tiêu không? Mai em đi đổi đô la gửi sang cho anh ngay, nhất định phải thuê người chăm sóc, nghe chưa?
Đầu dây bên kia thoáng im lặng, nhưng sự im lặng ấy không kéo dài quá lâu.
Giọng Lạc Bồi Nhân lại trở về vẻ điềm tĩnh vốn có:
– Chỉ là tai nạn nhỏ thôi, vài hôm nữa là anh được xuất viện rồi. Anh cũng không thiếu tiền.
– Anh ở bên đó một mình, cứ cầm thêm ít tiền cho chắc, thừa còn hơn thiếu mà.
Cốc Kiều biết hiện giờ Lạc Bồi Nhân không thiếu tiền. Đã không ít lần anh nói với cô rằng có anh lo liệu, sau này cô cứ yên tâm đi học mà không cần bận tâm chuyện kinh tế. Thế nhưng, lần nào cô cũng lảng tránh chủ đề này. Cơ hội kiếm tiền chẳng phải lúc nào cũng đến, vuột mất lần này chưa chắc lần sau đã nắm bắt được, trong khi chuyện học hành thì chẳng bao giờ là quá muộn.
Tất nhiên Cốc Kiều hiểu tấm lòng của Lạc Bồi Nhân. Anh không chỉ muốn cô đi học, mà còn mong cô được tận hưởng niềm vui của một nữ sinh đúng nghĩa: không vướng bận tiền nong, chẳng nặng gánh trách nhiệm, sống những năm tháng thanh xuân vô lo vô nghĩ. Bởi lẽ, quãng đời sinh viên là khi con người ta vẫn còn được chở che, và nỗi phiền muộn lớn nhất cũng chỉ xoay quanh chuyện thi cử. Cuộc đời Cốc Kiều đã khuyết thiếu phần vui vẻ này nên anh muốn bù đắp lại cho cô. Hơn nữa, nếu cô sang Mỹ du học, vấn đề yêu xa của họ cũng sẽ được giải quyết. Niềm vui ấy, không phải cô không muốn tận hưởng, chỉ là chưa đến lúc mà thôi.
Dẫu vậy, Cốc Kiều không thể thẳng thừng gạt phăng viễn cảnh tương lai mà Lạc Bồi Nhân đã vẽ ra. Trong kế hoạch của anh, ngày họ tương phùng chẳng còn xa. Còn nếu cứ đi tiếp con đường hiện tại của cô, chẳng biết đến năm nào tháng nào họ mới được đoàn tụ. Ngay từ khi chưa ở bên Lạc Bồi Nhân, cô đã nghe Tiêu Già nói, việc học thẳng từ đại học lên tiến sĩ ít nhất cũng mất bốn, năm năm mới lấy được bằng, có người bảy, tám năm vẫn chưa ra trường. Nếu tốt nghiệp xong mà không về nước ngay thì ngày đoàn tụ lại càng xa vời vợi. Khi ấy cô chưa đầy hai mươi, nghe đến con số bảy, tám năm mà sợ khiếp vía, cứ như thể nó đã chiếm hết một nửa cuộc đời cô vậy.
Cốc Kiều tin rằng chuyện gì rồi cũng có cách giải quyết. Cô chưa bao giờ nghi ngờ về một tương lai xán lạn, nơi tất cả những gì mình khao khát đều đang chờ đợi ở phía trước: cả tiền tài lẫn người yêu… Giờ đây, tiền bạc cứ ùn ùn đổ về, nhiều và sớm hơn cả dự tính. Cô không muốn, và cũng sẽ không từ bỏ bất cứ thứ gì. Cô chẳng muốn cân đo xem điều gì quan trọng hơn với mình, bởi lẽ cô muốn có được cả hai.
Ở tuổi hai mươi mốt, tham vọng của Cốc Kiều lớn đến lạ lùng. Cô không tin trên đời này có khúc xương nào mà mình không gặm nổi. Nếu có, chỉ cần mài răng cho sắc hơn một chút là được.
Ngoài việc gửi tiền cho Lạc Bồi Nhân, lúc này Cốc Kiều chẳng còn cách nào khác để bày tỏ sự quan tâm. Ngay cả cậu phiên dịch tiếng Nga cô thuê, thấy người ta bị cảm, cô còn đưa cho vài gói thuốc. Vậy mà khi Lạc Bồi Nhân ngã bệnh, cô lại chẳng thể đi thăm anh lấy một lần. Ngay cả sự quan tâm tối thiểu như giữa những người đồng nghiệp bình thường cũng không làm được.
