Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 61: 061: Bài học đầu tiên
Cốc Kiều nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, đáp:
– Em ở bên anh cũng vui lắm.
Anh bỗng siết chặt tay cô.
Cốc Kiều không ngờ một bàn tay lại có thể chuyên chở nhiều thông điệp đến thế, thậm chí còn phong phú hơn cả ánh nhìn. Quá nhiều tín hiệu dồn dập ập tới khiến cô nhất thời chưa thể lĩnh hội hết. Vốn là người thẳng thắn, vậy mà giờ đây, chỉ vì bàn tay đang bị anh x** n*n, cõi lòng cô bỗng nhiên rối bời.
Mặt Cốc Kiều mỗi lúc một ửng đỏ, nhưng không hẳn chỉ vì ngượng. Cô cố dời sự chú ý sang nơi khác, để ánh mắt lướt từ đôi mắt Lạc Bồi Nhân xuống sống mũi, rồi dừng lại nơi vành tai. Trước đây cô chỉ ngắm anh qua loa, nay mới có dịp săm soi kỹ hơn một chút, và đây cũng là lần đầu tiên cô phát hiện trên tai anh có một nốt ruồi nhỏ xíu.
Cuối cùng, ánh nhìn của Cốc Kiều khoá chặt trên nhân trung anh, cốt để tránh đi đôi môi kia. Cô ngỡ làm vậy sẽ giúp mình bình tâm lại, nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì. Cốc Kiều đành buộc mình dán chặt mắt vào nơi ấy.
Giọng Lạc Bồi Nhân bất chợt vang lên:
– Lên nhà anh ngồi một lát nhé?
Cốc Kiều gật đầu ngay tắp lự, nhanh đến nỗi chính cô cũng giật mình, nhưng tuyệt không thấy hối hận. Cô không biết chuyện gì sẽ xảy ra, chỉ biết bản thân đang mong mỏi một điều gì đó xảy ra. Anh sẽ nói gì với cô nữa đây? Cô muốn nghe những lời ấy ngay lúc này, chứ chẳng thể đợi đến ngày mai.
Cô còn rất trẻ, và mang lòng hiếu kỳ vô hạn. Cả thế giới như đang bày ra trước mắt, chẳng có món ngon vật lạ nào mà cô không muốn nếm thử. Lạc Bồi Nhân lúc này tựa như một món quà được đặt ngay tầm với. Cô mới chỉ vừa tháo sợi ruy băng trang trí, còn chưa biết bên trong ẩn giấu điều gì, nên rất nóng lòng muốn khám phá đến cùng. Cô chẳng hề giấu giếm niềm mong đợi ấy, đôi mắt sáng rực lên khi đáp “Vâng ạ”, không một chút e dè.
Lạc Bồi Nhân nhảy xuống xe, vòng sang bên Cốc Kiều rồi đưa tay ra, chờ cô nắm lấy.
Cốc Kiều vừa đặt tay mình vào, anh liền bao trọn lấy nó. Lúc cô bước xuống, đôi khuyên tai màu đỏ khẽ rung lên loạn nhịp, hệt như trái tim cô lúc này.
Cốc Kiều bước lên từng bậc thang mà ngỡ như đi trên mây. Những ngón tay Lạc Bồi Nhân len vào, đan chặt lấy tay cô cho đến khi không còn kẽ hở. Cốc Kiều thấy người lâng lâng, mọi sự chú ý của cô đều dồn cả vào bàn tay đang được anh nắm chặt. Cô cảm nhận nhiệt độ dần tăng lên sau mỗi lần lòng bàn tay họ cọ vào nhau. Khi cảm giác ấy vừa qua đi, cô lại bất giác mong chờ lần tiếp theo. Chỉ bằng một bàn tay, Lạc Bồi Nhân đã khơi lên trong cô bao khao khát, và cô có linh cảm rằng anh cũng cảm nhận được sự mong chờ ấy từ mình.
Trong lúc bước theo anh lên lầu, ngoài sự tò mò, lòng Cốc Kiều còn dâng lên một niềm khao khát mơ hồ. Niềm khao khát ấy mỗi lúc một lớn dần, nhưng với trí tưởng tượng nghèo nàn về sự thân mật đôi lứa, cô cũng chẳng rõ mình đang mong mỏi điều gì. Cô không thể tìm ra bất kỳ từ ngữ nào để gọi tên những rung động cả trong tâm trí lẫn da thịt mình, dẫu cho cảm giác ấy càng lúc càng rõ rệt.
Họ đi không nhanh lắm, nên đôi khuyên tai màu đỏ rực của Cốc Kiều chỉ khẽ rung rinh.
Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều lơ mơ đến thế, đến mức cô còn chẳng biết mình đã lên đến tầng mấy. Nếu không phải Lạc Bồi Nhân dắt tay cô dừng lại trước cửa, có lẽ cô vẫn cứ thế đi tiếp.
