Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 60: 060: Khi được ở bên em
Thấy Lạc Bồi Nhân, bà nội Tiêu Già không giấu được vẻ ngạc nhiên.
– Bồi Nhân đấy à, cháu từ Thượng Hải về lúc nào thế? Mấy hôm trước bà vừa nhắc đến cháu với chú Tiêu xong, cứ ngỡ phải ra Tết mới gặp được.
Bởi lẽ, trong lần ghé thăm trước đó, Lạc Bồi Nhân từng nói có lẽ cuối năm anh vẫn còn ở Thượng Hải.
Bà nội Tiêu Già rất quý Lạc Bồi Nhân, cũng vì lý do tương tự như với Cốc Kiều: cả hai đều hay che chở, không để cháu trai bà bị người ngoài bắt nạt. Trong mắt người bà, dẫu cho con cháu ra ngoài có nghịch ngợm bắt nạt đứa khác đi chăng nữa, thì cháu mình lúc nào cũng là đứa chịu thiệt, huống hồ Tiêu Già trước khi đổ bệnh vốn là một cậu bé hiền lành. Bà còn lấy làm lạ khi nhận ra sau trận ốm ấy, Tiêu Già bỗng trở nên lanh lợi hơn hẳn, nhưng ngẫm lại thì đó cũng không hẳn là chuyện xấu.
Cốc Kiều chợt vỡ lẽ, Lạc Bồi Nhân đến trung tâm thương mại không phải để mua quà cho Tiêu Già, vì anh đã sớm nhờ Triệu Việt mang đến hộ rồi. Hóa ra, anh xuống khu đặc sản dưới tầng hầm là để mua “đặc sản Thượng Hải” cho bà nội cậu.
Dù giờ đây đã quen nói tiếng phổ thông, nhưng bà nội Tiêu Già vốn lớn lên ở Thượng Hải. Thấy món “đặc sản Thượng Hải” Lạc Bồi Nhân mang đến, bà cười rạng rỡ nói:
– Xem cháu này, đi xa thế mà vẫn nhớ mang quà cho bà, thật chẳng có đứa bé nào chu đáo được như cháu.
Lẽ dĩ nhiên, Lạc Bồi Nhân không tiết lộ món đặc sản này được mua ở trung tâm thương mại gần đây.
Niềm vui ánh lên trong mắt bà nội Tiêu Già là thật. Cốc Kiều thầm nghĩ, một khi anh họ đã muốn dỗ dành ai thì quả là dễ như trở bàn tay. Cô không cho rằng anh dối trá, nhưng hành động này có phần xa lạ với hình dung bấy lâu nay của cô về anh. Dĩ nhiên cô chẳng dại gì vạch trần, vả lại quãng đường từ trung tâm thương mại đến đây cũng chẳng phải rất gần, mà mấy món đặc sản đóng gói sẵn này thì mua ở đâu cũng thế cả thôi.
Dẫu vậy, cô vẫn nhận ra một điều: chuyến trở về từ Thượng Hải lần này, cũng như việc ghé qua nhà Tiêu Già hôm nay, đều không nằm trong kế hoạch của Lạc Bồi Nhân. Bởi nếu định đến đây, anh hẳn sẽ không nhờ Triệu Việt mang quà hộ làm gì. Cớ sao hôm nay anh lại đột ngột quay về thế nhỉ?
Suốt buổi, Tiêu Già dành phần lớn thời gian để trò chuyện với Lạc Bồi Nhân. Món quà mà anh nhờ Triệu Việt mang đến thực chất là một chiếc đĩa mềm chứa phần mềm Tiêu Già đang rất quan tâm. Vẻ mừng rỡ của cậu khi nhận được chiếc đĩa trông rõ ràng hơn bất cứ món quà nào khác.
Cốc Kiều chợt nhớ lại cuộc nói chuyện trên xe, khi cô bàn với Lạc Bồi Nhân về dự định sau này sẽ cùng Tiêu Già kinh doanh máy nhắn tin, anh đã buông một câu rằng đó là sự phí phạm tài năng.
“Người tài năng” mà anh nhắc đến dĩ nhiên là Tiêu Già chứ không phải cô. Giọng điệu của Lạc Bồi Nhân khi ấy quả quyết đến độ khiến người ta chẳng buồn tranh luận thêm làm gì.
