Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 84: 084: Hơi ngắn


Gió tháng ba dương lịch lồng lộng không dứt, cuốn tung bụi đất trên đường. Ấy thế mà trời vẫn trong ngần, nắng vẫn rực rỡ.


Đứng trước cổng bệnh viện, Cốc Kiều ngán cảnh chờ xe bèn rút tay khỏi túi, xoa xoa vào nhau rồi đề nghị:


– Cũng không xa lắm! Hay mình chạy bộ đi anh!


Vừa dứt lời, cô nhìn Lạc Bồi Nhân, cười thách thức:


– Mình thử thi xem ai nhanh hơn không!


Cốc Kiều thoáng bắt gặp ánh nhìn xem thường trong mắt Lạc Bồi Nhân. Anh còn cố tình liếc xuống đôi chân khuất sau chiếc bành tô bộ đội của cô, ánh mắt kia dường như đang nói rằng cô đừng bày trò nữa, lời đề nghị này vừa trẻ con vừa không biết lượng sức mình.


Cốc Kiều cự nự:


– Anh đừng có mà khinh em, chạy đua thật chưa chắc ai hơn ai đâu. Hay mình cá cược đi, xem ai tới cái rạp chiếu phim đằng kia trước!


Hồi bé ở quê, cô vốn chạy nhanh nhất đám bạn đồng trang lứa. Từ ngày lên thành phố, đôi chân ấy lại càng thêm dẻo dai do phải bôn ba ngược xuôi để bán đủ thứ quần áo, găng tay.


– Cược gì nào?


– Nếu em thắng, tối nay anh phải cho em ở lại bệnh viện trông bố. Còn nếu anh thắng, anh muốn gì em chiều tuốt!



Cốc Kiều nghiêng đầu, cười tinh nghịch với Lạc Bồi Nhân:


– Bắt đầu nhé!


Dứt lời, cô vụt qua anh như một cơn gió, lao thẳng về phía trước. Gió lạnh lùa vào chiếc bành tô bộ đội rộng thùng thình. Mái tóc ngắn trên vầng trán nhỏ bị gió hất tung, ánh lên sắc vàng dưới nắng. Ngay cả lớp bụi đất bắn lên từ đế giày thô kệch của cô cũng lấp lánh ánh vàng.


Bên tai Cốc Kiều chỉ còn tiếng gió rít gào, cô có cảm giác như mình đang bị gió cuốn thẳng về phía mặt trời. Lúc gần tới rạp chiếu phim, cô không kìm được mà ngoảnh lại nhìn, ánh mắt tràn ngập vẻ vênh váo và đắc thắng. Nhưng ánh nhìn ấy còn chưa kịp chạm đích thì một bóng người đã sượt qua vai Cốc Kiều, chặn ngay trước mặt rồi túm lấy hai cánh tay cô.


Bị Lạc Bồi Nhân khoá chặt tay, Cốc Kiều chỉ đành vừa thở hổn hển vừa ngước lên nhìn anh. Trái lại, anh chẳng hề th* d*c chút nào, cứ như thể việc đuổi kịp cô dễ như trở bàn tay. Lạc Bồi Nhân nắm lấy cánh tay cô, cúi xuống nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì mệt của Cốc Kiều với tư thế của kẻ chiến thắng đang ngắm nghía bại tướng dưới tay mình. Trong khoảnh khắc đối mặt, Cốc Kiều mím chặt môi, như thể chỉ cần bớt thở vài hơi cũng được tính là thắng lợi. Cô lườm anh đầy khiêu khích như chỉ chực mở miệng đòi đấu thêm hiệp nữa. Nhưng Cốc Kiều còn chưa kịp cất lời, Lạc Bồi Nhân đã cầm lấy chiếc mũ trên tay cô, đội lên cho cô rồi quàng vai kéo đi.


– Ngoài đường đông người thế này…


Trong ký ức của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân vốn không phải kiểu người thích thể hiện tình cảm chốn đông người, nên lúc này cô bất giác thấy ngượng ngùng.


Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, cười nói:


– Em chẳng bảo có người tưởng nhầm em là con trai còn gì? Khéo người ngoài nhìn vào lại nghĩ mình là hai anh em trai đấy.


Đường phố ở đây khác hẳn bên Mỹ. Ở chỗ này, con trai khoác vai bá cổ nhau là chuyện hết sức bình thường, nhưng nam nữ mà ôm ấp nhau lại dễ bị người khác dòm ngó.


Giữa trời nắng, Cốc Kiều thấy hơi chột dạ như kẻ mạo danh, còn người bên cạnh lại tỉnh bơ như không. Anh thản nhiên choàng cánh tay dài của mình qua vai cô, cứ như thể người anh đang ôm đúng là cậu em họ bé bỏng của mình vậy. Trong lúc đi, thỉnh thoảng anh lại bóp nhẹ vai cô một cái. Dù cách một lớp áo bành tô bộ đội dày cộp, Cốc Kiều vẫn cảm nhận được rõ lực tay anh. Giữa ban ngày ban mặt, cô quả thực bó tay trước những hành động đường đột kiểu ấy của anh. Con đường về khách sạn bỗng dài lê thê đối với Cốc Kiều.


