Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi


Cậu em họ của Lạc Bồi Nhân hỏi Cốc Kiều:


– Chị hay đến đây ăn ạ?


Cốc Kiều thành thật trả lời:


– Chị mới đến lần đầu thôi, nhưng nghe danh quán này lâu rồi.


Khác với Cốc Kiều, dù cũng là lần đầu tiên ghé quán, nhưng hai người kia lại chẳng lạ gì món Triều Châu.


Cốc Kiều của hai năm sau đã hoàn toàn khác trước. Mang tâm thế của người mời khách, cô gọi một lèo những món Bành Châu giới thiệu trước khi những người khác kịp lên tiếng, từ bào ngư hầm, ngỗng sốt bào ngư cho đến ốc tù và nướng than… Những món ấy đắt đỏ thì Cốc Kiều còn hiểu được, nhưng cô không tài nào lý giải nổi vì sao một cái đầu ngỗng lại có giá trên trời như vậy.


Mãi mới có dịp đãi cơm, Cốc Kiều không muốn tỏ ra bủn xỉn. Cô mỉm cười hỏi người phục vụ:


– Cho hỏi, đầu ngỗng Trừng Hải có phải là món đặc sản của quán mình không ạ?


Nếu đi một mình, hẳn cô đã hỏi thẳng tại sao một cái đầu ngỗng lại đắt đến thế, trong khi cả con ngỗng to cũng chẳng đáng bao tiền.


Sau khi giải thích một thôi một hồi về việc nuôi ngỗng sư tử công phu ra sao, người phục vụ hỏi Cốc Kiều muốn chọn loại đầu ngỗng ba năm hay trên năm năm tuổi, dĩ nhiên là giá cả của chúng cũng chênh lệch đáng kể.


Cốc Kiều vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi khi chọn loại đắt hơn.


Lạc Bồi Nhân lặng lẽ quan sát Cốc Kiều, ngắm đôi môi cô càng thêm đỏ mọng vì được đôi khuyên tai tôn sắc. Chỉ cần nhìn khẩu hình của Cốc Kiều, anh cũng đoán được quyết định này chẳng hề dễ dàng, hẳn cô đã phải gắng gượng nuốt chữ “ba” vào bụng.


Trên bàn ăn này, ngoài Cốc Kiều ra, chẳng ai nghĩ cô sẽ là người trả tiền. Hai người em họ của Lạc Bồi Nhân vốn có thói quen gọi món chẳng bao giờ nhìn giá, và lần này cũng không ngoại lệ. Đến lượt Lạc Bồi Nhân, anh chỉ gọi thêm một đĩa rau.


Trong lúc chờ món, Cốc Kiều rất ra dáng chủ nhà, niềm nở hỏi han hai người em họ đã đến Trung Quốc được mấy hôm và đi chơi những đâu rồi. Nhờ cô khơi chuyện, không khí trở nên rôm rả hơn hẳn. Cô gợi ý nếu có thời gian, họ nên thử chèo thuyền đêm ở Di Hòa Viên.


– Vừa có tuyết rơi xong, buổi tối cảnh ở đó đẹp lắm.


– Chị đi chưa ạ?


– Sau hôm tuyết rơi thì chị chưa đi.


Lần gần nhất cô đến đó là vào mùa thu, giữa lúc hoa quế nở rộ. Khi giơ máy lên chụp vài tấm ảnh, cô đã bất giác nghĩ đến Lạc Bồi Nhân và thầm ao ước giá như anh cũng ở bên cạnh mình.


Cô em họ của Lạc Bồi Nhân tiếc nuối than:


– Tiếc quá! Ngày kia bọn em phải đi Thượng Hải rồi, chắc là không tới đó được.


Họ đã tham quan Di Hòa Viên vào ban ngày và còn những kế hoạch khác, nên không thể xếp thêm một buổi chèo thuyền đêm vào lịch trình.


– Ngày kia đã đi Thượng Hải rồi sao?


Cốc Kiều băn khoăn không biết “bọn em” mà cô nàng nói có tính cả Lạc Bồi Nhân không, bởi cô vẫn còn muốn mời anh thêm vài bữa nữa.


Suốt bữa ăn, Cốc Kiều vẫn luôn trò chuyện với hai người em họ của Lạc Bồi Nhân, nhưng người cô mong được nghe giọng nhất lại là anh. Thế mà không hiểu sao, trước mặt cô bây giờ, anh dường như còn trầm lặng hơn cả trước kia. Chẳng lẽ anh không có gì muốn nói với cô sao? 


