Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất


Khi Cốc Kiều thanh toán xong, người mà cô không muốn gặp đã rời đi tự lúc nào. Cô lái chiếc van vàng chở Lâu Đức Dụ về nhà.


– Bố à, mai bố ra bưu điện gửi về nhà năm nghìn tệ nhé, rồi tiện thể dặn mẹ lắp luôn cái điện thoại bàn đi, sau này có gì mình liên lạc cho tiện.


Lợi nhuận thu được từ việc bán áo khoác da đã vượt xa kỳ vọng của Cốc Kiều. Ban đầu, cô định đưa cho Lâu Đức Dụ một khoản để ông về quê nâng cấp dây chuyền sản xuất đồ hộp, nhưng giờ cô lại đổi ý.


Họ không chỉ là bố con mà còn là đồng minh của nhau. Bởi lẽ, cả hai có chung những người thân, đều hết mực yêu thương những người ấy và cùng mong muốn gia đình mình có một cuộc sống tốt đẹp hơn.


Suốt dọc đường về, Cốc Kiều tuyệt nhiên không đả động gì đến người không liên quan, mà chỉ tập trung bàn bạc với Lâu Đức Dụ về việc tích trữ hàng và thuê kho bãi. Theo cô, áo khoác da không lo ế, chỉ cần có nguồn cung ổn định thì chẳng sợ làm ăn thua lỗ.


– Bố ơi, bố cho con khất tiền hoa hồng đợt này nhé, con phải giữ lại để gom hàng.


Lâu Đức Dụ vội xua tay:


– Bố có bỏ ra đồng vốn nào đâu mà hoa với chả hồng, bố chỉ phụ mày mấy việc lặt vặt thôi mà.


Ông đã khiến Cốc Kiều lỡ dở chuyện học hành, giờ giúp cô một tay cũng là để lương tâm thanh thản đôi phần, làm gì còn mặt mũi mà nhận tiền hoa hồng của cô? Huống hồ, kể cả không có chuyện nợ nần thì bố giúp con gái cũng đâu có lý nào lại tính công xá.


– Nếu bố thực sự chỉ muốn phụ việc vặt thì ngày mai bố cứ lo cơm nước và đóng gói là được rồi ạ. Còn việc đi lấy hàng, con sẽ tìm người khác, tiền hoa hồng đương nhiên cũng chia cho họ luôn.


Vừa nghe nói tiền rơi vào túi người khác, Lâu Đức Dụ cuống lên ngay:


– Việc này bố làm được mà, tìm người ngoài làm gì cho tốn kém ra? Quảng cáo đã dán khắp nơi rồi, bố cũng đâu cần đứng trong thang máy giơ biển nữa. Để bố đi gom hàng là hợp lý nhất.



Thế là ông không từ chối tiền hoa hồng nữa, thầm nhủ bao giờ tiền về tay, ông sẽ trả lại cho Cốc Kiều, chứ đưa cho người ngoài thì khác nào ném tiền qua cửa sổ, một đi không trở lại.


Hai gian nhà cấp bốn mà Cốc Kiều thuê nằm cách khách sạn không xa. Dạo này cô toàn ở khách sạn, để Lâu Đức Dụ một mình trông nom hai gian nhà đó.


Khi chiếc van vàng chạy ngang qua khách sạn Cốc Kiều đang ở, Lâu Đức Dụ bèn bảo:


– Dừng ở đây được rồi, bố đi thêm hai trạm xe buýt nữa là về tới nhà rồi.


Nhưng Cốc Kiều vẫn kiên quyết lái xe đến tận đầu hẻm mới dừng lại. Lâu Đức Dụ đứng nhìn theo chiếc van vàng cho đến khi nó khuất hẳn. Tấm áp phích quảng cáo cỡ lớn dán trên kính sau xe trông vô cùng bắt mắt. Thế nhưng càng nhìn, ông càng thấy cậu người mẫu mặc áo khoác da trên ấy có nét hao hao giống ai đó.


Cửa sổ phòng 510 mở toang, để mặc mùi da thuộc từ những chiếc áo khoác bay ra ngoài. Cốc Kiều ngồi trước bàn, tính toán lợi nhuận của phi vụ lần này. Càng tính, đầu óc cô lại càng tỉnh táo, không tài nào chợp mắt nổi. Đây là lần đầu tiên cô chốt được một hợp đồng lên đến năm nghìn chiếc áo khoác da. Để gom đủ đơn hàng này, chiếc xe van của cô đã phải đổ xăng tới ba lần.


