Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10)
Cốc Kiều cố gắng lựa lời bùi tai Lạc Bồi Nhân mà nói:
– Anh họ à, anh tặng quà gì em cũng thích hết. Với em, quà đắt hay rẻ không quan trọng đâu ạ.
– Thế sao em còn tặng quà đắt tiền cho anh? Đồ nhà mình bán sẵn không lấy, lại phải cất công chạy ra trung tâm thương mại biếu tiền cho người ta làm gì?
– Em…
Cô chỉ muốn tặng anh thứ tốt nhất. Mấy chiếc thắt lưng cô bán tuy chất lượng cũng khá ổn so với giá tiền, nhưng cô thấy chúng chưa đủ xứng với Lạc Bồi Nhân.
Thấy sắp bán được món hời, cô nhân viên vội vã tươi cười góp lời:
– Chị ơi, mẫu này hợp với chị hơn, trông sang hơn hẳn đấy ạ.
Vốn là dân buôn bán, Cốc Kiều thừa hiểu mánh khóe của cô nhân viên. Cô cười đáp:
– Ý cô là mẫu tôi chọn lúc nãy trông xoàng lắm à? Tôi lại nghĩ, người đã sang rồi thì đeo gì lên người mà chẳng sang.
Cô nhân viên chỉ đành cười gượng, nhận ra Cốc Kiều thật lòng muốn mua món rẻ hơn. Bởi nếu khách chỉ khách sáo cho có lệ, họ sẽ nói mấy câu kiểu: “Ôi, cái này có đắt quá không nhỉ…”. Khi đó, cô ta chỉ cần lựa lời phụ họa rằng món này có thể đắt với người khác, nhưng nào có xứng với đẳng cấp của anh chị, rồi khéo léo tâng bốc khả năng tài chính của người đàn ông. Bị đẩy vào thế đó, trừ những kẻ bủn xỉn hoặc thực sự cháy túi, cánh mày râu nói chung đều sẽ móc ví mua món đắt hơn.
Nhưng Lạc Bồi Nhân nào chịu nghe Cốc Kiều, anh vẫn kiên quyết chọn mẫu mà mình cho là hợp với cô hơn.
Bất chấp cô nhân viên không ngớt lời khen anh hào phóng, Lạc Bồi Nhân chẳng thèm đếm xỉa mà vẫn yêu cầu cân lại sợi lắc. Do chênh lệch 0,02 gam so với trọng lượng ghi trên mác, giá chiếc lắc được giảm hai tệ.
Bấy giờ là tháng 1 năm 1992, khi giá vé tàu điện ngầm một chiều vừa tăng lên năm hào từ tháng Giêng năm ngoái, nên hai tệ đủ để đi được bốn chuyến.
Lúc Lạc Bồi Nhân trả tiền, Cốc Kiều tình cờ liếc vào ví anh, thoáng thấy bên trong chỉ còn trơ lại hai tệ ở ngăn cuối cùng. Cô thật sự chỉ vô tình nhìn thấy chứ vốn không hề có thói quen tò mò xem ví người khác có bao nhiêu tiền. Anh vội gập ví lại, không cho Cốc Kiều kịp nhìn kỹ hơn.
Bộ dạng thản nhiên trả tiền như thể số tiền đó chẳng thấm vào đâu của Lạc Bồi Nhân khiến lòng Cốc Kiều nhất thời ngổn ngang trăm mối. Sao anh phải sĩ diện hão làm gì không biết! Trong ví rõ ràng chẳng còn mấy đồng, vậy mà còn cố tỏ vẻ ta đây lắm tiền nhiều của, lại còn bày đặt dắt cô đi mua vàng nữa chứ.
Qua báo chí và nhiều nguồn tin khác, Cốc Kiều biết vật giá ở Mỹ rất đắt đỏ. Số tiền gia đình chu cấp hay khoản tiền Lạc Bồi Nhân kiếm được ở Hải Nam có thể giúp anh sống thoải mái trong nước, nhưng sang Mỹ thì chẳng thấm vào đâu. Sang thăm họ hàng dăm bữa và sống ở đó lâu dài là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hoàn cảnh của một người trẻ đến từ nước đang phát triển đột ngột bắt đầu cuộc sống mới ở một nước phát triển có lẽ cũng tương tự như cô hồi chân ướt chân ráo từ quê lên thành phố. Thậm chí, cú sốc anh phải đối mặt có khi còn lớn hơn của cô, bởi dẫu sao trước khi ra nước ngoài, anh vốn đã quen ăn sung mặc sướng, chứ không như cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý chịu khổ.