Qua cuộc trò chuyện, Cốc Kiều biết được hai người em họ tuy là công dân Singapore nhưng hiện đang du học ở Anh.


Họ cũng hỏi lại cô:


– Còn chị học trường nào thế?


Khi biết Cốc Kiều đang kinh doanh quần áo, song không phải nhà thiết kế mà chỉ là chủ một sạp hàng, cả hai đều không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.


Cốc Kiều bèn kể cho họ nghe về công việc của mình. Trông thì có vẻ như cô đang trò chuyện với hai người em họ, nhưng thực chất, những lời này đều cốt để nói cho Lạc Bồi Nhân nghe, bởi cô hy vọng anh có thể hiểu thêm về mình.


Buổi trưa bận đến quên ăn nên giờ Cốc Kiều đã đói rã ruột, nhưng cách ăn của cô lại chẳng hề phóng khoáng như lúc gọi món. Từng miếng ăn đều được cô đưa lên miệng một cách nhã nhặn, như thể có ai đó đang dõi theo từng cử chỉ của cô.



Khi bữa ăn sắp kết thúc, Cốc Kiều viện cớ vào nhà vệ sinh để ra quầy thanh toán trước. Lúc Lạc Bồi Nhân phát hiện ý định của cô và vội vã theo ra thì cô đã trả tiền xong xuôi.


Hóa đơn khiến cô xót hết cả ruột, nhưng trong cái xót xa ấy lại xen lẫn một niềm vui. Cô muốn cho Lạc Bồi Nhân thấy rằng, cô của bây giờ đã khác hai năm về trước.


Lạc Bồi Nhân vừa rút ví, Cốc Kiều đã biết ngay rằng anh định trả lại tiền cho mình. Cô vội nắm lấy tay anh mà nói:


– Anh họ, hôm qua em đã bảo muốn mời anh ăn cơm mà? Đã bảo là em mời thì phải để em mời chứ.


Ánh mắt Lạc Bồi Nhân dừng lại trên bàn tay cô đang nắm lấy tay anh. Cô giật mình, vội rụt tay về.


Anh cũng dời mắt từ bàn tay lên gương mặt cô, rồi dừng lại ở đôi khuyên tai màu xanh rêu đang đung đưa.


– Nhưng hôm nay đâu chỉ có mình anh.


Cốc Kiều thừa hiểu ngụ ý của Lạc Bồi Nhân. Bữa ăn này không chỉ có riêng anh, nên đáng lẽ cô không cần phải trả tiền. Ấy vậy mà cô vẫn vờ như không biết:


– Vậy ngày mai em mời riêng anh nhé? Mình đi ăn đồ Pháp hay món nướng Triều Tiên ạ?


Đôi mắt Cốc Kiều nhìn anh sáng lấp lánh, chan chứa bao niềm mong đợi.


Với Lạc Bồi Nhân, từ chối ai đó vốn chẳng phải chuyện gì khó khăn, thế nhưng lần này anh lại không tài nào mở miệng được.


Cuối bữa, Lạc Bồi Nhân cố tình cảm ơn Cốc Kiều trước mặt hai người em họ vì đã mời họ dùng bữa.


Cốc Kiều vội xua tay, ý bảo anh đừng khách sáo.


Tiếp đó, cô lấy từ trong túi ra hai hộp quà nhỏ từ, trao cho hai người em họ của Lạc Bồi Nhân. Đó là một đôi móc khóa gấu trúc mà cô đã cất công đến tận quầy bán đồ lưu niệm để chọn mua.


Cốc Kiều cười nói:


– M


Chỉ là một món quà nhỏ thôi, hy vọng hai em sẽ thích.


Cô cũng đã chuẩn bị quà cho Lạc Bồi Nhân, nhưng vì anh nhận lời mời ngày mai nên cô định sẽ đưa riêng cho anh sau.


– Cảm ơn chị ạ! Đẹp quá!


Hai người em họ thoáng thấy xấu hổ, bởi chẳng những được đãi cơm lại còn nhận quà trong khi mình đến tay không. Cô em họ bèn hỏi Cốc Kiều:


– Chị cho em xin địa chỉ được không ạ? Em cũng muốn gửi quà cho chị.


Lịch trình ngày mai và ngày kia của họ đã kín mít nên khó lòng mời cô một bữa để đáp lễ được.


