Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ!


Bất kể Lạc Bồi Nhân có hôn tay mình thế nào, Cốc Kiều vẫn cứ che mặt, nhất quyết không bỏ ra.


Cô không biết nên trách mình quá mềm lòng, hay trách những ngón tay anh quá đỗi điêu luyện. Chúng hệt như đang vặn tìm mật mã của một chiếc két sắt kiểu cũ. Vì là lần đầu nên Lạc Bồi Nhân chưa biết mật mã, đành phải kiên nhẫn thử đi thử lại. Két sắt vốn vô tri, nhưng cơ thể con người lại có cảm xúc. Và cứ thế, qua mỗi lần dò dẫm khám phá, anh lại tiến gần hơn tới đáp án chính xác.


Càng cận kề đáp án, hơi thở Cốc Kiều càng thêm dồn dập, và đầu ngón tay anh cũng cảm nhận được sự co siết ngày một rõ. Tựa như có một cái miệng ấm nóng và ẩm ướt đang ngậm lấy ngón tay anh, quyến luyến không rời. Sự ngượng ngùng và xấu hổ càng giày vò Cốc Kiều bao nhiêu thì nơi ấy lại càng thít chặt lấy anh bấy nhiêu.


Chính trong sự e thẹn của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân đã tìm ra đáp án. Anh dùng đầu ngón tay lặp lại đáp án ấy, tựa như đang đợi một lời xác nhận từ cô.


d*c v*ng âm ỉ trỗi dậy, len lỏi đến từng ngóc ngách cơ thể rồi chạy rần rật khắp các dây thần kinh. Một tay Cốc Kiều siết chặt lấy tay Lạc Bồi Nhân, tay kia vẫn che kín mặt. Cô không tìm được điểm tựa nào để trụ vững cơ thể, chỉ đành co quắp các ngón chân, gắng sức bấu víu lấy ga giường hòng ngăn bản thân vặn vẹo mất kiểm soát trong cơn khoái lạc.


Đôi khuyên tai hình giọt nước màu đỏ trên tai cô đung đua liên hồi, hắt sắc đỏ lên những phần da thịt chưa bị tay che khuất trên khuôn mặt, khiến chúng càng lúc càng đỏ lựng.


Dưới ánh đèn mờ ảo, một cô gái mảnh mai mà khỏe khoắn đang phải vật lộn với h*m m**n của chính mình. Làn da vốn trắng ngà của cô nay đã ửng hồng, đến cả những đầu ngón chân cũng sung huyết rõ ràng vì gắng gượng kìm nén. Vậy mà, cô càng cố ghìm lại thì kết quả lại càng khiến cô thất vọng.


Không chỉ Lạc Bồi Nhân, mà chính Cốc Kiều cũng lần đầu tiên khám phá ra một con người khác của mình, một phiên bản hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng và mong đợi của cô. Dù Lạc Bồi Nhân không nói lời nào, cũng chẳng hề trêu chọc, cô vẫn tự thấy xấu hổ về bản thân. Bởi lẽ cô đã luôn tin rằng, lý trí hoàn toàn có thể kiểm soát được thể xác.


Những lúc không gặp gỡ hay thân mật với Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều hiếm khi mường tượng về chuyện x*c th*t. Vì ít nghĩ đến nên cô cũng chẳng mấy khao khát. Thậm chí, cô từng mong anh đừng quá xem trọng chuyện gối chăn. Bởi cô tin rằng, chỉ những ai xem nhẹ chuyện ấy mới có thể chung thủy với mình suốt bao năm ròng, khi hai người cách nhau cả một đại dương mênh mông. Dẫu cho anh về nước ngay sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, quãng thời gian họ phải xa nhau vẫn quá đỗi đằng đẵng.


Thử hỏi một kẻ bị d*c v*ng chi phối liệu có chịu nổi mấy tháng trời xa cách, đến một cái nắm tay cũng chẳng có hay không?


Nhưng giờ đây, Cốc Kiều đã hoàn toàn bất lực trước chính mình. Cô dứt khoát buông xuôi, chỉ biết dùng tay che kín nửa khuôn mặt hòng giấu đi mọi biểu cảm của bản thân.


Lạc Bồi Nhân lại cúi xuống, hôn lên những ngón tay đang che mặt cô. Đôi khuyên tai khẽ đung đưa, nhưng Cốc Kiều đã hạ quyết tâm nên khăng khăng không chịu bỏ tay ra.


