Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng
Cốc Kiều đỗ chiếc xe van Daihatsu màu vàng cà tàng của mình trước cửa một khách sạn, khoác vội chiếc áo rồi nhanh nhẹn nhảy phắt xuống. Cú nhảy dứt khoát làm đôi khuyên tai tròn vàng rực trên vành tai cô khẽ rung rinh, chiếc bờm đỏ thắm ôm lấy mái tóc uốn sóng bồng bềnh. Sự xuất hiện của Cốc Kiều lúc nào cũng tựa như một mảng màu chói lọi, lập tức thu trọn mọi ánh nhìn. Ngay cả những người vốn ưa chuộng vẻ thanh lịch, dù thầm cho rằng Cốc Kiều có phần diêm dúa, cũng không tài nào rời mắt khỏi cô ngay từ ánh nhìn đầu tiên.
Hôm nay, cô có hẹn ăn trưa với một vị giám đốc công ty ngoại thương tại nhà hàng Trung Hoa bên trong khách sạn. Tết Dương lịch 1992 vừa trôi qua, khung cảnh trang hoàng nơi đây như nhắc nhở Cốc Kiều rằng năm mới đã thực sự bắt đầu. Cô chợt nhớ lời Tiêu Già dạo trước, rằng kỳ nghỉ đông này Lạc Bồi Nhân sẽ về nước. Cốc Kiều băn khoăn không rõ anh còn dùng số máy nhắn tin cũ hay không. Đã đôi lần cô định bụng sẽ gọi điện mời anh một bữa cơm để cảm ơn sự quan tâm anh vẫn luôn dành cho mình. Dù đang ở tận nước Mỹ xa xôi, mỗi lần gửi tài liệu cho Tiêu Già, anh đều không quên gửi kèm cho cô vài cuốn họa báo và tạp chí về mỹ thuật và thời trang.
Năm vừa qua quả là một năm đầy biến động với biết bao chuyện, nhưng tầm quan trọng của những chuyện ấy lại tùy thuộc vào góc nhìn của mỗi người. Với Tiêu Già, có lẽ hai sự kiện đáng nhớ nhất là sự ra mắt toàn cầu của hệ điều hành Linux năm 1991, và việc cậu chính thức quay lại TSu một năm dài bảo lưu kết quả để điều trị căn bệnh viêm cơ tim cấp tính. Mọi chuyện bắt đầu từ hai năm trước, khi một trận cảm xoàng của Tiêu Già đột ngột biến chứng thành viêm cơ tim do vi rút. Thế rồi, bệnh tình không may chuyển biến xấu, đến mức bác sĩ phải khuyên cậu tạm gác lại việc học.
Tiêu Già và bố mẹ cậu nghe theo lời khuyên của bác sĩ, nhanh chóng làm thủ tục tạm nghỉ học một năm. Vậy là cậu đành ở nhà tĩnh dưỡng suốt từ mùa thu năm 1990 đến tận mùa hè năm 1991. Lẽ ra cậu đã tốt nghiệp cùng đợt với Triệu Việt, nhưng giờ đây đành phải lùi lại một năm. Cũng trong khoảng thời gian Tiêu Già dưỡng bệnh, tình hình kinh tế của Cốc Kiều lại có một bước ngoặt đáng kể. Điều đó thể hiện rõ qua những món đồ bổ ngày một đắt tiền mà cô mang đến biếu cậu. Ban đầu, cô vẫn đi xe buýt đến thăm, còn chiếc xe đạp cũ mèm không rõ đã qua mấy đời chủ thì đã hoàn toàn bị xếp xó. Sau đó, cô chuyển sang chiếc xe ba gác để tiện cho làm việc. Và rồi, ngay trước khi Tiêu Già chuẩn bị quay lại trường, chiếc xe ba gác ấy đã được thay thế bằng một chiếc xe van Daihatsu màu vàng. Vừa thi đỗ bằng lái là Cốc Kiều tậu xe ngay. Cô đã đắn đo giữa một chiếc Daihatsu cũ và một chiếc Fiat nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn chọn Daihatsu vì xe van chở được nhiều hàng hơn.
Vào mùa hè năm 1991, trong một lần lái chiếc xe van vàng đến thăm Tiêu Già, Cốc Kiều đã tình cờ chạm mặt Triệu Việt ở đó. Anh ta vừa nhận bằng tốt nghiệp và đang hăm hở chuẩn bị theo anh trai vào Sàn giao dịch chứng khoán Thâm Quyến để thử vận may. Cơn sốt chứng khoán khiến cho Hải Nam mà Triệu Việt ngày đêm mơ tưởng cũng bớt hấp dẫn đi nhiều. Gặp lại Cốc Kiều, Triệu Việt vẫn thân mật gọi cô là em họ như thuở nào, miệng không ngớt lời khen cô ngày càng xinh đẹp.