– Không cần phải khách sáo thế đâu.


Nhưng cô em họ không chỉ nói suông, mà đã lấy sẵn bút ra chờ. Thấy cô ấy có lòng như vậy, Cốc Kiều cũng không từ chối nữa, bèn viết địa chỉ nhà mình vào một cuốn sổ nhỏ.


– Lát nữa bọn em sẽ đến Thập Sát Hải trượt băng, chị cũng đi cùng cho vui nhé.


Cốc Kiều chưa vội nhận lời ngay, bất giác hướng mắt sang Lạc Bồi Nhân. Và rồi, cô nghe thấy anh nói:


– Em đi cùng đi.


Lúc đến đây, Lạc Bồi Nhân và hai người em họ đi xe của khách sạn. Nhưng trên đường tới Thập Sát Hải, anh lại sang xe của Cốc Kiều và ngồi vào ghế lái. Anh bảo hai đứa em họ cứ đi trước, còn mình và cô sẽ theo sau.


Vừa lên xe, Lạc Bồi Nhân đã rút ví ra đếm tiền. Thấy anh lại định đưa tiền cho mình, Cốc Kiều vội nói ngay:


– Hai năm nay em cũng kiếm được chút đỉnh, số tiền này với em chẳng đáng là bao.


Lạc Bồi Nhân nghĩ đến căn nhà cấp bốn cô đang ở. Đúng là hai năm qua cô có kiếm được chút đỉnh, nhưng để đến mức “chẳng đáng là bao” thì…



Cốc Kiều đè tay lên chiếc ví của Lạc Bồi Nhân:


– Anh họ, em không thích đẩy tới đẩy lui…


Dứt lời, cô bật cười, đôi mắt sáng lên lấp lánh. Có lẽ Lạc Bồi Nhân đã quên đây chính là câu anh từng nói khi nằng nặc đòi trả lại tiền mua quần jeans và tiền rượu đãi Bách Linh cho cô.


Tới sân trượt băng, ngay khi Cốc Kiều định xuống xe, Lạc Bồi Nhân đã cởi áo khoác của mình ra, nói:


– Ngoài trời lạnh lắm, em mặc áo của anh vào đi.


– Thế anh mặc gì?


– Anh chịu lạnh khá hơn em.


– Em không cần đâu ạ.


Lạc Bồi Nhân chỉ vào chiếc áo len cashmere màu đen đang mặc, nói:


– Áo này dày lắm.


Đoạn, anh kéo cao cổ áo lên che kín tai rồi choàng áo khoác của mình lên người Cốc Kiều.


– Chẳng phải em nói không thích đẩy tới đẩy lui sao? Vậy thì đừng làm thế nữa.


Dứt lời, anh nhảy xuống xe.


Cốc Kiều khoác chiếc áo của Lạc Bồi Nhân lên người, dường như vẫn còn cảm nhận được hơi ấm anh lưu lại.


Trong cả nhóm, chỉ mình Cốc Kiều phải thuê giày vì những người còn lại đều mang theo giày trượt. Vốn trượt băng rất cừ, nhưng vì đôi giày thuê chẳng vừa chân nên cô có phần lóng ngóng, để rồi chẳng may ngã sõng soài trên mặt băng.


Lạc Bồi Nhân tình cờ bắt gặp khoảnh khắc Cốc Kiều bật dậy nhanh lạ thường, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô cứ ngỡ không ai hay biết, nào ngờ anh đã trông thấy tất cả.


Anh lướt đến, nắm lấy tay Cốc Kiều rồi trượt cùng cô. Qua lớp găng tay, cô siết chặt lấy tay Lạc Bồi Nhân, cảm nhận hơi ấm từ người anh đang truyền sang mình. Vốn có kinh nghiệm từ trước nên Cốc Kiều chẳng mấy chốc đã quen dần. Thấy vậy, Lạc Bồi Nhân định tách ra để cô tự trượt. Nghe lời đề nghị, phải mất vài giây Cốc Kiều mới hiểu ý Lạc Bồi Nhân là muốn cô thả tay anh ra. Cô chợt phát hiện nãy giờ ngón cái mình vẫn vô thức ghì chặt lấy tay anh, liền giật thót mìn, vội rụt về như bị điện giật.