– Thấy em thích anh đến vậy, anh vui lắm.


Những ngón tay Cốc Kiều run lên khe khẽ dưới làn môi anh.


– Đừng che nữa. Nếu em không muốn cho anh xem thì anh nhắm mắt lại là được chứ gì.


Ngón tay Lạc Bồi Nhân đã châm lên một ngọn lửa trong cơ thể Cốc Kiều, thiêu cả người cô đỏ rực. Cô không chắc anh có đang nhìn mình không, bèn khe khẽ hé một kẽ tay, len lén liếc nhìn. Quả nhiên, Lạc Bồi Nhân đã nhắm mắt. Cô từ từ bỏ tay xuống. Thấy đôi bờ mi dài của anh, cô không kìm được mà thổi nhẹ một hơi, tựa như làn gió xuân lướt qua cánh đồng lúa mạch.


Anh mở bừng mắt, nhưng hàng mi dài lại cố tình cụp xuống hòng che lấp sự sắc bén cùng d*c v*ng vừa bùng lên nơi đáy mắt. Vành tai đỏ ửng khiến anh trông dịu dàng như người say chếnh choáng.



Anh lại ghé sát vào ngắm nhìn gương mặt đỏ bừng của cô, buột miệng khen:


– Em đáng yêu thật đấy.


Hiếm khi nào Cốc Kiều được người ta khen mà không nói lời cảm ơn, nhưng lần này, cô chỉ khẽ cắn môi.


Lạc Bồi Nhân từ từ rút tay ra khỏi nơi ấm nóng đang bao bọc nó, mắt vẫn không rời gương mặt cô, như thể muốn ngắm bù cho cả khoảng thời gian cô che mặt lúc nãy.


Anh không làm gì cả, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn. Vậy mà Cốc Kiều lại có cảm giác ánh mắt Lạc Bồi Nhân đang m*n tr*n từng tấc da thịt, khiến cả người cô càng lúc càng nóng ran. Trong tình cảnh cùng đường trốn chạy thế này, sự bạo dạn vốn có trong Cốc Kiều lại trỗi dậy. Cô nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, rồi đưa tay lên sờ tai anh.


– Tai anh cũng đỏ rồi này.


Hóa ra, đâu phải chỉ mình cô ngại ngùng.


Lần này, Lạc Bồi Nhân không còn cụp mi che giấu d*c v*ng trong mắt nữa. Anh nhìn xoáy vào Cốc Kiều, rồi cầm lấy tay cô, hướng nó đến món quà mà cô đã tặng mình.


Bàn tay run rẩy của Cốc Kiều cuối cùng cũng mở món quà ấy ra.


Giọt nước đỏ trên tai Cốc Kiều cứ đung đưa mãi, lúc lắc loạn xạ chẳng theo một nhịp điệu nào. Bị sắc đỏ ấy hắt lên, khuôn mặt cô nom trắng bệch, chóp mũi rịn mồ hôi, trên mặt cũng lấm tấm một tầng mồ hôi mịn. Cô cắn chặt răng, nhíu mày cố nén đau, khẽ van nài:


– Bé Lạc, đợi một chút… khoan hãy…


Thấy người được gọi là “bé Lạc” chẳng hề đoái hoài, cô bèn chuyển sang gọi anh họ. Tận sâu trong tiềm thức, cô vẫn tin rằng anh họ sẽ không nỡ nhìn mình chịu khổ. Hai tiếng “anh họ” được thốt ra khe khẽ, kéo theo những âm thanh “ưm… ưm…” vốn bị ghì chặt giữa kẽ răng cũng bật ra.


Nhưng Lạc Bồi Nhân dường như chẳng nghe thấy gì. Đôi khuyên tai đỏ càng lắc lư dữ dội hơn, và tiếng gọi “anh họ” yếu ớt kia cũng chìm nghỉm trong nhịp đung đưa của chúng.


Lạc Bồi Nhân cầm lấy hai tay Cốc Kiều, vòng chúng qua lưng mình. Anh vừa kiên định tiến vào nơi sâu nhất, vừa dịu dàng hôn lên má cô. Trên lưng anh hằn thêm vô số dấu tay, vết nào vết nấy đều lún sâu vào da thịt. Cốc Kiều như con thuyền nhỏ bị sóng dập, không biết trôi về đâu, chỉ có thể bấu chặt lấy anh.


