Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 62: 062: Lửa
Vài sợi tóc của Cốc Kiều khẽ lướt trên gương mặt Lạc Bồi Nhân. Cô đưa tay gạt đi, đầu ngón tay vô tình sượt qua má anh rồi vội vã vén tóc ra sau vành tai đang nóng ran của mình.
Một ý nghĩ bất chợt nảy ra, Cốc Kiều tò mò muốn biết tai anh có nóng như tai mình không. Chẳng kịp đắn đo, ngón tay cô đã lại đặt lên gò má anh, rồi lướt đến vành tai. Quả nhiên cũng nóng hổi y hệt như của cô. Giây phút này, họ như chung một cảm giác, chung một nhiệt độ. Cô mím môi giấu nụ cười chực nở. Dù đã có câu trả lời, những ngón tay cô vẫn chưa chịu ngưng khám phá. Chúng tiếp tục trượt xuống cằm, men theo quai hàm rồi dừng lại nơi yết hầu. Vì đây là thứ mình không có, đầu ngón tay cô nán lại hơi lâu, dùng phần thịt mềm mại miết theo hình dạng của nó, cảm nhận được nó đang chuyển động.
Sự dịu dàng ban nãy Lạc Bồi Nhân mang đến cho cô bỗng chốc tan biến. Miệng anh gần như ép sát vào khóe môi cô.
Sợi dây lý trí trong đầu Cốc Kiều đột nhiên được nối lại. Cô vội ngoảnh mặt đi, cúi gằm xuống để tránh né nụ hôn của anh.
Cốc Kiều cúi đầu thấp đến mức môi sắp sửa chạm vào cổ áo. Cô cảm nhận một điều gì đó lạ lẫm, một sự khác lạ mà bản năng mách bảo là nguy hiểm. Chàng trai trước mặt đây dường như không còn là người anh họ trong ký ức của cô nữa. Suốt quãng thời gian xa cách, tình cảm cô dành cho Lạc Bồi Nhân chẳng những không phai nhạt mà ngược lại càng thêm sâu đậm. Cô vốn thích những người dịu dàng, và mỗi khi nghĩ đến anh, cô lại thấy lòng ấm áp giữa đêm đông giá lạnh.
Trong nỗi nhung nhớ quay quắt ngày này qua tháng nọ, cô đã tự tạc nên một bức tượng Lạc Bồi Nhân trong tâm trí. Giờ đây, bức tượng ấy như được thổi hồn, sống động bước ra ngoài đời thực khiến cô mừng rỡ khôn xiết. Cô muốn có một mối liên kết sâu sắc hơn với anh, một quan hệ không bao giờ phải lo mất liên lạc.
Thế nhưng giờ đây, Cốc Kiều nhận ra Lạc Bồi Nhân bằng xương bằng thịt này không hoàn toàn giống với bức tượng mà cô đã đắp nặn trong tâm tưởng suốt hai năm qua. Nếu trước kia, ở bên anh là cảm giác an toàn tuyệt đối, thì bây giờ, cô lại nhận ra một mối nguy hiểm tiềm ẩn toát ra từ anh. Nếu vòng tay anh siết mạnh thêm chút nữa thôi, cô chắc chắn sẽ chẳng tài nào thoát được. Trong bầu không khí này, đầu óc cô quay cuồng, chẳng thể nghĩ suy được gì. Dẫu vậy, dáng vẻ này của anh vẫn mang một sức hấp dẫn chết người. Nếu còn ở lại đây, e rằng lý trí của cô sẽ không còn kiểm soát nổi cơ thể nữa.
– Em phải về rồi. – Cốc Kiều lí nhí, vẫn không dám ngẩng đầu lên. Những sợi tóc lòa xòa trên má khiến cô thấy nhồn nhột.