Khi buông tay, cô ngượng nghịu mỉm cười với Lạc Bồi Nhân như ngầm nói mình không hề cố ý. May mà chiếc khăn quàng to sụ đã che gần hết khuôn mặt Cốc Kiều nên chẳng ai trông thấy đôi má đang ửng đỏ của cô.


Dần dà, Cốc Kiều tìm lại được cảm giác tự tại trên sân băng, tựa như được trở về những ngày còn ở quê nhà. Hồi ấy, mỗi độ đông về, hễ con đường nhỏ ở đầu làng đóng băng là cô và đám bạn lại rủ nhau ra đó trượt. Kể từ ngày lên thành phố mải mê kiếm tiền, cô cũng chẳng còn liên lạc gì với những người bạn cũ nữa.


Lúc từ sân băng về, vẫn là Lạc Bồi Nhân lái xe đưa Cốc Kiều về nhà. Vừa lên xe, cô đã thoăn thoắt cởi từng chiếc cúc áo khoác, vội vã muốn trả lại cho anh. Thực ra, nếu Lạc Bồi Nhân không khăng khăng nhìn về phía trước mãi, Cốc Kiều đã chẳng thấy ngại ngùng gì, bởi bên trong cô vẫn còn mặc áo khoác của mình. Nhưng chính thái độ cố tình lảng tránh của anh đã khiến cô bất giác hoang mang, không biết có phải mình quá suồng sã không.


Cô đưa chiếc áo còn vương hơi ấm của mình cho Lạc Bồi Nhân, giục anh mặc vào.


Lạc Bồi Nhân từ chối:


– Giờ anh không thấy lạnh.


Cốc Kiều thầm thở dài, đã là thời đại nào rồi mà anh ấy còn cổ hủ thế không biết? Chẳng phải người đi nước ngoài về thường cởi mở hơn sao?


Lạc Bồi Nhân đưa Cốc Kiều về đến tận cửa. Lần này cô vẫn không mời anh vào nhà, bởi bên trong lạnh như một hầm băng.


Trưa hôm sau, Cốc Kiều gặp Lạc Bồi Nhân như đã hẹn. Lần này, cô mời anh đi ăn thịt nướng Triều Tiên. Sau khi gọi một loạt món ăn, cô quay sang hỏi anh:


– Anh họ, anh có muốn ăn gì nữa không? Cứ gọi thoải mái đi ạ.


Anh khẽ lắc đầu:


– Thế này là đủ rồi.


– Vâng. – Cốc Kiều xác nhận lại thực đơn với nhân viên phục vụ rồi lấy một chiếc hộp quà ra khỏi túi. – Anh họ, em có món quà tặng anh ạ.


Đó là một chiếc thắt lưng da. Dù cô cũng kinh doanh mặt hàng này, nhưng lại cất công ra tận trung tâm thương mại để chọn mua nó.



Cốc Kiều không giấu nổi vẻ háo hức, ánh mắt cứ dán chặt vào Lạc Bồi Nhân, những mong nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc mà mình hằng ao ước. Giờ đây, cô đã đủ sức tặng anh những món quà đắt tiền hơn một chút. Cô đã ngắm nghía rất nhiều thứ, nhưng ngẫm thấy anh dường như chẳng thiếu gì, có tặng cũng chưa chắc anh đã dùng. Chỉ có thắt lưng là vật dụng thiết yếu, có thêm một chiếc cũng không thừa.


Nhận được quà, anh nhất định sẽ ngỡ ngàng trước những bước tiến mà cô đạt được trong hai năm qua.


Cô chưa từng thấy anh có biểu cảm như vậy bao giờ, nên lần này quyết tâm phải thấy cho bằng được, đến mức còn chẳng thấy xót tiền khi thanh toán.


Thế nhưng, Cốc Kiều còn chưa kịp bắt được tia cảm xúc nào trong đáy mắt hay khóe môi Lạc Bồi Nhân thì anh đã rời mắt khỏi món quà, ngước lên nhìn thẳng vào cô.


Cốc Kiều liền cười tươi như hoa, đến cả đôi mắt cũng lấp lánh niềm vui:


– Anh họ, anh có thích không?


– Cảm ơn em nhé.


Lạc Bồi Nhân thầm lấy làm lạ khi thấy Cốc Kiều rõ ràng cũng bán thắt lưng mà lại đi mua hàng của quầy khác, không ngờ một người vốn chi tiêu tằn tiện như cô mà cũng có lúc vung tay quá trán thế này.