Đôi khuyên tai đỏ vẫn miệt mài lắc lư không biết mệt, dần chuyển từ chao đảo loạn xạ sang một nhịp điệu đều đặn và nhịp nhàng.


Trong tiếng đung đưa đều đặn của đôi khuyên tai, khuôn mặt mướt mồ hôi của Cốc Kiều cũng dần hồng hào trở lại.


Tấm rèm cửa đã che khuất ánh sáng ban ngày, đồng thời ngăn luôn cả tiếng gió rít và tiếng cát quất vào cửa kính. Gió bên ngoài mỗi lúc một lớn, chẳng biết sẽ cuốn bụi cát về đâu. Cốc Kiều chợt nhớ lại hồi nhỏ chơi xích đu. Ban đầu cũng là những cú nhún chân dò nhịp, đến khi đã bắt được đà, cô sẽ ra sức nắm chặt dây thừng mà đẩy mình lên cao. Cảm giác tò mò không biết mình sẽ bay về đâu thôi thúc cô đánh đu mỗi lúc một cao hơn. Dù vậy, một đứa trẻ gan dạ như cô cũng không bao giờ chơi xích đu vào ngày trở gió.


Khi những tiếng va chạm cuối cùng cũng dừng lại, đôi khuyên tai của Cốc Kiều vẫn còn đung đưa, chỉ là mỗi lúc một chậm dần. Cô nhắm mắt, đợi nhịp thở dồn dập từ từ bình ổn. Sau đó cô cảm thấy thế giới tĩnh lặng trở lại, rồi một cánh tay dài vòng qua ôm lấy cô. Cốc Kiều chậm rãi mở mắt, nhìn người đàn ông vừa khiến mình đau đớn. Dẫu về sau, với cô nó không còn là nỗi đau đơn thuần nữa mà biến thành một sự giày vò theo kiểu khác.



Cốc Kiều chộp lấy cánh tay Lạc Bồi Nhân, dồn hết chút sức tàn để đóng một dấu ấn lên người anh bằng một vết cắn mạnh, như muốn trả lại cho anh trọn vẹn nỗi đau mình vừa phải chịu đựng. Lạc Bồi Nhân rất lì lợm, chẳng hề k** r*n, ngay đến một tiếng hừ khẽ cũng không. Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh đang dán chặt vào mặt cô, thậm chí anh còn kề cánh tay còn lại vào miệng cô. Cốc Kiều nhe răng ra chiều muốn cắn thêm cái nữa, nhưng rồi lại chỉ day nhẹ lên đó. Nghĩ lại thì lúc Lạc Bồi Nhân làm cô đau, cô cũng đâu có nương tay với anh. Những vết cào vẫn còn hằn sâu trên lưng anh, chưa có dấu hiệu mờ đi.


Cô ngước nhìn anh, hờn trách:


– Lần sau không được làm em đau như thế nữa đâu đấy.


Lạc Bồi Nhân nâng cằm cô lên, đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng. Vừa hôn, anh vừa tháo đôi khuyên tai của cô xuống. Ban nãy, chúng cứ không ngừng lúc lắc, thỉnh thoảng lại quẹt trúng mặt cô, may là không gây ra vết xước nào. Ngón tay anh cũng rất đỗi nhẹ nhàng và tỉ mỉ. Sự ôn tồn ấy vỗ về từng tấc da thịt Cốc Kiều, như thể người khiến cô càng đau hơn khi cô gào khóc ban nãy là ai đó hoàn toàn khác.


Sau một hồi lâu vỗ về, Lạc Bồi Nhân kéo chăn đắp kín người Cốc Kiều. Cô nhắm mắt lắng nghe tiếng nước xả trong phòng tắm. Tiếng nước vừa ngưng chưa được mười phút, cô đã cảm giác có người lại gần. Cô mở mắt, thấy Lạc Bồi Nhân đã ăn mặc chỉnh tề trong chiếc áo cao cổ và quần dài, mái tóc vẫn còn chưa khô hẳn. Anh cúi người xuống ngang mép giường, vén chăn lên để đầu cô lộ ra rồi khẽ hỏi:


– Để anh xả nước vào bồn cho em ngâm mình nhé?


