Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 85: 085: Ngại ngùng
Mặt Cốc Kiều thoáng ửng hồng, ngón tay cô khẽ lướt qua yết hầu của Lạc Bồi Nhân.
– Lần trước anh bị dị ứng bao lâu mới khỏi vậy?
Lần này họ gặp lại nhau trong bệnh viện nên còn biết bao chuyện hai người chưa kịp tâm sự với nhau. Trong số những điều cô tò mò về cơ thể anh có cả chuyện dị ứng này, bởi lần trước chia tay, Lạc Bồi Nhân vẫn luôn mặc áo len cao cổ nên cô không tài nào biết được những nốt mẩn đỏ trên cổ anh đã lặn hay chưa.
Chứng dị ứng lúc nhỏ có thể đeo đẳng người ta cả đời, nhưng cũng có những căn bệnh lớn lên sẽ tự khỏi. Bước qua thời thơ ấu đằng đẵng, Lạc Bồi Nhân gần như chẳng bao giờ ốm vặt. Anh cũng chẳng đi xét nghiệm lại các tác nhân gây dị ứng nữa, mà cứ theo bản năng né tránh những thứ từng khiến mình phát bệnh hồi nhỏ. Mãi đến khi nếm được vị cà chua cay xè trên môi Cốc Kiều, anh mới dám chắc rằng có những thứ quả thật sẽ đeo bám mình suốt đời.
Một đứa trẻ mắc quá nhiều chứng dị ứng sẽ ngốn không biết bao nhiêu thời gian chăm sóc của cha mẹ, nhất là trong thời đại mà việc chẩn đoán và điều trị còn chưa phát triển, dẫu cho nhà có người giúp việc đỡ đần đi chăng nữa. Bấy giờ, sau bao năm lận đận, cuối cùng bố Lạc Bồi Nhân cũng được trọng dụng trở lại, chỉ ước gì có thể xẻ một phút làm hai mà dùng. Lịch trình làm việc của ông lúc nào cũng được lên kế hoạch kín kẽ từng phút một. Mẹ anh cũng chẳng hề kém cạnh chồng về chí tiến thủ, bà cũng có những hoài bão của riêng mình. Thế nhưng, chuyện con cái ốm đau lại là biến số chẳng thể nào lường trước được, không biết sẽ ập đến lúc nào, cũng chẳng rõ khi nào mới chấm dứt. Vì là một cặp bố mẹ chi li tính toán đến từng phút, họ nhạy bén nhận ra bệnh tật của con trai rõ ràng đang xâm chiếm quỹ thời gian quý báu của cả hai.
Nhưng suy cho cùng, họ vẫn là một cặp bố mẹ bình thường, không thể nào trách mắng một đứa trẻ vốn chẳng muốn bản thân đau ốm, thế là họ quay sang đổ lỗi cho nhau. Người này chì chiết người kia sao không gánh vác thêm việc nhà, thậm chí còn đổ tại gen di truyền của đối phương nên mới sinh ra một đứa con như thế. Lời buộc tội thứ hai đến từ mẹ anh, trong khi bố anh chỉ lên tiếng đáp trả. Sự tử tế duy nhất của ông trong những cuộc cãi vã là không bao giờ đả động đến ông ngoại đang ở Singapore của anh. Dù cả hai công kích lẫn nhau, nhưng luôn tránh động vào điểm yếu chí mạng của đối phương, thế nên cuộc hôn nhân ba ngày một trận cãi vã nhỏ, năm ngày một trận cãi vã to ấy vẫn sống lay lắt được một thời gian khá dài, cho đến khi cả hai đường ai nấy đi.
Lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, Lạc Bồi Nhân từ nhỏ đã sớm ý thức được rằng giữ gìn sức khỏe là một loại trách nhiệm, vừa để bản thân bớt khổ, vừa để không trở thành gánh nặng cho người khác. Sau vô số lần ốm vặt, anh dần dà biết được những thứ mình dị ứng để mà tránh xa, đồng thời chủ động rèn luyện thân thể bằng đủ mọi môn thể thao. Cho đến tận bây giờ, anh chưa bao giờ oán trách bố mẹ vì điều này. Suy cho cùng, họ cũng chỉ sớm áp dụng những quy tắc khắc nghiệt của xã hội lên chính gia đình mình mà thôi. Ngược lại, khi biết Cốc Kiều cứ mải miết tìm kiếm Lâu Đức Dụ – người đã gây ra biết bao phiền toái cho gia đình, phản ứng đầu tiên của anh là thấy hành động đó thật phi lý và vô ích.
Cốc Kiều cúi xuống hôn lên yết hầu đang chuyển động của Lạc Bồi Nhân, khiến tóc cô cọ nhẹ vào cằm anh. Hôn xong, cô ngước lên nhìn sâu vào mắt anh, cảm nhận hơi thở nóng rực của anh phả thẳng vào mặt mình.
