Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không?
Lần thứ năm Anne trông thấy Lạc Bồi Nhân là tại cửa hàng Tiffany & Co. Khi ấy, anh đang chọn mua một chiếc nhẫn kim cương, nhưng trọng lượng chỉ vỏn vẹn 0.3 carat. Nếu nhẫn cầu hôn dưới 3 carat, cô ta sẽ cho rằng người đàn ông đó cực kỳ thiếu thành ý. Nhưng nếu người cầu hôn là Lạc Bồi Nhân, cô ta có thể miễn cưỡng hạ tiêu chuẩn xuống còn 1 carat, và tất nhiên đó đã là giới hạn cuối cùng. Vậy mà người này lại mua một chiếc nhẫn chỉ có 0.3 carat.
Lần đầu tiên họ gặp nhau là vào một đêm khuya. Đêm ấy, Anne vừa mới đá gã bạn trai trăng hoa ngay tại bữa tiệc rượu ở biệt thự nghỉ dưỡng, dứt khoát chấm dứt một cuộc tình không chút lưu luyến, rồi một mình lái xe về lại trung tâm thành phố. Khi xe đi ngang qua đoạn đường vắng tanh không một bóng người, chiếc xe thể thao của Anne bỗng nhiên dở chứng. Giữa bốn bề hoang vu, điện thoại cạn pin, bầu bạn với cô ta chỉ có trời sao lấp lánh và gió lạnh rít gào. Phải đợi rất lâu, cô ta mới thấy một chiếc xe Jeep cũ kĩ chạy tới.
Theo bản năng đề phòng, Anne không vội cầu cứu, mãi cho đến khi người lái xe hạ kính xuống và hỏi liệu cô ta có cần giúp đỡ hay không.
Lạc Bồi Nhân đưa điện thoại cho Anne mượn gọi cứu hộ. Khoảnh khắc cầm lấy chiếc điện thoại, nương theo ánh đèn xe hắt vào, cô ta mới nhìn rõ gương mặt anh và lập tức đổi ý, hỏi liệu anh có thể nán lại đợi cứu hộ cùng mình không, bởi cô ta rất sợ phải ở đây một mình. Nếu gặp một ai đó khác, Anne đã chẳng dám và cũng chẳng muốn nhấn mạnh tình cảnh đơn độc của mình như vậy.
Cô ta nở một nụ cười tươi với anh tài xế trẻ, nhưng không nhận được nụ cười đáp lại như mong đợi. Dù vậy, khi Anne liên tục nhấn mạnh nỗi sợ hãi của mình, có lẽ anh đã mủi lòng. Anh bước xuống, lấy từ cốp sau một sợi dây cáp, rồi chậm rãi kéo xe của cô đi.
Anne ngồi vào băng ghế sau của chiếc Jeep cũ. Ban đầu, cô ta định ngồi ghế phụ, nhưng anh tài xế lại khuyên cô ta nên ngồi sau. Lý do là khi đi nhờ xe người lạ, vị trí đó sẽ dễ bề thoát thân hơn. Lúc đầu Anne chỉ cho đó là lời nói đùa, nhưng khi chiếc xe băng qua những đoạn đường hoang vắng mà anh vẫn chẳng nói nửa lời, cô ta bất giác nghĩ đến những tên b**n th** có vẻ ngoài bảnh bao, đạo mạo trong các bộ phim kinh dị. Vốn dĩ Anne còn trông chờ anh sẽ bắt chuyện, hỏi địa chỉ và đưa mình về tận nhà. Nhưng sau một hồi im lặng, cô ta đành chủ động gợi chuyện, bởi theo tâm lý học thì việc này có thể khơi dậy lòng trắc ẩn của một kẻ b**n th**. Thế nhưng, anh chỉ đáp lại bằng những câu trả lời hết sức ngắn gọn.
Xe dừng trước một cửa hàng thức ăn nhanh mở cửa suốt hai mươi bốn giờ. Anne nghe anh tài xế nói:
– Xuống xe đi.
Cô ta buột miệng từ chối, nói rằng mình không muốn ăn gì lúc này, và dù có đói cũng không đời nào đụng đến đồ ăn nhanh, bởi lượng calo trong hamburger và khoai tây chiên thực sự rất kinh khủng. Vừa dứt lời, Anne mới vỡ lẽ anh tài xế vốn chẳng có ý định mời mình ăn. Anh chìa điện thoại di động sang rồi bảo cô ta gọi cho đội cứu hộ, đoạn xuống xe tháo sợi dây cáp nối giữa hai chiếc xe ra.
