Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 51: 051: Anh họ
Lạc Bồi Nhân thanh toán hóa đơn rồi chào tạm biệt cô em họ xịn của mình.
Nhà hàng nằm trên tầng mười bảy. Lúc vào thang máy, họ đi cùng một người đàn ông trạc ba mươi tuổi. Dẫu đang ở miền Bắc, ông ta vẫn cầm khư khư chiếc điện thoại cục gạch, thao thao bất tuyệt về chuyện phiếu mua cổ phần ở Thượng Hải.
– Cứ đi xếp hàng đi, vơ được bao nhiêu phiếu mua cổ phần thì vơ hết. Tiền nong tôi gửi qua sau.
Đã lâu không gặp, Cốc Kiều còn đang loay hoay chưa biết mở lời với Lạc Bồi Nhân ra sao thì câu chuyện về phiếu mua cổ phần ở Thượng Hải cứ thế dội thẳng vào tai cô.
Lạc Bồi Nhân cứ ngỡ Cốc Kiều thấy hứng thú với mọi thứ dính dáng đến tiền bạc. Vậy mà lần này, anh lại chẳng thấy cô mảy may tò mò về mấy tờ phiếu kia.
Trong hai năm xa cách, cuộc sống của cả hai vẫn lặng lẽ trôi qua. Ở nơi đất khách quê người, Lạc Bồi Nhân thi thoảng vẫn lo lắng khi nghĩ về Cốc Kiều. Những lúc ấy, anh thường chọn cách nhìn nhận cô như một người hoàn toàn xa lạ: một cô gái mới mười tám tuổi đã một thân một mình lên thủ đô tìm bố, mười chín tuổi lại dám đơn độc đến tận Erenhot buôn bán với người nước ngoài. Cô đã là một người trưởng thành, chứ không phải con thỏ yếu ớt cần anh bao bọc mới tồn tại được. Và thực tế đã chứng minh điều đó.
Cốc Kiều bắt gặp Lạc Bồi Nhân đang nhìn mình. Bao lời muốn nói đều ứ lại trong lồng ngực, rốt cuộc cô chỉ bật ra được một câu hỏi:
– Anh họ, ở Mỹ anh ăn uống có quen không?
Lại là chuyện ăn uống. Họ tái ngộ ở nhà hàng, và tất cả những gì Cốc Kiều hỏi han anh cũng chỉ xoay quanh chuyện ăn uống. Trước khi ra nước ngoài, Lạc Bồi Nhân từng cho rằng sở dĩ chủ đề trò chuyện của cả hai chỉ quẩn quanh bàn ăn là vì sợi dây liên kết họ quá đỗi mong manh. Thế nhưng, khi đã xa cách vạn dặm, anh mới nhận ra ăn uống là chuyện không cách nào bỏ qua được. Mỗi lần nếm một món ngon, hương vị của nó lại bất giác khiến anh nhớ về Cốc Kiều.
– Tàm tạm.
– Dạo này trong thành phố mở nhiều quán mới lắm. – Cốc Kiều hào hứng kể ra một loạt cái tên từng nghe Bành Châu nhắc qua, từ những nhà hàng lớn chuyên món Quảng Phủ, Triều Sán cho đến mấy quán nướng vỉa hè.
– Em ăn hết rồi à?
Cốc Kiều ngập ngừng giây lát rồi đành thú thật:
– Ôi, dạo trước bận tối mắt tối mũi nên em đã đi được đâu.
Rồi cô lặp lại câu hỏi ban nãy:
– Anh họ, tối mai anh có rảnh không? Em mời anh một bữa nhé.
– Tối mai anh có hẹn rồi.
