Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý

Chương 50: 050: Khẩu vị


– Bên cháu chuyên cung cấp áo khoác da đủ mọi kiểu dáng, chất liệu, cam đoan tất cả sản phẩm đều qua được khâu kiểm định của địa phương…


– Cô Cốc, món ăn lên rồi, chúng ta ăn trước đã…


Cốc Kiều vốn định để dành chai rượu lại uống sau, nên không chủ động rót cho giám đốc Vu. Nào ngờ, lão chẳng hề khách sáo mà tự mình rót đầy một ly cho cô.


Giám đốc Vu vốn sành sỏi mấy bài ép rượu, lão tuôn ra một tràng cứ như thể Cốc Kiều không uống cạn ly này là không nể mặt mình vậy.


Thật ra, Cốc Kiều càng ngày càng khinh thường lão, nhưng cô vẫn nâng ly nhấp một ngụm nhỏ. Cô để ý tới cái cách giám đốc Vu nhìn mình. Ánh mắt lão soi mói và tânj hưởng như thể cô chỉ là một món đồ, khiến cô bất giác thấy lợm giọng. Song vì không quen né tránh những ánh nhìn của người khác, cô bèn ngẩng lên nhìn chằm chằm lại giám đốc Vu, thản nhiên săm soi từ cặp lông mày rậm đến chiếc cằm bạnh của lão.


Vốn dĩ giám đốc Vu rất thích đôi mắt to tròn của Cốc Kiều. Có người chỉ cần một đôi mắt như thế cũng đủ làm kẻ khác hồn xiêu phách lạc. Nếu không rành cách liếc mắt đưa tình thì cứ cụp mắt e lệ, má đỏ tai hồng cũng thú vị. Thế nhưng, Cốc Kiều lại chẳng cho lão thấy chút thú vị nào, dù là cách nào đi chăng nữa. Ánh mắt dò xét của cô khiến lão cực kỳ mất hứng.


Giám đốc Vu nào cps được tính là trai đẹp đáng để người khác phải ngắm nghía gì cho cam, cái nhìn chòng chọc của Cốc Kiều chỉ khiến lão cảm thấy bị khiêu khích. Ban đầu, lão vốn nghĩ Cốc Kiều tìm đến mình là có việc cầu cạnh, lại còn trẻ người non dạ, khoảng cách tuổi tác giữa hai người rõ như ban ngày. Bởi vậy, lão tỏ ra lịch thiệp, nhiệt tình một chút cũng chẳng tổn hại đến thể diện. Nào ngờ Cốc Kiều lại không biết điều đến thế. Lão quyết định phải ra oai, cho cô biết bây giờ cô là người đang cần lão giúp đỡ. Đã đi cầu cạnh người khác thì phải mang tâm thế của kẻ đi cầu cạnh.


Cốc Kiều vừa định bàn tiếp về chuyện áo khoác da, giám đốc Vu đã ngắt lời:


– Hoàn cảnh nào thì nói chuyện nấy, hôm nay chủ yếu vẫn nên tập trung ăn cơm. Tôi cho rằng ăn uống là cách dễ nhất để hiểu một ai đó. Chỉ khi đôi bên hiểu nhau rồi, việc hợp tác mới xuôi chèo mát mái. Cô Cốc thấy sao?


Rõ ràng trước đó lão đâu có nói vậy.


Giám đốc Vu lại rót đầy ly rượu của Cốc Kiều:


– Cô Cốc, cô nói cô rất có thành ý hợp tác, nhưng hiện tại tôi chẳng thấy thành ý của cô đâu cả.


Giữa hai lựa chọn, một là mượn cớ vào nhà vệ sinh rồi chuồn thẳng, hai là nán lại nói chuyện với tên đàn ông này, Cốc Kiều đã chọn vế sau. Bị lão d* x*m nhìn vài cái cũng chẳng mất mát gì, không vui thì cứ nhìn lại là xong. Đằng nào cũng mất công đến đây rồi, hợp tác không thành thì moi thêm chút tin tức cũng chẳng thiệt.


Cốc Kiều bèn nhấp thêm vài ngụm rượu. Cô chưa từng uống Mao Đài nên cũng muốn nếm thử xem nó có mùi vị ra sao. Nhưng thử rồi mới thấy, cô vẫn thích loại rượu trắng hương thanh hơn, còn loại hương tương này quả thực không hợp khẩu vị của cô. Cốc Kiều cứ thế nhấm nháp từng ngụm rượu đắt đỏ, mà trong mắt giám đốc Vu, cử chỉ ấy lại thành ra cô không biết uống.