– Em tắm vòi sen được rồi ạ, anh cứ kệ em.


– Anh biết một quán mì ngon lắm. Lát nữa tắm xong, anh đưa em đi ăn mì sinh nhật.


Cốc Kiều được anh bế vào phòng tắm. Cô như biến thành một đứa trẻ cần được chăm sóc, ngay đến việc xoa bọt xà phòng cũng phải nhờ người giúp. Lớp bọt trắng xóa phủ khắp người cô, từ mái tóc đến tận khoeo chân, mắt cá, trông như thể cô đang chìm trong một quả bong bóng khổng lồ. Nhưng khi đứng dưới vòi sen, nhìn thế nào cũng thấy cô là một cô gái đã hoàn toàn trưởng thành, với những đường cong phát triển trọn vẹn.


Nước ấm xối từ đỉnh đầu xuống, cuốn trôi lớp bọt trắng, trả lại màu da vốn có của Cốc Kiều. Khi dòng nước vừa ngưng, những giọt ấm nóng vẫn còn vương trên người cô.


Lạc Bồi Nhân lấy khăn bông lau tóc cho Cốc Kiều, đoạn cúi xuống ngắm nhìn cô. Dưới làn hơi nước mịt mờ, gương mặt cô lại ửng hồng, đôi môi càng thêm đỏ mọng. Cô cắn môi, trông như đang khao khát một nụ hôn. Lạc Bồi Nhân không kìm lòng được, cúi xuống hôn lên bờ môi mềm mại ấy.


Sàn phòng tắm hơi trơn, nếu không cẩn thận sẽ ngã. Đầu gối Cốc Kiều bất giác run lên, Lạc Bồi Nhân vội đưa tay ôm lấy eo cô.


Một tiếng sau, Cốc Kiều lại tắm nước ấm lần nữa, nhưng lần này là ngâm mình trong bồn tắm. Cô đã chẳng còn chút sức lực nào để đứng vững. Việc phải bám chặt lấy một người giữa phòng tắm trơn trượt, chịu đựng những cú va chạm trong thời gian dài quả thực đã vắt kiệt sức lực của cô.


Dẫu rèm cửa còn kéo kín mít, nhưng Cốc Kiều vẫn biết bên ngoài trời đã sắp tối. Lạc Bồi Nhân luồn tay vào tóc cô, dùng máy sấy sấy tóc cho cô.


– Em yên tâm, rồi chúng mình cũng sẽ có giấy đăng ký kết hôn thôi. Đến lúc đó, em sẽ không cần phải giả làm con trai nữa.


Sống mũi Cốc Kiều bỗng cay xè. Cô vội ngửa đầu lên ngăn dòng nước mắt chực trào, đoạn mỉm cười hỏi:


– Anh không thích mái tóc ngắn hiện giờ của em à?


Lạc Bồi Nhân đáp:



Có điều khi ấy, anh đã ngỡ rằng khoảng cách vạn dặm sẽ l*m t*nh cảm phai nhạt. Không chỉ tình cảm anh dành cho cô, mà cả tình cảm cô dành cho anh. Nhưng chính thời gian và khoảng cách lại cho anh câu trả lời.


Cốc Kiều ngơ ngẩn ngồi đó, mặc cho máy sấy thổi khô mái tóc ngắn của mình.


Lạc Bồi Nhân luồn tay vào tóc Cốc Kiều, vừa sấy vừa gợi chuyện:


– Đừng lo, chẳng bao lâu nữa chúng mình sẽ được gặp nhau thường xuyên thôi. Mà nếu ngày đó được đi học tiếp, em sẽ chọn ngành gì ở đại học?


Cốc Kiều ngẫm nghĩ một lát rồi đáp thật lòng:


– Chắc là một ngành nào đó liên quan đến máy tính.


Lạc Bồi Nhân khá bất ngờ khi nghe câu trả lời của cô:


– Tại sao thế?


Cốc Kiều giải thích một cách nghiêm túc:


– Bởi vì bây giờ trên thị trường có một loại máy hỗ trợ học tập đang bán rất chạy, có thể xem là phiên bản giá rẻ của máy tính. Em thấy mảng này rất có triển vọng. Nếu em học về máy tính, biết đâu sau này lại kinh doanh mảng này thì sao. Những lĩnh vực có rào cản gia nhập càng cao thì càng ít người dám nhảy vào tranh miếng cơm.