Vì mấy đứa em họ bên Singapore vừa sang, Lạc Bồi Nhân ít nhiều cũng phải làm tròn bổn phận chủ nhà. Việc bỏ dở bữa tối để về cùng Cốc Kiều đã khiến anh thấy vô cùng áy náy, nên ngày mai không thể thất hẹn được nữa. Hơn nữa, anh suýt thì buột miệng khuyên cô rằng tốt nhất chỉ nên hẹn đàn ông đi ăn vào ban ngày. Chẳng hiểu sao, mỗi khi ở bên Cốc Kiều, Lạc Bồi Nhân lại nảy sinh h*m m**n kiểm soát cô. Đây không phải lỗi của Cốc Kiều. Việc một người trưởng thành lại muốn kiểm soát quá mức một người khác, dù trong bất kỳ mối quan hệ nào, cũng đều là điều không lành mạnh.
Người đàn ông cầm chiếc điện thoại cục gạch mải mê bàn chuyện mua cổ phần đến mức thang máy đã xuống tới tầng một rồi ông ta mới sực nhận ra mình đi quá tầng.
Đầu năm 1992, số người sở hữu ô tô trong nước vẫn còn hạn chế, vậy mà bãi đỗ xe trước khách sạn này đã quy tụ đủ loại xe sang mà Cốc Kiều nhận ra được. Giữa một dàn xe bóng lộn ấy, chiếc Daihatsu vàng của cô vẫn nổi bật một cách lạ lùng.
Gần đây, người giàu nhất ở chợ đầu mối mới sắm được một chiếc Santana, giá ngót nghét hai trăm nghìn tệ. Bành Châu từng khuyên Cốc Kiều mua một chiếc Fiat, cho rằng dáng xe nhỏ nhắn xinh xắn như vậy mới hợp với cô.
Nhưng Cốc Kiều nào bận tâm đến chuyện xinh xấu, thứ cô coi trọng nhất là khả năng chở hàng. Vì thế, cô đã bỏ ra ba nghìn rưỡi để tậu về chiếc Daihatsu vàng sản xuất năm 1984, từng bị tai nạn này, cốt để thay thế chiếc xe ba gác cũ.
Giữa một dàn xe đen bóng, cô hãnh diện chỉ vào chiếc xe vàng chóe của mình, nói với Lạc Bồi Nhân:
– Anh họ, xe của em đấy.
Cốc Kiều chẳng hề thấy chiếc Daihatsu của mình thua kém xe người khác chỗ nào. Mới bỏ việc một năm mà đã sắm được chiếc xe như vậy, cô cảm thấy vô cùng tự hào về bản thân, cũng vì thế mà hết mực yêu quý nó.
Lúc lấy chìa khóa mở cửa xe, cô đã quên bẵng chuyện mình vừa uống rượu, không thể lái được. Cô đẩy cửa ghế phụ, cất tiếng gọi:
– Anh họ, lên xe đi.
Thấy cô đã nhảy lên ghế lái mà Lạc Bồi Nhân vẫn đứng yên ngước nhìn, đôi khuyên tai đỏ trên vành tai Cốc Kiều lại khẽ đung đưa.
– Anh họ… – Bấy giờ, Cốc Kiều mới sực nhớ ra Lạc Bồi Nhân phải lái xe, bèn vỗ nhẹ vào trán mình. – Ôi trời, xem cái trí nhớ của em hôm nay này!
Cô không xuống ngay mà với lấy miếng giẻ khô, cẩn thận lau vô lăng một lượt. Đến lúc cô nhảy khỏi xe, đôi khuyên tai đỏ lại một lần nữa rung rinh.
Tuy chiếc xe cũ kỹ là vậy, nhưng bên trong lại được Cốc Kiều lau chùi sạch bong. Không gian xe mang đậm dấu ấn của thập niên 90, với bức tượng nhỏ hình chú gấu trúc Phán Phán chễm chệ ở ngay chính giữa.