Kim đồng hồ chỉ mười giờ, Cốc Kiều ngồi bên điện thoại bàn, bấm một dãy số quen thuộc. Cô không cần nhìn bàn phím, chỉ dựa vào cảm giác mà vẫn bấm đúng những con số cần gọi.


Ngày nào Cốc Kiều và Lạc Bồi Nhân cũng gọi cho nhau một cuộc, và thường thì cô là người chủ động. Kể từ khi Lạc Bồi Nhân có điện thoại di động, cô có thể gọi cho anh bất cứ lúc nào mà không sợ anh lỡ mất cuộc gọi.


Cốc Kiều kết nối với tổng đài đường dài, dùng câu tiếng Anh mà Lạc Bồi Nhân đã dạy, thành thạo nói với nhân viên trực:


– Xin để người nghe trả phí ạ.


Vào thời điểm này, đường dây gọi thẳng quốc tế chưa được mở, muốn liên lạc với ai đó bên kia bờ đại dương đều phải thông qua tổng đài đường dài. Cước phí cho các cuộc gọi này mặc định do người gọi chi trả, trừ phi họ yêu cầu tổng đài chuyển cho người nghe thanh toán.


Trước khi lên đường sang Mỹ, Lạc Bồi Nhân đã dặn đi dặn lại Cốc Kiều rằng mỗi khi gọi cho anh, sau khi kết nối với tổng đài, cô phải nói rõ yêu cầu người nghe thanh toán cước phí. Nghĩa là khi Cốc Kiều gọi, cô phải báo trước với tổng đài là Lạc Bồi Nhân sẽ trả cước phí. Nếu không, cô sẽ phải tự gánh khoản cước phí này.


Lúc nghe xong, Cốc Kiều liền hào sảng tuyên bố sẽ tự trả, bởi giờ cô có tiền rồi. Lạc Bồi Nhân bèn giải thích rằng nếu anh là người thanh toán, số tiền đó có thể quy đổi thành dặm bay, một khi tích lũy đủ sẽ đổi được vé máy bay miễn phí.



Cốc Kiều chẳng rõ chuyện trả cước điện thoại ở Mỹ có tích lũy được dặm bay thật không, cô chỉ biết gọi từ trong nước sang Mỹ, cước phí một phút còn đắt hơn tiền lãi bán một chiếc áo khoác da heo, nên chắc gọi từ Mỹ về cũng chẳng rẻ. Thấy cô bán tín bán nghi, Lạc Bồi Nhân bảo cô cứ xem số tiền tiết kiệm được ấy là khoản anh góp vốn kinh doanh.


Có lẽ sợ Cốc Kiều không thể diễn đạt trọn vẹn câu cần nói với tổng đài bằng tiếng Anh, Lạc Bồi Nhân đã cẩn thận viết sẵn câu đó ra giấy. Rồi như vẫn chưa an tâm về trình độ của cô, anh còn đọc mẫu một lượt rồi bắt cô lặp lại. Anh chăm chú nhìn khẩu hình của Cốc Kiều, còn cô thì ngập ngừng, bập bẹ học theo. Đọc xong câu tiếng Anh chẳng mấy trôi chảy, cô lập tức dùng tiếng Trung hỏi rất lưu loát xem chuyện trả cước gọi điện thoại ở Mỹ có đổi được vé máy bay thật không. Lạc Bồi Nhân khẳng định là thật, đoạn cúi xuống hôn lên môi cô.


Cứ thế, trước ngày anh xuất ngoại, Cốc Kiều đã được anh dạy nói câu này đến mức thuộc làu. Giờ đây, mỗi lần lặp lại câu thoại quen thuộc ấy, dường như cô vẫn cảm nhận được bờ môi anh đang áp lên môi mình.


Lần đầu tiên Cốc Kiều dùng điện thoại khách sạn gọi đường dài quốc tế cho Lạc Bồi Nhân, cô nói nhanh như máy, canh giờ chuẩn xác từng li, hễ đồng hồ điểm bốn phút năm mươi chín giây là dập máy ngay tắp lự. Trò chuyện thiếu một giây thì thiệt, mà lố một giây lại xót tiền. Câu nói “thời gian là vàng bạc” quả thật đã đúng với trường hợp này theo nghĩa đen. Khi gọi điện, Cốc Kiều thường nói nhanh hơn bình thường rất nhiều. Chữ nọ xọ vào chữ kia, câu trước nối liền câu sau, không chừa lấy một kẽ hở. Bởi cước phí một giây đủ mua một quả trứng gà, Cốc Kiều quyết không để quả trứng nào rơi vỡ vô ích.