Cốc Kiều bắt đầu giả say, đưa tay đỡ trán:


– Cháu không uống được nữa…



– Cô Cốc nói năng rành rọt thế này, chẳng giống say chút nào cả.


– Chú nhất định phải chuốc say cháu mới được à? Say rồi thì còn gì vui nữa.


Người nói vô tình, kẻ nghe lại lưu tâm. Giám đốc Vu nào nghe ra được ý tứ chất vấn trong câu nói ấy, ngược lại còn tự suy diễn ra một tầng nghĩa khác, bèn tỏ ra vồn vã hơn hẳn.


Thừa lúc bản thân vẫn còn chịu đựng nổi, Cốc Kiều bèn mỉm cười, lân la hỏi vài chuyện cô quan tâm.


– Chẳng phải giám đốc Vu nói tối nay chỉ ăn cơm thôi sao? Nhưng sơn hào hải vị làm sao sánh bằng lời vàng ý ngọc, cháu vẫn muốn lắng nghe chút ít kiến giải của chú.


Giám đốc Vu dẫu được tâng bốc đã nhiều, song vẫn lý giải ánh mắt tò mò của Cốc Kiều thành sùng bái. Lão không cưỡng lại được cái nhìn tha thiết ấy, bèn cao hứng tuôn ra một tràng những gì mình biết.


Nhưng giám đốc Vu vốn là một tay cáo già, nói đến đoạn mấu chốt bèn đột ngột dừng lại. Lão rót đầy ly cho Cốc Kiều, cười nói:


– Nếu cô muốn nghe, sau này còn khối cơ hội để tôi kể cho cô. Tối nay cứ tập trung ăn uống đã.


Cốc Kiều lập tức hiểu ra ẩn ý của giám đốc Vu. Thứ lão muốn, cô không thể cho; vậy thì thứ cô cần, cũng đừng hòng moi được từ miệng lão. Đối với loại cáo già d* x*m này, dẫu có chấp nhận cho lão chấm m*t, e rằng thứ cô nhận lại cũng chỉ là một chiếc bánh vẽ.


Cốc Kiều chẳng thèm cười nữa, lạnh nhạt đáp:


– Được, vậy chúng ta đừng nói chuyện nữa, ăn cơm thôi.


Cốc Kiều tỏ vẻ ngoan ngoãn nghe lời, chỉ chuyên tâm ăn cơm. Lúc này, cô đã dứt khoát từ bỏ ý định hợp tác, thậm chí còn quyết định sẽ chia đôi hóa đơn với lão. Cả lời nói lẫn nhân phẩm của lão đều thực sự không đáng để cô đãi một bữa cơm.


Cốc Kiều bắt đầu tỉ mẩn bóc tôm, ăn hết một con lại bóc con khác, im lặng nhai nuốt, tuyệt nhiên không nói một lời. Vì đã quyết định chia tiền, cô ăn đúng một nửa số tôm trên đĩa. Xong xuôi, cô lại chuyển tầm mắt sang món bào ngư sốt kim thang, lặng lẽ dùng mắt phân tích các nguyên liệu rồi mới từ tốn dùng đầu lưỡi thưởng thức.


Cốc Kiều đột nhiên im lặng, tướng ăn cũng trở nên tao nhã lạ thường. Khi Giám đốc Vu rót Mao Đài, cô không từ chối nữa mà chỉ điềm nhiên nhấp từng ngụm nhỏ. Dẫu vẫn thích rượu Nhị Oa Đầu hương thanh hơn, nhưng tiền đã bỏ ra thì cũng phải ráng mà cảm nhận cái ngon của nó.


Phàm là thứ tốt đẹp trên đời, cô đều muốn nếm thử một lần. Vì đã hoàn toàn từ bỏ ý định hợp tác với giám đốc Vu, tâm trí Cốc Kiều bất giác lại hướng về một người khác cũng đang ở trong nhà hàng này.


Bàn của Lạc Bồi Nhân vừa có thêm một người đàn ông, trông còn khá trẻ.