Cốc Kiều đã thay đổi nhiều hơn Lạc Bồi Nhân tưởng tượng, nhưng có những điều dường như vẫn vẹn nguyên. Ngày trước chỉ mới gặp đôi lần mà cô đã có thể cất tiếng gọi “anh họ” đầy nhiệt tình. Lần này gặp lại, tiếng gọi ấy vẫn tự nhiên như thế, cứ như thể lần cuối họ gặp nhau không phải là mùa hè năm 1991 mà chỉ mới vài ngày trước.
Thực ra, khi có em họ xịn của anh ở đó, Lạc Bồi Nhân ngỡ Cốc Kiều sẽ thấy ngại, ai dè cô vẫn mở miệng gọi “anh họ” ngọt xớt. Cuộc đời đôi khi cũng thật hài hước, người gọi anh hai tiếng “anh họ” một cách thân thiết và tự nhiên nhất lại chẳng có chút quan hệ máu mủ ruột rà nào.
– Anh họ, lần này anh nhất định phải để em mời một bữa đấy. Anh xem khi nào rảnh? Ngày kia được không ạ? Có một quán ăn Triều Châu nổi tiếng lắm, em muốn mời anh đi ăn thử. Nếu anh chưa quyết được ngay thì lúc nào tiện cứ gọi cho em. Em vẫn dùng số máy nhắn tin cũ ạ.
Trước đây toàn là anh đãi, bây giờ cuối cùng cô cũng có điều kiện để mời lại anh một bữa. Quán ăn Triều Châu mà cô nhắc tới mới mở gần đây, do Bành Châu mách cho. Bành Châu cũng đam mê kiếm tiền như Cốc Kiều, nhưng mục đích của anh ta đơn giản hơn nhiều, chỉ cốt để tiêu xài cho thỏa thích. Mọi chốn ăn uống vui chơi trong thành phố này, không đâu là anh ta không biết. Anh ta còn rỉ tai Cốc Kiều rằng, dạo này giới nhà giàu trong thành phố đang chuộng mốt đi ăn món Triều Châu.
Lạc Bồi Nhân đoán Cốc Kiều đã dùng chính cái kiểu xởi lởi nhiệt tình dai dẳng này để dụ được lão d* x*m kia đến nhà hàng. Sự chủ động và kiên trì của cô hẳn đã khiến lão ngộ nhận rằng cô là một người dễ dãi.
– Trùng hợp quá, anh cũng định mời khách ở đó. Nếu không ngại thì em đi cùng luôn nhé. Mấy đứa em họ của anh tò mò về tình hình trong nước lắm, mà anh đi nửa năm rồi nên cũng không rành những thay đổi gần đây. Vừa hay em có thể trò chuyện với chúng, tiếng Trung của chúng cũng khá lắm.
Cốc Kiều lặng thinh. Lạc Bồi Nhân vẫn xem cô như ngày nào. Khi anh đãi cơm, cô luôn chỉ là một trong số những vị khách. Cô muốn nói với anh rằng, mình của bây giờ đã khác xưa nhiều lắm.
Nhưng lời chực trào ra đến đầu môi lại bị cô nuốt ngược vào trong, thay vào đó là một tiếng dạ dứt khoát. Ít nhất thì anh cũng đã cho cô một cơ hội mời khách.
Giọng cô quả quyết đến nỗi khiến Lạc Bồi Nhân thoáng bất ngờ.
Cuối cùng, chiếc xe dừng lại ở đầu hẻm theo chỉ dẫn của Cốc Kiều. Cái sân này ba mươi năm trước có lẽ còn đủ chỗ đậu xe, nhưng những khoảng đất trống ngày ấy giờ đã bị lấn chiếm bởi những căn bếp nhỏ và nhà cấp bốn, chẳng còn thừa tấc đất nào cho con xe kềnh càng này. Đỗ xe ở ngoài, Cốc Kiều phải lắp thêm còi báo động vì sợ trộm khoắng mất, hễ có ai chạm vào là nó lại hú inh ỏi. Không ít đêm đang say ngủ, cô phải choàng vội cái áo bông, tay cầm đèn pin, tay lăm lăm dùi cui điện lao ra ngoài khi nghe tiếng còi rú. Những cơn rét cóng giữa mùa đông này của cô, quá nửa cũng vì chiếc Daihatsu vàng này.
