Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy?


Lạc Bồi Nhân đoán có lẽ mẹ kế chưa từng kể cho Cốc Kiều nghe chuyện về mẹ mình.


Xe dừng chờ đèn đỏ tại ngã tư, đôi khuyên tai màu xanh rêu của Cốc Kiều cứ đung đưa mãi trước mắt Lạc Bồi Nhân.


– Anh họ, anh đi Thượng Hải đến bao giờ mới về? Dạo này trên phố có nhiều quán ngon mới mở lắm, em muốn rủ anh đi thử hết cho hết… Hai mươi tám Tết em về quê rồi, em muốn…


– Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy? – Lạc Bồi Nhân khẽ chạm ngón tay vào chiếc khuyên tai, khiến nó nảy lên tinh nghịch. Gương mặt Cốc Kiều cũng vì thế mà phớt hồng.


Trái ngược với vẻ sống động của đôi khuyên tai, Cốc Kiều lại im lặng khác thường. Hàng mi cô khẽ run, làm Lạc Bồi Nhân bất giác liên tưởng đến rặng lau sậy lao xao trước gió, soi bóng xuống mặt hồ khiến sóng nước gợn lăn tăn.


Sau đó là một khoảng lặng bao trùm. Dường như hết thảy đều thu mình vào trong khoảng lặng ấy, chẳng cần thêm một lời nào để lấp đầy.


Đèn đỏ vẫn chưa chuyển xanh, Lạc Bồi Nhân bèn nhân cơ hội ngắm kỹ gương mặt Cốc Kiều. Ánh mắt anh chỉ đơn thuần là ngắm nhìn, vậy mà cô lại cảm thấy như có một luồng hơi nóng phả vào mặt, khiến vệt hồng trên má vừa phai đi đã đậm trở lại. Cô vội cúi đầu nhìn đôi găng tay len, thế nhưng tâm trí chỉ ngập tràn hình bóng anh.


Cốc Kiều phải vén tóc ra trước mặt cốt để che đi gò má đang ửng đỏ.


Cô khẽ nhắc:


– Anh họ, đèn sắp chuyển xanh rồi.


Đoạn, cô cúi đầu ngắm nghía đôi găng tay len in hình gấu trúc ăn tre, một trong những mẫu đang bán rất chạy của sạp hàng. Cái chạm thân mật bất chợt vừa rồi dường như đã vượt quá giới hạn thông thường giữa anh em họ, khiến lòng cô rối như tơ vò. Cô lén liếc Lạc Bồi Nhân, thấy anh vẫn chăm chú lái xe, mắt nhìn thẳng về phía trước. Bàn tay anh không hề đỏ lên vì giá rét, nhưng vành tai lại thoáng ửng hồng.



Gió lùa qua khe cửa sổ, mang theo cái vị khô hanh đặc trưng của mùa đông, rít lên bên tai tựa tiếng giấy nhám sột soạt.


Cuối cùng, Lạc Bồi Nhân là người chủ động phá vỡ sự im lặng:


– Chiều nay anh mượn xe em một lát nhé, chín giờ tối anh trả.


Cốc Kiều hào phóng đáp:


– Anh cứ lấy mà đi! Dùng bao lâu cũng được, không cần vội trả em đâu.


Nhưng rồi cô sực nhớ ra sáng mai anh phải đến Thượng Hải, bèn hỏi:


– Sáng mai anh đi chuyến tàu mấy giờ thế?


Nghe anh nói đi máy bay, Cốc Kiều bất giác thầm nghĩ, xem ra anh không túng thiếu như cô tưởng.


– Có kịp không anh? Hay là…


– Không sao đâu.


Đến sạp hàng, Cốc Kiều thoăn thoắt nhảy xuống xe rồi lấy từ thùng đồ ra hai đôi găng tay – một đôi len đen, một đôi da thuộc – và mấy chiếc bịt tai khác màu nhau.


Hai tay còn đang lỉnh kỉnh đồ đạc, cô vừa ngẩng lên đã thấy Lạc Bồi Nhân đứng ngay trước mặt. Anh không ngồi trong xe đợi như cô dặn mà đã xuống từ lúc nào.



Cốc Kiều dúi cả găng tay và bịt tai vào tay Lạc Bồi Nhân:


– Em có nhiều lắm, anh lấy mà dùng.


Lạc Bồi Nhân chỉ nhận đôi găng tay len.


Cốc Kiều không nhì nhằng chuyện găng tay, nhưng nhất quyết muốn anh chọn một chiếc bịt tai. Cô ngước nhìn tai anh, nhắc nhở:


– Anh chọn một cái đeo vào đi, kẻo tai cóng mất.