Cô lơ đãng đến mức không hề nhận ra bàn tay giám đốc Vu đang mon men đưa tới. Mãi cho đến khi năm ngón tay lão lướt trên tóc mình, Cốc Kiều mới giật bắn mình hét lên:



– Ông làm cái gì đấy?


Một tiếng “bốp” giòn tan vang lên khi Cốc Kiều đập mạnh vào cánh tay lão. Đó hoàn toàn là một phản xạ tự vệ. Giá như không lơ là, cô đã thừa sức né được bàn tay ấy, buông vài lời mỉa mai rồi trả nửa tiền và bỏ đi. Chỉ vì có Lạc Bồi Nhân ở đây, cô không muốn gây chú ý vì mấy chuyện kiểu này. Bằng không, cô đã chẳng ngần ngại khiến lão bẽ mặt giữa chốn đông người.


Mọi ánh mắt trong nhà hàng lập tức đổ dồn về bàn họ. Giám đốc Vu thấy mình oan hết chỗ nói. Với lão, xoa đầu chỉ là bước thăm dò sơ đẳng nhất. Đó là một hành động mập mờ có thể giải thích theo vô số cách, khiến đối phương dù không thích cũng khó lòng phàn nàn. Nếu cô gái không từ chối, lão sẽ trượt tay xuống vai; còn nếu người ta né tránh, lão cũng chẳng dây dưa. Bao năm nay, lão chỉ gặp hai kiểu phản ứng đó. Chỉ là xoa đầu thôi, chứ có phải sờ đùi đâu mà làm rùm beng lên thế? Cốc Kiều la lối om sòm thế này, người thường dẫu có trăm cái miệng cũng chẳng thanh minh nổi.


Để đề phòng lão vừa ăn cắp vừa la làng bôi nhọ ngược lại mình, Cốc Kiều lớn tiếng nói trước:


– Cháu vốn xem chú là một người chú hiền lành đức độ, không ngờ chú lại là người như vậy. Chú làm cháu thất vọng quá!


Dứt lời, Cốc Kiều lôi ví ra, rút mấy tờ tiền. Dù giận sôi lên, cô vẫn không quên tính toán rạch ròi:


– Rượu cháu uống nhiều nhất là một phần năm, nên chỉ trả một phần năm tiền rượu. Thức ăn dù chưa đụng tới một nửa, nhưng cháu không thèm so đo với chú. Cháu trả một nửa tiền thức ăn, phần còn lại chú tự mà trả lấy!


Nói đến đây, đầu óc Cốc Kiều vẫn tính toán không ngừng, cô lại rút thêm một tờ năm hào đặt lên xấp tiền rồi đập mạnh xuống bàn. Giọng cô sang sảng, như thể chỉ có làm vậy mới chứng tỏ được sự trong sạch của mình.


– Cô…


Cách tính tiền sòng phẳng của Cốc Kiều còn khiến giám đốc Vu ngỡ ngàng hơn cả tiếng hét ban nãy. Lão thầm rủa trong bụng, hôm nay đúng là gặp phải thứ khỉ gió rồi.


Giá như Cốc Kiều không rút tiền ra, giám đốc Vu đã có sẵn lý lẽ để chửi cô: nào là cậy mình có chút nhan sắc đến ăn chực, lòng tham không đáy lại còn đòi hỏi thứ khác, lão không cho bèn quay ra vu khống; nào là cô làm cái nghề không đứng đắn, lão phê bình vài câu nên cô thẹn quá hóa giận, cắn ngược lại một phát. Đằng nào thì cũng chẳng ai thấy lão có sờ tóc Cốc Kiều hay không, mà kể cả có thấy thì cũng chẳng phải chuyện gì to tát, hoàn toàn có thể giải thích là người chú đang an ủi hoặc khuyên răn cô  cháu gái.


Thế nhưng, Cốc Kiều đã dằn tiền cơm lên bàn, khiến mọi kịch bản lão chuẩn bị sẵn bỗng trở nên vô dụng.


Cô vớ lấy túi xách định đứng dậy thì chợt ngẩng lên, bắt gặp một gương mặt có tám phần thân quen. Cốc Kiều bất giác gọi khẽ:


– Anh họ.