Lạc Bồi Nhân chăm chú nhìn Cốc Kiều rồi hỏi:


– Gạt chuyện kiếm tiền sang một bên thì em định học gì?


– Gạt chuyện kiếm tiền sang một bên ạ… 


Cốc Kiều nhất thời chẳng thể nghĩ ra được điều gì.


– Chuyện này không vội. Em đói rồi phải không? Mình ra ngoài ăn mì nhé.


Cốc Kiều lắc đầu. Cô chẳng còn chút sức lực nào để bước ra khỏi phòng, chỉ muốn nằm vật ra giường ngủ một giấc thật đã.


– Em không đói, anh đi ăn đi. Cũng muộn rồi, bố em còn đang đợi anh về đấy.


Lâu Đức Dụ đang nằm trên giường bệnh thì một người phụ nữ trung niên đến hỏi:



Lâu Đức Dụ thở dài thườn thượt. Thằng nhóc họ Lạc này bỏ ra những hai mươi tệ chỉ để thuê một người lo cơm nước cho ông có nửa ngày. Ông đã thử thương lượng, bảo chị kia trả lại một nửa tiền vì việc rót nước ông tự lo được, nhưng chị ta nào có chịu. Tiêu xài hoang phí như vậy, không vòi tiền của bố mẹ thì chẳng nhẽ gió cuốn đến chắc? Về khoản này, thằng nhóc đó đúng là hơn hẳn Cốc Kiều, có một ông bố tốt! Nghĩ đến đây, Lâu Đức Dụ không khỏi thầm chửi một tiếng. Bao giờ con gái ông mới có được một ông bố giàu có cơ chứ?


Lúc này, ông lại không quá lo cho Cốc Kiều. Giữa ban ngày ban mặt, một đôi trai gái vào khách sạn thể nào cũng bị kiểm tra giấy đăng ký kết hôn, nên hai đứa cùng lắm cũng chỉ đi loanh quanh bên ngoài. Nhưng về nhà rồi thì sao? Ôi chao! Đã được hưởng lợi từ một ông bố tốt thì dĩ nhiên phải nghe lời ông bố đó. Thằng nhóc kia quen vung tay quá trán rồi, làm sao chịu nổi cảnh cơ hàn.


Cốc Kiều nằm trên giường, rèm cửa vẫn kéo kín mít. Sự rã rời của cơ thể không ngừng nhắc cô nhớ lại chuyện vừa xảy ra. Hễ cô nhắm mắt, những hình ảnh ấy lại ồ ạt ùa về. Nghĩ đến những ngón tay của anh, mặt cô bất giác đỏ bừng.


Cốc Kiều gắng gượng chui ra khỏi chăn mặc lại quần áo. Cô vốn định xuống dưới tìm chút gì bỏ bụng, nhưng thắt lưng mỏi nhừ nên đành thôi. Cô bèn kéo rèm cửa sổ, chống cằm ngắm cảnh đêm bên ngoài.


Bất chợt, tiếng ổ khóa vang lên lách cách, rồi Lạc Bồi Nhân bước vào. Cốc Kiều ngạc nhiên hỏi:


– Sao anh lại quay lại đây?


– Yên tâm, anh tìm người chăm sóc cho bố em rồi. Em ăn chút gì đi.


Anh không chỉ mua mì mà còn chu đáo chuẩn bị cả phích giữ nhiệt và bộ đồ ăn, mì và nước dùng cũng được anh đựng riêng.


– Biết phiền phức thế này em đã đi ăn cùng anh cho rồi.


– Anh không thấy phiền chút nào.


Đó là một tô mì trường thọ chỉ có độc một sợi. 


Cốc Kiều hỏi:


– Lỡ em cắn đứt thì sao?


– Thì nghĩa là em đã sống một cuộc đời đáng giá bằng hai người khác gộp lại.


Cốc Kiều phì cười.


Lạc Bồi Nhân dịu dàng nói:


– Chúc em sinh nhật vui vẻ!


Cốc Kiều cúi đầu, rồi ngước lên nhìn Lạc Bồi Nhân với khuôn mặt đỏ ửng, mỉm cười nói:


– Hôm nay em thật sự thấy rất vui ạ.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 86: 086: Chúc em sinh nhật vui vẻ!
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...