Cốc Kiều nhét chiếc bịt tai vào tay Lạc Bồi Nhân rồi mỉm cười chào:


– Gặp anh sau nhé!


Thấy tai anh đỏ ửng, cô đoán anh đang lạnh cóng, vội giục anh mau lên xe, bởi anh đâu có tóc dài để che tai như cô.


Lạc Bồi Nhân vừa lên xe, ngoảnh lại đã bắt gặp ánh mắt Cốc Kiều đang dõi theo mình. Ngay khoảnh khắc bốn mắt giao nhau, cô bất chợt mỉm cười và vẫy tay với anh.


Mãi đến khi chiếc van vàng khuất khỏi tầm mắt, Cốc Kiều mới giật mình nhận ra Bành Châu đã đứng cạnh cô tự lúc nào.


Bành Châu hôm nay ăn vận rất kịch, áo khoác đen phối với khăn quàng trắng, trông như thể vừa bước xuống từ sân khấu kịch nói. Thấy Cốc Kiều, anh ta bèn giơ mũ lên vẫy chào, còn cô vừa trông thấy anh ta đã suýt phì cười.


Bành Châu hỏi:



– Anh chàng ban nãy lái xe của cô là ai đấy? Cái gì cho mượn cũng được, riêng xe cộ thì đừng cho mượn bừa bãi thế.


Cốc Kiều lờ câu hỏi đó đi, vào thẳng vấn đề:


– Nói đi! Anh cần bao nhiêu áo khoác da? Muộn nhất là khi nào lấy hàng?


– Chúng ta không thể nói chuyện khác được à?


– Một chiếc áo khoác da heo của tôi anh bán ở Nga được bao nhiêu tiền? Nói thật đi, tôi không ghen tị đâu. Giá cũ thế nào thì giờ vẫn tính cho anh như vậy.


Bành Châu cười toe toét với Cốc Kiều:


– Chuyện đó cũng chẳng phải bí mật gì. Tối nay mình đi ăn một bữa, cô chuốc tôi vài ly là tôi khai sạch ấy mà.


– Tối nay tôi bận rồi. Uống rượu có hại cho sức khỏe, tôi khuyên anh nên uống ít thôi. Dạo này áo khoác da đang hút hàng lắm, anh mà không đặt trước thì đến lúc đó chưa chắc đã có hàng đâu.


Bành Châu thở dài:


– Tôi cần một trăm chiếc, ngày mai lấy.


– Được thôi, không thành vấn đề.


Hơn một năm Lạc Bá An mới gặp lại con trai, vậy mà anh vừa về nước đã lại sắp đi Thượng Hải. Ông vốn chẳng hài lòng với tính cách của vợ cũ, một người lúc nào cũng xem mình là trung tâm vũ trụ và hoàn toàn không biết cảm thông cho người khác. Từ nhỏ đến lớn, toàn là con trai phải lặn lội đi gặp mẹ, lẽ nào bà không thể cất công đến thăm con lấy một lần hay sao? Đôi lúc ông lại nghĩ, đây có lẽ là cách vợ cũ trừng phạt con trai vì anh đã rời Singapore để trở về bên ông. Dĩ nhiên, chuyện bà về nước đầu tư thì dù là việc công hay việc tư, ông đều hết lòng ủng hộ.



Đầu óc Lạc Bá An lúc nào cũng chỉ có công việc, còn mọi chuyện trong nhà, kể cả việc chăm lo cho con riêng của mình với vợ cũ, ông đều phó mặc cho người vợ hiện tại. Con trai từ Mỹ trở về, ông nghĩ cho cái dạ dày quen đồ Hoa của anh nên dặn vợ mỗi bữa nấu thêm vài món anh thích. Còn về việc cậu con lớn rốt cuộc khoái khẩu món gì, ông lại chẳng rõ lắm.


Kể từ khi kết hôn, bà Lạc luôn cẩn trọng trong vai trò mẹ kế. Lạc Bồi Nhân hơn một năm mới về nhà một lần, dĩ nhiên bà phải cố gắng làm tròn bổn phận. Dù Lạc Bá An không dặn dò, bà vẫn sẽ bảo người giúp việc chuẩn bị thêm vài món hợp khẩu vị với con riêng của chồng, nhưng người giúp việc rốt cuộc chẳng phải đầu bếp chuyên nghiệp, nên món ăn nấu ra cũng khó mà hoàn hảo.


Dù sao đi nữa, những món ăn thịnh soạn hơn thường lệ trên bàn cơm cũng đã thể hiện tấm lòng của một người mẹ kế. Bà không rõ cậu con riêng có cảm nhận được tấm lòng ấy hay không, nhưng chỉ cần bố anh thấy được là đủ rồi.