Cánh cửa mở ra, rồi đóng lại. Dưới ánh đèn nơi sảnh vào, Lạc Bồi Nhân vén lọn tóc mai lòa xòa ra sau tai Cốc Kiều, chăm chú ngắm nhìn gương mặt ửng hồng của cô. Ở đây, anh nhìn rõ hơn hẳn lúc còn trong xe.
Cốc Kiều hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện này, vốn liếng duy nhất cô có thể trông cậy lúc này là sự bạo dạn. Cô cũng nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, không hề né tránh.
Sự tò mò của Cốc Kiều về nửa còn lại của thế giới và về Lạc Bồi Nhân lúc này đã hòa làm một. Hay nói đúng hơn, chính anh đã khơi dậy trong cô niềm hiếu kỳ về nửa kia của thế giới. Niềm hiếu kỳ này đã khiến cô phớt lờ cả sự nguy hiểm tiềm tàng nơi anh, chỉ cảm thấy anh quá đỗi đáng yêu.
Lạc Bồi Nhân đăm đắm nhìn cô rồi đưa tay véo nhẹ gò má ửng hồng.
Cốc Kiều cũng bắt chước, vươn tay véo má anh, nhưng rất nhẹ tay vì sợ làm anh đau, trông như vuốt hơn là véo.
Khi Cốc Kiều lướt ngón út trên má Lạc Bồi Nhân, cô vô tình chạm phải khóe môi anh. Bất kể vẻ ngoài có góc cạnh đến đâu, bờ môi của một chàng trai vẫn luôn mềm mại.
Môi anh lành lạnh.
Ngón tay Cốc Kiều còn chưa kịp rời khỏi hiện trường đã bị Lạc Bồi Nhân bắt gọn. Anh giữ chặt lấy ngón tay cô, đặt lên môi mình rồi kẹp giữa hai hàm răng cắn mạnh một cái. Một cơn đau tê dại lan ra, phản ứng này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của cô. Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt lần này khác hẳn mọi khi, ẩn chứa một điều gì đó thật xa lạ.
Ánh nhìn như muốn ăn tươi nuốt sống ấy cuối cùng cũng hóa thành hành động. Giữa lúc Cốc Kiều còn đang tròn xoe mắt nhìn anh đầy ngơ ngác và tò mò, anh đã dịu dàng lật ngửa bàn tay cô, hôn lên những vết chai sạn trên ngón tay. Mười ngón tay nối liền với tim, mỗi nụ hôn của anh đều khiến tim cô khẽ run lên. Cuối cùng, nụ hôn của anh dừng lại nơi lòng bàn tay cô.
Ánh mắt anh như muốn cắn xé cô, nhưng bờ môi lại dịu dàng đến lạ. Cốc Kiều gần như không chịu nổi. Cô thầm nghĩ, nếu mình là một que kem, có lẽ đã sớm tan thành vũng nước dưới những nụ hôn này. Nhưng cô là người có thân nhiệt, nên chỉ thấy cơ thể mỗi lúc một nóng hơn.
Đôi môi Lạc Bồi Nhân rời khỏi tay cô, nhưng bàn tay to lớn của anh vẫn bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé. Ngón cái anh khẽ miết lên lòng bàn tay cô, đúng vào nơi anh vừa đặt nụ hôn. Cảm giác khao khát khi ở dưới lầu lại trỗi dậy, mọi giác quan của cô dường như đều đổ dồn vào lòng bàn tay.
Cốc Kiều chợt nghe thấy Lạc Bồi Nhân hỏi mình:
– Em biết anh thích em từ khi nào không?
Anh lược bỏ luôn câu “Anh thích em” mà hỏi thẳng rằng cô đã biết điều đó từ bao giờ.
Thật ra, mãi đến lúc này Cốc Kiều mới dám chắc chắn, nhưng điều đó đâu còn quan trọng nữa. Cô lọc ra mấy chữ mình cần nhất từ câu nói ấy: anh thích cô. Dù đã lờ mờ cảm nhận được, nhưng câu anh vừa thốt ra chính là lời xác nhận cho đáp án trong lòng cô.
Lạc Bồi Nhân khẽ mân mê chiếc khuyên tai màu đỏ của cô, lại hỏi:
– Em biết từ lâu rồi sao?
Lúc mới gặp, đôi khuyên tai đỏ rực còn làm vành tai cô trông trắng bệch, thiếu sức sống; vậy mà giờ đây, sắc đỏ trên da đã lan dần, tiệp với màu trang sức.
Cốc Kiều lắc đầu, khiến đôi khuyên tai khẽ đung đưa theo.
Lạc Bồi Nhân ghé sát vào vành tai cô, thì thầm:
– Vậy thì bây giờ em biết rồi nhé.
Môi anh chạm nhẹ lên vành tai cô.
Dường như sợ Cốc Kiều chưa nghe rõ, anh lại áp vào tai bên kia, thì thầm lại câu nói ấy:
– Anh thích em, bây giờ em biết chưa?
