Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi


– Anh họ!


Mãi đến chín giờ mười, Cốc Kiều mới thấy Lạc Bồi Nhân, nhưng lại chẳng thấy chiếc van vàng của cô đâu.


Cốc Kiều lia đèn pin lên gương mặt Lạc Bồi Nhân. Ánh đèn lướt từ hàng mày, đôi mắt xuống đến khóe miệng rồi dừng lại ở ghi đông xe. Anh không đeo găng tay. Giữa tiết trời rét mướt thế này mà đạp xe tay trần, hẳn là anh đã đi rất vội.


Lạc Bồi Nhân đến bằng xe đạp. Vốn dĩ anh định lắp lại kính chắn gió rồi tiện thể kiểm tra tổng thể chiếc xe giúp Cốc Kiều. Đồng hồ đo cây số của xe đã hỏng, nhưng chỉ cần chạy thử là anh có thể cảm nhận được nó không chỉ cũ kỹ, mà dường như đã phải quần quật làm việc không ngơi nghỉ suốt từ ngày xuất xưởng đến giờ. Có lẽ nó cũng sắp chạm ngưỡng phế liệu theo tiêu chuẩn năm 1987 là năm trăm năm mươi nghìn cây số rồi. Quả nhiên, khi mang đến tiệm, thợ sửa xe phát hiện ra nó hỏng hóc đủ thứ, có vứt vào bãi rác cũng chẳng đáng tiếc. Thế nhưng, Lạc Bồi Nhân đoán Cốc Kiều chắc chắn không nỡ bỏ chiếc xe của mình, nên đành bảo thợ sửa chữa từng thứ một.


Thấy anh đến mà xe chẳng thấy đâu, Cốc Kiều đoán ngay là anh đã gặp sự cố khi lái xe của cô đi, mà còn là sự cố nghiêm trọng.


Chưa đợi Lạc Bồi Nhân lên tiếng, Cốc Kiều đã sợ anh áy náy nên vội mỉm cười:


– Người không sao là may rồi! Xe cộ là vật ngoài thân thôi, anh đừng bận tâm làm gì!


Nửa câu đầu là suy nghĩ thật của cô.


Dưới quầng sáng yếu ớt của đèn pin, Cốc Kiều thoáng thấy một nét sầu muộn lóe lên trong mắt Lạc Bồi Nhân. Với một người trước nay không bao giờ để lộ cảm xúc ra mặt như anh, chút biểu cảm thoáng qua ấy có lẽ đã là giới hạn lớn nhất rồi.


Cốc Kiều vội trấn an:


– Không sao thật đó anh họ. Hồi em mua nó cũng chỉ mất ba nghìn rưỡi, bình thường nó cũng hỏng vặt suốt ấy mà, lỡ có mất thật thì cũng chẳng tiếc mấy.


Ba nghìn rưỡi tệ đâu phải con số nhỏ, nhưng cô đoán Lạc Bồi Nhân đã đánh giá quá cao giá trị của chiếc xe này. Dù trong lòng xót của đứt ruột, cô vẫn sẵn sàng chấp nhận chuyện đã mất xe, thôi thì tạm thời chuyển sang chạy xe ba gác vậy. Của đi thay người, miễn người còn thì của cải nào mà chẳng kiếm lại được?


Chiếc Daihatsu này được Cốc Kiều mua lại với giá ba nghìn rưỡi. Ở thời điểm một chiếc xe van mới có giá gần ba mươi nghìn, ai cũng hiểu ba nghìn rưỡi chỉ mua được loại xe ra sao. Chiếc xe của cô thuộc lô Daihatsu đầu tiên, sản xuất vào thời kỳ mà tỷ lệ linh kiện nội địa hóa chưa đến một phần mười, khác xa với bây giờ. Có thể nói, nó tựa như một chứng nhân lịch sử, sau khi rời dây chuyền sản xuất đã qua tay ít nhất hai đời tài xế taxi trước khi về với Cốc Kiều.