– Bố mẹ em cũng ở đây với em à?
– Em ở một mình thôi, rộng thênh thang luôn. – Sợ Lạc Bồi Nhân chê chỗ ở của mình lụp xụp, Cốc Kiều vội phân bua. – Ở đây tiện lắm anh ạ, ngay gần chợ đầu mối, hàng xóm láng giềng cũng thân thiện.
Lạc Bồi Nhân vẫn ngỡ gia đình Cốc Kiều sẽ đến đây làm ăn cùng cô. Bởi dân buôn bán quần áo như cô thường khởi nghiệp một mình, đến khi ăn nên làm ra thì sẽ gọi người nhà tới phụ giúp.
– Cảm ơn anh họ đã đưa em về. Giờ muộn rồi, em không giữ anh lại nữa. Mai mình gặp nhé.
Trong nhà rét căm căm lại chẳng có lò sưởi, nên Cốc Kiều không có ý định mời Lạc Bồi Nhân vào ngồi chơi. Cô chờ anh xuống xe rồi nói lời tạm biệt.
Nhưng Lạc Bồi Nhân dường như chưa có ý định rời đi, anh hỏi:
– Dạo này em gặp chuyện gì phiền phức à?
– Đâu có ạ.
Cốc Kiều đoán Lạc Bồi Nhân hỏi vậy hẳn là vì lão d* x*m họ Vu. Cô mời cơm lão quả đúng là vì chuyện làm ăn, chứ với Lạc Bồi Nhân thì đâu phải thế. Dù biết với mạng lưới quan hệ của anh, chỉ cần anh sẵn lòng hỗ trợ là có thể giúp cô bắt mối với một đường dây xuất khẩu nào đó ngay, nhưng khoan bàn đến việc anh có muốn giúp hay không, bản thân cô cũng chẳng có ý định nhờ vả. Mối quan hệ giữa hai người cứ đơn thuần trong sáng như vậy là tốt nhất.
– Tên đàn ông ăn cùng em làm nghề gì?
– Giám đốc một công ty xuất nhập khẩu ạ.
– Em định buôn bán xuyên biên giới à?
– Lối này không thông thì em tìm đường khác. Anh không cần lo cho em đâu.
Lạc Bồi Nhân nhận ra cuộc sống của Cốc Kiều khác xa so với những gì mình hình dung. Anh liền hỏi:
– Kể anh nghe chuyện hai năm qua của em đi.
Cốc Kiều bắt đầu thao thao bất tuyệt về chuyện buôn áo da của mình, với phong thái chuyên nghiệp hệt như đang gọi vốn cho một công ty sắp lên sàn. Cô kể vanh vách từ những ngày đầu chập chững vào nghề cho đến cơn sốt áo da gần đây, khi việc làm ăn đã phát đạt tới mức cung không đủ cầu. Giờ đây, chẳng phải cô đi năn nỉ người ta mua, mà ngược lại, khách hàng còn nơm nớp lo cô không bán cho họ.
Cô cũng chốt được vài hợp đồng lớn, tất cả đều do cô tự mình đàm phán trực tiếp với khách nước ngoài. Trong khi người khác không rành tiếng Nga phải tốn thêm tiền thuê phiên dịch, mất bình quân từ hai đến ba tệ trên mỗi chiếc áo, thì cô lại bỏ túi được cả khoản này.
Cô không kể cặn kẽ về những thương vụ đó. Mối làm ăn lớn đầu tiên của cô là sau chuyến đi Erenhot. Erenhot là thành phố cửa khẩu, nơi lợi nhuận buôn bán xuyên biên giới thường cao hơn hẳn nội địa, ấy vậy mà trong chuyến đi đó, cô chẳng những không kiếm được đồng nào mà trên đường về còn bị cướp sạch. Trắng tay quay lại, cô nóng lòng gỡ gạc nên quyết làm liều.