Lúc hai người cùng xuống lầu, Cốc Kiều định hỏi xem hè này Lạc Bồi Nhân có về không, nếu có thì cô muốn mời anh một bữa cơm. Nhưng lời đã đến đầu môi, cô lại không tài nào thốt ra được.
Ra đến bãi đỗ xe, Triệu Việt thấy một chiếc van vàng đậu sát sạt chiếc Ford của mình, bèn bực bội buông một câu:
– Thằng cha nào đỗ xe ngứa mắt thế không biết? Thế này thì anh ra kiểu gì?
Cốc Kiều lí nhí đáp:
– Xe này là của em ạ.
Vừa mới có bằng lái chưa lâu, tay nghề đỗ xe của cô vẫn còn non lắm.
Triệu Việt vội xua tay, cười chữa ngượng:
– Ối em họ, hiểu lầm cả, hiểu lầm cả thôi…
Vào cuối năm ấy, Liên Xô chính thức tan rã. Các mặt báo đồng loạt xuất hiện một khái niệm mới: “Cộng đồng các quốc gia độc lập” (SNG). Tỷ giá đồng rúp so với đô la Mỹ lao dốc không phanh. Không ít kẻ làm ăn ở xứ ấy vì chẳng kịp đổi rúp sang đô la mà từ chỗ lãi đậm bỗng chốc trắng tay. Dĩ nhiên, chỉ những ai rơi vào cảnh ngộ đó mới bị xem là “những kẻ không may”, bởi chính tình trạng thiếu hụt hàng công nghiệp nhẹ trầm trọng tại thị trường này lại mở ra một con đường làm giàu cho vô số con buôn khác. Và trong số những mặt hàng bán đắt như tôm tươi ở các nước Đông Âu khi đó có cả áo khoác da heo.
Cũng nhờ vậy mà giờ đây, áo khoác da của Cốc Kiều chẳng bao giờ lo ế. Lô áo vừa lấy từ xưởng gia công buổi sáng, có khi chưa đến trưa đã bán sạch sành sanh. Thuở Cốc Kiều mới chập chững bước vào nghề, trong chợ rất hiếm tiểu thương bán mặt hàng này, đa phần họ chỉ kinh doanh áo da bò, da cừu vốn đắt đỏ hơn. Ban đầu, Cốc Kiều chỉ hợp tác cố định với vài xưởng, theo hình thức cô đưa da và chỉ trả tiền công. Lối làm ăn nhỏ lẻ này tuy cũng kiếm ra tiền nhưng vòng quay vốn lại quá chậm: thường thì lô áo thành phẩm đã bán hết mà lô tiếp theo vẫn còn chưa kịp sản xuất.
Bởi vậy, cô nhanh chóng nhận ra rằng với số vốn ít ỏi trong tay, thay vì tự mình sản xuất, việc tập trung vào khâu phân phối sẽ mang lại lợi nhuận cao hơn nhiều.
Các xưởng gia công tuy có quy mô nhỏ nhưng lại cực kỳ nhạy bén với thị trường, hễ mặt hàng nào đang gây sốt là họ lập tức sản xuất theo. Thế nên, khi những chiếc áo khoác da của cô bắt đầu bán chạy, khắp các sạp hàng trong chợ cũng la liệt bày bán áo da heo. Cốc Kiều không rõ liệu mình có phải người khởi xướng trào lưu này không hay chỉ đơn thuần là ý tưởng lớn gặp nhau, nhưng điều đó vốn chẳng quan trọng. Cô không hề bận tâm ai mới là kẻ tiên phong.
Chẳng hề giấu nghề, Cốc Kiều trực tiếp mang những mẫu áo da mới nhất mà mình tìm được đi chào hàng khắp các xưởng gia công mà cô biết.
Cô thu mua những mẫu áo khoác da mình cần từ các xưởng gia công thân quen về bày bán tại sạp hàng. Nhờ luôn giữ chữ tín và lấy lượng lấy hàng lớn, cô được các chủ xưởng nhỏ hết mực tin tưởng. Nếu trước đây cô phải đặt cọc hơn năm mươi phần trăm mới lấy được hàng, thì nay con số đó đã giảm xuống chỉ còn hai mươi phần trăm.
Cốc Kiều có một người quen tên Bành Châu cũng đang làm ăn ở Đông Âu, hai người gặp nhau trên chuyến tàu hỏa tới Erenhot. Bành Châu sau này cũng nhập áo khoác da từ chỗ Cốc Kiều. Anh ta tận dụng tối đa khối lượng hành lý xách tay và ký gửi, trên người còn khoác thêm bảy tám chiếc áo, rồi cứ thế đáp chuyến tàu quốc tế K3 bán dần dọc đường. Tàu chưa tới Moscow thì hàng đã hết sạch. Ở Moscow, anh ta đổi hết rúp sang đô la Mỹ rồi đi máy bay về nước, lợi nhuận kiếm được còn nhiều hơn cả Cốc Kiều.