Anne trân trối nhìn chiếc Jeep cũ kỹ phóng đi mất dạng, bỏ lại cô ta đứng trơ trọi trước tiệm thức ăn nhanh chờ xe cứu hộ.
Rõ ràng anh chàng này không ngại làm việc tốt, nhưng sự tử tế ấy chỉ đạt tầm sáu mươi điểm. Người tốt sáu mươi điểm ấy cũng chẳng buồn để lại quý danh.
Nhưng chỉ cần nhớ rõ gương mặt ai đó thì việc muốn gặp lại cũng không phải là điều bất khả thi.
Lần thứ hai Anne gặp Lạc Bồi Nhân là tại tiệc kỷ niệm ngày cưới của hai bác mình, nơi bác trai tặng bác gái một chiếc nhẫn kim cương 8 carat.
Thông qua anh họ, Anne nhanh chóng biết được anh chàng lái chiếc Jeep cũ ấy họ Lạc, là người Trung Quốc chính gốc. Anh họ cô, vốn đang theo học trường kinh doanh, đã hùn vốn với một du học sinh người Trung Quốc để mở một công ty nhỏ, chuyên chào bán hệ thống quản trị rủi ro cho các ngân hàng quy mô bé. Tuy nhiên, vì mức giá đưa ra quá cao nên chẳng mấy ai mặn mà.
Anne chẳng thể nào hiểu nổi vì sao anh họ mình lại bị người ta thuyết phục tham gia vào một phi vụ như vậy. Mớ kỹ năng xã giao học lỏm được từ những buổi tiệc tùng của anh ấy hoàn toàn vô dụng trước những ông chủ ngân hàng địa phương vốn dĩ cực kỳ nhạy cảm với tiền bạc. Anh ấy cũng chẳng thể hẹn mấy ông chủ nhỏ ranh ma ấy đi đánh golf hay xem bóng bầu dục để xúc tiến việc làm ăn. Anne đồ rằng chính Lạc Bồi Nhân đã chủ động tìm đến anh họ mình, bởi một du học sinh Trung Quốc như anh nếu muốn đăng ký thành lập công ty ở Mỹ sẽ gặp vô vàn phiền toái và buộc phải hợp tác với người bản địa.
Lời miêu tả ấy càng khiến Anne thấy tò mò hơn.
Phải đến khi bắt gặp Lạc Bồi Nhân ở Tiffany & Co., Anne mới trộm nghĩ chuyện làm ăn giữa anh và anh họ cô chắc chẳng mấy suôn sẻ. Bởi nếu thực sự khấm khá, có lẽ anh đã không chọn một chiếc nhẫn đính viên đá chỉ vỏn vẹn 0.3 carat để cầu hôn bạn gái. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng anh vốn là người tiết kiệm, dù kiếm được bao nhiêu tiền cũng chỉ chấm một chiếc nhẫn 0.3 carat.
Lần thứ sáu Anne gặp Lạc Bồi Nhân là ở trong bệnh viện. Cô cùng anh họ đến thăm bệnh, còn cất công chọn một thỏi son có tông màu nền nã nhất để hợp đi thăm người ốm.
Việc Lạc Bồi Nhân gặp tai nạn xe cộ chẳng khiến Anne lấy làm ngạc nhiên cho lắm. Nghe anh họ kể về lịch trình làm việc của anh, cô ta đã đoán sớm muộn gì anh cũng gặp chuyện vì phải lái xe trong tình trạng kiệt quệ triền miên.
Và cô ta đã đoán đúng một nửa. Lạc Bồi Nhân quả thực vì thiếu ngủ trường kỳ nên phản xạ chậm, đến nỗi khi một con mèo đen bất thình lình lao ra từ vệ đường, anh chỉ kịp phanh gấp khiến chiếc Jeep cũ bị lật nghiêng.
Trái với hình dung của Anne về một bệnh nhân nằm liệt giường, thần sắc Lạc Bồi Nhân trông vẫn khá tốt, chỉ là tạm thời chưa đi lại được. Do cử động bất tiện, anh chưa kịp cạo râu, lớp râu lởm chởm mới nhú khiến anh trông chững chạc hơn một chút. Anne đã sớm để ý thấy Lạc Bồi Nhân sở hữu đôi môi rất sắc nét. Giờ đây, anh dùng chính đôi môi ấy để cảm ơn cô ta đã tới thăm. Dù vậy, Anne cảm nhận được sự cảm kích đó không mấy thật lòng, chẳng qua chỉ dùng lời khách sáo để giữ khoảng cách. Bên cạnh anh là một cuốn danh bạ Trang Vàng, lúc cô ta bước vào, anh đang dùng bút khoanh tròn vài số điện thoại trong đó. Anh cũng vừa gọi cho anh họ cô, nhờ mang máy tính xách tay vào bệnh viện.