Đây là lần đầu tiên Cốc Kiều cảm nhận được sự ngạo mạn của anh họ, một cảm giác chưa từng xuất hiện ngay cả khi khoảng cách giữa hai người còn lớn hơn bây giờ. Mà thật ra, cô thấy giờ đây giữa mình và Lạc Bồi Nhân chẳng còn khoảng cách nào nữa. Cô đã có sự nghiệp kinh doanh ổn định của riêng mình, trong khi anh vẫn chỉ là một sinh viên.
Khi nghe câu đó, cô chẳng thấy đồng tình chút nào. Vài năm tới, máy nhắn tin hiển thị chữ Hán rõ ràng rất có tương lai, sao lại là phí phạm tài năng chứ? Việc làm ăn này tủn mủn chỗ nào? Cứ cho là thế đi, thì chẳng lẽ cô cũng tủn mủn hay sao? Sau này, cô nhất định phải cho Lạc Bồi Nhân thấy, cô cũng là một người rất tài năng.
Nhưng tối hôm đó, cô cũng không hề đả động gì đến chuyện máy nhắn tin với Tiêu Già.
Lúc cắt bánh kem và hát mừng sinh nhật, Lạc Bồi Nhân vẫn phân biệt được rành rọt giọng của Cốc Kiều giữa bao người.
Trên bàn ăn, bà nội Tiêu Già gắp thức ăn cho Lạc Bồi Nhân, giục anh nhất định phải thử món bò hầm cà chua của dì Lưu vì ngon không tưởng.
– Anh ấy bị dị ứng cà chua, không ăn được món này đâu ạ.
Đôi khi, lúc thưởng thức món cà chua khoái khẩu, Cốc Kiều lại bất giác nghĩ đến Lạc Bồi Nhân. Nghĩ đến việc anh dị ứng với đủ thứ, cô cảm thấy anh sống thật vất vả. Mỗi lần đọc báo thấy ai đó ở nước ngoài vô tình ăn phải đậu phộng rồi qua đời vì dị ứng, cô lại nghĩ đến người anh họ này. Cũng chỉ người như anh mới luôn chu đáo hỏi cô có dị ứng món nào không mỗi khi gọi món ở nhà hàng. Nghĩ đến sự ân cần của anh trước đây, Cốc Kiều không còn để bụng câu nói “phí phạm tài năng” kia nữa. Chắc do sang Mỹ hơn một năm, vốn tiếng Trung có phần mai một nên anh mới lỡ dùng từ không diễn đạt được trọn ý. Cô thầm tha thứ cho anh.
Bà nội Tiêu Già lúc này mới nhớ ra Lạc Bồi Nhân hình như không ăn được cà chua thật. Bà cũng biết có những trường hợp dị ứng rất nghiêm trọng nên không mời nữa, chỉ bảo anh cứ tự nhiên chọn món mình thích.
Bà lại quay sang Cốc Kiều, đon đả mời:
– Cháu thích ăn cà chua thì ăn nhiều vào nhé.
– Cháu cảm ơn bà ạ.
Mỗi lần đến nhà họ Tiêu, Cốc Kiều mê nhất món bò hầm cà chua của dì Lưu. Dù vậy, cô vẫn luôn giữ ý, chỉ ăn phần của mình. Hôm nay thấy món này ít người động đũa, cô bèn nhiệt tình ăn thật nhiều để ủng hộ.
Chẳng đợi Cốc Kiều mời, Lạc Bồi Nhân đã tự nhiên mở cửa, ngồi vào ghế lái.
Cốc Kiều rất muốn nhắc anh họ rằng đây là xe của cô, nên để cô cầm lái. Dù tay lái của anh vững hơn cô thật, cô vẫn không cho rằng việc mình ngồi ghế phụ nhắm mắt nghỉ ngơi là một lựa chọn hay ho. Nếu anh muốn mượn xe, cô sẵn lòng cho anh mượn bao lâu cũng được, nhưng khi trên xe chỉ còn hai người, tại sao anh không thể thử lắng nghe ý kiến của cô một lần?
Đoán rằng Lạc Bồi Nhân lại định đưa mình về trước như mọi khi, cô bèn lên tiếng:
– Anh họ, hay là mình về nhà anh trước đi. Em tự lái xe về được mà.