Lạc Bồi Nhân đặt Cốc Kiều xuống giường, dùng ngón tay giữ lấy cằm cô rồi cúi xuống hôn lên môi cô. Bàn tay anh siết mỗi lúc một mạnh. Thứ bên trong lớp áo lót như chực nhảy thẳng vào lòng bàn tay anh. Chiếc áo sơ mi của cô trở nên căng chật theo từng nhịp thở dồn dập. Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân chỉ cởi hai chiếc cúc trên cùng rồi bắt đầu c*n m*t mảng da vừa lộ ra.
Hai người dán chặt vào nhau, Cốc Kiều không thể không cảm nhận được sự biến chuyển trên cơ thể Lạc Bồi Nhân. d*c v*ng của anh khơi dậy h*m m**n trong cô, khiến cô nhớ lại lời hứa trước kia của mình, nhưng…
Cô thì thầm nói cho Lạc Bồi Nhân nghe vế đằng sau chữ nhưng ấy. Anh liền bảo rằng trước khi về nước đã chuẩn bị sẵn thứ cô cần, giờ nó đang nằm ngay trong ví của anh. Dù rằng trước khi đến khách sạn, anh không hề có ý định làm chuyện ấy ở đây.
Nhưng nhìn vẻ mặt Cốc Kiều lúc đó thì có vẻ câu trả lời này không đúng ý cô lắm. Lạc Bồi Nhân nhìn thẳng vào mắt cô, hỏi rõ:
– Chắc em không nghĩ rằng anh về nước chỉ để bắt em thực hiện lời hứa đó đấy chứ?
Ở một đất nước có tư tưởng cởi mở về t*nh d*c, việc giải quyết nhu cầu chưa bao giờ là điều khó khăn.
Cốc Kiều vội đáp:
– Em đâu có nghĩ thế. Em biết anh là người thế nào mà.
Nhưng đúng là vừa rồi cô đã có một thoáng nghi ngờ, và Lạc Bồi Nhân đã bắt gặp khoảnh khắc ấy.
– Hãy quên lời hứa của em đi, anh chưa bao giờ cần mấy lời hứa hẹn kiểu đó. – Tuy nhiên, Lạc Bồi Nhân không hề che giấu h*m m**n của mình. – Lần này trở về, quả thật anh muốn chúng ta gần gũi nhau hơn. Anh muốn hiểu về em nhiều hơn.
Không đợi Cốc Kiều trả lời, Lạc Bồi Nhân đã ghé sát tai cô, nói rành rọt từng chữ:
Lạc Bồi Nhân nghiêm túc đến độ thậm chí mỗi lần cởi một chiếc cúc áo, anh đều dừng lại hỏi ý Cốc Kiều. Sau không biết bao nhiêu tiếng dạ của cô, chiếc áo sơ mi mới được cởi xong. Lồng ngực cô phập phồng mỗi lúc một dữ dội, khiến mảnh vải trắng nhỏ bé kia ngày càng căng chặt.
Lạc Bồi Nhân hôn lên tai cô, khẽ hỏi xem anh có thể cởi nốt nó ra không. Tuy Cốc Kiều đủ dạn dĩ để chấp nhận hay thẳng thừng từ chối một mối quan hệ, nhưng trong những khoảnh khắc riêng tư thế này, sự e thẹn bản năng vẫn chiếm thế thượng phong. Cô khẽ lắc đầu.
Dù cái lắc đầu này rất nhẹ, Lạc Bồi Nhân vẫn hiểu ý cô. Anh không hề nài ép mà chuyển sang hôn lên cằm và xương quai xanh của Cốc Kiều, bởi giờ anh biết chắc đó là những điểm rất nhạy cảm trên cơ thể cô. Bàn tay anh áp lên lớp vải trắng, cảm nhận lồng ngực cô đang phập phồng ngày một dữ dội. Cốc Kiều cảm thấy mỗi tấc da thịt bị anh ngắm nhìn, động chạm và day cắn đều nóng ran. Chúng như đang giãy giụa đòi thoát khỏi sự trói buộc của lớp áo.
Lần này, khi Lạc Bồi Nhân xin phép, Cốc Kiều khẽ dạ một tiếng.
Đôi g* b*ng đ** đang không ngừng nhấp nhô cuối cùng cũng được bật ra khỏi lớp áo. Dưới sự x** n*n liên tục của Lạc Bồi Nhân, chúng mỗi lúc một căng cứng, nhưng so với hàm răng anh thì vẫn quá đỗi mềm mại. Cốc Kiều không phân biệt nổi cảm giác ấy là nhột nhạt hay đau đớn nữa, chỉ biết mình sắp không chịu nổi những cú cắn của anh. Khi đỉnh hồng phớt bị Lạc Bồi Nhân ngậm vào miệng, cô bất giác hít sâu một hơi, cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng rồi lan đến tận đầu ngón chân.
Đôi khuyên tai hình giọt nước màu đỏ không ngừng đung đưa, Cốc Kiều bấu chặt vào ga giường, cố gắng trụ vững.