Cốc Kiều thoáng chưng hửng. Cô muốn nghe anh nói thích quà mình tặng, chứ không phải một câu cảm ơn khách sáo như vậy.


Anh nói tiếp:


– Chẳng phải em cũng bán thắt lưng sao? Cần gì phải đi mua của người khác? Em mang đi trả đi, nếu thật sự muốn tặng thì cứ tặng anh một chiếc em bán là được rồi.


Nhưng đây là hàng hiệu mà! Chỉ có thứ này mới khiến Lạc Bồi Nhân lập tức nhận ra giá trị của món quà, và qua đó thấy được tấm lòng của cô. Chuyện lần trước tặng găng tay rồi bị anh nói thẳng đó không phải da cừu thật vẫn còn khiến cô canh cánh mãi trong lòng đến tận bây giờ.


Biết anh muốn tiết kiệm tiền cho mình, Cốc Kiều vội đáp:


– Vâng! Vậy anh cứ nhận chiếc này trước đi, hôm nào em lại tặng anh chiếc khác sau.


Bữa cơm này còn chưa kết thúc, cô đã vội vã đặt lịch hẹn cho bữa tiếp theo:


– Dạo này thành phố có nhiều quán mới lắm anh ạ. Anh họ, mai anh có rảnh không? Em mời anh…


Vì muốn rủ Lạc Bồi Nhân đi ăn, cô đã hỏi thăm Bành Châu rất kỹ về những quán ngon trong thành phố. 


Lạc Bồi Nhân ngắt lời cô:


– Ngày mai anh phải đi Thượng Hải rồi.


– Vậy khi nào anh về ạ?


– Chưa biết nữa. Trưa nay em có thời gian không? Nếu rảnh thì ra trung tâm thương mại chọn giúp anh một món quà nhé.


Cốc Kiều vốn không phải người hay câu nệ, liền vui vẻ nhận lời.


– Anh định tặng ai thế ạ?


– Đến nơi rồi anh sẽ nói. Cho anh mượn xe em lái nhé.


– Thôi ạ, cứ để em lái cho. Xe em lạnh lắm, anh không đeo găng tay sẽ cóng tay mất.


Cốc Kiều nhanh nhẹn nhảy lên xe. Động tác dứt khoát của cô khiến đôi khuyên tai màu xanh rêu vẫn còn đung đưa trước mắt Lạc Bồi Nhân ngay cả khi cô đã ngồi ghế lái.


– Anh họ, ở Mỹ anh sống có tốt không?


– Cũng ổn.


– Vậy anh có hay nhớ nhà không?


Lạc Bồi Nhân im lặng.


Cốc Kiều bèn tự cho là anh có nhớ nhà.



– Anh họ, hôm nào rảnh anh đến nhà em ăn cơm nhé, em nấu món anh thích cho.


Lạc Bồi Nhân vẫn không đáp, Cốc Kiều lại tiếp tục:


– Anh họ, hai năm nay khẩu vị của anh không thay đổi chứ? Ở Mỹ anh ăn đồ Trung có tiện không?


Không tiện cho lắm, nhưng dù bất tiện thì vẫn xoay xở được.


Lạc Bồi Nhân ngắt lời cô:


– Chẳng phải hôm kia em đã bảo là hôm nay sẽ kể chi tiết cho anh nghe chuyện hai năm qua của em sao?


– Nhìn chung là suôn sẻ lắm ạ. Thỉnh thoảng cũng có chút trắc trở, nhưng đều là gia vị của cuộc sống thôi.


Cốc Kiều mở đầu bằng một câu tổng kết đầy lạc quan, sau đó mới trình bày chi tiết về cuộc đời suôn sẻ của mình. Cô còn kể cho Lạc Bồi Nhân nghe cả chuyện gia đình, rằng món nợ nhà cô đã trả hết từ tháng trước. Bố mẹ cô giờ đã có một xưởng đồ hộp nhỏ, thuê năm nhân công, chuyện làm ăn cũng dần đi vào ổn định.