Cô đã chắc mẩm Lạc Bồi Nhân sẽ từ chối. Anh vốn không thích người khác nói “không” với mình, nhưng lại thường xuyên nói “không” với cô. Nếu lần này anh vẫn khăng khăng làm theo ý mình, cô nhất định sẽ nói chuyện thẳng thắn với anh một lần cho ra lẽ.
Nào ngờ, Lạc Bồi Nhân lại dứt khoát đáp:
– Được.
Anh rút từ túi áo khoác ra một chiếc máy nghe CD rồi đưa cho Cốc Kiều. Không giống cô vốn cầu kỳ trong chuyện quà cáp, anh mua xong đã vứt luôn cả hộp. Anh từng thấy hộp quà cô tặng Tiêu Già, cũng nhớ lại chiếc đèn lồng đài sen ngày trước cô tặng anh được gói ghém tỉ mỉ ra sao, nên đoán cô là người coi trọng hình thức. Anh thoáng chần chừ vài giây, tự hỏi liệu món quà của mình có quá sơ sài chăng, nhưng rồi vẫn quyết định giữ nguyên như vậy.
– Tặng em.
– Mấy hôm trước anh tặng quà em rồi mà?
Dù nói thật, cô chẳng mấy thiết tha với chiếc vòng tay vàng ấy.
– Cái đó không tính. Anh đoán là em cũng nghĩ vậy.
Trong máy đã có sẵn đĩa, Lạc Bồi Nhân liền bật nút nguồn. Anh từng thấy Cốc Kiều vẫn dùng chiếc máy cassette cũ kỹ ở nhà. Dường như không chỉ mối quan hệ giữa hai người họ cần được đổi mới, mà cả chiếc máy nghe nhạc của cô cũng đến lúc phải đổi mới rồi.
Một giai điệu vô cùng quen thuộc vang lên, đó chính là bài hát Cốc Kiều vẫn thường bật mỗi ngày trong hai gian phòng nhỏ bé của mình.
Đĩa CD có tới bốn phiên bản của bài Ngày mai sẽ tốt hơn. Thật ra, Lạc Bồi Nhân không thích bài hát này cho lắm, bởi tinh thần lạc quan đến mức phi lý của nó chẳng khác nào một khúc hát thiếu nhi, nhưng anh biết Cốc Kiều sẽ thích.
Lần này Lạc Bồi Nhân lái xe rất điềm tĩnh, thậm chí có phần chậm chạp. Ấy vậy mà nhịp tim Cốc Kiều lại chẳng thể nào ổn định được như tốc độ của chiếc xe. Mãi đến khi nghe xong bài hát, cô mới sực nhớ ra mình phải mới lời cảm ơn. Hóa ra, anh vẫn nhớ cô từng thích nghe bài hát này.
– So với lời cảm ơn, anh muốn nghe em nói rằng em thích nó hơn.
– Cảm ơn anh, em thích lắm ạ.
Xe dừng lại dưới tòa nhà Lạc Bồi Nhân từng ở một mình, anh không về nhà bố mình.
Lạc Bồi Nhân dán chặt mắt vào Cốc Kiều. Lần này, anh không còn che giấu hay kìm nén ánh nhìn của mình nữa. Đó là ánh mắt của một kẻ đã gạt phăng lý trí sang một bên, phó mặc tất thảy cho bản năng. Chính xác hơn, anh không đơn thuần là đang nhìn Cốc Kiều, mà dường như muốn dùng ánh mắt để cắn xé cô.
Cốc Kiều lược bỏ hai chữ “cảm ơn”, nhìn thẳng vào mắt Lạc Bồi Nhân, lặp lại:
– Em thích lắm ạ.
Vốn không giỏi lảng tránh ánh mắt của người khác, cô chọn cách đối diện trực tiếp.
– Anh nghĩ giờ đây thứ em thích không chỉ có mỗi bài hát này đâu. Ngày mai anh sẽ đưa em đi chọn đĩa mới. Anh muốn hiểu thêm về em, bất luận là ở phương diện nào.