Mãi cho tới khi Anne bập bẹ nói vài câu tiếng Trung, cô ta mới nhận ra Lạc Bồi Nhân thực sự có chút tò mò về mình. Cảm nhận đầu tiên của cô ta là người này khác hẳn bạn gái mình, bởi anh quá thiếu sự tò mò về người khác. Bố Anne là người Do Thái, còn mẹ là người gốc Hoa. Cô ta biết chút ít tiếng Trung nhưng lại áp dụng ngữ pháp rập khuôn tiếng Anh.
Lần ghé thăm sau đó, Anne đi một mình. Trong phòng bệnh cũng chỉ có mỗi Lạc Bồi Nhân. Rốt cuộc, cô ta không kìm được mà hỏi:
– Anh có cầu hôn thành công không?
Một chiếc nhẫn 0.3 carat quả thực đáng để người ta phải đắn đo xem tấm lòng người đàn ông này có đủ chân thành hay không. Nhưng biết đâu bạn gái anh lại cho rằng như thế đã là quá đủ thì sao.
Cốc Kiều cứ ngỡ đầu tháng Bảy sẽ được gặp Lạc Bồi Nhân, nào ngờ tháng Bảy trôi qua mà bóng dáng anh vẫn biệt tăm.
Dẫu qua điện thoại anh chỉ bảo gặp chút sự cố nhỏ, và cô cũng liên lạc được với anh ngay hôm xảy ra chuyện, song linh tính vẫn mách bảo cô rằng sự việc không hề đơn giản như vậy.
Nhưng Cốc Kiều chỉ có thể nghe Lạc Bồi Nhân kể qua điện thoại. Dẫu cô sẵn sàng gác lại việc kiếm tiền vì anh, cô cũng không có cách nào sang thăm anh được. Ngay khi biết tin anh nhập viện, trong lúc kích động, cô đã buột miệng nói qua điện thoại rằng sẽ sang thăm anh. Giọng Lạc Bồi Nhân ở đầu dây bên kia hiếm khi mất bình tĩnh đến thế, anh gặng hỏi cô đã giấu anh xin thị thực từ bao giờ.
Sự ngạc nhiên của Lạc Bồi Nhân kéo Cốc Kiều về với thực tại. Cô đâu thể cứ muốn là bay sang thăm anh ngay được, khi mà đến cả hộ chiếu cô cũng chưa làm, huống hồ là xin thị thực đi Mỹ. Dù Lạc Bồi Nhân đã giục cô làm hộ chiếu từ lâu, nhưng cô cứ lần lữa mãi vì công việc bù đầu, chỉ mải mê kiếm tiền.
Việc buôn bán của cô ngày nào cũng tấp nập. Các chủ xưởng gia công chuộng tiền mặt hơn là séc. Cốc Kiều không những lần nào cũng trả tiền mặt mà còn ký hợp đồng trước cả khi áo khoác da được sản xuất. Cô còn thuê hẳn một căn nhà làm kho để trữ sẵn hàng, chứ không như những dân buôn ngoại thương khác trong khách sạn, đợi có đơn mới tất tả đi gom hàng. Nhờ tốc độ giao hàng thần tốc, năm nghìn chiếc áo da có thể đóng gói xong chỉ trong một ngày, cùng một đội ngũ đóng gói chuyên nghiệp chỉ phục vụ mình cô, các mối làm ăn cứ thế tìm đến tới tấp. Chuyện làm ăn nhiều đến độ dù biết chút tiếng Nga, nhưng vì công việc, cô vẫn thuê riêng một phiên dịch viên tiếng Nga. Tuy nhiên, có những việc không thể giao phó cho người khác được, nên lần nào Cốc Kiều cũng phải đích thân đi đàm phán hợp đồng.
Thời gian đi làm hộ chiếu ít nhất cũng khiến cô mất trắng mấy nghìn tệ, cô thật sự không đành lòng.
Chuyện này quả thực hơi khó mở lời. Cốc Kiều im lặng một lúc lâu, lâu đến mức không biết đã lãng phí bao nhiêu trái trứng gà, mới lí nhí thừa nhận rằng mình vẫn chưa làm hộ chiếu.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 96: 096: Anh có cầu hôn thành công không?
10.0/10 từ 39 lượt.