Dù những gì có thể làm được rất ít ỏi, Cốc Kiều vẫn luôn cố gắng hoàn thành chúng một cách toàn vẹn nhất.
– Tiền bạc với em bây giờ hoàn toàn không thành vấn đề. Số vốn anh góp hồi đó, lúc đầu em bảo sẽ tăng gấp đôi, giờ đã gấp bốn lần rồi.
Đây không phải lần đầu Lạc Bồi Nhân nghe Cốc Kiều nói những lời này. Khoe khoang chuyện kiếm được bao nhiêu tiền đã trở thành tiết mục quen thuộc trong mỗi cuộc gọi hằng ngày của cô. Cô luôn háo hức chia sẻ niềm vui ấy với anh, giọng cứ cao vút lên theo sự hân hoan đang dâng ngập cõi lòng, đến mức chữ nọ xọ chữ kia, mỗi câu từ đều thấm đẫm niềm vui. Sự vui vẻ thuần túy ấy dễ khiến người khác nảy sinh lòng ghen tị, thậm chí là một thôi thúc độc địa muốn phá nát nó.
Có vô số lời lẽ chực sẵn trên môi để chê bai niềm vui của cô là tầm thường, nông cạn, để hợp thức hóa cơn giận của anh. Nhưng Lạc Bồi Nhân đã dùng lý trí để ngăn mình lại. Anh thừa biết sức sát thương của những lời ấy, cũng đủ tỉnh táo để nhận ra rằng những lời ấy dù nghe cao thượng đến đâu, cũng đều bắt nguồn từ một lý do hết sức tầm thường: vì niềm vui ấy của cô không có phần anh. Lạc Bồi Nhân mong Cốc Kiều được vui vẻ, có lẽ chẳng mấy ai mong cô vui vẻ hơn anh. Nhưng khi niềm vui của cô không liên quan đến mình, anh lại cảm thấy hụt hẫng khôn tả.
Sự hụt hẫng này thậm chí còn vượt xa sức tưởng tượng của chính Lạc Bồi Nhân. Suy cho cùng, từ khi còn rất nhỏ, anh đã phải chấp nhận rằng niềm vui lớn nhất của bố mẹ chẳng liên quan gì đến mình. Thuở bé, con người ta thường có cái nhìn phiến diện, ngỡ gia đình là cả thế giới. Lạc Bồi Nhân đã từng kinh ngạc khôn xiết khi nghe ai đó nói rằng có con là niềm hạnh phúc lớn nhất đời họ, và cũng từ lúc đó anh mới vỡ lẽ ra rằng con người ta vốn dĩ chẳng giống nhau. Được tôi luyện trong hoàn cảnh như vậy, anh luôn lặng lẽ đối diện với sự khác biệt giữa người với người, chẳng bao giờ làm ầm ĩ.
Vậy nên mỗi khi Cốc Kiều bày tỏ niềm vui của mình, Lạc Bồi Nhân vẫn cố giữ vững hình tượng “anh họ tốt” trong ký ức của cô, dùng lý trí để ép bản thân sắm tròn vai một người giỏi lắng nghe.
Chỉ có hôm nay, khi đang nằm bất động trên giường bệnh, anh mới để lộ sự mất kiên nhẫn khi cô lại nhắc đến tiền:
– Chuyện này em nói bao nhiêu lần rồi. Ngoài tiền ra, mình không còn chuyện gì khác để nói với nhau à?
– Em chỉ muốn anh…
– Anh đương nhiên biết em lo cho anh.
Vì cử động mạnh, Lạc Bồi Nhân vô tình động đến vết thương. Anh nghiến chặt răng, nuốt tiếng rên vào trong để Cốc Kiều ở đầu dây bên kia không nghe thấy.
Đợi cơn đau dịu bớt xuống mức có thể chịu đựng, giọng anh mới dịu lại:
– Hát cho anh nghe một bài đi.
Cốc Kiều ngập ngừng, lại nghe Lạc Bồi Nhân nói:
– Hát bài nào em chưa từng hát bao giờ ấy.
Những cuốn băng nhạc Cốc Kiều có bây giờ đều là của Lạc Bồi Nhân tặng. Vì quá bận rộn nên cô chẳng có thời gian nghe thêm bài mới. Những ca khúc thịnh hành ngoài phố, cô cũng chỉ thoáng nghe được khi lái xe, chỉ nhớ giai điệu chứ chẳng thuộc lời. Trong số những bài hát phổ biến dạo này, ca khúc duy nhất cô thuộc lòng lại là một bản nhạc xưa.