Không gian chật hẹp trong xe trở nên tĩnh lặng, hai người chẳng cần đối thoại mà chỉ nhìn sâu vào mắt nhau. Có những lời một khi thốt ra sẽ trở nên ngớ ngẩn, nhưng ánh mắt thì khác. Dù ánh mắt biểu đạt bất cứ ý tứ nào thì cũng không bao giờ khiến người ta cảm thấy khờ dại, chí ít là trong suy nghĩ của kẻ đối diện. Cốc Kiều đã hiểu rõ ý tứ trong mắt Lạc Bồi Nhân. Cô không trốn tránh, mà bình thản đối diện. Chính trong khoảnh khắc đó, cô chợt vỡ lẽ rằng bình thường anh luôn khéo léo che giấu sự sắc bén trong mắt mỗi khi ở bên cô. Giờ đây, anh lại phô bày nó ra không chút dè dặt, bởi anh muốn cô nhìn thấu được suy nghĩ của mình.
Cốc Kiều đã nhìn thấu. Cô cũng đã có câu trả lời cho những thắc mắc cứ luẩn quẩn trong đầu bấy lâu nay, kể cả lý do vì sao hôm nay anh không ở Thượng Hải mà lại đột ngột xuất hiện tại đây. Ánh mắt cô đã thay lý trí đưa ra quyết định. Cô nhìn thẳng vào anh, một cái nhìn đủ để khẳng định rằng, cô đã hiểu.
– Hoàn cảnh của em bây giờ đã khác xưa rồi. Anh đừng đối xử với em như trước nữa, đừng xem em như một đứa trẻ không thể tự lo cho bản thân.
– Anh hiểu rồi, còn gì nữa không?
Anh sẵn lòng đối xử với cô như một người trưởng thành.
– Phần lớn thời gian trước khi gặp anh, em đều sống rất vui vẻ, chẳng đáng thương chút nào hết. Hạnh phúc đâu cứ phải giống như trong phim hoạt hình, những ngày tháng trước kia của em cũng ngập tràn niềm vui.
Giai đoạn gặp được Lạc Bồi Nhân chỉ là một lát cắt trong cuộc đời Cốc Kiều. Dẫu đó là quãng thời gian khó khăn nhất, nhưng nó không phải tất cả. Cô không muốn anh vin vào đó để định nghĩa toàn bộ con người mình.
Cô thủ thỉ kể cho Lạc Bồi Nhân nghe về những niềm vui hồi ở quê, rằng một trong những thú vui lớn nhất của cô là chơi đánh đu. Cô thích cái cảm giác đứng trên ván gỗ rồi nhún mình bay bổng lên cao. Bà ngoại đứng bên cạnh vẫn thường mắng yêu, rằng con bé này gan thật, mỗi lần chiếc đu vút lên cao lại làm bà được phen hú vía. Niềm vui ấy chẳng kém gì cảm giác được đến công viên giải trí, ngồi trên vòng quay ngựa gỗ thuở nhỏ. Dĩ nhiên, có anh ở bên thì lại là chuyện khác. Vào những mùa hè hoa nở rộ, cô sẽ hái đủ loại hoa dại ven đường để trang trí cho chiếc xích đu, rồi tự bện những chiếc vòng hoa xinh xắn cho mình và em gái đội đầu.
– Anh biết. – Lạc Bồi Nhân đáp.
Anh biết cô luôn có cách tự tìm niềm vui cho chính mình.
Cốc Kiều vẫn không rời mắt khỏi Lạc Bồi Nhân, đôi mắt long lanh ánh lên nỗi tò mò vô hạn, tựa như muốn hỏi còn điều gì về anh mà cô chưa biết chăng? Giờ đây, cô khao khát được biết tất cả về anh, kể cả những điều mà ánh mắt kia không thể tỏ bày. Anh đã khơi dậy trong cô một niềm hiếu kỳ chưa từng có, thôi thúc cô khám phá và thấu suốt mọi góc cạnh trong con người anh.
– Khi nào thì anh thấy vui nhất?
Ánh mắt cô lướt từ đôi mắt anh xuống sống mũi cao thẳng tắp mà cô rất mực yêu thích, nhưng chỉ một chốc rồi lia xuống môi anh. Cô cũng muốn tìm hiểu anh, và không chỉ là một chút.
Lạc Bồi Nhân khẽ ghé sát lại, dán chặt mắt vào cô.
– Khi được ở bên em.
Dẫu câu trả lời ấy thoạt nghe như một lời đường mật chiếu lệ, nhưng trước ánh nhìn tha thiết của anh, Cốc Kiều lại chẳng mảy may hoài nghi sự chân thành trong đó.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 60: 060: Khi được ở bên em
10.0/10 từ 39 lượt.