Nụ hôn vốn định đáp xuống môi cô, cuối cùng lại nhẹ nhàng rơi trên mái tóc. Lạc Bồi Nhân khẽ hôn lên tóc cô, cả hai đều lặng thinh. Cốc Kiều cảm nhận được đầu gối anh đã rời khỏi đầu gối mình, và nhịp tim hoảng loạn của cô cũng dần ổn định lại.
Anh vén mấy sợi tóc lòa xòa ra sau tai giúp Cốc Kiều, rồi cúi xuống, nâng cằm cô lên và đặt một nụ hôn đầy trân trọng lên vầng trán.
Rồi Lạc Bồi Nhân buông cô ra, lùi lại để tạo một khoảng cách nhỏ giữa hai người.
Anh cười hỏi cô:
– Em cứ cúi đầu mãi thế không thấy mỏi à?
Cốc Kiều cảm thấy con người quen thuộc của anh đã quay lại. Cô ngẩng lên, liếc mắt từ yết hầu lên đến tai anh. Tai anh vẫn đỏ rực, nhưng lần này cô chỉ nhìn chứ không đưa tay chạm vào nữa.
– Em ngồi đi, anh đi rót cho em ly nước nóng. Ở đây có máy sưởi, em cởi áo khoác ra cho thoải mái. – Lạc Bồi Nhân nói rồi chỉ về phía chiếc kệ sát tường. – Trên đó cũng có vài cái đĩa CD, em xem có bài nào muốn nghe không.
– Thôi không cần đâu, em không khát. – Cốc Kiều đáp trống không.
– Anh muốn ở bên em thêm một lát.
Nói rồi, Lạc Bồi Nhân không nhìn cô nữa mà đi thẳng vào bếp. Trong tủ lạnh, ngoài mấy chai nước khoáng thì chẳng còn gì khác. Anh ngửa cổ tu một hơi hết nửa chai nước lạnh buốt rồi mới bắt đầu đun nước cho Cốc Kiều.
Cốc Kiều đứng đó, thầm nghĩ nếu anh không đi đun nước thì chẳng phải họ sẽ được ở bên nhau lâu hơn sao?
Nhiệt độ trong ấm tăng lên từng chút một. Trong lúc chờ nước sôi, Cốc Kiều chọn một đĩa CD bỏ vào chiếc máy Lạc Bồi Nhân đã tặng. Tức thì, cả phòng khách vang lên giai điệu của bài “Light My Fire”.
Giữa tiếng nhạc, cô loáng thoáng nghe thấy tiếng nước chảy ào ào từ bồn rửa trong bếp.
Cốc Kiều chưa từng nghe thể loại nhạc này bao giờ, nhưng sự tò mò đã níu cô lại. Dù vốn tiếng Anh có hạn, nhưng khi cụm từ “light my fire” ấy lặp đi lặp lại mãi, cô vẫn lờ mờ đoán được “lửa” trong lời hát rốt cuộc ám chỉ điều gì. Ấy vậy mà, bị thôi thúc bởi trí hiếu kỳ, cô không hề đổi đĩa mà cứ thế lắng nghe đến hết bài, mặt mày vẫn chưa hết nóng ran.
Nước trong ấm đã sôi, còn bài hát ngoài phòng khách vẫn đang tiếp tục. Lạc Bồi Nhân thật sự không biết nên nói Cốc Kiều dạn dĩ hay ngây thơ nữa.
Anh uống cạn nửa chai nước lạnh còn lại rồi mới bưng ly nước nóng ra cho cô. Khoảnh khắc tay hai người chạm nhau, Cốc Kiều cảm nhận được bàn tay anh vừa ướt vừa lạnh. Hóa ra, tiếng nước chảy trong bồn rửa ban nãy là do anh rửa tay.
– Em thích nghe bài này à?
Ngày trước anh nghe ban nhạc này là vì họ không có tay bass cố định, nên tiếng đàn organ điện tử có rất nhiều đất diễn.
– Em không biết nữa.