– Em cảm ơn anh.
Cô nhớ anh từng nói không thích chuyện đẩy qua đẩy lại, nên không nhì nhằng thêm về món quà này giữa chốn đông người.
Lạc Bồi Nhân nhận ra nụ cười lần này của Cốc Kiều khác hẳn mọi khi. Tuy khóe miệng cô cong lên, nhưng ánh mắt không có chút vui mừng nào. Một người mê tiền như cô lại chẳng có vẻ gì là hân hoan khi nhận được món quà đắt giá như vậy..
Giây phút ấy, Lạc Bồi Nhân rất muốn đưa tay lên xoa đầu Cốc Kiều, song bàn tay anh vẫn nằm yên trong túi áo khoác, khuất khỏi tầm mắt cô.
– Anh họ, anh định đi đâu? Để em đưa anh đi.
Lần này Lạc Bồi Nhân đến gặp cô không lái xe hơi, cũng chẳng đi xe đạp. Nếu không có hai tệ vừa được trả lại, chẳng lẽ anh định cuốc bộ về?
– Không cần đâu, anh đi tàu điện ngầm về được rồi.
– Anh họ, em muốn nói chuyện với anh một lát, sẽ không tốn nhiều thời gian của anh đâu.
Tay Cốc Kiều vẫn đang cầm hộp quà mà Lạc Bồi Nhân tặng. Không đợi anh trả lời, cô đã nhắc đến chiếc thắt lưng mình đưa:
– Em không tặng anh chiếc thắt lưng mà em bán là vì em muốn anh biết rằng, em của bây giờ đã không còn là em của hai năm trước nữa, và em hy vọng anh sẽ thay đổi cách nhìn nhận về em. Anh chỉ cần nhận quà là em đã vui lắm rồi. Thật ra, nếu anh bảo rằng anh thích món quà em tặng sẽ khiến em vui hơn bất cứ điều gì. Anh thật sự không cần phải đáp lễ ngay tắp lự để rũ sạch mọi món nợ ân tình như thế đâu ạ. Làm vậy chỉ khiến chúng ta…
…thêm xa cách nhau. Nhưng vốn dĩ hai người cũng chỉ là họ hàng xa bắn đại bác chẳng tới, lại đã hai năm trời không gặp, có xa cách cũng là lẽ thường tình.
– Vậy em thấy anh có giống hai năm trước không?
– Em thấy anh vẫn tốt như xưa ạ.
Cốc Kiều cố tình không gọi “anh họ” khi nói câu ấy. Cô cảm thấy Lạc Bồi Nhân đã có đôi chút đổi khác, nhưng những nét tính cách mà cô yêu mến thì vẫn vẹn nguyên như cũ. Anh không mấy khi nhắc đến chuyện ở nước ngoài, có lẽ tâm trạng cũng giống như cô khi luôn miệng nói rằng cuộc sống của mình rất suôn sẻ. Cô đoán có lẽ việc học ở Mỹ của anh gặp chút trắc trở, nên lúc này rất cần sự động viên của mình.
Cốc Kiều bèn tuôn ra một tràng những điều cô đã ấp ủ từ lâu:
Lời cô nói khiến Lạc Bồi Nhân bất chợt liên tưởng đến lời thề nguyện trong hôn lễ: dù nghèo khó hay sang giàu…
– Anh họ, ở bên Mỹ anh có gặp khó khăn gì không?
– Không. – Lạc Bồi Nhân thong thả quan sát nét mặt Cốc Kiều, rồi hỏi vặn. – Em mong anh gặp khó khăn gì à?
– Đâu có! Chẳng lẽ em lại là người như thế ạ?
Cốc Kiều nghi ngờ Lạc Bồi Nhân không chịu nói thật với mình, vì quýnh quá nên đôi khuyên tai cô đeo cũng khẽ rung rinh.
– Anh biết em không phải người như thế. – Lần này, anh đáp lại với vẻ nghiêm túc hơn. – Anh cũng gặp chút rắc rối nhưng không có gì to tát cả. Chỉ là mấy chuyện vặt vãnh mà ai trong đời cũng phải đối mặt thôi, dù ở đâu cũng vậy.
Cốc Kiều dường như sực nhớ ra điều gì, vội lôi từ trong túi xách ra một chiếc ví khác rồi rút tiền ra đếm. Đây vốn là khoản cô mang theo để mời khách.