Lạc Bồi Nhân thừa hiểu ẩn ý trong lời Cốc Kiều. Cô tưởng anh đã làm hỏng xe của mình, sợ anh áy náy nên mới lựa lời an ủi. Vốn dĩ, hai con người với vốn trải nghiệm sống hoàn toàn khác biệt thì rất khó lòng thấu hiểu cho nhau. Anh đâu thể hiểu hết được sự trân quý, thậm chí là tiếc rẻ mà cô dành cho từng đồng tiền mồ hôi nước mắt mình kiếm được ra sao. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc này, hình ảnh cô cặm cụi đếm tiền bỗng hiện về trong tâm trí anh. Nếu chiếc xe này bị mất thật, nó sẽ biến thành những đồng tiền hữu hình, đè nặng trĩu trái tim cô. Ấy vậy mà cô lại có thể thản nhiên bảo anh đừng bận lòng.


Anh dịu giọng giải thích:


– Em nghĩ đi đâu vậy? Xe chỉ hỏng vặt thôi, mai là sửa xong ngay. Không tốn kém bao nhiêu cả.


Cốc Kiều rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, đôi mắt chợt sáng bừng lên, hồ hởi đáp:


– Thật ra em cũng đoán là không có gì to tát.


Rồi cô tò mò hỏi:



– Nhưng nếu không phải chuyện gấp, sao anh lại vội vàng thế ạ?


– Chẳng phải anh hẹn em chín giờ sao? Anh sợ em đợi sốt ruột.


Anh không thích đợi người khác, và vì suy bụng ta ra bụng người nên cũng chẳng muốn để ai phải chờ mình.


– Em có đợi lâu đâu, những lúc thế này ngắm sao cũng hay mà.


Nếu là đợi người khác, có lẽ cô sẽ thấy hay thật, nhưng đợi Lạc Bồi Nhân thì chẳng có gì hay ho. Cô hiểu anh, nếu không phải việc cấp bách, anh sẽ không đời nào để cô phải chờ.


– Anh gấp gáp chạy đến đây chỉ để báo em chuyện cái xe thôi à? Thật ra anh cứ gọi điện là được rồi, gần đây có trạm điện thoại công cộng, liên lạc tiện lắm.


Nếu anh gọi, cô sẽ càng lo lắng hơn. Anh không hoàn toàn thấu hiểu Cốc Kiều, nhưng trớ trêu thay, chính cái phần anh hiểu được lại khiến anh thương cô khôn tả.


Cốc Kiều dán mắt vào bàn tay Lạc Bồi Nhân, khẽ hỏi:


– Đôi găng tay em đưa hồi chiều, có phải anh vội quá nên quên đeo không?


Lạc Bồi Nhân lẳng lặng rút đôi găng từ trong túi áo ra.


– Anh có mang theo.


Anh mang theo găng tay, nhưng lại quên không đeo.


Lạc Bồi Nhân áp lòng bàn tay lên trán Cốc Kiều.


– Không lạnh mà nhỉ?


Anh rút từ túi áo khoác một mảnh giấy, đưa cho cô.


– Mai em đến địa chỉ này lấy xe nhé, tiền sửa anh trả rồi.


Khi nhận mảnh giấy, những ngón tay Cốc Kiều vô tình lướt qua mu bàn tay anh, cảm giác lạnh ngắt.


Nhiệt độ ở lòng bàn tay và mu bàn tay anh khác nhau một trời một vực. Vì mải miết nắm chặt ghi đông, gắng sức đạp xe thật nhanh đến đây nên lòng bàn tay anh nóng rẫy, trái ngược hẳn với mu bàn tay đã cóng đi vì gió tạt mà anh chẳng hề hay biết.


Lạc Bồi Nhân rất muốn Cốc Kiều cảm nhận được nhiệt độ cơ thể mình, kể cả phần tay đã bị gió táp kia. Nhưng rồi anh chợt nghĩ, mùa đông này cô đã nếm trải giá lạnh quá nhiều lần rồi, cớ gì anh lại để cô phải cảm nhận thêm một lần nữa.


– Anh họ, anh dắt xe vào sân đi, vào nhà uống chút nước nóng rồi hẵng về.