Nhưng cô quả thực muốn nghe lại. Ban nãy, cô chỉ mải đoán già đoán non ý nghĩa lời bài hát mà không nhận ra mình đã bị thứ nhạc cụ nào cuốn hút. Giai điệu ấy cứ như đang thôi thúc cô phải lắng nghe thêm một lần nữa.
– Vậy em có muốn nghe lại không?
Cốc Kiều khẽ gật rồi lại lắc đầu, đôi khuyên tai đỏ thắm cũng tinh nghịch đung đưa theo. Cô không chỉ nghe hiểu lời bài hát, mà dường như còn vỡ lẽ ra nhiều điều. Có lẽ chính vì thế mà lúc này đây, cô bỗng không muốn nghe lại nữa.
Cốc Kiều vội giải thích:
– Em không để ý lời bài hát lắm, chỉ hơi tò mò về các loại nhạc cụ thôi.
Vì chút tò mò bâng quơ ấy của Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân lại lướt tay trên phím đàn organ đã lâu không chạm tới. Thế nhưng, anh chỉ dạo vài nốt đầu của “Light My Fire” rồi chuyển sang một bản nhạc khác có giai điệu khá xa lạ với anh.
Bài hát ấy có thể lạ lẫm với Lạc Bồi Nhân, nhưng lại quá đỗi thân quen với Cốc Kiều, bởi cô đã thuộc nằm lòng. Tính cả bốn phiên bản đã nghe trong xe lúc trước, đây là lần thứ năm cô được nghe bản nhạc này chỉ trong ngày hôm nay.
Giai điệu thân quen đưa Cốc Kiều ngược dòng quá khứ, về lại cái đêm cô nhận chiếc máy cassette từ tay Lạc Bồi Nhân. Cô gần như đã quên bẵng cảm xúc của mình khi ấy, và quên cả việc mình từng bật khóc lúc nghe hết bản nhạc. Giờ đây, khi anh đang ở ngay trước mặt và giai điệu xưa cũ lại vang lên, một giọt nước mắt nóng hổi bất giác lăn dài trên má. Cô từng ngỡ rằng sau này khó lòng gặp lại Lạc Bồi Nhân, nào ngờ giờ đây anh đang đứng ngay trước mặt cô. Chỉ riêng khoảnh khắc này thôi cũng đủ để cô sẵn lòng chấp nhận những khía cạnh khác trong con người anh.
Dưới ánh đèn, giọt lệ càng thêm lấp lánh. Những lúc cùng quẫn nhất, cô thậm chí còn quên mất cả cách khóc, vậy mà giờ phút này lại bất chợt nhớ ra.
Khi Lạc Bồi Nhân ngẩng lên, Cốc Kiều liền nở một nụ cười tươi tắn, để lộ hàm răng trắng đều.
– Anh đàn lại cho em nghe một lần nữa được không ạ?
Lạc Bồi Nhân trước nay chưa bao giờ chịu biểu diễn theo yêu cầu của bất kỳ ai, vậy mà anh lại đàn cho Cốc Kiều nghe thêm một lần nữa.
Đàn xong, anh bước đến trước mặt Cốc Kiều, nâng cằm cô lên rồi dịu dàng hôn lên vệt nước mắt còn vương trên má. Bàn tay và đôi môi anh se lạnh vì mới chạm vào nước, khiến nụ hôn lần này cũng mang theo hơi lạnh. Gò má Cốc Kiều không còn nóng bừng như trước nữa. Nếu vừa rồi là cảm giác bị lửa thiêu đốt, thì giờ đây lại tựa như đang được tắm mình trong nắng xuân ấm áp. Những mảnh băng giá cuối cùng nơi khe suối dường như đang tan ra, và cô ngỡ đã nghe thấy cả tiếng nước róc rách len lỏi qua từng viên sỏi cuội trong tâm hồn mình.