Nhưng kiểu buôn chuyến này chẳng hề dễ dàng, lợi nhuận luôn song hành cùng rủi ro. Dạo trước Cốc Kiều đọc báo, thấy tin một cô gái Trung Quốc mang theo một lượng lớn tiền rúp đã bị đâm chết trong một khách sạn ở Moscow. Đó là chưa kể nạn trộm cắp trên các chuyến tàu quốc tế vốn nhiều như cơm bữa. Kể cả khi tính mạng không bị đe dọa, thì vẫn còn vô số cạm bẫy lừa đảo chực chờ. Cốc Kiều đã nghe kể về không biết bao nhiêu chiêu trò tráo tiền, từ những mánh khóe thuộc hàng sơ đẳng nhất như cả một cọc tiền toàn tờ năm mươi đô la bị lén đổi thành tờ một đô la cho đến vô vàn những trò lừa tinh vi khôn lường.
Dù vậy, lợi nhuận kếch xù từ ngoại thương vẫn khiến Cốc Kiều không khỏi động lòng. Trước khi biết đến món hời khổng lồ này, cô vốn định dồn tiền vào sản xuất. Dạo gần đây áo khoác da bán rất chạy, nếu cô có một xưởng nhỏ chuyên làm mặt hàng này thì chắc chắn không lo đầu ra. Nhưng khi đặt lợi nhuận của sản xuất và ngoại thương lên bàn cân, sự chênh lệch quả là một trời một vực. Cốc Kiều tìm được địa chỉ của một công ty ngoại thương có quy mô khá lớn trên báo, rồi cứ thế không mời mà đường đột xông thẳng vào văn phòng giám đốc và giành được cơ hội dùng bữa với ông ta. Cô hy vọng có thể mượn danh nghĩa của công ty này để nhận các đơn hàng bên Đông Âu, còn mình sẽ lo việc gom hàng. Làm ăn trực tiếp như vậy, lợi nhuận trên mỗi chiếc áo sẽ cao hơn rất nhiều.
Đôi khuyên tai vàng rực của Cốc Kiều thỉnh thoảng lại khẽ đung đưa, làm lòng lão giám đốc họ Vu bất giác xao động theo. Nhưng dẫu sao lão ta cũng hơn Cốc Kiều đến hai mươi năm tuổi đời, nên không hề để cô nhận ra. Cốc Kiều đẩy cuốn thực đơn đến trước mặt, Giám đốc Vu, mời lão ta chọn món.
So với mỹ nhân trước mắt, giám đốc Vu không mấy hứng thú với các món ăn trên thực đơn, nhưng vẫn theo lệ thường mà gọi bào ngư và tôm hùm.
Ở chợ đầu mối, không ít chủ sạp sau khi phất lên cũng thường xuyên lui tới nhà hàng sang trọng, đi hát karaoke, hay vào quán bar. Thế nhưng Cốc Kiều lại thích dùng tiền để đẻ ra tiền hơn, cô không hề hoang phí vào chuyện ăn uống. Thấy giám đốc Vu gọi món hào phóng như vậy, cô cũng được mở mang tầm mắt đôi chút.
Cốc Kiều thầm nghĩ, thảo nào mặt giám đốc Vu lại bè ra thế, hóa ra là do ăn toàn tôm hùm với bào ngư. Đúng là hoàn cảnh đổi thay, suy nghĩ cũng khác đi. Mới lúc nãy ở văn phòng công ty ngoại thương, cô nhìn khuôn mặt bè bè của lão ta còn thấy toát lên vẻ phúc hậu, điềm đạm. Cô phải cố nén lại ý định ngăn cản lão ta, tự an ủi rằng dù tốn kém nhưng ít ra mình cũng ăn một nửa, nên ngoài mặt vẫn mỉm cười. Nhưng khi giám đốc Vu định gọi rượu Rémy Martin, nụ cười trên mặt Cốc Kiều tức khắc đông cứng:
– Đây là nhà hàng Trung Hoa mà cũng có rượu Tây ạ?
Giám đốc Vu hỏi:
– Cô mới đến đây lần đầu à?
– Cháu thấy ăn món Trung thì mình uống rượu nội sẽ hợp hơn.
– Vậy gọi Mao Đài đi. Tửu lượng của cô thế nào?
– Cháu không biết uống rượu ạ, với lại cháu còn lái xe đến, lỡ uống say thì phiền lắm.