Đây là lần đầu tiên cô mời Lạc Bồi Nhân vào nhà.


– Sao em lại kê cái tủ ngay cửa thế này?


– Để chặn cửa ạ.


Trong chưa đầy mười giây, ánh mắt Lạc Bồi Nhân đã lướt khắp căn phòng nhỏ.


– Anh thấy em bày biện căn phòng này có được không?


Cốc Kiều lấy làm tâm đắc, bởi phần lớn đồ đạc đều do cô mới sắm sửa gần đây. Cô thầm nhủ, đợi đến lúc trời ấm lên, nếu người nhà có ghé thăm, hẳn họ sẽ không nghĩ cô đang phải sống khổ sở. Mỗi ngày, cô được cuộn mình trên chiếc sô pha đơn bọc gấm giá chín mươi tệ để đếm tiền. Dưới ánh đèn cây bên cạnh, từng tờ tiền như được phủ một lớp sáng dịu dàng, thân thương tựa những người bạn cố tri. Chiếc giường đơn là đồ cũ chủ nhà để lại. Dạo trước, khách sạn của Trần Tinh có thanh lý đồ đạc, trong đó cũng có giường nhưng cô không mua, vì một chiếc giường rộng mét tám vừa đắt đỏ, lại vừa choán hết cả không gian.


– Cũng được lắm. – Lạc Bồi Nhân đáp, rồi nói ngay. – Chị anh vẫn còn một căn nhà trống, chính là chỗ anh ở dạo trước. Em có thể dọn qua đó ở tạm. Bên ấy có lò sưởi, hàng xóm lại toàn cán bộ công nhân viên trong trường nên an ninh tốt hơn nhiều.


Sợ Cốc Kiều thấy áy náy, anh bèn nói thêm:


– Nhà để không cũng phí, em đến ở coi như trông giúp chị ấy.


Cốc Kiều hiểu Lạc Bồi Nhân không hài lòng về nơi ở của cô, trong mắt anh, cô xứng đáng với một chỗ tốt hơn. Cô chưa từng hoài nghi điều đó, chỉ là mọi chuyện đều cần thời gian.


– Ở đây tiện lắm anh ạ, ra khỏi cửa là tới chợ và khu đại sứ quán luôn. Cũng chẳng có gì không an toàn cả, em chặn cửa chỉ là để phòng xa thôi mà, cẩn tắc vô ưu mà. Hàng xóm chung sân tốt tính lắm, thỉnh thoảng họ hấp bánh bao còn mang cho em nữa.


Lạc Bồi Nhân cẩn thận kiểm tra từ ống khói, cửa sổ cho đến ổ khóa, thậm chí còn xem kỹ cả đống than cô đã chuẩn bị sẵn để sưởi ấm.


Lúc này, Cốc Kiều mới nhận ra người anh họ này thực ra rất tháo vát, chứ chẳng phải kiểu công tử bột như cô hằng tưởng.


– Anh đừng lo, em kiểm tra kỹ cả rồi.


Sống một mình bên ngoài, cô cũng sợ gặp chuyện chẳng lành nên đã cẩn thận kiểm tra đi kiểm tra lại.


Cảm nhận rõ sự bất an trong lòng Lạc Bồi Nhân, Cốc Kiều bèn nói:


– Em sẽ không ở đây mãi đâu. Chẳng bao lâu nữa, em sẽ dọn đến một căn nhà mới có lò sưởi, có nước nóng để tắm. Đến lúc đó… em nhất định sẽ mời anh đến mừng tân gia.


Giữa nhà, trên bếp lò đang nổi lửa, chiếc nồi nhỏ bên trên sôi lục bục, lan tỏa hương cháo chín nhừ. Tết Laba đã qua nhưng nhà vẫn còn gạo để nấu món này, Cốc Kiều bèn bắc một nồi nhỏ. Lẽ ra cô đã ăn tối sớm hơn, nhưng lại chợt nghĩ, có lẽ hồi Tết Laba Lạc Bồi Nhân vẫn còn ở Mỹ, chưa được ăn món cháo này. Nếu anh ghé qua, nồi cháo có thể dùng làm bữa khuya, thế là cô bèn dời giờ ăn tối của mình lại.