Gần đến nơi, rốt cuộc Cốc Kiều không kìm được nữa mà nói:



– Hay là mình tách ra đi anh, kẻo em lộ tẩy bây giờ.


Khi vào khách sạn, Cốc Kiều cố nhập vai một cậu trai phóng khoáng thật đạt. Cô hơi ngước mặt lên, đút tay vào túi áo khoác, rảo bước về phía trước. Dáng vẻ bên ngoài trông tự nhiên là thế, chứ kỳ thực trái tim cô đang đập loạn xạ. Lúc cắm chìa khóa vào ổ, cô loay hoay mãi vẫn không sao mở được cửa phòng.


Lạc Bồi Nhân bèn nắm lấy tay cô, chầm chậm xoay chìa trong ổ khoá, mở cửa ra.


Vừa vào phòng, Cốc Kiều đã dựa lưng vào cửa, cởi chiếc mũ trên đầu xuống rồi thở hắt ra một hơi dài. May  mà cuối cùng cũng không lộ tẩy. Lồng ngực cô khẽ phập phồng theo nhịp thở, nhưng chiếc bành tô bộ đội rộng thùng thình đã che đi tất thảy.


Lạc Bồi Nhân dán sát vào mặt Cốc Kiều, đè chặt vai cô. Môi Cốc Kiều thoáng run rẩy. Ở khoảng cách gần như thế, cô ngỡ rằng anh sắp hôn mình, buột miệng nói:


– Rèm cửa còn chưa kéo.


Lạc Bồi Nhân áp sát môi cô, trêu:


– Em tính làm gì mà phải kéo rèm mới làm được hả?


Cốc Kiều không đáp.


– Hôm nay là sinh nhật em, em muốn gì anh cũng chiều hết.


Nói rồi, anh bước đến bên cửa sổ, kéo rèm kín mít, che khuất hoàn toàn ánh sáng rọi từ ngoài vào.


Đèn cửa, đèn chùm, đèn tường đều bật sáng choang, đủ để cả hai nhìn rõ mồn một gương mặt đối phương. Thời gian như ngưng đọng. Những ngón tay của Lạc Bồi Nhân luồn vào mái tóc ngắn của cô. Anh cúi xuống, chăm chú ngắm nhìn Cốc Kiều như thể đang chiêm ngưỡng một người hoàn toàn xa lạ.



Từ đầu đến cuối, Lạc Bồi Nhân không hề hỏi vì sao cô lại cắt tóc ngắn. Thế nhưng Cốc Kiều không chịu nổi ánh nhìn chăm chú của anh, đành chủ động thú nhận:


– Em để tóc ngắn cho tiện đi đường ạ.


Cả hai đều ngầm hiểu ý nghĩa thật sự đằng sau cụm từ “tiện đi đường” kia. Lạc Bồi Nhân cũng không gặng hỏi vì sao lúc đó cô không nói thật khi nhờ người nhắn tin, bởi anh thừa sức đoán ra mọi chuyện, vả lại sự cũng đã rồi. Anh chỉ lặp lại lời mình từng nói:


– Mình đã ở bên nhau rồi, có chuyện gì thì phải cùng nhau gánh vác chứ.


Có một điều anh không nói ra. Đó là giữa hai người, cuộc sống của anh lúc này tương đối dễ thở hơn, thế nên anh phải là người gánh vác nhiều hơn mới đúng.


– Tin anh đi, sau này anh sẽ kiếm được nhiều tiền hơn. Đến lúc đó, em sẽ không phải đau đầu vì chuyện tiền nong nữa, được tha hồ làm những gì em thích.


Đối với người từng gặp phen khốn đốn vì tiền, sẽ thật vô nhân tính nếu bảo họ rằng “tiền bạc không quan trọng”. Nhưng Lạc Bồi Nhân không cho rằng Cốc Kiều thực sự thích kiếm tiền, đó chỉ là việc cô buộc phải làm để mưu sinh thôi. Thật ra anh đã vạch sẵn những kế hoạch cụ thể hơn cho tương lai của cả hai, ngặt nỗi điều kiện kinh tế chưa cho phép nên anh tạm thời vẫn giữ kín.


Anh chỉ nói vậy chứ không mong cầu hồi đáp, nên cũng không chờ cô trả lời.


Không còn mái tóc dài che khuất, việc nhìn rõ sắc mặt Cốc Kiều cũng trở nên dễ dàng hơn. Lạc Bồi Nhân mân mê vành tai Cốc Kiều, rồi khẽ kéo nhẹ d** tai cô, hỏi:


– Khuyên tai của em đâu? Đưa đây anh đeo cho.