– Con đường dài hiến mình cho phương xa
Đóa hồng thắm hiến mình cho tình yêu,
Em biết hiến gì cho anh đây,
Hỡi người em yêu!
…
Hát đến đây, Cốc Kiều bỗng khựng lại, bởi cô nghe tiếng nấc nghẹn của chính mình. Sau một thoáng im lặng, cô lại cất tiếng hát.
– Mây trắng hiến mình cho đồng cỏ,
Sông ngòi hiến mình cho đại dương,
Em biết hiến gì cho anh đây,
Hỡi bạn của em!
Em biết hiến gì cho anh đây,
Em cứ mãi hỏi,
Em cứ mãi tìm,
Cứ mãi nghĩ suy,
Bồ câu trắng hiến mình cho trời xanh,
Ánh sao khuya hiến mình cho đêm dài,
Em biết hiến gì cho anh đây,
…
Hát một lúc, cô bỗng quên mất lời khúc sau nên đành hát lại khúc đầu. Cô hát rất chậm, lần đầu tiên quên bẵng cả tiền cước điện thoại.
– Mai em sẽ đi làm hộ chiếu! Đợi em xin được thị thực sẽ bay sang Mỹ thăm anh ngay!
Câu “Đợi em…” dường như cô đã nói không chỉ một lần, thành ra bây giờ chẳng còn mấy thuyết phục. Để Lạc Bồi Nhân tin, cô vội quả quyết:
– Tin em đi, lần này sẽ không có vấn đề gì đâu!
Thế nhưng, chỉ đến khi làm xong hộ chiếu, Cốc Kiều mới biết thời gian chờ phỏng vấn thị thực lâu đến mức nào. Lịch của cô bị xếp tới tận cuối hè. Vậy là phải sang thu cô mới đi được nếu xin thị thực thành công.
Cô cứ ngỡ Lạc Bồi Nhân sẽ thất vọng, nào ngờ anh lại đáp qua điện thoại:
– Thế lại hay, lúc đó anh khỏi hẳn rồi, mình tha hồ đi chơi. Chứ em mà sang sớm thì chỉ có nước ngồi chết dí trong nhà với anh thôi.
Nghe anh nói cứ như việc cô sang muộn mới là chuyện tốt vậy.
Kể từ đó, những cuộc gọi của hai người có thêm nội dung mới. Lạc Bồi Nhân nhất quyết giành phần gọi điện, thời gian trò chuyện cũng được chuyển sang buổi sáng theo giờ trong nước. Âm thanh đầu tiên đánh thức Cốc Kiều mỗi sớm mai luôn là giọng nói của Lạc Bồi Nhân. Hai người lan man từ việc chuẩn bị hồ sơ phỏng vấn, cách trả lời nhân viên lãnh sự, cho đến lịch trình chi tiết sau khi sang Mỹ, chỉ bàn bạc sơ qua những chuyện này mỗi ngày cũng đã ngốn hết vài chục tệ tiền cước. Ban đầu, Cốc Kiều chỉ định sang thăm Lạc Bồi Nhân, nhưng kế hoạch do anh vạch ra lại khiến cô thấy vô cùng háo hức: đến công viên Thung lũng Chết ngắm sao, đi chèo thuyền vượt thác ở Grand Canyon, tự lái xe xuyên cung đường số 1… Có những lúc Cốc Kiều không kìm được mà nói nhiều thêm một chút, thế là bay mất cả trăm tệ.
Những cuộc trò chuyện ấy càng nuôi lớn tham vọng trong lòng Cốc Kiều. Thế giới ngoài kia còn quá nhiều điều cô chưa được trải nghiệm. Vì vậy, chuyến đi sắp tới chẳng những không khiến Cốc Kiều lười đi, mà ngược lại còn tiếp thêm cho cô động lực kiếm tiền. Vé máy bay, chi phí du lịch, thứ nào mà chẳng cần đến tiền.
Lạc Bồi Nhân nằm viện bốn ngày thì được về nhà. Sau khi cắt chỉ, anh không còn đăng báo chờ khách hàng tìm đến như trước, mà chống nạng đến thăm hỏi từng ngân hàng nhỏ theo địa chỉ in trên trang vàng. Tất nhiên, cũng có thể gọi đó là đi tiếp thị, nhưng vì anh ăn vận rất lịch sự nên cái vẻ tiếp thị cũng giảm đi nhiều.