Sau cuộc gọi đầu tiên, sống mũi Cốc Kiều lấm tấm mồ hôi, hệt như vừa trải qua một trận chiến ác liệt. Đến cuộc gọi thứ hai, cô vẫn giữ vững thời lượng bốn phút năm mươi chín giây. Sang lần thứ ba, cô tự nhủ phải kìm lại, bởi một cuộc gọi đã mất ngót nghét cả trăm tệ, cứ đà này có khi Lạc Bồi Nhân đến tiền ăn cơm cũng chẳng có. Ban đầu cô đã định dập máy ở giây thứ năm mươi chín, nhưng tốc độ nói của Lạc Bồi Nhân đã kéo dài thời gian gọi, khiến những lời cô định nuốt lại cứ thế tuôn ra ào ào. Rốt cuộc, cô đành nghiến răng dập máy ở một phút năm mươi chín giây. Những lần thứ tư, thứ năm, cho đến thứ tám… lần nào cũng vậy, chẳng cuộc nào ngắt chuẩn mốc năm mươi chín giây cả.


Thói xót tiền của Cốc Kiều chẳng hề giảm bớt chút nào dù thu nhập của cô đang tăng lên nhanh chóng.


Lần này cũng không ngoại lệ. Ngay khi cuộc gọi vừa kết nối, lời lẽ đã chen nhau tuôn ra khỏi miệng Cốc Kiều. Cô tuyệt nhiên không đả động đến chuyện tình cờ gặp Châu Toản ở nhà hàng Maxim’s. Cước điện thoại đắt đỏ nhường ấy, cô không nỡ lãng phí dù chỉ một giây cho ông ta. Từng lời thốt ra đều như được tôi qua lửa, tí tách b*n r* ngoài với sự phấn khích.


Nói xong, cô mới nghe Lạc Bồi Nhân bảo:


– Em nói từ từ thôi. Anh muốn nghe kỹ giọng em.


Cốc Kiều bèn giảm tốc độ, nhất thời không biết nên nói thế nào. Cô duy trì tốc độ nói bình thường được tầm ba giây rồi lại bắn liên thanh, chỉ đến lúc hỏi địa chỉ cụ thể của Lạc Bồi Nhân mới nói chậm lại. Cô muốn gửi tiền cước điện thoại qua cho anh trước. Cô báo rằng số vốn anh góp đã bắt đầu sinh lời ổn định, chẳng cần đợi đến hè cũng sẽ tăng gấp đôi, công việc kinh doanh hiện tại của cô vô cùng thuận lợi.


Đáp lại cô chỉ là sự im lặng.


Trong một cuộc gọi quốc tế mà mỗi phút ngốn cả chục tệ, sự im lặng quả là thứ quá đỗi xa xỉ. Cốc Kiều ngỡ tín hiệu chập chờn. Dù số lượng thuê bao di động bên Mỹ đã vượt quá bảy con số, đang tiến nhanh đến tám con số, hơn xa các quốc gia khác, nhưng suy cho cùng vẫn đang ở giai đoạn sơ khai, tín hiệu làm sao ổn định bằng điện thoại bàn được. Cô hỏi liền hai lần:


– Anh có nghe em nói gì không?



– Ban ngày bên em thời tiết thế nào?


– Nắng ạ.


Cốc Kiều nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô thậm chí chẳng nhớ nổi ban ngày trời nắng hay âm u, trong đầu cô lúc này chỉ quẩn quanh chuyện tiền nong, còn tâm trí đâu mà để ý đến thời tiết.


Khi kim giây một lần nữa nhích đến vạch năm mươi tám, Lạc Bồi Nhân bắt đầu phác thảo kế hoạch tương lai cho cả hai. Anh nói, đợi đến hè, cô có thể xin visa diện phụ thuộc để sang Mỹ, học một khóa ngôn ngữ vài tháng trước rồi chính thức nộp đơn vào chuyên ngành đại học mình yêu thích. Sau đó, visa phụ thuộc sẽ được chuyển đổi thành visa du học để cô tiếp tục việc học. Anh sẽ không để cô phải bận tâm đến chuyện tiền bạc nữa.