Lần này, ngón tay Lạc Bồi Nhân bỗng lóng ngóng lạ thường. Anh cứ loay hoay mãi đến khi vành tai Cốc Kiều ửng đỏ cả lên mới xỏ được chiếc khuyên vào cho cô. Những cú đụng chạm vô tình của anh khiến vùng cằm cô cũng ửng hồng.


Anh khẽ lay chiếc khuyên tai, chăm chú quan sát vân môi khô nẻ vì tiết trời hanh hao của Cốc Kiều, đoạn nói:



– Anh vẫn chưa hôn em lúc em để tóc ngắn bao giờ.


Đôi khuyên tai hình giọt nước đỏ rực khẽ đung đưa, dường như khiến cả gương mặt Cốc Kiều đỏ bừng lên theo.


Lạc Bồi Nhân cúi xuống nâng khuôn mặt Cốc Kiều lên rồi áp môi mình vào môi cô, hệt như đây là nụ hôn đầu của họ, vào cái lần cả hai trộm hôn nhau ở bệnh viện trước Tết. Đó cũng chỉ là một cái chạm môi vụng về và ngây ngô, bởi khi ấy Cốc Kiều nào đâu biết một nụ hôn còn liên quan đến cả lưỡi.


Lần này, tim Cốc Kiều lại đập loạn nhịp chẳng kém gì lần đầu. Cô mặc cho bờ môi Lạc Bồi Nhân áp xuống, khiến môi cô mỗi lúc một nóng lên. Anh ôm cô mỗi lúc một chặt, đến độ chiếc bành tô bộ đội rộng thùng thình cũng hằn rõ lên dáng người cô. Ban đầu nụ hôn có phần thô bạo và ngang ngược, nhưng chẳng mấy chốc đã trở nên tinh tế và chuẩn xác, đúng như những gì Cốc Kiều vẫn hình dung về sự dịu dàng.


Lạc Bồi Nhân vừa hôn vừa lần tay cởi cúc áo bành tô giúp cô. Vừa trút được chiếc áo khỏi người Cốc Kiều, anh liền bế bổng cô lên, để cô không còn phải ngước cổ đáp lại nụ hôn của anh nữa.


Cốc Kiều ngỡ anh sẽ sớm đặt mình xuống, nhưng không, và cô cũng nhanh chóng quen với tư thế này. Cô níu lấy anh như thể đang leo cây, mà từ nhỏ cô đã biết rõ làm thế nào để bám chắc nhất vào thân cây. Cô cũng đáp lại anh bằng một nụ hôn thật dịu dàng, tựa như đang thơm một chú mèo con ướt sũng, hay một ai đó gầy gò, yếu đuối hơn mình, chứ tuyệt nhiên không phải một gã đàn ông dễ dàng bế bổng cô trên tay như người trước mặt.


Trớ trêu thay, sự dịu dàng của cô lại đánh thức phần bản năng hoang dã nhất trong Lạc Bồi Nhân. Dẫu vậy, anh vẫn cố gắng kiềm chế, chỉ đáp lại cô bằng một nụ hôn ân cần và tỉ mỉ.


Một tay vẫn ôm ghì lấy cô, tay kia anh vươn ra tắt đèn. Căn phòng tối hẳn, chỉ còn lại ánh sáng hắt vào từ ngọn đèn trước cửa, khiến không gian chìm vào hư ảo.


Trong thứ ánh sáng nhập nhoạng ấy, Lạc Bồi Nhân giúp Cốc Kiều cởi áo len ra. Bên trong là chiếc sơ mi ôm sát thân hình cô thay vì dáng rộng. Anh vừa hôn cô vừa kéo vạt áo ra khỏi cạp quần rồi luồn tay vào trong, m*n tr*n làn da cô.


Bên trong lớp sơ mi mỏng là một chiếc áo ngực trắng không có đệm m


út, ôm khít lấy cơ thể Cốc Kiều. Lồng ngực cô bắt đầu phập phồng nhè nhẹ, rồi dần trở nên dồn dập.


Họ v**t v* nhau bằng những cái chạm rất đỗi lặng lẽ, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi d*c v*ng, chỉ cốt để cảm nhận đối phương. Ngón tay Cốc Kiều lướt dọc sống lưng Lạc Bồi Nhân. Người đàn ông này rắn rỏi và sắc bén như một lưỡi dao, vậy mà cô lại vỗ về anh như thể đang dỗ dành một bé mèo con bị thương.


Có khoảnh khắc, cô cảm nhận được cơ thể anh thoáng cứng lại kháng cự, nhưng cô chỉ ngỡ là do những đụng chạm của mình chưa đủ êm dịu, bèn v**t v* anh nhẹ nhàng hơn nữa.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 84: 084: Hơi ngắn
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...