Những chuyến tiếp thị, à không, những chuyến thăm hỏi ấy đã mang về cho Lạc Bồi Nhân không ít hợp đồng. Khi nghe anh họ kể chuyện Lạc Bồi Nhân chống nạng đến các ngân hàng nhỏ tiếp thị sản phẩm, phản ứng đầu tiên của Anne là công nhận gã đàn ông này cũng khôn ra phết. Nhưng ngay sau đó, cô ta lại thầm nghĩ: chẳng lẽ anh đã túng thiếu đến mức này rồi sao?
Vì Anne từng giới thiệu cho Lạc Bồi Nhân một khách hàng nên dù thương vụ không thành, anh vẫn giữ lời hứa mời cô ta một bữa tại nhà hàng Pháp phong cách Nhật.
Trước buổi hẹn, Anne đã chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ phải cưa đôi tiền ăn với người đàn ông chỉ chịu mua chiếc nhẫn kim cương 0.3 carat này. Dẫu bây giờ anh có kiếm được chút đỉnh, thì quan điểm tiền bạc của một người đôi khi cũng chẳng hề liên quan đến việc họ sở hữu bao nhiêu của cải. Đơn cử như Anne, cô ta không bao giờ cho phép bất kỳ gã đàn ông nào lợi dụng mình trong chuyện tiền nong.
Anne có thể chấp nhận một người đàn ông sòng phẳng cưa đôi tiền ăn với mình, nhưng tuyệt đối không thể chịu được kiểu người đến lúc chia tiền lại tính toán sai. Cô ta đã từng hẹn hò với một kẻ như vậy. Dù gã đó trông rất hợp gu, nhưng Anne không tài nào chịu nổi đàn ông ngu ngốc, dù cho không dốt Toán mà dính thói bủn xỉn cũng ngu ngốc không kém.
Lạc Bồi Nhân nói trước rằng anh sẽ không mời rượu, Anne liền ngầm hiểu anh sẽ trả tiền cho bữa ăn này.
Anne nhận ra người đàn ông đến cả lúc nhập viện cũng chỉ gặm sandwich và uống cà phê hòa tan này, một khi đã muốn hưởng thụ thì cũng cực kỳ sành sỏi, thậm chí còn am hiểu về trứng cá muối hơn cả cô ta.
Trong lúc trò chuyện, Anne được biết bạn gái của Lạc Bồi Nhân sắp sang thăm nên anh đã nhờ cô ta giới thiệu vài nhà hàng.
Để tìm được một thứ thực sự tốt, người ta phải chấp nhận bỏ cả tiền bạc lẫn công sức để liên tục thử sai. Anne là người không tiếc tiền bạc và công sức cho việc đó, và cô ta từng nghĩ người đàn ông đối diện cũng thế. Bỏ qua chuyện chiếc nhẫn kim cương 0.3 carat kia, Anne thấy mình và Lạc Bồi Nhân còn trò chuyện hợp rơ hơn cả anh họ. Tuy anh đánh giá cao các thiết kế của cô ta, nhưng lại không muốn chi tiền cho chúng. Anh còn gợi ý cô nên lùa đám gà lắm tiền, còn anh không nằm trong số đó, và tạm thời chỉ sẵn lòng chi trả cho những thứ thiết thực mà thôi.
Anne rất tâm lý hỏi:
– Vậy nhà hàng tầm giá nào thì anh thấy ổn?
– Bất cứ chỗ nào cô thấy ngon.
Lời khuyên của Anne đã vượt quá giới hạn của một người mới gặp hơn chục lần:
– Tôi cảm thấy tiền phải được tiêu sao cho đáng. Có lẽ một chiếc nhẫn kim cương 1 carat sẽ khiến người ta cảm động hơn mấy bữa ăn ngon đấy. Anh thấy sao?
– Cảm ơn cô. Nhưng có lẽ cô ấy không giống như cô hình dung đâu.
Lạc Bồi Nhân vừa thuê một căn hộ mới, ngoài anh ra không có bất kỳ ai khác sống ở đó. Anne đoán có lẽ anh làm vậy là vì bạn gái sắp sang. Căn hộ mới trống huơ trống hoác, đúng chất đàn ông độc thân. Anne tặng anh một chiếc ghế thư giãn có năm bánh xe làm quà tân gia. Theo lời cô ta, chiếc ghế làm từ thép, nhôm và ván ép này là bản mô phỏng một tác phẩm của Marcel Breuer từ những năm hai mươi.
– Ghế này không chỉ để trong nhà được đâu nhé, hai người có thể đẩy nó ra ngoài trời nằm sưởi nắng cũng được. Tôi cá là bạn gái anh sẽ mê tít cho mà xem.