– Anh họ, anh ăn chút cháo Laba nhé? – Không đợi anh đáp, cô nói tiếp luôn. – Ăn một ít cho ấm người đi.


Nhà không có bàn ăn, cô vẫn thường dùng luôn chiếc bàn trà nhỏ cạnh sô pha hoặc bàn viết. Vốn chẳng mấy khi có khách nên chén đũa trong nhà cũng chỉ lèo tèo vài bộ. Cô lấy một chiếc chén nhỏ, múc lưng chén cháo rồi đặt lên bàn trà.



Cốc Kiều nhường ghế sô pha và bàn trà cho Lạc Bồi Nhân, còn mình thì bưng chén cháo đến bàn viết.


Lạc Bồi Nhân hỏi:


– Em chưa ăn tối à?


– Giờ ăn cũng không muộn. – Cô cầm lấy túi chườm nước nóng mình vẫn ôm ban nãy, chìa về phía anh. – Anh ôm cái này cho ấm này.


– Em không thấy anh mà ôm túi chườm nước nóng thì trông buồn cười lắm hay sao?


Cốc Kiều mường tượng ra cảnh ấy, suýt bật cười nhưng vội nín lại, chỉ đáp:


– Anh yên tâm, em sẽ không cười anh đâu. Với lại ngoài em ra thì cũng chẳng có ai thấy.


Lạc Bồi Nhân không nhận túi chườm, cũng chẳng ngồi xuống sô pha như lời cô mời mà đi thẳng đến bàn viết.


Trên bàn bày vài món đồ dưỡng da ít ỏi của Cốc Kiều. Cô cầm lọ kem bôi tay lên, đưa cho anh:


– Anh bôi cái này đi. Mùa đông em toàn dùng loại này thôi, rẻ mà tốt lắm, tay chưa nẻ bao giờ.


Lạc Bồi Nhân không nhận lọ kem, ánh mắt anh đã dừng lại trên chiếc máy cassette của Cốc Kiều, nằm ngay cạnh cuộn băng anh tặng cô ngày trước.


Mãi sau này Cốc Kiều mới biết giá trị thực của món quà. Cô vốn biết nó đắt tiền, nhưng không ngờ lại đắt đến thế. Quả đúng là đắt xắt ra miếng, bởi ngày nào cô cũng dùng đến nó, đến nỗi đã thuộc nằm lòng bài hát Ngày mai sẽ tốt hơn.


Lạc Bồi Nhân đưa mắt nhìn chiếc máy cassette trên bàn, cảnh cô hát cho anh nghe cứ ngỡ như chuyện mới đây.


Anh cất tiếng hỏi:


– Em có hay nghe không?


Cốc Kiều khẽ gật đầu. Thật ra, không chỉ là “hay nghe”, mà ngày nào cô cũng nghe.


Lạc Bồi Nhân bất chợt nắm lấy tay Cốc Kiều, những ngón tay anh miết nhẹ lên vết chai hằn trên đầu ngón tay cô. Cảm giác này anh chẳng lạ gì, bởi ngày nhỏ tập đàn, tay anh cũng sần lên những vết y hệt. Dẫu vậy, anh chưa bao giờ xem đó là khổ cực, và lý do anh bỏ dở nghiệp đàn sau này cũng chẳng phải vì gian nan vất vả.


Hành động bất ngờ của anh khiến Cốc Kiều sững người, lòng dạ rối bời, nhưng cô lại chẳng hề có ý muốn rụt tay lại.


Bàn tay cô lọt thỏm trong tay anh, nhỏ bé đến lạ. Cô chợt nhớ đến một câu nói của người xưa: “Tay nhỏ nắm vàng, tay to vốc cát.” Vốn dĩ Cốc Kiều chỉ tin vào những gì có lợi cho mình nên chưa bao giờ để tâm đến câu này, ấy thế mà chẳng hiểu sao, lúc này nó lại bất chợt nảy ra trong đầu cô.