Hai phần xa lạ còn lại khiến cô bất giác dùng góc độ của người khác phái đánh giá anh. Sự xuất hiện của Lạc Bồi Nhân càng khiến bộ dạng thẹn quá hoá giận của giám đốc Vu càng thêm lố bịch. Nhưng Cốc Kiều chẳng buồn so sánh hai người họ với nhau, bởi trong mắt cô, giám đốc Vu chỉ được xếp vào hạng “đàn ông” khi cô thấy cần phải đề phòng lão.


Ánh mắt Lạc Bồi Nhân lướt từ Cốc Kiều sang ly rượu, qua mấy tờ tiền trên bàn, rồi dừng lại trên gương mặt bè bè của giám đốc Vu.


Nhưng anh lại hỏi Cốc Kiều:



– Ông ta đã làm gì em?


Tưởng mình sập bẫy bọn lừa đảo, giám đốc Vu vội vàng chỉ vào mặt Cốc Kiều chửi đổng:


– Tao cảnh cáo mày! Đừng có mà ngậm máu phun người, tao chưa hề làm gì mày hết. Mày với thằng anh họ mày định dàn cảnh tống tiền thì nhầm người rồi đấy! Tao gọi cảnh sát tới bắt chúng mày bây giờ. Cái trò gài bẫy này tao gặp nhiều rồi, mày cũng không nhìn lại xem hôm nay mày đụng phải ai à?


Lạc Bồi Nhân túm chặt lấy cánh tay lão, cười đầy khinh miệt:


– Tôi lại đang muốn biết ông là ai đấy. Mà này, ông ở nhà không soi gương à?


Giám đốc Vu đau đến điếng người:


– Mày…


Lạc Bồi Nhân quay sang Cốc Kiều, ôn tồn nói:


– Đưa anh danh thiếp của lão này, để anh mở mang tầm mắt.


Cốc Kiều liếc nhìn giám đốc Vu, thấy mặt lão đã méo xệch đi vì đau. Sợ chuyện bé xé ra to sẽ gây phiền phức cho Lạc Bồi Nhân, cô vội nói:


– Em không cho lão cơ hội tiến xa hơn. Anh họ, anh thả lão ra đi, dính vào loại người này chỉ tổ bẩn tay thôi.


Lạc Bồi Nhân nhìn Cốc Kiều, thấy cô quả thực không có vẻ gì là vừa bị ức h**p. Anh liếc xéo giám đốc Vu rồi buông tay, mỉm cười nói:


– Vậy cho tôi xin danh thiếp của ông đi, để biết ông là nhân vật tầm cỡ nào. Biết đâu hôm nào đó tôi lại ghé thăm ông.


Nếu Lạc Bồi Nhân cứ lớn tiếng dọa nạt thì có khi giám đốc Vu chẳng sợ. Đằng này, anh lại nhếch môi cười khiến lão lạnh toát sống lưng.


Giám đốc Vu thầm đoán già đoán non xem người thanh niên cao hơn mình một cái đầu này rốt cuộc làm nghề gì. Nhìn khí chất, giọng điệu đến cách ăn mặc, lão đoán anh là con nhà có điều kiện, nhưng nhà có tiền hay có quyền thì lão không dám chắc. Nếu Cốc Kiều thật sự có ô dù, sao cô phải tìm đến văn phòng lão? Nhưng nếu không, hai người này lấy đâu ra lá gan mà phách lối đến vậy?


Vừa lúc ấy, một cô gái tiến lại gần Lạc Bồi Nhân, hai người họ bắt đầu thì thầm với nhau bằng tiếng Anh.


Không khí trong nhà hàng rất ấm áp vì có lò sưởi, nên cô gái chỉ mặc một chiếc váy dài mà chẳng hề thấy lạnh. Ngoại trừ đôi khuyên tai ngọc trai nhỏ nhắn, trên người cô không điểm xuyết thêm bất cứ món trang sức nào. Nhìn kỹ sẽ thấy sống mũi cô và Lạc Bồi Nhân phảng phất nét tương đồng, đều rất cao. Cô gái quét mắt một lượt từ đầu đến chân giám đốc Vu với ánh nhìn khinh miệt tựa như đang nhìn một thứ rác rưởi. Dù nói tiếng Anh từ nhỏ, nhưng nhà có gia sư dạy tiếng Trung nên cô vẫn nghe nói rất lưu loát.