– Cảm ơn cô, tôi cũng nghĩ là cô ấy sẽ thích.
Một ngày trước buổi phỏng vấn xin thị thực đi Mỹ, Cốc Kiều mang tấm séc trị giá sáu trăm nghìn tệ do công ty Liên Hưng phát hành ra ngân hàng để đổi tiền mặt. Nào ngờ, cô nhận được thông báo từ ngân hàng rằng tấm séc đã bị đóng băng và họ từ chối thanh toán. Khi giao dịch với số tiền lớn thế này, không thể lúc nào cũng yêu cầu khách hàng trả tiền mặt được. Cốc Kiều đã cẩn thận kiểm tra và xác nhận đó là séc thật, nhưng lại không tài nào ngờ được tài khoản phát hành đã bị đóng băng, khiến cô chẳng thể rút ra được một đồng nào.
Phần lớn tài sản của cô đều đã dồn cả vào số áo khoác da trong kho, và giờ đây cô đang cần số tiền từ tấm séc này để thanh toán nốt khoản còn lại của lô hàng ấy.
Có thể nói, chín mươi phần trăm kiến thức tài chính và pháp luật mà Cốc Kiều tích lũy được trong suốt hai mươi mốt năm cuộc đời đều là do cô nhồi nhét cấp tốc chỉ trong vòng hai mươi bốn giờ qua.
Trong suốt hai mươi bốn giờ đó, cô gần như không chợp mắt. Dù chẳng thiết tha ăn uống, cô vẫn ép mình phải nhét bánh bao vào bụng để có sức cầm cự tiếp. Càng những lúc thế này, cô càng không được phép nản chí. Cô phải đòi lại số tiền thuộc về mình.
Sáng hôm đi phỏng vấn thị thực, trời đổ mưa tầm tã. Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, đập lộp bộp vào cửa kính chiếc van vàng.
Trước khi đến đại sứ quán, Cốc Kiều đã phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, từ công ty Liên Hưng, tòa án, ngân hàng cho tới văn phòng luật sư. Công ty Liên Hưng phát hành tờ séc của cô đã đóng cửa, trước cổng đông nghịt người, kẻ thì đến đòi nợ cờ bạc, người lại là nạn nhân của những tấm séc giả. Vì vậy, cho đến tận lúc có mặt ở điểm phỏng vấn thị thực, tấm séc trong tay cô vẫn chưa được quy đổi thành tiền mặt.
Cốc Kiều mặc bộ vest màu vàng đã chuẩn bị sẵn, nhưng bộ đồ may mắn này đã ướt sũng nước mưa sau một buổi chạy vạy ngược xuôi, đến khi vào phỏng vấn vẫn còn ẩm. Nếu không nhờ trên đường đi toàn gặp đèn xanh, có lẽ cô đã đến muộn.
Nước mưa lạnh toát từ mái tóc chảy xuống môi Cốc Kiều. Phía trước cô, đã có hai người bị đánh trượt thị thực với cùng một lý do: có khả năng lưu trú bất hợp pháp.
Khi nhân viên lãnh sự hỏi tại sao lại muốn đến Mỹ, Cốc Kiều thản nhiên đáp:
– Tôi muốn tới Công viên Quốc gia Thung lũng Chết để ngắm sao.
Sâu trong thâm tâm, Cốc Kiều thầm mong mình bị đánh trượt. Như vậy, cô vừa không cần phải đến Mỹ, lại vừa có lý do chính đáng để viện cớ với Lạc Bồi Nhân. Tấm séc kia không biết đến bao giờ mới được gỡ phong tỏa, có khi đến tận ngày hẹn vẫn chỉ là một tờ giấy lộn. Lần này cô có lý do đủ thuyết phục, nhưng vì đã thất hứa với anh quá nhiều lần, nên dù không thể sang thăm anh được, cô vẫn phải đến đây một chuyến. Kể từ ngày hứa sẽ làm thị thực, cô đã để Lạc Bồi Nhân phải chờ đợi quá lâu rồi. Cô cần nhân viên lãnh sự cho mình một lý do bất khả kháng, một lý do khiến cô muốn đi cũng đành lực bất tòng tâm.
Bất khả kháng là thuật ngữ cô vừa mới học được từ luật sư.
Cốc Kiều đã đinh ninh mình sẽ bị từ chối thị thực, nhưng nhân viên lãnh sự lại đóng dấu chấp thuận và chúc cô có một chuyến đi vui vẻ.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 97: 097: Chúc cô có một chuyến đi vui vẻ
10.0/10 từ 39 lượt.