Lần này, khi anh hôn lên tai cô đã làm chiếc khuyên khẽ lay động.
Cốc Kiều lại ngẩng đầu. Cô không đáp biết hay không mà nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, rành rọt nói từng chữ:
– Em cũng thích anh.
Thế nhưng, khi một nụ hôn của anh rơi xuống mi mắt, Cốc Kiều bất giác rung nhẹ đôi mi. Khoảnh khắc ấy, cô vội cụp mắt, hàng mi chớp động che đi hơn nửa ánh nhìn.
Cốc Kiều bị kéo vào vòng tay anh. Nếu cái ôm lần trước còn khiến cô băn khoăn về tính chất của nó thì lần này, chẳng cần Lạc Bồi Nhân nói thêm lời nào, cô cũng lập tức hiểu rõ ý nghĩa của nó. Cốc Kiều thích mùi bột giặt trên người anh, bởi khứu giác của cô vẫn chưa đủ sành sỏi để thưởng thức những mùi nước hoa nam tính mà cô thường ngửi thấy khi làm việc với đối tác nước ngoài. Cứ ôm nhau thế này, Cốc Kiều cảm tưởng hơi ấm của cả hai đang xuyên qua lớp vải để hòa quyện làm một. Cô cảm nhận rõ mồn một nhiệt độ từ cơ thể anh.
Đầu gối Lạc Bồi Nhân khẽ chạm vào đầu gối cô, nhưng lần này anh không hề né tránh như trước. Bị cọ hết lần này đến lần khác, Cốc Kiều không khỏi ngờ rằng anh cố ý.
Lạc Bồi Nhân dùng ngón tay nâng cằm Cốc Kiều lên, tỉ mỉ quan sát từng biểu cảm của cô. Ngay khi nhận ra anh đang nhìn đăm đắm vào môi mình, cô buột miệng nói:
– Em vừa ăn cà chua đấy.
Cô nhớ rõ anh dị ứng với thứ quả đó.
Lạc Bồi Nhân vẫn tiếp tục nhìn Cốc Kiều không chớp mắt khiến cô bắt đầu nghi ngờ có lẽ vừa rồi mình vừa mới tưởng bở, chứ anh vốn chẳng có ý định hôn cô.
Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều rồi mỉm cười. Một nụ cười mà cô dám chắc là để chế giễu sự cả nghĩ của mình. Dẫu anh cười trông rất đẹp trai, Cốc Kiều vẫn không khỏi thấy hơi bực mình.
Cô vừa định lên tiếng thanh minh thì anh đã bất ngờ cúi xuống, cắn một cái vào cằm cô. Ban đầu, cô còn ngỡ anh sẽ để lại một dấu răng, nhưng có lẽ Lạc Bồi Nhân cũng nhận ra vấn đề này nên không dùng sức nữa, bên dưới môi cô không lưu lại vết tích gì. Cốc Kiều mở to mắt, tim đập thình thịch, chỉ sợ răng anh chạm phải môi mình, nhưng anh luôn cố tình lảng tránh.
Lạc Bồi Nhân dần quay lại vẻ dịu dàng thường lệ. Một sự dịu dàng hơn tất thảy những gì cô từng thấy, từng mường tượng, dịu dàng đến mức Cốc Kiều gần như không thể chống đỡ nổi. Giữa mùa đông giá buốt, cô bất chợt nghĩ tới mùa xuân. Anh luồn tay vào tóc cô, và tỉ mẩn hôn lên khuôn mặt mỗi lúc một nóng ran của cô, khiến bờ môi cũng theo đó mà dần ấm lên. Cả người Cốc Kiều nhẹ bẫng như đang lướt trên mây, nếu không có cánh tay anh ghì chặt vòng eo, có lẽ cô đã chẳng còn biết mình đang chạm đất hay không.
Cốc Kiều bất giác nghĩ đến trò đánh đu từng chơi. Trước khi tự mình bay lên, bao giờ cũng cần một người quen đẩy sau lưng vài cái, và đó phải là một người biết rõ chừng mực. Cho đến hôm nay, Cốc Kiều vẫn luôn cho rằng, dẫu không dám nói là hiểu hết mọi khía cạnh của Lạc Bồi Nhân, chí ít cô vẫn tự tin rằng mình nắm rõ tính cách anh. Nhưng giờ đây, ngay cả điểm ấy cô cũng không dám chắc nữa. Cô hoàn toàn không biết anh định đẩy mình đi tới đâu, và cô rất muốn biết anh sẽ đẩy mình đến đâu.
Sự tò mò và niềm khao khát hòa vào nhau, thôi thúc Cốc Kiều đáp lại nụ hôn của Lạc Bồi Nhân. Nhưng rồi cô chợt nhớ ra mình vừa ăn cà chua, mà anh lại dị ứng với nó. Vì vậy, cô đành bặm môi lại, bị động đón nhận những nụ hôn của anh.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 61: 061: Bài học đầu tiên
10.0/10 từ 39 lượt.