Giám đốc Vu càng tin rằng lai lịch hai người này không hề tầm thường. Nghĩ đến chuyện cả nhà mình đều ở đây, trong nhà hàng không khéo lại có người quen, gây chú ý lúc này chẳng phải chuyện hay ho gì. Nhưng ngẫm lại, mấy năm nay lão chưa từng phải nuốt cục tức nào lớn đến thế, cứ vậy bỏ đi thì thật không cam lòng.


Cốc Kiều thấy cô gái kia lại gần, đoán rằng mình đã phá hỏng bữa ăn của họ, bèn lên tiếng:


– Anh họ, loại người này không đáng để anh bận tâm đâu, nhìn thêm chỉ tổ ăn mất ngon.


Lạc Bồi Nhân thừa biết Cốc Kiều nói dối, bởi đống vỏ tôm trong đĩa và cái chén sạch bong đã tố cáo rằng bữa ăn vừa rồi của cô rất ngon miệng.


Lạc Bồi Nhân giúp giám đốc Vu gọi phục vụ đến thanh toán hóa đơn. Lão chỉ biết liếc anh một cái rồi đành nuốt cục tức này xuống bụng. Trả tiền xong, giám đốc Vu vội vã lủi đi trong bộ dạng thảm hại, suýt nữa thì vấp phải ghế ngã dúi dụi.


Lạc Bồi Nhân quay sang bảo Cốc Kiều:


– Qua bàn anh ngồi một lát đi.


Rồi anh giới thiệu cô gái vừa ăn cùng mình với Cốc Kiều:


– Đây là em họ anh.


Nhưng khi giới thiệu Cốc Kiều, anh lại không dùng hai tiếng “em họ” mà chỉ gọi tên cô.


Cô gái kia cất lời chào Cốc Kiều bằng tiếng Trung rất sõi, Cốc Kiều cũng mỉm cười đáp lễ.


Cốc Kiều lập tức hiểu được dụng ý của Lạc Bồi Nhân. So với cô em họ xịn này của anh, có lẽ một cô em họ cần cả tràng giải thích đi kèm mới sáng tỏ quả thực có vẻ giống như cố ý thấy người sang bắt quàng làm họ. Lạc Bồi Nhân sợ cô khó xử nên mới không thêm hai chữ ấy vào.


– Em không qua ngồi đâu ạ. – Cốc Kiều mấp máy môi, sau cùng vẫn quyết định tạm gọi Lạc Bồi Nhân là “anh họ”. – Anh họ, tối mai anh có rảnh không ạ? Em muốn mời anh một bữa.


Lần này là tình cờ chạm mặt, lần sau chưa chắc đã có duyên gặp gỡ. Cô của bây giờ đã khác xưa, đã đủ khả năng mời anh một bữa cơm tử tế.


Khi Lạc Bồi Nhân hỏi Cốc Kiều đã uống bao nhiêu, cô chỉ đáp uống một chút. Vậy mà lúc anh vin cớ cô đã uống rượu để đưa cô về, Cốc Kiều lại không hề từ chối.


Năm 1990, Cốc Kiều từ Erenhot trở về, chị họ đã gọi vào máy nhắn tin, hẹn cô ra ngoài gặp mặt. Sau đó, chị dúi vào tay cô một phong bì dày cộp, bên trong toàn là tiền. Chị bảo tiền bạc để không cũng phí, nghe Lạc Bồi Nhân nói Cốc Kiều đang buôn bán quần áo nên muốn hùn vốn. Cốc Kiều từ chối, chị bèn cười hỏi, hay em định một mình âm thầm phát tài, để chị đứng nhìn mà thèm thuồng. Cốc Kiều không tin mới gặp nhau vài lần mà chị họ đã tin tưởng mình đến thế. Cô không vạch trần lời nói dối của chị, cũng không nhận số tiền đó, chỉ đáp rằng giờ em chỉ buôn bán nhỏ, chưa cần nhiều vốn, đợi sau này mở rộng kinh doanh, chị góp vốn cũng chưa muộn. Cảm ơn chị họ xong, cô còn nhờ vả: “Mong chị nhắn giúp em là em cảm ơn anh họ nhiều, em xin nhận tấm lòng của anh ấy ạ.”


Anh muốn giúp cô, nhưng lại sợ cô hiểu lầm. Và cô cũng không hiểu lầm gì cả.

 

Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý Story Chương 50: 050: Khẩu vị
10.0/10 từ 39 lượt.
loading...