Phi vụ đầu tiên ấy thực chất là do cô hớt tay trên của ông chủ Trạch. Ông ta có thói quen vờ nói với khách nước ngoài rằng mình có sẵn hàng, sau đó mới tất tả chạy đi gom từ các quầy khác, thậm chí từ cả xưởng gia công. Lần đó, Cốc Kiều tình cờ nghe lỏm được. Nhờ dăm ba chữ tiếng Nga lận lưng, cô loáng thoáng nghe hiểu được nội dung trao đổi giữa phiên dịch viên và vị khách kia. Thế là trong lúc ông chủ Trạch chưa kịp chạy đi gom hàng, cô đã nhanh chân trả cao hơn ông ta một tệ mỗi chiếc để thu mua sạch bách. Cuối cùng, cô đã qua mặt ông chủ Trạch để chốt thành công đơn hàng.
Chuyện này dĩ nhiên không giấu được ai. Ông chủ Trạch tức tối chửi Cốc Kiều chơi bẩn, sau đó còn ngấm ngầm tìm cách trả đũa cô.
Cốc Kiều kể cho Lạc Bồi Nhân nghe, dạo này buôn bán ở biên giới, ngoài áo da thì các loại quần áo và giày thể thao nhái những thương hiệu lớn cũng bán rất chạy. Hàng xịn giá tới vài trăm tệ, trong khi hàng nhái in logo y hệt chỉ vài chục tệ một món. Mặt hàng này không chỉ tiêu thụ mạnh trong nước mà khách nước ngoài cũng tìm mua thường xuyên, lượng khách sỉ cũng đông chẳng kém khách lẻ. Dù cả người bán lẫn kẻ mua đều biết rõ đó là hàng giả, nhưng chỉ cần chất lượng coi được là không ai buồn bới móc gì.
Cốc Kiều đặc biệt nhấn mạnh với Lạc Bồi Nhân rằng cô chưa bao giờ bán một món hàng giả nào.
– Anh họ, mai em kể tiếp cho anh nghe. Anh về nhanh đi, muộn rồi khó đón xe lắm.
Dù còn bao điều chưa nói hết, cô vẫn biết điểm dừng. Trong xe giờ lạnh cóng, chiếc xe này vốn không có hệ thống sưởi nên chẳng ấm hơn trong nhà là bao.
Cốc Kiều nhảy xuống khỏi chiếc Daihatsu, vòng sang phía bên kia mở cửa cho Lạc Bồi Nhân rồi nói:
– Tạm biệt anh!
Tay cô vừa chạm vào nắm cửa đã lạnh buốt. Từ đây đi bộ ra chỗ dễ đón xe còn một quãng, mà tới nơi cũng chưa chắc đã có xe ngay.
– Anh họ, hay anh cứ lái xe này về đi. Tối mai mình đi ăn chung mà, phải không? Lúc đó em lái về sau cũng được.
Sáng mai cô có thể chạy xe ba gác ra sạp hàng.
Lạc Bồi Nhân không chịu, anh cũng bước xuống xe. Cốc Kiều vội kêu lên:
– Anh đợi một lát! Em quay lại ngay!
Dứt lời, cô quay người chạy thục mạng về phía cổng khu nhà. Hình ảnh cuối cùng Lạc Bồi Nhân thấy là đôi khuyên tai của cô cứ đung đưa không ngớt cho đến tận khi bóng cô khuất dạng. Cốc Kiều vội móc chùm chìa khóa trong túi, mở cổng rồi mà guồng chân vẫn không hề chậm lại. Cô lao vào phòng ngủ, nhanh như cắt vơ lấy chiếc khăn quàng cổ rồi lại tức tốc phóng ra ngoài. Lạc Bồi Nhân vẫn đứng đó đợi cô.