– Cô Cốc khách sáo quá. Tôi lại thấy cô đây trông rất bản lĩnh, tửu lượng chắc chắn không tầm thường. Mà lỡ có say thì đây là khách sạn, cứ thuê một phòng nghỉ ngơi luôn cho tiện.
“Tiện cái đầu ông ấy!” Cốc Kiều chửi thầm. Cô thấy gai người khi nghe câu đó, nhưng sao lại gai người thì lại không chỉ rõ ra được. Cô cười đáp:
– Cháu thấy uống rượu một mình thì chẳng có gì vui, nên thôi cháu không gọi rượu cho chú nữa. Mình uống thứ khác nhé. Chú thích uống nước trái cây hay Coca ạ?
– Cô Cốc không cần lo về hóa đơn, bữa này tôi mời.
– Đã nói là cháu mời chú rồi mà.
– Sao tôi nỡ để một cô gái trẻ như cô mời khách chứ? Chuyện hợp tác nếu thành, công ty chúng tôi cũng được hưởng lợi kia mà.
Nhận thấy Cốc Kiều chẳng phải hạng dễ dãi, giám đốc Vu liền điều chỉnh giọng điệu và ánh mắt cho nghiêm túc hơn, không hau háu nhìn môi và răng cô nữa. Lão tin rằng chậm mà chắc cũng có cái thú riêng, đôi khi có được dễ dàng quá lại hóa nhàm. Một cô gái trạc đôi mươi như Cốc Kiều, dẫu có phóng khoáng đến mấy thì kinh nghiệm cũng có hạn, thứ lão nhắm đến ở cô vốn chẳng phải điểm ấy.
– Đã bàn chuyện làm ăn thì chúng ta bình đẳng, không cần câu nệ chuyện tuổi tác đâu ạ.
– Nếu muốn hợp tác thì đôi bên cũng nên thể hiện chút thành ý, phải không nào? Hay là mặt mũi Vu tôi không đủ lớn, không đáng để cô Cốc đây nể tình uống một ly?
– Cháu thật sự không uống được. Nhưng nể mặt giám đốc Vu, cháu đành liều mình góp vui với chú, cố gắng uống nửa ly. Có điều, chúng ta cứ bàn công việc trước đã. Bàn xong rồi, dẫu cháu có say mèm cũng chẳng sao, lúc ấy cháu sẽ uống với chú.
Thực ra, Cốc Kiều uống rượu rất khá. Hai căn phòng trọ bây giờ cô thuê không có lò sưởi, mà cô chọn ở nhà trệt không chỉ vì giá rẻ, mà còn bởi vị trí trong con hẻm ấy tiện đi lại hơn nhiều nơi khác. Những tối mùa đông đi làm về, cô vẫn thường làm một hai ly Nhị Oa Đầu cho ấm người. Uống xong chỉ thấy người nóng lên đôi chút, dễ ngủ hơn một tẹo, ngoài ra chẳng có cảm giác gì đặc biệt.
Để ngăn giám đốc Vu nảy sinh những ý nghĩ không đứng đắn, tuy Cốc Kiều vẫn ăn nói lịch sự, nhưng hành động lại cố tỏ ra thô lỗ, cốt để lão tạm quên đi giới tính của mình. Cô bắt chước điệu bộ của cánh đàn ông, xắn tay chiếc áo len vàng lên, trông hùng hổ như sắp vớ lấy dao hay cây cán bột mà lao vào ẩu đả đến nơi.
Nhưng động tác của cô bỗng sững lại. Vừa mới dời tầm mắt khỏi giám đốc Vu để lướt một vòng quanh nhà hàng, Cốc Kiều đã bất chợt trông thấy Lạc Bồi Nhân. Ngồi đối diện anh là một cô gái, chẳng rõ là họ hàng thân thích hay ai khác.
Cốc Kiều bất chợt quên bẵng cả sự hiện diện của giám đốc Vu phía đối diện mình, cứ đăm đắm nhìn về phía ấy, đinh ninh rằng hai người kia sẽ không chú ý đến mình.
Giám đốc Vu cất tiếng hỏi:
– Cô Cốc, cô đang nhìn gì thế?
Cốc Kiều vội lảng mắt đi, mỉm cười với giám đốc Vu:
– Anh họ cháu cũng tình cờ đang ở đây. Trong lúc chờ lên món, cháu xin phép được bàn bạc trước với chú về cách thức hợp tác của chúng ta nhé.
Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Đánh giá:
Truyện Lên Đời - Mạnh Trung Đắc Ý
Story
Chương 49: Quyển 2: Nhà giàu mới nổi – 049: Chiếc van vàng
10.0/10 từ 39 lượt.