Tay to vốc cát thì đã sao? Chỉ cần mình nắm lấy tay anh, cát chẳng phải sẽ hóa thành vàng sao? Dù thầm nghĩ vậy, cô vẫn không làm thế, mà lại rụt tay về.



Cô vội quay đi tránh ánh mắt anh, vén lọn tóc mai ra trước ngực để che giấu cõi lòng bối rối. Đến khi bình tâm lại, cô mới quay đầu, để rồi bắt gặp ánh mắt anh vẫn đang đăm đắm nhìn mình.


Cốc Kiều có cảm giác ánh mắt Lạc Bồi Nhân như mọc ra răng nanh, chực ngoạm lấy mình. Cô nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập dồn dập trong lồng ngực, hai tai và gò má cũng nóng hơn hẳn lúc trước.


Cô vội lảng sang chuyện khác:


– Anh họ, mau ăn cháo đi kẻo nguội.


Thế nhưng, chẳng kịp đề phòng gì, Cốc Kiều đã bị anh kéo vào lòng. Hơi ấm từ người anh lập tức lan tỏa, và tai cô chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp.


Cô chẳng bận tâm đây là thứ tình cảm gì, chỉ biết rằng giữa tiết trời này, được một người ôm vào lòng thật ấm áp biết bao. Nhịp tim cô dần ổn định trở lại, và trong cái ôm kéo dài, cô cảm nhận được một sự bình yên, tĩnh tại lạ thường. Cô bỗng muốn kể cho anh nghe về những sóng gió, lận đận mình đã trải qua suốt hai năm nay – những chuyện mà nếu nói với mẹ thì sợ mẹ lo, còn kể với người ngoài thì lại sợ nhận được những lời thương hại vô bổ. Vì vậy, cô đã chôn chặt tất cả trong lòng từ rất lâu rồi.


Nhưng rồi cô chợt nghĩ, có lẽ Lạc Bồi Nhân cũng có những nỗi niềm muốn sẻ chia. Vậy nên, thay vì kể chuyện của mình, cô lại hỏi anh:


– Anh họ, nếu có chuyện gì không vui, anh cứ nói với em nhé. Trút ra được sẽ nhẹ lòng hơn.


Cô cũng khẽ vỗ về tấm lưng anh, hệt như cách mẹ vẫn hay ôm cô thuở trước.


– Mọi chuyện rồi sẽ tốt lên thôi.


Cô cảm nhận lồng ngực Lạc Bồi Nhân khẽ rung lên, nhưng anh chẳng hề hé răng nửa lời về tâm sự của mình.


Cái ôm kéo dài rất lâu, lâu đến độ Cốc Kiều thầm nghĩ chén cháo của mình hẳn đã nguội ngắt cả rồi.


Cô đành phải nhắc anh lần nữa:


– Anh họ, cháo sắp nguội rồi.


Cuối cùng, Lạc Bồi Nhân cũng buông cô ra. Anh dịu dàng vén mấy lọn tóc mai ra sau tai giúp cô rồi khẽ nói:


– Đừng lo, chiều mai xe sẽ sửa xong. Em cứ đến thẳng đó lấy là được.


Lạc Bồi Nhân ăn hết chén cháo Cốc Kiều đưa rồi tiện tay rửa luôn cả hai cái chén của mình và của cô.


Cốc Kiều định tiễn ra tận cửa thì Lạc Bồi Nhân đã ngăn lại:


– Em tiễn thêm là túi chườm nguội hết đấy. Mau vào ngủ đi. Dù gì thì trước Tết mình sẽ còn gặp lại mà. Số máy nhắn tin của anh vẫn như cũ.


Lạc Bồi Nhân vừa ra về, tấm rèm cửa đã được kéo lại, ngăn cách Cốc Kiều với màn đêm giá lạnh bên ngoài. Cô ngồi trên sô pha, bất giác đưa tay ôm lấy vai mình, cứ ngỡ như vẫn đang được ai đó ôm vào lòng.


Dù gì thì trước Tết, họ sẽ còn gặp lại.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 55: 055: Anh họ, cháo sắp nguội rồi
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...