Cô lại chạy như bay về phía anh ở đầu hẻm.
Mãi đến khi đứng trước mặt anh, đôi khuyên tai của cô vẫn còn rung rinh.
Cô kiễng chân, choàng chiếc khăn lên cổ Lạc Bồi Nhân. Anh bỗng nhớ về mùa đông năm ngoái, khi anh đạp xe cùng Cốc Kiều đi bày sạp vỉa hè. Sợ anh rét, cô đã dùng những đồng tiền lẻ vừa kiếm được hãy còn nóng hổi để mua cho anh một chiếc khăn, rồi cũng kiễng chân quàng cho anh y như lúc này.
Cốc Kiều xoa xoa đôi tay đã lạnh cóng, mỉm cười nói:
– Mai gặp ạ!
– Mai gặp nhé.
– Anh cứ đi thẳng về phía trước, rẽ một cái là bắt được xe ngay.
– Anh biết rồi. Em mau vào nhà đi.
Lần này Cốc Kiều đi rất chậm, không còn hối hả như lúc nãy. Đi được nửa đường, cô ngoảnh lại, bắt gặp ánh mắt Lạc Bồi Nhân vẫn đang dõi theo mình.
Đoán anh đang đợi mình vào hẳn trong nhà, cô bèn rảo bước. Vừa đến cổng, cô lại ngoảnh đầu nhìn về phía đầu hẻm, vẫy tay lia lịa với Lạc Bồi Nhân:
– Mai gặp ạ!
Trong nhà lạnh buốt, Cốc Kiều vội vàng nhóm lại bếp lò đã được che chắn cẩn thận.
Sau khi tốt nghiệp trường trung cấp du lịch, Trần Tinh được phân về làm ở Cửa hàng Hữu nghị, nhưng chẳng bao lâu sau đã xin thôi việc để làm lễ tân cho một khách sạn. Khách sạn đó có đợt sửa sang, thay mới toàn bộ nội thất, một phần đồ cũ được thanh lý cho nhân viên. Nhờ Trần Tinh báo tin, Cốc Kiều đã sắm được kha khá đồ. Thế nên trong căn phòng cô thuê, từ chiếc sô pha đơn đến cây đèn đứng, đều mang đậm dấu ấn của những khách sạn quốc tế thập niên 70 – 80.
Trời lạnh thế này, tắm rửa đúng là một cực hình. Cũng tại lão d* x*m kia, mái tóc vừa gội xong đã bị bàn tay thô kệch của lão sấn tới sờ mó, hại cô phải gội lại lần nữa.
Tấm rèm nhung trong phòng Cốc Kiều là hàng thanh lý từ khách sạn, đã che khuất hoàn toàn màn đêm bên ngoài, chỉ còn chiếc đèn cây vẫn cần mẫn tỏa sáng. Sấy tóc xong, cô ôm túi chườm nóng, co người ngồi lọt thỏm trên sô pha kiểm lại sổ sách trong ngày. Cô bật chiếc máy cassette, áp tai nghe lên, rồi thả hồn theo giai điệu của bài hát Ngày mai sẽ tốt hơn.
Chiếc máy và cuốn băng này là do Lạc Bồi Nhân tặng cô hai năm trước, và gần như ngày nào cô cũng dùng đến. Giai điệu của bài hát cứ thế lặp đi lặp lại bên tai. Mỗi lần nghe, cô lại nhớ đến người đã tặng mình món quà, và nhớ lại cảnh mình hát cho anh nghe. Cô tâm niệm, người ta đối tốt với mình thì dĩ nhiên mình phải báo đáp.
Đã hơn bảy trăm ngày trôi qua. Dù anh chẳng ở đây, hình bóng anh chưa bao giờ phai nhạt trong tâm trí cô. Cô chưa từng hoài nghi việc mình sẽ có một tương lai xán lạn hơn, và mỗi lần nghĩ đến đó, cô lại nhớ tới Lạc Bồi Nhân. Còn anh thì sao? Ở nơi xa xôi ấy, anh sống có tốt không?