Một nửa số nợ đó do cô gánh vác. Ban đầu, bố mẹ không chịu nhận tiền, cô bèn lựa lời khuyên họ rằng không thể để chủ nợ đợi mãi được, nếu thế thì hai đứa em gái đến bộ quần áo mới cũng chẳng dám mua vì sợ người ta dị nghị. Nghe con gái nói vậy, bố mẹ cô mới chịu nhận. Dẫu thế, Lâu Đức Dụ vẫn khăng khăng đòi viết cho con gái một tờ giấy nợ, trên đó ghi lãi suất hẳn hoi, thậm chí còn cao hơn cả lãi suất gửi ngân hàng kỳ hạn năm năm. Cô kiên quyết không nhận giấy nợ, nhưng Lâu Đức Dụ ép cô phải cầm. Ông quả quyết rằng một người bố dù khốn kiếp đến đâu cũng không thể tiêu tiền của con gái mình.


Thấy Lâu Đức Dụ cương quyết như vậy, mẹ Cốc Kiều cũng khuyên cô nên cầm lấy, bấy giờ cô đành phải nhận. Tuy vậy, cô chưa bao giờ có ý định bắt gia đình phải trả tiền cho mình thật.


Trước đây, mẹ Cốc Kiều từng bảo Lâu Đức Dụ lên thành phố phụ cô một tay, nhưng cô từ chối, nói rằng một mình cô có thể lo liệu ổn thỏa. Cô bảo ông cứ yên tâm ở nhà, bởi gia đình cần ông hơn.


Suốt câu chuyện, Cốc Kiều không hề hé răng nửa lời về những cơ cực mình đã trải qua.


Đứng trước quầy trang sức vàng trong trung tâm thương mại, thứ Cốc Kiều để mắt tới đầu tiên là nhẫn, nhưng Lạc Bồi Nhân lại bảo cô chọn lắc tay.


– Anh muốn mua tặng em một món quà, em tư vấn giúp anh nhé. Nhớ là phải chọn đúng món em thật sự thích đấy.


Cốc Kiều không biết Lạc Bồi Nhân có ý gì, chẳng rõ anh thật tâm muốn tặng quà cho mình hay chỉ đơn thuần muốn đáp lễ chuyện cô mời cơm. Nhưng dù là vì lẽ gì đi nữa, cô cũng không hề có ý định nhận quà của anh.


Trong mắt Cốc Kiều lúc này, Lạc Bồi Nhân trước hết là một sinh viên chưa có thu nhập ổn định. Chút hiểu biết ít ỏi của cô về mẹ anh đều là nghe nhóc Tư kể lại. Từ những thông tin đó, cô đoán mẹ anh có lẽ thuộc tầng lớp trung lưu ở một nước phát triển. Tuy ở trong nước anh sống khá sung túc, nhưng số tiền đó khi đổi sang đô la Mỹ chưa chắc đã đủ để anh tiêu xài.


– Anh họ, em không thích vàng đâu. Trông phèn lắm.


Câu cô vừa nói chẳng khác nào một câu đùa.


– Phèn? 


Lạc Bồi Nhân nhìn đôi môi vừa thốt ra từ đó, ngỡ như mình vừa nghe một câu chuyện tiếu lâm. Cốc Kiều mà lại chê vàng phèn sao?


Anh nhìn thẳng vào mắt Cốc Kiều, nói:


– Nhưng anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi. Mong em đừng chê nhé.


Cốc Kiều chưa bao giờ có ý định bỏ tiền ra mua mấy món trang sức vàng kiểu này. Cô thà ra thẳng ngân hàng tậu vàng miếng còn hơn, bởi một chỉ vàng ở đó chỉ hơn sáu mươi tệ, trong khi vàng trang sức cùng khối lượng đã bị đội giá lên gần trăm tệ.


Cô đành chỉ vào sợi mảnh nhất giữa một dãy lắc tay, nói:


– Em thích cái sợi ạ.


– Sợi này không hợp với em. 


Lạc Bồi Nhân cảm thấy Cốc Kiều không thể nào thích sợi này được. Với một người chuộng những thứ phô trương và ấn tượng như cô, sợi lắc này quả thực quá mảnh.


Cuối cùng, Lạc Bồi Nhân chọn một sợi nặng gấp ba lần sợi Cốc Kiều vừa chỉ.


Cô nhìn sợi lắc ấy, do dự lên tiếng:


– Chẳng phải anh nhờ em tư vấn sao? Anh họ à, anh không thấy nó hơi…


Cô chợt nhớ Lạc Bồi Nhân vừa bảo anh thích mấy thứ phèn, một điều hoàn toàn trái ngược với ấn tượng của cô về anh.


– Cảm ơn em đã tư vấn. Nhưng anh mới là người quyết định.


Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 52: 052: Anh chỉ thích mấy thứ phèn như này thôi
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...