Cuộc hôn nhân này là kết quả của sự cân nhắc kỹ lưỡng, không như cuộc hôn nhân trước hoàn toàn là do một phút bồng bột. Dĩ nhiên, cuộc hôn nhân đổ vỡ kia cũng không hẳn vô ích, ít nhất nó đã cho ông một bài học nhãn tiền. Ông đã chọn người vợ hiện tại theo những tiêu chí hoàn toàn trái ngược với vợ cũ, một người luôn coi thành công của chồng là thành công của chính mình, để rồi cuối cùng có được một mái ấm yên bình. Giờ ngẫm lại ông cũng lấy làm lạ, chẳng biết sao ngày xưa mình lại thừa năng lượng để lao vào những cuộc tranh cãi vô bổ đến thế. Mâu thuẫn gia đình chẳng mang lại lợi ích gì, chỉ tổ bào mòn tình cảm mà thôi.


Ông và vợ cũ chỉ có thể cảm mến nhau khi đôi bên là hai đường thẳng song song, một khi giao nhau thì chỉ dẫn đến những cuộc cãi vã không hồi kết. Cả hai đều khăng khăng muốn thuyết phục đối phương, nhưng chẳng ai chịu nhượng bộ. Trong hoàn cảnh đó, một đứa trẻ khó có thể ngưỡng mộ bố mình. Huống hồ vợ cũ còn đưa con trai sang Singapore. Ở một nơi không có ông bên cạnh như thế, chẳng biết mẹ Lạc Bồi Nhân đã nhồi nhét những gì vào đầu anh.


Việc con trai chủ động về nước và ngỏ ý muốn sống cùng mình khiến Lạc Bá An vô cùng ngạc nhiên, và có lẽ vợ cũ của ông cũng bất ngờ không kém. Vợ cũ của ông xưa nay là chúa thù dai, kể cả với người thân cũng chẳng ngoại lệ. Ban đầu, ông ngỡ bà rồi cũng sẽ tái hôn và sinh con như mình, dẫu sao bà cũng trẻ hơn ông, nhưng bà vẫn luôn lẻ bóng. Dù vậy, ông cũng không vì thế mà thương hại bà. Với hạng người như vợ cũ, nếu biết có kẻ đang thương hại mình, chắc chắn bà sẽ rủa thầm trong bụng: “Loại như ông mà cũng xứng sao?”


Trước khi kết hôn với người vợ hiện tại, Lạc Bá An cũng đã hỏi ý kiến các con. Con trai ông chỉ đáp lại một cách khách sáo rằng anh tôn trọng lựa chọn của bố mình, hệt như thể chuyện đó chẳng mảy may can hệ đến anh.


Hơn một năm không gặp, tình hình trong và ngoài nước đã có nhiều biến động lớn, bởi vậy Lạc Bá An cho rằng mình cần có một buổi nói chuyện thẳng thắn với con trai. Bữa tối vừa xong, ông liền gọi anh vào phòng làm việc.


*


Tấm rèm nhung trong phòng Cốc Kiều là đồ thanh lý của khách sạn, ngày thường giờ này đã được kéo kín mít, chỉ còn chiếc đèn cây cần mẫn tỏa sáng. Nhưng lúc này, tấm rèm vẫn chưa phát huy công dụng của nơ.


Cốc Kiều ngồi trên chiếc sô pha đơn bọc gấm, người đắp chăn, tay ôm túi chườm nóng. Cô vừa thong thả ăn từng miếng chuối nướng nhỏ, vừa thầm tính toán trong đầu. Nồi cháo nhỏ vẫn yên vị trên bếp, tỏa hương thơm dìu dịu. Cô vẫn chưa ăn tối. Mọi khi, cô sẽ thay đồ mặc ở nhà ngay khi về đến nơi, nhưng hôm nay, dù đã thay bộ đồ đi làm ra, trông cô vẫn tươm tất như sắp có hẹn ra ngoài chứ không phải chuẩn bị nghỉ ngơi.


Lúc chín giờ kém năm phút, Cốc Kiều chủ động đi ra ngoài thay vì đợi gõ cửa. Khu này không chỉ có mình cô ở, nên nếu có tiếng gõ cửa, tất cả mọi người đều sẽ nghe thấy.


Đến tận khi đồng hồ điểm chín giờ năm phút, Cốc Kiều vẫn chẳng thấy tăm hơi Lạc Bồi Nhân đâu.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 54: 054: Sao cái đầu nhỏ của em chỉ toàn nghĩ đến chuyện ăn uống thôi vậy?
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...