Sau đó, cô thoăn thoắt đếm tiền ngay trước mặt Lạc Bồi Nhân. Giá như Cốc Kiều ngẩng lên lúc này, cô hẳn đã bắt gặp ánh mắt kinh ngạc mà mình hằng mong đợi nơi anh, tiếc là cô đã không làm thế. Cô đếm rất chuyên chú, nhanh chẳng kém gì nhân viên ngân hàng.
Đếm xong, cô ngẩng lên, chìa xấp tiền một nghìn tệ ra trước mặt Lạc Bồi Nhân:
– Anh họ, anh còn nhớ hai năm trước mình từng cùng nhau mua vé số Á Vận hội không? Hồi đó anh không trúng, nhưng về sau người ta có quay thưởng đợt hai nữa đấy! Anh trúng giải khuyến khích, được một nghìn tệ. Lúc ấy em tìm anh mãi chẳng được nên chưa thể đưa tiền thưởng cho anh. Giờ mới sực nhớ ra, anh mau cầm đi! Anh cứ coi như niềm vui bất ngờ đến muộn đi, còn tiền lãi thì em biết anh chẳng thèm lấy đâu nên em giữ luôn nhé.
Lạc Bồi Nhân nhìn chằm chằm đôi môi Cốc Kiều, lặng nghe cô tỉnh bơ thốt ra một lời nói dối vụng về. Anh nhớ hồi họ mua vé số cùng nhau, cô chưa từng trúng thưởng lần nào. Phần cào trên vé số của cô lúc nào cũng chỉ hiện ra dòng chữ “Cảm ơn bạn đã ủng hộ Á Vận hội”.
Chính anh, hôm từ Singapore về Bắc Kinh, cũng đã mua mười tờ, và tờ nào cũng chỉ có dòng “Cảm ơn bạn đã ủng hộ Á Vận hội”. Bởi vậy, anh đã móc tiền túi đưa cho chị gái mình, rồi nhờ chị chuyển cho Cốc Kiều thay vì tự mình đứng ra như dự tính. Thế nhưng cô đã từ chối, và anh cũng không nài ép.
Anh cứ ngỡ mối quan hệ của cả hai đến đó là chấm dứt. Mà thật ra, cũng chẳng thể gọi là chấm dứt, bởi nó vốn dĩ chưa từng bắt đầu.
Lạc Bồi Nhân nhìn thẳng vào mắt Cốc Kiều, hỏi:
– Quay thưởng lần hai? Giải khuyến khích?
Cốc Kiều lờ đi vẻ nghi ngờ trong mắt Lạc Bồi Nhân. Cô cũng nhìn thẳng vào anh, quả quyết đáp:
– Đúng vậy! Anh mau cầm đi! Anh họ, anh hãy nhận lấy vận may này. Chỉ cần mình kiên trì, may mắn ắt sẽ tìm đến thôi.
Ngày quay thưởng đợt hai năm đó, Cốc Kiều đã dán mắt vào dãy số trúng thưởng, dò từng con số một, nhưng chúng khác một trời một vực với dãy số in trên tấm vé của cô. Lúc ấy, cô đã khao khát trúng thưởng biết bao. Dù không phất lên nhờ vé số, nhưng sau này cô còn kiếm được nhiều tiền hơn thế.
Quay thưởng lần hai gì chứ? Chắc Cốc Kiều đã trông thấy hai tệ cuối cùng trong ví anh rồi cho rằng anh đã cháy túi, và để anh chịu nhận tiền, cô đã phải vắt óc nghĩ ra một lời nói dối như vậy.
Tuy không dư dả, nhưng anh chẳng đến nỗi túng quẫn đến mức ấy. Số tiền trong ví chỉ là toàn bộ nhân dân tệ anh có lúc này, ngoài ra anh vẫn còn một ít đô la Mỹ. Kể từ ngày anh cãi lời mẹ, không chọn học ngành kinh doanh ở Mỹ, bà đã chẳng chu cấp cho anh thêm một xu. Nhưng vì anh cũng không chọn những ngành như lịch sử, triết học hay nghệ thuật, nên bà vẫn le lói chút hy vọng, tin rằng một ngày nào đó anh sẽ “cải tà quy chính”. Dĩ nhiên, điều đó không ngăn được việc bà vung tiền khuyến khích những người họ hàng khác theo đuổi nghệ thuật. Theo lời bà, cả nhà ai cũng chăm chăm vào tiền thì tầm thường quá.