Lạc Bồi Nhân cứ day nghiến những nơi yếu mềm nhất của cô. Cốc Kiều lớn lên ở nông thôn, từ lúc biết đi đã quen làm bạn với cỏ cây hoa lá. Bản thân cô cũng như một cái cây non vươn mình khỏi mặt đất. Đôi chân cô thẳng tắp như thân cây đã được tỉa cành, từng thớ thịt săn chắc khiến cô nom gầy gò nhưng thực chất lại vô cùng dẻo dai. Lạc Bồi Nhân dường như cố tình, cứ nhằm đúng vào phần thân cây yếu ớt nhất mà cắn. Anh gặm nhấm từng tấc da thịt làm cô vừa nhột vừa đau, rồi lại dịu dàng âu yếm vỗ về, khiến những ngón tay cô càng bấu chặt vào ga giường, vò nhàu cả một mảng xung quanh.
Bấy giờ, Lạc Bồi Nhân ngẩng lên quan sát biểu cảm của Cốc Kiều, hàng mi cụp xuống, che bớt đôi phần sắc bén trong ánh mắt.
Bản năng hoang dại ẩn sâu trong Cốc Kiều dường như đã bị Lạc Bồi Nhân khơi dậy. Cô chợt muốn để lại một dấu ấn trên người anh hòng đánh dấu chủ quyền. Cốc Kiều há miệng th* d*c, buông tấm ga giường nhàu nát để luồn tay vào tóc anh.
Khi anh ngẩng lên nhìn cô lần nữa, d*c v*ng trong đáy mắt đã không còn chút che giấu nào.
Ngay lúc Lạc Bồi Nhân cúi xuống hôn, Cốc Kiều liền cắn lại môi anh. Anh kề sát tai cô nhắc nhở cô tốt nhất nên cắn chỗ nào kín đáo một chút, bằng không sẽ bị người khác thấy, dù bản thân anh chẳng bận tâm lắm. Không rõ là cố tình hay nghe lời thật mà Cốc Kiều lại cắn mạnh lên vai anh. Cú cắn này của cô ác hơn anh nhiều, để lại một dấu răng sâu hoắm trên bờ vai Lạc Bồi Nhân như để đánh dấu chủ quyền. Đánh dấu xong, cô ngước lên, nhìn xoáy vào anh mà doạ dẫm:
– Ngoài em ra, anh không được có người khác. Nếu anh dám léng phéng với ai, em sẽ…
Lạc Bồi Nhân hỏi rõ:
– Em sẽ làm gì?
Vế đầu Cốc Kiều nói rất tàn nhẫn, nhưng vế sau lại chẳng có chút uy h**p nào:
– Em sẽ… em sẽ không thèm thích anh nữa.
Cô đã nghĩ đến vô vàn cách có thể làm anh tổn thương, nhưng sau cùng lại chẳng nỡ. Điều duy nhất cô có thể làm chỉ là ngừng thích anh mà thôi.
Lạc Bồi Nhân ghé sát tai Cốc Kiều, hứa hẹn:
– Ngoài em ra, anh sẽ không có bất kỳ ai khác.
Từng câu từng chữ của anh đều khắc sâu vào tim cô.
Cốc Kiều đưa tay xoa nhẹ dấu răng mình vừa để lại, khẽ hỏi:
– Có đau không anh?
Thay cho câu trả lời, Lạc Bồi Nhân khóa môi cô. Anh không hỏi thêm gì nữa, bởi anh biết cô sẽ luôn đồng ý. Anh áp má mình vào má cô, trao những nụ hôn dịu dàng trong khi ngón tay nhẹ nhàng m*n tr*n vùng da vừa bị anh c*n m*t hết lần này đến lần khác.
Lạc Bồi Nhân cầm tay Cốc Kiều, đặt lên thắt lưng mình. Rồi anh siết nhẹ tay cô, thì thầm:
– Nếu bây giờ em chưa sẵn sàng, mình có thể đợi thêm…
Những ngón tay anh len vào kẽ tay cô, mười ngón đan chặt lấy nhau. Khi chúng chầm chậm cọ xát, Cốc Kiều cảm nhận được một dòng nước ấm đang lan ra khắp châu thân.
Giữa những âm thanh ướt át ấy, Cốc Kiều cảm nhận được một khao khát mơ hồ trỗi dậy trong người mình. Và khi ngón tay Lạc Bồi Nhân luồn vào trong, niềm khao khát bỗng trở nên rõ ràng và cụ thể. n** m*m m** ấy hé mở, m*t lấy ngón tay anh, lưu luyến không nỡ rời.
Cốc Kiều quay mặt đi, thoáng thấy hối hận vì đã cắt tóc ngắn. Nếu không thì cô đã có thể dùng tóc để che mặt.
Cốc Kiều chẳng thể ngăn Lạc Bồi Nhân nhìn mình, đành phải lấy tay che mắt trốn tránh như đà điểu. Kể từ khi sinh ra đến giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy ngượng ngùng đến vậy.
Lạc Bồi Nhân hôn lên những ngón tay đang che mặt cô, thì thầm dỗ dành:
– Em thích anh mà, có gì mà phải ngại ?
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 85: 085: Ngại ngùng
10.0/10 từ 39 lượt.