Lạc Bồi Nhân cố gắng nói thật dễ hiểu, và quả thực Cốc Kiều đã hiểu rõ mọi lời anh nói. Anh cho rằng việc không được học lên cao là nỗi tiếc nuối của cô, vì vậy đã đề xuất một giải pháp mà anh cho là khả thi. Theo cách đó, họ không những được đoàn tụ mà cô còn có thể vừa tiếp tục đi học vừa thảnh thơi tận hưởng cuộc sống. Những gì cô đã đánh mất vào năm mười tám tuổi, anh muốn bù đắp cho cô trong năm nay. Dẫu cho nỗi tiếc nuối ấy không phải do anh gây ra, anh vẫn cho rằng mình có trách nhiệm giúp cô bù đắp.


Cốc Kiều không nỡ im lặng chút nào, thế mà cô vẫn im lặng, cảm giác mỗi giây trôi qua tựa như một quả trứng rơi vỡ tan tành trên mặt đất.


Cốc Kiều cầm ống nghe, đôi môi cứ mấp máy mãi. Cô nhất thời không thể nói rằng, dẫu cô cũng rất muốn được ở bên anh, nhưng… Vế trước chữ “nhưng” ấy quá nặng nề, khiến cho vế sau chỉ có thể càng nặng nề hơn, mà một cuộc điện thoại xuyên đại dương làm sao gánh nổi sức nặng ấy.


Lạc Bồi Nhân không hề biết công việc làm ăn của Cốc Kiều ở trong nước đang phất lên như diều gặp gió. Anh chỉ dựa vào ấn tượng cũ mà cho rằng cô vẫn đang chật vật kiếm sống. Phải chi anh có thể ở ngay đây, tận mắt chứng kiến cảnh cô kiếm tiền, có lẽ anh sẽ không còn thấy tiếc thay cho cô nữa.


Sau khoảng lặng ấy, Cốc Kiều bỗng nghe thấy đầu dây bên kia nói:


– Anh yêu em.


Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường, đèn xe, đèn neon cùng thứ ánh sáng hắt ra từ những tòa nhà chưa tắt đèn gần đó thi nhau rọi vào phòng. Trong khi đó, ở đầu dây bên kia, một ngày mới chỉ vừa bắt đầu. Họ không chỉ cách nhau cả Thái Bình Dương, mà còn đang trò chuyện xuyên ngày và đêm.


Giọng Cốc Kiều chợt chùng xuống, rồi cô nghe chính mình nói vào ống nghe:


– Em cũng yêu anh.



Bốn chữ ấy, cô nói không hề nhanh chút nào.


Có một lần, khi nhận cuộc gọi của Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều bỗng nghe thấy tiếng dương cầm vọng vào điện thoại. Những giai điệu ấy cứ thế len qua tai, thấm sâu vào tim cô. Cô hỏi Lạc Bồi Nhân đang ở đâu, anh đáp rằng mình đang đứng bên đường, cạnh một cây dương cầm cũ bị ai đó vứt cạnh thùng rác. Cốc Kiều vô cùng ngạc nhiên, không hiểu ai lại nỡ lòng vứt đàn dương cầm ra bãi rác kia chứ.


Khi ấy, ở trong nước đã là hai giờ chiều, phải đến lúc đó Cốc Kiều vốn bận tối mắt tối mũi mới có thời gian ăn trưa. Lâu Đức Dụ và Bành Châu đều đang ở phòng 510, cả hai đói đến mức chỉ biết cắm cúi lùa cơm vào miệng. Còn ở đầu dây bên kia, trời đã về khuya. Cô không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ lắng nghe tiếng đàn từ cây dương cầm bị vứt bỏ vọng qua điện thoại.


Suốt cả mùa xuân năm ấy, áo khoác da xuất hiện nhan nhản trên xe buýt lẫn tàu điện ngầm. Mọi người dường như đã hẹn trước mà đồng loạt khoác lên mình thứ trang phục này. Dù chất liệu và kiểu dáng mỗi chiếc một khác, nhưng nhìn từ xa, chúng nối tiếp nhau thành một dòng chảy bất tận. Áo khoác da tựa như hoa liễu tháng Ba, tháng Tư bay đầy đường, chẳng khác nào mốt quần ống loe mười mấy năm về trước, cũng từng một thời phủ sóng khắp nơi.


Khi xuân qua hạ tới, những chiếc áo khoác da dần vắng bóng trên đường phố, nhường chỗ cho trang phục mùa hè. Nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc làm ăn của Cốc Kiều. Công việc kinh doanh của cô chẳng những không chững lại khi xuân qua mà ngược lại ngày càng phát đạt. Giữa lúc trên phố người người mặc áo phông, quần ngắn, váy dài và đi giày xăng đan, thì Lâu Đức Dụ vẫn đang giám sát từng kiện áo khoác da được đóng gói cẩn thận để chất lên chuyến tàu chạy tới Erenhot.