Tay Cốc Kiều vẫn đang chìa ra, Lạc Bồi Nhân bèn nắm gọn cả bàn tay cô lẫn xấp tiền. Giữa trời đông buốt giá, tay hai người lạnh cóng, chỉ có những tờ nhân dân tệ là còn vương chút hơi ấm.
Lạc Bồi Nhân không vạch trần lời nói dối của Cốc Kiều mà hùa theo cô:
– Nếu em đã giữ giúp anh vận may này lâu như vậy, thì cứ giữ tiếp đi. Khi nào cần, anh sẽ xin lại sau.
Nói rồi, anh rút xấp tiền mà Cốc Kiều vừa cẩn thận đếm từng tờ, bỏ lại vào túi cho cô.
Sau đó, chính anh là người phá vỡ sự im lặng:
– Chúng ta đến chỗ em làm xem thử đi. Để anh lái xe.
– Anh không có găng tay, lái xe lạnh lắm.
Hệ thống sưởi trên chiếc xe này đã hỏng, một bên cửa kính còn lọt gió, nhưng Cốc Kiều vốn không bận tâm. Trong xe lúc nào cũng có sẵn găng tay để cô đeo mỗi khi cầm lái. Chỉ có điều, đôi găng tay của cô, Lạc Bồi Nhân có cố mấy cũng không xỏ vừa.
– Anh không sợ lạnh đến mức ấy đâu.
– Thôi cứ để em lái đi.
– Cho anh mượn găng tay của em được không?
– Anh làm sao mà đeo vừa găng tay của em.
Xong xuôi, anh nhẹ nhàng đặt bàn tay trái vừa đeo găng của cô vào giữa hai lòng bàn tay mình. Cô thầm đoán hẳn là anh định mượn găng của mình để xoa tay cho ấm.
– Được không em?
Cốc Kiều vô thức gật đầu, khiến đôi khuyên tai màu xanh rêu khẽ đung đưa.
Anh dịu dàng xoa nhẹ bàn tay trái của cô. Hơi ấm cứ thế tăng dần, khiến tay cô ấm dần lên và gò má cũng ửng đỏ theo.
Cốc Kiều không hiểu nổi sao mình lại vô dụng đến vậy. Rõ ràng tay hai người còn cách nhau một lớp găng, da thịt chẳng hề tiếp xúc, thậm chí còn chẳng thể tính là một cái nắm tay đúng nghĩa, thế mà trái tim cô đã đập loạn cả lên.
Sợ Lạc Bồi Nhân phát hiện mặt mình đã đỏ gay, Cốc Kiều vẫn luôn cúi gằm mặt, thầm nhủ phải trấn tĩnh lại vì chuyện này vốn chẳng có gì to tát.
Dường như Lạc Bồi Nhân đã nhận ra vẻ khác thường của cô nên không “mượn” găng tay nữa. Anh chỉ khẽ siết nhẹ tay cô một cái rồi nói:
– Giờ anh hết lạnh rồi.
Nghe vậy, Cốc Kiều không còn lo anh bị lạnh nữa, bèn yên tâm để anh cầm lái.
Nếu lúc đến, cô là người gợi chuyện, thì trên đường về, Lạc Bồi Nhân lại chủ động phá vỡ sự im lặng. Anh giải thích lý do mình phải đến Thượng Hải vào ngày mai:
– Mẹ anh đang ở Thượng Hải.
– Bác gái đến Thượng Hải du lịch ạ?
– Có lẽ du lịch cũng là một phần lịch trình của bà ấy.
Thật ra, mẹ anh vốn chẳng có ý định tham quan, nhưng một khi đã đến Thượng Hải để bàn chuyện đầu tư, thể nào cũng có người thu xếp đưa bà đi đây đi đó. Mẹ anh hiếm hoi lắm mới về nước một chuyến, nên anh bắt buộc phải ở bên bà.
Cốc Kiều không kìm được mà hỏi:
– Vậy bác có ghé qua Bắc Kinh không ạ? Em thấy Thượng Hải cũng không có nhiều điểm du lịch, mà bác thì lâu lắm mới về một chuyến, nên đi đây đi đó nhiều hơn chứ?
Nếu trước Tết mà Lạc Bồi Nhân cứ ở mãi Thượng Hải thì cô làm gì còn cơ hội mời anh đi ăn nữa chứ?
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 53: 053: Quay thưởng lần hai (Chương thêm 28.10)
10.0/10 từ 39 lượt.