Trái tim Cốc Kiều không còn đập thình thịch như lúc Lạc Bồi Nhân sắp hôn cô nữa, thay vào đó là một cảm giác lạ lẫm chưa từng có. Cô chỉ ước sao đôi môi ấy nán lại trên má mình thêm một chút. Lần này, cô chủ động vòng tay ôm lấy Lạc Bồi Nhân. Thân thể anh chẳng hề mềm mại chút nào, nhưng chính điều đó lại càng làm nổi bật sự mềm mại của đôi môi đang đậu trên má cô.
Thế nhưng Lạc Bồi Nhân lúc này lại khác hẳn ban nãy, anh tỏ ra rất chừng mực. Nụ hôn chỉ thoáng lướt qua rồi kết thúc. Anh đặt tay lên vai cô, khẽ nói:
– Tối nay em ở lại đây đi, anh sẽ ngủ ngoài phòng khách.
– Thôi ạ, em về nhà thì hơn.
– Em yên tâm, anh không có sở thích ép uổng người khác đâu.
Nghe vậy, Cốc Kiều cảm thấy oan ức vô cùng, vội vàng giải thích:
– Em hoàn toàn không có ý đó. Ngủ ngoài phòng khách khó chịu lắm, với lại, sô pha nhỏ thế này, anh nằm sao vừa?
Lời cô khiến Lạc Bồi Nhân bất giác nhớ lại chuyện hai năm trước. Lần đó từ ga tàu về, anh cũng đưa cô đến đây. Khi ấy, điều cô bận tâm cũng chỉ là anh sẽ ngủ ở đâu, chứ chẳng mảy may nghĩ đến chuyện gì khác. Cô quá tin tưởng anh, cũng bởi thế mà vô tình xếp anh vào vùng an toàn. Mà một khi đã bị đặt vào trong đó, anh cũng đành an phận ở yên đó.
– Em đừng lo, anh có túi ngủ, trải ra sàn là ngủ được rồi. Như vậy thì sáng mai mình còn có thể ăn sáng cùng nhau.
Không đợi Cốc Kiều kịp đáp lời, anh đã nói tiếp:
– Đi theo anh.
Anh dẫn cô vào phòng tắm, lấy ra một chiếc bàn chải đánh răng còn mới nguyên. Anh đưa nó cho cô, nói:
– Em dùng cái này đi.
Rồi anh bảo Cốc Kiều rằng tuy khăn tắm và áo choàng tắm không phải đồ mới nhưng đều đã giặt sạch sẽ sau lần dùng trước, cô cứ dùng tự nhiên.
Anh nói một mạch, không cho Cốc Kiều có cơ hội từ chối. Dứt lời, anh dẫn cô vào phòng ngủ, lấy từ trong tủ ra một bộ ga giường và vỏ chăn tinh tươm, nói:
– Bộ này cũng giặt sạch rồi, em tự thay giúp anh nhé.
Nói rồi, anh ôm túi ngủ và quần áo của mình ra phòng khách. Sau khi sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, anh liếc nhìn đồng hồ, căn dặn:
– Em cứ thong thả. Anh ra ngoài có chút việc, một tiếng nữa sẽ về. Em tắm xong thì vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại cho an toàn nhé.
Cốc Kiều vừa mở miệng định đáp, Lạc Bồi Nhân đã chặn trước:
– Ngày mai anh sẽ nghe theo sự sắp xếp của em, nhưng hôm nay, em phải nghe anh.
Dứt lời, anh với lấy chiếc áo khoác trên mắc rồi đi thẳng ra cửa, chẳng nói thêm một lời nào. Tất cả những gì Cốc Kiều nghe thấy chỉ là tiếng cửa sập lại sau lưng anh.