Vào ngày cuối cùng của tháng Năm, Cốc Kiều đạt mức doanh thu kỷ lục sáu trăm nghìn tệ. Sau khi trừ đi chi phí kho bãi, đóng gói và các khoản lặt vặt khác, lãi ròng một ngày lên đến năm mươi nghìn tệ. Tuy không phải ngày nào cũng trúng mánh như vậy, nhưng kể từ đó, doanh thu mỗi ngày chưa bao giờ xuống dưới mức một trăm nghìn tệ.


Việc làm ăn phát đạt cho phép Cốc Kiều chuyển từ phòng 510 lên một phòng suite ở tầng trên. Cô thuê riêng một kế toán giúp mình kiểm kê và xuất hoá đơn, sắm máy in để tiện in hợp đồng bất cứ lúc nào, thậm chí còn mua cho mình một chiếc điện thoại di động. Dù tín hiệu mạng trong nước chưa cho phép chiếc điện thoại này kết nối với tổng đài Mỹ, điều đó cũng không ngăn được việc Cốc Kiều dùng điện thoại khách sạn để báo tin vui cho Lạc Bồi Nhân.


Số tiền Cốc Kiều kiếm được thừa sức tậu một chiếc Santana, nhưng cô chỉ thay chiếc van vàng cũ của mình bằng một chiếc mới. Đối với cô, công năng quan trọng nhất của một chiếc xe là để chở hàng, chứ không phải để làm màu.


Khi thu nhập ngày một cao, Cốc Kiều không còn phải nói câu “Xin để người nghe trả phí ạ” bằng tiếng Anh với tổng đài nữa. Cô cũng chẳng còn bận tâm mấy về giá một chiếc vé máy bay. Dù Lạc Bồi Nhân có thể tích dặm bay từ tiền cước điện thoại để đổi vé, cô vẫn sẵn lòng tự chi trả.


Lần đầu Cốc Kiều bỏ qua câu nói yêu cầu người nghe trả cước ấy, Lạc Bồi Nhân còn đặc biệt nhắc cô đừng quên, bởi với tùy chọn này, tổng đài chỉ kết nối khi anh đồng ý trả cước. Thế nhưng lần này, nhân viên tổng đài lại chẳng hề hỏi ý kiến anh. Cốc Kiều bảo anh rằng cô không quên, chỉ là với tốc độ kiếm tiền hiện tại, sau này cô chẳng cần bận tâm đến tiền một chiếc vé máy bay nữa.


Càng ngày, Cốc Kiều càng thoải mái hơn khi nói chuyện điện thoại. Cô không còn tranh thủ nói liến thoắng như thuở ban đầu mà đã dần quay lại với tốc độ nói bình thường. Qua điện thoại, cô kể hết mọi tin vui với Lạc Bồi Nhân. Vậy nên, ngoài cô và người hợp tác, anh chính là người nắm rõ nhất số tiền cô kiếm được. Hầu như ngày nào cô cũng khoe với anh rằng phần vốn anh góp đã được cô nhân lên gấp bao nhiêu lần, việc này gần như đã trở thành một phần không thể thiếu trong mỗi cuộc gọi của họ.


Việc làm ăn càng phát đạt, Cốc Kiều càng bận rộn. Nhưng cô bận rộn một cách hứng khởi, tràn đầy hy vọng, và chỉ mong sao cứ được bận rộn mãi như thế.


Cốc Kiều không hề giấu giếm niềm phấn khích mỗi khi kiếm được tiền, thậm chí còn vui đến mức quên cả trời đất. Những số tiền tăng lên cứ nhảy múa trên môi cô, rồi theo đường dây điện thoại rót vào tai Lạc Bồi Nhân. Cùng truyền đến tai anh còn có cả niềm hân hoan mới mẻ của một người mới phất lên.


Đến những ngày nóng nực nhất trong năm, số tiền tiết kiệm của Cốc Kiều đã đủ mua một căn hộ bốn phòng ngủ ở Làng thể thao Á vận hội. Hơn bao giờ hết, cô khao khát được gặp Lạc Bồi Nhân để trực tiếp chia sẻ niềm vui này với anh.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 95: 095: Nhà giàu mới phất
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...