Kiểm sổ sách xong xuôi, Cốc Kiều mới dành thời gian cho thói quen cố hữu trước khi ngủ. Cô ôm túi chườm, ngẫm nghĩ về buổi gặp Lạc Bồi Nhân và khoản tiền cần phải chi. Cô còn tự nhủ rằng, dẫu ngày mai hoá đơn có gây sốc cỡ nào, mình cũng tuyệt đối không được tỏ vẻ ngạc nhiên.
Điều quan trọng nhất, Cốc Kiều thầm nghĩ, mình nhất định phải là người thanh toán. Cô không còn là người khách được mời như dạo trước nữa.
Tối đó, khi Cốc Kiều gặp Lạc Bồi Nhân và hai người em họ của anh tại một nhà hàng Triều Châu, trang phục của cô vẫn là sự kết hợp của những gam màu quen thuộc, chỉ khác là cách phối đã đảo ngược so với lần trước. Điểm nhấn của bộ đồ là đôi khuyên tai bản lớn màu xanh rêu.
Trong bốn người, Cốc Kiều là người ăn vận loè loẹt nhất. Nổi bật thế này mà không phải chủ chi thì thật chẳng hợp lý. Hai người em của Lạc Bồi Nhân hôm nay còn ăn vận xuề xoà hơn lần trước với chiếc áo hoodie đơn giản. Chỉ cần nhìn trang phục là đủ phân biệt đâu là người nhà và đâu là người ngoài. Trong một thoáng, Cốc Kiều cũng bất giác tự hỏi liệu mình có ăn diện quá đà không.
Lên đồ chỉn chu thế này, hẳn là rất xem trọng bữa ăn hôm nay. Cô em họ của Lạc Bồi Nhân nghĩ bụng, dù chỉ vì phép lịch sự thì cũng nên khen Cốc Kiều một câu, bằng không người ta đã mất công sửa soạn mà chẳng nghe được lời nào bùi tai thì tủi thân chết. Lời khen này của cô nàng hoàn toàn xuất phát từ đáy lòng, bởi trong mắt cô, vẻ đẹp của Cốc Kiều vốn là điều không cần bàn cãi.
Thực ra, Cốc Kiều chỉ ăn mặc có phần trang trọng hơn thường ngày một chút. Ngay cả khi đứng bán hàng ở sạp của mình, cô cũng thường mặc thế này, bởi bản thân cô lúc nào cũng phải là một tấm biển quảng cáo di động cho sạp mình.
Cậu em họ của Lạc Bồi Nhân thì thấy Cốc Kiều trông hao hao một sao nữ nào đó mà mãi không nhớ ra là ai. Vốn dĩ, cậu ta chẳng bao giờ tiếc lời có cánh với gái xinh, nhưng vì đã được anh họ dặn dò kỹ lưỡng, cậu đành phải giấu biệt cái tài ấy của mình trước mặt Cốc Kiều.
Nhà hàng này được bài trí y hệt một gian trưng bày nào đó mà Cốc Kiều từng thấy trong viện bảo tàng. Mọi loại hải sản có trong thực đơn đều đang tung tăng bơi lội trong một bể kính dài, mặc cho khách tùy ý lựa chọn.
Cốc Kiều nhận ra ba anh em nhà Lạc Bồi Nhân quen gọi thẳng tên nhau. Trớ trêu thay, người ngoài không chút máu mủ như cô lại là người duy nhất gọi tiếng “anh họ” nghe thân tình nhất.
Nhất thời, cô bỗng không biết nên xưng hô với Lạc Bồi Nhân thế nào cho phải. Hai tiếng “anh họ” chẳng thể nào thốt ra tự nhiên và thường xuyên như trước được nữa.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 51: 051: Anh họ
10.0/10 từ 39 lượt.