Cô soi mình vào gương. Vị kem đánh răng bạc hà có vị the mát. Lần này, cô đánh răng kỹ hơn hẳn thường lệ, để cảm giác trong lành và mát lạnh ngập tràn khoang miệng. Cô thầm quyết định rằng từ nay cho đến ngày xa Lạc Bồi Nhân sẽ không bao giờ ăn cà chua nữa.
Dòng nước nóng hổi xối xuống mặt Cốc Kiều, nhưng chẳng những không gột rửa được dư vị Lạc Bồi Nhân để lại, mà trái lại còn khiến nó thêm phần rõ rệt mỗi khi cô nghĩ về anh. Cô đồ rằng, có lẽ phân nửa lý do anh giữ mình ở lại là vì muốn cô được tắm nước nóng thoả thích. Sống trong căn nhà cấp bốn không có bình nóng lạnh, tối nào cũng lụi cụi đun nước lau người quả thực rất bất tiện.
Nghe nói bên Làng thể thao Á Vận Hội mới xây một khu chung cư, Cốc Kiều lại tự nhủ phải nỗ lực kiếm tiền hơn nữa để sớm ngày dọn vào một căn hộ có đủ cả bình nóng lạnh lẫn hệ thống sưởi ấm.
Dù mối quan hệ của hai người chỉ vừa chớm nở, Cốc Kiều đã mường tượng đến một viễn cảnh xa xôi. Trước mắt, gia đình chắc chắn sẽ không chấp thuận chuyện này, và người đầu tiên đứng ra ngăn cản không ai khác ngoài Lâu Đức Dụ. Tuy nhiên, theo hiểu biết của cô về ông, sự phản đối hay tán thành của ông suy cho cùng cũng chỉ xoay quanh vấn đề kinh tế. Sở dĩ Châu Toản có thể trở thành nỗi ám ảnh đeo bám Lâu Đức Dụ suốt thời gian dài, khiến ông phải viết cho cô một lá thư như thế, cũng chỉ vì tiền mà thôi. Nếu nhà cô lúc nào cũng khá giả hơn Châu Toản, e rằng Lâu Đức Dụ còn chẳng buồn nhớ họ của người kia là gì.
Và nếu cô giàu có hơn Lạc Bồi Nhân, hẳn Lâu Đức Dụ sẽ chẳng bao giờ xem cô như một nạn nhân tiềm tàng có nguy cơ chuốc lấy tổn thương, bị người ta phụ bạc rồi ruồng rẫy.
Vấn đề là, hiện tại cô chưa có nhiều tiền, nhưng lại không muốn để vuột mất Lạc Bồi Nhân.
Người yêu không giống những thứ khác. Những thứ tốt đẹp như nhà cửa xe cộ đều có thể đợi đến lúc rủng rỉnh tiền bạc rồi hưởng thụ sau, thậm chí càng chờ lại càng gặp được thứ tốt hơn. Cùng một khoản tiền, ba năm trước chỉ đủ mua chiếc máy nhắn tin hiển thị số, thì nay đã tậu được loại hiển thị cả chữ Hán. Duy chỉ có người yêu là không thể đợi. Chờ đến ngày cô công thành danh toại, dư dả tiền bạc để sắm nhà đẹp xe sang, thì e rằng anh đã trở thành bạn trai hoặc chồng của người khác mất rồi.
Cô vốn không phải kiểu người thích tay không bắt giặc, nhưng nếu cứ đợi gom đủ vốn liếng mới hành động, e rằng cơ hội đã vuột qua từ lâu. Chỉ cần lo được hai mươi phần trăm trả trước, với cô thế là đủ để bắt đầu.
Cốc Kiều không mấy lo lắng về chuyện yêu xa, cũng chẳng mảy may bận tâm tới sự ngăn cản của gia đình sau này. Kinh nghiệm sống mách bảo cô rằng mọi vấn đề rồi sẽ có cách giải quyết. Việc cần làm ngay lúc này chính là phải giữ chặt anh trước đã.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 62: 062: Lửa
10.0/10 từ 39 lượt.
